Tây Thi : Đại ca ơi, Tây Thi sẽ ở lại đây cùng với Cô Tô vùi thân trong biển lửa, mười mấy năm bến Tiền Đường vẫn một lòng nhớ thương vầng trăng cổ, nhưng trăng ở Cô Tô tròn khuyết đã b
Trang 1NGƯỜI TÌNH TRÊN CHIẾN TRẬN
Mỹ Châu: Tại vì ông là người đàn ông duy nhất, đứng trước mặt tôi mà không tỏ vẻ đắm say hay khiếp sợ Nên
tôi nghe như có một thứ tình cảm mơn man vừa nhen nhúm ở ….trong lòng
Dường như là tình yêu giữa hai con người, không thù không oán Và chiến tranh không can dự gì đến đôi ta
Minh Vương: Nhưng dù sao tôi cũng là tội nhân và tôi đang cúi đầu xót thương Cho muôn dân cho nước non đang bị người ta xâm lấn Thì tôi đâu có quyền, nghĩ đến điều riêng tư
Mỹ Châu: Sao bỗng nhiên tôi nghe như khác lạ trong lòng Như có một chút gì vương vấn một chút yêu đang len lén vào tim tôi
Minh Vương: Điều ước ao kia, chỉ thành mộng ảo xa vời, như gió thoảng mây trôi Giữa tiểu thơ và tôi đã tạo thành hố sâu, nhưng chúng mình sẽ lắp ngăn dù khó khăn vẫn không sờn, tôi nguyện cùng với ông được kết thâm giao Dù đây chỉ mới một lần, mình gặp nhau giữa chiến trường, nhưng hình như tôi cảm thấy yêu ông
Minh Vương: Tôi với tiểu thơ đã trót sinh ra trong trận chiến câm thù thì chúng ta có bổn phận riêng mình Mỗi người một con đường
Thanh Tuấn: A Khắc Thiên kiều
Mỹ Châu: Anh Chu sa,
Thanh Tuấn: Tại sao em khóc
Mỹ Châu: Họ, họ đã đi rồi
Thanh Tuấn: Họ đã đi rồi, họ là ai? Taị sao em lại khóc
Mỹ Châu: Em em không biết tại sao nữa, có lẽ là em em đã yêu rồi!
Thanh Tuấn: Em đã yêu, ah…người ấy là ai?
Mỹ Châu: Một người xa lạ mà em mới gặp lần đầu
Thanh Tuấn: Em đã yêu 1 người xa lạ, thôi hết rồi…
Mỹ Châu: Anh Chu sa, anh làm sao vậy? em yêu là có tội phải không anh?
Nam Ai
Thanh Tuấn: Không, yêu nhau không bao giờ có tội nhưng anh chỉ muốn nói với em một điều mà bấy lâu ôm ấp
mãi trong tim…
Mà giờ đây đã muộn màng rồi, anh có còn gì nữa đâu Để nhớ thương những kỷ niệm trong đời
Mình đã 1 thời chắt chiu, trong tuổi còn thơ ấu hồn nhiên, để tạo dựng 1 thiên đường, một thiên đường đầy hoa thơm
Mỹ Châu: Lời anh nói ra em đâu hiểu được gì, anh đã buồn đã khổ vì ai…và tự bao lâu rồi, cho mãi đến ngày hôm
nay
Thanh Tuấn: Đã từ lâu anh muốn nói một điều quan trọng, nhưng cứ lặng câm theo ngày tháng lạnh lùng Anh
muốn nói với một người, nỗi đau sầu vì yêu…
Vọng cổ:
Mỹ Châu: Cũng như anh em là kẻ ngày chinh phạt đêm ngủ trên yên ngựa, vào hiểm ra nguy chưa bao giờ biết sợ
nhưng sao bỗng nhiên nghe lạnh cả tâm…hồn
Nhìn án mây trôi lòng lòng cũng sắt sẽ buồn… Lòng dũng tướng chợt nghe mềm yếu, khi một lần đối diện với tình yêu
A Khắc Chu sa, anh đã yêu và vì anh đã khổ, thì chắc là anh hiểu được lòng em Em chợt muốn bỏ yên cương rời đao kiếm, xõa tóc mây tô má thắm môi hồng…
Thanh Tuấn: Có phải em và người đó đã hẹn thề hẹn ước,
Mỹ Châu: Không người ta vẫn hững hờ xem em là kẻ lạ người xa…
Kẻ mình yêu mà hững hờ xa lạ… thì còn niềm đau đớn nào hơn…Gần gũi tấc gan mà như vạn lý quan san, tình câm nín nên tình đành tuyệt vọng…
Mỹ Châu: Tóc mây quằn quại bay trong gió lộng, như lòng em đang bão động tơi bời…
Thanh Tuấn:Thiên Kiều ơi, sao chiều nay anh bỗng nhiên lo sợ… như đánh mất cái j yêu quý nhất
Nếu một mai giữa sa trường anh gục chết, biết ai là người đắp mộ cho anh./
Nam Xuân
