1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Trình bày mĩ thuật thời phục hưng

14 2K 8

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 14
Dung lượng 105 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Trong các giai đoạn đó, giai đoạn mĩ thuật thời Phục Hưng là giai đoạn có sự kế thừa, phát triển và mĩ thuật Phục Hưng I-ta-li-a đã sản sinh ra nhiều hoạ sĩ nổi tiếng có những cống hiến

Trang 1

Trình bày mĩ thuật thời phục hưng

LỜI MỞ ĐẦU

Mĩ thuật là một loại hình nghệ thuật xuất hiện đầu tiên trên thế giới Mĩ thuật xuất hiện ngay từ khi con người có mặt trên trái đất Nó ra đời từ thời sơ khai, khi con người ở thời nguyên thuỷ, vẫn còn ăn hang, ở lỗ, săn bắn và hái lượm Lịch sử Mĩ thuật cùng với lịch sử thế giới trải qua các thời kì phát triển và các giai đoạn lắng đọng hay tàn lụi

Trong các giai đoạn đó, giai đoạn mĩ thuật thời Phục Hưng là giai đoạn có

sự kế thừa, phát triển và mĩ thuật Phục Hưng I-ta-li-a đã sản sinh ra nhiều hoạ sĩ nổi tiếng có những cống hiến to lớn cho nền mĩ thuật thế giới, trong đó có ba hoạ sĩ tiêu biểu như Lê-ô-na-đờ Vanh-xi, Mi-ken-lăng-giơ, Ra-pha-en, có nhiều tác phẩm nổi tiếng nhất thế giới và là giai đoạn Mĩ thuật được đánh giá hưng thịnh nhất trong các thời kì Mĩ thuật giai đoạn này phải kể đến những tìm tòi mới lạ, đem đến một luồng khí mới, trào lưu mới cho các hoạ sĩ trên thế giới và nhất là các hoạ sĩ ở

Ý về các lĩnh vực như: Hội Hoạ, Điêu Khắc, Kiến Trúc

I Khái quát về mĩ thuật thời kỳ Phục Hưng

Danh từ “phục hưng” (Renaissance) theo tiếng Pháp có nghĩa là sự tái sinh hay hồi phục Quan niệm về sự tái sinh nghệ thuật, sự hồi sinh của tất cả những gì cao cả và vĩ đại được thể hiện ở nơi nghệ thuật phát triển mạnh mẽ là ở Phờ-lo-răng-xơ (Florence) Người Ý cho rằng nền nghệ thuật vẻ vang của họ thời La Mã

cổ đại đã bị người Gốt (Goth- tên một mãn tộc ở châu Âu) phá hủy cùng với việc làm sụp đổ La Mã Vì vậy sứ mệnh của họ là phải làm cho nghệ thuật được phục hồi, sống lại Vào đầu thế kỉ XIV các nghệ sĩ Ý đã quyết tâm tạo ra một nghệ thuật mới, khác xa với nghệ thuật thời trung cổ Cùng với sự tái sinh của mĩ thuật còn có

sự tái sinh của văn chương, của thuyết tâm linh…Từ đó làm nảy sinh một làn sóng

Trang 2

mới về nghệ thuật và văn học Phong trào văn hoá mới này gọi là phong trào văn hoá phục hưng

Mặt khác, ở Ý thời kỳ này có nhiều trung tâm kinh tế phồn vinh, chính trị ổn định, tạo điều kiện cho nhiều tư tưởng mới phát triển Mạnh mẽ nhất là tư tưởng nhân văn, đề cao giá trị của con người Ở đây không còn tư tưởng lấy thánh thần làm đích đánh giá và phấn đấu mà lấy chính con người, coi con người là thước đo mọi giá trị, là trung tâm của vũ trụ Các tác phẩm mĩ thuật, đặc biệt là tranh, tượng thời kì này thực sự là bản anh hùng ca ca ngợi vẻ đẹp hoàn thiện, hoàn mĩ của con người Nghệ thuật không những được tái sinh mà còn phát triển đến đỉnh cao trên

