Em cũng xin nói thẳng thắn với cô thế này : kô bào giờ viện bảo tàng của nớc ta có nỏ thần, vì nếu có nỏ thần thì chắc chắn chẳng có bọn lợc nào dám xí xớn vào bờ cõi chúng ta .Mà nếu có
Trang 1kịch nói
cô của chúng em
1 Khoa : … vai Vân
2 Tuyết : ……….vai cô Thủy
3 Tô Huyền…… : Cô Huê
4 Diệu vai :…… ông Hân
5: Hng Vai……… ông Mãnh
6 Phạm Hơng…… vai Y tá
7.Tùng vai…… Hoàng
8.Toại ……… Phan Hà
9 Trung ……… Biên
10 Hơng……… Vai Liễu
11 Nghĩa……… Mộc
12 Hoạt ……… vai Nhạc sỹ
Trong một giơg văn của lớp cô giáo đang trả bài cho học sinh:
Cô Thủy - Tôi phải nói rằng các em đã làm cô rất , rất thất vọng đây là ví dụ,
(cô giáo gọi học sinh )Phan Hà.
Phan Hà – Dạ có em.
Cô Thủy - đề bài ra “ Em hãy cho biết , Ai ăn cắp nỏ thấn của An Dơng Vơng và tại
sao lại ăn cắp” thế mà các em thử nghĩ xem bạn Lăng viết thế nào nhé
Kính tha cô giáo chủ nhiệm lớp 12A em tên là Phan Hà xin mạnh dạn có ý
kiến với co nh thế này:
chúng em những đứa trẻ thế hệ @ cuộc sống số,mạnh bạo ham hiểu biết,vì vậy tâm lý khác hẳn thế hệ ông cha Nhng tha cô dù quậy đến đâu thì chúng em cũng kô là kẻ gian manh, có tính ăn cắp vặt hoặc tham nhũng tiền tỷ
nh lũ tham quan vô lại PUM 18 hoặc mấy ông tham quan ở bộ Thơng mại hoặc lũ ngời sẻo tiền cứu trợ bão lũ của những ngời dân khốn khổ vì vậy cô hỏi chúng
em : Ai ăn cắp nỏ thần là một sự sỉ nhục chúng em là kô tin vào thế hệ trẻ, những chủ nhân tơng lai của đất nớc Em cũng xin nói thẳng thắn với cô thế này : kô bào giờ viện bảo tàng của nớc ta có nỏ thần, vì nếu có nỏ thần thì chắc chắn chẳng có bọn lợc nào dám xí xớn vào bờ cõi chúng ta Mà nếu có nỏ thần thật thì
kẻ đầu tiên ăn cắp phảI là ông giám đốc bảo tàng , mang về nhà chống trộm , chứ làm gì đến lợt chúng em, riêng bản thân em đợc sinh ra trong một gia đình khá giả , bố là một đại gia chủ tịch Hội đồng quản trị 1 tổng công ty lớn , có hàng chục nghàn cổ phiếu giá trị hàng tỷ đồng hà cớ gì em phải ăn cắp nỏ thần cho thêm rách việc Đó là những ý kiến chân thành rất thẳng thắn của em Rất mong cô thấu hiểu Kính th Phan Hà tức Hà tỷ phú.
Cô Thủy – Hãy nói cho cô biết em định giễu tôi phải không ?
Phan Hà – Tha cô đó là những lời gan ruột của em chứ em đâu dám… Em quá biết
thân phận của em chứ ạ Sang năm thi tốt nghiệp rồi cô lại là giáo viên chủ nhiệm là ngời đang nắm yết hầu em thì dại gì em lại giẫm vào ổ kiến lửa, húc vào tổ ong bầu ạ?
Trang 2Cô Thủy – Cậu nói gì vậy , cuối giờ ở lại gặp tôi
Phan Hà – rõ ạ
Cô Thủy Còn đây lại là 1 bài văn khác các em thử đoán xem tác giả của nó là
ai ? Không đoán ra phải không cũng phải thôi Vì tác giả của nó là ngời nổi tiếng 1 ngời đã đoạt giải văn của Tỉnh Bây giờ thì đoán ra cha ( cả lớp à nhìn Vân )
Xin mời ngời nổi tiếng của lớp tga đứng dạy (Vân không nhúc nhích ) Các em ạ khác
hẳn với cách nghĩ hồ đồ của bạn Hà Bài văn của bạn Vân là một bài văn sắc sảo từ cỏch đặt vấn đề đến cỏch giải quyết vấn đề mà nếu một giỏo viờn khụng cú bản lĩnh nghề nghiệp vững vàng chấm thỡ sẽ cho bài này 10 điểm cộng Nhưng với tụi thỡ khỏc Tụi hiểu ngay đõy là bài làm của 1 học trũ quỏ tự tin muốn khẳng định mỡnh
bằng cỏch nổi loạn Nổi loạn một cỏch trắng trợn !
