1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

CƯỜI VỚI VĂN MIÊU TẢ CỦA TRẺ

14 627 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Cười thắt ruột với văn mô tả của trẻ
Người hướng dẫn Hoàng Thanh, Giáo Viên
Thể loại Bài viết
Năm xuất bản 2009
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 14
Dung lượng 163 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Mặt trời dần xuống dốc núi…: “Con gà nhà bà em mới đẻ được một con gà con nặng 2kg..." Vẫn biết trí tưởng tượng của trẻ thơ là vô cùng phong phú, nhưng những bài văn mô tả đến mức này t

Trang 1

Cười thắt ruột với văn mô tả của trẻ

Cập nhật lúc 12:11, Thứ Ba, 30/06/2009 (GMT+7)

- " Chiều nào, em cũng ra công viên ngắm cảnh bình minh Mặt trời dần xuống dốc núi…: “Con gà nhà bà

em mới đẻ được một con gà con nặng 2kg "

Vẫn biết trí tưởng tượng của trẻ thơ là vô cùng phong phú, nhưng những bài văn mô tả đến mức này thì quả thật là khiến người đọc cười thắt ruột.Đọc và chấm những "bài văn ấn tượng" ghi được từ các bài thi vào lớp 6, hoặc trong những lần hướng dẫn học trò làm bài, cô giáo Hoàng Thanh (Hà Nội) gọi đây là "những bài văn thiếu mùa hè"

Dưới đây là những câu văn như thế

Trên đường đê, em Bùi Tuấn Dương, học sinh lớp 6 trường THCS Kinh

Kệ, Lâm Thao, Phú Thọ đen trũi da vì phải dắt bò ăn để không phá lúa

Ảnh: Đức Chính

Chim "đớp" bình minh

Đề tuyển sinh vào lớp 6 diễn ra hồi cuối tháng 6 ở một trường THCS tại Hà Nội yêu cầu học sinh tả một buổi bình minh mà

em ấn tượng nhất

Trong các bài viết, các em diễn đạt khá lưu loát, đúng ngữ pháp Một số câu văn còn miêu tả khá hình ảnh với những từ ngữ sinh động

Tuy nhiên, sự hồn nhiên cũng toát lên rõ nét Chẳng hạn:

Mở bài:

1 Chiều nào, em cũng ra công viên ngắm cảnh bình minh Mặt trời dần xuống dốc núi…

2 Em đã đi rất nhiều biển nhưng biển đẹp nhất là Cửa Lò, nơi bà nội em từng chôn rau cắt rốn Ở đó, em đã từng ngắm một buổi bình minh cực kì đẹp

3 Hôm nay, em dậy sớm đi thi, ngồi mãi cũng chẳng biết làm gì, em liền quay ra ngắm cảnh bình minh

Thân bài:

Trang 2

Những tia nắng dịu chiếu xuống hồ, cá nhảy lên tung tăng đớp những giọt sương mai Từ nơi nào, không biết có bao nhiêu

là chim bay đến Chúng khoái chí đớp những giọt sương cuối cùng đọng lại trên cành cây

Kết luận:

Em rất vui vì đã khám phá ra một buổi bình minh Người ta có câu: “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” Đó là câu thơ

em vừa nói Em mong sao, em sẽ khám phá nhiều buổi bình minh mới lạ và bổ ích góp phần vào đất nước thêm rực rỡ”

Chiến công của chó

Tả con chó, học sinh viết: “Nhà em có nuôi một con chó Béc-giê to Nó đã lập được một chiến công hiển hách Một hôm, cả

nhà đang ăn cơm, nó lao vọt sang nhà hàng xóm, lúc quay về, đầu nó lắc lư, tai vẫy ra vẻ rất kiêu hãnh Thì ra, nó đã tha

về đặt giữa nhà một thằng trộm.”

Đề bài tả con gà, học sinh viết: “Con gà nhà bà em mới đẻ được một con gà con nặng 2kg.”

Một học sinh khác lại viết: “Con gà nhà em có một chiếc đuôi rất đẹp Phần cao nhất của đuôi màu nâu sậm, phía dưới lại

có màu xanh nước biển, tiếp đó là màu đồng và phần cuối cùng là màu đỏ Còn mỏ của chú gà to như lá trấu, đôi cánh lại ngắn củn và vàng ruộm.”

Thày giáo phê: “Có vẻ chú gà này một nửa giống gà trong tranh Đông Hồ, một nửa giống gà luộc trên đĩa?”

Với đề bài tả con trâu, có học sinh viết: “Hè vừa qua, em được bố mẹ cho về thăm quê Em nhìn thấy một bác nông dân

đang làm việc trên đồng Bác nông dân có một khuôn mặt trái xoan, mũi dọc dừa, miệng tròn xinh Đặc biệt, làn da của bác trắng hồng rạng rỡ Bác đang đi sau một con trâu rất béo Bác quát lớn: Họ… họ… họ… và con trâu nghe lời bác, cứ thoăn thoắt bước đi.”

Không muốn giống sách

Cả lớp làm bài rất say sưa Cô giáo thấy A.Thơ cứ ngồi nhìn ra sân trường, liền hỏi: "Con đã làm bài xong chưa?", A.Thơ hồn nhiên trả lời: "Xong rồi ạ!"