Vậy là kẻ thù sẽ cướp mất của anh một đứa em đã cùng anh chung sống trọn thời thơ ấu Nó sẽ giết chết đời em làm em sẽ khổ và rồi anh lại phải cuối đầu buồn bả với tương lai
Anh sợ rằng, em dại khờ với người ta Khi hối tiếc ăn năn, đã muộn rồi kiếp hồng nhan Anh khuyên em nên suy nghĩ cạn cùng, tình yêu là cạm bẫy khôn
Trang 2lường, chỉ trong một phút yếu lòng là cuộc đời dở dang
CTX Lời khuyên của ông tôi nghe như một cụ già, đang dạy đứa bé lên
mười tập tành đọc sách thánh nhân
AKTK: Em đã lớn lên trong lữa loạn …và đã có ích nhiều sự dại khôn Em
không đến đỗi hư thân, anh đừng lo sợ cho em
Vọng cổ
AKCS: Thiên Kiều ơi anh sợ rồi đây sẽ tiễn đưa đứng nhìn con đò xưa rời xa
bến củ Bỏ lại dòng sông xưa bạc màu trăng héo rủ cho khách sang sông chờ đợi đến bao giờ
Anh sợ tiễn đưa rồi chua xót ngậm ngùi Anh sợ mất em sợ mất kỷ niệm thời thơ ấu, mà chúng mình đã cùng sống bên nhau Thiên Kiều ơi anh thương em
và chỉ nghĩ đến em, anh lo lắng cho em vì chỉ có em là em gái Anh sợ rồi đây cuộc đời e sẽ khổ, khi em đã vấn thân vào chốn tình trường
(Nói) Em biết và em đã bằng lòng với hiện tại (Em không nghĩ đến tương lai?)
Nếu một mai đời em sẽ khổ, e sẽ vui lòng chấp nhận cho mình
(Tiếp) Thiên Kiều ơi em đã yêu và bằng lòng chịu khổ, nhưng anh không thể
thản nhiên nhìn người ta gieo khổ cho em Dù rằng anh cũng đã tự làm khổ anh, khi cố tình dựng lên một thiên đường trong mộng Nhưng trời ơi mộng đã bay cao nhạt nhoà trong sương khói, và anh chỉ còn lại đây một khoảng trống lạnh lùng
Không biết rồi đây có còn lại gì không, hay sẽ mất tất cả những gì anh ao ước Cho mùa xuân ngủ yên ngoài chân trời xa vắng, cho anh một mình ôm lấy nổi
Đường quan san gió cuốn bụi mù
Tiểu thơ nên thu xếp hành trang về Mông cổ, đừng nán lại nơi này chỉ thêm khổ mà thôi
Tôi được lệnh hầu hạ tiểu thơ và tôi sẽ cố lo tròn bổn phận Cho đến khi tiểu thơ về đến quê hương tôi mới mong thoát kiếp tù đài đau khổ
nói
Mỹ châu: Trời ơi tôi phải về Mông cổ không biết rồi đây có gặp lại nhau
không
Minh Vương: Định mệnh dã chia hai ngã hai đường, thì gặp lại làm chi cho
thêm buồn thêm khổ
Tiếp VC
Mỹ Châu: Để cho tôi nhìn lại khuôn mặt người tình mà kể cho tôi nghe những
niềm thương nỗi nhớ, được chiều chuộng nâng niu, như nghĩa vợ tình chồng Cho em được trao anh lời thắm thiết mặn nồng
Để nói nhau nghe lần sau cuối, gọi là tống biệt 1 lần thôi Bao nhiêu lời em đã nói với anh là bấy nhiêu tình cảm em trọn giành cho anh đó
dù mai đây em phải về Mông Cổ, nhưng khối tình sầu còn mang nỗi trong
Trang 3tôi
Phụng Hoàng
Minh Vương: Nếu tiểu thơ còn thương xót cuộc đời tên nô lệ Thì xin tiểu
thơ về lại quê hương
Ở lại đây càng thêm đau khổ, tôi không còn j tất cả Ôi chiến bại rồi, đành chịu bó tay thôi
Mỹ Châu: Người tiễn đưa ta về lại quê xưa, với cát trắng bụi mù
với ước mơ tan tành sụp đổ với kỷ niệm chưa thành, sao vội xóa tan đi
Thanh Tuấn:Mặt trời lên cao, em hãy lo thu xếp lên đường Mai mốt đây khi
trận chiến tàn
Anh sẽ về bên em, để cùng nhau sum hợp và sẽ mang quà về riêng tặng cho em
Minh Vương: Đường quan san còn xa xăm dịu vợi, ngựa chồm chân đang hí rộ
bên ngoài Xin tiểu thơ đừng nán lại nơi này
Mỹ châu: Ôi ngậm ngùi sao người, lại tiễn đưa ta, còn thương nhau mấy là còn khổ bấy nhiêu một bước xa rời lòng chợt thấy quặn đau
TRÍCH ĐOẠN - TÂY THI CẢNH: NGÔ PHÙ SAI BIỆT TÂY THI
Ngô Phù Sai: Tây Thi