(Cả lớp Ồ lờn Cễ thủy đưa tờ giấy cho Hoàng) E m đọc đi cho cả lớp cựng nghe.
: Hoàng -
Tụi khụng hiểu tại sao người ta lại ra đề : Ai ăn cắp nỏ thần ? Liệu
họ cú nghĩ rằng, họ đang hiểu sai lịch sử khụng ? Bởi vỡ, Trọng Thuỷ, con trai Triệu Đà, chồng của Mị Chõu cú ăn cắp nỏ thần đõu mà chỉ đỏnh trỏo nú bằng một cỏi khỏc mà thụi Từ điển tiếng Việt, đó định nghĩa, vật bị đỏnh trỏo là vật nằm thế chỗ vật thật Vỡ vậy, tụi muốn được sửa lại đề bài này cho đỳng
là : Ai đó đỏnh trỏo nỏ thần và tại sao lại đỏnh trỏo ? (Cả lớp lại ồ lờn.)
Thưa cụ, để em đọc hết bài ạ.
Cụ Thủy - Thụi, khỏi cần, chỉ vậy cũng đủ rồi (ra hiệu cho Hoàng ngồi xuống và
núi với Võn ) Em hóy núi cho cả lớp biết, tại sao em lại viết vậy ?
Võn - Thưa cụ, em làm vậy vỡ muốn bảo vệ sự thật của lịch sử.
Cụ Thủy Vậy là' em muốn kết tội những người ra đề bài là xuyờn tạc lịch sử ?
Đỳng vậy khụng ?
Võn - Khụng ạ, em chỉ muốn khẳng định rằng họ đó bị
nhầm lẫn nghiờm trọng và sự nhầm lẫn đú đó làm cỏc thế hệ học trũ hiểu sai lịch sử
của nước nhà
Cụ Thủy - Vậy là em đó xổ toẹt kiến thức của những thầy cụ, những nhà sử học
uyờn thõm đó nghĩ ra đề bài này ?
Võn - Em khụng bao giờ cú ý định vơ đũa cả nắm, nờn chỉ muốn núi về sai lầm
của những người ra đề bài này
Cụ Thủy - Và chắc chắn khi phờ phỏn những người ra đề, em coi thường luụn tụi,
giỏo viờn đó cho cỏc em làm để bài này là một kẻ ngu ngơ, khụng biết phõn biệt đỳng sai đỳng khụng ?
Võn - ụi sao cụ hay suy luận thế ạ ? Em đõu dỏm nghĩ về
cụ như vậy ạ
Cễ Thuỷ : - Thụi, đừng cú mà chống chế Tụi quỏ hiểu em tại sao lại hành động
như vậy Em định hạ bệ tụi, đỳng khụng ?
Võn : - Thưa cụ, em khụng bao giờ dỏm cú ý nghĩ ấy ạ.
Cễ Thuỷ : - Đến nước này mà em cũn định chối à ? Tụi yờu cầu em viết bản tường
trỡnh, nờu rừ nguyờn nhõn dẫn đến hành động ngụng cuồng là viết bài văn này Sỏng mai nộp cho tụi.
Trang 3Vân : - Thưa cô em e rằng em sẽ không thực hiện được yêu cầu của cô.
CÔ Thuỷ : - Tại sao ?
Vân : - Vì em không thấy mình có gì sai ạ.
CÔ Thuỷ : - Thế thì em nghĩ người sai là tôi ? (đi lại/ vẻ bực tức)
Em đúng là một học trò cá biệt Tôi đã đứng trên bục giảng hơn 5 năm, năm nào cũng là giáo viên dạy giỏi cấp thành phố, đã phải dạy cả các trò dạng đầu gấu, lưu manh, nhưng chưa bao giờ thấy học trò nào hỗn hào và ngạo mạn dám thách đố giáo viên như em Sao tôi hỏi lần cuối : Em có định viết tường trình khuyết điểm của mình không ?
Vân : - Em tha thiết đề nghị cô suy nghĩ lại.
CÔ Thuỷ : - Vậy là em muốn chống lại tôi để tôi thoả hiệp với em ? !
Vân : - Không phải thoả hiệp mà là không phủ nhận học trò một cách cực đoàn Em
tha thiết mong cô nhìn em một cách trong sáng! không gợn một chút tư lòi
Cô Thuỷ : - Này em hãy nghe đây : Tôi có quyền tự hào rằng, từ khi đứng trên bục
giảng, tâm hồn tôi luôn sáng như gương ?
Vân : - Rất tiếc là em không thể soi vào tấm gương của cô được.
CÔ Thuỷ : - Vì mặt em có vết nhơ, nên dù gương có sáng đến mấy thì vẫn không
hết nhơ được, hiểu không ?
Vân : - Thưa cô, không phải vậy mà là
CÔ Thuỷ : - Là sao ? Là sao, hả ?
Vân : - Nếu cô cho phép, em xin nói thật.
CÔ Thuỷ : - Cứ nói Nói
Vân : - Thưa cô, cô đã trù úm em.