Cô giáo nhìn vào bài kiểm tra chỉ thấy một dòng chữ ngắn gọn: “Nhà em ở trong trường nên không có con đường đến

trường”.

Với đề bài yêu cầu tả con mèo nhà em, học sinh D.Nam viết: “Con mèo nhà em thân to như một chai lavie nhỏ, đầu to như

một chai lavie lớn, hai tai to như hai trái núi, còn mắt mở to như một người trẻ”.

Khi được hỏi “sao con lại viết mắt mèo mở to như một người trẻ?”, Nam trả lời: Trong sách văn mẫu, người ta mô tả con chó nằm sưởi nắng, mắt lim dim như một người già, con không muốn giống sách nên phải viết vậy.”

Hoàng Thanh

***************************************

Ý kiến bạn đọc

Ho ten: Đào Thanh Thủy

Dia chi: Phú Thọ

Trang 3

Tôi đã là mẹ và cũng từng là học sinh giỏi văn Tôi cam đoan rằng khi đọc những dòng chữ trong đoạn văn của các cháu mọi người sẽ bật cười cười ở đây là nhận ra sự ngây thơ trong đó chứ không hề có hàm ý xấu Đấy là với các cháu mới 10, 11 tuổi chứ với các cháu vừa thi tốt nghiệp năm 2009 này còn

nhiều bài văn đúng là cười ra nước mắt

Tôi tin rằng tác giả bài viết cũng chỉ đưa ra để mọi người thấy sự hồn nhiên của trẻ con, sự dạy dỗ quá khuôn sáo của các giáo viên chứ không hề có ý chê trách các cháu Mọi người khi đánh giá cũng cần phải khách quan hơn một chút.

Ho ten: Liễu Hải

Dia chi: Vũng Tàu

Đọc bài văn của các em, quả thực tôi không thể nào nhịn được cười, nhưng nụ cười ở đây là ví quá yêu sự trong sáng, ngây thơ và hồn nhiên trong cách hành văn của các em, chứ không phải là một sự mỉa mai chê bai Nhiều người đã nói rất đúng, làm sao so sánh thế giới quan của các em nhỏ với tg quan của người lớnchúng ta?

Tôi còn nhớ mãi ngày bé, khi tôi còn học lớp 4 Đề văn bảo miêu tả con mèo, và cậu bạn tôi với phần mở bài hồn nhiên nhưng ấn tượng được cô giáo khen ngợi nhất: "Tuần trước, em được mẹ dẫn lên sở thú ở thành phố chơi

Có một con báo cứ nhìn em chằm chằm, em cũng nhìn chú báo, nhưng sau một hồi lâu, em phát hiện ra đó không phải là một con báo, mà là một con mèo thật đáng yêu".

Một trong những yêu cầu của văn miêu tả là phản ánh lại những gì các em thực sư mắt thấy tai nghe, thế nên những "người thực việc thực" dưới góc nhìn trẻ thơ cần phải được yêu quý trân trọng Dạy trẻ viết trái với những điều quan sát khác nào tập tành cho các em thói xảo trá của người lớn!

Đề văn ngày nay cũng phải cố gắng theo sát sự hiểu biết của các em Trong truong hợp những sự vật dc miêu tả như con trâu, con gà (mà các em hoc sinh ở cac thanhpho lớn chua bao giờ có dịp tận

mắt chứng kiến), thì hình ảnh và đặc biệt là các video minh họa cần được giáo viên chuẩn bị trước trước khi yêu cầu các em hành văn Đừng ép các em phải theo một khuôn mẫu nào cả Hãy cho trí tưởng tượng của trẻ bay xa.

Ho ten: Đỗ Duy Thọ

Dia chi: Quang Châu, Hàn Quốc

Tieu de: Văn học là cuộc sống

Trước đây tôi vẫn phải tả một người con gái xinh đẹp là phải "mặt trái xoan, mũi rọc (dọc) dừa" mặc dù chưa biết trái xoan và rọc dừa nó như thế nào

Lớn lên, tôi yêu một cô mũi tẹt và mặt tròn như bánh giày!

Học đại học, tôi thấy anh bạn cãi nhau với một người Mỹ về cách đọc chữ "man" trong tiếng Anh!

Tôi còn thấy một người khác cãi nhau với một cô người Rumani rằng theo anh ta thì thủ đô của Rumani phải là Budapet! Bây giờ, đề văn cho tất cả người lớn chúng ta là hãy tả một con cá mập!

Ho ten: JC

Dia chi: HHT

Tieu de: Do chương trình giáo dục không phải do các em

Tôi còn nhớ, khi bé tôi đi học, đến giờ tập làm văn là tôi ngán nhất, vì tôi không được tự do miêu tả cái mình thích.

Trang 4

Trong giáo án cô giáo lúc bấy giờ luôn có khuôn mẫu Tả cô giáo lúc nào cũng cô thướt tha trong tà áo dài hồng, tóc cô dài đen nhánh làm nổi bật cái mũi dọc dừa thẳng tắp Miêu tả cảnh đẹp lúc nào tôi cũng ghi nhớ phải viết thêm một câu : "Em yêu đất nước em hơn, càng làm em có sức mạnh góp đôi tay bé nhỏ xây dựng đất nước’ thì mới có điểm cao"

Trong khi đó tôi thừa sức miêu tả cô giáo khác, không đẹp nhưng tôi rất có tình cảm, hay cảnh thiên nhiên đẹp đó tác động đến cảm xúc tôi như thế nào

Có chuyện nhà văn Tô Hoài thương cháu qúa , viết hộ cháu bài về nhà "tả chú gà trống" bị cô giáo cho điểm dưới

5 vì không giống giáo trình huớng dẫn, cô giáo phê đại ý : con gà của em (nhà văn Tô Hoài) thật kì cục.

