1. Trang chủ
  2. » Văn Hóa - Nghệ Thuật

Đè 8 rừng xà nu( nguyễn trung thành) cảm nhận chi tiết

5 1K 3

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 13,07 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ai yêu văn và đặc biệt là văn học kháng chiến hẳn không thể quên tác phẩm Pừng Xà Nu của Nguyễn Trung Thành. Tác phẩm nổi bật lên với hình ảnh rừng xà nu mang hình ảnh của những con người anh dũng Tnú, cụ Mết,... Đó là đại diện của hình ảnh, ý chí chiến đấu kiên cường của nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mĩ

Trang 1

Đề 8: Cảm nhận về tác phẩm “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành.

Bài làm:

Gắn liền với hai cuộc kháng chiến trường kì chống Pháp và chống Mĩ của dân tộc là sự

ra đời của hàng loạt các tác phẩm ca ngợi lòng yêu nước, tinh thần chiến đâu bất khuất của dân tộc như “Đồng chí” của Chính Hữu, “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật, truyện ngắn “Làng” của Kim Lân, Và nhắc đến văn học thời kì này ta không thể không nhắc đến tập truyện “Trên quê hương những anh hùng Điện Ngọc” của Nguyễn Ngọc - Nguyễn Trung Thành Truyện ngắn “Rừng xà nu” được coi là “linh hồn” của tập truyện trên Lấy cảm hứng từ hình ảnh rừng xà nu với sức sống mãnh liệt, kiên cường Nguyễn Trung Thành đã xây dựng nên một tác phẩm mang đậm chất sử thi phản ánh tiinh thần yêu nước cũng như sức mạnh tiềm tàng, tinh thần chiến đấu anh dũng của những con người ở vùng đất đỏ badan

Nguyễn Trung Thành được coi là nhà văn của Tây Nguyên bởi ông không chỉ là người

có những trang văn hay nhất viết về Tây Nguyên mà còn bởi trong sự nghiệp sáng tác của ông, các tác phẩm viết về vùng đất đỏ badan này là tiêu biểu nhất Lần đầu tiên nhà văn bén duyên với mảnh đất Tây Nguyên là năm 1954 với tiểu thuyết “Đất nước đứng lên” - viết về cuộc nổi dậy của buôn làng Kông Hoa chống lại thực dân Pháp Khi ấy, nhà văn không nghĩ mảnh đất badan, với tiếng cồng chiêng âm vang và hạt bụi vàng lóng lánh này sẽ trở thành mảnh đất “tri kỉ” trong sự nghiệp sáng tác của mình Cho tới năm 1965, khi có dịp trở về chiến trường Nam Trung Bộ chứng kiến lòng dũng cảm, tinh thần chiến đấu kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn của những con người Tây Nguyên, ông quyết định sẽ viết một truyện ngắn về đồng bằng Thế nhưng chẳng hiểu vì sao cái truyện ngắn dự định ấy của ông suốt mấy đêm cũng không thực hiện được Và những ấn tượng về rừng xà nu - loại cây chỉ có ở Tây Nguyên lại khơi nguồn cảm hứng sáng tác trong ông Vậy là lại một lần nữa nghiêng ngòi bút về mảnh đất badan màu mỡ, Nguyễn Trung Thành gieo lên mảnh đất ấy một “Rừng xà nu” đậm đà chất sử thi nhưng cũng không kém phần lãng mạn

Nhan đề “Rừng xà nu” là một nhan đề rất đặc sắc và giàu tính biểu tượng Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Trung Thành lại “vô ý” đặt tên cho truyện ngắn là rừng xa nu Nhan đề này chứa đựng nhiều dụng ý sâu sa của nhà văn “Rừng” gợi cho ta đến sự bạt ngàn, đông đúc, rộng lớn “ Xà nu” là loại cây chỉ có ở vùng núi rừng Tây Nguyên Ở đây, nhà văn không dùng là cây xà nu hay đồi xà nu mà lại dùng là rừng xà nu nhằm thể hiện một tập thể người

