Đến đêm thứ ba, tin là cô gái đã mê mình, tên tướng cướp ở lại trong buồng với cô.. Một lần nàng phẫn uất khi người cha nói với nàng: - Con gái của ta, thế là đã mười năm trôi qua kể từ
Trang 2Truy ề n Thuy ế t Hoa Hu ệ Tr ắ ng
Ngày xưa, có một người hay chữ nhưng lại thích lên rừng hái lá thuốc, nhất là tìm kiếm trầm hương để chữa bệnh cứu người Trầm hương là một thứ nhựa do cây gió tiết ra như thể tự chữa những chỗ cây bị chém, bị gẫy Nó có mùi thơm và chữa được nhiều thứ bệnh cho người nhưng tìm được nó không phải là dễ
Người thích đi tìm trầm hương kia đã góa vợ Ông có hai người con trai đã ra
ở riêng, và một cô con gái nhỏ người mảnh khảnh, da trắng mát Cha đi lên rừng thì cô ở nhà phơi thuốc cho cha Cô cũng được học một ít chữ nghĩa, hiểu được nhiều điều phải trái ở trên đời Cô rất thương cha và chăm sóc cha với tất cả lòng thương yêu của mình
Trang 3Lần ấy, có một tên tướng cướp tính khí độc ác, thường đem lâu la sang cướp phá vùng hai cha con hái thuốc đang ở Dân chúng trong vùng bị chúng sát hại ngày một nhiều mà quân lính nhà vua thì không thấy bóng dáng đâu cả Biết tên cướp có căn bệnh đau đầu quái ác, người cha bàn với các cụ già trong vùng rằng để ông đem mẩu trầm hương quý nhất đến bán cho tên cướp, nhân đó tìm cách trừ khử nó luôn.
Một cụ già liền nói: - Khó lắm! Nghe bảo không bao giờ nó cho người lạ gặp mặt! Cụ làm sao đến gần để giết nó?
Một cụ khác tiếp theo: -Theo tôi, với nó thì phải có con gái đẹp đem đi may ra mới trừ được nó
Sau khi các cụ già ra về, cô gái mảnh khảnh, da trắng mát liền thưa với cha: - Cha ơi, cha để con mang trầm hương xuống gặp tên cướp ác kia, nhất định con sẽ trừ được nó
Ông cụ nghe con nói trúng ý mình, lòng rất vui nhưng cũng rất lo Ông cụ nhìn con rồi nói: - Việc không dễ dàng gì đâu con !
- Xin cha đừng lo! Con nhất định làm được mà
Vừa lúc đó hai người con trai ông cụ, các anh của cô gái cũng vừa rủ nhau về
để xin cha cho đi trừ khử tên tướng cướp Cuối cùng người anh cả được cha cho phép đi với em gái tìm gặp tên tướng cướp lợi hại kia, tìm cách giết cho được nó,
Trang 4cứu giúp bà con cả vùng Hai anh em vừa đi, vừa nghe ngóng tin tức dọc đường về bọn cướp rồi cùng bàn thêm cách diệt trừ nó.
Hai ngày sau, hai anh em đã đến chỗ bọn cướp đóng, một nơi có khá đông người Sáng hôm ấy, cô gái vừa đi vừa rao to:
- Từ vết đau, từ vết thương mà sinh nên loại trầm hương nhiệm màu Mua trầm mau Trầm này trăm chứng đau đầu khỏi ngay
Thấy dáng con gái, lại rao bán trầm quý, những tên lâu la một mặt chạy ra bắt hỏi, một mặt báo cho tên tướng cướp biết là có người rao bán trầm hương Tên tướng cướp liền lệnh cho khám xét thật kỹ và đưa cô gái vào cho nó gặp mặt một cách kín đáo Đứng ở trong trướng nhìn ra thấy cô gái mảnh khảnh, da trắng mát,
nó thích lắm Nó cho lính hỏi kỹ và bảo đưa trầm hương cho nó xem
Cô gái liền đáp: - Trầm hương này chỉ đổi bạc hoặc vàng Đưa vàng bạc trước tôi mới đưa trầm hương
- Bao nhiêu bạc, bao nhiêu vàng?
- Vàng thì một nén còn bạc thì mười nén
Tên tướng cướp ra lệnh đưa mười nén bạc để lấy trầm hương Tên lâu la cầm mảnh trầm hương trong tay rồi hỏi: - Nếu trầm hương giả thì sao?
Trang 5- Thì tôi chịu tội.
- Tội gì?
- Tội gì cũng được! Trầm hương này là của quý thật mà!
- Trầm hương chữa bệnh như thế nào?
- Đeo trầm trước ngực, lúc đau đầu thì mài ra uống Lần đầu còn lâu mới khỏi, về sau cứ uống một lúc là khỏi ngay
Cô gái nói xong cầm mười nén bạc quay ra Tên lâu la bỗng chạy theo đứng chặn trước mặt bảo:
- Mời cô vào gặp chủ soái của tôi
Cô gái vừa mừng vừa hồi hộp đi theo tên lính Nhìn thấy tên cướp, cô gái bỗng bàng hoàng cả người Sao nó lại có thể đẹp đến như vậy! Cô gái không dám nhìn hắn thêm
Giọng hắn nghe thật ấm áp: - Nếu tôi mời cô ở lại luôn tại đây, cô có bằng lòng không?
Cô gái nhớ đến cha đến anh, đến việc cần phải làm liền nhìn hắn giây lâu rồi đáp: - Tôi sợ lắm! Cha tôi đang chờ tôi ở nhà!
Trang 6- Tôi sẽ mời cha cô đến ở đây luôn! Cô vừa lòng chứ?
- Tôi sợ lắm!
- Cô sợ gì? Sợ ai?
- Tôi không biết
- Chẳng có gì phải sợ cả Cô cần gì có nấy Tôi sẽ quý cô hơn cả thứ trầm hương kia Vì có cô tôi sẽ hết mọi thứ bệnh
Thật ra những điều hắn nói là những điều cô gái đang mơ ước đạt được Cuối cùng cô gái nói, giọng rụt rè: - Nhưng ông phải cho cha tôi cùng đến đây với tôi kia!
- Được rồi, chỉ vài hôm là tôi sẽ cho người đi rước cha cô đến
Hắn hỏi cô gái: - Mài trầm hương uống được chứ?