Tây Thi : Quân vương Trời ơi ! Quân phu đã thọ thương
Ngô Phù Sai: Tây Thi Tây Thi ơi ! Máu loang giáp trụ vượt trùng vây ta đến đây Cô Tô thành đổ nát điêu
tàn, còn chi đâu nữa mộng bá vương đạp trên xác giặc ta tìm gặp nhau khoảnh khắc thôi
Tây Thi : Quân vương ơi ! Trở lại làm gì, phía sau quân Việt hò reo tiến đến đây
Ngô Phù Sai: Cơ nghiệp của Ngô Bang đã theo Cô Tô thành tan tành trong biển lửa, Phù Sai này còn sống làm chi
nữa Tây Thi ơi, đây là lần tao ngộ sau
(VỌNG CỔ)
cùng, ngoài kia trùng điệp quân reo, khói lửa mịt mùng, mấy vạn tinh binh nơi chiến trường phơi xác, Cô Tô thành gạch đổ ngói tan
Nghe lửa reo như tiếng khóc vạn hồn oan Trong tiếng gió có lời oán than của Ngũ Tử Tư tướng phụ Phù Sai này
sẽ vùi thân cùng cát bụi, Tây Thi ơi ! Mau rời khỏi nơi này
Tây Thi : Không Quân vương Quân vương hãy rời khỏi nơi này, hãy bảo trọng lấy thân, để chờ thời cơ phục
hồi nghiệp cả, thiếp thần đắc tội vô cùng
Ngô Phù Sai: Tây Thi Tây Thi ơi ! Nàng có tội gì đâu, khi thành quách đã tan hoang, khi cơ nghiệp điêu tàn
trong biển lửa, chỉ còn nàng là nơi cuối cùng ta nương tựa Ta không sợ cảnh chiến trường bọc thây da ngựa, chỉ
sợ là không về kịp Cô Tô đài để nhìn lại Tây Thi, để thấy lại nét mày chau, nghe tiếng cười xé lụa trong vòng tay nàng rộng mở, ta nghe như ai ru ta vào giấc mộng muôn đời
Tây Thi : Quân vương ơi ! đây vòng tay mở rộng người hãy tựa đầu, Tây Thi sẽ hát ru, ru Quân vương hiên ngang
vào thiên cổ, ru lòng Tây Thi muôn thuở ngậm ngùi
Ngô Phù Sai: Tây Thi ! Tai ta không còn nghe tiếng quân reo, mắt ta không còn thấy cảnh điêu tàn đổ nát, ta như
đắm chìm trong trăng thanh suối mát và mơ hồ nghe ríu rít chim ca Tây Thi Tây Thi không có Phù Sai bên cạnh, hãy gắng giữ gìn một nhan sắc thiên kim Ha ha trong vòng tay của nàng, ta bình yên đi vào thiên cổ Vĩnh biệt
Tây Thi : Quân vương Quân vương Quân vương Quân vương
Thôi hết hết rồi còn chi nữa đâu, tình như khói sương, bởi đâu bạc phận hồng nhan À ơi tình chết theo với Ngô Phù Sai
TRÍCH ĐOẠN - TÂY THI
CẢNH CUỐI: PHẠM LÃI HỘI NGÔ TÂY THI
(tiếp theo đoạn Phù Sai biệt Tây Thi)
Phạm Lãi: Tây Thi Tây Thi ơi, đại ca đã giữ tròn lời hứa trên bến Tiền Đường
Trang 4hôm đưa tiễn giữa tiếng quân reo vượt ngàn nguy hiểm, giục vó câu tìm gặp Tây Thi khi trận chiến chưa
(VỌNG CỔ)
tàn.16 17 Mười mấy năm 18 thương nhớ chờ 19 tương hội một lần 20 Đường từ Việt sang Ngô nhớ thương thu ngắn chỉ một lớp tường thành, sao thăm thẳm mù xa 24
Cúi rạp người trên chiến mã phi mau, đạp xác muôn binh, vượt tường cao chốn trở, 28
nhìn Cô Tô chập chờn trong biển lửa, mà lòng thầm lo sợ gươm giáo vô tình 31 không tiếc ngọc/ thương hương 32
Tây Thi : Phạm Thiếu Bá đại ca
Phạm Lãi: Nghe như tiếng nàng gọi ta trong gió, 8
thần mã ơi hãy đưa ta kịp đến nơi Tây Thi ơi ! Hãy gắng đợi chờ, 12
mười mấy năm xa cách khoảnh khắc thôi mình tái hội, mười mấy năm dài nhớ thương chờ đợi, 16
nhìn dòng nước Tiền Đường vời vợi trôi xa Ta trưởng như nàng đang soi bóng nước Thái Hồ 20
Hận mình không là trăng ở Cô Tô, để đêm đêm vỗ giấc người mình yêu 24 Kìa ! Lửa đã vươn lên trên Cô Tô đài cao vút, biết ta có còn đến kịp hay
không.28
Chiến mã ơi, hãy lao thân vào giữa lửa hồng, băng hào vượt lũy cho nàng gặp
ta 32
Tây Thi Tây Thi Tây Thi
Tây Thi : Kìa ! Thiếu bá Phạm
Phạm Lãi: Đại ca, đại ca của em đây