mà cụ thể trong tác phẩm là dân làng Xô Man hay rộng hơn là tất cả đồng bào Tây Nguyên, hơn nữa là cả dân tộc Việt Nam Xà nu là một loại cây có sức sống bền bỉ, kiên cường, khao khát ánh sáng là biểu tượng cho đức tính kiên cường, dũng cảm, bất khuất của những con người dân tộc Strá Ở một tầng nghĩa cao hơn thì hình ảnh rừng xà nu là biểu hiện cho sự bất diệt của lòng yêu nước Nhan đề này đã gợi lên toàn bộ chủ đề tác phẩm cũng như cảm hứng

sử thi, bi tráng chứa đựng trong đó

Tác phẩm mở ra bằng lời giới thiệu ngắn gọn nhưng đầy đủ “Làng ở trong tầm đại bác của đồn giặc” Vị trí địa lí, sự nguy hiểm rình rập đối với ngôi làng đã được tác giả gói gọn trong một câu văn tuy ngắn nhưng vẫn đầy uy nghi Ngôi làng ấy là nơi sinh sông của những con người dân tộc Strá Đó chính là làng Xô Man Ngôi làng được bao bọc bởi cánh rừng xà

nu bạt ngàn xanh tốt Cánh rừng xà nu ấy như là một tấm áo giáp còn lợi hại hơn cả sắt thép ngày ngày hứng chịu những cơn bão đạn thì giặc để bảo vệ cho dân làng Xô Man Mỗi ngày hai lần đều đặn “buổi sáng sớm và xế chiều, hoặc đứng bóng và xẩm tối, hoặc nửa đêm và trở gà gáy” giặc Mĩ lại điên cuồng nhả đạn đại bác vào cánh rừng xà nu ấy khiến cho “Cả rừng xà nu hàng vạn cây không có cây nào không bị thương Có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình, đổ ào ào như một trận bão ở chỗ vết thương, nhựa ứa ra, tràn trề, thơm

Trang 2

ngào ngạt, long lanh nắng gay gắt, rồi dần dần bầm lại, đen và đặc quện thành từng cục máu lớn” Nếu như ở miền Bắc, cây tre là biểu tượng cho con người trong chiến tranh :

“ Tre xung phong vào xe tăng, đại bác

Tre giữ làng, giữ nước

Giữ mái nhàn tranh

Giữ đồng lúa chín”

Còn ở Nam Bộ hình ảnh rặng dừa lại là hình ảnh tiêu biểu:

“Đất que hương nát bầm vết đạn

Đã nuôi dừa năm tháng xanh tươi

Ôi phải chăng dừa nuốt bao cay đắng

Để trổ ra những trái ngọt cho đời.”

Thì khi nhắc tới mảnh đất badan màu mỡ, nhắc tới những điệu cồng chiêng rộn rã của Tây Nguyên ta phải nhớ ngay đến cây xà nu - loại cây đã gắn bó, đã thấm vào máu thịt của những con người nơi đây Đó là ông cụ Mết, là Tnú, Mai, Dít, bé Heng, Chia sẽ về tác phẩm của mình nhà văn Nguyễn Trung Thành nói nguyên mẫu nhân vật chính trong tác phẩm của ông là một người đàn ông có tên gọi là Đề Nhưng với ông “tên Đề nó Kinh quá, người Kinh quá” bởi vậy mà ông đã gọi nhân vật của mình là Tnú Cái tên ấy nó “không khí hơn nhiều”, nghe hoang dã hơn, mang đậm chất sử thi hơn Anh Đề trong cuộc sống thực là người dân tộc Xê-đăng và cũng để cho “khí thế” Nguyễn Trung Thành lại xây dựng nên Tnú là người dân tộc Strá sống ở buôn làng Xô Man Nghe thôi cũng đủ thấy chất sử thi đậm đà rồi Nguyễn Trung Thành đã làm cho thiên truyện rất Tây Nguyên ngay từ những cái tên gọi

Cây xà nu, qua ngòi bút của nhà văn nó trở thành một biểu tượng của sức sống bất diệt, mặc cho Mĩ công phá ngày đêm, những cây xà nu vẫn không bị tiêu diệt “ Cạnh một cây

xà nu mới ngã gục, đã có bốn năm cây con mọc lên, ngọn xanh rờn, hình nhọn mũi tên lao thẳng lên bầu trời Cũng ít có loại cây ham ánh sáng mặt trời như thế Nó phóng lên rất nhanh