- Vâng, xin cứ mài và mời ông uống thử luôn!
Tên tướng cướp gọi lâu la vào mài ngay trầm hương theo cách cô gái bày cho Tên tướng cướp uống xong mấy ngụm trầm hương rồi đi vào nằm nghỉ ở buồng
Trang 7trong Hình như cơn đau của nó có dịu đi Cô gái được tên lâu la đưa qua một buồng bên và bảo:
- Mời cô tạm nghỉ ở đây, cần gì xin cứ sai bảo!
Đêm đó tên tướng cướp đem ra bao nhiêu quần áo đẹp, bao nhiêu của quý tặng cô gái và nói:
- Nàng mà nhận làm vợ ta, nàng sẽ tha hồ sung sướng
Cô gái chỉ im lặng Đêm đó tên tướng cướp vẫn để cô gái được yên thân Hắn khôn khéo nói với cô: - Ta muốn chờ ông cụ đến rồi ta sẽ làm lễ xin nàng làm vợ
Người anh đêm ấy vẫn đến đợi em ra Bây giờ thì anh đinh ninh là em mình
đã bị tên tướng cướp đẹp trai mê hoặc thật rồi Đến đêm thứ ba, tin là cô gái đã mê mình, tên tướng cướp ở lại trong buồng với cô Nhưng hắn vừa ôm lấy cô thì cô đã kịp lấy cây kim có tẩm thuốc độc rạch một cái vào tay hắn Hắn kêu lên một tiếng rồi hoảng hốt hỏi: - Nàng làm cái gì vậy?
Cô gái liền khéo léo nói: - Em xin lỗi chàng! Em vừa lấy cái kim ra khâu lại cái khăn mà quên chưa cất, chàng có đau lắm không?
- Không, không việc gì! Nói rồi hắn lại ôm chầm lấy nàng Bỗng hắn ngã vật
ra, nằm lịm đi như ngủ say
Trang 8Cô gái liền mở cửa buồng chạy ra ngả đồi phía tây Cô gái mừng lắm, nhưng chạy đến bờ rào thì chẳng thấy người anh đâu cả Cô đang nhìn trước, nhìn sau thì mấy tên lâu la chạy đến, bắt cô dẫn trở về buồng Ở đây tên tướng cướp chỉ còn là một cái xác Một tên lâu la rút gươm đâm chết cô ngay Còn người anh sau khi hay tin, bỏ vào rừng, buồn rầu rồi sau đó chết đi hóa thành con ve, cứ kêu than và tự trách một mình.
Dân làng trong vùng thì thương tiếc cô gái nhỏ đã chết đi để cứu cả một vùng gần xa khỏi tai họa lớn Họ dựng một cái am nhỏ để tưởng nhớ cô Họ thường đem hoa đến trồng ở quanh am Một lần có một ông cụ mang đến một cây hoa lấy từ trong rừng về Hoa trắng muốt, năm cánh nở như sao và đặc biệt về đêm tỏa hương thơm ngát, thật đậm đà, và phảng phất như có cả mùi trầm hương Hoa kết thành chuỗi dài nở từ thấp đến cao, mỗi ngày nở một vài bông như để dành, để dụm về sau Loài hoa ấy lúc đó chưa có tên Các cụ già liền bàn nhau lấy tên cô gái đặt tên cho hoa để sau này thấy hoa thì nhớ người Tên cô gái là Huệ, và hoa ấy từ đó gọi
là hoa Huệ
Trong tiếng Việt có cụm từ “huệ chất lan tâm” – dùng khen tặng một người con gái có phẩm chất thanh cao như loài hoa Huệ và tâm hồn hiền dịu như loài hoa Lan
Trang 9S tích hoa h ng vàng ự ồ
Ngày xưa , khi thần Zeus – chúa tể thần linh, trong 1 chuyến rong chơi đã phải lòng 1 thiếu nữ trần gian và hạ sinh 1 cô con gái, đặt tên là Elisa Thần Zeus lấy làm vui mừng phán rằng :
"Bởi vì con là con của thủ lĩnh tối cao trên đỉnh Olympia, nên con sẽ được thụ hưởng tất cả tinh hoa của trời đất, không 1 kẻ phàm tục nào có thể sánh được với con Ta ban cho con quyền lực của sắc đẹp, sự thông minh tuyệt đỉnh, hết thảy mọi người phải cúi đầu trước gót chân con."
Elisa theo năm tháng lớn lên và những lời cầu chúc của cha nàng mau chóng trở thành hiện thực Mỗi buổi sáng, đích thân Thần Mặt Trời gom tụ những tia sáng đẹp nhất, lóng lánh nhất hun đúc thành vô số viên ngọc điểm xuyết lên xiêm y của Elisa Buổi trưa, các nàng mây kết thành chiếc võng êm ái cho nàng ngả lưng giữa vườn mộng Và buổi tối, Thần Đêm tự tay gom sao trên trời cho Elisa ém xuống hồ làm thú tiêu khiển Nàng được nuông chiều rất mực bởi mọi người đều kinh sợ quyền lực của cha nàng
Một buổi sớm mùa xuân, thần Eros - vị thần của tình yêu – ghé thăm Elisa để tặng nàng những viên ngọc kết tinh từ tình yêu do chàng đạt được Elisa tha thiết nài nỉ Eros dạy nàng bắn cung Vì không thể khước từ, chàng đã cho Elisa mượn chiếc cung với những mũi tên tình ái Elisa đã dùng chiếc cung ấy để tập bắn Chẳng may nàng trượt tay và 1 mũi tên bay đến, cắm thẳng vào tim Eros Trong 1 phút, Eros như bị hóa đá, chàng cảm thấy ngây ngất vì Elisa, dường như Elisa đã là 1 phần không thể thiếu trong suốt quãng đời còn lại Và chàng biết: Mình đã phải
Trang 10Kể từ hôm đó, Eros mang bệnh tương tư Chàng chẳng còn thiết đến những yến tiệc hay dạ hội, cũng chẳng chú tâm đế nhiệm vụ được giao, suốt ngày chỉ mê mẩn vén mây ngắm nhìn Elisa cho thoả nỗi nhớ nhung Chiếc cung bị vứt lăn lóc,
những mũi tên bị rỉ sét, tình yêu không còn đến với con người
Chuyện tới tai thần Zeus, ngài lấy làm thương hại cho Eros và quyết định kết hợp hai người với nhau Đám cưới đã diễn ra linh đình suốt 30 ngày đêm Những món cao lương mỹ vị được dọn khắp nơi, những suối rượu tuôn chảy không ngừng Người ta ca hát, người ta nhảy múa, ngưòi ta chúc mừng một đôi trai tài gái sắc
Eros cưới được Elisa lấy làm hạnh phúc nhất trần đời Chàng nuông chiều Elisa rất mực, nhất nhất đều tuân theo ý muốn của nàng Eros xây nên 1 lâu đài nguy nga diễm lệ bằng thủy tinh, hồng ngọc và đá quý
cho Elisa cư ngụ Chàng dặn dò:
"Elisa xinh đẹp của ta ơi! Ta yêu nàng hơn cả
bản thân mình và giá nào ta cũng không để
mất nàng Hãy ngoan ngoãn ở trong lâu đài
và chớ đi xa, ta không muốn người nào khác
ngoài ta được thưởng thức sắc đẹp của nàng Tình yêu của ta dành cho nàng là duy nhất, mãnh liệt hơn thác và đậm đà hơn mật ong Nàng chớ khiến ta buồn lòng."
