Đôi Dép Thi sĩ : Nguyễn Trung Kiên Bài thơ đầu anh viết tặng em Là bài thơ anh viết về đôi dép Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia
Trang 1Đôi Dép
Thi sĩ : Nguyễn Trung Kiên
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đầu mà chẳng dời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu một ngày một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít bước song hành Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thiếu nhau trên những bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên trái - phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!
Trang 2Cánh Phượng Hồng Thủa Ấy
Thi sĩ : Trịnh Bửu Hoài
Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ Dấu chân xưa ai để lại sân trường
Ta có một thời yêu không dám ngỏ
Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường
Bốn năm năm em vẫn làm kẻ lạ
Mỗi ngày chân em giẫm nát hồn tôi
Tôi như ngọn gió ngoài song cửa
Mang chút bụi buồn đi xa xôi
Có lúc hồn tôi bừng tỉnh ngộ
Em vẫn là em giữa mọi người
Hỡi ơi, ánh mắt vô cùng lặng
Mà ở trong tôi gió ngợp trời
Tôi với em chỉ là khoảng khắc
Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời
Em cũng như muôn ngàn con gái khác
Cớ vì sao môi cháy đỏ lòng tôi?
Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc Mắt ai xưa chợt thức giữa sân trường
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương
Để bay mất cánh phượng hồng thuở ấy
Hai Mươi Năm Lưu Lạc
Thi sĩ : Thanh Trắc Nguyễn Văn
Hai mươi năm trời lưu lạc
Hai mươi năm trời xa quê
Từ miền đất lạ
Hăm hở em về
Thành phố mình vẫn đẹp
Đất nước mình vẫn xanh
Bao nụ hồng vẫn nở
Trong nắng sớm trong lành
Tuổi thơ xưa mình hái ổi
Tuổi thơ xưa mình lội sông
Giữa dòng đời xuôi ngược
Em còn nhớ tôi không?
Trang 3Em chợt kêu bằng tiếng Pháp
Em chợt hỏi bằng tiếng Anh
Em cúi đầu ôm mặt
Nước mắt buồn chảy quanh
Hai mươi năm trời lưu lạc
Hai mươi năm trời xa quê
Trong Nắng Ấm Xuân Hồng
Thi sĩ : Thanh Trắc Nguyễn Văn
Con thắp một ngọn nến
Sáng rực giữa đêm đông
Nhớ ngày xưa mẹ khóc
Lệ nến rơi đỏ hồng
Ngọn nến là ngọn lửa
Sưởi ấm nỗi buồn con
Thương mẹ đời cơ cực
Xác thân mau héo mòn
Ngọn nến là ánh sáng
Soi dắt đường tương lai
Bao lần con vấp ngã
Mẹ nâng dìu trong tay
Tuổi thơ nhiều lầm lỡ
Một thời con rong chơi
Giờ hiểu ra đã muộn
Mẹ xa rồi mẹ ơi!
Ngọn nến dần vắt kiệt
Đâu hình bóng mẹ tôi?
Chỉ còn là sáp lửa
Sắp lụn tan trong đời
Chỉ còn là nước mắt
Mẹ rơi rớt vì con
Chỉ còn là mất mát
Thấm nỗi đau trong hồn
Vầng dương rồi hé sáng
Đã qua hết đêm đông
Mẹ ơi, mình con khóc
Trong nắng ấm xuân hồng
Cỏ May
Trang 4Thi sĩ : Thanh Trắc Nguyễn Văn
Cỏ may may cỏ trên đồi
Một chiều gỡ cỏ anh ngồi bên em
Anh gần, em nhích xa thêm
Trên trời mây trắng êm đềm trôi qua!
Bây giờ anh đã đi xa
Cỏ may em gỡ lệ nhòa ướt tay!
