Bướm vàng đậu đọt mù u, Lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn.. Em như con hạc đầu đình Muốn bay không nhấc nổi mình mà bay Em như con ếch giữa hồ Trên cạn người bắt dưới hồ rắn xơ
Trang 1CA DAO THAN THÂN
1 Bướm vàng đậu đọt mù u,
Lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn
2 Con cò lặn lội bờ ao
Gánh gạo đưa chồng, tiếng khóc nỉ non
Em như con hạc đầu đình
Muốn bay không nhấc nổi mình mà bay
Em như con ếch giữa hồ
Trên cạn người bắt dưới hồ rắn xơ
Em như cây quế giữa rừng
Thơm cay ai biết ngát lừng ai ha
Em như quả ớt trên cây
Càng tươi ngoài vỏ càng cay trong lòng
Thân em như cánh hoa hồng,
Lấy phải thằng chồng như đống cỏ khô
Thương thay thân phận con tằm,
Kiếm ăn được mấy phải nằm nhả tơ
Thương thay lũ kiến li ti,
Kiếm ăn được mấy phải đi tìm mồi
CA DAO VỀ TÌNH YÊU ĐÔI LỨA
Chớ chê em xấu em đen
Em như nước đục đánh phèn lại trong
Ai đem con sáo sang sông,
Để cho con sáo sổ lồng nó bay
Đôi ta như lửa mới nhen,
Như trăng mới mọc, như đèn mới khêu
Đêm nằm lưng chẳng tới giường,
Trông cho mau sáng ra đường gặp em
Đường dài ngựa chạy biệt tăm,
Người thương có nghĩa trăm năm cũng về
Thuyền về có nhớ bến chăng
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền
*Đôi ta như vợ với chồng
Chỉ hiềm một nỗi tơ hồng chưa xe
CA DAO VỀ TÌNH CẢM GIA ĐÌNH
Đi đâu mà bỏ mẹ già Gối nghiêng ai sửa,chén trà ai dâng ?
Đã rằng là nghĩa vợ chồng Dầu cho nghiêng núi, cạn sông chẳng rời
Mẹ ơi! Đừng gả con xa, Chim kêu vượn hú biết nhà mẹ đâu
Mỗi đêm con thắp đèn trời Cầu cho cha mẹ sống đời với con
Râu tôm nấu với ruột bầu Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon
Tay bưng chén muối chén gừng Gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau -Ai về tôi gởi buồng cau,
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy
CA DAO HÀI HƯỚC
Chồng người đánh giặc sông Lô Chồng em ngồi bếp rang ngô cháy quần Chồng người cưỡi ngựa bắn cung
Chồng em ngồi bếp cầm thun bắn ruồi
Bà Bảy đã tám mươi tư Ngồi bên cửa sổ đưa thư kén chồng
Chập chập thôi lại cheng cheng Con gà trống thiến để riêng cho Thầy Đơm xôi thì đơm cho đầy
Đơm vơi thì thánh nhà thầy mất thiêng -Còn duyên, kén cá chọn canh
Hết duyên, ếch đực cua kềnh cũng vơ -Xưa nay thế thái nhân tình
Vợ người thì đẹp, văn mình thì hay
Sống thì cơm chẳng cho ăn Chết thì xôi thịt, làm văn tế ruồi -Làm trai cho đáng nên trai Một trăm đám cỗ chẳng sai đám nào -Làm trai cho đáng nên trai
Ăn cơm với vợ lại nài vét niêu