CÔ Thuỷ : - Em bảo tôi trù úm em ?
Vân : - Vâng ạ.
CÔ Thuỷ : - Sao tôi lại phải trù úm em cơ chứ ?
Vân : - Vì .
CÔ Thuỷ : - Vì sao ?
Vân : - Vì em không đi học lớp cô dạy thêm.
Hoàng - (Đứng bật dạy ) Em phản đối ! Học sinh gì mà láo thế ? ? Dân chủ quá đà
sẽ thành dân chợ đấy
CÔ Thuỷ : - Nói láo là còn nhẹ Phải nói là cuồng ! Tôi biết em không được khoẻ vì
có bệnh Tôi rất muốn thông cảm với em Nhưng rất tiết là không thể thông cảm
được Đáng lẽ người có bệnh như em thì không nên ngông cuồng mới phải Thế mà
em lại không biết thân biết phận mình
Vân (gào) : - CÔ ! CÔ không được nói em như vậy
CÔ Thuỷ : - Đừng gào lên như thế Không doạ được tôi đâu.
(nói với cả lớp) Nhân đây, tôi xin tuyên bố : Nếu em không viết bản tường trình nhận
khuyết điểm và xin lỗi tôi tôi sẽ không chấp nhận có một học trò như em Ở lớp này nữa, hiểu không ?
Vân : - Thưa cô, thế thì không bao giờ cô còn nhìn thấy chữ của em nữa đâu (khóc
chạy ngoài)
Liễu (đứng đậy) : - Thưa cô, em xin có ý kiến ạ.
CÔ Thuỷ : - Cứ nói.
Liễu : - Thưa cô, em mong cô hãy bình tâm suy nghĩ lại
Trang 4Mộc : - Thưa cô, mong cô hãy thông cảm cho bạn ấy.
CÔ Thuỷ : - Hay hớm quá, thời hội nhập, học trò vừa cãi nhem nhẻm vừa khuyên
bảo giáo viên Chưa biết chừng nay mai có người còn nhảy lên bục giảng để giảng bài cho cô đấy
Hoàng : - Thưa cô, cái bọn ấy cứ nghĩ rằng trứng khôn hơn vịt quay đấy ạ !
CÔ Thuỷ ( nói với Mộc và Liễu) : - CÔ cảm thấy hai em rất ấm ức
Liễu : - Chúng em đâu dám, chúng em chỉ muốn cô bình tâm lại
CÔ Thuỷ : - Cả lớp nghe đây : Nguyên tắc của tôi là : ý của giáo viên trên bục giảng
là ý Chúa Những phán quyết của giáo viên Ở lớp cũng như những phán quyết của trọng tài trên sân cỏ, khi đã phát ra thì không thể thay đổi để không phải lâm vào cảnh đẽo cày giữa đường Đẽo cày giữa đường, hiểu không ! Thôi, cả lớp nghỉ !
Hoàng : - Thưa cô, cô nói rất chí lí và chí phải ạ Vì đẽo cày giữa đường thì cày sẽ
thành cuốc ạ (Cả lớp nhìn Hoang cười ồ.)
cả lớp lại ngồi xuống nói chuyện với nhau )
Hoàng - Đúng là bệnh quá mất khôn Thì ra cô cũng đã biết nó bị bệnh.
Liễu : - Cậu bảo ai bị bệnh, hả ?
Hoàng : - Cái Vân chứ còn ai ? Bạn thân sắp chết mà ấy không biết à ? Sao vô ích
thế?
Liễu : - Nhưng nó bị bệnh gì ?
Hoàng : - Căn bệnh thế kỉ !
Mộc : - Đừng có mà bịa đặt rồi phao tin đồn nhảm nhé !
Hoàng : - Thật chứ đâu phải nhảm ? Thế cậu không biết, bố mẹ nó bị chết vì "ết" à ? Liễu : - Biết ? Nhưng không phải vì thế mà cậu phao tin là nó bị "ết", hiểu không ?
Hoàng : - Sao thời này mà còn những kẻ mù y học thế ? BỐ mẹ bị ết thì làm sao con
tránh khỏi "si đa" cơ chứ
Liễu : Chính cậu là thằng mù ! Cái Vân không hề bị mắc bệnh BỐ nó bị "ết" do lây
nhiễm với một tên tội phạm khi vật lộn để bắt tên ấy, hiểu không ?
Mộc (túm cô áo Hoàng) : - Trời ơi, thì ra chính Cậu là kẻ đã phao tin cái Vân bị 'ết"
ư ? Thảo nào, dạo này mọi người cứ xì xào, bàn tán và xa lánh nó Sao cậu khốn nạn, vong ân bội nghĩa thế? Người ta chấp nhận cả tính mạng vì sự bình yên của đất nước này, thế mà mày lại nỡ đối xử với con người ta như vậy ? Cậu là đồ đểu ! đồ
"ăn cháo đá bát" ! (ấn đầu Hoàng xuống)
Hoàng (vùng ra) : - Buông ra !
