KỈ NIỆM CUỐI
Hạ giận hờn vứt những bông hoa nắng
Xuống tán bàng nơi góc cuối sân sau
Gió ào qua hất tung từng đám lá
Xào xạc bay giữa một buổi chiều buồn!
Ve sầu non cựa mình trong chiếc tổ
Cành phượng hồng chớm hé một nụ hoa
Mười hai năm và mười hai mùa hạ
Hạ cuối cùng sao buồn thế hạ ơi!!!
Dãy bàn đây và cái ghế ta ngồi Cũng lặng im nghe lòng ta suy nghi
Khoảng trời riêng và tâm hồn mộng mi
Chợt nhạt nhòa trước kỉ niệm năm xưa
Tháng năm ơi! Có còn trở lại ??
Để nhặt tìm những kỉ niệm xưa Nhưng thời gian ơi! Sao mày vội vã?
Khép lại rồi! Tuổi học trò yêu thương!!!!!
-Nguyễn