cơ sở xã hội mới

Phong trào văn hóa phục hưng bắt đầu từ cuối thế kỷ XIII, đầu thế kỷ XIV đến cuối thế kỷ XVI mới kết thúc Một thời kỳ kéo dài 300 năm và một sự hoàn thiện định hình phong cách nghệ thuật mới Khởi đầu cho phong trào này là các đô thị ở niềm bắc nước Ý như Phlorăngxơ, Xiênnơ sau đó lan sang các trung tâm khác như Rôm, Vơnirơ rồi tiếp tục lan sang các nước như Hà Lan, Anh, Pháp, Đưc… Cùng với tìm ra chất liệu sơn dầu, phát minh ra phép phối cảnh giúp diễn tả không gian ba chiều trên mặt phẳng hai chiều và nghiên cứu tỉ lệ, giải phẩu cơ thể người

đã tạo nên bước tiến vĩ đại trong lịch sử nghệ thuật Để lại cho nhân loại vô số những kiệt tác bất hủ

II Các giai đoạn phát triển của mĩ thuật thời kì Phục hưng

1 Thời tiền phục hưng

Có thể nói mĩ thuật thời kì phục hưng bắt đầu ở Ý với trung tâm là Phờ-

lo-răng-xơ và Giê- nơ vào cuối thế kỉ XIV Thời kì này đã ghi lại tên tuổi của một số nghệ

sĩ nổi tiếng như Giốt-tô-đi Bôn-đô-nê( Giotto di Bontone 1267-1337) Duye-xi-ô(Duccio 1278-1319) Từ những bước khởi đầu vào cuối thế kỉ XIV, sang thế kỉ

XV mĩ thuật thời kì Phục hưng phát triển mạnh mẽ Tuy vậy về phong cách nghệ thuật chưa hoàn toàn định hình Vì vậy, thời kì này được gọi là thời kì tiền phục

Trang 3

hưng Về hội họa thời kì tiền phục hưng có sự thay đổi đổi lớn lao Hình tượng nhân vật được diễn tả có khối Quan niệm nghệ thuật hiện thực được chú trọng Con người xuất hiện trong tranh giống như trong cuộc sống:sống động và giàu tính cảm Cùng với sự đổi mới trong hội họa , điêu khắc cũng có những thành tựu lớn Những nhà điêu khắc danh tiếng thời kì này là Lô-ren-giô Ghi-béc-ti (Lorenzo Ghibeati) với tác phẩm Hai cách cửa rửa tội, Ở Phờ-lo-răng-xơ; Đô-na-ten-lô với pho tượng vị thủ lĩnh Gát-ta-mơ-la-ta, Đa- vít…Vê-rô-ki-ô với các pho tượng kị

mã nổi tiếng…

Tượng Bác-tô-lê-mê Cô-lê-ô-ni

(Bartoloieo – Colleoni) của Vê-rô-ki-ô, 1479

Kiến trúc thế kỉ XV được đánh dấu bằng các đặc điểm: ở thời kì này kiến trúc thế tục vượt qua trình độ phát triển của kiến trúc tôn giáo Thời trung cổ, kiến trúc tôn giáo chiếm ưu thế tuyệt đối với các phong cách kiến trúc Rô-măng, Gô-tíc,Bi-dăng-tanh Người đứng đầu các nghệ sĩ Phờ-lo-răng-xơ là kiến trúc sư Phi-líp-pô Bru-nen-chi (Filippo – brunelleschi 1377-1446) ông là tác giả của nhà thờ chính tòa Phờ-lo-răng-xơ (thiết kế xây dựng 1420-1436) Kiến trúc thời kì này là sự kết hợp thể thức kiến trúc trung cổ (Gô-tích) với nghệ thuật kiến trúc La Mã.Trong thiết kế dành vị trí quan trọng cho nóc tròn trên đồ án hình vuông Chòm cột nhỏ ở nhà thờ Gô-tích được thay thế bằng trụ vuông hay cột tròn to Vòm bán nguyệt trong kiến trúc Rô-măng được thay thế bằng vòm hỗn hợp cung tròn và nhọn của Rô-măng và Gô-tích Sang nửa sau thế kỉ XV phong cách kiến trúc khởi đầu từ Phờ-lo-răng-xơ được lan truyền đến các trung tâm khác của Ý như Vơ-ni-dơ Trong phong cách cũng có sự thay đổi bởi sự tĩnh lặng, nghiêm trang thoáng đạt hơn và trang trí nhiều hơn