Mộc - Thằng khốn Tao sẽ vạch bộ mặt đểu cáng của mày trước toàn trường và nói
cho mọi người biết rằng, vì tán tỉnh cái Vân không được nên mày trả thù một cách
hèn hạ là phao tin nó bị ết"
Liễu : Đúng đấy ? Phái nói cho mọi người biết để đề phòng mày ! Mày đúng là con
bệnh đã hết thuốc chữa
Mộc : - Mày là đồ là 'si đa” tư tưởng hết thuốc chữa Cút đi cho khuất mắt chúng tao
(2 người bạn ra ngoài )
- CHUYỂN CẢNH
CẢNH 2 (ở ngoài cầu )
Vân từ ngoài đi vào
Trang 5Tiếng cô Huê : Vân ơi Vân ơi ! Tiêng của Liễu và Mộc : Vân ơi cậu ỏ đâu Vân ơi
!
Vân (khóc) : - ông ơi, xin ông hãy tha tội bất hiếu cho cháu vì cháu không thể sống
trên cõi đời này nữa Cháu khổ nhục quá, ông ơi ? (định nhảy xuống)
Cô Huê (nhảy tới túm lân tay Vân kéo lại : - Đừng
Vân Vùng ra để nhảy xuống ) : - Cô buông em ra ?
Cô Huê : - Đã bảo đừng làm vậy mà ?
( Vân cứ vùng ra nhảy xuống.)
Cô Huê : - Đã bảo đừng, sao không chịu nghe, hả ?
Vân vẫn cứ vùng ra định nhảy xuông Huê bực bội tát cho Vân 1 cái ngã ra đó.
Cô Huê : Nhảy đi ! Muốn chết thì nhảy đi Chết đi đồ hèn nhát ?
Vân (khóc) : - Em khổ quá cô ơi Nhục nhã quá, cô ơi.
Cô Huê : - Thế em tưởng em chết đi là hết nhục à ? Em có nghe người ta nói :
Người chết không bao giở có thể tự bảo vệ mình hay không ? Nếu em chết ai sẽ minh oan cho em ? Liệu hương hồn bố mẹ em có yên ổn vì em, khi em lại tự huỷ hoại cuộc đời mình ngay trên cái cầu mà bố em đã xả thân cứu người ?
Vân (khóc) : - Cô ơi
Cô Huê : Em tưởng thấy học sinh mình bị như thế này mà một giáo viên như tôi
không thấy nhục, thấy khổ à ?
Vân : - ông ơi, bố mẹ ơi
Cô huê tới bên Vân nâng vân dậy vân gục vào lòng huê
Cô Huê - Thôi bình tĩnh lại đi
Vân : - Cô ơi chỉ có Cô là hiểu em thôi Nếu hôm nay cô ra chậm thì
Cô Huê : - Sẽ có rất nhiều vòng hoa trắng oan uổng
Ông ân từ ngoài hớt hải chạy vào
Ông Ân : - Cháu ơi, sao cháu lại dại dột thế ? Mày có làm sao thì ông không sống
nổi, cháu ơi
Vân (chạy tới bên ông) : - ông ơi, xin ông hãy tha tội cho cháu
ông ân (nói với Huê) : - Cảm ơn Cô, nếu không có Cô thì ( quay sang với Vân)
Cháu làm khổ Cô rồi, cháu ơi Thôi xin phép Cô, tôi đưa cháu về
Hai ông cháu chào Huê rồi đi vào Huê đúng lại một lúc rồi cũng vào Hoàng và Mộc chạy tới.
Hoàng (chỉ vào thành cầu) : - Chỗ này có vết xước ! Thế là :
"Dép ơi ở lại, người đi nhé"
Mộc : - Mày nói vậy nghĩa là sao ?
Hoàng: - Nghĩa là nàng đã thực hiện một cú nhảy ngoạn mục và giờ đang vui vầy
cùng cá Ở đáy sông Chỉ khổ các bố quản lí đoạn sông này phải mò với bọn họ khi
họ đã bị cá rỉa, quạ xơi Chả thế mà bọn buôn bán dép nhựa ngày nào cũng đảo qua đây để xem có ai nhảy cầu bỏ lại giày dép không
Mộc : - Đồ nhẫn tâm ! Đến nước này mà mày vẫn đùa được à ? (nhìn xuống sông/
mếu máo) Vân ơi ! (gào) Cứu ! Mọi người ơi, có người chết đuối ! (Liễu từ trong đi ra)
Hoàng : - Đừng gào nữa, tốt nhất là hãy đi tìm thuyền câu nhờ họ vớt khi nó chưa
kịp bốc mùi
Liễu : - Đợi đến bao giờ cậu nhảy xuống, bọn này sẽ nhờ người vớt nhé Còn bây
giờ (nói với Mộc) Ta về thôi.
Trang 6Mộc : - Thế còn Vân ?
Liễu : - NÓ không sao Đang Ở nhà rồi.
