Thi hứng xám Vo viên đáy buồn ngủ rũ Chiếc thìa nhỏ vô tình bởi cán dài chạm ngón bâng quơ Gãi phiền chiều giã Thu nhạt nắng Từng giọt đắng chuyển vị chát thấm môi Chạy chốn một lợi quyề
Trang 1Nụ tình nhạt suông
.
Ai thoát thân về phía ngày dài
ĐÔI VÒNG TAY MÃI LÀ ÂU YẾM!
Khi anh đặt tay trái lên ngực
Thì thầm?
Tiếng róc rách của suối nước xa mơ hồ
Sương sớm chưa kịp tan lúc chín giờ hơn
Em,
Tiên Nữ giữa rừng mây thác vắng
Tia nắng tháng Tư gọi về Xuân thì mơn mởn
Đốt tàn anh suốt bao đêm không ngủ
Có vòng tay siết chặt nhau âm ỉ cháy giấc mơ
Tay phải quàng ôm một lời ru trăm năm
Vó ngựa quen thủy chung, bình an lồng ngực cũ
Trang 2Đôi vòng tay mãi là âu yếm
Cuộc tình êm trôi cùng Trời Đất giao - hòa
Ám & Thi hứng
1.
Thi hứng xám
Vo viên đáy buồn ngủ rũ
Chiếc thìa nhỏ vô tình bởi cán dài chạm ngón bâng quơ
Gãi phiền chiều giã Thu nhạt nắng
Từng giọt đắng chuyển vị chát thấm môi
Chạy chốn một lợi quyền mềm
Cái bóng thú tách khỏi tôi khát qua đường biên mặc định
Thân xác âm u, trì trệ khát ngủ vùi giữa ngột ngạt đống quên
Đêm tháng Mười nhẩn nha món quen mùa thì giờ khuyến mãi
Những đôi mắt lọc lõi ám thị nẻo gần, chốn xa chẳng để tôi được yên
Đôi thú dữ - một bóng, một xác - vật vã cái tôi suốt cả chiều về tận trắng đêm hoang hoải
Thu tàn giằng co với hé Đông rối lòng
Trầm vọng, vòng vo vũ điệu buồn trống rỗng
Lần lượt tách từng lớp vỏ thời gian
Trả nợ cho những ký ức vui
Thu gom những lẻ buồn vương vãi
Rưng rức nghĩa chữ trổ ý thơ đau
Trang 3ngẫm từ kiếp trước tới nay
ngang đời anh - tiếng sét này là Em
chẳng còn yên tĩnh nữa đêm
ông Trời thương đã cho thêm trái tình
Này ơi, mình chết trong mình
nụ hôn nào cháy môi xinh thế Này?
Trời cho? Hay Đất đọa đày
thiếu nhau? Không thể - từ ngày có nhau
vùi đời vào chốn khổ đau
gió mây, mưa bão quấn nhàu chữ Yêu!
tóc mây ngả đốn động chiều
chữ Tình tiền kiếp cho điều cả tin
vịn vào luận điểm trái tim
duyên số trời định Ái Tình đôi ta!
Trang 4là YÊU
Tường lửa vỡ
Lũ Tình vượt ngưỡng
Là YÊU!
Đến vô hạn, vô hồi
Trời sập - Đất lở - Nước trôi
Ta tan đời
Em thét đòi
Máu đang chảy trong nhau
Lạ thay: Tim Yêu ơi sao ngừng đập mất rồi?
Là có nhau gói - bọc cả đất trời
Có nhau mãn nguyện ơi,
Rân rân quá độ - điên
Lâng lâng quá độ - bay trên cõi đời
Ta và Mình chỉ độc quyền: Yêu & Sở Hữu
Cháy bất tận
Vầng lửa Anh - lửa Em
Hạnh Phúc ngọt ngào đang bỏng rát tim xinh!Đêm nay đưa em về phố cũ của mình
Ta trôi trong nhau giữa dòng đời yêu thương
Ta đang bay, đang trôi đi đâu?
Giữa đêm nay bề bộn thế phố phường
Kìa hàng cây quen reo vui ngàn mắt lá
Xuân về sớm, siêu thị khuya ồn ã
Trang 5Sao trời hay đèn đường ngàn đóa rơi rơi
Bên nhau rồi vĩnh viễn bé bỏng ơi!