Rồi hồi bé có môn vẽ, cô giáo dạy vẽ con mèo như thế nào? -Các con vẽ một vòng tròn nào, rồi các con vẽ thêm hai vòng tròn phía trong nào cuối cùng cả lớp có 49 con mèo giống hệt nhau

Trong khi đó ở Singapore và các nước Châu Âu thì con mèo có thể giống con bò, nhưng giáo viên nhìn các em phối màu, nét vẽ để hiểu tính cách các em.

Chính chương trình GD đã thui chột sự sáng tạo ở trẻ, trong đó có tôi Khi học ĐH đến đi làm, tôi đã rất vất vả luyện tập việc tư duy sáng tạo trước một vấn đề.

Ho ten: Trần Long Ẩn

Dia chi: Phú Thọ

Tieu de: Các bậc phụ huynh nói như thế không đáng cười, phải xem lại!

Theo tôi như thế không phải là sự hồn nhiên của trẻ thơ mà là sự thiếu hụt thực sự trong nhận biết của trẻ về thế giới xung quanh Tôi chắc là khi bảo các em môt tả, nói về những việc khác như mua bán, diễn viên, ca sĩ, phim ảnh, game, tôi dám chắc các em sẽ viết chính xác hơn nhiều Xin lưu ý các bạn, học sinh lớp 3 đã phải nhận biết được thế nào là bình minh, hoàng hôn, phải biết con mèo, con chó, con trâu Làm sao mà nói những đoạn văn nực cười trên là do tâm hồn trong sáng, non nớt của các em Giáo dục của các bậc phục huynh thực sự có vấn đề hay nhận thức của các em có vấn đề, mong các bác trả lời giúp?

Họ tên: Thu

Dia chi: Hà Nội

Tieu de: Cười vì sự ngây thơ của trẻ nhỏ và xem lại chương trình giáo dục của nước ta

Khi đọc bài viết này, tôi chợt nhớ tới những câu văn của chị tôi ngày bé đã dùng để miêu tả (nói thêm một chút là chị tôi sinh năm 1986!) Đề bài yêu cầu chị "miêu tả một chú cún của nhà em mà em rất yêu quý" Nhưng sự thật là nhà tôi hay cả nhà hàng xóm đều không có lấy một con cún nào Và để hoàn thành một bài văn, chị đã quan sát những chú cún trên đường phố, nhưng để miêu tả một cách kĩ lưỡng thì xem ra hơi khó Tôi nhớ một câu văn có thể gọi là "để đời" của chị tôi ngày đó: "Đầu con chó to bằng đầu em em."

Điều đó có đáng buồn cười không? Có chứ! Khi được nghe kể lại cả chị tôi và tôi đều đã cười rất nhiều Nhưng trách sao được đây? Trách gia đình vì đã không mua những con vật hay đồ vật đầy đủ để những đứa trẻ như chúng tôi có thể nhìn vào và miêu tả? Trách giáo viên đã quá khắt khe cho những suy nghĩ ngây

thơ của trẻ nhỏ? Hay trách thầy cô đã không nghĩ đến tính thực tiễn khi ra các đề văn??

Ho ten: nguyen lien huong

Dia chi: Hà Nội

Con trai tôi học lớp 7 đã xăm soi, ngắm nghía cái xơ mướp dùng để rửa bát 1/2 giờ và hỏi: "Cái rửa bát nhà mình bà đan bằng sợi gì và đan như thế nào mà đẹp thế?" Làm sao được khi cháu ở thành phố, chưa từng thấy cái xơ mướp bao giờ?

Ho ten: Hồ Mai

Dia chi: Cầu Giấy, Hà Nội

Tieu de: Trẻ con cần sự hồn nhiên!

Trang 5

Có gì để cười thắt ruột? Tôi thấy những câu văn đó hồn nhiên đấy chứ, thế mới gọi là trẻ con Trẻ con-đáng yêu Hồi bé, tôi cũng đã từng bị cô hiệu phó dạy thay cho điểm 5 bài làm văn chỉ vì tả thực, trong khi cô giáo chủ nhiệm khi đọc lại thì cho 9 Chính cách dạy văn nhiều lúc đã dạy cho trẻ con nói dối và sự áp đặt trong lối suy nghĩ Tôi yêu những gì tự nhiên

và hồn nhiên!

Ho ten: Trần Tuấn

Dia chi: Sofia

Tieu de: Không có gì đáng buồn!

Đọc những câu văn trên, tôi thấy rất thú vị và rất hay!