2 Thời kì Phục hưng phát triển (thế kỉ XVI )

Thế kỉ XVI được coi là thế kỉ cổ điển Phục hưng (Renaissance Classique) Theo cách hiểu trong nghệ thuật thì thời kì cổ điển của một nền nghệ thuật chính là các

Trang 4

tác phẩm nghệ thuật ở thời kì đó đạt đỉnh cao, hoàn thiện, mẫu mực và định hình

về phong cách Ở thời tiền Phục hưng, mĩ thuật đã đạt được nhiều thành tựu Song

ở vài tác giả, một số tranh của họ bên cạnh sự đổi mới về phong cách vẫn còn đôi chút ảnh hưởng của nghệ thuật trung cổ Nhất là sự thiếu vắng tình cảm thực của con người, sự biểu cảm chưa thật sâu sắc Nhưng sang thế kỉ XVI, mĩ thuật Ý đã thực sự phục hưng Một nền nghệ thuật đi theo hướng hiện thực, tự nhiên đã phát triển một cách rực rỡ, để lại nhiều tác giả và tác phẩm có giá trị còn tồn tại mãi mãi Một phong cách nghệ thuật mới đã thực sự định hình Thời kì này chứng kiến

sự phát triển của hội họa, điêu khắc, cũng như kiến trúc Đây là thời kì những tên tuổi nổi tiếng như Đô-na-tô Bra-măng-tơ (Donato Bramate 1444-1514), kiến trúc

sư danh tiếng nhất của thời kì Phục hưng Tên tuổi của ông gắn liền với công trình kiến trúc vĩ đại và đồ sộ nhất thời kì này: đó là tòa thờ thánh Pi-e (Saint Pierne) Công trình này được coi là tòa giáo đường lớn nhất và là một kì quan của thế giới Ki-tô giáo Mặc dù công trình đó ngày nay có nhiều thay đổi so với thiết kế ban đầu của Bra-măng-to Sau ông lịch sử còn ghi nhận tên tuổi của Mi-ken-lăng-giơ (Mikenlange) một nhà điêu khắc kiêm kiến trúc sư, họa sĩ nổi tiếng.Trước Phục hưng, tranh trên giá chưa thực sự phát triển.Suốt thời kì cổ đại, và thời trung cổ thể loại tranh được sử dụng mạnh nhất là bích hoạ.Hay nói một cách khác là tranh luôn gắn với kiến trúc, “tựa” vào các mảng tường và tồn tại cùng kiến trúc Đến thời kì Phục hưng, nhất là sang thế kỉ XVI nhiều họa sĩ với những tác phẩm của họ được con người của nhiều thời đại yêu thích Chưa bao giờ hội họa lại phát triển và đạt được nhiều thành công như ở thời kì Phục hưng.Các thể loại tranh đều được các họa sĩ thích thú thể hiện Được ưa thích nhất là tranh chân dung, tranh tôn giáo, thần thoại, tranh sinh hoạt Hai trung tâm lớn của Ý là Rô-ma và Vơ-ni-dơ Các họa sĩ dơ vẫn tiếp tục phát huy sở trường của truyền thống hội họa

Vơ-ni-dơ Họ say mê với sự phối sắc Màu sắc của các họa sĩ Vơ-ni-dơ tươi sáng rựa rỡ Tranh của họ truyền đến cho người xem sự lạc quan,yêu đời ,vui vẻ,hạnh phúc

