1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

CUỐN TIỂU THUYẾT TÌNH YÊU TRỞ LẠI

21 212 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 21
Dung lượng 267,09 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Đó là vùng Đất Mũi Nam Phi, nhưng không giới hạn ở đấy mà bối cảnh câu chuyện mở rộng tới thành phố London náo nhiệt và sang cả Bờ Tây nước Mỹ… - Tình yêu trở lại ---- Tình yêu trở lại

Trang 1

1 2

T×nh yªu trë l¹i

TiÓu thuyÕt

Ng−êi dÞch Ng−êi dÞch: : : : T¹ Thu Hµ T¹ Thu Hµ T¹ Thu Hµ

Nhµ xuÊt b¶n V¨n häc

Trang 2

Đôi nét về tác giả

M adge Swindells là con một sinh ra trong một gia đình vùng Dover, nước Anh Cha bà là một thợ lặn biển sâu người Ailen rất mơ mộng, còn mẹ bà là một người London chính gốc và cực kỳ thực tế Về khát vọng viết, bà nói, là số mệnh duy nhất của bà trong suốt cuộc đời ồn ào đầy biến động, cái cuộc đời đã dẫn dắt bà qua nhiều miền đất với bốn lần kết hôn, vô số những cuộc tình và rất nhiều nghề nghiệp khác nhau - từ những công việc xã hội tới cả việc

đồng áng và chăn nuôi gia cầm - để trợ giúp về tài chính cho nghề làm báo của bà Trong suốt mười lăm năm, bà đã cho xuất bản trên nhiều tạp chí với đối tượng độc giả đa dạng như người đánh cá, người bán hàng tạp phẩm, học sinh, sinh viên… và cả thương gia

Về già, bà chuyển tới sống ở Johannesburg (Nam Phi) cùng với con gái và một kế toán người Scotland, đặc biệt là bà rất yêu thích và nuôi vô số mèo với chó

Trang 3

5 6

Về cuốn tiểu thuyết

Tình yêu trở lại

Tình yêu trở lại

Câu chuyện diễn ra trong khoảng thời gian từ năm 1938 đến

1968 tại một vùng đất mà sự phân biệt sắc tộc diễn ra cực kỳ khắc

nghiệt và khoảng cách giàu nghèo quá lớn Nơi đây, không chỉ cuộc

sống khốn khó mà ngay cả sự giàu sang phú quý cũng ra sức tàn phá

hạnh phúc bao con người Đó là vùng Đất Mũi Nam Phi, nhưng không

giới hạn ở đấy mà bối cảnh câu chuyện mở rộng tới thành phố London

náo nhiệt và sang cả Bờ Tây nước Mỹ… - Tình yêu trở lại Tình yêu trở lại là một câu

chuyện thật hoàn hảo về những biến động xảy ra trong một gia đình

suốt ba mươi năm trời

Nhân vật trung tâm của câu chuyện là Anna, một phụ nữ tuy

không thực dịu dàng nhưng xinh đẹp, thông minh và mạnh mẽ , đặc

biệt cô mang trong mình lòng kiêu hãnh đến cực đoan và niềm đam mê

làm giàu không gì cưỡng nổi

Xuất thân trong một gia đình giàu sang vào bậc nhất vùng,

nhưng Anna lấy chồng lại là một nông dân nghèo xơ nghèo xác

Một mình cô phải đấu tranh quyết liệt với số phận khắc nghiệt để rồi

từ trong cảnh bần hàn, cô đã vươn lên trở thành một nữ thương gia

vô cùng sắc sảo và đầy quyền thế trong thời kỳ mà vai trò của người

phụ nữ còn chưa được coi trọng Chỉ có tình yêu là còn né tránh

Anna…

Chồng Anna là Simon - con một gia đình nông dân nghèo

khó sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ Họ đến với nhau thật nhanh khi chưa

kịp hiểu rõ về nhau Và rồi có quá nhiều khác biệt cũng như lòng

kiêu hãnh của mỗi người đều quá lớn đã khiến cho cuộc hôn nhân

của họ trở thành một tấn thảm kịch Nhưng cuối cùng, sau bao nhiêu

biến cố của cuộc đời, họ mới hiểu được nhau và tìm về với nhau

Phần mộtPhần một

1111 Mũi Hảo Vọng, tháng Hai, năm 1938 Mũi Hảo Vọng, tháng Hai, năm 1938

Đoạn cuối của con đường chạy về phía tây dọc theo bờ nam của vùng hồ nước mặn và mất hút về phía biển, ngang qua một vùng

đất hoang vu quá nhiều sỏi đá nên không cày bừa được và quá nhiều cát nên cũng không thể trồng lúa mì, một nơi mọc toàn lau sậy và bụi rậm Nơi đó chỉ có thể thả cừu và cho những con lợn, con dê rong chơi Phía bên kia con đường sỏi đá là một trang trại có tên là Modderfontein, nghĩa là Dòng suối bùn

Trang trại nằm trải rộng từ phía đông bắc ra tới Đại Tây Dương và từ phía tây bắc ra tới vùng hồ, nơi những con hải âu làm tổ trong các đầm lầy Nhìn qua phía bên kia của vùng hồ, bạn có thể trông thấy một lò mổ cá voi Mỗi khi gió đông bắc thổi tới, mùi hôi thối của mỡ cá đang phân hủy lại lan tỏa khắp vùng Nhưng hôm nay trời lặng gió Lúc này đã gần trưa Những chú cừu uể oải nằm