để tiếp lấy ánh nắng, thứ ánh nắng trong rừng rọi từ trên cao xuống từng luồng lớn thẳng tắp, lóng lánh vô số hạt bụi vàng từ nhựa cây bay ra, thơm mỡ màng Có những cây con vừa lớn ngang tầm ngực người lại bị đại bác chặt đứt làm đôi Ở những cây đó, nhựa còn trong, chất dầu còn loáng, vết thương không lành được, cứ loét mãi ra, năm mười hôm thì cây chết Nhưng cũng có những cây vượt lên được cao hơn đầu người, cành lá xum xuê như những con chim đã đủ lông mao, lông vũ Đạn đại bác không giết nổi chúng, nhưng vết thương của chúng chóng lành như trên một thân thể cường tráng Chúng vượt lên rất nhanh, thay thế những cây đã ngã… Cứ thế hai ba năm nay, rừng xà nu ưỡn tấm ngực lớn của mình ra, che chở cho làng…” Những cây xà nu ấy vững vàng, kiên cường như một người chiến sĩ nguyện xông pha đến những nơi “đầu sóng ngọn gió” để bảo vệ đất nước, con người Việt Nam Hình ảnh những cây xà nu vừa là biểu tượng cho khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, rộng lớn vừa là biểu tượng cho sức mạnh, lòng yêu nước bất diệt, tinh thần chiến đấu anh dũng, kiên cường của dân làng Xô Man

Trước hết, điều đó thể hiện qua nhân vật già làng Đó là cụ Mết Cụ hiện lên qua lời kể của Tnú khi xin nghỉ phép về thăm làng , đã già cả rồi nhưng “ Ông cụ vẫn quắc thước như xưa, râu bây giờ đã dài tới ngực và vẫn đen bóng, mắt vẫn sáng và xếch ngược, vết sẹo ở

má bên phải vẫn láng bóng Ông ở trần, ngực căng như một cây xà nu lớn” Bàn tay ông cụ vẫn nặng trịch, giồng nói vẫn “ồ ồ vang lên trong lồng ngực như âm vang của núi rừng” Đặc biệt, khi hài lòng nhất ông cụ không bao giờ khen “ Tốt, giỏi” mà chỉ nói như ra lệnhi “Được”, giọng nói dứt khoát như một chân lí Ở cụ Mết có bóng dáng của một người chỉ huy, một người lãnh đạo Ông đã chỉ huy dân làng chế tạo vũ khí để đánh giặc, rồi ông còn thận trọng, bình tĩnh, ra sức can ngăn Tnú khi anh định chạy ra cứu mẹ con Mai bởi ông cụ ý thức được rằng lúc đó cả ông, Tnú cũng như tất cả các thanh niên trong làng đều chỉ có hai bàn tay

Trang 3

trắng làm sao chống lại được súng đạn, gậy gộc của thằng Dục Ngay sau khi Tnú bị bắt ông

đã chỉ huy trai làng đi lấy vũ khí rồi bí mật từ nhà ưng xông ra hô to :”Giết”, nhanh chóng giết chết thằng Dục và tay sai Điều đó thể hiện được sự sáng suốt trong suy nghĩ, hành động và

uy quyền của một già bản Tây Nguyên Nguyễn Trung Thành cũng đã tuyên truyền Nghị quyết 15 của Đảng đến đồng bào Tây Nguyên “ Phải dùng bạo lực cách mạng để đánh đổ lực lượng phản cách mạng” qua lời nói của cụ Mết “Chúng nó cầm súng, mình phải cầm giáo” Câu nói của cụ Mết có nét giống với “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến” của Chủ tịch Hồ Chí Minh : “Hỡi đồng bào! Chúng ta phải đứng lên! Bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ người già, người trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc Hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp, cứu Tổ quốc Ai có súng dùng súng Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc Ai cũng phải ra sức chống thực dân Pháp cứu nước.”