Tây Thi : Đại ca
Phạm Lãi: Cô bé, cô bé hãy an lòng, đại ca đến đây vừa kịp lúc Kìa! Lửa đã
bốc cao, Cô Tô đài nghiêng ngã Tây Thi ta sẽ đưa nàng thoát vòng nguy hiểm
Tây Thi : Thiếu bá, Đại ca hãy dừng lại đó, để mặc Tây Thi em sẽ cùng với
Cô Tô đài, nhờ ngọn lửa hồng đưa về chốn thiên thu
Phạm Lãi: Hỡi Tây Thi, cô bé của ta sao bỗng dưng trí loạn tâm cuồng Mười
mấy năm dài xa cách nhớ thương, giờ gặp lại nhau sao nàng lại ngỡ ngàng, ta
sẽ đưa nàng về bến mộng ngày xưa
Tây Thi : Đại ca ơi, Tây Thi sẽ ở lại đây cùng với Cô Tô vùi thân trong biển lửa,
mười mấy năm bến Tiền Đường vẫn một lòng nhớ thương vầng trăng cổ, nhưng trăng ở Cô Tô tròn khuyết đã bao
Trang 5(VỌNG CỔ)
lần Đại ca ơi, xin chớ bận lòng, có sá gì một cánh hoa trong biển lửa, mà khách anh hùng phải vào hiểm ra nguy Phạm đại ca đại ca hãy về đi, đừng bận tâm đến Tây Thi làm chi nữa Hoa đã tàn, xin để hoa rơi theo gió, đừng nhặt hoa dưới đất vớt hương cuối mùa
Phạm Lãi: Tây Thi, mười mấy năm một lòng thương nhớ, đối với ta Tây Thi
vẫn là Tây Thi của ngày xưa, vẫn là cô bé giặt lụa ở Trử La, làm ngơ ngẩn lòng của đại ca, một chiều nào lỏng buông tay khấu
Tây Thi : Nhưng Tây Thi bây giờ không còn là Tây Thi của ngày xưa Cánh hoa
thơ ngây đã dạn dày sương gió, trong lòng em đại ca vẫn là người quân tử, là
cổ thụ vươn tàng chở nắng che mưa Nhưng Tây Thi giờ không còn xứng đáng với đại ca, đại ca xin đại ca đừng đem lòng thương tiếc, về với nước hỗ cùng đất nước, gặp lại tình thêm thẹn với tình Đại ca ơi, dòng nước ngày xưa đã xa mãi Tiền Đường, vầng trăng hẹn không về soi bến cũ Lần tái hội này xem như mình vĩnh biệt tình tri ngộ của người xin hẹn kiếp lai sinh
Phạm Lãi: Tây Thi, hãy xem chuyện đã qua như giấc mộng, cơn mưa xuân đã
đem dòng nước cũ về lại với Tiền Đường, và trong lòng đại ca còn sáng mãi một vầng trăng Tây Thi, đại ca sẽ đưa em về bến mộng Tây Thi hãy đợi đại
ca
Tây Thi : Đại ca đại ca hãy dừng lại đó, đại ca bước thêm một bước nữa em
sẽ hủy mình trước mặt đại ca
Phạm Lãi: Tây Thi
Tây Thi : Đại ca ! Tây Thi này không còn con đường nào khác hơn cái chết Ra
đi vì nước, em đã quên rồi nợ nước Đại ca vẫn trọn tình, mà em đã phụ tình Với Ngô Phù Sai, em đã tiếp tay làm tiêu tan cơ nghiệp của chồng, em không thể đem tấm thân hoen ố về với đại ca để đáp trả lòng trời bể, xin đem cái chết này để đền đáp những tâm tình tri ngộ Xin anh về phương Nam, một lạy này
tạ tội cùng đất Việt, một lạy này đáp tình của đại ca, và một lạy này xin gởi Phù Sai Quân vương ơi xin chờ thần thiếp vĩnh biệt đại ca vĩnh biệt
Phạm Lãi: Tây Thi Tây Thi Nàng đã vùi thây trong lửa đỏ, lòng của đại ca cũng sụp đổ với Cô Tô, Tây Thi
đã về với thiên thu, từ đây đến ngàn sau sẽ không ai còn gặp đại ca nữa Gởi thanh danh cho biển lửa, trả công hầu cho gạch ngói của Cô Tô Xin từ tạ Việt thương, xin giã biệt mọi người Phạm Lãi này xin vĩnh biệt
TRÍCH ĐOẠN: BÊN CẦU DỆT LỤA
CẢNH: QUỲNH NGA TIỄN TRẦN MINH LAI KINH ỨNG THÍ
Trang 6[1.] Đã trải thân luân lạc giữa phong trần
[2.] Trong cuộc đời giả trá bạc đen
[3.] Vinh nhục đã quá nhiều
[4.] Tôi vẫn còn tiểu thơ
[5.] Làm một khách tri âm
[6.] Cư xử với tấm chân tình
[7.] Xoa dịu niềm đắng cay
[8.] Là kẻ trắng tay nên tôi đành phải ôm phận
[12.] Tiểu thơ ơi tôi vẫn còn nặng nợ
[13.] Ân nghĩa tiểu thơ đáp tạ mấy cho vừa