ườn dưới các bụi cây, thậm chí đến cả những con chim hải âu cũng không buồn cất lên tiếng kêu khàn khàn của chúng Thế nhưng lòng

hồ vẫn gợn sóng vì có một cái thùng rỗng bập bềnh trên mặt nước,

từ bắc sang nam, từ đông sang tây, để lại đằng sau nó một vệt dài bụi nước trắng xóa và những chiếc cầu vồng nhỏ xíu huyền ảo tan biến trong chốc lát Xa xa, một đám mây màu vàng in trên nền xanh biếc của bầu trời Phía dưới, một chiếc xe tải cũ mèm lao sầm sập

về chỗ vùng hồ gần như là tiếp giáp với con đường Tới nơi, chiếc xe

đỗ lại và người lái xe, bụi phủ đầy người, nhảy phịch xuống, vươn vai và cố dùng mu bàn tay nhem nhuốc dụi mắt Anh chàng có dáng

Trang 4

dấp của một người khổng lồ, hai mươi bốn tuổi, song trông có vẻ già

dặn hơn nhiều Khuôn mặt anh ta chai sạn bởi hơi nóng khô rang

vào mùa hè và cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông ở vùng đất Nam

cực Anh cao tới sáu foot(1111) ba, mái tóc đỏ rực, đôi mắt xanh màu

ngọc bích Anh cười to khi nhìn thấy cái thùng lướt tới Đã ba ngày

trôi qua kể từ khi anh phóng lao giết chết con cá nhám và cột chặt

nó vào cái thùng rỗng đó Lội xuống chỗ nước chỉ ngập đến bắp vế,

anh đã xuyên mạnh cái lao ngập vào sườn con cá sâu đến nỗi con vật

không thể vùng vẫy mà chỉ khẽ cựa quậy một cách yếu ớt và không

lặn xuống dưới được nữa, nó lả dần đi trong làn nước cạn

Simon Smit sinh ra và lớn lên ở Modderfontein, cái trang trại

mà anh đã được thừa kế vào những năm tháng còn ở tuổi niên thiếu Từ

đó anh bắt đầu một cuộc sống khá vất vả Từ tháng Năm đến tháng

Mười một, anh cày cấy và thu hoạch những vụ lúa đại mạch không lấy

gì làm tốt cho lắm ở sườn phía tây của những quả đồi nơi đất đai ít sỏi

đá hơn Sau mỗi vụ gặt anh thường đi săn cá voi thuê để rồi khoảng

cuối tháng Tư lại trở về với số tiền mặt vừa đủ để mua hạt giống và

phân bón Năm nay, người chủ thường thuê anh đã ra đi nên Simon

không ký được hợp đồng nữa Mùa màng thì thất bát hơn thường lệ,

trời lại không có lấy một giọt mưa và anh đang băn khoăn không biết

rồi đây sẽ thanh toán các khoản nợ ra sao

Trang trại Modderfontein nằm cách ngôi làng nhỏ mang tên

Vịnh Saldanha chừng mười dặm, một nơi hẻo lánh ở phía tây nam

của vùng Đất Mũi Châu Phi, nơi ẩn náu của bầy dê và một số nông

dân mất đất, con cháu của những nạn nhân đắm tàu định cư lại vùng

này Một vịnh nhỏ vốn là một trong hai bến cảng thiên nhiên được

xếp hạng nhất trên bản đồ của Cục Đồ bản hàng hải London, đáng lẽ

có thể trở thành bến cảng chính của Đất Mũi nếu nó không thiếu

nguồn nước ngọt Lúc này là vào cuối tháng Hai năm 1938, năm của

những biến động lớn ở châu Âu, năm Hítle trở thành tư lệnh quân sự

tối cao của nước Đức và đang hành binh vào nước áo để dập tắt tình

trạng dân sự lộn xộn, năm của Hiệp ước Munich và Đêm Pha lê

Nhưng trong khi những ngọn triều dâng đang chực nuốt chửng thế

1 ) Foot: đơn vị đo lường của Anh 1 foot = 0,3048m

giới phương Tây thì không một lưỡi sóng nào liếm tới được Vịnh Saldanha này ở đây tai họa được tính bằng những tấc nước mưa, còn thời gian thì chỉ là thước đo của bốn mùa Simon trèo lên xe và lái về phía Đất Mũi Hai con lợn nái đang kêu eng éc ở thùng xe, trong cái cũi gỗ đóng vội; và một cô gái chừng mười bảy tuổi, nắm chặt một cây gậy chăn lợn trong tay, ngồi thu lu trong cái xó ngăn cách với mấy con heo bằng một tấm lưới thép cuộn tròn Tên cô gái là Sophie, cô đang rất hoảng sợ Sinh ra trong một cái rãnh nhỏ ở trang trại Modderfontein, cô chẳng bao giờ biết được cha mẹ mình là ai Cô là

đứa con lai của hai loại nhu cầu bức bách và trong huyết quản cô có cả dòng máu của người Thụy Điển, Anh, ấn, Bồ, Nga và cả Trung Hoa nữa Sự pha trộn nòi giống ấy đã sản sinh ra một cô gái với một nhan sắc mê hồn nhưng sớm bị tàn úa vì cuộc sống gian truân nơi trang trại Sophie là đứa bé bị bỏ rơi, được mẹ Simon nhặt về nuôi lớn để đi chăn gà tây trên đồng cỏ Ngày lại ngày, năm lại năm, cô

bé lang thang sau đàn gà để lượm những quả trứng từ những cái ổ -

bí mật- của chúng Cuộc đời của Sophie có một cái mốc đáng ghi nhớ và đó chính là ngày mà mẹ Simon qua đời Lúc đó, Sophie mười bốn tuổi Cô bé đã khóc ròng khi đàn gà tây bị đem bán Sau đó cô quyết định rời trang trại để vào thành phố kiếm việc và thế là sáng hôm nay cô xin ông chủ trẻ cho đi nhờ xe