Cụ Mết xứng đáng là một thủ lĩnh, một vị tướng tài ba Không chỉ tham gia vào cuộc đấu tranh của dân làng Xô Man chống Mĩ cụ Mết còn là người lưu giữ những truyền thống tốt đẹp của buôn làng khi kể cho các thế hệ sau nghe về những nhân vật anh hùng mà tiêu biểu là

Tnú,qua đó giáo dục thế hệ trẻ lòng căm thù giặc và niềm tin đối với cách mạng Chính ông

cụ là người châm bùng lên ngọn lửa cách mạng ở Tây Nguyên Nhân vật cụ Mết là nhân vật mang đậm tính sử thi và là nhân vật đánh dấu thành công trong nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nguyễn Trung Thành

Tiếp đến là nhân vật Tnú - nhân vật chính của tác phẩm hiện lên chủ yếu qua chất giọng khàn khàn của cụ Mết Anh hiện lên với đầy đủ những phẩm chất của một anh hùng dân tộc, một con người mang dáng dấp cả thời đại Tnú sinh ra đã là một đứa bé mồ côi, anh lớn lên trong tình yêu thương của dân làng Xô Man và anh cũng mang trong mình dòng máu kiên cường, bất khuất của người Strá Ngay từ nhỏ Tnú đã tỏ ra là người dũng cảm, gan dạ nhận nhiệm vụ đưa cơm nuôi cán bộ và bảo vệ cán bộ Khi đi tới chỗ cán bộ lúc bấy giờ là anh Quyết Tnú “ Không bao giờ nó đi đường mòn, nó leo lên một cây cao nhìn quanh, nhìn một lượt rồi xé rừng mà đi, lọt tất cả các vòng vây Qua sông nó không thích lội chỗ nước êm,

cứ lựa chỗ thác mạnh mà bơi ngang, vượt lên trên mặt nước, cưỡi lên thác băng băng như một con cá kình” Mỗi khi đi rừng là đầu Tnú lại sáng lạ lùng Nói vậy là bởi trong thời gian làm nhiệm vụ T nú và Mai được anh Quyết dạy cho cái chữ với hy vọng sau này chúng sẽ thay anh làm cán bộ Do Mai học nhanh hơn còn T nú lại hay quên chữ nên một lần T nú đã đập bảng trước mặt Mai và anh Quyết, sau đó lấy đá đập vào đầu cho “máu chảy ròng ròng” chỉ vì nôn nóng muốn học thuộc chữ, muốn nhanh chóng trở thành cán bộ Người đọc không khỏi bật cười trước hành động ấy của T nú vừa ngây thơ, trẻ con, vừa thể hiện sự bản lĩnh, gan dạ, tố chất của một người cộng sản Sự gan dạ, dũng cảm của T nú còn thể hiện ở việc anh nuốt thư mật vào bụng rồi ngang nhiên chỉ tay vào bụng dõng dác nói “Cộng sản ở đây này” mặc những nhát dao cứa vào lưng ứa một giọt máu đậm, từ sáng đến chiều thì đặc quện lại, tím bầm như nhựa xà nu Ngay từ nhỏ T nú đã hứa hẹn là một người cộng sản đầy bản lĩnh Sau ba năm bị cầm tù, T nú trốn về được và đã gặp Mai, trở về làng đọc thư anh Quyết để lại trước khi hy sinh rồi một mình đi bộ ba ngày đường lên núi Ngọc Linh lấy đá mài

về để chế tạo vũ khí chống lại Mĩ- Diệm Anh và Mai lấy nhau, hai người sinh được đứa con đầu lòng Đứa con ấy rồi đây sẽ lại đi theo bước chân của cha nó bây giờ - người đọc ai cũng nghĩ vậy Nếu như với các tác phẩm khác việc T nú thoát được sự giam cầm của kẻ thù trở

về, lấy Mai làm vợ, hai người có cuộc sống hạnh phúc, sinh được đứa con đầu lòng sẽ khép lại tác phẩm với kiểu kết thúc có hậu thì ở đây Nguyễn Trung Thành mới thực sự bắt đầu tác phẩm Biết được việc dân làng Xô Man đang chuẩn bị vũ khí để chống trả sự đàn áp của mình mà người khơi nguồn việc ấy là T nú bọn thằng Dục đã cho quân đổ ập vào làng lùng sục để bắt cho được T nú Chúng không ngại hành hạ mẹ con Mai để dụ T nú ra mặt, chúng đánh đập Mai dã man trong tiếng cười khoái chí, thỏa mãn Không kìm được lòng, không thể

