Xuân mang cho lứa đôi Tiếng thầm của niềm vui Tiếng nhẹ nhàng rung khẽ Của mầm non mới hé Ta đang mãi trầm tư Em bên xa quay sợi Mùa xuân dẫn đi xa Và đột nhiên biến vội Cùng với những đ
Trang 1Chùm thơ Tagore Oct 2, '07 10:11 AMfor everyone
Ai đó (Người dịch: Xuân Diệu)
Ai đó đến thì thầm:
"Em yêu ngước mắt lên nào"
Tôi cáu gắt, nói: "Đi đi"
Nhưng ai đó vẫn không nhúc nhích
Ai đó đứng trước mặt tôi,
Nâng bàn tay tôi
Tôi nói: "Buông tôi ra."
Nhưng ai đó vẫn không đi
Ai đó ghé mặt bên tai tôi,
Tôi lườm và nói: "Rõ xấu hổ"
Nhưng ai đó vẫn không động đậy
Ai đó kề môi tận má tôi,
Tôi run run nói: "Suồng sã quá"
Nhưng ai đó không chút ngại ngùng
Ai đó cài một bông hoa vào mái tóc tôi
Tôi nói: "Hoa cũng bằng thừa"
Trôi trên trời mộng,mơ màng của anh
Mải mê khắc hoạ dáng hình,
Tượng em tạc bởi khối tình của anh
Của anh, em của riêng anh,
Em trong những giấc mơ lành vô biên
Gót em thấp thoáng đỏ lên,
Trong lung linh lửa tình em mặn nồng
Em đi giữa tiếng tơ lòng,
Lượm lời anh hát nhuộm hồng chiều hôm
Môi em ngọt đắng rượu buồn,
Bởi men đau khổ không lường của anh
Trang 2Của anh, em của riêng anh,
Em trong những giấc mơ lành cô đơn
Đắm say chiều đổ hoàng hôn
Màn đêm phủ khắp, lối mòn khoảng không Bóng em rợp giữa mêng mông,
Suốt tầm nhìn chỉ thấy hồng dáng em Yêu em anh bắt lấy em,
Bọc trong lưới nhạc êm đềm của anh Của anh, em của riêng anh,
Em trong những giấc mơ xanh vĩnh hằng
Không đề (Người dịch: Nguyễn Viết Lãm)
Đôi ta ở bên nhau
Khi mùa xuân gõ cửa
Hãy để cho tôi vào!
Xuân mang cho lứa đôi
Tiếng thầm của niềm vui
Tiếng nhẹ nhàng rung khẽ
Của mầm non mới hé
Ta đang mãi trầm tư
Em bên xa quay sợi
Mùa xuân dẫn đi xa
Và đột nhiên biến vội
Cùng với những đoá hồng
Nở muộn trên cành hoa
Hỡi em yêu bây giờ
Em không còn đây nữa
Mùa xuân lại gõ cửa
Hãy để cho tôi vào!
Xuân chỉ còn mang đến
Tiếng lá khô xạc xào
Tiếng gù vọng chim câu
Ta ngồi bên cửa sổ
Và một bóng mơ hồ
Ngồi bên ta lặng lẽ
Buồn se những mộng mơ
Trang 3Và mùa xuân không còn
Những nỗi đau thầm nữa
Để mang đến cho ta
Mùa xuân mà muôn nhà
Đón tưng bừng vào cửa!
-Lời cầu nguyện (Người dịch: Đông Hồ)
Cầu nguyện đấng toàn năng toàn trí
Đánh tan lòng vị kỷ đê hèn
Cầu cho lòng được tự nhiên
Khi vui vui thoảng khi buồn buồn qua
Cầu cho được tài hoa lỗi lạc
Để đem thân gánh vác việc đời
Lòng ta nguyện với lòng trời
Gần đời cao thượng xa đời nhỏ nhen
Nguyện đừng khuất phục quyền uy vũ
Nguyện đừng khinh bỏ kẻ khốn cùng
Lòng trời xin tựa cho lòng
Trong khuôn số mạng vui cùng Hóa nhi. -
Những lời chưa nói (Người dịch: (Không rõ))
Tôi nhớ lần mắt hai đứa gặp nhau
Nhưng tôi chẳng nói gì,
Chỉ cùng em đứng vậy
Và bây giờ những lời chưa nói ấy
Như con thuyền chao sóng biển lòng tôi Tôi biết bây giờ tôi chẳng thể đi đâu
Để trốn khỏi những lời chưa nói ấy
Tôi thấy chúng trong hoa,
Trong vầng dương mới dậy,
Trong gió mang về trả sóng biển lòng tôi Những lời chưa nói ấy
Trang 4
-Quà tặng (Người dịch: Tâm Minh Ngô Tằng Giao) Gift
O my love, what gift of mine
Shall I give you this dawn?