Trang 11Elisa vì tình yêu với Eros đã ngoan ngoãn nghe theo lời chàng dặn dò, họ đã có những ngày tháng thật hạnh phúc Và rồi Eros lại rong ruổi ra đi với nhiệm vụ của thần tình ái Chàng đi quanh năm suốt tháng để kết nối những tâm hồn nam nữ yêu nhau, chàng bỏ mặc Elisa ở một mình trong cung điện lạnh giá.
Tai họa bắt đầu xảy ra khi thần Ganh Ghét xuất hiện Mụ ta vừa trở về sau khi gieo rắc sự ganh ghét ở vương quốc Hòa Bình Được tin Eros kết hôn với Elisa, mụ ta
đã lồng lộn vì ghen tức Eros phải là của mụ chứ không phải của Elisa Với ý nghĩ đen tối đó, mụ đã tức tốc lên đường đi tìm Eros Chờ đến khi chàng mệt mỏi thiếp ngủ, mụ lén nhổ mũi tên ra khỏi trái tim chàng và thổi vào đó 1 hơi “quên lãng” Eros tỉnh dậy, thoắt chốc không còn nhớ gì đến chuyện cũ Chàng lại mải miết ra đi
và không ghé về thăm người vợ trẻ nữa
Phần Elisa chờ đợi mòn mỏi nhưng chẳng thấy chồng đâu Mỗi ngày nàng càng thêm phiền não và lâm bệnh nặng Không có ai ở bên cạnh nàng ngoài mặt trời, mặt trăng và các vì sao tinh tú Elisa đã nhờ gió đem lời nhắn gửi đầy nhớ nhung đến Eros Nhưng gió trở về và báo cho nàng 1 tin buồn rằng Eros đã không còn yêu nàng nữa Chàng đang vui vẻ tranh tài cùng thần Ganh Ghét và chẳng còn nhớ Elisa là ai
Điều này khiến Elisa tội nghiệp hoàn toàn gục ngã Nàng khóc đến kiệt sức ngất đi Khi tỉnh dậy, Elisa van xin thần Mặt Trời:
"Mặt trời! Hãy thiêu đốt ta bằng sức nóng của người, ta thà chết đi như thế còn hơn đau đớn vì sự phản bội của chồng ta Không có chàng, ta sống trên đời này còn ý
Trang 12"Elisa con ơi! Ta đã cầu chúc cho con sắc đẹp và sự thông minh nhưng ta lại không ban cho con sự can trường vượt qua sóng gió Lỗi tại ta! Chính ta đã hại con rồi."
Thần Zeus vì quá yêu con nên không nỡ nhìn thân xác nàng tan biến thành tro bụi
Và rồi, trên mặt đất đã xuất hiện 1 loại hoa hồng vàng màu sự phản bội.
Trang 13S tích hoa Lyly ự
Những giọt nước mắt nào có giúp được gì! Jack sẽ phải lên đường chinh
chiến ở một xứ xa lạ, đành bỏ lại Lilia, người vợ chưa cưới của mình trên đất Pháp Lúc chia tay, Jack lấy trái tim ra khỏi lồng ngực, trao cho Lilia và nói:
- Đã là chiến binh thì phải sống không có tim Trái tim chỉ gây phiền hà cho
ta Nàng hãy giữ lấy nó chờ ta về
Lilia giấu trái tim của Jack vào một cái tráp bạc và từng ngày, từng ngày chờ đợi người yêu quay về Với một người đang trông đợi thì thời gian mới chậm chạp làm sao! Một ngày dài bằng cả năm, một năm bằng cả thế kỷ Dù Lilia có làm gì và
có đi đâu thì cái nhìn cùa nàng lúc nào cũng hướng về phía mà Jack đã ra đi Nàng
đã mất thói quen tính ngày, tính tháng Một lần nàng phẫn uất khi người cha nói với nàng:
- Con gái của ta, thế là đã mười năm trôi qua kể từ ngày người yêu của con xông pha nơi trận mạc, không chắc nó có hồi hương Đã đến lúc con phải lo tấm chồng khác rồi đấy
- Cha ơi, cha mà lại nói với con như vậy ư? – Nàng đau đớn nói với cha – Jack đã trao trái tim của chàng cho con rồi và bây giờ trái tim ấy đang ở chỗ con, con không thể nào quên Jack được đâu cha ạ
Người cha chỉ biết lắc đầu, thở dài não nuột Chắc chắn là ông không thể sống cho đến ngày ông được bế trên tay một đứa cháu trai
Hai mươi năm nữa qua đi, cuộc chiến cũng vừa tàn, các chiến binh lục đục trở
về, người thì chống nạng, kẻ thì tay áo lủng lẳng Lilla chờ đợi Jack, nàng hỏi tin chàng khắp nơi, nhưng vẫn chẳng nhận thêm được điều gì
Trang 14- Có lẽ chàng đã phải lòng người con gái khác và ở lại xứ người rồi Có lần
em gái Lilia tỏ ý nghi ngờ, song Lilia không thể tin điều đó
- Chàng có thể yêu người khác sao được một khi trái tim chàng đang còn ở chỗ ta? Một người không có tim thì không thể yêu được!
