- Xuân Diệu là thành viên của Tự Lực Văn Đoàn và cũng đã là một trong những chủ soái của phong trào "Thơ Mới"... PHONG CÁCH NGHỆ THUẬTMột tâm hồn đặc biệt nhạy cảm trước sự vận động của
Trang 1Nhóm thực hiện: Tổ 1
TÌM HIỂU
VỀ TÁC GIẢ
XUÂN DIỆU
(1916- 1985)
Trang 2TIỂU SỬ
Trang 3- Tên khai sinh: Ngô Xuân Diệu
- Bút danh: Trảo Nha
- Bố là một nhà nho, mẹ là thi sĩ
- Quê quán: làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà
Tĩnh nhưng sinh tại Gò Bồi, thôn Tùng Giản, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định
- Ông tốt nghiệp cử nhân Luật 1943
- Bên cạnh sáng tác thơ, ông còn tham gia viết
báo cho các tờ Ngày Nay và Tiên Phong Ông là một trong những người sáng lập Đoàn báo chí Việt Nam, nay là Hội Nhà báo Việt Nam.
Trang 4- Tác phẩm tiêu biểu của ông ở giai đoạn
này: Thơ thơ (1938), Gửi hương cho
gió (1945), truyện ngắn Phấn thông
vàng (1939), Trường ca(1945).
- Năm 1944, Xuân Diệu tham gia phong
trào Việt Minh, sau tham gia Đảng Cộng sản Sau Cách mạng Tháng Tám, ông hoạt động
trong Hội văn hóa cứu quốc.
- Xuân Diệu là thành viên của Tự Lực Văn Đoàn và cũng đã là một trong những chủ soái của phong trào "Thơ Mới".
Trang 5- - Từ đó, Xuân Diệu trở thành một trong những nhà thơ hàng đầu ca ngợi cách mạng, một "dòng thơ công dân"
- Tiêu biểu là: Ngọn quốc kỳ (1945), Một khối hồng (1964),
Thanh ca (1982), Tuyển tập Xuân Diệu (1983).
Năm 1996, ông đã được truy tặng Giải thưởng
Hồ Chí Minh đợt I về văn học nghệ thuật.
Trang 7PHONG CÁCH NGHỆ THUẬT
Một tâm hồn đặc biệt nhạy cảm trước sự vận động của thời gian
Một trái tim luôn hướng đến mùa xuân tuổi trẻ, tình yêu nơi trần thế bằng niềm yêu đời, yêu sống cuồng nhiệt, sôi nổi
Nhà thơ của sự nỗ lực cách tân thơ Việt và "thức
nhọn giác quan"
Trang 8Một tâm hồn đặc biệt nhạy cảm trước sự vận động của thời gian
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già
Mau lên chứ, vội vàng lên với chứ
(Vội vàng)
Trang 9Thời gian rót từng giọt buồn tê héo
Sự sống đi như hương bỏ hoa chiều
(Thanh niên)
Hết ngày, hết tháng, hết!em ơi
Kinh hãi không gian quặn tiếng còi
(Hết ngày hết tháng)
Mau với chứ, vội vàng lên với chứ
Em em ơi, tình non sắp già rồi
Gấp đi em, anh rất sợ ngày mai
Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn (Giục giã)
Trang 10Một trái tim luôn hướng đến mùa xuân tuổi trẻ, tình yêu nơi trần thế bằng niềm yêu đời, yêu sống cuồng nhiệt, sôi nổi
Những lúc môi ta kề miệng thắm
Trời ơi, ta muốn uống hồn em!
(Vô biên)
Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt nắng Tôi muốn buộc nắng lại Cho hương đừng bay đi.
(Vội vàng)
Trang 11Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ
Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần
Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân Đem chim bướm thả trong vườn tình ái (Phải nói)
Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm
Đã hôn rồi hôn lại Hôn đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt
(Biển)
Trang 12Nhà thơ của sự nỗ lực cách tân thơ Việt và "thức
nhọn giác quan"
Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn
Sóng mắt, lời môi - nhiều thật nhiều!
(Vô biên)
Sống toàn tâm, toàn trí, sống toàn hồn,
Sống toàn thân và thức nhọn giác quan
(Thanh niên)
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
(Vội vàng)
Trang 13Một tối bầu trời đắm sắc mây,
Cây tìm nghiêng xuống nhánh hoa gầy, Hoa nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ
Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầy
(Với bàn tay ấy)
Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn
[ ]
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều
Lòng không sao cả hiu hiu khẽ buồn
(Chiều)
Trang 14NÉT MỚI TRONG NGÒI
BÚT XUÂN DIỆU
Xuân Diệu đã đi đến một cách tân đáng kể về thi
pháp Nếu thơ văn xưa coi thiên nhiên là chuẩn mực của cái đẹp, thì giờ đây Xuân Diệu đảo ngược lại:
Đối với ông, không có gì hoàn mỹ bằng con người,
nhất là phụ nữ, ở giữa tuổi xuân.
Xuân Diệu là nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới, nghĩa là có ý thức sâu sắc khẳng định cái
tôi cá nhân của mình bằng nghệ thuật thơ ca, nhưng khác với nhiều nhà thơ khác trong phong trào thơ mới, Xuân Diệu không đem cái tôi của mình đối lập với đời và tìm cách thoát ly cuộc sống này Trái lại, ông muốn khẳng định nó trong quan hệ gắn bó với đời Ông quan niệm được sống mãi với đời là niềm hạnh phúc tuyệt vời nhất
Ta là Một, là Riêng là thứ Nhất
Không có chi bè bạn nổi cùng ta !
Nắng mọc chưa tin, hoa rụng không ngờ
Tình yêu đến, tình yêu đi ai biết
Trong gặp gỡ đã có mầm li biệt
Những vườn xưa nay đoạn tuyệt dấu hài…”
( Giục giã)
“ ông hoàng của thơ tình
yêu”
Trang 15NHẬN ĐỊNH
“Xuân Diệu mới nhất trong các nhà thơ mới”
(Hoài Thanh)
"Xuân Diệu không quan niệm tình yêu chỉ là
sự giao cảm xác thịt mà còn là sự giao cảm của những linh hồn mà đấy mới là cái khát vọng cao nhất, cái đích cao nhất trong tình yêu".
(Nguyễn Đăng Mạnh)
Trang 16"Xuân Diệu là một nhà thơ lớn, đặc sắc, độc đáo của nền thơ hiện đại Việt Nam… cho tới nay và những năm tháng trước mắt liệu có ai vượt được Xuân Diệu
trong lĩnh vực thơ tình? Và không ai có thể thay thế được Xuân Diệu
(Tố Hữu)
“Xuân Diệu là một người của đời, một người
ở giữa loài người Lầu thơ của ông xây dựng trên đất của một tấm lòng trần gian”
(Thế Lữ - Lời tựa cho tập "Thơ thơ")
Trang 17Nhà văn tồn tại ở tác phẩm
Không có tác phẩm thì nhà văn
ấy coi như đã chết.
(Xuân Diệu)