Mộc : - ôi, thế mà tớ tưởng nó
Liễu : - Đúng là nó định nhảy Nhưng đã có người kịp ngăn lại.
Mộc : - Người đó là ai ? (Liễu ghé tai Mộc thì thầm) Thế à ? May quá Thôi, ta về
với nó đi
Hòang : ai ai …
Mộc : - Này, đừng giận quá mất khôn, nhảy xuống sông làm Ô nhiễm nguồn nước
nhé
chuyển cảnh
cảnh 3 Biên và Huê đang ngồi ở ghế
Biên : - (Tâm sự ): Lấy nhau đã bốn, năm năm rồi mà cô ấy vẫn không chịu đẻ Chỉ
mải mê đi dạy thêm để kiếm tiền Hôm nào tối mịt mới về nhà ăn uống xong lại soạn và chấm bài đến khuya Thế thì còn lúc nào mà nghỉ nữa
Cô Huê : ông phải lưu ý đến sức khoẻ Thuỷ mình thấy dạo này cô ấy gầy và
xanh, lại hay ho.
Biên : Mình đã nhiều lần bảo bớt dạy đi nhưng cô ấy không chịu nghe, vì không
nỡ từ chối sự tín nhiệm của các phụ huynh
Cô Huê : Nể nang người ta là tốt, nhưng cũng phải lưu ý đến sức khoẻ mình chứ
(ở ngoài có tiếng ho của Thủy )
Biên : - CÔ ấy về đấy Bao giở cũng vậy, nghe thấy tiếng ho một lúc rồi mới thấy
người (Thủy đi vào )
Biên : - Em ốm quá rồi đấy Anh đi pha nước cam cho em nhé.
CÔ Thuỷ : - Em mệt lắm, không muốn ăn uống gì đâu (Nói với Huê) Chị đến lâu
chưa ạ ?
Cô Huê : Mình đến được một lúc rồi Hai anh em đang nói với nhau về sức khỏe
của Thủy Biên lo lắm đấy
CÔ Thuỷ : - Chắc là bị anh ấy dọa thôi (lại ho)
Biên – (lấy cốc nước từ trong nhà đi ra ) Chẳng cần ai nhắc anh cũng nhận ra là em
đang bị ho và mệt mỏi Hôm nay nhân tiện có mặt chị Huê Ở đây, anh tha thiết khuyên em dừng ngay việc dạy thêm đi.
CÔ Thủy : - Em đã bảo nhiêu lần nói với anh là không thể ngỏi, vì phụ huynh
người ta tín nhiệm mà sao anh không chịu hiểu
Biên : Nhưng trường này đâu chỉ có một mình em có cô thì chợ cũng đông cô đi
lấy chồng thì chợ vẫn vui cơ mà
CÔ Thuỷ : Anh nói thế thì hóa ra chúng ta đang tồn tại một cách vô nghĩa trên cuộc
đời này à ?
Biên Nghiêm nghị : Không tranh luận nữa, anh tuyên bố từ mai sẽ không dạy thêm
nữa ĐÓ là lệnh ! (Nói với huê )Thôi cô nói chuyện với cô ấy đi (đi vào
CÔ Thuỷ (Nói với theo biên ) Anh cứ việc ra lệnh, còn nghe hay không là việc của
em Nói với Huê Em đã đoán thế nào hôm nay chị cũng đến.
Cô Huê : Thế à ?
CÔ Thuỷ : - Em còn biết chị sẽ nói chuyện gì với em Huê im lặng
Trang 7CÓ đúng là chuyện con bé kia không ?
Cô Huê (vẻ mặt hơi ngượng : - Em đoán đúng Các em trong lớp nhờ tôi đến nói với
Thuỷ tha thứ cho Vân
CÔ Thuỷ : - Chứ không phái nó nhờ Cô à ?
Cô Huê : - Không.
CÔ Thuỷ : - Thế thì chị hãy về nói lại với con bé ngỗ ngược ấy, rằng những gì em
đã quyết trên lớp thì không bao giờ thay đổi Tính em là vậy
Cô Huê : - Nhưng rất có thể lúc đó Thuỷ đang mệt mỏi nên thiếu sáng suất.
CÔ Thuỷ : - Một khi đã đứng trên bục giảng em luôn sáng suất.
Thầy Huê : - Vậy có nghĩa là
CÔ Thuỷ : - Em bảo lưu quyết định của em
Biên (ra) : - Đến chính sách, hiến pháp nhiều khi còn phải thay đổi cho phù hợp với
hoàn cảnh, thế thì cái quyết định kia của em
CÔ Thuỷ (ngắt lời) : - Để phù hợp với việc tăng cường kỉ cương, phép nước và
danh dự của người thầy trên bục giảng, em sẽ không thay đổi quyết định của em.
Không thay đổi !
