Ngời thầy!Ngời thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm tr a Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy Để em đến bên bờ ớc mơ Rồi năm tháng sóng dài gió m a Cành hoa trắng vẫn lung linh trong v ờn xa
Trang 1Ngời thầy!
Ngời thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm tr a
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy
Để em đến bên bờ ớc mơ
Rồi năm tháng sóng dài gió m a
Cành hoa trắng vẫn lung linh trong v ờn xa
Ngời thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm d ới ma
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
Chiều trên phố bao ngời đón đa
Dòng sông vắng bây giờ gió m a
Còn ai nhớ ai quên con đò x a
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Có hay bao mùa lá rơi Thầy đã đến nh muôn ngàn tia nắng Sáng soi bớc em trong cuộc đời
Vẫn nhớ những khi trời ma rơi Vẫn chiếc áo xa sờn đôi vai Thầy vẫn đi buồn vui lặng lặng lẽ
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi Tóc xanh bây giờ đã phai
Thầy vẫn đứng bên sân tr ờng năm ấy Dõi theo bớc em trong cuộc đời
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi Nhng làm sao em đếm hết công ơn ng ời thầy.
(Núi với em) Trống vào lớp đó từ lõu
Bộ ngồi nức nở phớa sau gúc bàn
Mỏ hồng mực tớm quệt ngan Hai dũng lệ vẫn chảy tràn khụng thụi
Nớn đi tụi lựa lời ru Nộp đầu tin tưởng em thưa chuyện buồn
Ai ngờ trong buổi hoàng hụn Tụi vừa gặp lại tuổi hồng chớnh tụi
(Gặp lại tuổi hồng)
Tuổi thơ ơi tuổi thơ
Đó đi vào ký ữc Những cặp mắt trũn xoe Niềm tin yờu rạo rực
Trang 2Đi suốt cả tháng nǎm
Lớn lên cùng lớp học
Những ánh mắt đợí chờ
Giục tôi lên phía trước
Ríu ran trên bến đò đầy
Trò sau, trò trước vững tay ông chèo
Đời vui theo nhip nước reo
tiếng "đò ơi" mãi sớm chiều gọi ông
Mênh mông trời nước mênh mông
Ông như trẻ lại theo dòng tuổi thơ
(Nhớ ông lái đò)
Đâu rồi bè bạn tri âm
Tới trường thủa trời mưa dầm ướt vai
Đâu rồi khóm trúc nhành mai
Những hàng cây ấy tay ai vun trồng
Quyện trong hương nội gió đồng.
Trường xưa thắm lại mà không bạn thầy
Chỉ bao cặp mắt thơ ngây
Tán bàng xanh biếc đan dày tiếng ve
Đâu rồi bè bạn tri âm
Tới trường thủa trời mưa dầm ướt vai
Đâu rồi khóm trúc nhành mai
Những hàng cây ấy tay ai vun trồng
Quyện trong hương nội gió đồng.
Trường xưa thắm lại mà không bạn thầy
Chỉ bao cặp mắt thơ ngây
Tán bàng xanh biếc đan dày tiếng ve
Thời đã xa
Trở lại sân trường Nắng ngẩn ngơ nhìn ta xa lạ Chùm phượng đỏ hôm nao Giờ chỉ xanh màu lá Vết chân xưa mưa nắng cũng nhoà!
Chỗ ngồi kia đâu phải của riêng ta Còn đâu nữa những giờ học Thả hồn theo gió
Lời mắng nhẹ nhàng của thầy Giờ đây nghe xa quá!
Kỉ niệm tràn về thật ngân nga!
Thật ư Thời học trò đã xa Tuổi thơ cũng vụt qua
Ta lặng lẽ bước đi trong niềm nhớ Thầy cô bạn bè ơi!
Biết vao giờ gặp lại Thời gian thì trôi mãi Trôi xa!!
Mùa hè đến tiếng ve như im lặng Chú ve con cũng buồn giống tụi tôi Sắp xa rồi mỗi đứa một nơi
Ngồi ôm lại những buồn vui năm trước Sao nhớ quá những ngày chung lớp Ngồi bên nhau chung sách giờ kiểm tra Nhớ giờ ra chơi nghe tiếng trống ùa ra nhớ buổi đá banh cùng góp tiền thuê bóng Còn nhớ cả những giờ lêu lổng
Bị thầy bắt khi bi-lắc đang hăng Nhớ đề kiểm tra khó nhăn răng Một đứa ra cả tổ cùng chép Nhớ những giờ hát tên trái phép
Trang 3Tên phụ huynh, vẫn tức nhưng vẫn cười
Mai xa rồi còn gì nên nói nốt
Nhớ bạn bên lớp- nhớ mãi trường xưa ơi
(St) Còn chút gì để nhớ không em
Ngày bế giảng, tầm tã đường mưa ướt
Em đi trước, anh theo sau lặng bước
Hết cả rồi ánh mắt thắm lòng xưa
Còn chút gì để nhớ không em
Anh còn nhớ lần đầu ta gặp gỡ
Tim ai thương mà mắt nhìn bỡ ngỡ
Hồn nhớ ai giờ tan nát cõi lòng
Còn chút gì để mà nhớ mà thương
Đừng gợi lại nhưng nỗi lòng đau khổ
Đừng gợi lại những buồn đau tủi hổ
Kỉ niệm xưa xin giữ mãi trong lòng Còn chút gì để mà nhớ mà thương
Đừng gợi lại những nỗi lòng đau khổ
Đường gợi lại những buồn đau tủi hổ
Kỉ niệm xưa xin giư mãi trong lòng Bụi Phấn
Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
Nhớ thầy cô nhớ đến chơi vơi
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
Dõi theo ta để nghẹn muôn lời
Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng như ta cũng có " hồn " !
Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm Rơi như lá úa nay lìa cành Trên đường gian khổ hóa mong manh Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã Giảng giải từng câu thiếu niên thành
Có biết ngày mai sẽ ra sao Hạt mầm thầy nảy biết là bao Bụi trần phấn toả mau phai thắm Nào biết ngày sau sẽ thế nào ! Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo Trên mái trường xưa nhạt ngói màu Tóc người xưa cũng chen sợi bạc Thầy đó trường đây lệ cứ trào
Con vẫn yêu sao những điểm 10 Yêu thầy trách phạt học mà chơi Phút giây ngày ấy như sống lại Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời Làm sao để trở lại ngày xưa
Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt Quên những trận đòn đã từng chưa?
Ngày nay con vẫn giữ ân tình Xưa còn non trẻ đã miệt khinh Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình
Khi con cất bước xa mái trường Tuổi người đã đủ để vấn vương Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương
BÀI THƠ TẶNG THẦY
Chân tình,nhiệt huyết ấy thầy tôi
Trang 4Vất vả bao năm nghiệp trồng người
Cặm cụi đêm ngày trông em trẻ
Mong đem hạnh phúc đến cho đời
Bao nhiêu năm đứng trên bục giảng
Cùng bạn đường phấn trắng bảng đen
Thầy mãi vẫn đưa đò trầm lặng
Mỗi chuyến đò mỗi lứa chúng em
Tâm tính thầy rất đỗi trang nghiêm
Nhưng lắm khi cũng rất dịu hiền
Thầy:người giáo,người cha, người bạn
Dạy:ngoại ngữ lẫn kinh nghiệm riêng
Cảm ơn thầy dạy em lẽ phải
Những điều hay trong sáng thơ ngây
Cảm ơn thầy cho em tất cả
Thầy cho em cuộc sống muôn màu
Nay cầm bút vò đầu suy nghĩ
Viết bài thơ dâng tặng lên thầy
Những vần thơ ngượng ngạo thơ ngây
Nhưng chan chứa tình người thầy dạy
Công ơn thầy nặng tựa biển sâu
Em dẫu viết muôn lời khó tả
Em dẫu biết nhưng em vẫn viết
Bởi lòng em luôn nhớ đến thầy
Người lái đò
-Thảo Nguyên
Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương
Con đò mộc - mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông
3 Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
Lời Ru Của Thầy
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Trang 5Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Thầy Cô
Thầy chính là những vì sao thắp sáng
Là đèn đường soi rạng lối em đi
Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
Mà trời dành để dậy dỗ chúng em
Mỗi năm chỉ có một lần
Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy - Cô
Học trò bao nét điểm tô
Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng
Trời thu nắng đẹp tưng bừng
Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
Tung tăng biểu lộ ân tình
Bao ngày mệt nhọc Thầy - Cô dỗ dành
Bây giờ vài phút mỏng manh
Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy
Ngày vui nhà giáo sum vầy
Mong thầy - cô khỏe, trồng người tiếp sau
(Sưu tầm)
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em
Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!) Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mìnhTrời Sao
Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô
Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi
Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay
Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh
Trang 6Cô ơi dang đôi tay rộng
Ôm em siết chặt vào lòng
Để đôi mắt em ngấn lệ
Long lanh hạt ngọc tình thương
Cô ơi ngọt ngào giọng nói
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Tình thương chảy trên trang giấy
Vào đời rửa sạch nỗi đau
Thầy cô cùng nhau thắp sáng
Niềm tin trong mắt học trò
Ngàn sao giữa trời ước vọng
Sáng ngời ánh mắt nên thơ
CÒN ĐÂU TUỔI ÁO TRẮNG
Nay tôi lại về thăm ngôi trường cũ
Hàng cây xanh vẫn tỏa mát trời xanh
Góc phượng vĩ rực màu thời trai trẻ
Thời gian chìm nỡ thấm thoắt qua nhanh
Dãy ghế đá còn đây, phút chia tay …
Lại hiện về rõ ràng từng gương mặt
Tôi giật mình có chút gì trong mắt
Rồi chợt cười giọt nước mắt con trai
Ngôi trường ơi những kỉ niệm một thời
Sau bức tường đỏ hoà màu cờ Tổ Quốc
Tìm lại mình nhưng nào đâu tìm được
Tuổi học sinh chỉ xót lại ngậm ngùi
♥♥Thơ.Về.Thầy.Cô♥♥
Chùm Thơ Về thầy cô nhân ngày nhà giáo Việt Nam
T : Khi Thầy Về Hưu
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 năm nay, xin giới thiệu với bạn đọc 1 số
bài thơ khá xúc động viết về thầy cô Cũng xin được xem đây như là những lời tri ân đối với những người lái đò tận tụy
Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
Lá Me
Có thể bây giờ cô đã quên em Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm
Có thể bây giờ chiếc lá bàng non Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Trang 7Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?