Chào Ngay Mới!
Đất trời cơn bừng tỉnh
Về lại nguyên sơ - Vũ Trụ đã riêng mình!
Nụ hôn muôn dài dâng vạn đóa tình tươi!
EM - BIỂU ĐẠT SIÊU NGÔN NGỮ
1.
Khi mặt trời thức dậy
Cần mẫn Đông -Tây nhặt lại từng lát mỏng thời gian Của đêm dài trang trải
Là khi em tôi nhổ đi dăm sợi bạc
Là khi Em tôi ngoái về giọt mồ hôi xưa cũ
Đặng ném cho tôi cái nhìn khắc nghiệt So đo
Tuổi chiều nào cố bừng lên tia nắng lóa
Dẫu kém tươi nhưng quyến rũ tình cười
Nồng nàn dịu, vơi
Chim Quyên Quy để lại dấu chân mòn khóe mắt Chiếc gương đau đồng lõa mặt tròi vàng
2.
Em đang bộ hành biên giới ngôn từ
Không chịu bước vào thơ tôi
Những bước chân đều đều bên lăng vĩ nhân
Để hoài tưởng tình yêu phố cũ
Tôi đã thấy Em khát thèm một tình yêu xa
Ba ngàn ngày tắt vào point 3000 cây số
Trang 6Điểm tạm dừng nuối tiếc
Bên tháp ngà ngất ngưởng Cambosia
3.
Cọ vẫn lên màu trên toan về Em
Tôi không viết, không đọc
Của tôi không đủ viết về Em?
Là cả hai đều không về đích!
RAO BÁN NỖI BUỒN
Ta đem bào chế nỗi buồn
Thành niềm vui lẻ bán buôn cho Mình Từng qua bao nét môi xinh
Niềm đau một gánh nặng tình hôm maiChia cùng ai mấy đêm dài
Thơ yêu tựa rối bờ vai nhân tình
Ngấm từng con chữ nghiệm linh
Thảng ra giọt mật cho Mình cho TaNhặt vu vơ tiếng gà trưa
Góp vào giờ ngọ hạt mưa trái mùaĐời lên vị ngọt nét chua
Sáng trưng trần thế bán mua là cầnMới từ cũ kỹ nhân dân
Đẹp từ cái lạ nhịp vần dương gianMỏng manh căng sợi tơ đàn
Khúc nhạc hay khúc thiên đàng diệu viNgười ơi ám ảnh những gì
Câu thơ trang trải chờ đi ngang đời
Xanh tươi là thế Tình ơi
Sống yêu đời với một người si mê
Trang 7Cả đêm qua
vì sao không chợp mắt
một Nhớ - một Quên dằn vặt, ưu phiền
buồn nhiều như bóng đen - ngáp dài, ngái ngủ
vỡ vụn tuổi chiều vào đêm vô tận đêm
Ta không nhớ chào xa Em bao nhiêu lần, để vòng nhớ cuộn lăn theo năm tháng, phố cũ, đường quen
những chữ thơ dùng dằng, cân nhắc, đã bao phen những ly thơm nâng lên đặt xuống đêm ngà ngà, tỉnh tỉnh, mơ mơ
Này! những phút chia tay đừng bao giờ có nữa
những cuộc phone cố lãng quên hữu hạn thời gian
cái ngủ chơi ngoan đi, chớ can dự luận, bàn, phiền, nhiễu
cho một ngày dài - dài tựa giấc mơ Yêu
Ta đã chập chờn mơ cùng Em bay lên cung Hằng ngồi chơi với Cuội, lượm hái những bông chữ lạ Tiền Nhân gieo cấy cánh đồng Trăng
bên nhau rồi trắng tóc đôi Già Tiên
Ta ôm lấy lấy Em như ôm lấy Câu Thơ thơ ta vừa nhấc bút
cảm Đất-Trời-Cuộc Sống quá bình yên !
