Giáo án Trao duyên được soạn cẩn thận chi tiết.
Trang 1Tiết 2:
Dẫn: những lời lẽ tha thiết, thấu tình đạt lí của
Kiều đã đưa Vân đến chỗ mặc nhiên phải chấp
nhận lời trao duyên Tuy nhiên cho dù Thuý Vân có
nhận lời thì thử hỏi tình duyên có phải là thứ có thể dễ
dàng trao cho người khác được không? => Khi buộc
phải trao duyên thì nảy sinh mâu thuẫn Chúng ta sẽ
thấy rõ điều này qua cách trao kỉ vật của Thúy Kiều
Giáo viên đọc
Chiếc vành với bức tờ mây
Duyên này thì giữ vật này của chung
Dù em nên vợ nên chồng
Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên
Mất người còn chút của tin
Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa
(?) Thúy Kiều trao những kỉ vật gì cho Thúy
Vân?
(?): Em có nhận xét gì về giá trị những kỉ vật?
(Giá trị vật chất? Giá trị tinh thần? )
Giáo viên diễn giải:
Chiếc thoa: chiếc trâm cài đầu Kiều đã đánh rơi
trong khu vườn giữa hai nhà trong khi gặp Kim Trong
Cũng hôm ấy, Kim Trọng đã tặng Thúy Kiều vòng
xuyến, khăn tay còn nàng tặng Kim Trọng chiếc quạt
và khăn gấm:
Sẵn tay khăn gấm quạt quỳ
Với cành thoa ấy tức thì đổi trao
Chén hà sánh giọng quỳnh tương
Xuyến vàng đôi chiếc, khăn là một vuông
Còn, phím đàn, mảnh hương nguyền, bức tờ
mây là những vật gợi nhắc đến đêm thề nguyền, đính
ước Trong đêm thề nguyền đính ước, khi thấy Thúy
Kiều bước sang phòng văn, Kim Trọng đã đốt thêm
nến cho phòng thêm sáng, thêm hương vào lò để
phòng thêm thơm:
Đài sen nối sáp, lò đào thêm hương
Hai người đã cùng viết lời thề trên giấy hoa tiên
(tiên thề cùng thảo một chương/ tóc mây một món dao
vàng chia đôi)rồi sau đó Thúy Kiều gảy đàn: so lần
dây vũ, dây văn
Như vậy: chiếc thoa, bức tờ mây, phím đàn,
mảnh hương nguyên chính là những kỉ vật đơn sơ,
của chẳng đáng là bao nhưng tình thì rất nặng Nó
vật thiêng, biểu tượng cho mối tình cao đẹp.
(?): Nhận xét về cách trao kỉ vật của Kiều?
Giáo viên: đọc :
2 Thuý Kiều trao kỉ vật tình yêu và dặn dò Thúy Vân những chuyện mai sau (14 câu tiếp)
a. Thúy Kiều trao kỉ vật tình yêu (6 câu đầu)
- Những kỉ vật được trao:
+ Chiếc thoa, bức tờ mây + Phím đàn, hương nguyền
→ Giá trị vật chất: đơn sơ
→ Giá trị tinh thần: sâu nặng, bởi nó là biểu tượng cho mối tình trong sáng, cao đẹp Kim – Kiều
Đó không chỉ là tình yêu lãng mạng, trong sáng mà còn cao đẹp, sâu nặng, thiêng liêng
Trang 2“Chiếc thoa với bức tờ mây, duyên này thì giữ,
vật này của chung”
(?): Từ “với” cho ta thấy Thúy Kiều trao các
vật cùng một lúc hay lần lượt trong từng thời điểm
khác nhau? Cách trao cho thấy thái độ gì của Thúy
Kiều ở đây?
(?): Trong khi trao Thúy Kiều phân biệt hai
khái niệm: duyên này, vật này Thái độ của Kiều với
hai điều được nói đến như thế nào?
(Duyên: giữ lấy; vật này: của chung.)
