Anh có cảm tưởng là Ánh cũng đang rét trong cái rét của mùa Đông ở đây".. Buổi sáng anh dậy sớm và thấy mình như lẫn hẳn vào trong cái im lặng của thành phố.. Mùa xuân én sẽ về, lá sẽ xa
Trang 1Thư tình gửi một người - Kỳ 5
- Hôm nay TN trích đăng 2 lá thư của mùa đông ở Huế: "Mùa Đông như ru ngủ từ một hòn sỏi, một nóc nhà Cái gì cũng có vẻ co mình, thiu ngủ Nên càng thấy buồn, càng thấy nhớ Ánh hơn Anh có cảm tưởng là Ánh cũng đang rét trong cái rét của mùa Đông ở đây"
Cuối bài là ca khúc Rồi như đá ngây ngô
11-1966
Huế, 17/11/1966
Ánh thân yêu,
Buổi sáng đầu tiên ở thành phố anh trở về có trời lành lạnh của mùa đông và những gốc cây đen bám đầy rêu xanh thật mượt
Trịnh Công Sơn thời trẻ - Ảnh: tư liệu
Đã đưa tất cả những gói đồ Ánh gửi
Ý và Cường gặp anh mừng rỡ thật cảm động Anh được hoãn như cũ
Trời buổi sáng mây mù nhưng không mưa Dòng sông nước đục ngầu, màu nước ngày lụt lội
Trang 2Buổi sáng anh dậy sớm và thấy mình như lẫn hẳn vào trong cái im lặng của thành phố Những tiếng động ì ầm của Sài Gòn giờ như đã chìm hẳn thật xa xăm,
Thành phố vẫn chưa có gì thay đổi Buổi sáng, anh đứng ở balcon nhìn mấy cô bé đi học
mà tưởng như cũng có Ánh đang từ phía bên kia cầu đi sang Cái áo nâu ngày đó chắc bây giờ Ánh phải mặc cao đến gối Như thế mà cũng đã nhiều năm rồi đó Anh đã nhìn Ánh lớn lên từ balcon nhà anh Cho đến một hôm nào thì thấy đã không thể nhìn bàng quan nữa được
Sáng nay Ý và Cường sẽ lên đây đi ăn sáng với anh Anh dậy từ lúc 6g30 Ngồi ở thềm balcon hút thuốc và bàn tay thì lạnh như đã có lần Ánh thấy lạnh như thế
Đã có một ít nắng nằm trên đọt cây cao đằng xa Trời đẹp lạ lùng đó Ánh
Buổi tối ở nhà Trên trời có một vành trăng nhỏ
Con đường trước mặt vắng và buồn
Anh bỗng thấy thiếu Ánh kỳ lạ
Lúc sáng đi ngang nhà Ánh thấy cửa đóng kín mít Không còn một khóm dạ lan nào phía trước Anh như đoán thấy vẻ hoang vắng bên trong Trong mỗi căn nhà đã có những chỗ đứng, chỗ ngồi, chỗ nằm của từng đứa con Tiếng nói tiếng cười như cũng vướng mắc đâu đó Nên anh thường vẫn khó quên nơi mình đã lớn lên đã sống đã ở Mùa xuân én sẽ
về, lá sẽ xanh và những người thân mình cũng sẽ nhớ mình hơn bao giờ cả Giữa những ồ
ạt kéo về vui như hội của Tết, sự vắng mặt của mình là cả một điều tủi lòng
Trăng đã xóa tan trên trời và mưa cũng đã rì rào trên hàng lá
Mùa đông ở Huế kể cũng buồn lạ
Giờ này chắc Ánh đang sửa soạn đi ngủ Ngủ để khởi đầu cho một đời sống riêng tư của mình Ngủ cũng để quên bớt một ít buồn phiền của ngày
Trang 3Dao Ánh thời trẻ - Ảnh: tư liệu
********************************
Huế, 18/11/1966
Trời Huế buổi sáng mà sương như trời Đà Lạt