Hớp cuối súc miệng thôi
Em cời lửa tôi còn nồng nàn thế
Vôi dã cửa lò, sủi mãi những cơn mê
Tắt lửa em là tuyệt diệt lửa tình
Vo véo trăm năm hoán đổi
Đêm qua lạnh
Cái nhìn em cũng lạnh
Trang 8Mắt đã thôi xanh tan cả màu đen láy
Đỏ hoe làm chi nơi nguội tàn!
Tôi đèo em đi trong vô vọng, lỏng, mờ
Đầu môi bong ra câu thơ nhạt thếch
Lời chay hơi thở cũng nguội chay
Từng nhịp chân lia vô định nhịp vờ
Tôi, em: hai mảng chênh - vênh - sáng - tối
Phía nào ngày, phía nào đêm
Tôi khát thèm ra đi, em no nê ở lại
Một mà là sao Hôm, sao Mai
''LEO LÉT LửA EM CHẳNG THể SÔI CA NƯớC''
THẬT BẤT HẠNH THAY CHO ''TRÁI TIM THAM YÊU '' VÌ NỖI OÁI OĂM :
''EM CờI LửA TÔI CÒN NồNG NÀN THế
VÔI RÃ CửA LÒ, SủI MÃI NHữNG CƠN MÊ''
VÀ VÌ THẾ , TRÁI TIM YÊU HỤT HẪNG
NHỮNG NUỐI TIẾC -HỜN GIẬN-ĐỚN ĐAU-CHÁN NẢN HÒA CẢ TRONG CÁI CẢM GIÁC Ê CHỀ.
''MắT ĐÃ THÔI XANH TAN Cả MÀU ĐEN LÁY
Đỏ HOE LÀM CHI NƠI NGUộI TÀN!
TÔI ĐÈO EM ĐI TRONG VÔ VọNG, LỏNG, Mờ
ĐầU MÔI BONG RA CÂU THƠ NHạT THếCH''
THẾ LÀ HAI CON TIM LẠC NHỊP
THẾ LÀ HAI TÂM HỒN XƯA BỖNG THÀNH KHÁCH CỦA NHAU.
Em dư anh phép chia có lẻ
Chẳng nỡ thập phân, cuộc đời nhỏ bé
Trái tim vô cùng, thiếu chỗ nương nhau
Vẫn biết cuộc đời bể dâu
Cái không cần trở thành phế liệu
Vẫn biết phế liệu có thể tái sinh !
Có những đêm khéo dư nước mắt
Có những ngày khéo dư nụ cười
Giữa thương trường bán mua lừa lọc
Thiếu tấm lòng độ lượng người ơi!
Kẻ dư bạc, dư tiền có thiếu gì chăng?
Kẻ dư chức, thừa quyền, có thiếu gì chăng?
Lúc dư ra lại lúc thiếu nhất
Tài và tâm, đủ để thành người!
Trang 9Đừng trách chi từ phía ông trời
Đừng trách chi từ phía cuộc đời
Mình đành dư mình, ngộ ra đa tội
Mình không dùng mình, còn gì để hối
Đã qua đi một thời nông nổi
Xin đừng dư nhau!
Khi biết dùng, dao thành kiếm sắc
Không biết dùng, sâm thuốc độc giết người.
*******************
Sầu lạnh
Cho tôi một chút nắng hồng
Để tôi sưởi ấm mùa Đông đang kề
Cho tôi ngọn gió đam mê
Để tôi buộc lại lời thề năm xưa
Cho tôi thêm mấy ngày mưa
Để tôi gội sạch tình chưa đủ nồng
Cho tôi hẳn cả cơn giông
Để tôi bong bóng phập phồng đêm nay.Cho tôi dăm lớp đất dày
Để tôi chôn chặt lắt lay nỗi sầu
Cho tôi một chiếc áo nâu
Để tôi gõ mõ nguyện cầu Đông qua
Cho tôi một chiếc áo nâu
Để tôi gõ mõ nguyện cầu Đông qua
-Cầu cho chàng chớ đi qua
Kẻo em bỏ hết, em ra khỏi chùa
" Thuở ấy em là mây dưới kia
Theo trăng vằng vặc rủ em về
" Từ ấy không đêm cũng chẳng ngày
Anh là giá buốt của sương bay
Là sao đẫm ướt run trên lá
Trăng ngỏ lời suông với gió may
"Ngõ cũ ai về thăm lối xưa
Anh thành cõi khác của đam mơ
Nghe hồn thu lạc qua hư ảo
Ai khóc tên mình trong nắng trưa "
Ai vô cớ trách Ông Giời
Cái thời nông nổi, lúc đời quên YÊU
Em "dư" phế liệu cả chiều?