Trang 5

Trung tâm lớn thành Rô-ma là nơi thu hút các danh họa Ý cũng như các họa sĩ ở

nhiều quốc gia khác Nơi đây được coi như là trường học lớn, nơi đào tạo ra nhiều

họa sĩ bậc thầy cho nền hội họa thế giới như Lê-ô-na đờ vanh-xi, Ti-xiêng,

Giooc-giôn, Tanh-tô-rê vê-rô-ne-dơ…

Thần rượu Bacchus và Ariadne Tranh sơn dầu của Ti-xiêng, 1520

III Một số tác giả tác phẩm tiêu biểu

1 Leona da vinci, (1452 – 1519) Ông là một họa sĩ đồng thời cũng là nhà bác học

am hiểu nhiều bộ môn khoa học xã hội và khoa học tự nhiên: điêu khắc, kiến trúc,

toán học, cơ khí học… sự hiểu biết của Ông mang dấu vết liên tục trong lịch sử

khoa học và nghệ thuật châu âu qua nhiều thế kỷ Ông được xem là một trong

những nhà nghiên cứu và sáng tạo cái mới xuất sắc.Trong suốt quá trình hoạt động

nghệ thuật của mình Ông chỉ để lại khoảng 30 tác phẩm Song mỗi tác phẩm của

Ông lại là một cuộc tìm tòi để tạo ra cái mới cho nhiều thế hệ sau học tập Những

tác phẩm của Ông còn giữ tới ngày nay là những mẫu mực về nhiều mặt cho nền

hội họa thế giới.Phần lớn thời gian trong cuộc đời là những chuyến du hành đây

đó, những buổi học thực tế ngoài trời và những thử nghiệm cần có xưởng vẽ Năm

1466 Ông đến Phlorăngxơ và nhận học việc trong xưởng vẽ của Vê-Rô-Ki-Ô Đây là

một xưởng họa và trường học nổi tiếng của thành phố này Khoảng 6 năm sau Ông học

xong Chính trong thời gian này Ông cũng bắt đầu sáng tác, nhưng phần lớn tác phẩm

đầu tay của ông chịu ảnh hưởng thầy dạy của mình Tuy nhiên càng về sau tên tuổi của

ông càng nổi bởi bằng tài năng nghệ thuật và trình độ khoa học của mình ông đã đưa

hội họa từ một nghề thủ công “đầy tớ” thành một “nghệ thuật tự do” bằng việc nghiên

cứu luật phối cảnh, giải phẩu và quy luật ánh sáng để đưa chúng vào trong tranh “Ông

và các họa sĩ khác cho rằng: phải dựa trên cơ sở khoa học mới có thể biến hội họa thủ

công bị coi nhẹ thành nghệ thuật đáng coi trọng” (Lịch sử mĩ thuật thế giới – Phạm

Châ

Trang 6

Thị Chỉnh) chính những quan điểm đã đưa nghệ thuật phục hưng đạt đến những giá trị đáng chân trọng

Một trong những tác phẩm tuyệt đẹp của Leona khi ông đến thành phố Milan là

bức “madona trong hang” (vẽ năm 1483 -1494) đây được xem là tác phẩm ở giai

đoạn trưởng thành của tác giả bởi vì nó đã đi vào quỹ đạo của tư tưởng nghệ thuật phục hưng Bức tranh có tính toán cẩn trọng về nhiều mặt, trong đó có cách giải quyết không gian và sự cân đối yên tĩnh nhờ sự xắp xếp tài giỏi giữa các nhóm nhân vật và thiên nhiên Hình ảnh Madona, Chúa và các thiên thần được xắp xếp một cách có chọn lọc và khái quát Cũng trong thời gian ở Milan giữa những năm

1495 – 1498, Leona vẽ bức tranh tường cho nhà thờ thánh Maria denhla – Hraxi

(gần Milan) “Buổi họp kín” hay còn gọi là “bữa tiệc cuối cùng”

Tác phẩm miêu tả bữa tiệc cuối cùng giữa chúa Giesu và 12 thánh tông đồ thân tín trước khi bị đóng đinh trên thánh giá Nét mới tiêu biểu trong bức tranh này là những xung đột kịch tính về tâm lý của các nhân vật qua sự phản bội chúa của Giuda Các nhân vật trong tranh được chia làm 4 nhóm, mỗi nhóm 3 người với bố cục thế giáng và thần sắc sinh động Nhân vật chúa Giesu được đặt ở chính giữa tranh, nổi bật giữa khung cửa sổ với thái độ trầm tĩnh bình thản Sự xung đột kịch tính trong tranh thể hiện ở sự tương phản giữa thái độ bình thản của chúa với sự giận dữ, hoảng hốt, xôn xao của các nhân vật khác Ngoài ra trong bố cục, bên cạnh vẻ mặt xấu xí trong thế nhìn nghiêng mạnh mẽ của Giuda là vẻ mặt đẹp hiền, đầy sự suy tưởng của thánh Gioăng Bên cạnh sự sợ hãi của kẻ phản bội là cử chỉ giận dữ của thánh Pie đang cầm dao…