Chúng ta đừng vội ’’muốn khóc’’ Theo tôi, những bài văn của các em có nội dung rất trong sáng, hồn nhiên, ít sai về chính

tả, ngữ pháp Chỉ hơi buồn cười một chút vì các em, chắc là sinh ra và

lớn lên ở thành phố, chưa có điều kiện tiếp xúc nhiều với cuộc sống nông thôn nên tất nhiên thiếu hiểu biết về phong cảnh

tự nhiên, cuộc sống nông thôn

Điều này, các em có thể tích lũy dần dần Điều đáng bàn ở đây là chúng ta cần tăng cường giáo

dục kiến thức thực tế cho các em Định hướng cho các em viết đúng, miêu tả đúng (về văn phạm, kiến thức xã hội, tự nhiên ) những gì các em cảm nhận được, thấy được từ thực tế

Ví dụ như nên viết là: Đây là nơi bà nội em sinh ra… Hay không nên viết: ‘…nó (con chó) đã tha về …một thằng trộm’

Đừng gò ép các em phải phân tích, bắt trước những đoạn văn mẫu mà theo người lớn đó là hay, là mẫu mực Vì thực tế

‘…nhà em ở trong trường nên làm gì có con đường đến trường’

Thêm nữa, liệu thày giáo có hiểu rằng: ‘nơi chôn nhau, cắt rốn’ là một cụm từ rất trừu tượng, khó dùng đúng với các em học sinh vừa học xong lớp 5

Theo tôi, thầy (cô) chỉ nên phân tích cho các em thấy lối hành văn sinh động, nội dung yêu quê hương, đất nước, tự hào dân tộc, tình yêu tự do… trong các ‘bài văn mẫu’ thôi

Tôi rất thích câu nói của em Nam: ’’con không muốn giống sách (một cách máy móc) nên phải viết vậy’’

Ho ten: Đoàn Ngọc Bình

Dia chi: TP.Hồ Chí Minh

Tieu de: Các bài văn "đáng yêu"!

Tôi thấy vấn đề viết văn của trẻ như thế là bình thường, không có gì đáng lo ngại! Hồi xưa, tôi còn không viết được như thế! Nhưng lớn lên, tư duy và thế giới quan sẽ thay đổi, cảm nhận cũng khác

Tôi nghĩ rằng trẻ có tình cảm hay không, không phải là phụ thuộc vào việc học văn, viết văn hay, mà là không khí ở gia đình, môi trường sống của chúng Sự kiên trì phân tích và dịu dàng của cha mẹ giúp trẻ tự tin, mạnh dạn và giàu tình cảm Làm sao chúng có thể hiểu "mặt trái xoan" nó đẹp như thế nào, dùng để mô tả cho đối tượng nào, đẹp hơn mặt trái dừa, dứa, đu đủ như thế nào?! Đọc văn của trẻ con, tôi chỉ có thể ôm chúng, cười mà hôn chúng, và để ý khi chở chúng đi ra phố, sẽ chỉ cho chúng biết các gương mặt trái xoan là như thế nào

Ho ten: Thu Hằng

Dia chi: TP Hải Dương

Tieu de: Chính chúng ta cần nhìn lại cách giáo dục

Đọc những câu văn này, người lớn chúng ta mới đáng phải suy ngẫm, phải nhìn lại cách giáo dục đối với con em chúng ta Đây là những câu văn biểu hiện thiếu vốn sống thực tế

Đọc những câu văn này, tôi lại nhớ đến quãng thời gian vất vả giáo dục con mình hoà nhập với thực tế cuộc sống

Trang 6

Những năm cuối thập kỷ 90, con trai tôi năm nào cũng được đi thi học sinh giỏi tiểu học Ngày ấy, học sinh thi học sinh giỏi phải thi cả toán lẫn văn và bắt buộc cả 2 môn phải từ 10 trở lên(điểm số 20) mới được xét giải Lớp 3 và lớp 4, con tôi đều trượt vì điểm môn văn Không phải vì cháu viết kém mà do sai thực tế

Ví dụ như tả cánh đầu lúa mùa xuân thì cháu viết là :" mùa xuânlúa chín vàng rực " hay tả thành phố khi đang đi trên máy bay thì lại viết :" Đi trên máy bay nghe thấy tiếng còi xe kêu inh ỏi "

Nhận thấy thiếu sót ở cháu, tôi đã kiên trì hướng dẫn chỉ bảo cháu như cho cháu về quê, chỉ cho cháu biết đặc điểm nổi bật của cảnh vật hay các con vật ở nhà quê, nêu và giải thích các hiện tượng diễn ra xung quanh cháu, tạo cho cháu thói quen thích đọc sách

Kết quả lớp 5 cháu đã đạt giải học sinh giỏi cấp tỉnh Bây giờ cháu đã học đại học, tuy chuyên ngành kinh tế nhưng kiến thức về xã hội cũng rất tốt Tôi nghĩ không, riêng gì việc học văn mà trong mọi việc, người lớn chúng ta cần phải thay đổi rồi mới nói đến việc giáo dục con em chúng ta Muốn thay đổi người khác, trước hết, phải thay đổi chính mình

Ho ten: Quang Tùng

Dia chi: Quảng Trị

Tieu de: Trẻ không biết về thực tế như đạo diễn làm phim Khoa học viễn tưởng

Những câu văn trên theo tôi là rất tự nhiên của trẻ khi những con vật, đồ vật hay một sự việc mà em chưa biết tới Các bạn hãy xem các phim khoa học viễn tưởng thì thấy ngay điều đó

Con người chưa biết được trên không gian vũ trụ có sự sống hay không nên mặc sức tưởng tượng: Con người ngòai hành tinh với nhiều "mẫu", tàu vũ trụ với nhiều hình dáng