"Dư" anh là cả muôn điều dư nhau!
là đây một chút nắng hồng
Làn sao sưởi ấm tình Đông cận kề
Gió ngàn mãi chốn đam mê
Buộc sao được nửa câu thề năm xưa
Nước lụt trời, mưa tràn mưa
Trang 10Tắm gội chẳng sạch tình chưa đủ nồng
Tình ơi - bão táp, mưa giông
Chớ như bong bóng phập phồng bấy nay
Mai này dưới lớp đất dầy
Buồn Đông liệu nở vơi đầy Tình Xuân?
Ra khỏi chùa?
là NGUỘI tu
Lang thang gặp "NỢ" là hư một đời
Ngoài trời MƯA NGUỘI muôn nơi
"Vợ Anh" ơi, - cứ ngồi "chơi" cùng CHÙA Tháng Ba dài ruột đói Yêu
Nguội Trời, nguội Đất, nguội Chiều, nguội Đêm Xin NÀNG THƠ đừng nguội Em
Chẳng khuyên ai cả chỉ khuyên chính mình!
TA ơi, xin chớ buồn tình
"Món ngon" đang đợi môi xinh: "Xin mời!" nVt
Thuận nghịch chuyện của yêu đương
Gà Phố chắp nối nẻo đường tới Thơ
"Nguội" Em Gà Lão ngẩn ngơ
Hóa ra YÊU QUÁ bơ phờ trong mơ (?)
"Núi cứ cao lên khe thì cứ thẳm
Mắt huyền ai đăm đắm chốc mòng"
"ba vại " không khéo thì "tong"
Chu Nhạc, Gà Phố sắp "xong đời" rồi?
- "cứng" ơi,
gửi lại vài nhời
Khơi dùm "bếp nguội" cho người sỉn say Cho tay lại được cầm tay
Cho Tình trả nốt khoản vay cuối đời "
- Lửa YÊU rừng rực lên rồi
Cảm ơn Cưng nhé!
Rượu mời cả CHUM!
- Nguội Ai - nguội Đất, nguội Trời
Tim Yêu thì mãi bồi hồi Chữ EM
(HHL)
- Nguội ngày
nhưng lại Nóng đêm
Nguội Yêu nhưng lại đỏ thêm Chữ TÌNH
Ảo -Thực lạc, lẫn linh tinh
Dối đầu Anh? Dối đầu mình?
là: THƠ
Kính tưởng nhớ Ông, Bà, Cha, Mẹ
Trang 11Tối mùng ba
Trời đầy xuân Nền trên đầu với được
Tôi như cao lên, khí lành đầy ngực
Ngày tết đang guồng vào hẳn hoi
Tình xuân đang guồng vào tử tế
Hãy uống khí trời bằng tác phong kính lễ:
«ta cầu cho ta
ta cầu cho mọi người
Hãy sống cho hẳn hoi
Tôi nhớ Ngoại tôi 90 tuổi những năm tụt đáy 80
Người nhặt từng hạt gạo ai rơi vãi trên đường
Người gom từng lá khô, que củi sau vườn
Mũi chỉ, đường kim vá bao nhiêu thiếu hụt, rách tươm
Gần trọn trăm năm nói ít, làm nhiều
Chung quanh Người tràn ngập tình thương yêu
Các con tôi lớn lên trong vòng ôm Bà Ngoại
Khi « một mình Bà đội cả trời nắng to »(*)
Và Em yêu,
Con, cháu sum vầy đôi vòng tay thân thiết
Đi dưới trời minh triết
Đọc từ « lương tri » chỉ thấy hiện ra chặng đường hướng thiện Cuộc sống mênh mông, hiểu biết đã bao điều?
Với con người, sống đã biết thương, yêu?
và như thế, đã gom được bao nhiêu no, đủ ?