A morning song ?
But morning does not last long -
The heat of the sun
Wilts it like a flower
And songs that tire
Are done
O friend, when you come to my gate
At dusk
What is it you ask?
What shall I bring you?
The wind will blow it out
Whatever gifts are in my power to give you,
Be they flowers,
Be they gems for your neck,
How can they please you
If in time they must surely wither,
Crack ,
Lose lustre?
All that my hands can place in yours
Will slip through your fingers
And fall forgotten to the dust
To turn into dust
Rather,
When you have leisure,
Wander idly through my garden in spring
And let an unknown, hidden flower's scent startle you Into sudden wondering -
Let that displaced moment
Be my gift
Or if, as you peer your way down a shady avenue, Suddenly, spilled
From the thick gathered tresses of evening
A single shivering fleck of sunset-light stops you,
Trang 5Turns your daydreams to gold,
Let that light be an innocent
Gift
Truest treasure is fleeting;
It sparkles for a moment, then goes
It does not tell its name; its tune
Stops us in our tracks, its dance disappears
At the toss of an anklet
I know no way to it -
No hand, nor word can reach it
Friend, whatever you take of it,
Bình minh tàn lụi, úa mầu giống hoa
Và rồi ngay khúc hoan ca
Điệu ru nhàm chán cũng qua một thời
Em yêu nếu buổi đẹp trời
Hoàng hôn dìu bước em nơi cổng nhà
Em mong chi gọi chút quà?
Quà chi ta sẽ mặn mà trao em?
Hay tặng em một ngọn đèn
Từ trong góc khuất im lìm nhà ta ?
Nhưng khi em dạo chơi xa
Có mang đèn xuống phố qua lắm người? Gió vô tình lắm chao ơi
Trang 6Quà mình trao tặng nhau này
Trôi qua năm ngón bàn tay em hiền
Rơi vào tro bụi lãng quên
Hóa thành tro bụi vương miền nhân gian Thôi! Xin em buổi thanh nhàn
Du xuân dạo gót ngọc sang vườn nhà
Chợt đâu thoang thoảng bay xa
Hương thầm hoa lạ lan ra bất ngờ
Làm em thích thú sững sờ
Phút giây hoan lạc đó là quà ta
Hay em đưa mắt nhìn qua
Lần theo lối rợp lá hoa bên đường
Chợt đâu một đốm tà dương
Lung linh in bóng ngăn đường em đi
Biến mơ màng tuổi xuân thì
Thành ra mộng đẹp khác chi mộng vàng Xin em giữ ánh hôn hoàng
Làm quà trong trắng vô vàn ta trao
Kho tàng trôi nổi biết bao;
Chói chang giây phút, tan vào hư vô
Vô đề ca khúc thiên thu
Cản ngăn nẻo ý, chặn ru bước đời
Tựa như vũ điệu buông lơi
Tàn nhanh theo tiếng vòng nơi chân người Tìm đâu! Thân vạn dặm chơi
Xa tầm tay với! Xa nơi ngôn từ!