Qua Malmesbury được một đoạn, Simon hãm xe dưới gốc một cây sồi Anh bước qua những bụi cây lúp xúp và tiến thẳng tới một dòng suối nhỏ Anh càu nhàu khi nghe thấy tiếng van nài vọng

đầy bùn xuống tới một khung cảnh mát mẻ dễ chịu, nơi mặt trời rọi những tia nắng xuyên qua các vòm lá dày có các tổ chim và rơi lốm

đốm xuống mặt đất Anh ghen tị khi nhận thấy rằng con suối ở đây nước chảy rất mạnh chứ không như mảnh đất khô rang trên kia, và

Trang 5

9 10

anh tự hỏi tại sao Chúa Trời lại chỉ dành cho mỗi mình anh cái hình

phạt nặng nề như vậy, bởi vì mùa hè năm nay tuy rất hiếm mưa

nhưng chỉ có mỗi một vùng bị bỏ quên hoàn toàn Đó là Vịnh

Saldanha Thậm chí ngay cả khi anh nhúng đầu xuống làn nước

trong vắt như pha lê, anh vẫn cảm thấy bực bội với Chúa Trời Nỗi

bực dọc của anh trở thành sự cáu kỉnh khó chịu khi anh ngồi nhấm

nháp một mẩu thịt phơi khô và nhìn dòng nước chảy qua Lúc một

người đang ở trong trạng thái buồn bực như thế này mà không có ai

để trút giận thì thực là tột bậc của sự chán nản và tuyệt vọng Do đó,

khi anh nghe thấy tiếng Sophie lội bì bõm ở phía cuối con suối thì

anh liền nảy ra ý định đi tìm cô gái Cô đang nằm trong một cái

vũng sâu, mãi tóc xoải dài theo dòng nước, chỉ thấy mũi, ngón chân

cái và hai bầu vú căng tròn của cô là nổi trên mặt nước Khuôn ngực

của cô gái trắng đến kỳ lạ, hai núm vú màu nâu cứ cương lên, và

Simon tự hỏi là dòng giống nào đã sinh ra một cô gái với làn da

tuyệt vời đến thế Cô không còn là một đứa trẻ nữa và anh cảm thấy

một nỗi ham muốn không kìm nén nổi cứ dâng lên trong mình cho

tới khi toàn thân anh căng cứng lại Anh cảm thấy xấu hổ và rồi giận

dữ với Sophie vì cô đã gợi lên trong anh cái cảm giác tội lỗi này

Thấy quần áo của cô nằm thành đống dưới chân, anh liền hất chúng

lên cành cây Mắt vẫn nhắm, Sophie khe khẽ cất tiếng hát

Sophie, đi thôi! - Anh gọi một cách tinh quái rồi bước lui

vài bước, ngồi xuống một phiến đá bên cạnh bờ nước Cô gái mở

choàng mắt ra và giật mình ngồi phắt dậy, đưa vội tay lên để che

khuôn ngực trắng ngần - Chúa ơi, ông chủ làm em sợ quá- , cô nói

bằng giọng đều đều

- Đi thôi! Anh nổi nóng - Tao chẳng đợi được nữa đâu

- Nhưng ông chủ phải quay mặt đi trong lúc em mặc quần

áo.- Cô nói, vẻ căng thẳng

- Ai mà thèm nhìn mày làm gì? - Anh vặn lại và nhếch mép

cười khi nghe thấy một tiếng kêu thất vọng

- Ông chủ ơi, quần áo của em đâu mất rồi?

- Thế mày đi hay ở đây? - Anh dợm bước lên trên nhưng cô

kéo giật tay anh lại

- Ông chủ không thể bỏ mặc em ở lại đây được - Cô gái

nhăn nhó mặt mày, vừa ngượng ngùng vừa tuyệt vọng

Simon thấy máu chảy dồn lên mặt, có một cái gì đó cứ thít chặt lấy ngực anh Anh chưa lần nào nhìn thấy Sophie mà không thấy cô bị phủ đầy bùn đất từ đầu tới chân Lúc này, làn da của cô mới mịn màng và gợi cảm làm sao! Trông rất giống với cô đào Janet Gaynor mà anh đã xem trong bộ phim Thiên đường thứ bảy chiếu ngoài rạp Một niềm ham muốn chợt dâng lên trong anh làm tiêu tan mọi cảm giác tội lỗi Anh không muốn chỉ chỗ quần áo cho cô gái

- Mấy thứ đồ của mày kia kìa - Hất hàm một cách lỗ mãng

về phía ngọn cây, anh nói - Chắc là chim tha lên đấy

ánh mắt của Sophie lóe lên giận giữ Cô vùng vằng quay đi song không dám ta thán bởi vì cô rất sợ anh

Cười phá lên một mình, Simon ngồi xuống đất và ngắm nhìn cặp mông tròn mẩy, bộ ngực rất trắng và đám tóc rối loăn xoăn giữa hai chân cô gái trong khi cô, khóc thổn thức vì quá xấu hổ, đang tìm cách leo lên cây Cuối cùng thì cô cũng lấy lại được những thứ đồ quý giá của mình

Sự tuyệt vọng của Simon đã trở nên không thể chịu nổi Anh

sợ là mình sẽ nổ tung lên mất Điều đó là tội lỗi, anh nghĩ, nhưng tại sao Chúa Trời lại trừng trị anh như vậy trong khi chính ông ta lại không cho một trận mưa đổ xuống? Và khi Sophie xuống tới mặt đất, anh liền tóm lấy tay cô, đẩy cô ngã xuống rồi nằm đè lên người cô

Bị ngã đột ngột, cô gái kêu lên vì đau đớn, và sau một thoáng nghi hoặc, cô kháng cự lại như một con mèo hoang Simon tóm lấy

cổ tay cô gái ghì chặt xuống đất, tay kia anh đẩy chân của cô gái lên Vài giây sau, anh bật ra một tiếng kêu vừa đau đớn vừa thỏa mãn

