-Mình öôùc coù ñöôïc ñođi maĩt bình thöôøng nhö nhöõng ngöôøi khaùc.. Bađy giôø mình sẹ keơ cho caôu nghe lí do vì sao mình ñi hóc muoôn.. Ngaøy ñoù mình coøn thô ngađy laĩm, chư mong öô
Trang 1Chờ đợi…!
“Bây giờ mình chỉ biết đọc, tranh thủ đọc và chờ đợi…”.
Đó là lời tâm sự buồn của đứa bạn thân của nó hồi đại học Một đứa bạn mà suốt 3 năm chung lớp nó chỉ biết một điều : con người ấy rất giản dị, rất Huế và có một đôi mắt không bình thường
Ấn tượng đó có lẽ sẽ theo nó mãi, theo nó trong sự cảm phục, ngưỡng mộ và cả sự hời hợt, không cố tìm mà hiểu nếu như không có đêm 25/3 ấy
Trong tiếng nhạc ồn ào, náo nhiệt của hội trại, nó cảm thấy cô đơn, lẻ loi khi xung quanh ai cũng có người yêu hay bạn đi cùng Nó một mình thơ thẩn, bơ vơ và cuối cùng nó trở về ngồi trong trại Nhìn những bóng đèn màu xanh vàng mà mắt nó như nhòe đi Đột nhiên có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai nó cùng giọng nói rất Huế :
- Sao mà buồn rứa cô bé? Tối ni vui như rứa mà tiu nghỉu là không được đâu nha!
Hằng vừa nói vừa vui vẻ cầm lấy tay nó kéo đi Hằng đã phá đi cái cảm giác lẻ loi trong lòng nó
Sân trừøơng đại học trong buổi tối nay trở thành sân khấu lớn Nó vui vẻ cùng Hằng hòa vào đám đông Hai đứa đi được một vòng bổng nó đưa ra một đề nghị :
-Hằng này, chúng mình ra công viên đi!
Vì công viên ở ngay trước cổng trường đại học nên Hằng vui vẻ đồâng
ý, đồng ý bởi Hằng cũng muốn thưởng thức vẻ trầm tĩnh của công viên về đêm hay không muốn làm nó cụt hứng, nó cũng không biết nữa
Huếá về đêm thật đẹp! Trái hẳn với không khí ồn ào ,náo nhiệt trong kia, ngoài này yên tĩnh đến lạ lùng Cầu Tràng Tiền bảy màu khoe sắc,những đèn màu khoe bóng mặt sông.Gió nhè nhẹ làm dòng sông lăn tăn gợn sóng, nhấp nhô đằng xa những ngọn đèn hoa đăng trong tiếng nam ai nam bình vọng ra từ các thuyền của du khách Nó bất giác đọc mấy câu thơ của Thu Bồn:
Nhịp cầu cong và con đường thẳng Suốt một đời tìm Huế mãi nơi đâu Con sông dùng dằng con sông không chảy Sông chảy vào lòng nên Huế râùt sâu.
Rồi nó nhìn sang Hằng và hỏi :
-Hằng này, sao cậu đi học muộn thế? Và có lẽ cậu đọc nhiều sách lắm nhỉ? Mình phục cậu đó
Hằng im lặng và trong đôi mắt Huế ấy thoáng một nét buồn Hằng trầm tư :
Trang 2-Neâu bađy giôø ođng bút hieôn ra vaø cho caôu moôt ñieău öôùc, caôu seõ öôùc gì? Noù chaúng caăn suy nghó trạ lôøi luođn moôt caùch döùt khoaùt veă mong öôùc baây lađu cụa mình
-Mình seõ öôùc ra tröôøng sôùm xin ñöôïc vieđc laøm Coøn caôu?
-Mình öôùc coù ñöôïc ñođi maĩt bình thöôøng nhö nhöõng ngöôøi khaùc
Moôt caùi gì ñoù nhö noêi buoăn, nieăm ñau, söï luùng tuùng ñang len vaøo tim noù Noù ñang aâp uùng nhìn Haỉng chöa noùi ñöôïc cađu gì thì Haỉng ñaõ caăm laây tay noù
-Khođng sao ñađu, mình quen roăi maø Bađy giôø mình sẹ keơ cho caôu nghe
lí do vì sao mình ñi hóc muoôn
“Mình sinh ra ñaõ laø moôt ñöùa trẹ coù ñođi maĩt khođng bình thöôøng.Cho neđn luùc nhoû thay vì ñöôïc cuøng caùc bán ñi maêu giaùo rođi vaøo lôùp 1 mình lái phại theo boâ mé ñi ñeân caùc beônh vieôn maĩt Ñi nhieăđu nhöng roăi trôû veă vôùi nieăđm thaât vóng Ngaøy ñoù mình coøn thô ngađy laĩm, chư mong öôùc coù moôt ñieău laø sẹ ñöôïc ñeẫn tröôøng nhö bao ñöùa trẹ khaùc maø thođi Vaø 8 tuoơi mình môùi vaøo lôùp 1 vôùi ñođi maĩt khođng bình thöôøng aây.”