Đối với những trẻ đã thấy con vật rồi nhưng miêu tả và so sánh cũng khá lí thú nữa huống gì chưa thấy Tôi đã thấy một bài văn tả về con vật của một em HS như sau: " Nhà em có nuôi một

con lợn, nhìn nó như Trư Bát Giới " và em đã kết luận bài văn:" Cuối năm mẹ em bán con lợn và mẹ em nói rằng nôi lợn lỗ hơnnuôi gà"

Ho ten: Trần An Trị

Dia chi: BMT

Tieu de: Trẻ em rất hồn nhiên

Những câu văn hồn nhiên của trẻ nhiều khi thật đáng yêu Không khuôn sáo, trống rỗng và bắt chước Cảm nhận của trẻ rất tự nhiên và trẻ rất vui tự mình khám phá ra những điều mình thích trong cuộc sống

Đừng vội vàng chỉ trích chê bai để trẻ mất hứng và kém tự tin Con trai tôi về quê, thấy con trâu bạc, cháu cho là con trâu này bị cạo lông vì cháu chưa bao giờ thấy trâu bạc Có lần cô giáo ra đề bài tả con heo, các bạn bè và cháu mất cả buổi chiều sang quan sát và làm văn Mỗi lần như vậy cháu rất hào hứng Hãy để cho trẻ tự khám phá, đừng gò ép và tạo thói quen bắt chước cho trẻ

Ho ten: CBC

Dia chi: Biên Hòa, Đồng nai

Tieu de: Muốn chấm văn của trẻ, trước hết “phải ngồi xuống góc nhà”

Thế giới của trẻ em khác với thế giới người lớn Khi còn bé, chúng tôi thấy cái ao trước nhà thật rộng lớn, còn cánh đồng bên cạnh thì dường như là “mênh mông” Hơn hai mươi năm sau có dịp về thăm lại ôi sao nó bé tẹo, quá bé

Lúc con tôi độ ba hay bốn tuổi, còn thấp hơn gầm bàn Vì vậy khi chơi với, tôi mới phát hiện ra răng góc nhìn của chúng rất khác so với người lớn Cho nên, muốn chấm văn của trẻ, trước hết “phải ngồi xuống góc nhà” như các em

Dân ta có câu: “ếch ngồi đáy giếng thấy trờibằng vung” Câu này ám chỉ những người chỉ quanh quẩn ở một chỗ nào đó nên thiếu hiểu biết Trẻ con cũng thế, làm sao mà đã biết hết từ ngữ, làm sao mà đã hiểu hết được sự việc vì không gian của chúng rất hẹp, rất hạn chế

Thế nên những “chú ếch, cô ếch” trẻ con của chúng ta mà tả đúng hết mọi sự mới là chuyện lạ, còn như chúng có tả bầu trời của to như cái vung nồi thì cũng là hợp lẽ tự nhiên, mà lẽ tự nhiên mới đáng quý chứ!

Trang 7

Cần phải khuyến khích sự sáng tạo tự nhiên Tôi cho rằng bài tả con gà của em nào đó trích đăng trên đây thật là hay và tự nhiên, đáng được điểm cao vì bé đã tả con gà của bé rất tự nhiên,chắc hẳn em đã quan sát và ghi nhớ rất kỹ Không hiểu sao bài văn như ,các thầy cô giáo không động viên mà lại bị chê cười

Đọc các đoạn văn của các em được trích trên đây, tôi cho rằng chả có gì đáng lo, càng không nên cười chê vì đó là văn của trẻ con, mà nên xem xét lại cách nhìn nhận của người lớn với chúng, có áp đặt quá không hay là đòi hỏi ở các em nhiều quá

Cuối cùng, xin hãy vị tha hơn, kiên nhẫn hơn để không quá vô cảm trước các em mà vô tình gây ra cái họa cho con trẻ

Ho ten: Đức

Dia chi: Hà Nội

Ừ, thì có đau ruột, nhưng tôi lại đau ruột khi đọc cái câu kết luận vô cùng máy móc của bài văn tả cảnh bình minh Hồi tôi đi

học cũng y như em này! Nghĩ lại, thấy buồn cười,làm văn gì cũng phải kết luận " là học sinh đang ngồi trên ghế nhà

trường, em sẽ cố gắng học tập hết

sức để xây dựng đất nước " hoặc không thì: "em hứa", "em mong", "chúng ta tin tưởng rằng"

Nói tóm lại, vấn đề giáo dục của nước ta chỉ cần trả lời được 1 câu hỏi duy nhất: Đến bao giờ thì người học mới được tự

do tư duy và giáo viên đủ trình độ để dạy người học tư duy?

Tôi vẫn đợi để xem các bài văn không máy móc sẽ ra đời!

Ho ten: Nguyễn Phước

Dia chi: TP.HCM

Tieu de: Ấn tượng tuổi lên 10?

Tôi rất thích bài viết của trò A.Thơ : “Nhà em ở trong trường nên không có con đường đến trường” Rất trong sáng của em học sinh 10 tuổi Tôi rất ngạc nhiên với đề văn tả một buổi bình minh mà em ấn tượng nhất Đề này cho SV đại học văn chưa chắc đã làm nổi Đặc biệt đưa khái niệm "ấn tượng" mà lại là "ấn tượng nhất" ra đề cho học sinh lớp 5 thì lạ thật

Ho ten: Vũ Đình Duân

Dia chi: 42/2 - Trần Não-Quận 2

Tieu de: Vài chút tài cũng loé sáng đấy chứ!