(?): Kiều xác định duyên em cần giữ lấy những
vật này thì thế nào? “Của chung” là của những ai?
Thúy Kiều – Kim Trọng – Thúy Vân.
(?): Tại sao khi đã trao kỉ vật, dặn dò em phải
giữ lấy mối duyên mình trao Kiều vẫn nói vật này
“của chung”? Hai chữ “của chung” cho em cảm
nhận được điều gì về tâm trạng của nhân vật?
Giáo viên: bình
Lẽ thường, khi vẫn giữ kỉ vật, ít nhiều ta sẽ có
cái ảo giác rằng người yêu vẫn là của mình, vẫn còn
trong mình Chỉ đến khi tự tay cầm kỉ vật trao đi cho
kẻ khác, người ta mới thực sự rơi vào hẫng hụt Nỗi
mất mát ấy mới thực sự khiến con người trống hoang
cõi lòng Và bắt đầu từ đây, chàng Kim sẽ vĩnh viễn
thuộc về người khác
Hai chữ “của chung” chất chứa bao đau xót Kỉ
vật tình yêu chỉ thiêng liêng khi nó là tín vật, là nhân
chứng thầm kín của riêng hai người thôi Còn bây giờ,
từ bây giờ, nó đã thành “của chung”
Mặt khác, tình duyên đã trao đi mà kỉ vật thì lại
là của tất cả Hơn ai hết, Kiều bàn giao thế là không
minh bạch Nhưng tình yêu thì làm sao có thể rạch ròi,
sòng phẳng Cách nói không dứt khoát của Kiều phản
ánh sự mâu thuẫn, giằng co giữa lí trí và tình cảm
(?): Nhận xét về cách dùng từ ngữ trong câu
“Duyên này thì giữ, vật này của chung”
- Điệp từ “này”
- Vị trí: nằm ở những điểm nhấn ngữ điệu
- Cách trao kỉ vật:
+ Với: trao từng thứ một → sự do dự, nuối tiếc
+ Duyên này: thì giữ
Duyên kì ngộ Thuý Kiều – Kim Trọng
Duyên Thuý Kiều đã trao vào tay Thuý Vân: trở thành duyên Thuý Vân – Kim Trọng
Kiều dặn dò em phải giữ lấy vì đó là của riêng em rồi
+ của chung:
Trước hết, kỉ vật ấy vốn là của Thuý Kiều – Kim Trọng
Sau khi trao duyên rồi thì nó cũng là của Thúy Vân – Kim Trọng => Kiều muốn chúng vĩnh viễn là của chung ba người Thuý Kiều – Kim Trọng – Thuý Vân
Kiều chưa thể dứt hẳn khỏi mối tình sâu nặng với Kim Trọng Kiều trao duyên cho
em nhưng vẫn vẫn muốn giữ lại những kỉ vật đó cho mình, vẫn muốn có mình ở trong
đó Chỉ cần thay từ “của chung” thành “của em” thì Kiều vĩnh viễn sẽ không còn liên hệ
gì vời Kim Trong
=> sự lúng túng, mâu thuẫn giữa hành động và lời nói, lí trí và tình cảm của Thúy Kiều
+ Của tin: của làm tin
+ Điệp từ “này”: nằm ở những điểm nhấn ngữ điệu làm cho lời thơ cất lên bỗng như dăn lòng, day dở
+ Nhịp 4/4: ngắt đôi câu thơ.Hai vế câu thơ là trạng thái
2 Bên cạnh con người lí trí, tình cảm đã xuất hiện trong Kiều
Trang 3(?): Cách trao kỉ vật cho em cảm nhận điều gì về tình
cảm và tâm hồn Kiều?