Ước gì Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên
Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp
Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ
THẦY
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu Ngân Hoàng
LỜI CỦA THẦY
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao Lòng thơm nguyên như mùi mực mới Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ
TạNghi Lễ Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… Biết bao giờ con ớn được,
Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Trang 8Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra
Phấn trắng
Dạy em từ thuở chín mười
Ngày ấy tóc cô dài lắm
Như mây biếc trời xanh thẳm
Nâng mùa thu lên mênh mông
Ngày qua tháng lại chất chồng
Gót cô dẫm mòn bục giảng
Bao lớp học trò mắt sáng
Cũng ngần ấy bụi phấn bay
Hạt rơi vào mắt xót cay
Hạt vương trên đầu tóc bạc
Mỗi lần heo may xao xác
Cô ơi, em sợ lá vàng!
Biết không thể níu thời gian
Vẫn giật mình kêu thảng thốt
Tin cô bay về đột ngột
Tối sầm cả mặt trời thu
Đưa cô về cõi sương mù
Những vòng hoa lạnh gió ru nghẹn ngào
Một đời phấn trắng chiêm bao
Còn bao nhiêu chữ gieo vào trời xanh?
Cô giáo miền quê
Thương em cô giáo miền quê
Đường làng trơn trượt lối về trời mưa
Nụ cười theo nón đong đưa
Trên tay đôi guốc còn chưa kịp mòn Học trò chưa kịp lớn khôn
Cười reo nắc nẻ bên dòng nước trôi Thương em rồi bỗng thương tôi Đường không đủ rộng sánh đôi theo về
Em là cô giáo miền quê Tôi, chàng trai phố đứng mê mải nhìn Gió giông một cái liếc tình
Tôi mang ngơ ngẩn theo mình về đâu?
Ơn Thầy
Viên phấn nào trên tay Thầy dạy em học chữ Bụi phấn nào bay bay Vương tóc thầy trắng xóa Bao mùa thu đi qua Thầy xưa nay đã già Khai trí em thêm sáng Cho cây đời nở hoa Từng lời giảng yêu thương Bao lớp trẻ xa trường Gói hành trang thêm nặng Nghĩa tình thầy vấn vương Mai lớn khôn nên người Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước Dìu dắt chúng em theo
(Tê Hát)
Thầy Và Chuyến Đò Xưa
Lặng xuôi năm tháng êm trôi Con đò kể chuyện một thời rất xưa Rằng người chèo chống đón đưa Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Trang 9Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian
(Nguyễn Quốc Đạt)
Nhớ Trường Xưa
Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ
Ta ước mình được trở lại trường xưa
Qua bao năm bên xứ người xa lạ
Trong cô đơn ao ước một ngày về
Khi vẫn biết người xưa không còn nữa
Và bạn bè mỗi đứa một phương trời
Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng
Tôi trở về với kỷ niệm thân thương
Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi
Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời
Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn
Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay
Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy
Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ
Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
Mang yêu thương trong buổi mới vào trường
Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ
Với thời gian còn lại được những gì
Nhưng tấm lòng của người con xa xứ
Luôn hướng về trường cũ ở quê hương
Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ Nét mực khô lệ chảy dài trên má Biết bao giờ được trở lại trường xưa
(Sưu tầm)
Dấu Xưa
Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao
Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại Những "dấu xưa" một thời thơ dại Những hồn nhiên như lá giao mùa
Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua Thèm níu được thời gian con mười bảy
Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết Cho mỗi lần một thế hệ đi qua Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc
Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi
Một Đời
Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
Có khó khăn, có hay dở điệp trùng
Trang 10Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng
Gần gũi thân thương lại là cách biệt
Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường
Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến
Của lớp người sau mơ vượt đại dương
Đơn sơ là những phần đóng góp của mình
Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ
Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại
Chỉ còn soi trang vở trắng học trò
Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời
Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại
Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ
Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy
Hoa Và Ngày 20-11
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào
(Phạm Thị Thanh Nhàn)
Chiếc lá đầu tiên
Em thấy không, tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu Bài hát đầu, xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?
"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao) Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!
Em đã yêu anh, anh đã xa rời Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi