Nàng đã khóc như mưa, nàng đã bất lực khi nhìn từng bước anh đi xa dần xa dần kèm theo với những mong đợi về cuộc tình chỉ còn lại nước mắt và sự trống rỗng vô tận... Cứ như thế hết
Trang 1TỰ NHIÊN LẠI YÊU
Cô gái ngồi cạnh lọ hoa vừa mới cắm hôm qua, nàng liu riu mắt để tận hưởng một cảm giác đặc biệt và cực hưng phấn
Đôi mắt mơ màng, ngất ngây, tươi rói theo ánh bình minh trải dài bình yên và ấm áp Ôi! Cuộc đời đẹp đến thế!
Một cậu bé con đang sải bước đến trường theo con đường chợt liếc nhìn vào ngôi nhà
Lọ hoa!
Cô gái!
Cậu bé dừng lại, mê mẩn, đắm say Một cảm giác gì như là đang bị thôi miên vậy Sao lại đẹp đến thế!
Nàng bước ra, bộ váy trắng voan mềm mại và thanh lịch chào cậu bé Cậu bé giật hoảng mình rồi ríu ríu nói gì không rõ bỗng quay vội đi như tránh phải nhìn ánh mắt kia Phải chăng cậu cũng đang sợ bị thôi miên như lúc nãy???
Nàng cười, nụ cười tỏa sau lưng cậu học trò và e ấp một chút Nàng không hiểu vì sao cậu bé lại có một thái độ kỳ lạ đến vậy Nàng không hiểu hành động như vậy là có lịch sự hay bất lịch sự Thay kệ, nàng bước vào nhà và điềm nhiên ngắm những cuống hoa đang hớp từng ngụm nước Hoa đẹp Màu vàng rực rỡ điệp nắng bình binh, màu đỏ thắm thắp lửa cho một ngày tràn đầy năng lượng Nàng lấy khăn lau quanh bàn ghế, và trang trí thêm lại không gian trước khi rời khỏi nhà
Sáng nay, nàng sẽ đến công ty với bộ váy voan trắng của người yêu tặng hôm chia tay.(!)
Nàng nhớ lại
Ngày đó, anh nói với nàng: Chúng ta không hợp nhau, chúng ta mỗi người một kế hoạch, một lý tưởng và một con đường Anh và em chỉ như hai người bạn, hai đường thẳng song song thì không bao giờ có điếm chung cả
… Sao lại không có điểm chung? Anh bảo nàng ngoan hiền thì nàng ngoan hiền, anh bảo nàng yêu anh thì nàng yêu anh, anh bảo nàng chăm chỉ học hành thì nàng cũng đã học hành Vậy sao lại nói nàng với anh không hợp nhau? Còn nữa, nàng biết là anh đã yêu nàng và nàng cũng vậy Sao lại mỗi người một kế hoạch, một lý tưởng là sao? Nàng đã từng mong đợi đến ngày có thể cùng anh nắm tay nhau, âu yếu và có với nhau những đứa con tuyệt vời Vậy sao lại có thể nói chia tay là chia tay?