Sương la đà dưới vòm cây, trên cùng khắp Anh mặc áo quần đi bộ xuống anh Ý Gặp Trang giữa đường đang đi học Trang nhờ anh gửi hộ thư cho Ánh
Anh Ý và anh lang thang ở phố suốt ngày vì trời im thật đẹp và mát
Nước sông vẫn còn đục ngầu, dâng lên cao hơn bình thường Có mưa nhưng từng cơn mưa thật ngắn Trời chuẩn bị cho người ta đi chơi với nhau và uống cà phê thật nóng
Trang 4Có lẽ Ánh giờ này đang nghe nhạc chủ đề Sài Gòn mấy hôm nay có mưa không Nhớ cẩn thận kẻo những buổi đi về bị cảm lạnh Nếu bị cúm thì nhớ uống thuốc như thế này: Aspirine + Teramycine + Nivakine + Vitamine C Uống chung với nhau một ngày ba lần Toa thuốc để trừ dịch cúm hiện đang lan cùng mọi nơi đến đấy
Về đây có bạn bè cũng vẫn thấy buồn buồn Anh sẽ cố gắng vào thật sớm để đi chơi với Ánh
Về Huế lần này anh thấy có một cái gì hơi thiếu thiếu, có lẽ là sự vắng mặt của Ánh ở đây Anh vẫn như mong một điều gì mỗi ngày do một thói quen cũ của những ngày còn đợi Ánh sang thăm
Anh Ý đang viết một vở kịch mới Anh Cường đang tiếp tục vẽ tranh mới chuẩn bị cho
kỳ triển lãm sắp tới ở Đà Nẵng Cường mấy hôm nay bận rộn không ngừng mua nôi, sắm
áo quần cho đứa con Thấy cũng vui
Đã nhiều năm anh chưa hề sống mùa Đông nào ở Huế Kể cũng dễ có đến sáu bảy năm gì
đó rồi Chung chung vẫn cảm thấy buồn, một thứ buồn thật ảm đạm, hiu hắt
Thấy nhớ Ánh kỳ lạ Nhớ đến nản lòng Buổi sáng con đường Lê Lợi cây xanh non và lạnh Trang đi một mình trên con đường đó Học giờ sau nên thấy đường vắng và Trang thật nhỏ như một chấm trắng trong cái màu xám lạnh của con đường, của trời thành phố
Anh Kha đã về Sài Gòn có đánh điện tín về nhà Tiếc là không có anh ở trong đó để chúng mình đi chơi với Kha mà nghe Kha kể về cái đảo nhỏ đó
Mùa Đông như ru ngủ từ một hòn sỏi, một nóc nhà Cái gì cũng có vẻ co mình, thiu ngủ Nên càng thấy buồn, càng thấy nhớ Ánh hơn Anh có cảm tưởng là Ánh cũng đang rét trong cái rét của mùa Đông ở đây
Nhớ đừng ham chơi quá mà quên mất anh
Đêm nhạc cổ điển thật hay Cái hoa tournesol Ánh uốn theo sợi dây đèn vẫn còn buộc trên chóp cái tháp Eiffel nhỏ để trên chồng sách trước mặt anh Những cái nhỏ nhặt đó thường đưa mình về lại cả một khoảng rợp mát mênh mông của những ngày tháng đã qua Bao giờ cũng khơi dậy trong mình một vẻ mong manh của muộn phiền khi nghĩ đến những không may thường vẫn có của đời sống
Ánh ơi, anh nhớ ghê lắm rồi đó nghe
Thôi hãy ngủ yên đi nghe em
Anh thăm Diễm và chị Dung
Yêu dấu,
Trang 5TRỊNH CÔNG SƠN
>> Kỳ tới: Bức thư ngày 12/1/1967 "Vọng ngoại quá nhiều chỉ làm hư hao, thiệt thòi
mình thêm mà thôi Ở trên lý do đó anh đã luôn luôn cố gắng tách rời đám đông, co mình
về với mình - với Ánh Ánh đã phải phải nhận ra điều đó từ lâu rồi phải không ".