Để thu hút ánh nhìn vào nhân vật trung tâm là chúa Giê su, tác giả đã sử dụng luật phối cảnh cho kiến trúc phòng ăn: tất cả những đường thẳng song song trong tranh đều tụ về một điểm ở chân dung của chúa Để phá thế những đường song song đó, Lêona sử dụng nhiều đường thẳng đứng, chéo góc và những đường ngang

Bữa tiệc cuối cùng (1495 -

Trang 7

song song với mép tranh mà điểm nhấn là bàn tiệc Tất cả những đường hướng đó

đã tạo cho bức tranh một bố cục độc đáo và lạ mắt Tác phẩm này rất xứng đáng là một trong những kiệt tác của hội họa Phục hưng Tác phẩm không chỉ có giá trị về mặt thẩm mỹ mà còn có giá trị to lớn về tính khoa học trong nghệ thuật Điều mà Lêona vẫn tâm đắc và tự hào.Sẽ thật thiếu sót nếu nhắc tới Lêona mà không nhắc tới tác phẩm Mônalisa hay còn gọi là La giocongdo Bức tranh nổi tiếng gắn liền với tên tuổi của hoạ sĩ

Đây là bức chân dung miêu tả tâm lý rất thành công Nhân vật trong tranh được tác giả chăm chút cả về vẻ đẹp ngoại hình lẫn vẻ đẹp nội tâm Điểm đặc biệt trong bức tranh là nụ cười bí hiểm của nàng La giocong, nụ cười vừa phảng phất niềm vui vừa phảng phất nỗi buồn khiến người xem cứ vương vấn mãi Lêona đã khôn khéo

sử dụng những đường nhấn động ở khoé mắt, gò má và khoé miệng để tạo nên nụ cười tinh tế của nàng Qua hàng mấy trăm năm, cho tới tận bây giờ nụ cười của nàng vẫn làm mê đắm trái tim của biết bao người yêu nghệ thuật, làm tốn không biết bao nhiêu giấy mực các nhà phê bình mọi thời đại Chất da thịt của nhân vật

của tác giả miêu tả rất thành công bằng thủ pháp “tương phản” đó là sự tương

phản giữa màu sẩm tối cùng những nét gấp rất nhỏ của trang phục với sự mịn màng tươi mát của chất da thịt Đôi bàn tay mềm mại…Thành công ở bức tranh không chỉ dừng ở đó, nàng Monalisa được tác giả đặt trên nền một bức tranh phong cảnh mờ ảo, xa xăm, chập trùng Điều đó thể hiện lý tưởng của thời đại, lý

tưởng nhân văn cao cả: “con người luôn là trung tâm của vũ trụ, con người ở giữa thiên nhiên, giao hoà và là một nhân tố của thiên nhiên”(LSMT thế giới – Phạm

Thị Chỉnh) Cách thể hiện của Leona cho người xem cảm nhận về một Monalisa sang trọng, quý phái nhưng cũng rất hiền và tinh tế Một Monalisa chứa đầy những tâm tư thầm kín khiến ta cảm thấy như vừa nắm bắt được tâm tư của nàng vừa như không hiểu nàng đang hiểu nàng đang nghĩ gì Chính vẻ đẹp vừa rõ ràng, vừa ẩn dấu, vừa xa lạ vừa thân quen khiến nàng sống mãi, vượt qua thời gian không gian

Trang 8

và đến với tất cả mọi người, mọi thời đại Chính đó cũng là một thành công của tác phẩm bởi nó đem đến cho người xem rất nhiều cảm xúc đan xen Vẻ đẹp của nàng

là một vẻ đẹp lý tưởng không chỉ của thế kỷ XVI, mà còn là vẻ đẹp lý tưởng của mọi thời đại