Đó là nơi khoáng đạt tâm hồn
Là nơi bác ái chứa chan
Là nơi chẳng có tương tàn tương ly
Đó là chốn trí tri cách vật
Trang 7Đó là nơi nỗ lực thành công
Là nơi đạo lý quán thông
Thanh cao chẳng lẫn trong vòng tối tăm
Đó là chốn vững cầm thiên ý
Bước vào nơi ngõ trí đường nhân
Thảnh thơi trong cõi tinh thần
Quê hương nhân loại muôn phần tỉnh tươi
-Thầy tu khổ hạnh (Người dịch: (Không rõ))
Thầy tu khổ hạnh hai mắt nhắm nghiền
Đang tự hành xác trong rừng sâu
Thầy muốn được lên thiên đường
Nhưng cô gái hái củi
mang đến cho thầy
những trái cây bọc trong tà áo
đến nỗi trái cây
thầy cũng không động tới;
và cô gái buồn rầu
Vị chúa tể của thiêng đường
nghe nói có một người
dám mong được như thần thánh
Ông đã từng đánh ngã bọn thiên lôi
vốn chẳng kém mình
và đuổi họ ra khỏi vương quốc của ông
Tuy nhiên ông sợ con người
lấy sự khổ hạnh làm sức mạnh
Nhưng ông rất hiểu lề thói của người trần
và âm mưu bẩy cái thứ chúng sinh bằng đất bụi này
ra khỏi cuộc phiêu lưu của họ
Một hơi thở từ thiên đường
bay xuống
hôn vào tay chân cô gái hái củi
sắc đẹp trẻ trung của cô
bỗng trở nên rạng rỡ
và những ý nghĩ của cô
Trang 8bỗng rào rào như bầy ong vỡ tổ
Đã đến lúc thầy tu khổ hạnh phải rời bỏ khu rừng
vào trong hang núi
để hoàn thành cuộc hành xác khắc nghiệt kia
Khi thầy mở mắt
để tiếp tục cuộc hành trình
thì cô gái hiện ra
như một bài thơ quen thuộc đã quên,
mà một điều mới thêm vào
làm cho kỳ lạ
Thày tu khổ hạnh đứng lên
và báo cho cô biết
đã đến lúc thầy phải rời bỏ khu rừng
"Nhưng sao thầy lại tước mất của con
sự may mắn được hầu thầy?"
Nước mắt lưng tròng, cô gái hỏi
Thầy tu ngồi lại
suy nghĩ hồi lâu,
rồi ở nguyên chỗ cũ
Hôm ấy, cô gái thức suốt đêm không ngủ
Cô hối hận
và bắt đầu chán uy lực của mình
Cô ghét chiến công cô vừa có được
Đầu óc cô bập bềnh trên sóng chiều dào dạt
của niềm vui hỗn loạn, xôn xao
Sáng hôm sau
Cô đến chào thầy tu khổ hạnh
Xin được ban phước lành
và nói lời từ biệt
Thầy tu lặng lẽ nhìn cô
rồi nói:
"Thôi, cô đi
và chúc cô mọi điều như ý"
Thầy tu ngồi lại một mình
năm này qua năm nọ
cho đến khi cuộc hành xác hoàng thành
Vị chúa tể của những người bất tử
xuống báo cho thầy biết rằng thầy đã được cõi thiên đường Nhưng thầy tu nói:
"Đã lâu tôi không cần nó nữa"
Vị chúa tể liền hỏi
Thầy muốn được phần thưởng nào cao quý hơn
"Tôi muốn được cô gái hái củi"
Trang 9người nông dân đang cày mảnh đất khô cằn
và nơi người phu đường đang đập đá
Thượng đế ở cùng với họ
trong nắng trong mưa
và quần áo của người
cũng phủ đầy bụi bặm
Hãy cởi chiếc áo khoát linh thiêng
và như thượng đế, hãy đi vào đất bụi
Thoát tục ư ?
Biết đi tìm sự thoát tục ở đâu ?
Thượng đế của chúng ta
đã vui vẻ mang vào mình
những sợi dây của sáng tạo,
Người đã buột chặt với chúng ta
mãi mãi không rời
Hãy ra khỏi những phút giây trầm mặc,
và hãy dẹp đi tất thảy hương hoa!
Dẫu quần áo có bị rách bươm và hoen ố
Thuyền đời ta (Người dịch: Thái Văn Kiểm)
Mây than thở: Ta ngất ngây đêm tối,
Ta chìm vào rực rỡ ánh chiêu dương
Niềm đau thương thỏ thẻ: ta còn đây,
Thầm lặng sâu như dấu chân thục nữ
Trang 10Và triền miên cuộc sống cứ vang lên:
Ta ngất lịm trong tràn đầy thỏa mãn
Địa cầu reo: vạn thuở vẫn huy hoàng,
Bao tư tưởng hào quang đều vương vấn:
Thần Yêu Đương lại cùng ta tâm sự:
Ngày trôi qua nhưng ta vẫn đợi chờ
Rồi Tử Thần đến, thiết tha nhắn nhủ:
Thuyền đời ta sẽ vượt sóng đại dương
-Hái quả
Bài 25 (chưa có bản dịch)
The bird of the morning sings
Whence has he word of the morning before the morning breaks,
and when the dragon night still holds the sky in its cold black coils?
