Thuật Xử Thế Người Xưa Ngô Nguyên Phi Điều Nào Nhục Hơn Nước Tề có một người nghèo khổ, thường hay ăn xin ở chợ trong thành.. Giờ thì không còn ai muốn bố thí cho hắn nữa.. Người khốn
Trang 1Thuật Xử Thế Người Xưa Ngô Nguyên Phi
Điều Nào Nhục Hơn
Nước Tề có một người nghèo khổ, thường hay ăn xin ở chợ trong thành Ai nấy đều chán ghét hắn, vì hắn thường xin nhiều lần Giờ thì không còn ai muốn
bố thí cho hắn nữa
Người khốn cùng đó tìm đến nhà họ Điền làm tạp dịch cho tên mã phu của
họ Điền để kiếm ăn Có người nói với kẻ khốn cùng đó:
- Làm việc cho một tên chăn ngựa để tìm miếng ăn, ngươi không cảm thấy nhục sao?
Người kia đáp:
- Cái nhục lớn nhất là đi ăn xin Trước đây tôi đã từng đi ăn xin mà chưa thấy nhục, huống chi nay được làm khổ dịch cho người chăn ngựa kiếm miếng
ăn thì nhục nỗi gì?
Lời Bàn:
Thậm chí đi ăn xin cũng chưa phải là nhục Người ta xin ăn (trừ bọn ăn bám
xã hội) vì thời cuộc, hoàn cảnh, tật nguyền đó là giải pháp tạm thời của những
kẻ không đủ điều kiện để kiếm sống Mãi đến đầu thế kỷ hai mươi, ở Trung Hoa vẫn còn "Cái Bang" Vua Lê Thánh Tôn của ta viết về "Ăn mày":
Chẳng phải ăn đong chẳng phải vay,
Lộc trời để lại được ăn mày!
Nếu kẻ lười biếng thấy việc lao động cho là khó nhọc, đi ăn xin khỏe hơn, kẻ
ấy mới đáng gọi là nhục Lời chất vấn của ông khách kia là không đúng! Làm thuê cho một nhà giàu, hay cho một người chăn ngựa cũng là lao động, miễn là việc làm ấy đừng vi phạm đến pháp luật là được.