+Một vùng quê nghèo khó quanh năm + Bọn cường hào ác bá ức hiếp, đục khoét tàn tệ • Gia đình : trung nông, nghèo, đông con • Con đường đời: + trước cách mạng: sống lay lắt bằng nhiều ng
Trang 1Tác gia NAM CAO
(1915-1951)
Trang 2I Vài nét về cuộc đời và con người
Trang 31 Cu c Cu c ộ đờ ộ đờ i i
• Tên khai sinh: Trần Hữu Tri
• Bút danh khác: Thuý Rư, Xuân Du, Nhiêu Khê…
• Quê hương: Làng Đại Hoàng, tổng Cao Đà, huyện Nam Sang, phủ Lí Nhân, Hà Nam
+Một vùng quê nghèo khó quanh năm
+ Bọn cường hào ác bá ức hiếp, đục khoét tàn tệ
• Gia đình : trung nông, nghèo, đông con
• Con đường đời:
+ trước cách mạng: sống lay lắt bằng nhiều nghề như làm may, viết văn, gia sư…
+ sau cách mạng: tích cực hoạt động văn nghệ phục vụ kháng chiến …
Trang 4• Mang nặng tâm sự u uất của một trí thức giàu tâm huyết và tài năng trong một xã hội bất công
• Tấm lòng đôn hậu, chan chứa yêu thương, gắn
bó sâu nặng với người nông dân
• Là người trí thức “trung thực vô ngần” luôn
nghiêm khắc đấu tranh với bản thân vươn đến một lẽ sống cao đẹp hơn
2 Con người
Trang 5II Quan điểm nghệ thuật
1 Nghệ thuật phải phản ánh được bản chất của hiện thực
2 Nghệ thuật phải mang nội dung nhân đạo sâu sắc
3 Nghệ thuật phải sáng tạo, không chấp nhận sự cẩu thả trong nghề viết
4 Nghệ thuật phải gắn bó với lợi ích dân tộc, lợi
Trang 61.Nghệ thuật phải phản ánh được bản chất của hiện thực
mà hiểu họ, thì ta chỉ thấy họ là những kẻ gàn dở, bần tiện, ngu ngốc, xấu xa, bỉ ổi Toàn những cớ để cho ta tàn nhẫn, không bao giờ ta thấy họ là những người đáng thương, không bao giờ
ta thương”
Trang 72 Nghệ thuật phải mang nội dung nhân đạo sâu sắc
• “ Một tác phẩm thật giá trị phải vượt lên trên tất
cả các bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người Nó phải chứa đựng
được một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình Nó làm cho nguời gần
(Đời thừa)
Trang 83.Nghệ thuật phải sáng tạo, không chấp nhận sự cẩu thả trong nghề
viết
“ Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo một vài kiểu mẫu
người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi
những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo
( Đời thừa )
Trang 94 Nghệ thuật phải gắn bó với lợi ích dân tộc, lợi ích cách mạng
“ Cây bút của tôi nó bất lực, nó không khạc ra lửa và đạn như cây súng Nó ỳ ạch chạy theo phong trào mãi mà không kịp Các bạn tôi cũng đều thấy na ná như tôi Họ thấy rằng bàn tay
họ, nếu chưa cầm súng một phen thì cầm bút cũng vụng về Lắm lúc chúng tôi muốn vứt cả
Trang 10III Sự nghiệp văn học
*Đánh giá
Trang 111 Con đường sáng tác
sang hiện thực
đêm (1943), Truyện người hàng xóm
(1944), Sống mòn (1944), Cười (1946) ,
Trang 122 Giá trị nội dung
*Trước Cách mạng
• Đề tài trí thức tiểu tư sản
*Sau Cách mạng:
Trang 13* Đề tài trí thức tiểu tư sản
• Tác phẩm tiêu biểu: Nước mắt, Trăng sáng, Đời
thừa, Nhỏ nhen, Sống mòn…
• Miêu tả chân thực tình cảnh nghèo khổ của người trí thức
• Đi sâu vào những bi kịch tâm hồn của họ
• Phê phán xã hội phi nhân đạo, bóp nghẹt sự sống con người
• Phản ánh cuộc đấu tranh nội tâm của người trí thức
Trang 14*Đề tài người nông dân
• Tác phẩm tiêu biểu: Chí Phèo, Lão Hạc, Lang
• Nam Cao quan tâm đến những hạng cố cùng,
những số phận hẩm hiu, đặc biệt những con
người bị lăng nhục , dứt khoát bênh vực quyền sống và nhân phẩm của họ
• Kết án sâu sắc xã hội tàn bạo tàn phá cả thể xác
và linh hồn người nông dân lao động
• Phát hiện và khẳng định bản chất lương thiện
đẹp đẽ của người nông dân
Trang 15* Sau Cách mạng
• Tác phẩm tiêu biểu:Đôi mắt, Đường vô Nam,
Nhật kí Ở rừng,…
• Xác định con đường trở thành nhà văn-chiến sĩ
• Xây dựng thành công hình ảnh người trí thức cũ trên con đường nhập cuộc với Cách mạng
• Viết về đề tài người nông dân với một cái nhìn mới
Trang 163 Đặc sắc nghệ thuật
nặng trĩu suy nghĩ và đằm thắm yêu
thương
nhiều khẩu ngữ và giàu tính triết lí…
Trang 17Sau còn trơ lại Chí Phèo và cha con cụ bá Bây giờ
cụ mới lại gần hắn khẽ lay mà gọi:
Chí Phèo lim dim mắt, rên lên:
Nhưng tao mà chết thì có thằng sạt nghiệp, mà còn rũ tù chưa biết chừng
Cụ bá cười nhạt, tiếng cười ròn rã lắm; người ta bảo cụ hơn người cũng bởi cái cười:
phải chết? Đời người chứ có phải con nghoé đâu?
Trang 18* Đánh giá
nhà nhân đạo chủ nghĩa lớn
nghệ thuật của văn xuôi Việt Nam hiện đại