[14.] Tôi muốn nói nhưng sao cứ nghẹn lời
[15.] Biết bao giờ mới trả xong
[VỌNG CỔ] (câu 1, 2, 5, 6)
Câu 1 :
Quỳnh Nga :
Lối : Em không dám sánh học đòi với trang nghĩa phụ ngày xưa, đã cắt tóc bán lấy tiền tiễn chồng ứng thí lai kinh
Đây, đây mớ hành trang chan chứa một thâm tình và số bạc mọn đã chắt chiu trong những ngày nắng sương tần tảo
Em xin trang trọng trao tay ân cần đưa tiễn kẻ đăng trình (HÒ)
Gởi gắm vào tay tâm sự của riêng mình (HÒ)
Em đã dám vượt khuê môn, bên cầu dựng quán
Vì nặng nghĩa cương thường bước qua vòng lễ giáo thị phi (XÊ)
Ngày bản hổ tên đề làm rạng danh tông tổ
Em không dám mong được cùng ai vui đạo xướng tùy (XANG)
Nếu chàng nghĩ thương chút nghĩa tương tri
Xin với cha em hãy nhẹ điều ân oán (CỐNG)
Câu 2 :
Trần Minh :
Quỳnh Nga, Quỳnh Nga ơi ta nghẹn ngào vì ý tình nàng tha thiết quá (XÊ)
Biết nói gì đây khi mình vẫn trắng đôi tay (XANG)
Quỳnh Nga :
Còn đây là chiếc áo lụa kết bằng (XANG) tơ tâm sự
Đêm từng đêm em đã cố công may dệt âm thầm (HÒ)
Đối bóng đèn khuya mà nghe thương nhớ ngập tâm hồn (HÒ)
Đếm từng ngày tháng rụng dần trong hiu quạnh
Lòng cầu nguyện cho ai lập được chút công danh (XÊ)
Chạnh hình dung bóng ai chập chờn bên ánh lửa,
Co ro bơn lá thêm vào cho đủ sáng học kinh thi (XANG)
Miệng đọc sách vang vang tay đập muỗi
Em ráng dệt cho rồi chiếc áo
Hầu để kịp buổi lai kinh (XANG)
Trang 7Thơ :
Đường lai kinh xa biệt ngàn sương gió
Chàng mặc vào cho ấm lúc phong sương
Lòng kỳ vọng chàng ơi xin hãy nhớ
Áo lụa nghèo phải thay bằng áo trạng nguyên
Câu 5 :
Trần Minh :
Quỳnh Nga ơi những vật trao tay ta nghẹn ngào muốn khóc,
Rừng rực lửa yêu đương ta nguyện cùng ai thề vẹn giữ chữ chung tình (HÒ) Nàng đã sưởi ấm lòng ta qua muôn dặm trường đình (HÒ)
Tay ôm áo ấp vào trong ngực mỏng
Chưa mặc mà hơi ấm đã len vào từng kẽ tóc chân tơ (XÊ)
Giữ mãi bên mình manh áo lụa
Ta nhớ hoài thời luân lạc ở nơi đây (XANG)
Bước thăng trầm trời đất cũng lá lay
Trong nỗi đắng cay cũng có nhiều vị ngọt hương nồng (XỀ)
Cay đắng ngày nào không còn nữa (XANG)
Trước tấm chân tình cao cả của Quỳnh Nga
Chịu cơ hàn để giữ vẹn sắc son (CỐNG)
Em xứng đáng trải danh liệt phụ
Đời dầu cơ cực mà quá nhiều hạnh phúc (XANG)
Thì ta biết phải nói làm sao
Cho được tròn vẹn ý chân thành (XỀ)
Buổi tiễn đưa sao quá nhiều bịn rịn
Xúc động nào đã làm cho lệ rưng rưng (XANG)
Kể từ đây cho tới ngày nhắm mắt
Lời đã trao ta nguyền giữ vẹn hương thề (HÒ)
[Thơ]
Quỳnh Nga :
Em nguyền khép cửa phòng khuê
Đợi chàng bái tổ vinh quy tương phùng
Trần Minh :
Tiễn nàng về với khuê trung
Vòng tay từ tạ thủy chung vẹn gìn
Quỳnh Nga :
Đưa người vạn dặm đăng trình
Lòng như bóng nguyệt theo ngìn dặm soi
Xin tạm biệt…
TRÍCH ĐOẠN: BÊN CẦU DỆT LỤA
CẢNH: TRẦN MINH - NHUẬN ĐIỀN
Trần Minh:
Rượu này không phải là rượu trạng nguyên hay ngự
tửu, mà rượu này đệ đã ghé mua ở một quán nghèo
ở bên đường Vậy bây giờ anh em mình cùng hâm nóng
lại chén rượu ngày xưa, chén rượu của ngày đưa
tiễn
Trang 8Lối : Uống chớ đại huynh ! Tuy rượu quán nghèo nhưng nồng nàn hương vị
Xin kính cẩn tay nâng mời tri kỷ, mượn chén rượu ngày xưa cho tròn vẹn thâm tình (HÒ)
Rượu lạt trạng nguyên thì đệ chỉ xin dám uống một mình (HÒ)
Đâu dám rót làm bẩn môi người nghĩa khí,
Xin gởi vào đây bằng hương vị của ngày xưa (XÊ)
Cởi áo mão cân đai gởi cho quân hầu cận