-Vaôy caôu laøm theâ naøo maø ñóc ñöôïc nhieău nhö theẫ? Caôu vaên vaøo ñái hóc nhö nhöõng ngöôøi khaùc nöõa chöù!
-Mình thieâu thöù gì thì môùi thaây quyù noù caôu á Caùi ngaøy mình töï ñóc, töï vieât ñöôïc nhöõng con chöõ ñaău tieđn ñoâi vôùi mình thaôt laø moôt söï kieôn tróng ñái Baău trôøi trong maĩt mình döôøng nhö xanh hôn, caùc nhađn vaôt trong caùc truyeôn coơ tích döôøng nhö ñeău ñeân laøm bán vôùi mình vaø… cạ nhöõng giót nöôùc maĩt vui möøng cụa boâ mé mình nöõa Mình ñóc, ñóc nghieân ngaâu nhöõng gì mình coù vaø thaây mình khođng cođ ñôn giöõa theâ giôùi nhađn vaôt nhoû beù cụa mình Bieât bao ñieău lí thuù mình khaùm phaù ñöôïc, hóc ñöôïc töø saùch, töø nhöõng cađu chuyeôn thuù vò aây Caôu bieât mình međ cuoân saùch naøo nhaât khođng ?
-Cuoân naøo vaôy? Chaĩc noù coù yù nghóa vôùi caôu laĩm?
-“Nhöõng taâm loøng cao cạ ” cụa EñmonñodeAmicis Ñoù laø nhöõng
ngöôøi bán ñaău tieđn, nhöõng ngöôøi bán toât, nhöõng taâm göông nhoû tuoơi ñaõ cho mình nieăm tin cuoôc soâng…
Noù nhìn Haỉng aùi ngái:
-Roăi caôu seõ chöõa ñöôïc maĩt chöù? Ngaøy nay cođng ngheô hieôn ñái roăi maø Ngöùôc nhìn doøng sođng Höông, Haỉng noùi :
- Caôu coù bieât vì sao Hueâ luođn traăm tónh khođng? Coù nhöõng caùi khođng bao giôø thay ñoơi ñöôïc caôu á.Maĩt mình cuõng theâ, bađy giôø mình chư tranh thụ ñóc nhöõng gì coù theơ thođi
- Tái sao lái coù theơ! Tođi thoât leđn maø nghe nhö mình lác gióng
- Baùc só bạo maĩt mình chư nhìn ñöôïc khoạng 10 naím nöõa thođi, neâu…
Trang 3Vừa nghe đến đó nó vội bịt miệng Hằng lại Tại sao, tai sao lại như vậy ? Tất cả đang tươi đẹp bổng chốc một ngày chỉ là màu đen thôi sao…Cổ họng nó dường như nghẹn lại, trái tim đau nhói Nó chỉ biết nắm chặt tay Hằng trong tay mình…
-Mình vẫn hi vọng.Hi vọng sẽ được đọc sách mãi, nhìn thấy thế giới tươi đẹp này lâu hơn nữa…
- Vẫn có thể hi vọng được phải không Hằng?
Hằng cười: nếu như mình gặp được một tấm lòng cao cả, được người khác hiến mắt
- Vậy Hằng đã dăng ký ở bệnh viện nào chưa?
- Bố mẹ mình đã đăng ký ở bệnh viện Sài Gòn nhưng mấy năm rồi mà chưa thấy gì… Nhưng ta vẫn hi vọng, phải không?
- Phải, ta phải biết hi vọng Hai đứa cùng nắm tay nhau mỉm cười Hằng của nó là vậy, nhỏ nhắn, giản dị và nghị lực hơn người Luôn là người có đầy đủ lý lẽ trong mọi cuộc tranh luận văn học và là kho tàng thơ văn cổ của lớp nó
Giờ đây, khi đã ra trường, nó xa Huế, xa Hằng đã hai năm Hằng của nó cùng giọng Huế mượt mà vẫn ngày ngày lên lớp cùng học trò Không biết với đôi mắt ấy, Hằng có gặp trở ngại nhiều không? Nhưng nó biết Hằng và nó đang cùng nhìn về một phía và đang chờ đợi… chờ đợi một tấm lòng cao cả, phải không Hằng?