Không chỉ thành công ở thể loại chân dung, đề tài về chúa và thần thoại cũng được Leona thể hiện rất thành công với những tác phẩm nổi tiếng như: Đức

mẹ Litta, Leda…Sau khi vẽ tranh ở Phlorangxo xong, ông trở lại Milan lần nữa, nơi mà theo ông đã yêu mến và thấu hiểu tài năng của mình Ở đó được tài năng sau đó ông đi Rôm

Từ năm 1500 – 1516 Leona dành nhiều thời gian để nghiên cứu khoa học

Ông muốn sáng tác một bộ bách khoa toàn thư về “sự vật trong thiên nhiên”

Ngoài ra ông vẫn sáng tác cho đến cuối đời

Một phác thảo của Lêonar

Năm 1916 theo lời mời của vua Pháp ông Pari Tại đây ông qua đời sau ba năm lưu trú (1519) Trong khoảng thời gian đó, ông dành để hệ thống hoá lại tài liệu mà ông đã viết về nghệ thuật Sách chưa kịp xuất bản thì ông đã mất Người học trò tâm phúc của ông là Francesco Melzi cất giữ và lo việc ấn hành Song các tài liệu vẫn bị thất lạc do chiến tranh Sau này người ta đã tìm được khoảng hơn

1000 trang bản thảo nghiên cứu của ông cùng các tác phẩm Đây thật sự là 1 kho báu cho các thế hệ sau khi muốn học hỏi nghiên cứu về nghệ thuật hội hoạ thời phục hưng cũng như về sự nghiệp của Leonar De Vinci

2 Michenel Ange Buonarroti (1475 – 1564)

Ông là một trong số nghệ sĩ thời ấy tích cực phản ánh sự mâu thuẫn sâu sắc của thời đại Michenel Ange không chỉ là nhà điêu khắc nổi tiếng của thời kỳ phục hưng mà còn là một kiến trúc sư, một hoạ sĩ và là một nhà thơ Ở bất kỳ lĩnh vực nào ông cũng

để lại những tác phẩm tiêu biểu được lưu giữ mãi tới mai sau.Michenel Ange sinh ngày 06 – 3 -1475 trong một gia đình quan chức nhỏ ở Caprese, cách Phlorangxo

Trang 9

không xa Ngay từ nhỏ ông đã đến Phlorangxo học trong trường dạy chữ Latinh và sau đó sang học tại xưởng vẽ của Ghirlandazo từ năm 13 tuổi Sau đó ông chuyển sang học ở trường nghệ thuật bậc thầy danh tiếng là Bertondo Giovani Ông học điêu khắc với Donatenlo và nghiên cứu tranh của các danh hoạ tiền bối Những tác phẩm đầu tay của Michenel Ange là những phù điêu bằng cẩm thạch, như

“Madona ở cầu thang” (1490-1492) cuộc chiến đấu của những bọn “nửa người nửa thú” (1492) chứa đựng niềm hưng phấn nghệ thuật rõ nét.

Michenel Ange say mê điêu khắc từ nhỏ và ông luôn cho rằng điêu khắc mới thật sự là nghệ thuật còn hội hoạ chỉ là công việc của những kẻ thích nhàn rỗi và phụ nữ Nhưng ông vẫn là một hoạ sĩ kỳ tài với tác phẩm nổi tiếng nhất là quần thể tranh trong nhà thờ Xic – xtin Về kiến trúc tên tuổi của ông gắn liền với công trình nhà thờ thánh Pie, công trình do kiến trúc sư Bramangto thiết kế ban đầu sau được giao lại cho ông Công trình này đã trở thành kỳ quan của thế giới thiên chúa Điều này chứng tỏ tài năng hiếm có của ông trong lĩnh vực kiến trúc Tuy vậy niềm đam mê thật sự của ông lại là tạc nên những pho tượng và tác phẩm đầu tiên đưa tên tuổi va uy tín của ông đến với mọi người là: Pietta (theo tiếng Pháp có nghĩa là