Simon chưa bao giờ tấn công một cô trinh nữ, nhưng anh

đã nghe nhiều chuyện đủ để hiểu được tình thế này Anh cảm thấy mình bị sốc và nhơ bẩn bên cạnh cô gái Anh rùng mình, cắm cúi leo lên dốc Khi quay nhìn trở lại, anh thấy cô gái đang vừa khóc vừa tự lau rửa cho mình Lẽ ra cô không nên làm phiền anh như vậy Trong cơn bốc đồng, anh trèo lên xe tải, lái hết tốc lực lao đi, bỏ mặc Sophie ở lại một mình trên cánh đồng mênh mông, cô quạnh… Chốc chốc anh lại căng thẳng liếc qua vai nhìn về phía sau Không phải anh sợ Sophie mà là sợ bàn tay trừng phạt của Chúa Theo bản

Trang 6

năng, anh hiểu được rằng một hạt giống tội lỗi gieo vào khu đất màu

mỡ của số phận sẽ mọc lên tươi tốt và vụ mùa đó sẽ là một thảm họa

khôn lường

Bốn tiếng sau, Simon tới được Stellenbosch và bán lợn Lợn

bán được giá khiến anh rất vui Hai năm trước, mặc dù đã được

những người nông dân địa phương cảnh báo nhưng anh vẫn quyết

định đầu tư vào mấy con lợn nái và một chú lợn đực giống Large

White Lứa đầu tiên thất bại thảm hại, tiền thu về không đủ để trang

trải cho chi phí mua thức ăn và công lau dọn quét tước

Hài lòng vì được giải thoát khỏi thứ hàng hóa cứ kêu eng éc

ấy và tiền thì đã nằm gọn trong túi, anh quyết định đi tham quan

những trang trại ở vùng này Anh hầu như không thể kìm nổi sự

ghen tỵ khi ngắm nhìn đàn gia súc mỡ màng béo tốt, những con

ngựa quý phái, những đồng cỏ tốt tươi và những cô bò cái giống

Jersey với bầu vú căng sữa Trên tất cả, những vườn nho khiến anh

như bị thôi miên, anh thèm rỏ dãi trước những chùm nho đen bóng

lúc lỉu trên cành Đằng sau những vườn nho đó là những ngôi nhà to

đẹp, có chái nhà, có cửa chớp, toát lên vẻ giàu có sang trọng, được

bao bọc bởi những bãi cỏ đẹp như mơ và những con đường rợp bóng

sồi Một ngày nào đó mình sẽ làm chủ một cơ ngơi như vậy! Anh tự

nhủ Nhưng bằng cách nào? Có làm việc quần quật tới hai mươi năm

ở vùng cực Nam Châu Phi này cũng không đủ tiền để mua một nửa

ngôi nhà như thế

Cảm thấy mệt rã rời, Simon định bụng phóng xe vào làng,

nhưng mới đi được một đoạn anh đã phải vội vàng phanh gấp trước

một trang trại bên đường Đó là là một trang ấp tuyệt đẹp Tấm biển

ngoài cổng đề tên: Fontainebleu và ở dưới là A T van Achtenburgh

Trang trại này vượt trội hơn hẳn những trang trại khác trong vùng vì

vẻ oai nghiêm và giàu có của nó Simon thở dài, lái xe đi tiếp trong

tâm trạng thèm thuồng Anh đỗ xe trước quán cà phê trong làng, lột

chiếc mũ vành to méo mó của mình xuống và chọn một chỗ ngồi

ngay cạnh cửa sổ Uống chưa hết chai Coca, anh chợt nghe thấy

tiếng vó ngựa khua lộp cộp Trong chốc lát, một con ngựa cái nòi

thuần chủng rất đẹp phi nước kiệu qua Cưỡi trên lưng ngựa là một

cô gái trẻ chừng mười tám tuổi, mặc một cái quần ống bó và một

chiếc áo choàng bằng vải lụa trắng tinh Simon chỉ kịp nhìn thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng và mái tóc nâu tung bay của cô gái Bất chợt, một con mèo từ đâu chạy lao ra đường khiến con ngựa lồng lên, tai cụp xuống Simon hoảng hồn tự hỏi liệu cô gái có điều khiển nổi con ngựa hay không, nhưng rồi anh thấy cô gái xử lý tình huống rất

cừ Trong nháy mắt, cả người và ngựa đều mất hút khỏi tầm nhìn của anh

- Đẹp tuyệt! - Anh nói to và huýt sáo

- Con ngựa hay cô gái? - Lão chủ quán hỏi lại, nháy mắt với anh

- Sao cơ? Tôi nói con ngựa ấy - Simon ngạc nhiên nhìn lão chủ quán, nhưng sau một hồi suy nghĩ anh kết luận rằng cô gái trông cũng được Vẻ ngoài của cô ta cho biết cô thuộc tầng lớp thượng lưu chứ không phải xoàng Có lẽ cả hai đều là - ngựa nòi-

- Cô ta là ai vậy? - Anh hỏi vu vơ

- Con gái của van Achtenburgh Gia đình ấy giàu có nhất vùng này nhưng chỉ có mỗi một cô con gái, không có con trai

- Van Achtenburgh ở trang trại Fontainebleu ấy à? - Tóc gáy anh dựng lên

- Cậu biết ông ta hả?