Mặc nguyên áo cơ hàn để mừng bạn tương tri (XANG)
Vậy rượu tương phùng đại huynh hãy uống đi
Uống chén rượu hôm nay mà nhớ ngày đưa tiễn (CỐNG)
Nhuận Điền: (cười)
Ha ha ha hảo bằng hữu ! (XANG)
Cởi lớp áo trạng nguyên đệ đã đãi ta bằng chun rượu cơ hàn (HÒ)
Chun rượu buổi tiễn đưa chưa phai được vị men nồng (HÒ)
Xin đa tạ với nhiều thâm cảm
Xao xuyến tâm hồn vương đậm nghĩa cố tri (XÊ)
Hơi rượu hôm nay ướp men tình ngày cũ
Ta cứ nghe sao còn hơi hướm trạng nguyên
Rượu đã mất ngon (XANG)
Thôi, chỉ xin uống cạn vài chun nhỏ rồi lại quay về vui cuốc bẫm cày sâu (XANG)
Còn ! Ta xin tặng đệ một nhành bông lúa mới thay lời dặn dò
Khi được cao sang (XANG) xin chớ quên lòng những kẻ bùn
lấm tay chân, nuôi dưỡng nhân sinh Họ là những
người ân Nhưng lớp người đó lại chịu nhiều (XANG)
khinh bạc của hạng người áo rộng mũ cao, ăn trên ngồi
trước mà bây giờ đệ đã dấn thân vô (XÊ)
Trần Minh:
Đa tạ đại huynh (CỐNG) Trân trọng nhận trong tay nhành
lúa mới thơm tho tâm nguyện sẽ giữ tròn lời ký thác
Trang 9(XANG) Trong đời đệ chỉ có hai người thân yêu nhứt,
là hiền phụ Quỳnh Nga và bằng hữu Nhuận
TRÍCH ĐOẠN: HẠNG VÕ BIỆT NGU CƠ
Soạn giả : Viễn Châu
Ngu Cơ : [thơ]
Đêm nay mưa gió phũ phàng
Sóng hờn cuồng cuộn bến Ô Giang
Cỏ cây ủ dột sầu chinh chiến
Thành quách đâu rồi mộng vỡ tan
Hạng Võ : [nói]
Ngu Cơ ! Ngu Cơ hãy theo ta vượt khỏi vùng khói lửa
Bước đường cùng tử lộ đã kề bên
Ngu Cơ : [thơ]
Nghe đâu đây tiếng sóng vỗ ven ghềnh
Cơn chiến bại Ô Giang còn cản lối !
[nói]
Kìa ! Chúa công ! Chúa công có nghe chăng ?
Hạng Võ : [nói lối]
Phải chăng nàng muốn nói
Theo tiếng sáo u hoài ray rứt
Tự phương nào vọng lại não hồn quê
Ngu Cơ : [nói lối]
Chúa công ơi, máu tàn quân đã ướt đẫm sơn khê,
mà tiếng sáo vẫn vọng về cung ly hận
Hạng Võ : [thơ]
Máu ! Máu thắm pha hồng nhuộm chiến y
Tả tơi khôi giáp rách quân kỳ
Ngập ngừng vó ngựa miền quan tái
Giữa chốn sa trường vạn tử thi
Ngu Cơ : [thơ]
Tiếng sáo buồn như tiếng thở than
Hồn đau theo tiếng trống kinh hoàng
Mịt mù khói nhuộm mờ sông núi
Hướng nẻo kinh thành lệ chứa chan
Hạng Võ :
[câu 1]
Trời ơi tiếng sáo thê lương như mỉa mai người tuyệt
vọng, đang đứng bơ vơ trong tiếng trống kinh hoàng
[HÒ]
Cát bụi mờ bay che phủ ánh trăng tàn [HÒ]
Bên tai ta còn nghe văng vẳng
giọng u hoài của tiếng sáo Trương Lương [XANG]
Ta có ngờ đâu một thời ngang dọc vẫy vùng của Hạng Võ
Trời ơi giữa lúc sa cơ chùy như nạng bước
nên vó câu mỏi mệt ê chề [HÒ]
Vượt quãng đường xa nên gió khí nặng nề [HÒ]
Giọt mô hôi ướt đầm manh áo chiến
Trang 10trời ơi ! máu của quân thù hay là máu của thân ta [XANG] Trời không thương còn nổi trận mưa sa
giòng lệ hận chan hòa nhức nhối [XÊ]
Ngu Cơ ơi trước mặt ta là tràng giang cản lối
nẻo đi về khó đỗi dời chơn [XANG]
Ngu Cơ : [ngâm thơ]
Tướng công ơi
Một cuộc binh đao một oán sầu
một lần ly biệt mấy dòng châu
Rồi đây trong những đêm sương lạnh
[3.] Ta nghe lòng ta chua xót não nề
chén rượu đắng cay ngập ngừng uống cạn
[4.] Rồi nhìn bạn chung tình
giòng lệ sầu rưng rưng
Ngu Cơ : [hát tiếp]
[5.] Chúa công ơi, cơn thất thế vận cùng
hãy tìm phương đào tị
[6.] Xin đó chớ bận lòng
cánh hoa đời nhỏ nhen
Hạng Võ : [hát tiếp]
[7.] Ái hậu ơi nói chi những lời giã biệt
như những lời trăn trối đau thương
[8.] Ta lẽ đâu để người bạn vàng
cam nát ngọc tàn hương
Ngu Cơ [nói]
Chúa công !