Giáo viên dẫn, chuyển:
Lẽ thường, khi vẫn giữ kỉ vật, ít nhiều ta sẽ có
cái ảo giác rằng người yêu vẫn là của mình, vẫn còn
trong mình Chỉ đến khi tự tay cầm kỉ vật trao đi cho
kẻ khác, người ta mới thực sự rơi vào hẫng hụt Nỗi
mất mát ấy mới thực sự khiến con người trống hoang
cõi lòng Kiều đã trao xong kỉ vật cho Thúy Vân, Và
bắt đầu từ đây, chàng Kim sẽ vĩnh viễn thuộc về người
khác Lúc này, Kiều sẽ sống trong tâm trạng thế nào
Cô mời các em chuyển sang 8 câu tiêp
Giáo viên đọc:
Mai sau dù có bao giờ, Đốt lò hương ấy so tớ phím này.
Trông ra ngọn cỏ lá cây, Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.
Hồn còn mang nặng lời thề,
Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai.
Dạ đài cách mặt khuất lời,
Rưới xin giọt nước cho người thác oan.
Tuy nhiên trước khi chuyển sang 8 câu tiếp
theo, chúng ta hãy cùng đọc lại 6 câu Kiều trao kỉ vật
để thấy một phần tâm trạng của nàng trong đó
Giáo viên: đọc lại 4 câu thơ.
(?): Khi bắt buộc phải trao kỉ vật đi, Kiều tự
Nó gợi ra thoáng giằng co tinh vi giữa tâm
và trí Lí trí đã quyết định trao duyên, trao kỉ vật, nhưng tình cảm như cố trì hoãn, níu kéo
Vì thế mà cái động thái trao tay kia cứ dùng dằng Người đọc như hình dung ra cảnh tượng: tay Kiều run run nhưng lòng thì muốn giữ lại Bên trong Kiều như có sự giằng co ghê gớm
Người đơn giản có thể nghĩ con người trung đại không phức tạp đến thế Nhưng cho dù là thời nào thì bản chất tình yêu vẫn là không thể chia sẻ! Trái tim yêu thời nào cũng đau như vậy thôi
=> Cách trao duyên cho thấy
- Tình yêu Kiều dành cho Kim Trọng rất nồng nàn, sâu sắc; vì tình yêu ấy mà lòng nàng đang chất chứa bao đau đớn, giằng xé, chua chát Kiều đang luyến tiếc mối tình đầu tươi đẹp, đang thổn thức, xót xa Và trao kỉ vật chính là chia li, vĩnh biệt với mối tình đầu đẹp đẽ, lãng mạn, với những kỉ niệm không thể nào quên
- Tuy nhiên dù đau đớn, luyến tiếc Kiều vẫn vẫn “trao duyên” chứng tỏ trong tình yêu và vì tình yêu, Kiều đã đặt hạnh phúc của người mình yêu lên trên hết => tấm lòng vị tha, cao thượng
b Lời dặn dò sau khi trao kỉ vật (8 câu tiếp)
Khi đã trao kỉ vật cho Thuý Vân, tức là đã hoàn toàn mất Kim Trọng, Kiều thấy cuộc sống hạnh phúc của mình đến đây chấm dứt, lời nàng chuyển hẳn sang giọng thương mình
Trang 4nhận thức về thân phận của mình như thế nào? Câu
thơ nào thể hiện nhận thức về thân phận của nhân vật?
(?): Thời gian đoạn trích được thể hiện qua từ ngữ
nào?
(?): Tương lai của Kiều được tái hiện qua những hình
ảnh nào? Những từ ngữ ấy cho thấy tương lai của
nàng gắn liền với dự cảm về điều gì?