Trang 4

chịu đựng được cảnh vợ con bị hành hạ T nú đã xông ra khỏi chỗ trốn, mặc sự ngăn cản của

cụ Mết để cứu vợ và con Thế nhưng chỉ với hai bàn tay trắng dù có chắc như lim T nú cũng không thể bảo vệ được mẹ con Mai ngược lại còn bị bọn thằng Dục bắt chói và tra tấn dã man Chúng đã rất tàn nhẫn khi dùng chính nhựa cây xà nu,thứ đã cùng lớn lên với dân làng

Xô Man, cùng đánh giặc với dân làng Xô Man, loại cây đã ăn sâu vào nếp sống của con người nơi đây tẩm lên giẻ quấn lên mười đầu ngón tay của T nú rồi châm lửa đốt Mười đâu ngón tay của T nú cháy như mười ngọn đuốc nhưng anh không hé răng nửa lời vì thấm nhuần lời dạy của anh Quyết “Người cộng sản không thèm kêu van ” Ngọn lửa không thể làm T nú đau nữa mà nó đã nhóm lên ngọn lửa lớn trong lồng ngực anh, trong tận sâu con tim anh “ Anh nghe lửa cháy ở trong lồng ngực, cháy ở bụng Máu anh mặn chát ở đầu lưỡi Răng anh đã cắn nát môi anh rồi” Ngọn lửa ấy là ngọn lửa của thù hận, kể từ ngày đó T nú mất đi mỗi ngón một đốt ngón tay nhưng anh vẫn kiên cường quyết tâm cần súng, cầm giáo

đi tìm thằng Dục để tự tay giết chết nó trả thù Anh mang trông mình ba mối thù hận lớn : mối thù cá nhân,mối thù gai đình và mối thù dân tộc Anh đã khẳng định rằng “ Còn thằng Dục thì không còn T nú” Qua đó cho ta thấy thái độ quyết liệt của T nú quyết tâm phải tiêu diệt quân thù, còn kẻ thù thì không còn anh Nói là làm, sau khi tay lành anh quyết định rời buôn làng tìm cách mạng Anh đã xung phong xuống hầm cố thủ của địch dùng chính bàn tay không lành lặn - hậu quả mà tội ác của chúng gây ra- bóp chết hắn Qua đây ta thấy được quyết tâm trả thù, sự dũng cảm, gan dại của T nú Đồng thời cũng phản ánh triết lí nhân sinh: “ Gieo nhân nào, gặp quả nấy” T nú không chỉ là một con người anh hùng mà anh còn là một người rất kỷ luật: về nghỉ phép là phải có giấy của cán bộ; đơn vị cho về một đêm, anh chỉ về một đêm Anh là người biết hy sinh lợi ích cá nhân để phục vụ lợi ích của đất nước Ở anh là sự kết hợp giữa hình ảnh một người cách mạng cầm súng chiến đấu kiên trung, gan góc với một con người giàu tình yêu thương, có tâm hồn nhạy cảm và rất tôn trọng kỉ luật Nguyễn Trung Thành đã rất thành công trong việc xây dựng nhân vật T nú Đặt nhân vật vào bối cảnh chung

để nhân vật bộc lộ cái riêng rồi lại đặt nhân vật vào hoàn cảnh riêng để nhân vật thể hiện cái chung Đó là nét đặc sắc trong ngòi bút Nguyễn Ngọc

Bên cạnh cụ Mết , T nú, Dít cũng hiện ra với phẩm chất của một con người rất can đảm, mạnh mẽ Dít là em gái của Mai, hai người giống nhau như hai giọt nước tới nỗi mà T nú phải nghĩ rằng “Mai! Trước mắt anh là Mai đấy” Dít mang vẻ đẹp sắc sảo của người con gái Tây Nguyên nhưng có nét gì đó rất mạnh mẽ “Cái mũi hơi tròn của Dít ngày trước nay đã thẳng và nhỏ lại, hai hàng lông mày đậm đến che tối cả đôi mắt mở to, bình thản, trong suốt”; giọng nói có vẻ lạnh lùng Phải nhận thấy một điều là Dít mạnh mẽ hơn Mai rất nhiều Ngay từ nhỏ Dít đã tỏ ra là người như vậy rồi Cái lần bọn thằng Dục kéo đến lùng sục làng mấy hôm liền Dít nhỏ người nên đã bò qua máng nướci đem gạo cho cụ Mết, T nú và nhiều thanh niên trong buôn làng Khi bị bắt, bị đe dọa bởi súng đạn, cái thứ mà không ai có thể đùa giỡn với