Chiến tranh đã qua rồi, nhưng một con người không có trái tim như Jack, suốt trong những năm tháng ấy chỉ quen chém giết, cướp bóc không biết ghê tay, bây giờ chàng sống theo kiểu khác rồi Chàng trở thành thủ lĩnh một băng cướp ở xứ người và nhiểu khi còn trấn lột vàng bạc của quý của người qua đường
Khi tên cướp già Pie bị ốm, Jack thẳng tay đuổi ra khỏi băng cướp Sau này, khi quyết định phải trả thù thủ lĩnh, Pie liền tìm đường về quê hương Jack với mong muốn kể cho họ hàng thân thích và người quen biết Jack hiểu rõ rằng Jack đang làm một công việc tầm thường như thế nào
Pie phải đi mất cả chục năm mới về tới nước Pháp, vậy mà vẫn không tìm thấy làng quê của Jack Và người đầu tiên mà gã ta gặp là một bà già tóc đã bạc phơ, có cái nhìn khắc khoải
- Bà có biết Jack không? Pie hỏi
- Ôi, lạy Chúa! Ông hỏi tôi về chuyện gì vậy? – Người đàn bà kêu lên – Jack
là chồng chưa cưới của tôi, là người tôi đang mòn mỏi mong chờ, tôi không biết sao được? Hãy làm ơn nói mau, hiện chàng đang ở đâu và chàng đã gặp điều gì chẳng lành?
Pie thấy trong cặp mắt người đàn bà vẫn còn đang cháy lên niềm hy vọng, và
gã hiểu ngay rằng bà vẫn còn yêu Jack cháy bỏng như thời còn son trẻ Gã không
nỡ nói hết sự thật kinh hoàng về Jack
Vậy ra bà là vợ chưa cưới của Jack? Pie thốt lên
- Phải, tôi là Lilia, chúng tôi đã thề nguyền với nhau
Trang 15- Ôi! Tôi mang đến cho bà một tin buồn – Pie mắt cụp xuống – Jack đã lao vào cuộc chiến như một dũng sĩ, anh ấy mới yêu bà làm sao Trước khi nhắm mắt, anh ấy cứ nhắc mãi cái tên của bà – Lilia.
- Jack của ta đã chết và yên giấc nghìn thu
Lilia đau buồn nghĩ Nhưng chàng nằm xuống đất
sao được khi chàng không có tim? Ta phải đi tìm
mộ chàng và trả lại cho chàng trái tim nhân hậu
đáng yêu
Ôm cái tráp bạc, Lilia bắt đầu cuộc hành trình
gian khổ đến những miền đất xa xôi Bà mất cả
thói quen tính ngày, đếm tháng, nhưng gặp ai bà cũng hỏi thăm đường Mọi người can ngăn bà không nên đi tiếp khi chỉ có một mình, vì biết đâu sẽ gặp bọn cướp độc ác, song Lilia không nghe Quả nhiên, đến một khúc đường ngoặt, bà bị mấy tên cướp râu xồm trấn mất cái tráp đựng báu vật Bà khóc lóc, van nài, kể lể về mối tình bất hạnh của mình với Jack, nhưng tất cả điều đó không hề làm bọn cướp động lòng
Trong lúc bối rối, thủ lĩnh toán cướp bèn mở tráp ra và trông thấy trái tim của chính mình mà bao năm tháng qua đã bị mất Và thật lạ lùng, trái tim đã nói với người chủ của nó bằng tiếng nói của con người:
- Nếu còn là người, chớ có nói cho Lilia biết ngươi là hạng người gì Hãy cứ
để cho Lilia tin rằng ngươi đã chết, như vậy bà ta sẽ giữ được tron vẹn những kỷ niệm tốt đẹp về ngươi
Jack vội vàng đậy nắp tráp lại và ra lệnh cho bọn đàn em phải đem trả lại ngay cho bà già, đồng thời phải chỉ cho bà ta thấy một nấm mộ cỏ mọc xanh rì,
Trang 16làm như đó là mộ của Jack Dọc đường đi, bọn cướp quyết định giữ cái tráp lại, song chúng vẫn không quên chỉ đường cho Lilia nấm mộ theo ý chỉ của Jack.
Người đàn bà bất hạnh giờ đây vẫn còn mang tình yêu sâu đậm với Jack như hồi còn trẻ, và bà không nỡ rời bỏ Jack khi chàng không có trái tim bên mình Thế rồi bà lôi trái tim từ lồng ngực của mình ra vùi xuống nấm mộ, nơi bà nghĩ có hài cốt của Jack
Từ nơi trái tim ấy đã mọc lên một bông hoa, mà đời nay vẫn tiếng Anh gọi là
"Lyly" (hoa bách hợp) – Loài hoa tượng trưng cho sự trinh trắng ,lòng chung thủy
và cao thượng
S tích hoa dã quỳ ự
Ngày xửa ngày xưa, nơi buôn sóc nọ có chàng K”lang của núi rừng yêu tha thiết nàng H”limh của con suối Ngày ngày chàng K”lang vào rừng săn bắt thú rừng còn nàng khéo léo dệt tấm chăn kiệu chồng (vì theo tục lệ của bộ tộc nàng con gái trước khi lấy chồng phải dệt một tấm chăn thật đẹp để mang về nhà chồng)
Rồi tối tối họ lại quây quần đốt lửa và múa hát cùng dân làng trong buôn Cuộc sống vui vẻ hạnh phúc của họ cứ thế mà trôi đi
Trang 17Đến một ngày kia khi H”limh chờ hoài đến tối mà vẫn không thấy K”lang đi săn về, nàng lo lắng từ buôn sóc nàng đi tìm K”lang, nàng cứ đi, đi mãi đi hết mười mấy con suối, mười mấy ngọn núi rồi mà không thấy người yêu của mình đâu cả.