(?): Trong cảm xúc đau đớn, tuyệt vọng, khi tưởng
tượng ra bi kịch là cái chết nàng còn hình dung sự trở
về
Giáo viên bình:
Giáo viên liên hệ, mở rộng:
Đoạn thơ Nguyễn Du cho ta liên hệ tới bức thư
Thúy Kiều gửi Kim Trọng trong Kim Vân, Kiều
Truyện Trong Kim Vân Kiều Truyện, trước khi ra đi
- Kiều hi vọng cho Thúy Vân và Kim Trọng nên
vợ nên chồng nhưng cũng mong trong hạnh phúc gia đình ấy, kỉ niệm về nàng vẫn còn tồn tại:
Dù em nên vợ nên chồng, Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên
Mất người còn chút của tin Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa
- Nghĩ đến thân phận: Mệnh bạc: người có số phận bạc bẽo , phải chịu những đau đớn, oan nghiệt của số mệnh
→ Kiều tự thấy mình đáng thương, (mình là người
“mệnh bạc” để cho người khác phải xót, phải thương hại) => Đây không thuần túy là hành động trao kỉ vật
mà thực chất là Kiều đang phải chia li, vĩnh biệt mối tình đầu đẹp đẽ, lãng mạn với nhiều kỉ niệm không thể nào quên
- Thời gian: “Mai sau” => chuyển dòng thời gian từ hiện tại tới tương lai xa xôi
- Từ ngữ:
+ Trông ra ngọn cỏ, lá cây Thấy hiu hiu gió
+ Hồn, dại đài, thác oan
Tạo ra một không gian mộng mị Kiều đã hình dung ra tương lai của mình với bi kịch thê thảm là cái chết Nó cho thấy, sau khi đã trao đi tình yêu, Kiều đã cảm thấy cuộc đời mình vô cùng trống trải và vô nghĩa, cuộc đời đó như là cái chết và đây là cái chết đầy oan khiên Giọng của một người đang đau đớn
Không còn là con người của lí trí nữa mà trở thành con người của cảm xúc
+ Kiều còn hình dung oan hồn của mình trở về trong
gió: “trông ra ngọn cỏ, lá cây, thấy hiu hiu gió thì hay
chị về”
→ Thời điểm trở về: Đốt lò hương ấy, so tơ phím này: mỗi khi Thúy Vân – Kim Trọng đốt hương, gảy đàn như Kim – Kiều ngày xưa => tâm hồn vẫn vương chặt trên mảnh hương, phím đàn, trên mối tình xưa cũ
→Nguyên nhân nàng trở về: “Hồn còn mang nặng lời
thề, nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai” Ngay khi đã
chết đi thì mối tình sâu nặng với Kim Trọng vẫn như một mối ràng buộc não nùng day dứt ( Nghì: nghĩa Nghì trúc mai: tình nghĩa với Kim Trọng)
=> phẩm chất thuỷ chung, son sắt trong tình yêu :
“dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng”.
=> khát khao trở về, khát khao đoàn tụ với người yêu ngay sau khi đã chết
Trang 5Thúy Kiều có viết thư gửi Kim Trọng:“Ngày sau
chàng cùng em thiếp đốt hương, gảy đàn , đọc ca,
ngâm khúc, khói hương phảng phất, có giá lạnh như
mưa tuyết đưa lại, tức là hồn thiếp ở đó May mà
chàng lấy chén nước chè rưới vào oan hồn của thiếp
thì thiếp mang ơn nhiều lắm”
KVKT, Thanh Tâm Tài Nhân đưa hồn Kiều trở
về trong gió, chỉ là sự trở về của hồn oan Còn trong
Truyện Kiều của Nguyễn Du, cũng xuất hiện hình ảnh
người thác oan, cũng hồn Kiều trở về hiu hiu trong
gió thế nhưng đó là oan hồn mang đầy nỗi niềm tâm
trạng
“hai chữ hiu hiu nghe mà gai người Nó như
chấp chới giữa hai thế giới thực tại và hư vô, cõi âm
và cõi dương” Hình ảnh Kiều trở về trong khói
hương nghi ngút, trong dìu dặt phím tơ, trong lay
động ngọn cỏ, lá cây thật tội nghiệp và tha thiết Bạn
đọc có tấm lòng nhân hậu đọc đến những trang viết
này có lẽ không cầm nổi nước mắt, xót xa Đầu ngọn
bút của Nguyễn Du như có máu hòa trong nước mắt
Và một trong nhũng tâm trạng chúng ta vừa chỉ
ra đó chính là mối tình sâu nặng Cũng vì sự vấn
vương đó, mà Kiều trở về
(?): Kiều trở về nhưng có được đoàn tụ Kim Trọng –
Thúy Vân không? Vì sao?