Chúa công hãy lên ngựa một mình dong ruỗi,
để thiếp thần ở lại bến Ô Giang
Hạng Võ : [nói]
Ta nỡ đâu rời bỏ bạn vàng
để vĩnh viễn xa nàng trong tủi hận
Ngu Cơ : [thơ]
Thiếp sẽ chết, thây phơi bờ cát trắng
máu đào rơi nhuộm thắm dãy Bình Sa
Để chúa công được rảnh tay nối bước quan hà
Hãy chôn lấp tình ta trong chiến địa
[NAM AI] lớp 1, 8 câu đầu, nhịp 4
[1.] Ôi bến Ô Giang
cây cỏ nhuộm sương mờ
[2.] trời ủ dột tiêu sơ
sông núi cũng bơ phờ
[3.] Gió lạnh lùng như réo gọi hồn ta
trôi về đâu trên sóng nước bao la
Trang 11[4.] những chiếc lá xa cành
phiêu bạt bến bờ xa
Hạng Võ : [hát tiếp]
[5.] Ta muốn thét lên cho vang động đất trời
cho cạn dòng máu lệ trào sôi
[6.] cho cung điện vỡ tan rồi
mộng ước cũng tàn thôi
[7.] Hãy theo ta thoát vòng hiểm địa
giữa đêm khuya mưa gió lạnh lùng
khi máu tàn quân nhuộm đỏ sa trường [HÒ]
Chúa công hãy tìm nơi lánh nạn
rồi dựng lại cơ đồ trên nhân đạo tình thương [CỐNG]
để chuộc lại thanh danh của Hạng Võ Sở Bá Vương
một lãnh chúa anh hùng cái thế [XANG]
Đừng chinh phục lòng dân bằng bạo tàn uy vũ
e ngày kia mộng lớn không thành [HÒ]
[câu 4]
Một đóa hoa giữa mùa ly loạn
bởi trận cuồng phong nên rã cánh, xa cành [XỀ]
Chúa công ơi, chúa công hãy mau lên yên tìm lối thoát thân
để mặc thiếp với bốn bề khói lửa []
Kìa ! sao Chúa công bỗng nhiên rơi lệ,
đừng não lòng cảnh tử biệt sanh ly []
Hãy quên thiếp đi ! quên thiếp đi và quên những ngày hoa mộng bên cung điện vàng son rực rỡ []
Bến Ô Giang còn hãi hùng vì khói lửa
thì thành quách nào chịu đựng nổi phong ba [CỐNG] Nhìn nhau giọt lệ tuông sa
lệ theo máu hận chan hòa chiến y [XANG]
Sóng chiều vang khúc chia ly
như đưa tiễn một người đi không về [HÒ]
Hạng Võ : [nói]
Ngu Cơ ! Ngu Cơ ơi, nàng nói chi những lời tử biệt
mà làm cho tan nát dạ hùng anh
Ngu Cơ : [nói]
Chúa công, qua mấy ngày đêm trên đường bôn tẩu, thiếp xem Chúa công đã mệt mỏi lắm rồi, Chúa công hãy nằm nghĩ một chút đi rồi sáng mai lại lên đường
Ngu Cơ : [nói]
Vâng ! Chúa công hãy nằm xuống nghĩ đi
Trang 12[CHIÊU QUÂN], nhịp 2, 17 câu đầu
[1.] Trăng thu mờ, sương thu lạnh
[2.] == (câu chầu)
[3.] nơi cung vàng, bên gối phụng
[4.] tình duyên đang dượm
[5.] cùng cạn chén men nồng
[6.] == (câu chầu)
[7.] Đêm cuối cùng bên bờ Ô Giang
[8.] Theo hơi gió lạnh,
[9.] tiếng sáo quá não nùng
[10.] == (câu chầu)
[11.] Chàng say rồi, giấc mộng đêm xuân
[12.] ta cam hủy mạng
[13.] trong cơn vô lộ đào sanh
[14.] bốn phía lửa binh
[15.] Để ai kia không vướng bận
[16.] Hầu tìm chốn bôn đào
[17.] Thoát khỏi vòng khói lửa binh đao
[nói]
Chúa công ! chúa công ơi, thiếp thần xin vĩnh biệt
Hạng Võ : [tỉnh dậy thấy Ngu Cơ chết]
Kìa ! Ngu Cơ ! Ngu Cơ ! Ngu Cơ
trời ơi nàng đã chết rồi !