Biên : - Như vậy là cố chấp
CÔ Thuỷ : - Không, đó là sự cương quyết bảo vệ quan điểm của mình
Biên : - Anh biết, em là người tình cảm vì vậy, chắc chắn đã có lúc em đã hối hận vì
đã xử quá nặng cô học trò kia Nhưng đến nước này thì anh phải nói thẳng rằng Sự hối hận đã không thắng nổi căn bệnh sĩ diện quá lớn của em
CÔ Thuỷ : - Điều mà em bảo vệ còn cao hơn cả sĩ diện, đó là danh dự của một nhà
giáo, trước sự xâm hại của học trò Con ranh ấy mới nứt mắt mà đã khơi mào Cho cả
lớp chống lại em thì làm sao em có thể thương nó được.
Cô Huê : - CÔ bé đâu dám chống em Chẳng qua là tuổi trẻ trong sáng và thẳng
thắn .
CÔ Thuỷ : - Thẳng thắn đến thô bạo, coi thường kỉ cương Em không thể tha thứ
cho nó được
Biên (nhìn Huê lắc đầu) : - Hết thuốc chữa rồi (với thủy) Em thực sự đã làm anh thất
vọng, Thuỷ ạ
CÔ Thuỷ (cười khâỷ) : - Bây giờ anh mới thất vọng về em là hơi muộn đấy (với
Huê) Nào, chị cần gì thì nói đi.
Cô Huê : - Chị đã hi vọng là Thuỷ sẽ nghĩ lại, nhưng nếu Thuỷ vẫn quyết như vậy
thì tôi xin có ý kiến như thế này.Thuỷ xem có được không nhé :
CÔ Thuỷ : - Em đã đoán ra chị muốn gì, nhưng muốn nghe chính chị nói.
Cô Huê : - Tôi muốn nhận Vân vào lớp tôi, được không ?
CÔ Thuỷ (phá lên cười) : - Em biết ngay hôm nay chị đến đây vì việc này mà Em
đồng ý cả hai tay và một quyển sổ điểm danh Nhưng
Cô Huế : - Nhưng sao, Thuỷ ?
CÔ Thuỷ : Em muốn chị hãy cân nhắc thật kĩ, kẻo sẽ mang tiếng đấy.
Cô Huê : - Tại sao Thuỷ nói vậy ?
Cô Thủy - Nếu chị nhận nó vào lớp chị thì coi chừng chị sẽ bị thân bại danh liệt vì
nó đấy
Cô Huê : - Cảm ơn Thuỷ đã nhắc nhở, nhưng Thuỷ yên tâm đi,
Biên – chị quyết định thế nào thì cứ quyết đi (nói với thủy )thôi em nghỉ ngơi đi
ông Mãnh cùng Hoàng vào
Trang 8ông Mãnh (cười nịnh) : - Em chào cô giáo ạ.
CÔ Thuỷ : - Chào bác, mời bác vào chơi.
ông Mãnh : - Thưa cô, tôi là bố đẻ của cháu Hoàng ạ Thú thật với cô là đã định
đến thăm cô từ lâu lắm rồi nhưng cứ bận lu bù, không dứt ra được Hôm nay, tôi bảo thằng này : Mày đưa ngay tao đến nhà cô giáo chủ nhiệm Tao sẽ huỷ cuộc gặp với mấy thằng Đại gia tối nay dù biết như Vậy là mất tiền tỉ, nhưng tôi vẫn muốn đến gặp cô Và bây giờ tôi đang có mặt Ở nhà cô
CÔ Thuỷ : Cám ơn bác đã tới thăm.
ông Mãnh : - Thưa cô, mặc dù chưa bao giờ gặp cô nhưng tôi đã nghe danh tiếng
của cô từ lâu lắm rồi Nhất là cái khoản năm nào cô cũng luyện cho học trò các đề
thi trúng tủ đã làm cô trở nên giáo viên luyện thi môn Văn ''đắt sô!' nhất cái thành
phố này nên phụ huynh nào cũng biết đấy ạ Vì thế mà ai cũng muốn gửi con cho cô
CÔ trớ thành "người nôi tiếng toàn thành phố Nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt còn thấy hơn cả nghe danh Thần sắc cô trông vượng lắm, nhất định cô sẽ còn tiến xa, xa lắm…
CÔ Thuỷ : - Bác khen tôi quá lời rồi.
ông Mãnh : - Không, tôi nói thật đấy Tính tôi ngạo mạn, chỉ khen những người
mình nể phục, cô ạ
Hoàng : - Thưa cô, em xin xác nhận lời nói của bố em là đúng Chả thế mà có lần bố
em đã đuổi thẳng một gã vừa trúng ''đề" luyên thuyên khoác lác khoe giàu Ở nhà hàng nhà em đấy ạ Thưa cô, vụ đó
ông Mãnh (ngắt lời con) : - Thôi mày im đi, để tao giới thiệu trích ngang với cô.