Trong lúc mệt quá nàng ngủ thiếp đi và trong giấc mơ nàng thấy K”lang gọi nàng và bảo nàng hãy đi thêm một con suối nữa sẽ gặp chàng ở đó Nàng giật mình rồi đi tiếp đến cuối nguồn nàng nhìn thấy K”lang đang bị những tên hung ác của bộ tộc Lasiêng trói chặt Nàng chạy lại ôm lấy chàng mặc cho những mũi tên, những ngọn giáo đâm vào da thịt Mặc cho bao nhiêu đau đớn nàng vẫn quyết bảo vệ cho người yêu cho tới khi nàng bị trúng mũi tên độc cuối cùng của chàng La rihn con trai tộc trưởng Lasiêng
Vì quá hờn ghen với tình yêu của H”limh dành cho k”lang chàng đã buông lơi mũi tên hận tình Chàng cũng không ngờ người lãnh trọn mũi tên ngiệt ngã ấy lại là H”limh - người con gái mà chàng ngày đêm thương thầm trộm nhớ mà không được đáp lại tình cảm
Từ đó cứ mỗi độ tháng mười nơi nàng H”limh chết lại nở ra một loài hoa có màu vàng rực Người ta thường gọi là hoa Dã Quỳ Cây hoa Dã quỳ rất dễ mọc và mọc rất nhanh những cánh hoa màu vàng tràn đấy sức sống mãnh liệt như tình yêu chung thủy
Trang 18S tích hoa U t kim h ự ấ ươ ng
Tulip – tên gọi khác cuả hoa Uất kim hương hay hoa Uất kim cương, đó là một loài hoa có nguồn gốc ở vùng Trung Đông, hiện nay được trồng ở khắp nơi trên thế giới Mỗi tuần một câu chuyện hay, một câu chuyện đầy cảm động và một bài học quý trong cuộc sống
Trong một lần đi đưa cơm cho cha,
Tulip, con gái út của một người chăn cừu
đã bị tên điền chủ bắt cóc mang về bắt làm
thợ dệt thảm cho hắn Suốt ngày này qua
tháng khác, cô bị nhốt trong một gian nhà tối om, quanh năm không nhìn thấy chút
ánh nắng mặt trời Mùa hạ tối tăm và tuyệt vọng đã qua Rồi mùa thu buồn bã và mùa đông lạnh lẽo cũng hết Khi xuân đến thì nỗi buồn nhớ cha mẹ, vườn nhà, núi non bỗng dày
vò Tulip khôn nguôi, khiến nàng phải đi đến quyết định: hoặc là chết hoặc là trở về với tự
do Thế rồi một bữa nọ, kế hoạch bỏ trốn của nàng cũng đã được một số cô gái cùng cảnh ngộ giúp sức Vượt qua cửa sổ với vô
số vết thương từ những mảnh chai, kính, bàn chân rớm máu của Tulip chạy một mạch về phía sườn núi Nhưng vó ngựa của tên điền chủ độc ác đuổi riết phía sau
đã không cho nàng thoát
Trang 19Không chịu bị bắt một lần nữa, khi kiệt sức Tulip liền nhắm mắt lao mình vào chân ngựa Con vật bị gãy chân, tên điền chủ cũng bị thương còn nàng thì người đẫm máu Tulip gượng đứng lên nhưng không còn sức Nàng lảo đảo vài bước rồi ngã sấp xuống tuyết.
Sáng hôm sau từ chỗ Tulip nằm hiện ra một cảnh tượng kỳ lạ: trên bãi tuyết trắng lạnh cơ man những bông hoa đỏ bừng nở Và bông hoa mang tên nàng Tulip
ra đời từ đó, góp thêm một vẻ đẹp quyến rũ cho đời
Nếu như hoa hồng là chúa tể của tình yêu, thì uất kim cương sẽ là nữ hoàng của tình yêu Ở thời của nữ hoàng Vitoria, khi người đàn ông tặng cho người mình yêu một bông hoa tulip đỏ, điều đó chứng tỏ anh ta muốn nói “Em rất xinh đẹp, nếu anh đuợc ngắm em dù chỉ một chút thôi thì gương mặt anh cũng sẽ bừng lên như lửa và trái tim anh sẽ cháy thành than”
S tích hoa th ự ư ợ c d ư ợ c
Trong các loài hoa, mẫu đơn đứng đầu, thược dược đứng thứ hai Mẫu đơn
được tôn xưng là "hoa vương", thược dược được coi là "hoa tướng" Danh y Lý Thời Trân của Trung Quốc cũng đánh giá như vậy khi nói về tác dụng chữa bệnh của hai loài hoa này
Tuy chỉ là "hoa tướng" nhưng thược dược lại thành danh sớm hơn mẫu đơn Tương truyền từ 3.000 năm trước, vào thời Tam Đại, thược dược đã được trồng để thưởng ngoạn ở rất nhiều nơi trong khi người ta còn chưa biết đến hoa mẫu đơn Khi mới phát hiện ra mẫu đơn, người ta tưởng đó chỉ là một loài thược dược, nên
Trang 20đã gọi nó là "mộc thược dược" Hai hoa này nhìn thoáng qua rất giống nhau nên người xưa thường gọi là hai chị em.
Về sau, người ta phát hiện mẫu đơn và
thược dược tuy cùng họ nhưng là hai cây khác
nhau Thược dược là loài thân thảo, còn mẫu đơn
là cây thân gỗ Thược dược được xếp vào nhóm
thuốc bổ huyết, sử dụng chủ yếu để bồi dưỡng cơ
thể; còn mẫu đơn thuộc nhóm thanh nhiệt lương
huyết, chủ yếu dùng khi cơ thể đã mắc bệnh
Bạch thược dược (Paeonia Lactiflora) có hoa rất to, mọc ở ngọn thân, tựa như hoa mẫu đơn hay thược dược cảnh Cánh hoa màu hồng nhạt hay trắng muốt, nhị vàng cam, rễ phình to thành củ Củ này luộc chín phơi khô chính là vị thuốc bạch thược Cây bạch thược này không phải là cây hoa thược dược (Dahlia variabilis Desf) vẫn được trồng nhiều trong dịp Tết
Tương truyền, tác dụng chữa bệnh của bạch thược đã được danh y Hoa Đà phát hiện ra trong một tình huống rất ly kỳ Để nhận biết và tránh nhầm lẫn các vị thuốc, ông đã trồng đủ thứ cây thuốc quanh nhà Một hôm có người đem biếu ông cây hoa lạ, nói rằng có thể dùng chữa bệnh nhưng không rõ chữa được bệnh gì Hoa Đà đem trồng ở góc sân bên cửa sổ
Xuân tới, cây ra những bông hoa rất to, trắng muốt, thơm như hoa hồng Ông thử hái hoa sắc uống nhưng không nhận thấy có gì khác lạ Ông lại hái lá rồi hái cành đem thử cũng không phát hiện điều gì đặc biệt Nghĩ rằng cây hoa này tuy
Trang 21đẹp nhưng không có tác dụng chữa bệnh nên mấy năm liền, Hoa Đà không để ý đến nó nữa.
