* * * Đêm nay trời lạnh canh thâu Nhớ em biết gửi về đâu bây giờ Thôi đành chỉ sống trong mơ Thôi đành viết mấy vần thơ hơi buồn Thôi đành sống kiếp cô đơn Thôi đành sống với tâm hồn em
Trang 1* * *
Đêm nay trời lạnh canh thâu Nhớ em biết gửi về đâu bây giờ Thôi đành chỉ sống trong mơ
Thôi đành viết mấy vần thơ hơi buồn Thôi đành sống kiếp cô đơn Thôi đành sống với tâm hồn em thôi
Đời anh là của em rồi Tình anh không thể yêu ngời thứ hai Cô đơn, trống vắng, canh dài
Có ngời cầm bút thở dài trong đêm Chẳng hay em có nhớ tên Hay là em đã lãng quên anh rồi
Dù cho cách trở phơng trời Phong ba bão táp khắp nơi mặc lòng
Dù cho tan vỡ núi sông Thi anh vẫn nhớ mặn nồng bóng em!
Trang 2* * *
Buổi chiều nay em có còn đời Khi một thời sôi nổi đã đi qua Tuổi hai mơi giờ đã trở về già
Em có nhớ chăng một tâm hồn đã chết
* * *
ở tuổi ấy ngày xa em nào biết
Có một ngời mải miết theo em Một con ngời vừa lạ, vừa quen Vào yêu chập chững nh em vỡ lòng
Chỉ mơ mộng chỉ ngóng trông Chỉ chờ chỉ đợi mà không hé lời Bởi em đã ngả về xuôi Thì ai nào dám buông lời xót xa Thế là tuổi trẻ đi qua Thế là tất cả nhạt nhoà h không Thế là em đã có chồng Thế là tôi nấm mộ lòng đắp xây Tình yêu tôi mãi thơ ngây Cả đời một mộng, mộng này vỡ tan
Chờ em ở tuổi lá vàng
Để khi lá rụng , lá tàn chờ em
Trờng THCS Phú Sơn – Ba Vì - Hà Nội
Trang 3Dòng Sông Và Em
Chất trữ tình anh gửi ở trong thơ
Không là lời ca cũng mong thành tiếng vọng Dòng sông chảy sông nào không lắng đọng Chứa trong lòng một lu lợng phù xa
Sông có tự bao giờ chỉ biết lúc xinh ra Anh đã thấy trớc nhà dòng sông âm thầm chảy Chiều rủ bóng vang điệu hò mái đẩy
đôi bờ xanh em khúc hát dân ca
Anh bên em nh ngày xa mẹ cha
đã bên nhau bên đôi bờ sông ấy Những buổi tát đêm tới ruộng đồng khô cháy Hạnh phúc tràn đầy trong ánh trăng nghiêng
Để bây giờ em vành nón lung liêng Trắng giữa hồn anh một màu tinh khiết
Êm hơn tiếng đàn vọng lời da diết Nên chất trữ tình sống mãi với thơ anh
Trang 4Khúc tâm tình với ngời bạn gái
Phơng trời xa ngời ơi em có biết Một tâm hồn chìm đắm giữa h vô
Nhớ về em ngời bạn gái học trò Thời thân ái đã cùng chung mơ ớc
ôi cuộc sống những chặng đờng ta bớc Những vui buồn về giữa kí ức ta
Tiếng gọi ngày mai trong ngọn nắng chan hoà Cây xanh tốt reo vui cùng gió mới
Bao năm rồi trái tim ta chờ đợi Giữa vùng trời kỉ niệm sống ngày vui Dòng sông quê với những lớp đất bồi
đắp cao nhé tình cảm ta tuyệt đẹp
Ai có nghe lòng đau khi chia biệt
đôi chim non phải ngả cánh đôi đờng Phơng trời xa chung uống một tình thơng Nỗi nhớ dâng giữa đêm dài khuya vắng
Và trời cao ơi những chùm sao sáng
ở đâu là chức nữ với ngu Lang
ở đâu là cõi đẹp chốn thiên đàng nơi tuổi nhỏ bao lần ta nuôi mộng
nơi ngày ấy tháng năm dài ta sống giấy học trò tô đẹp những giấc mơ
và bao lần ta đã khóc tuổi thơ
Đời khắc nghiệt reo nặng lòng cay đắng
Trờng THCS Phú Sơn – Ba Vì - Hà Nội
Trang 5Tình trong ma
Chiều ấy ma vào ở xóm Đông Cho ngời ủ dột đứng bên sông
Xa nhìn đắm đuối tìm trong gió chỉ thấy màn ma trắng ngập đồng
Ai biết ma rơi nói những gì