Tuy hầu hết là các em viết ngây ngô vì không kiểm soát hết được câu văn của mình, như đọc trong đó cũng thấy là các em rất có tâm hồn đấy chứ ! Một số em có sự thông minh riêng, không làm theo cách cô thầy dạy một cách đúng mà sáo

mòn Văn thì phải vậy! Tôi thích em gì viết được câu tả mắt mèo :"mắt mở to như một người trẻ", hay đấy chứ?

Ho ten: Kim Liên

Dia chi: Vĩnh Phúc

Tieu de: Đừng lo lắng quá

Có thể những câu văn ấy sẽ trở thành những kỷ niệm quý giá đấy Tôi có cô con gái, hồi học đến lớp ba, nó vẫn làm văn tả con gà có 4 chân, tả con lợn thì: người nó to bằng cái phích, bốn chân bằng bốn chiếc đũa Thế mà sau cháu vẫn ba lần đoạt giải Văn toàn quốc, từ giải ba tiến lên giải nhất, vào thẳng ĐH, nay ra trường được 6 năm và rất thành đạt Cho nên, đừng coi những câu văn ấy là ngây ngô dốt nát, nó là quãng đời thơ ngây hồn nhiên đáng quý lắm đấy Đừng sốt ruột! Tất nhiên, nếu cứ mãi như thế thì cũng thật đáng lo

Ho ten: Ngo Cam Hanh

Dia chi: Ngoc Khanh- Giang Vo- Ha Noi

Tieu de: Học sinh và vấn đề văn trong cuộc sống

Chúng ta là những bậc làm cha làm mẹ và ngành giáo dục cần nghiêm chỉnh kiểm soát lại phương thức giáo dục cho con trẻ đã đúng chưa? Tôi nghĩ những bài văn tả của các cháu không phải "cười" mà "khóc" thì đúng hơn Trẻ nông thôn và thành phố cùng chung sự trong sáng, thơ ngây, nhưng khác nhau cuộc sống sinh hoạt

Vì vậy, chúng ta cần dành nhiều thời gian với con trẻ gần gũi và cởi mở, giới thiệu cả về nông thôn lẫn thành thị Từ đó, để trẻ con hiểu rằng dù ở đâu cũng có cuộc sống tốt, có người thân yêu, khí hậu, thời tiết, động vật nuôi, cây cối, cảnh vật,

Trang 8

v.v thường xuyên được giới thiệu.

Ho ten: Linh Anh

Dia chi: Hải Phòng

Tieu de: Vai trò dẫn dắt của GV dạy văn

Tôi vô cùng ấn tượng và yêu thích bộ phim của Nhật vừa chiếu trên VTV1 " Mùa tuyết tan" ( Thật tiếc là bộ phim hay như vậy lại được chiếu vào lúc 13h nên không nhiều người được xem) Có nhiều chi tiết trong phim gây ấn tượng với tôi Nhưng có một chi tiết mà tôi rất thích: Để cho các em học sinh tiểu học biết về

mùa cá hồi đẻ trứng, một cô giáo làng đã đưa học sinh đi mấy chục cây số đến tận con sông có cá hồi đẻ và giảng giải cho các học sinh về quá trình cá hồi mẹ đẻ trứng rồi chết ngay sau đó Bộ phim được xây dựng ở một vùng quê nghèo của Nhật từ những năm 80 Chúng ta mong gì ở trẻ nhất là trẻ em thanh phố khi yêu cầu các cháu tả cảnh, tả con vật mà các cháu chưa hề được nhìn thấy hoặc chỉ thấy trên tivi?

Ho ten: Đoàn Nhất Trí

Dia chi: Láng Thượng, Đống Đa, Hà Nội

Cách đây dễ đến 6 - 7 năm, tôi cùng đoàn cán bộ một Bảo tàng tầm cỡ Quốc gia đi công tác ở vùng Tây Nguyên Đoàn đi bằng xe ô tô Khi đi qua vùng đất Ninh Thuận, một cô cán bộ sưu tầm của bảo tàng ngồi trong xe chỉ ra bên ngoài, nơi những con dê của đồng bào đang ăn cỏ ven đường nói: "Ôi, những con bò ở đây sao

bé thế các anh nhỉ?" Một cán bộ văn hóa của tỉnh Ninh Thuận cùng đi để hướng dẫn đoàn hài hước trả lời cô cán bộ sưu tầm của bảo tàng kia như sau: Nó bé thế thôi, nhưng chúng tôi đều phải gọi nó bằng "cụ" đấy cô ạ! Ý nói là "dê cụ" Cô cán

bộ bảo tàng trầm trồ: "Thế cơ à?!"

Ho ten: Góp ý

Dia chi: Đồng Nai

Tieu de: Chưa biết nên cười ai

Thật sự đọc bài viết của các bé thấy có một nụ cười tự nhiên thân mến dành cho các bé nhưng cũng làm cho tôi phải suy nghĩ Tại sao các bé viết như vậy? Các bé viết như vậy thật sự có lỗi không?