- Tôi bán lợn cho nhà ông ta mà - Anh nói dối

- Nếu tôi mà có được may mắn như họ, tôi sẽ tìm một việc gì đó tốt hơn mà làm chứ không phí thời gian cưỡi ngựa cả ngày như vậy Suốt ngày họ chỉ nghĩ tới ngựa thôi - Lão chủ quán nói với vẻ khinh thường

Simon ngả người ra phía sau và bắt đầu mơ đến việc được làm chủ một con ngựa như vậy, vì mặc dầu con ngựa cái Vixen của anh là một con ngựa được huấn luyện giỏi nhất trong vùng Đất Mũi nhưng nó chẳng có gì đáng để nhìn cả Sau một hồi, giấc mơ của anh lại bắt đầu xoay quanh cả đàn ngựa đua và cuối cùng là toàn bộ tài sản của trang trại Fontainebleu Anh chỉ trở về thực tại khi lão chủ quán đập vào vai anh để đòi sáu xu cho chai Coca

- Cậu là nông dân trong vùng này à? - Lão hỏi

- Vâng, - Simon lại nói dối - ở Malmesbury

- Tôi cho rằng anh sẽ gia nhập đội quân đang xếp hàng dài

Trang 7

13 14

dằng dặc để thử vận may với con gái nhà van Achtenburgh - Lão cười

khúc khích

- Tôi chẳng có thời gian cho những việc như vậy - Simon

cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng Trong hàng

trăm kế hoạch làm giàu mà anh đã đặt ra mỗi khi tỉnh dậy vào lúc

nửa đêm thì việc cưới một cô vợ có nhiều tiền là giải pháp chưa bao

giờ anh nghĩ tới Đột nhiên những giấc mơ của anh có vẻ như hứa

hẹn trở thành hiện thực hơn rất nhiều

- Sắp tới trong vùng có cuộc đua ngựa nào không ông? -

Anh hỏi khi búng đồng tiền lên quầy hàng

- Tháng sau - Lão chủ quán đáp - Cô ta sẽ tới đó, chắc

chắn đấy - Lão lại nháy mắt - Cô ta đoạt tất cả các huy chương

trong mọi cuộc thi

2222

Mùa thu Vậy mà ở Đất Mũi thời tiết nóng như giữa mùa hè

ấn Độ Đêm đến mang lại cho người ta một chút thư giãn nhờ những

ngọn gió Nam Phi thổi tới từ phía núi, đem theo hơi nóng của vùng

sa mạc Karoo làm cho bầu không khí tức nghẹt vì bụi bặm và hương

vị cây cỏ vùng thảo nguyên Simon Smit cảm thấy đầu óc quay

cuồng khi anh trèo qua hàng rào vào trong vườn nho Các giác quan

của anh căng ra; mặt trăng là một quả cầu sáng chói dường như với

tay là lấy được Những ngọn đồi thu mình vẻ đe dọa xung quanh anh

ở phía bên kia vườn nho, trang trại Fontainebleu dưới ánh trăng

trông thật lung linh huyền ảo Hai bàn chân trần của Simon ngập sâu

trong đất tới mắt cá Đất tràn qua những kẽ chân anh Đất mềm mại

quá và cũng nhạy cảm quá Thậm chí ngay cả đến bầu không khí ở

đây cũng khác Nó mới ngọt ngào làm sao! Hương hoa hồng phảng

phất trong vườn; hơi nước từ đất ẩm tỏa lên, khói bay lãng đãng,

những dây kim ngân trên bờ dậu và đống cỏ mới cắt từ những bãi cỏ

trong trang trại tỏa ra một mùi thơm thật dễ chịu Bầu không khí của

nhà giàu Anh hít lấy hít để cái không khí ấy, cảm thấy như hai lá

phổi của mình nở ra khoan khoái đến tuyệt vời Anh hái một chùm

nho, chà nhẹ vào da rồi bỏ vào mồm nhai chóp chép Nước quả chảy

xuống cả má và cổ anh Ôi Chúa ơi, anh đói quá Đói cuộc sống, đói

đất đai, đói dòng nước chảy một cách thừa thãi tràn qua những tảng

đá, và trên hết thảy là Anna Anh cúi xuống vốc lên một nắm đất, mân mê chúng giữa những ngón tay Không phải là đất mà là bụi vàng Sự khác biệt giữa anh và họ nằm ở đây chăng? Họ đâu có giỏi giang hơn anh? Họ đâu có yêu đất đai hơn anh? Hoặc làm việc chăm chỉ hơn? Không, thề có Chúa! Sự khác biệt nằm ở đây trên đôi bàn tay này Chính là mảnh đất màu mỡ Tất cả đều bắt nguồn từ đây Anh thả cho đất chảy xuống qua những kẽ tay, lau tay vào quần rồi

đi thẳng về phía ngôi nhà

Vào tới khu vườn, anh rẽ ngoặt sang trái, tới cánh phía đông của tòa nhà nơi những dãy nho mọc leo lên cả ban công Một con

đường quen thuộc Con chó của Anna nhảy chồm ra khỏi cũi và liếm tay anh Giờ đây anh và nó đã là những người bạn thân thiết Phòng của Anna chìm trong bóng tối Anh vuốt ve con chó và ngồi xuống bậc thang trên cùng để đợi Phía trước của tòa nhà sáng rực ánh đèn, thế nhưng anh lại phải đứng ở đây trong bóng tối như một tên trộm Anh làm thế chỉ vì Anna Cô ấy nói yêu anh, vậy mà sao cô ấy vẫn phải sợ sệt đến thế? Chợt anh trông thấy một mảnh giấy nhỏ gài ở cửa sổ Nét chữ to vuông, đúng là chữ của Anna Mẹ đang tiếp đãi gia đình nhà Joubert, những người bạn của mẹ Anh chờ được không? Cô rất tiếc khi phải bắt anh chờ đợi

Anh thở dài Rồi vì quá nôn nóng, anh định bỏ ra về, song ngay lập tức anh từ bỏ ý định đó Vẫn nép mình trong bóng tối, anh