Tell me, bird of the morning, how, through the twofold night of the sky and the leaves,
he found his way into your dream, the messenger out the east?
The world did not believe you when you cried,
"The sun is on his way, the night is no more."
Oh sleeper, awake!
Bare your forehead, waiting for the first blessing of light,
and sing with the bird of the morning in glad faith
Bài số 83 (Người dịch: Đào Xuân Quý)
I feel that all the stars shine in me
The world breaks into my life like a flood
The flowers blossom in my body
All the youthfulness of land and water smokes like an incense in my heart;
Trang 11and the breath of all things plays on my thoughts as on a flute
When the world sleeps I come to your door
The stars are silent, and I am afraid to sing
I wait and watch, till your shadow passes by the balcony of night
and I return with a full heart
Then in the morning I sing by the roadside;
The flowers in the hedge give me answer and the morning air listens
The travellers suddenly stop and look in my face,
thinking I have called them by their names
Keep me at your door ever attending to your wishes,
and let me go about in your Kingdom accepting you call
Let me not sink and disappear in the depth of languor
Let not my life be worn out to tatters by penury of waste
Let not those doubts encompass me,
the dust of distractions
Let me not pursue many paths to gather many things
Let me not bend my heart to the yoke of the many
Let me hold my head high in the courage and pride of being your servant
Khi cõi trần yên ngủ
Tôi đến cửa nhà người
Muôn sao đều lặng lẽ
Và tôi ngại ngùng không dám hát lên
Tôi đợi chờ và nghe ngóng
Cho đến khi bóng người đi qua chỗ hiên đêm
Và tôi trở về với tấm lòng tràn ngập
Thế rồi tôi hát lên bên đường
Trong buổi sớm mai:
Những bông hoa bên giậu đáp lời tôi
Và không khí ban mai lắng nghe tôi
Người qua đường bỗng nhiên dừng lại nhìn vào mặt tôi
Trang 12Bài số 86 (Lễ tạ ơn) (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Những kẻ đi trên con đường kiêu hãnh
Xéo dưới chân mình những cuộc đời hèn mọn,
Và dùng những vết chân đẫm máu
phủ lên màu xanh mát mẻ của đất tươi
Chúa ơi, xin hãy để cho họ cười vui
và cảm tạ ơn người,
Bởi đó là ngày của họ
Nhưng còn tôi, tôi cảm tạ ơn người
đã cho số phận tôi cùng chung với kẻ thấp hèn
đã từng chịu khổ đau
và mang cả gánh nặng cường quyền
và phải giấu mặt đi
bóp nghẹn lời mình trong bóng tối
Bởi từng mạch máu đau thương của họ
đã đập trong đêm sâu bí ẩn của Người,
và mỗi lời thoá mạ đều đã được thu vào
trong sự lặng im to lớn của người
và ngày mai là của họ
Hỡi Vầng Dương, hãy mọc lên
trên những trái tim chảy máu
đang nở thành hoa của buổi sớm mai;
Và ánh lửa truy hoan của ngọn đuốc kiêu căng
sẽ lụi đi thành một đám tro tàn
-Những con chim bay lạc
Bài số 1 (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Những con chim mùa hè bay lạc
đến cửa sổ tôi
để hót lên rồi lại bay đi
Còn những chiếc lá thu vàng
không lời ca tiếng hát,
chỉ run rẩy và thở dài rơi xuống
Bài số 88 (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Trang 13Giọt sương nói với mặt hồ:
"Người là giọt sương to nằm dưới lá sen,
Ta là giọt nhỏ hơn nằm bên trên lá"
Bài số 277 (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Cõi đời ơi, khi tôi đã chết rồi
thì trong cõi vắng lặng của ngươi
chỉ một lời này còn lại:
"Tôi đã từng yêu"
Bài số 322 (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Tôi đã từng khổ đau, thất vọng
Đã từng biết chết chóc,
Nhưng tôi rất sung sướng rằng
Tôi đã ở trong cõi đời to lớn này
Bài số 325 (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Rằng tôi tin ở tình yêu của con Người
Đó là lời nói cuối cùng của tôi
-Trăng non
Đồ chơi (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Em bé ơi, em sung sướng biết bao
Khi em ngồi suốt cả buổi mai trong đất bụi
Chơi với một cành cây gẫy
Ta mỉm cười chế giễu
Cái trò chơi với cành cây gẫy của em
Ta, ta còn bận những công việc tính toán,
Còn lo cộng những con số hàng giờ chưa hết
Trang 14đối với những cành cây
và những viên bùn, viên đất
Ta tìm kiếm những đồ chơi rất đắt
Và nhặt thu khối bạc, khối vàng
Với bất cứ một thứ gì em đã tìm ra
Em đều tạo được những trò chơi thú vị
Ta đã tiêu phí cả thời gian và sức khoẻ
Vào những vật ta sẽ không chiếm được bao giờ
Ta ngồi trong một chiếc thuyền con
Và cố sức vượt qua biển đục
Ta quên rằng việc này đây cũng chỉ là một trò chơi
-Bao giờ và vì sao (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Con ơi, khi mẹ mang đến cho con những đồ chơi có nhiều màu sắc
Mẹ hiểu vì sao chúng có nhiều màu như vậy trong nước, trong mây
Và vì sao hoa cũng được tô bao nhiêu màu sắc,
Vâng, khi mẹ mang cho con những đồ chơi lắm sắc con ơi !