Một đêm thu, Hoa Đà đang ngồi đọc sách, bỗng nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng con gái khóc thút thít Nhìn ra, ông thấy dưới ánh trăng mờ, có một người con gái rất đẹp đang đứng đó khóc Ông tự hỏi, không biết con gái nhà ai, chắc có nỗi oan ức nào đây Ông khoác áo ra ngoài nhưng nhìn trước nhìn sau không thấy bóng người nào nữa, chỗ cô gái đứng khóc chỉ còn một cây thược dược
Hoa Đà đi vào và tự nhủ: "Cho dù nhà ngươi có linh tính thì bây giờ cũng đang là mùa thu, hoa đã tàn, lá đã rụng, còn sử dụng được vào việc gì?"
Nhưng ông vừa ngồi xuống tiếp tục đọc sách thì lại nghe tiếng khóc thút thít, nhìn ra vẫn là cô gái ban nãy Hoa Đà bước ra, cô lại biến mất, vẫn chỉ có cây bạch thược Sự việc cứ lặp đi lặp lại mấy lần khiến Hoa Đà vô cùng ngạc nhiên Ông bèn đánh thức vợ đang ngủ say dậy kể lại chuyện
Bà nói: "Tất cả các cây trong vườn đều được ông sử dụng làm thuốc cứu người, chỉ có cây bạch thược này bị bỏ quên, chắc là nó có nỗi oan ức" Hoa Đà bảo: "Tôi từng thử tất cả các bộ phận của nó thấy chả có tác dụng, vậy còn oan ức nỗi gì?"
Bà vợ nói: "Ông mới thử những thứ trên mặt đất, còn rễ của nó thì sao?" Nhưng danh y gạt đi: "Hoa lá cành còn chẳng có gì đặc biệt, vậy thì còn thử rễ làm gì?" Dứt lời, ông nằm xuống ngủ thiếp đi Bà vợ suốt đêm không sao chợp mắt, nghĩ rằng chồng mình đã thay đổi, không còn lắng nghe ý kiến của người khác như trước kia nữa
Vài hôm sau, bà vợ Hoa Đà bỗng nhiên bị đau bụng, băng huyết rất nhiều, uống đủ thứ thuốc không đỡ Bà liền lén ra vườn đào rễ cây bạch thược đem sắc uống Chỉ nửa ngày sau, bụng đã hết đau, máu cũng không còn chảy nữa Nghe vợ
Trang 22kể lại, Hoa Đà rất cảm kích: "Cảm ơn bà đã thức tỉnh ta, nếu không thì ta đã để mai một cây thuốc quý".
Sau sự kiện đó, ông thử nghiệm và nhận thấy ngoài tác dụng giảm đau, cầm máu, rễ bạch thược còn có tác dụng dưỡng huyết và chữa được nhiều bệnh phụ khoa Cây hoa lạ này ban đầu có tên bạch thược, sau đó Hoa Đà thêm chữ "dược" thành bạch thược dược
Cùng với thời gian, Đông y phát hiện thêm nhiều công dụng nữa của cây bạch thược Nó trở thành thuốc bổ huyết thiết yếu, phổ tác dụng rộng và tần suất sử dụng rất cao Bạch thược chủ trị kinh nguyệt rối loạn, vã mồ hôi, mồ hôi trộm, đau đầu, chóng mặt Trên lâm sàng y học hiện đại, nó chữa tử cung xuất huyết, viêm thận mạn tính, tăng huyết áp, tiểu đường, viêm võng mạc, cường tuyến giáp
S tích hoa B ng L ự ằ ă ng
Ngày xửa ngày xưa, trên thiên đình, Ngọc Hoàng có mười hai cô công chúa xinh đẹp, mỗi người một vẻ, rất được Ngọc Hoàng thương mến, luôn dành những
gì tốt đẹp nhất cho các con của mình Một ngày kia, Ngọc Hoàng cho gọi mười hai
cô công chúa của mình lại và ban cho một đặc ân là sẽ cho các con mình làm nữ hoàng các loài hoa dưới trần Cả mười một cô đều chọn cho mình một loài hoa, cô thì chọn hoa hồng, cô thì hoa lan, cô kia lại hoa lyly…duy chỉ có cô út là phân vân mãi không chọn được loài hoa nào Đến khi Ngọc Hoàng lên tiếng hỏi, cô mới thưa rằng:
Trang 23“Thưa phụ hoàng, từ nhỏ đến giờ con rất thích màu tím thơ ngây nên mong phụ hoàng hãy cho con làm nữ hoàng của loài hoa mang màu tím ấy!”
Ngọc Hoàng suy nghĩ tới, suy nghĩ lui
mới quyết định cho nàng công chúa bé bỏng
của mình làm nữ hoàng loài hoa Bằng Lăng.
Cùng thời điểm đó, ở dương gian có
chàng thư sinh nghèo, thấy vẻ đẹp giản dị,
dịu dàng của hoa Bằng Lăng nên chàng liền
mang về nhà trồng để ngày nào cũng được
ngắm Mỗi năm vào mùa hoa nở, chàng thư sinh ấy ngày càng đắm say màu tím quyến rũ ấy, dần dần chàng đem lòng yêu thương loài hoa ấy Cũng lúc ấy nàng công chúa út cũng say mê tài văn thơ của chàng thư sinh Nàng xin phụ hoàng cho mình được xuống trần gian kết tóc se duyên với chàng thư sinh Nhưng Ngọc Hoàng phản đối quyết liệt vì tiên và người không thể đến với nhau được Nàng công chúa út từ đó u buồn, suy tư, nhớ nhung Bao nhiêu người trên thiên đình đến
hỏi xin cưới nhưng nàng đều từ chối Và cũng tử đó, loài hoa Bằng Lăng ngày càng phai nhạt màu tím Còn chàng thư sinh vẫn một lòng si tình loài hoa Bằng
Lăng màu tím ấy.