đi men vòng quanh ngôi nhà Chú chó Wagter bám theo dưới chân anh

Khoảng sân của tòa nhà thật rộng rãi và uy nghiêm Tiếng cười nói lao xao vọng ra qua những ô cửa sổ mở rộng Trong lúc anh

đang ghé mắt nhìn thì bất chợt cánh cửa gần nhất mở tung và một người hầu gái mặc bộ đồng phục kẻ sọc bước ra Simon nhảy vội về phía sau, đụng phải một thân cây gẫy nằm lăn lóc dưới đất Anh nhìn lên, thấy một gốc cây to bằng cả người anh Hẳn nó đã đứng ở

đây tới hàng trăm năm rồi Simon đu người lên những cành cây cho tới khi leo tới được cái hiên nhô ra từ khuôn cửa ra vào mở rộng Một chỗ nấp tuyệt vời Anh nín thở trố mắt nhìn quang cảnh trong phòng Một chiếc bàn gỗ màu vàng dài chất đầy đồ bạc và thủy tinh Tường treo la liệt những bức chân dung đóng khung mạ vàng nặng

Trang 8

nề Vài chiếc bình đựng thứ nước hắt ra một màu đỏ sậm yếu ớt

Mẹ của Anna vội vã bước vào phòng Simon đã gặp bà tại

cuộc đua ngựa và anh vẫn còn hoảng sợ vì sự giận dữ của bà Bà

đứng trước gương tô tô vẽ vẽ khuôn mặt Một người đàn bà khó tính

và phù phiếm, Simon nghĩ Cầu trời cho Anna đừng giống như mẹ;

mặc dầu vậy trông bà vẫn rất xinh đẹp với mái tóc vấn cao trên đầu

và nét mặt sắc sảo nhưng vẫn bình thản Bà cho gọi người hầu gái

đến và chỉ vài giây sau cô hầu xuất hiện

- Bữa tối đã chuẩn bị xong chưa? - Maria van Achtenburgh hỏi

- Thưa bà, xong rồi

Bà nôn nóng nhìn quanh căn phòng một lượt rồi vội vã đi ra

Cô hầu gái đến bên tủ rượu, rót ra một cốc rượu sê- ri đầy tràn, nốc

cạn và bỏ luôn chiếc cốc vào túi

Một đoàn người tiến vào trong sân Maria van Achtenburgh

cao hơn người đi hộ tống bà, ông Joubert, đến một cái đầu Đó là

một người đàn ông to bè chắc nịch, khuôn mặt đỏ hồng, mái tóc

bạch kim cắt ngắn - Anna là một đứa con gái giỏi giang- , Simon

nghe thấy bà mẹ nói như vậy khi họ đi ngang qua chỗ anh đang nấp

Sao lại có cuộc tiếp đón này nhỉ? Simon tự hỏi

Tiếp đến là cha của Anna khoác tay một người đàn bà đứng

tuổi Đồ trang sức quý lấp lánh trên tất cả những vùng da lộ ra ngoài

của bà ta - André, ông có thấy là bọn trẻ rất đẹp đôi không?- Bà ta

thì thào và liếc nhìn qua vai về phía sau

à, ra họ đang muốn gả Anna cho cậu Piet Joubert Cậu chàng

đang đứng bên cửa ra vào đợi Anna Tuy chỉ nhìn từ xa lại nhưng

Simon cũng nhận rõ vẻ kiêu ngạo của hắn Cái đầu thò ra như đầu

rùa, đôi bờ vai xuôi tầm thước, cặp chân dài mảnh khảnh - rõ là đồ

công tử bột

Rồi Anna xuất hiện Tự dưng miệng Simon trở nên khô đắng,

suýt nữa anh ngã nhào từ trên cây xuống Kể từ lần đầu gặp gỡ tại

cuộc đua ngựa tới nay đã được ba tuần, đêm nào họ cũng hò hẹn

nhưng anh chỉ thấy cô mặc quần ống bó Lúc này Anna đang mặc

một bộ váy dài bằng lụa màu xanh, tà váy xòe rộng, phía trên ôm sát

người để lộ khuôn ngực đầy đặn và những đường cong mềm mại

trên cơ thể mơn mởn Piet không rời mắt khỏi Anna Simon nghiến

răng tựa người vào cành cây, cảm thấy phận mình thật bèo bọt Anh nhếch mép cười gượng, cố xua đuổi hình ảnh Piet ra khỏi đầu

Đoàn người trịnh trọng tiến vào phòng ăn André rót rượu vang ra những chiếc cốc Rồi ông lấy quyển Kinh thánh từ trên tủ xuống và bước tới đầu bàn - Chúng ta hãy đọc một đoạn- ông nói và

cố sức vá víu lại mớ quần áo cũ sờn của họ trong khi cha anh đọc kinh với giọng đều đều

André van Achtenburgh đưa mắt nhìn ra xung quanh Ông

đã thuộc lòng cuốn sách này, không cần phải đọc từng chữ nữa Ông

lo lắng nhìn sang phía Anna Cô con gái duy nhất của ông đang mải

mê nhìn ra ngoài cửa sổ Vẻ thay đổi đột ngột từ một cô gái nhỏ sang một người đàn bà trưởng thành của cô khiến ông cảm thấy rất bối rối Ông vẫn quen với hình ảnh một cô bé hay cười to, tết tóc

đuôi sam, mặc bộ đồng phục học sinh Chiếc váy dài này thật là kinh khủng Lỗi của Maria, bà ấy luôn mong gả Anna cho những người bạn giàu có của bà ấy Có lẽ ông phải nói chuyện nghiêm túc với bà ấy mới được Còn bây giờ thì Maria đang mơ Đàn bà thật ngốc nghếch Họ chỉ luôn nghĩ tới thời trang và mua sắm Riêng Anna của ông thì không thế, con bé khác hẳn Nó giống hệt con trai, còn Piet thì thật yếu hèn