Nếu có lỗi, lỗi này thuộc về ai? Do các bé hay do cả một lối mòn, tư duy, hệ thống giáo dục của chúng ta không thể nào thay đổi được khi nó đã ăn sâu vào hệ tư

tưởng của bao thế hệ từ trước đến nay

Ho ten: Phan Thanh Nhàn

Dia chi: 121 Nguyễn Văn Trỗi, quận 3, TP.HCM

Đó là hồn nhiên của tuổi thơ, chúng ta cũng vậy thôi, chẳng có gì lo lắng hay phê phán Rồi các cháu sẽ lớn và tự nhiên sẽ hiểu Đó cũng là kỷ niệm, còn để trở thành nhà văn của tương biết đâu có thể

Ho ten: Phạm văn Mạc

Dia chi: Cà Mau

Hai học sinh lớp 8 làm văn tả cái nón (người miền Nam gọi là nón lá): "Cái nón to bằng cái thau giặt đồ, chóp nhọn như mũi tên lửa trên tivi, được lợp bằng những lá dừa trắng Suy nghĩ một hồi một em nhớ ra nón không phải lợp bằng lá dừa mà bằng lá chuối vì lá chuối mới lớn (to) như vậy!

Văn là người, nhưng văn cũng là thực tế và phải thực tế Học sinh thành phố, cô ra đề văn tả buổi lao động ở trường, tả cánh đồng lúa, tả cảnh trăng lên thì làm sao học trò làm được, các em có thấy nó bao giờ đâu Ở miền Nam không có lá cọ nên các em lấy lá dừa và lá chuối làm nón là phải

Ho ten: Hồ Thanh Quốc

Dia chi: Huế

Đọc mà cười, giống như đứa em gái tôi kể: Bạn bè khen em vì đã thấy được trâu ở vùng quê, khen em sướng thật Vì các

Trang 9

bạn ở thành phố không thấy được trâu

Ho ten: anhphong

Dia chi: Đà Nẵng

Nền giáo dục của ta được tiếng là bảo thủ và cố chấp từ rất lâu rồi Đáng lý phải làm cách mạng từ lâu mới phải Tại sao không cho trẻ tự tìm con vật mà trẻ viết để biết mà tả

Ví dụ, nhà em có con mèo thì tả mèo, có chó thì tả chó, có gà thì tả gà hay thích con gì thì tả con đó Hay chuyện học thủ công cho trẻ thành phố, chuyện học nghề để được cộng điểm khi thi tốt nghiệp cấp 3, tôi thấy điều đó nhân dân phải cười

Bộ GD-ĐT thắt ruột hay ra nước mắt ấy chứ

Ho ten: Trần Văn Lượng

Dia chi: Phú Thọ

Tôi nghĩ rằng có thể do lỗi của ngưòi ra đề thi: Tại sao cho trẻ em thành phố tả về nông thôn và có khi bắt trẻ em nông thôn lại tả về thành thị Hãy để trẻ em cảm nhận đươc chính môi trường các em đang sống Tôi sống ở cũng đã từng hơn một lần phải giúp con đi lấy phân chuồng ủ hoai mục và đất màu cho con nộp cho nhà trường vì việc này quá khả năng của các cháu

Ho ten: Vũ

Dia chi: Hà Nội

Chả có gì là buồn cười cả Bây giờ, thử bảo các bậc cha mẹ tả con tàu vũ trụ xem là ai tả buồn cười hơn Tôi chắc là các

em sẽ tả sinh động hơn các cụ đó Tại sao chúng ta không khích lệ các cháu, định hướng cho các cháu mà lại đi chê bai thế này? Ngày xưa các bậc cha mẹ đi học được trang sách nào là ngay lập tức xé trang ấy làm tàu bay giấy cơ Các cháu thế này là hơn chúng ta rồi

Muốn các cháu phát huy khả năng của mình thì nên khen đinh hướng hơn chứ không phhải là mổ xẻ những " thứ chưa hoàn chỉnh" của bé

Ho ten: Thế Hùng

Dia chi: 298, Trần Hưng Đạo

Tieu de: Vậy mới là trẻ thơ

Mình nghĩ cũng không co gì là ghê gớm cả như vậy mới là trẻ con Cũng giống như tôi hồi nhỏ, chép ngày tháng năm thầy ghi trên bảng nhưng tôi thông thích chép theo thầy vì sợ sai, lại nhìn người bạn kế bên để chép, ban không cho thì không chịu chép vào vỡ như vậy mới là trẻ con các bác ạ

Ho ten: Tuấn Bình

Dia chi: Hải Phòng

Tieu de: Cười ai đây

Cười gì con trẻ? Hãy cười chúng ta, người làm cha mẹ, người làm giáo dục trước đã

Ho ten: Nguyễn Thọ

Dia chi: Đà Nẵng

Tieu de: Vài lời bàn về bài viết: "Cười thắt ruột với văn mô tả của trẻ"

Trẻ em hay người lớn thì cũng vậy thôi, có người thế này, kẻ thế kia, nếu "tìm sạn" thì nhiều, nhiều lắm Nhưng có đáng để chúng ta đổ lỗi tất cả cho "nền giáo dục" không?