Đi dưới trời minh triết
Tri ân muôn điều mới, cũ
Giữa đời sương, khói tiết xuân tươi
Trang 12ĐẾN VỚI ĐÁ
1
Đá nơi tâm thức nghệ sĩ, họa sĩ, chủ lèn: Ngọc Tú:
Các bạn hãy ngắm xem trọn vẹn slide động đậy; cứ thế - lần lượt
từ những tấm ảnh tĩnh mà chúng tôi đã lượm lặt được kề một lèn
đá cách thị trấn Lương Sơn Hòa Bình vài km Là đây: chủ lèn đá với hai câu thơ của anh:
Đem găm cái chữ vào trong ấy
Nó bỗng cựa mình toát hồn ra
Ngọc Tú thật tài tình với từ "ấy" để rồi đá trở thành "nó", thành hồn, vía như người vậy Ảnh tĩnh động đậy thành slide, đá tĩnh nơi bàn tay và góc nhìn nghệ nhân đá thành người! Điều ấy không lạ, nhiều trăm năm nay ông Chúa, Thi sĩ Trịnh Sâm đã từng khắc lên vách đá những vần nức nở:
Trang 13"Đường núi quanh co lẩn một nơi/Thợ trời đục chạm mấy muôn đời/Sườn non phơ phất cây lồng bóng/Khe suối long lanh nước lộn trời/Ráng đỏ nghìn lần như gấm dệt/Mầm non muôn nhũ
tưởng châu rơi/Sự vui chốn đó đâu bay đến/Cảnh đẹp khôn đem hoạ hết lời".
Rồi gần đây nhà Thơ Nguyễn Anh Nông đã học Người khi nhặt được một hòn đá đâu đó ở Lương Sơn cũng đã thốt lên:
I brought it back to Hanoi
I feel my soul sobbing
And my heart beating softly)
Vậy là Yêu Đá, không chỉ là Chúa Trịnh, không chỉ là Thi nhân, không chỉ là chàng trai Ngọc Tú - người chính gốc phố cổ Hà nội; dám bỏ cả cơ nghiệp miền xuôi mà lên đây ngụ cư, đắp điếm cho Tình -Yêu - Đá! Và thêm nữa, giờ đây có cả muôn thể mặc khách chúng tôi - ngày nghỉ Chủ nhật cuối tuần rủ nhau đi offline để rồi cũng thêm yêu đá, thêm mê đá chốn tiềm năng du lịch kỳ ảo này.Vài dòng ngắn này mong được khắc thêm đôi nét tô sáng chữ Yêuvào ĐÁ
2
Mưa một tấn, đá một hòn
Đoạn Văn cuối này không bàn về du lịch sinh thái thác Thăng Thiên, và chưa kịp đi đến vùng tiềm năng gần chục ha đất rừng hang động của Thắng Tóc dài Và cũng tạm quên đi sân gôn ồn ã,nhiều nhiều chuyện, sân cỏ tiền to triệu triệu đô dài và đẹp mê hồn của các đại gia Các bạn sẽ có dịp gặp lại vào sau tết Canh Dần và dịp nghỉ hè 2010 tới đây nhé
Trang 14Ta quay lại chủ đề của "cuộc du lịch bụi" này với công việc về đá của nghệ sĩ Ngọc Tú.