Xao Xuyến Tuổi Thơ
Thi sĩ : Trần Trọng Trí
Tà áo trắng, tuổi mộng mơ
Bâng khuâng xao xuyến, ngẩn ngơ nỗi niềm
Em đi dáng nhỏ nghiêng nghiêng
Anh về khép cổng lặng im đợi chờ
Đừng như con sóng ngư ngơ
Muôn năm cứ vỗ vào bờ hợp tan
Xa Người
Thi sĩ : Hoàng Vân
Xa người rồi mới hiểu mình
Hiểu mình như hiểu cả tình mình xa
Bấy lâu lòng ngỡ phôi pha
Chợt dây tơ đứt - lòng ta hãi hùng
Phím đàn năm ngón còn rung
Người đi bỏ lại vô cùng tiếc thương
Vu Vơ
Thi sĩ : Tế Hanh
Những ngày nghỉ học tôi hay tới
Đón chuyến tàu đi, đến những ga
Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt
Lòng buồn đau xót nỗi chia xa
Tôi thấy tôi thương những chiếc tàu
Ngàn đời không đủ sức đi mau:
Có chi vương víu trong hơi máy,
Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau
Bánh nghiến lăn lăn quá nặng nề
Khói phì như nghẹn nỗi đau tê
Lâu lâu còi rúc nghe rền rĩ
Lòng của người đi réo kẻ về
Trang 5Kẻ về không nói bước vương vương
Thương nhớ lan xa mấy dặm trường
Lẽo đẽo tôi về theo bước họ ,
Tâm hồn ngơ ngẩn nhớ muôn phương
Viết Cho Mùa Hoa Phượng
Thi sĩ : Đào Phong Lan
Em đi rồi! Chùm phượng cuối mùa thi
Đỏ hoe mắt một buổi chiều chớm nắng
Nhấm chùm hoa, không chua mà chát đắng Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường
Trước mặt tôi là hoàng hôn
Sau lưng là cánh cửa phòng thi khóa vội Những bàn ghế, những bảng đen ngập bụi
Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi
Chỗ em ngồi còn kia:
Vệt nắng dài in hằn lên ghế
Buổi sáng nào lần đầu đi trễ
Vai run run, tay lấm vệt dầu
Em đi rồi! Chùm phượng ở trên cao
Cứ cháy mãi những điều chưa nói hết
Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
Giá ngày xưa Thôi, đừng nhắc! Hạ tàn
Vẫn Nhớ Một Thời
Thi sĩ : Nguyễn Đình Xuân
Vẫn nhớ một thời hoa phượng nở
Bâng khuâng từ giã tuổi học trò
Con đường ta qua chiều gió
Đầy nắng chúng mình che bóng mây
Xa những hàng cây trồng trước cửa
Lớp còn, các bạn của tôi đâu?
Nhớ hạ năm nào chung nhau hẹn
Nào ngờ mỗi ngày thêm vắng nhau?
Chỉ có mái trường là nguyên đó
Là nơi nỗi nhớ hẹn nhau về
Bạn bè ơi có còn như thuở
Yêu những câu thơ đến si mê?
Trang 6Mùa hạ vẫn nở chùm phượng đỏ
Vẫn mãi trong tôi thuở học trò
Sau những nhọc nhằn lòng thanh thản Nhớ về một thời đầy ước mơ
Vô Tình
Thi sĩ : Trọng Nghĩa
Hững hờ gió thổi rung cây
Một bông hoa phượng rơi ngay đầu thềm
Ra sân định nhặt tặng em
Ngờ đâu em đã đến xem trước rồi!
Mà em muốn nhặt thì thôi
Chiều nay gió lớn hoa rơi đầy trường Hai người ai cũng vội nhường
Bông hoa nằm đó đáng thương chưa kìa Biết bao hoa rụng đằng kia
Sao em chỉ muốn đòi chia hoa này? Tình cờ cúi nhặt chạm tay
Làm sao biết được là ai vô tình?
Ngỡ ngàng em đứng lặng thinh
Để cho anh lỡ cố tình ngắm em
Vào!
Thi sĩ : Nguyễn Thúy Bắc
Khung thành cũng rộng và cao lắm
Cớ sao banh cứ vọt ra ngoài
Những điều định ngỏ không gì khó
Mở lời cứ ngọng để thành sai!
Chạy muốn tàn hơi bao lần vấp
Thẹn thùng lãnh phạt lỗi "mười hai" Chân tình đến độ "hồn nhiên ngố" Buồn ngẩn ngơ vì cái nguýt dài!
Nhiệt tình nên lắm phen việt vị
Thế tiến công phút chốc lỡ làng
Đón chậm, mười phần hư đến chín
Đón sớm, bạn bè chọc phá ngang!
Dẫu mê nhưng phải chơi theo luật
Tỉ số dù cho có thế nào
Hẹn nhau xuống phố ăn chè đã
Bạn mỉm cười tươi Thế là "Vào"!
Chiều Thứ Bảy
Trang 7Thi sĩ : Thái Hoàng
Bất chợt em ngẩn ngơ nhìn
Một chiều thứ bảy im lìm đi qua Lối đi không có cánh hoa
Không lời ru nhẹ như là trong thơ Bên em ai đến bây giờ
Để cho em bước thẫn thờ chiều nay Ngẩng nhìn một chút mây bay
Mây như có bạn nắm tay hẹn hò Bắt đầu rồi đó âu lo
Nỗi buồn con gái vẩn vơ nhẹ nhàng Rồi chiều thứ bảy mênh mang
Sẽ đem em đến cung đàn mộng mơ