(với Thuỷ) Thưa cô, tôi là ông Văn Mãnh, nhưng giới giang hồ quen gọi là ông
Mãnh chủ của một trang trại sinh thái rộng 15 héc ta có sân ten-nít, bể bơi, bề nuôi
cá sấu, trại nuôi gấu, cung cấp toàn bộ mật gấu tươi cho các nhà hàng Ở thành phố này Tôi cũng là chủ sở hữu hàng ngàn cổ phiếu có giá trị hàng chục tỉ đồng có một nhà hàng "Qua cổ là bổ'' nổi tiếng, nơi chế biến món ăn từ tất cả những con gì bay được, bò được, toạ lạc ngay giữa trung tâm thành phố, đã từng đón tiếp những quan chức nổi tiếng của nước nhà và có không ít vị còn trồng cây lưu niệm Ở đó đấy ạ
Hoàng : - Thưa cô, nhà hàng nhà em đông khách lắm, muốn ăn phải đặt trước
hàng tuần và
ông Mãnh : - Thôi, đừng nói leo nữa, để tao
Thưa cô, cuộc đời nó éo le lắm Như tôi đây tiền nhiều như quân Nguyên nhưng lại quá hiếm con Mãi mới có được cái thằng này Tôi đặt tên nó là Minh Hoàng, nghĩa là ông vua anh minh, sáng suốt Và từ ngày nó ra đời đã kẻo lộc về cho tôi Vì thế, tôi quý nó hơn cả ngọc ngà, châu báu và dành cho nó tất cả Khi con người ta còn đang mơ có chiếc xe đạp Tàu thì nó đã cưỡi @ rồi Chán @, muốn có
SH có SH ngay, giờ lại chán SH muốn có Ô tô thể thao đời mới Tôi hứa, nếu thi
đỗ đại học sẽ tặng nó một con mẹc mới cóng
Nhưng muốn đỗ thì phải nhờ cô ''Không thầy, à, không cô thì đố thằng bố
mày làm nên" (rút một 1 phong bì dày từ túi quần ra vuốt cho phẳng rồi kính cẩn
đưa cho Thủy) Thưa cô, đây là một chút lòng biết ơn của gia đình tôi đối với công
lao trời biển mà cô đã dành cho con trai tôi
CÔ Thuỷ : - ấy, tôi không dám nhận đâu ạ.
Trang 9ông Mãnh : - Xin cô nhận cho tôi yên tâm (cứ ấn phong bì vào tay Thuỷ) Tiền quý
thật nhưng so với nỗi cực nhọc của cô thì … tất cả vì tương lai con người ta'' thì tiền
cũng chỉ là mớ giấy lộn mà thôi cô à
Biên ( Biên đi ra và nói chào bác
ông Mãnh : - Chào đây có phải là thầy ?
CÔ Thuỷ : - Đây là nhà tôi.
ông Mãnh : - Hân hạnh ! Hân hạnh quá (chủ động bắt tay Biên)
Xin tự, giới thiệu : tôi là ông Mãnh, chủ khu du lịch sinh thái cao cấp, cũng là chủ nhà hàng đặc sản ''Qua cổ là bổ" nổi tiếng Rất hạn hạnh được gặp thầy và nhân tiện đây xin được mời thầy cô tới nhà hàng của tôi Tôi muốn được chiêu đãi thầy cô Còn nếu kéo được khách đến sẽ được hưởng hoa hồng đấy ạ
Biên : - Cảm ơn ông Tôi xin phép vào trong, ông cứ nói chuyện với nhà tôi (định
vào)
CÔ Thuỷ : -Cô Huê không quay lại à, anh ?
Biên : -Cô ấy về rồi Cô ấy nhắc em lưu ý đề nghị của Cô ấy ( vào)
ông Mãnh nói với Hoàng : - CÓ phải đó là cái Cô Ở trên cầu mà
mày kể cho tao nghe ……… hai bố con vừa đi vừa nói
- CHUYỂN CẢNH
CANH 4
Vân : - Cháu đã nghĩ kĩ rồi Cháu không muốn đi học nữa
ông ân : - Để thành kẻ thất học và biến sự hi sinh của bố cháu trở thành vô nghĩa,
và biến ông trở thành kẻ thất hứa trước hương hồn của bố mẹ cháu ư ?
Vân : - ông nói thế nghĩa là
ông ân : - Trước khi mất, bố cháu dặn ông phải cố gắng cho cháu ăn học tử tế ông
đã hứa sẽ thực hiện ý nguyện cuối cùng ấy của bố cháu Thế mà, cháu ơi
Vân : - ông ơi, cháu muốn đi học lắm nhưng không thể chấp nhận cô ấy được,
không thể chịu đựng nổi lời đồn đại tai qoái kia
ông ân : - Yên tâm đi, "tiếng đồn đến người khôn là hết'', những lời đồn thổi tầm phào sẽ chẳng được ai tin đâu ông sẽ nhờ cô
Cô Huê (ra) : - Cháu chào ông ạ.