Trang 2Nàng đã khóc như mưa, nàng đã bất lực khi nhìn từng bước anh đi xa dần xa dần kèm theo với những mong đợi về cuộc tình chỉ còn lại nước mắt và sự trống rỗng vô tận
Vậy là đã ba năm rồi…
Nàng trở về với thực tại, chợt nhận ra trước mắt đã là cổng công ty, nơi nàng làm việc
Anh bảo vệ đứng bên cạnh chìa tay ra vừa nói: Cô dựng chân chống xuống cho tôi dắt xe vào hầm
Nàng cười nhẹ nhàng cùng lời cảm ơn
Nước mắt chưa được khô hẳn trên gò má càng làm nàng xinh đẹp và sâu thẳm hơn Nàng nhẹ nhàng bước lại bàn, tạm gác lại mọi cảm xúc để hoàn thành một ngày tốt đẹp với công việc
Wow, một ngày thật tốt đẹp và suông sẻ
Nàng bước bộ ra lang can,bây giờ đã hơn bốn giờ chiều Ánh nắng chiếu thẳng vào mắt nàng Nó cũng dịu nhẹ mặc dù hơi hắt hơn ánh nắng buổi bình minh
Nàng lấy tay khẽ che mặt để nhìn cao hơn, lọt qua đám mây trắng đến một góc nơi chân trời Đẹp lộng lẫy, đẹp như chưa từng thấy bao giờ Những hình ảnh được ghép chắp bởi đủ sắc màu rất hài hòa mê hoặc
Ôi! Sao mình lại bỏ lỡ quá nhiều thứ như thế này trong những ngày qua nhỉ! Nàng thì thầm Bàn tay nặng trịch vỗ vào vai làm nàng giật cả mình: về đi pà, còn ở đó làm thơ à? Mơ mộng quá hèn chi ế là đúng roài
Câu nói khiến nàng bị cắt ngang mọi cảm xúc
Nàng chùng bùng mặt: Kệ tui pà, ế cũng được Làm như lấy chồng là sướng lắm á? Chắc chi! Răng pà suốt ngày cứ ca cẩm với tui hoài về việc chồng con? Rồi nàng véo tay cô bạn vì dường như cảm thấy hơi quá lời Nhưng kệ nó, nàng nói theo kiểu của nàng Làm việc với nhau lâu rồi, bạn bè cũng đã hiểu tính nàng mà
Nàng về, nàng lang thang hết chỗ này đến chỗ khác cho hết buổi Về tới nhà tắm rửa và chui vào giường ngủ lúc 8h tối là tốt nhất Nàng sợ phải về sớm hơn và phải ở một mình trong ngôi nhà đó vào hôm nay Bởi lẽ, hôm nay đã khiến nàng suy nghĩ quá nhiều Kể cả lời nói của cô bạn lúc nãy
Chập choạng tối, bóng tối không ùn ùn và ập xuống nhanh như những ngày mùa đông
Trang 3Mặt trời từ từ xê dịch xuống chân núi, từ từ đắp lên mình chiếc mền mây dày trịch rồi từ từ kéo cửa lại Hơn cả một giờ đồng hồ nàng mới thấy bóng tối đã thật sự có một màu đen
Nàng ôm gấu bông nhắm mắt và cầu mong đưa mình vào một giấc ngủ sâu
Tích tắc, tích tăc Chít chít, meo meo đủ loại tiếng quen thuộc hôm nào bấy giờ cũng trở nên quấy rối không cho nàng chợt mắt Sao mà ngủ lại có thể khó khăn đến thế này!!! Nàng lầm rầm Nàng ngồi dậy lấy một cốc nước uống một hơi và lại nằm xuống Nhưng rồi lại muốn đi vệ sinh
Cứ thế năm bảy lần làm nàng chẳng thể nào nằm yên được
Nàng mở máy tính, lướt FB rồi đọc tin tức
Nàng lục lại ngăn tủ cũ Đã lâu rồi nàng quên nó Chẳng biết chuột, dán có làm ổ trong đó không nữa Vừa kéo thoại tủ, vừa trong tư thế cảnh giác, vì nếu có một con chuột chù bay ra thì nàng sẽ kịp nằm úp mặt xuống nệm để không phải nhìn thấy nó Nàng ghét nó lắm!
Nhưng không, ngăn tủ vẫn sạch sẽ và ngăn nắp lắm Nàng bắt đầu lật ra từng thứ để xem, đọc lại từ chút những gì thuộc về quá khứ mà đã lâu trồi nàng tưởng đã chẳng còn gì
Một quyển sổ dày và đã được viết rất nhiều thông tin
Ngày tháng năm
9h sáng:
Anh: em dậy chưa? Ăn sáng chưa? Một ngày tốt đẹp em nhé!
Em: Dạ, vừa mới ngủ dậy Anh ăn chưa? Đang làm gì đó? Em nhớ anh, yêu anh nhiều
Ngày tháng năm
12h khuya
Anh
Em
Cứ như thế hết trang này sang trang khác Nàng vừa đọc vừa khóc nức nở Đó chính là quyển nhật ký của nàng dùng để ghi lại toàn bộ tin nhắn giữa nàng và anh
Trang 4Thời buổi công nghệ hiện đại này, yêu nhau hẹn hò nhau thì nhắn một tin hay gọi một cuộc điện thoại Nàng và anh cũng vậy Nhưng nàng sẽ giữ lại nhưng khoảnh khắc đó bằng cách ghi chép toàn bộ vào quyển sổ nhỏ này
Lâu lắm rồi, nàng đã nghĩ: sẽ có một ngày, nàng tặng cho anh nhân ngày sinh nhật trước mặt các con Hoặc là nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày cưới
Nàng cười, nước mắt lả chả rơi Nàng có quyền khóc thật to đêm nay vì sẽ chẳng ai nhìn thấy được Không thể ai biết được nàng đang yếu hèn và đang nhớ da diết về tình yêu của nàng, một mối tình đầu sâu sắc và trong trẻo Nàng cười, nàng quằn quại và nàng im lặng nhìn mình Nàng lại hỏi mình những câu hỏi vì sao? Nàng lại thấy mình chẳng có gì sai cả, có chăng là đã quá bình lặng và đã không van nài anh đừng rời xa nàng
Nàng lấy điện thoại, mở lại danh bạ cũ và lại định gọi cho anh Một dãy số đã đi vào tim nàng Không biết là anh còn dùng hay vứt đi sau cái ngày nói chia tay?
Nàng nhìn đồng hồ Đã quá khuya rồi, không thể gọi được vì lỡ như người bên đầu dây kia không phải là anh? Vì lỡ như đúng là của anh, nhưng giả như anh đã có vợ thì có phải là nàng đang phá họa người ta?
Nàng thu mình, lại khóc, lại nhớ và rồi nàng ngủ đi từ lúc nào
Ánh nắng chỉa vào giường nàng, nàng vặn tay, vặn chân rồi ủ rũ bước ra nhà vệ sinh
Lại dẫm phải quyển sổ nhỏ Nàng nhìn nó và một điều gì như đang thôi thúc nàng
Nàng bấm gọi cho anh theo dãy số
Alo, bên đầu dây kia là một giọng nam ấm áp và thân thiện vô cùng
Nàng im lặng, ngắt máy và lại khóc Bởi giọng nói của chàng trai kia đã khiến nàng đau đớn quá! Chính là anh, mọi suy nghĩ, mọi điều dự kiến sẽ nói sao lại biến mất khi nghe giọng anh Nàng bất lực, quăng chiếc điện thoại xuống giường và bỏ đi
Sáng nay không phải đi làm Nàng lại có một ngày dài lê lết với nỗi nhớ xa xăm cũ rích kia
Ba năm rồi còn gì
Quyển sổ trống từ cái ngày ấy, đã ngủ yên từ ngày ấy Tự nhiên hôm nay nó lại thức giấc trở mình và hành hạ nàng
Nàng mở cổng dắt chiếc xe ra định loanh quanh cho hết một ngày,nhưng…
Ui, đau quá Một ngày xui quá đi mà, mới sáng ra đã bị vấp rồi!
Trang 5Nàng lại dắt xe vào
Coi như không ra ngoài thì tốt hơn!
Nàng sực nhớ là sáng nay nàng quên thay nước cho lọ hoa Chắc nó giận nàng lắm
Nàng lấy từng nhánh hồng tưới tắm và cắt tỉa rồi lại cắm vào lọ
Nàng hình dung một điều gì sẽ và đang đến
Tự nhiên nàng hồi hộp
Tiếng chuông điện thoại reo lên Số của anh! Nàng hoảng, nhưng nàng vẫn muốn nghe.Nàng để máy lên tai, nghe từng giọng nói, từng hơi thở quen thuộc của anh ngày nào
Nàng không nói gì, nàng không khóc, nhưng nàng vô tình để giọt nước mắt rơi vụng về trên má nữa rồi
Có lẽ, anh chỉ gọi lại vì lúc nãy nàng gọi mà lại cắt ngang, có lẽ anh chỉ nghĩ rằng ai đó thôi chứ anh không biết là mình đâu nhỉ! Nàng bảo mình như vậy rồi tiếp tục cắm nốt lọ hoa
Nàng thấy mình thật đẹp và bình yên Bởi có lẽ nàng hiểu rằng: "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi lỡ vẹn câu thề"
Anh sẽ mãi mãi là một mối tình tuyệt đẹp trong nàng, chiếc áo voan trắng là một món quà ý nghĩa nhất trong ngày chia tay hôm ấy Nó dắt nàng về với mình với những kỷ niệm dở dang nhưng ngọt ngào và ý nghĩa
Tự nhiên nàng thấy yêu quá cuộc đời, yêu quá người đàn ông ấy và yêu đến ngây lòng bởi những đóa hoa tuyệt đẹp!