Maria van Achtenburgh thì lại đang nghĩ về tính ương ngạnh của cô con gái Thề có Chúa, bà đã cố hết sức với nó nhưng đôi khi Anna làm cho bà lo lắng Bà theo dõi con gái mình dần chín muồi dưới ánh mặt trời chói chang của Châu Phi Từ khi mới mười một tuổi nó đã có dáng dấp của một cô gái dậy thì với khuôn ngực tròn căng khêu gợi Trong nhiều năm, bà chờ đợi cho nó biến đổi từ một con bé con bướng bỉnh thành một thiếu nữ dịu dàng hơn nhưng điều

đó đã không xảy ra nên cuối cùng bà quyết định ghi tên cho nó vào học tại ngôi trường duy nhất ở Đất Mũi Hết tuổi đến trường, Anna

Trang 9

17 18

lại có vẻ như muốn giúp đỡ cha nó trông nom trang trại, huấn luyện

lũ ngựa và dạy piano cho trẻ con trong làng Thế nhưng gần đây nó

thay đổi hẳn Luôn mơ mộng Lúc này đây trông nó như một đứa trẻ

ngốc nghếch, cứ nhìn chăm chăm qua cửa sổ ngắm trăng Bà ngắm

nhìn cô con gái yêu của mình Các đường nét của nó cân đối hài hòa,

nhưng có một vẻ gì đó rất khác lạ - một niềm đam mê nhục cảm!

Điều đó hiện rõ trong đôi mắt ướt, trên bờ môi đầy đặn và trên cặp

má mềm mại của con bé Phải lấy chồng cho nó thôi, sớm được

chừng nào hay chừng ấy Bà liếc xéo về phía Louise đang gật gù

phía sau Bà ấy cũng đang nhìn Anna bằng cặp mắt xét nét Louise

thừa hiểu lý do của bữa tiệc tối nay, nhưng thực ra bà ấy cũng rất tán

thành sự gán ghép này Cả hai bà đều tỏ vẻ đồng lõa với nhau tuy

không một ai nói ra thành lời Mọi người đều biết Anna là một cô

gái bướng bỉnh và ương ngạnh nhưng cả hai gia đình đều nghĩ rằng

nếu bọn trẻ lấy nhau thì sẽ là một sự kết hợp hoàn hảo của hai gia tài

kếch sù

Simon nhận thấy các vị khách đã bắt đầu sốt ruột Cha của

Anna vẫn đọc, song rõ ràng là ông đang nghĩ về một điều khác

Trong cuộc đua ngựa ông tỏ ra là một con người rất điềm đạm khiến

cho Simon cảm thấy bớt căng thẳng khi anh cố tìm cách mời Anna

một chiếc bánh hamburger Giờ đây, khi nhìn lại ông, Simon không

thể không thích ông Một người đàn ông tuyệt vời để rủ đi săn cá voi

cùng, anh nghĩ - mạnh mẽ và đáng tin cậy

Cuối cùng thì cha Anna cũng ngừng đọc Cô hầu gái nhẹ

nhàng lướt vào mang theo món salad tôm, những chiếc cốc lại được

rót đầy, câu chuyện nở như ngô rang

Khi Simon nhìn đồ ăn, sực nhớ ra là mình đang đói ngấu

Anh có quá ít thời gian Không đủ để ngủ, không cả đủ để ăn nữa

Mỗi sáng anh phải ra ruộng thật sớm, cấy cày trồng trọt cật lực cả

ngày không dám nghỉ cho tới hoàng hôn để dành thời gian đi thăm

Anna Rồi anh lái xe suốt đêm trở về nhà, để bốn tiếng sau lại bắt

đầu một ngày mới như vậy Anh không thể nhớ ra mình đã ăn bữa

gần đây nhất là khi nào, nhưng chỉ cần nhìn Anna ăn thôi là anh

cũng đủ no rồi

Những chiếc đĩa được đem đi, cốc lại được rót đầy và cô hầu

gái lại mang vào món mới Lần này là một con lợn rừng quay nhỏ có một quả táo ngậm ở miệng Simon gần như ngã ra khỏi cành cây

- ồ, thật là tuyệt! - Ông Joubert kêu lên - Tôi không ăn thịt lợn rừng có tới hàng thế kỷ nay rồi Đó là món ăn ngon nhất thế giới

đấy!

- Chú Acker đã săn được nó đấy ạ, - Anna nói - Chúng cháu

đã có một cuộc đi săn rất vui ở mạn Tây Nam

- Cậu em tôi là một nông dân chăn cừu, - Maria giải thích - Anna quý chú nó lắm Nó thường đến đấy chơi vào những dịp rỗi rãi

Nó thạo về săn bắn lắm

Anna ném về phía mẹ một cái nhìn bực bội Cô cảm thấy rất xấu hổ Mẹ cô thường khoe khoang con gái cứ như cha cô và cô vẫn khoe những giải thưởng của họ Cô tuyệt vọng nhìn sang người cha

đang nháy mắt phía đầu bàn để cầu cứu

Mình có quyền chọn bạn cho riêng mình chứ, cô bực bội nghĩ Bây giờ Simon đang ở đâu nhỉ? Cô đã chuẩn bị để gặp anh ở vườn nho nhưng đến tận trưa mẹ mới thông báo cho cô về bữa tiệc tối này Bà muốn dành cho cô một sự bất ngờ, bà bảo vậy Sự bất ngờ của mẹ chẳng dễ chịu chút nào! Anna vẫn nhớ Piet khi còn học

ở trường mặc dầu anh ta học trên cô bốn lớp Anh ta luôn đứng đầu lớp Dù sao, cô vẫn không thích anh ta

Piet quyết định phá vỡ sự yên lặng gượng gạo:

- Anna này, em nên giúp anh một việc Anh không thể nào thuyết phục được cha em trồng vài acre (2222) giống nho Pinot Noir để làm rượu vang đỏ Ông cho là không có chỗ để tiêu thụ loại rượu này, nhưng ông lầm đấy

Louise nhìn con trai với vẻ không hài lòng Nó chẳng tế nhị với phụ nữ gì cả Chả trách đến giờ vẫn chưa có bạn gái

- Nào Piet, một cô gái xinh đẹp như Anna thì biết gì về rượu vang?