Vậy nên kể từ đó, nhân gian gọi hoa Bằng Lăng là loài hoa chung thuỷ, màu
tím thơ ngây tượng trưng cho mối tình đầu ngây ngô của tuổi học trò
Trang 24S tích hoa Ph ự ư ợ ng
Đã xưa lắm, tại một vùng đất nọ, có một người thầy dạy võ nổi tiếng về kiếm pháp Ông không có con vì vợ mất sớm và cũng không đi thêm bước nữa Sống một mình buồn nên ông đến một ngôi chùa trong vùng xin năm đứa bé trai mồ côi đang được cưu mang ở đó về làm con nuôi Vì muốn các con mình được văn võ song toàn nên ông cho năm người đi học chữ ngoài những giờ luyện võ
Trang 25Năm người con trạc tuổi nhau,
khoảng mười ba, mười bốn tuổi
Người nào cũng văn hay chữ tốt, kiếm
pháp điêu luyện Cha họ sắm cho năm người năm bộ quần áo màu đỏ như nhau để mặc ra đường nên rất dễ để nhận ra họ Năm người con rất hiếu để, hiếu thảo và nhường nhịn lẫn nhau nên được mọi người trong làng yêu quý Năm ấy trong nước có loạn Giặc ngoài kéo vào Nhà cháy, người chết Người dần oán hận, kêu than Có lời đồn tên tướng giặc có sức khỏe rất ghê gớm Chỉ cần đạp nhẹ một cái cũng làm bật gốc được một thân cây to Vũ khí của hắn là cây thương dài và nặng,
có thể đâm chết từng xâu người một cách dễ dàng Mọi người còn đồn thêm rằng hắn sở dĩ khỏe như vậy là vì hắn hay ăn thịt sống và đặc biệt là chỉ ăn toàn xôi gấc chứ không thích ăn cơm, mỗi lần hắn ăn hàng chục cân thịt cùng với một nong xôi gấc lớn Căm phẫn trước sự tàn ác của bọn giặc, người quyết định xin vua đi đánh giặc Nhưng chưa đi được thì đã ngã ra ốm Tay chân ông bị co quắp cả lại Thầy lang giỏi nhất vùng đến xem bệnh và chỉ biết là ông uống phải thuốc độc Ai cũng nghi tên tướng giặc đã ngầm cho những kẻ chân tay của hắn đi tìm giết trước
những người tài giỏi trong nước Người thầy dạy võ kiên trì vừa uống thuốc, vừa ngày đêm ra sức tập luyện để tay chân mình lại cử động được như xưa
Một buổi sáng, tên tướng giặc bất thình lình dẫn quân lính phóng ngựa kéo
ập vào làng Hắn thấy ông thầy dạy võ đang lấy chân đạp vào một gốc cây sung to Cây sung lúc đầu bị rung khe khẽ, rồi mỗi lúc rung một mạnh hơn Sau đó, ông nhấc một cái cối đá to đưa lên, đưa xuống, vẻ còn mệt nhọc Tên tướng giặc cười phá lên rồi xuống ngựa giơ chân đạp nhẹ vào thân cây sung Thế là cây sung bị gãy ngang và ào ào đổ xuống Hắn lại nhẹ nhàng đưa một tay tóm lấy cái cối đá ném
Trang 26vứt đi, rơi ùm xuống cái ao lớn gần đấy Hắn cho lính đến bắt trói chặt ông thầy dạy võ lại rồi bảo:
"Tao nghe mày muốn đấu với tao phải không? Bây giờ thì mạng mày nằm trong tay tao rồi! Muốn sống thì hãy giết một con bò tơ, lọc năm mươi cân thịt ngon nhất, nấu một nong xôi gấc rồi mang đến chỗ ta đóng quân ở trên ngọn đồi giữa làng Phải đội trên đầu mà đi chứ không được gánh Đi luôn một mạch, không được dừng lại hay đặt xuống nghỉ Đội thịt đến trước! Đội xôi đến sau!"
Nói xong hắn ra lệnh cởi trói cho ông người thầy dạy võ giận tím ruột, tím gan nhưng chẳng nói gì Lúc ấy năm người con đang đi vắng, họ phải đi học chữ
xa làng và lại sắp đến mùa thi nên ai cũng suốt ngày ôn luyện Nhưng vừa nghe tin giặc kéo đến làng, họ lập tức xin thầy cho về quê giết giặc Về đến nhà, nghe
bngười cha kể chuyện lại, năm người con nổi giận muốn chạy đi tìm tên tướng giặc hung ác để giết ngay Nhưng người cha can ngăn:
"Không được! Lúc nào quân lính của hắn cũng vây quanh, khó mà đến gần Ngọn thương của hắn lại có thể đâm chết người từ rất xa Các con cứ bình tĩnh, ta đã có cách khử nó!"
Người cha đi vay tiền mua một con bò tơ, mổ thịt rồi lọc lấy năm mươi cân thịt ngon nhất để vào một cái nia to Ông còn đi xin làng xóm ba gánh nếp trắng,
ba chục quả gấc đỏ, nấu một chục nồi xôi thật dẻo Ông đội nia thịt bò tơ đến
trước Chân ông còn đau, năm mươi cân thịt đội trên đầu không phải là nhẹ Ông đội nia đi, mồ hôi vã ra đầy trán Tên tướng giặc thấy ông đội thịt đến, mồm cứ nuốt nước bọt ừng ực Hắn lại khoái trá cười to Tên tướng giặc lấy thịt xong quát
to lên và giục: "Còn nong xôi nữa, mày về đội đến đây ngay!"
Người thầy dạy võ lại về đội nong xôi đến Nong xôi to và nặng hơn nia thịt nhiều Nhưng xôi nấu ngon và nhìn đẹp quá Ông đội nong xôi đi đến đâu,mùi
Trang 27thơm bay tới đó Mới đi được nửa đường, mồ hôi ông đã vã ra đầy mặt, đầy người Đôi chân ông mỗi lúc một yếu, cứ run lẩy bẩy Cái cổ cứ như muốn gãy gập lại ông vẫn cắn răng chịu đựng và bắt đầu leo lên đồi Tuy mệt lử nhưng đôi mắt ông sáng quắc và lòng ông rất vui.