ông ân : - Thiêng quá, vừa nhắc đến thì cô tới liền Tôi vừa nói với cháu Vân về
những lời đồn nhảm
Cô Huê : - Thưa ông, mấy ngày nay cháu đã đưa việc này ra bàn Ở trường và nói để
mọi người hiểu rằng, đó là những lời đồn đại ác ý và quá bội bạc đối với con gái một cán bộ công an đã xả thân vì nước như bố của em Vân Và mọi người đã hiểu ra ạ
ông ân : - Cháu thấy chưa ? ông đã bảo "tiếng đồn đến người khôn là hết mà" Kìa,
cháu xuống bếp đun nước pha trà mời Cô đi
ông ân : - Lúc nào tôi cũng mong cái tát của Cô trên cầu làm nó tỉnh ra ngoài cô tôi
chẳng còn biết bấu víu vào ai
Cô Huê : Cảm ơn ông đã tin tưởng cháu Cháu hứa sẽ cố gắng cháu mong ông
hãy yên tâm Cháu cũng hiểu đây là năm cuối cấp nên việc tập trung cao độ vào học
tập rất quan trọng đối với Vân
ông ân : - cô nghĩ được như vậy thì tôi rất yên tâm, nhưng tôi lại băn khoăn, sợ
người ta dị nghị khi cô nhận nó vào lớp Cô
Trang 10Cô Huê : - Cháu xin ông_đừng lo Việc cháu đề nghị nhận Vân vào lớp cháu đã
được Ban Giám hiệu nhà trường , chấp thuận và ra quyết định đấy ạ
ông ân : Thế còn phản ứng của cô giáo Thuỷ với cô thì sao ?
Cô Huê : - Lúc đầu cũng hơi căng nhưng bây giờ đã đỡ rồi.
ông ân : - Dù sao thì cháu tôi cũng làm khó cho cô rồi cô vất vả quá
Huê: xin phép ông cháu về ạ.
ông ân : ' Cô lại nhà (gọi) Vân ơi, lên tiễn cô về này.
cô Huê : - Cháu chào ông, cháu về ạ (với Vân) Sáng mai em đến trường nhé Các
bạn Ở lớp cô đang đợi em Thôi, cô về đây.
Vân : - Em chào cô.
(Mộc liều từ ngoài hớt hải chạy vào )
Mộc, Liễu : - Chúng cháu chào ông ạ.
ông ân : - CÓ chuyện gì mà hớt hải thế ?
Liễu : - ông đi, cô gíáo chúng cháu bị
ông ân (hốt hoảng ) : - Bị làm sao ?
Mộc : - CÔ chúng cháu bị đi cấp cứu Người ta chẩn đoán cô bị ung thư vòm
họng
ông ân : - Trời ơi, thế các cháu tới thăm cô chưa ?
Liễu : Chúng cháu đến rủ Vân đi đây ( nói với vân) Ta đi thôi.
ông ân : - Ừ các cháu đến thăm cô đi rồi về thông báo lại cho ông biết nhé (vào)
Vân : - Tại sao mọi người lại báo với mình cái tin này ?
Mộc : - Ơ kìa, cô là cô giáo của chúng ta.
Vân : - CÔ giáo của chúng ta ? Không, cô ấy chỉ là cô giáo của các bạn thôi, chứ
không phải của tôi
Liễu : Này, cậu hâm đấy à ?
Vân - Tôi không hâm vì không thể coi người làm tôi thân bại danh dự, phẫn chí
đến mức muốn tự tử là cô giáo của mình, hiểu không ?
Liễu : - Vì vậy thấy cô bị thế này chắc cậu hả hê lắm, hả ?
Vân : - Không hả hê mà tin rằng trời có mắt.
Liễu : Trời ơi, không ngờ cậu lại là kẻ nhẫn tâm như vậy Thế mà từ trước tôi giờ
bọn mình đã luôn nghĩ tốt về cậu (với Mộc) Chắc cậu ấy chỉ muốn mang vòng hoa
đến gặp cô ? Tàn nhẫn quá chừng Chúng ta đi thôi (Cả hai chạy vào)
ông ân (ra) : - ơ, ông tưởng cháu đi thăm cô cùng các bạn ?
( Vân khóc) Tội cô ấy quá Mới hơn hai mươi tuổi đầu và chưa kịp có con.
Vân : - ông ơi, cô ấy bị giai đoạn cuối rồi Căn bệnh ung thư quái ác vô phương
cứu chữa
ông ân : - Chưa hẳn đâu ông biết có người đã chữa khỏi căn bệnh này bằng một bài
thuốc dân tộc
Vân : - Bài thuốc ấy như thế nào ạ ?
ông ân : - Kỳ công lắm may ra
Vân : Thế mà tại sao vẫn chỉ là may ra ạ ?
ông ân : - CÓ nghĩa là khả năng chữa khỏi bệnh không cao cũng bởi vì, chữa khỏi bệnh hay không nhiều khi phụ thuộc vào phúc phận của người bệnh Cái đó thì có
lẽ do ông trời quyết định, cháu à Mà sao cháu không đi thăm cô cùng các bạn ?
Vân im lăng.
ông ân : - Cháu vẫn giận cô ấy, à ?