Không phải cục đá, hòn đá, tảng đá nào cũng có thể tạo thành thế đá được, Ngọc Tú đã rỉ tai tôi như thế Đá đẹp phải hội tụ đủ bốn yếu tố chính "Sấu - Thẩm - Lậu - Thấu", đó là gầy guộc
nhưng rắn rỏi; gân guốc, nhăn nheo; lồi lõm, hang hốc; và có lỗ thủng biểu thị sự thông suốt Đá lồi lõm, có hang hoặc lỗ gọi là Thần Lâu Thạch, còn đá có dáng và vân đẹp gọi là Thanh Tú
Thạch Ngọc là Đá, Ngọc Tú: tên do Ông Nội và Cha Tú đặt cho
đã máu thịt với đá và Thần-Lâu-Thanh-Tú-Thạch lắm rồi Nghiệp này sẽ ôm trọn cả đời! Ngọc Tú vừa trần lưng vác đá vừa nói với
"cánh" Hà nội chúng tôi khi vừa xuống xe: "Đào đá cảnh cũng phải có mùa, chứ chẳng chơi được đâu Vụ đá bắt đầu từ mùa mưa cho tới hết xuân vì mưa làm mềm đất dễ đào Chứ mùa khô,đất rắn hơn đá, lúc đó có đào cả ngày cũng chẳng được một hòn Hôm nào trúng "tổ đá", đá mẹ đá con cứ nối đuôi nhau lên mặt đất, được cả tấn đá chứ bỡn à"
Tôi được nghe một anh bạn quen bên baodatviet.vn kể:
Đá được tập kết vất vả, cực nhọc về vườn đá thô, rồi phân loại, tỉa tót cho đẹp Nhờ đá cảnh, không ít người phất lên như diều gặp gió, trong đó có "cai" Nguyễn Văn Kiên Đầu tiên, thấy mấy cục đá trong vườn bắt mắt nên gom về làm hòn non bộ chơi Nhiều người đi ngang thấy đẹp trả giá vài triệu đồng
Từ cái vườn nhỏ bị xới tung lên, có tiền, nhiều người mua thêm đất nhà hàng xóm để đào đá, rồi sau đó thuê thợ cất công lên núi
"săn" đá quy mô lớn Từ khi đào đá tới nay, "cai" đá Kiên tâm đắcnhất tảng Vân Long có thế rồng bay trong mây "Một đại gia ở HảiPhòng về đây trả 1,2 tỷ đồng tôi mới sang tên", anh Kiên khoe thế
Các loại đá "tầm tầm" thường được bán ngay trên bãi với giá khoảng 100.000 đồng một kg Giá đá nguyên khối có hình dáng, màu sắc đẹp thì gấp nhiều lần "Tảng kia tôi đặt tên là Cân Quy
vì trông giống hệt một con rùa khổng lồ Trông thế thôi, nặng cả tấn đấy"!
Nhìn những tấm ảnh chụp Ngọc Tú nhảy nhót trên slide, ta hìnhdung ra cuộc sống lao động nghệ thuật và kiếm sống đến cực nhọc khi yêu đá hơn yêu vợ của chàng Ngọc Tú suốt ngày vật nhau với đá là thế Mồ hôi Tú tắm ướt đá làm "ấy" và "nó" biến thành lẻng sẻng & người Và ngó tiếp sau giờ Lao động quên mình ta thấy Ngọc Tú là một tay dao, tay thớt, lợn lửng, lợn sữa, lợn Mán trong nháy máy thành những tảng ngậy mỡ, thơm ròn nơi môi
Chưa hết, nào đâu đã xong tiệc đứng offline chiếc kèn trumpet (loại kèn đồng bè cao cung C có van xoay mà Tú thích nhất) đã vang lên thúc giục, gọi mời, nhảy nhót :
Xin mời!
Xin mời!
ẢO ẢNH THỰC
Trang 15Xin Mời đến với Bảo Thư Tuệ Nhãn tại:
Giấc ngủ chẳng chịu sâu
Tình ngái ngủ đòi sẻ chia ngày mới?
Ngoan nào niềm riêng
Ngoan nào con tim điên, hồ hởi
Nếu không tha phương ngay hẻm, ngõ nhà mình!
từ thuở xưa chòng chành nón lá, quai thao
Mái ngói cong cong
Lối tắt
Đường vòng
Ngõ cũ
Dấu cành cây, gốc gạo
Nao nao đến giờ dải yếm khúc đồng dao
Người Xưa ơi
Câu ca dao còn mơ màng dĩ vãng
Em Nay
Khúc nhạc tình đương đại với khôi nguyên
Cho Nắng Mới nét dịu hiền
Cho Mưa Vui theo sắc thắm
Tuệ nhãn tinh tường sắc đắm lá trăng
Thông thái Văn chương nụ cười yêu mê đắm
Ma mỵ tim điên nửa cuối khúc tình ru
Anh yêu em nay đến lỡ ăn, quên ngủ
Lách cách động trời bàn phím ngả nghiêng đêmMình quấn quýt nhau nơi dòng ảo êm đềm
Thời gian cỗi già mặc sức rơi