Ông tự nhủ: "Gắng lên! Chỉ cần một lúc nữa, một lúc nữa " Tên tướng giặc ngồi trên cao theo dõi, vừa hả dạ, vừa lo lắng Hắn nghĩ: "Thằng này không bị thuốc độc của ta thì khó mà trị được nó Mà bây giờ, hắn vẫn là một tay đáng sợ" Cái nong xôi gấc to lớn, thơm lừng vẫn lù lù tiến lên đồi Mặt người đội xôi tái hẳn lại Chỉ có đôi mắt Đôi mắt vẫn sáng quắc Nong xôi có lúc lảo đảo, ngả nghiêng, nhưng liền đó lại gượng lại, rồi nhích dần lên Tên tướng giặc vội giật lấy thanh gươm của tên lính hầu rồi đứng phắt dậy, phóng gươm đi Đường gươm sáng rực lên như một tia chớp, cắm vào bụng người thầy dạy võ làm ông chực gục xuống Nhưng ông đã gượng đứng thẳng lên và đưa tay rút lưỡi gươm ra, phóng lại vào ngực kẻ thù Tên giặc tránh được
Bỗng từ trong nong xôi, năm người con nằm quây tròn được xôi phủ kín,
đã vung kiếm nhảy ra và như năm làn chớp đâm phập cả vào ngực tên giặc ác Tên tướng giặc không kịp chống đỡ, rú lên một tiếng vang cả một rồi ngã vật xuống Thấy thủ lĩnh mình đã chết, bọn lính hoảng quá, kéo nhau chạy trối chết Dẹp tan bọn giặc xong, năm người con trai trở về ôm lấy xác người bố nuôi khóc vật vã mấy ngày liền Cả làng cùng năm người con lo chuyện chôn cất rất chu đáo
Thương bố nuôi, năm người con lại trồng quanh khu mộ năm gốc cây con, một giống cây có lá đẹp như thêu và có nhiều bóng mát Hàng năm, đến ngày giỗ bố,
họ lại đem áo đỏ ra mặc để tưởng nhớ đến cha mình – người có công giết giặc cứu dân Đến khi năm người lần lượt qua đời thì năm cái cây họ trồng quanh khu mộ người bố cũng lần lượt ra hoa màu đỏ thắm, đúng vào ngày giỗ người thầy dạy võ
Trang 28Hoa đỏ như muốn nói với mọi người rằng: tuy chết đi, nhưng năm người con vẫn yêu thương người cha nuôi Hoa có năm cánh đỏ rực và nhìn cả cây hoa nở rộ như một mâm xôi gấc - cái mâm xôi ngày nào người bố đã giấu năm người con trong
đó và đội đi giết giặc Đó là cây hoa Phượng ngày nay.
chúng tò mò đến xem Gần giếng nước trong
sân chùa mọc lên cây bông lạ, trên ngọn trổ
một đóa ngũ sắc với 18 cánh lớn ở phía trên,
24 cánh nhỏ ở phía dưới, mùi thơm ngào ngạt
bay tỏa khắp nơi nơi, lan xa ngàn dặm Dân
chúng đặt tên là hoa Quỳnh
Điềm báo mộng của vua được ứng với tin đồn đãi, nên Vua yết bảng bố cáo: "Vua
trọng thưởng cho ai vẽ được tranh hoa Quỳnh cho vua" Có một họa sĩ dâng lên vua bức họa như ý Nhìn đóa hoa Quỳnh trong tranh rất sống động, đẹp như thật Vua liền quyết định đến Dương Châu để thưởng ngoạn hoa Quỳnh
Trang 29Chuyến đi này cần có đủ mặt bá quan văn võ triều thần hộ giá, do để thuận tiện việc di chuyển đến đó xem hoa, vua ban lệnh đào một kênh nhân tạo, để đến Dương Châụ Khiến bao dân chúng phải lao động vất vả, hàng ngàn con người phải bỏ mình lại để phục vụ cho sở thích của tên hôn quân Kênh rộng và sâu đủ cho thuyền rồng di chuyển Lệ liễu được trồng cách đều nhau 10 mét một cây hai bên bờ kênh Kênh đào xong, một buổi lễ khánh thành được cử hành trọng thể, đoàn thuyền giương buồm gấm khởi hành cả nghìn cung nữ xiêm y rực rỡ, mặt hoa da phấn thuyền rồng được buộc bằng các dải lụa dùng để kéo đị Hoàng Đế ngồi trên mui rồng uống rượu nghe đàn hát ca sang ngắm cảnh Giang Nam và đàn cung nữ tuyệt thế giai nhân Vua thấy nàng nào thích ý cho vời vào hầu ngaỵ
Chuyến tuần du của vị Hoàng đế vô cùng xa xỉ, hao tốn công quỹ triều đình Đây là một trong những nguyên nhân làm đất nước đến đói nghèo, loạn lạc khắp nơi, làm nhà Tùy đến sụp đổ, dựng nên cơ nghiệp nhà Đường Trong đám quan quân hộ giá, có cha con Lý Uyên Thời gian 90 ngày , đoàn xa giá đến đất Dương Châụ Thuyền vừa cặp bến, Lý Thế Dân, con của Lý Uyên phương danh là cùng bằng hữu rủ nhau lén lút đi xem hoa ngay trong đêm, sợ sáng hôm sau triều thần cùng đi đông vầy lớp trẻ khó chen chân lọt vào vườn hoạ Cánh hoa cong trắng nõn, nhụy hoa điểm xuyết màu vàng, hương hoa ngọt ngàọ Dưới ánh trăng vằng vặc hoa đẹp tuyệt vời! Xem xong, một cơn mưa to rụng hết
Sáng hôm sau, Hoàng đến xem hoa thì chỉ còn thấy trơ trọi cánh hoa úa rũ, tan tác! Vua tức giận, tiếc công nghìn dặm không được xem hoa, ra lệnh nhổ bỏ, vứt
đi! Từ đó hoa Quỳnh chỉ nở về đêm cho những ai có lòng lân ái: "Khi xem hoa nở,
khi chờ trăng lên"