Nàng chết rồi máu nhuộm bến Ô Giang,
bỏ ta lại giữa bốn bề khói lửa
[VĂN THIÊN TƯỜNG] lớp Xế Xảng, 6 câu, nhịp 4
Ngu Cơ ! Ngu Cơ !
[1.] trời ơi ngọc nát
châu rơi
[2.] hoa xuân rã cánh bên đường
lệ hòa máu hận trào sôi
[3.] Ngu Cơ !
em hỡi !
[4.] nỡ bỏ ta
trên bước cùng đồ
[5.] máu rơi hòa lẫn
với giọt nước sông Ô
[6.] tiếc thương cho một kiếp hoa tàn
cả đất trời cũng ủ dột hoang sơ
Ngu Cơ ! Ngu Cơ !
Trang 13Hạng Võ: Phải chăng nàng muốn nói theo tiếng sáo u hoài, ray rứt đỉnh Cối Kê
vọng lại khúc bi ca
Ngu Cơ: Chúa Công ơi, máu tàn quân đã ướt đẫm sơn khê mà tiếng sáo vẫn
vọng về cung Ly Hận
Hạng Võ: Trời ơi tiếng sáo thê lương như mỉa mai người tuyệt vọng đang lướt
vó, buông cương trong tiếng trống kinh hoàng Cát bụi mờ bay che phủ ánh trăng tàn , ta nghe bên tai còn văng vẳng giọng u hoài của tiếng sáo Trương Lương Ta có ngờ đâu một đời ngang dọc vẫy vùng của Hạng Võ Sở Bá Vương ngày này gặp bước cùng đồn, ba ngàn tử đệ vong thân, cung điện huy hoàng cũng chìm trong khói lửa Trời ơi giữa lúc sa cơ, ngựa Ô Chùy hình như nản bước vó câu mỏi mệt ê chề Hết lương khô nên vó khí nặng nề Giọt mồ hôi ướt dầm manh áo chiến Trời ơi, máu quân thù hay chính máu thân ta Trời không thương còn nổi trận mưa sa, dòng lê hận chan hoà đất núi Ngu Cơ ơi trước mặt ta là tràng giang cản lối nẻo đi về khó nỗi dời chân
(Tiếng sáo…)
Ngu Cơ: Chúa Công ơi, Chúa Công hãy lên ngựa một mình dong ruổi, để thiếp
thần ở lại bến Ô giang
Hạng Võ: Ta nỡ đâu rời bỏ bạn vàng để vĩnh viễn xa nàng trong tủi hận
Ngu Cơ: Thiếp sẽ chết thây phơi bờ cát trắng, máu đào rơi nhuộm thắm giải
bình sa để Chúa Công được rảnh tay nối bước quan hà Hãy chôn lấp tình ta trong chiến địa
Hạng Võ: Ái Hậu!
Ngu Cơ: Không! Xin Chuá Công hãy mau đề thương khóa mã đừng tiếc chi một
cánh tàn hoa tơi tả rụng bên đường Khi máu tàn quân nhuộm đỏ sa trường, Chúa Công hãy tìm nơi lánh nạn rồi dựng cơ đồ trên nhân đạo tình thương để chuộc lại thanh danh của Hạng Võ Sở Bá Vương, một lãnh tướng anh hùng cái thế, đừng chinh phục lòng dân bằng bạo tàn uy vũ, e ngày kia mộng lớn không thành Một đóa hoa giữa mùa ly loạn bởi trận cuồng phong nên rã cánh xa
cành Chúa Công ơi hãy lên yên tìm lối thoát thân để mặc thiếp với bốn bề khói lửa Kìa, sao Chúa Công bỗng dưng rơi lệ, đừng não lòng cơn tử biệt sanh ly Quên thiếp đi và quên những ngày qua nơi cung điện vàng son rực rỡ, bến Ô giang còn vương mùi khói lửa thì thành quách nào chịu đựng cảnh phong ba Nhìn nhau giọt lệ tuôn sa, lệ pha máu hận chan hòa chiến y Sóng triều vang khúc chia ly như đưa tiễn một người đi không về Chúa Công! Thiếp thần xin vĩnh biệt!
Hạng Võ: Ngu Cơ, Ngu Cơ! Nàng chết rồi, máu nhuộm bến Ô giang bỏ ta lại bốn bề khói lửa
Hạng Võ Sở Bá Vương (Phần 2)
Tấn Tài - Điền Tử Lang
Hạng Võ: Bớ Đình Trưởng! Hãy chèo đò đến đây đưa ta qua sông, bớ Đình
Trưởng!
Đình Trưởng: Ai lên tiếng kêu đò dưới bến, có phải chăng tiếng của Sở Bá