Khi mẹ hát cho con nhảy múa,
mẹ mới thực sự hiểu vì sao có nhạc trong cành lá,
và vì sao nước lại gửi những bản đồng ca
cho lòng đất lắng nghe -
Vâng, khi mẹ hát cho con nhảy múa
Khi mẹ đưa những của ngọt ngào vào bàn tay ham hố của con
mẹ hiểu vì sao trong cái cốc của hoa có mật,
và vì sao trái cây kín đáo chứa đầy vị ngọt bên trong.-
Vâng, khi mẹ đưa những của ngọt vào bàn tay ham hố của con
Khi mẹ hôn con để làm con cười, con yêu quý của mẹ oi
Mẹ hiểu chắc chắn niềm vui nào
tự trời cao chảy xuống ánh bình minh
và nỗi khoái lạc nào
làn gió nhẹ mùa hè đã mang đến cho thân thể mẹ
Khi mẹ hôn con để làm con cười, con của mẹ ơi
-Bản hợp đồng cuối cùng (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Buổi sáng tôi đi trên con đường lát đá,
Trang 15Và rao lên: "Nào, ai thuê tôi thì đến thuê"
Ông vua ngồi trên xe đi tới,
kiếm cầm trong tay
Ông nắm tay tôi và bảo:
"Ta muốn thuê người bằng quyền lực của ta"
Nhưng quyền lực của y thì có gì đàng kể
Và thế là y lại ra đi
Dưới trời trưa nóng bỏng
Những ngôi nhà đóng cửa đứng yên
Tôi lang thang trên con đường nhỏ quanh co
Một ông già bước ra, mang một túi vàng
Ông suy nghĩ rồi bảo:
"Ta sẽ thuê người bằng tiền bạc của ta"
Ông ta nhấc tiền lên, đồng này rồi đống khác
nhưng tôi đã quay lưng
Chiều đã xuống
Khu vườn nở hoa đầy giậu
Một cô gái xinh đẹp đến và bảo:
"Tôi sẽ thuê anh bằng một nụ cười"
Nụ cười của cô ta đã nhạt đi
Và tan thành nước mắt,
Và cô đã trở về trong bóng tối một mình
Ánh mặt trời long lanh trên cát,
Và sóng vỗ rì rào;
Một cậu bé ngồi chơi với dăm vỏ ốc
Cậu ngẩng đầu lên, và dường như cậu nhận ra tôi
rồi nói: "Tôi thuê anh với hai bàn tay trắng"
Và từ khi bản hợp đồng được ký chơi với cậu bé
Tôi trở thành người tự do
-Buổi sơ khai (Người dịch: Đào Xuân Quý)
Bé hỏi mẹ :
"Mẹ ơi, con từ đâu đến vậy
Mẹ đã nhặt được con ở tận nơi nào ?"
Mẹ ôm chặt bé vào lòng, và trả lời
nửa cười, nửa khóc :
"Con ơi con, con đã được giấu kín trong lòng mẹ
như chính những thèm khát, ước mơ của nó,
Con ở trong con búp bê của những món đồ chơi tuổi nhỏ của mẹ,