(?): Trở về nhưng không thể tái ngộ, Kiều mong ước
điều gì?
Giáo viên diễn giải:
(?): Lời dặn dò của Kiều và sự tưởng tượng ra
tương lai bi kịch sau khi trao kỉ vật cho em cảm nhận
được gì về tâm trạng của nàng?
+ Tuy nhiên đau xót thay đó là một cuộc trở về mà không có gặp gỡ Kiều chờ đợi một kiếp sau sum họp nhưng làm sao có được khi lúc này : Dạ đài cách mặt khuất lời, nàng đã là người của cõi chết, cách biệt âm dương
Con đường của Thúy Kiều đi không hoàn toàn
là con đường của chàng trai trong bài vè cổ về Trương
Chi : “Anh Trương Chi khi trở về, Cắm sào cho chặt
hát thề một câu : “kiếp này đã dở dang nhau, thì xin kiếp khác duyên sau lại lành ”
→ Mong ước một giọt nước “rưới… người thác oan”: mong ước sự đồng cảm của con người nơi trần thế, mà đặc biệt là của người yêu
=> Đến lúc này Kim Trọng sẽ phải làm như Mị Nương trong câu chuyện cổ Trương Chi, rỏ một giọt lệ cảm thông trên bóng hình đau khổ của Trương Chi, hay như một chàng trai trong tình sử, tuôn châu xuống trái tim uất kết của người vợ đã chết Về dương thế, Kiều chỉ xin một cho mình một chén nước.Một chút nhớ thương của người sống? Một chút tình cũ hay một chút duyên thừa? Chỉ một chút thôi mà nàng đã thấy được cảm thông, chia sẻ
=> Lời dặn dò và hình dung tương lai bi kịch cho thấy:
Trang 6(?): Nhận xét về nghệ thuật đoạn thơ?
- Giọng điệu?
- Ngòi bút miêu tả tâm lí sắc sảo
- Kiều vẫn nuối tiếc đến xót xa, những kỉ niệm hạnh phúc của mối tình đầu => đau đớn
- Trong Thúy Kiều, khát vọng hạnh phúc, niềm hi vọng dù mong manh về sự sum họp, hội ngộ vẫn đang cháy bỏng
- Tình cảm Thúy Kiều dành cho Kim Trọng hết sức sâu sắc, mãnh liệt
- Nghệ thuật:
+ Giọng điệu thơ: Kiều nói với Vân mà như nói với mình, chuyển sang giọng tự thương mình
+ Giọng điệu, hình ảnh chập chờn, thần linh, ma
mị, lời nói nhân vật như từ cõi âm vọng về
+ Ngòi bút miêu tả tâm lí tình tế của Nguyễn
Du Nhà thơ không chỉ miêu tả mà ngòi bút trữ tình tự
sự ấy còn như đang phân tích, khơi các dòng ý thức, tâm lí nhân vật Để diễn tả cảm xúc: phải hóa thân, phải viết bằng sự thấu hiểu, cảm thương, viết bằng ngọn bút rỏ máu nơi đầu ngọn bút
Tóm lại:
- 14 câu thơ diễn tả sự việc Thúy Kiều trao kỉ vật
và dặn dò em những chuyện mai sau:
+ khắc sâu hơn tâm trạng bi kịch của nhân vật với sự phát triển từ những mâu thuẫn giằng co giữa tình cảm
và lí trí đến nỗi đau đớn tưởng như bị đẩy sâu vào vực sâu của cái chết, u buồn
+ Đằng sau đó, ta thấy tình yêu nồng nàn, sâu sắc mà Kiều dành cho Kim Trọng, thấy tâm hồn chu đáo, giàu lòng vị tha
- Nghệ thuật miêu tả tâm lí tài tình: giọng điệu, hình ảnh, ngôn từ chập chờn ma mị