“tình thương”) Tác phẩm được ông hoàn thành trong 5 năm Với tác phẩm này

ông đã rất thành công khi miêu tả nổi sót thương, đau đớn của đức mẹ trước đứa con đã mất trên tay Chân dung chúa Giesu cũng được tác giả miêu tả vô cùng sống động Ở đó ta nhìn thấy rõ nổi đau đớn mà chúa phải chịu đựng trước khi mất nhưng ta cũng nhìn thấy ở chân dung đó niềm kiêu hãnh của một vị anh hùng, một đấng cứu thế Ngoài ra tác phẩm còn thành công trong việc thể hiện những nét gấp trang phục, chất da thịt mềm mại Bằng thủ pháp đối lập giữa nét mền mại của các nếp áo váy phong phú và đa dạng với mảng phẳng nhẵn của cơ thể chúa Giesu Sự đối lập đó tạo nên sự nổi bật khác nhau của nhân vật, của sự sống và cái chết

Từ năm 1501 – 1504, Michenel Ange dành thời gian để tạo nên kiệt tác cho nhân loại, đó là bức tượng người anh hùng Davit của người dân Hebreuca đã chiến thắng

Trang 10

người khổng lồ Goliat Bức tượng được là một sự hoàn thiện mẫu mực về vẻ đẹp thể chất và vẻ đẹp tinh thần của con người Vẻ đẹp thể chất của tác phẩm được thể hiện ở tỷ lệ cân đối, ở chất da thịt mền mại, sống động Tác giả đã kỳ công miêu tả từng chi tiết cơ thể người anh hùng Nó chi tiết đến từng mạch máu, nhất là ở đôi bàn tay Tất cả mọi chi tiết đều đạt tới sự chính xác tuyệt đối Về tinh thần người xem có thể nhìn thấy chất anh hùng trên con người Davit từ dáng đứng bình thản nhưng chưa đầy sức mạnh, từ cái nhìn cau mày, căng thẳng của một người chuẩn

bị chiến đấu Vẻ đẹp của Davit là vẻ đẹp của một con người phi thường, hùng tráng Pho tượng cao 5,5m này được đặt ở trước trụ sở hành chính của thành Phlorangxo Đây là niềm tự hào của người dân thành phố, họ coi Davit là một

“người khổng lồ” là biểu tượng sức mạnh của con người.

Sau thành công của hai bức tượng tiếng tăm của Michenel Ange vang đi rất xa Năm 1506 giáo hoàng Duyn II đã mời ông đến Rôm để làm lăng cho giáo hoàng nhưng công việc gặp nhiều trở ngại nên không thực hiện được Sau đó ông được giao vẽ tranh cho trần nhà thờ Xicxtin tác phẩm vĩ đại này được một mình ông hoàn thành sau 4 năm Khoảng hơn 100m2 với vài trăm nhân vật diễn tả sinh động những đoạn trong kinh thánh Toàn bộ tác phẩm tự như một bản hành khúc về con người với ý trí, vẻ đẹp và sự dũng cảm Hình tượng các nhân vật được ông diễn tả mạnh mẽ và cường tráng với màu sắc tương phản Tác phẩm hoà hợp với kiến trúc thành một khối tổng thể hoàn thiện, hữu cơ không thể tách rời Tác phẩm hoàn thành năm 1512.Sau khi Duyn II mất, Michenel Ange mới làm chiếc quan tài theo

đề nghị của những người kế tục (1545) để trang trí cho chiếc quan tài này ông đã

làm một số tượng trong đó có những pho tượng nổi tiếng như “người nô lệ nổi dậy”, “người nô lệ chết” Cùng lúc này ông tạc tượng “Moixei”, dùng cho tầng 2

của chiếc quan tài Đây là một nhân vật vừa khôn ngoan, vừa nhiệt tình vốn được ông vẽ một lần trên trần Xicxtin.Năm 1534 Michenel Ange làm quan tài cho hai

bá tước Dgiuliano và Liorangxo của dòng họ Medixi Những tác phẩm điêu khắc ở

Ngày đăng: 25/12/2015, 17:13

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w