- Anna biết rõ như cha nó ấy chứ, - Maria chêm vào

Louise vờ như không nghe thấy

- Hãy kể cho Anna nghe về bể bơi mà chúng ta đang cho xây

2 ) Acre: Mẫu Anh (=0,4 ha)

Trang 10

đi Piet!

- Vâng thưa mẹ - Piet nói như một cái máy Cậu ta hắng

giọng - Nó hình bầu dục và dài năm mươi mét…

- Cháu có thích bơi không Anna? - Louise ngắt lời

- Anna đoạt cúp về môn nhảy cầu ở trường học đấy, - Maria

đáp

Anna nhìn vẩn vơ ra ngoài cửa sổ, chợt cô kinh hãi khi trông

thấy đôi mắt của Simon đang nhìn cô chăm chắm không chớp Anh

nhoẻn miệng cười Một khuôn mặt tuyệt vời giữa đám lá sồi Cô giật

mình nhảy dựng lên làm cốc rượu vang đổ tung tóe Một vết đỏ

loang ra trên chiếc khăn trải bàn có viền đăng ten đẹp nhất của mẹ

- Không sao đâu, con yêu ạ - Maria nói trong khi rắc muối

lên vết bẩn

Phần còn lại của con lợn rừng được đem đi, thay vào đó là

món bánh sữa thơm ngon, cũng là món ăn ưa thích của ông Willem

Joubert Cặp mắt ông ta hau háu dán vào đĩa bánh Louise vừa nhét

những miếng bánh to vào miệng, vừa khoe khoang về bản luận văn

của Piet Tất cả đều đã uống quá nhiều, khuôn mặt của Piet trở nên

sưng phồng và xấu thậm tệ Đột nhiên Anna cảm thấy tay hắn đặt

trên đùi mình Cô đá thật mạnh vào chân hắn và ngẩng lên nhìn vào

đôi mắt đượm vẻ lo buồn của Simon Cô mỉm cười tinh quái

- Chúng tôi sẽ chơi tennis vào thứ Bảy này, - Louise nhìn

Anna nói - Cháu có thích chơi không?

- ồ, có chứ ạ, cháu rất thích, - Anna đáp vội khiến mọi người

ngạc nhiên Cô đặt tay lên vai Piet - Anh có chơi không?

Sau bữa tiệc, khi họ ngồi ngoài sân uống cà phê, câu chuyện

vẫn xoay quanh sự thành công của Piet ở trường đại học Simon cố

gắng để không bị ngủ gật Cô hầu gái đi ra đi vào để tiếp cà phê

Nhìn dáng đi, Simon đoán chừng cô ta cũng đã nốc rất nhiều rượu

Cuối cùng thì câu chuyện cũng chấm dứt Các ông bố bà mẹ

đi vào nhà, cố tình để Piet và Anna ở lại với nhau trong vài phút

Piet đặt tay lên vai Anna - Thực sự là em rất xinh - Cậu ta nghiêng

người ra phía trước định hôn cô gái nhưng phải lùi lại ngay vì bị một

quả dầu rơi trúng má

- Trò chơi xúc xắc của mùa thu, - cậu ta cười bối rối

Lại một quả nữa rơi trúng đầu

- Con khỉ đầu chó đấy - Anna bảo cậu ta - Em đoán nó ở trên cây

Piet nhìn lên cây có vẻ cảnh giác

- Khỉ đầu chó là con vật nguy hiểm - Cậu ta lo lắng

em thì hãy thôi đi Chúng ta chấm dứt trước khi quá muộn

- Tại sao anh lại nói như vậy hả Simon? - Cô cãi lại - Vừa tối hôm qua anh còn nói là anh yêu em, thế mà giờ anh lại nói chấm dứt ngay được

- Sức chịu đựng của anh có hạn - Anh giận dỗi nói - Nếu

em yêu anh, vậy sao em không nói cho cha mẹ em biết chuyện của chúng ta?

- Không thể được Đó là bí mật riêng của mình mà

- Anh không nghĩ thế, anh đã quá mệt mỏi và đói khát rồi - Anh quắc mắt nhìn cô - Hơn nữa, như thế thì không ổn Hoặc là em nói cho họ biết, hoặc là mọi chuyện giữa chúng ta chấm dứt

Anh thật là bảo thủ, nhưng làm sao cô có thể nói cho cha mẹ biết chuyện này được? Nhưng cô cũng không thể đối mặt với viễn cảnh sẽ mất Simon

Simon nâng cằm Anna lên, nhẹ nhàng trượt môi trên khuôn mặt mịn màng cho tới khi chúng chạm vào bờ môi mềm mại của cô Rất nhanh, anh lùa lưỡi vào trong đó Anna không thể cưỡng lại

được sự tấn công dữ dội đầy nam tính của Simon Anh thật quyến rũ, thật mạnh mẽ và cũng thật đáng sợ Cô tôn thờ anh

- Thế còn chuyện cưỡi ngựa vào thứ Bảy này? - Anh hỏi, ôm chặt cô vào lòng

- Nhưng em phải chơi tennis ở… - Cô lẩm bẩm

- Quên nó đi! Hoặc là thứ Bảy tới, hoặc là không bao giờ nữa

Ngày đăng: 03/05/2016, 20:35

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w