Những đoạn văn được trích trong bài viết, theo tôi nghĩ: cũng không hẳn là đã dở Chuyện đứa trẻ năn nỉ: "bố mua cho con quả bóng to bằng cái đầu bố" cũng là chuyện vui thôi mà Có khi cháu nhỏ muốn sáng tạo, ví von nhưng chưa được hay thi cũng có thể thông cảm được chứ! Nhà trường làm sao dạy hết được mọi điều, gia đình cũng phải dạy các cháu nữa chứ,

mà có cái chẳng phải ai day, theo quy luật tự nhiên, rồi các cháu sẽ lớn và sẽ biết, chẳng nên lo lắng quá như vậy

Nhân đây cũng xin hỏi bạn đọc: bạn hiểu như thế nào về đoạn văn này của "người lớn”: "Đối với người lớn khi khai về quê quán cũng còn rất lúng túng, đôi khi ở một nơi lại khai một nơi (con cái ở với bố mẹ một nơi lại gọi nơi ông bà ở là quê) Khi đó, trẻ em biết quê mình ở đâu?" Tôi chịu thua!

Trang 10

Ho ten: Lê Văn Phức

Dia chi: Mê Linh- Hà Nội

Tieu de: Phải cho các cháu trải nghiệm thực tế

Nếu đọc thật kĩ các đoạn văn trên của các cháu, ta dễ nhận thấy một điều rằng hầu như tất cả những bài văn đó là của các cháu ở thành phố viết Mà đề bài lại đa số yêu cầu nói về những điều bình thường, giản dị, thường ít có ở thành phố Cuộc sống của các cháu lại ở thành phố Vậy thử hỏi làm sao các cháu có được những câu văn hay và chính xác? Điều này là rất khó

Có những câu văn hết sức hồn nhiên trên của các cháu, một phần cũng là do các bậc cha mẹ, các bậc phụ huynh ít quan tâm đến chuyện cho các cháu đi về các vùng quê, cho các cháu thấy cuộc sống ở làng quê như thế nào Khi đó các cháu mới hiểu được, và tái hiện lại một cách trung thực trong bài viết của mình

Nhà trường, các thầy cô giáo cũng quan tâm cho các cháu đi thăm quan, tìm hiểu thực tế cuộc sống ở các vùng quê Tôi nghĩ, khi đó mọi chuyện sẽ khác

Ho ten: Nguyễn Huy Hoàng

Dia chi: Tâm Việt - Hà Nội

Cá nhân tôi cho rằng những hậu quả trên không chỉ thuộc về nhà trường mà cả các gia đình Ai cũng muốn con mình giỏi nên cố cho các cháu học thật nhiều Cuối cùng thì cái cần học thì không được học còn cái được học thì có khi lại chẳng cần Chúng ta bắt các em học toán nhiều để cuối cùng ra làm việc chúng

ta cần enter là xong Chúng ta bắt các em học văn nhiều để có những bài văn như trên

Đang trong dịp hè này, tôi nghĩ các gia đình nên để trẻ thực sự vui chơi hè để trải nghiệm cuộc sống với thiên nhiên và cuộc sống thực xung quanh mình

Nhà trường nên có thêm những buổi dã ngoại để trẻ biết thực tế đồng ruộng, con sông, dãy núi, con bò, con trâu là như thế nào

Để có một lớp người phát triển toàn diện thì tất cả chúng ta cùng quan tâm chứ không chỉ phó mặc cho nhà trường

Ho ten: Dong Thanh

Dia chi: TP.HCM

Tieu de: Ai mà chẳng vậy

Cả nước mình chỉ có 1 Trần Đăng Khoa thôi nhé, còn lại chúng ta ai mà chẳng vậy

Cái quan trọng là bạn có thời gian dạy chúng, học với chúng và cùng làm văn với chúng thì mới biết được chứ ngồi đây mà phán xét thì không nên Bọn trẻ còn nhiều thời gian ở phía trước để học hỏi, sửa chữa và viết lại Cái quan trọng là chúng

ta ấy(???) Tôi thấy chúng ta được học ra nhưng ít sáng tạo khác người, ai cũng như ai giống nhau Biết đâu các em đang

có cách nhìn riêng, sáng tạo thì sao?

Ho ten: Dong Thanh

Tieu de: Bình thường thôi

Các bạn đừng có cao ngạo mà nói này nọ Các bạn nhớ lại hồi xưa mình đã viết được thế không? Chuyện đó là bình thường, trẻ em luôn nói thật, không dối trá như người lớn đâu, có gì nói nấy

Cứ từ từ các em sẽ lớn lên và giỏi hơn chúng ta Việc chúng ta dạy là cái cách nhìn nhận thế giới xung quanh thôi, còn cảm nhậnthì tuy mỗi người con trẻ và cả chúng ta nữa - thế mới là xã hội, chứ rập khuôn như chúng ta được đào tạo trước đây thì làm sao Việt Nam phát triển được

Ho ten: Bùi Kim Hiển

Dia chi: Hải Phòng

Ngày đăng: 29/09/2013, 03:10

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Trong các bài viết, các em diễn đạt khá lưu loát, đúng ngữ pháp. Một số câu văn còn miêu tả khá hình ảnh với những từ ngữ sinh động. - CƯỜI VỚI VĂN MIÊU TẢ CỦA TRẺ
rong các bài viết, các em diễn đạt khá lưu loát, đúng ngữ pháp. Một số câu văn còn miêu tả khá hình ảnh với những từ ngữ sinh động (Trang 1)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w