Lá buồn gieo lệ khóc lâm li Long bâng khuâng quá xôn xao nhớ Cả một tình yêu tuổi ấu thì
Buổi một nàng qua dới mái hiên
đờng ma in một gót chân tiên
Ta nhìn theo bớc đi ren rén Bỗng cả lòng yêu náo nức liền
Từ ấy trên đờng loang loáng ma Tìm hoài đâu thấy gót chân xa
đờng ma bao gót chân ma bớc Gợii mãi tình yêu buổi dại khờ
Trang 6Cách xa
Với em là một nỗi đau Với tôi là một nỗi sầu kém chi Buồn vơng trongnỗi nhớ quê nghĩ mịnh thân phận mắt nhoè lệ rơi
bên nhau mà thấy xa vời giận hờn nhau để ôm đời đắng cay nghẹn ngào là buổi chi tay chiều nay có phải chiều nay xa rồi sơng giăng trắng một góc trời ngày xuân nỡ để lòng ngời giá băng cá buồn cá lội thung thăng ngời buồn chỉ biết ngắm trăng ngắm hoài
Hoa tình nay đã nhạt phai Biển tình thôi đx dạt dài sóng khua Dòng ngân gãy nhịp cầu Ô Lòng thôi khép lại lỡ đò sang ngang
Trờng THCS Phú Sơn – Ba Vì - Hà Nội
Trang 7Nói với anh
* * *
Có thể nào nói hết vời nhau không Tất cả mọi điều dù xót xa cay đắng Trong ngực t dù con tim chết lặng
Có thể nào nói hết đợc không anh
Đã từ lâu vắng những giấc mơ lành
Em vật vã bao đêm dài nhức nhối Thức trắng đêm mặt vùi trong gối Nghe ngoài trời xối xả ma giông
Có thể nào nói hết đợc nhau không Cái náo nức của một thời con gái Cái si mê của tình đầu thơ dại Những hão huyền mơ mộng tuổi hai mơi
Cứ ngỡ đâu đến đỉnh cuộc đời Nhng cuộc đời vẫn đang còn phía trớc
Điều đơn giản vậy thôi không hiểu dợc
Để bây giơ đau buốt trái tim Quá viển vông khi em cứ đi tìm
Cứ khao khát một mối tình vô giá
Cứ mong mỏi một ngân hà kì lạ Những cuộc đời vẫn có Rômeô
Bàng hoàng khi những đợt sóng xô
Cơn bão cát dội lòng em xối xả
Em bơ vơ giữa đô thành xa lạ
Em lẻ loi giữa giả thật cuộc đời
Trang 8Có lẽ nào con có tội khi yêu
Đừng trách con đã mơ ớc quá nhiều Trái tim con không hề có lỗi
Tình yêu có bao giờ thôi nông nổi
Có khi nào thôi ớc muốn viển vông Chợt thấy thơng thơng quá tuổi hai mơi
ánh hào quang và trái tim bé nhỏ
Đêm ma giông thơng con dế nhỏ Nối chi mà nức nở suốt đêm thâu
Chẳng thể nào nói hết với nhau đâu
Em tê tái giữa một trời giông gió
Đau xé lòng lệ trào rơi máu nhỏ Chẳng thể nào nói hết đợc đâu anh
Trờng THCS Phú Sơn – Ba Vì - Hà Nội
Trang 9hè
Chỉ còn lại của mùa xuân quá vãng Một chút hơng vơng vấn bụi hồng tàn Gió thêm nóng ngày dài thêm ánh sáng
Ve thêm sầu , em cũng kém dung nhan
Mùa hạ cháy ở dới trời đốt trắng Nắng hồng nung , mấy trắng chảy ngân nga Cảnh tha thớt chỉ một con đờng vắng
Cái am xa hay đôi chiếc bia già Tiếng gà gáy buồn nghe nh máu ứa
Chết không gian, khô héo cả hông cao Thắm tuyệt vọnghai hàng bông phợng lửa Thê lơng đời nh trỉa mấy binh đao
Hận trời đất, tội lây cho khóm cỏ Cho cành hoa , cho con bớm ngu ngơ
Muốn đi chết ở trong bông nắng đỏ
Để lòng tàn thiêu huỷ cả h vô
Trang 10Tặng những ngời tin tởng
* * *
Khi trăng sao mỏi mệt ngủ trên hồ Từng cặp yêu đơng thầm thì ớc vọng Khi đông lạnh anh buồn nh kiếp nhộng Nhốt tâm tình trong tổ kén chăn bông
Khi gió xuân bay áo đẹp đến trờng Nắng tơ lụa
Trờng THCS Phú Sơn – Ba Vì - Hà Nội