nó được : “Chúng để con bé đứng giữa sân, lên đạn tôm - xông rồi từ từ bắn từng viên một, không bắn trúng, đạn chỉ sượt qua tai, sém tóc, cày đất quanh hai chân nhỏ của Dít Váy nó rách tượt từng mảng Nó khóc thét lên, nhưng rồi đến viên thứ mười nó chùi nước mắt, từ đó

im bặt Nó đứng lặng giữa bọn lính, cứ mỗi viên đạn nổ, cái thân hình mảnh dẻ của nó lại quật lên một cái, nhưng đôi mắt nó thì vẫn nhìn bọn giặc bình thản lạ lùng, bình thản như đôi mắt của chị bí thư bây giờ vậy.” Nó chỉ giật nảy người lên chứ không hề khóc Hình ảnh Dít khiến

ta liên tưởng tới ba nữ thanh niên xung phong trong “ Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê Sau này khi lớn lên Dít trở thành Bí thư chi bộ kiêm luôn cả chính trị viên xã hội vẫn mang dáng vẻ tự tin, kiên cường như trước thậm chí còn hơn trước Điều ấy thể hiện ở việc Díp nghiêm túc hỏi T nú về giấy nghỉ phép, xưng hô là “đồng chí” rất trang trọng Còn khi đã kiểm tra xong giấy nghỉ phép của T nú Dít lại có thái độ rất niềm nở, xưng hô anh em rất gần

Trang 5

gũi Từ đây ta thấy Díp là một con người rất giàu tình cảm nhưng lại cực kì nghiêm túc trong công việc

Cuối cùng, sự kiên cường, dũng cảm còn được thể hiện qua các nhân vật như Mai, bé Heng, bà Nhan, anh Xút, Tất cả những con người ấy, những nhân vật ấy đều thể hiện được những đức tính của con người Việt Nam trong chiến tranh Thế hệ sau nối tiếp thế hệ trước, lớp người sau theo bước lớp người trước cứ thế không bao giờ chấm dứt Tình yêu nước, sự kiên cường của những con người Xô Man không bao giờ bị tiêu diệt, nó sẽ mãi mãi xanh tốt, phát triển như rừng xà nu kia

Thiên truyện khép lại để vương trong lòng độc giả cái dư vị vừa bi tráng, hào hùng, vừa trữ tình , lãng mạn Đó là thành công lớn nhất mà tác giả đã đạt được khi sáng tác truyện

ngắn “Rừng xà nu”

“Rừng xà nu” dạt dào âm hưởng sử thi, nó đã sáng tạo ra một nhân vật sử anh hùng Cuộc đời bi tráng của Tnú chính là cuộc đời của dân tộc Việt Nam mộ: thời điểm lịch sử trọng đại:

Chúng muốn đốt tu thành tro bụi

Ta hỏa vàng nhân phẩm lương tâm Chúng muốn ta bán mình ô nhục

Ta làm sen thơm ngát giữa đầm

(Tố Hữu) Đồng thời tác phẩm cũng cho ta thấy tài năng của tác giả trong nghệ thuật kể chuyện : xây dựng câu truyên theo kết câu vòng tròn từ hiện tại tới quá khứ rồi lại quay về thực tại, đan xen giữa chất sử thi với chất trữ tình lãng mạn; truyện có kết thúc mở gợi nhiều suy nghĩ Đặc biệt tác giả đã rất thành công trong nghệ thuật miêu tả nhân vật Từ đó vẽ nên chân dung

những con người Việt Nam thế kỉ XX

Hết

A secret make a woman woman 💋

By: Thảo Hấp

Ngày đăng: 16/09/2016, 19:37

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w