Giận hờn nhau một chút Để rồi thương nhau hơn Tình yêu ta dần lớn Theo tháng năm miệt mài... Sẽ, sẽ một ngày Đông Tình say ánh lửa hồng Mình bên nhau mãi mãi." Thời gian ơi, dừng lại, Ch
Trang 1Tự dưng thấy ghét mình quá đỗi
Toàn đoán nhầm ý em
Bao nhiêu lần em hờn dỗi
Loay hoay, chẳng biết gì
Tự dưng thấy cả kho luận lí
Chỉ đáng đồ vất đi
Để làm gì, ôi, lí trí
Cũng bằng không, ích gì
Thôi, anh xin vào lớp một
Học lại a, bờ, cờ
Em là cô giáo tốt
Dạy anh đứa trẻ thơ
Thôi, anh xin vào lớp một
Học lại yêu từ đầu
Nếu mà anh lỡ dốt
Đừng nhé - phạt anh mau
Anh có hơi ấm ớ
Trả bài, hay ậm ờ
Nhưng yêu nhiều, yêu lắm!
Em ơi, đừng thờ ơ
Hạnh phúc là trái ngọt, nhưng Yêu không phải là hái lượm, Yêu là vun trồng! - NL
114 ngày buồn, vui, thương, giận
2736 giờ yêu, ghét, mộng mơ
164140 phút vào ngóng, ra chờ
9849600 giây thẩn thơ, hờn dỗi
Yêu là thế đó ư? Phải tình là tội?
Quá đỗi yêu đương nên phiền muộn hanh hao
Trái tim đã mệt mỏi thế nào
Còn thương hay giận ?
Tất cả những điều đó giờ chẳng còn vướng bận
Bởi không bao giờ em lại muốn mất anh
Từ cái riết ôm rất đỗi chân thành
Mặc gió lạnh tứ bề bao phủ
Tự thẳm sâu nghe trái tim thầm nhủ :
Không thể nào xa anh nổi, anh ơi!
12.10.08
Mỗi người nửa chậu nước nhà pha
Rửa mặt, pha trà tự ý ta
Muốn để pha trà, đừng rửa mặt
Muốn đem rửa mặt, chớ pha trà" - Hồ Chí Minh
Trang 2"Anh uống rượu bia chớ ghé qua
Ngày thường không được tới thăm nhà
Có chăng thứ bảy hay chủ nhật
Cuối tuần - em nói - mới may ra"
Chúa ơi, như vậy nghĩa là
Cuối tuần không được la cà quán bia
Trót thì chấp nhận đứng rìa
Nhớ thương mấy, "sắc lệnh" kia vẫn dùng
Bác ơi, thương Bác vô cùng
Thấm sao cái cảnh hãi hùng nhà pha
Chút nước, rửa mặt - pha trà ?
Một trong hai thứ, dễ mà chọn sao
Ngày xưa Bác xử thế nao
Mà thân tù ngục vẫn cao tiếng cười
Bác khuyên cháu dại một lời
Vén màn mây thấy mặt trời, Bác ơi!
Em dịu dàng
Đêm rộn ràng
Khúc nhạc tình ru trong miên man.
Em nồng nàn
Đêm vội vàng
Thời khắc bên nhau vội mau tàn.
Đèn khuya nhắc
Phải về thôi!
Thế là hai đứa hai nơi mất rồi
Lòng lưu luyến
Chẳng muốn rời
Dẫu rằng vẫn biết trọn đời có nhau YÊU
có bao giờ đủ đâu
Lòng yêu vô bến, tình sâu ngút ngàn YÊU
như sóng bể dâng tràn
Ngàn năm xô mãi cát vàng chửa nguôi.
Giận hờn nhau một chút
Để rồi thương nhau hơn
Tình yêu ta dần lớn
Theo tháng năm miệt mài
Trang 3Giận - để yêu mãi mãi Hoa bốn mùa chẳng phai Hương tình yêu êm ái Dìu dịu thơm ven hồ
Có một thằng thiệt " NGỐ" Lại cũng rất là " ĐIÊU" Thêm cả cái rõ "LIỀU" Hay GIẢ NGƠ bù khuyết
Có một nàng thanh khiết Như bông HẠ TỬ VI Nhưng bướng bỉnh ít bì May mà không ai biết
Ôi tình yêu tha thiết
Hai đứa cùng chung xây Mong sớm đến một ngày Hihi ko nói trước
Vì sợ bước không qua
Mê tín một chút mà
Chuyện trăm năm ấy chứ!
Một ngày
không có em trong đời Buồn trông
mưa hắt hiu bên trời
Chợt nghe
như tiếng em gọi mời
Mà đâu
ai sát bên kề môi
Nàng thương
thân xác ta héo gày
Và mong
ta dứt em kiếp này
Đành thôi
dăm tiếng thơ giãi bày Biệt li
ta cách xa từ đây
"Thế là bao ngóng đợi
Đã đến rồi, mùa Đông! Gió lạnh đã len phòng Gọi ta: Em đang nhớ Láng giềng, hoa rực rỡ Đám hỏi nhà ai kia? Mùa cưới đã về kìa, Bao giờ ta chung lối?
Trang 4Bao giờ, em yêu hỡi!
Hai đứa mình sánh đôi?
Trong hạnh phúc tuyệt vời
Của tình yêu đôi lứa.
Sẽ, sẽ mà, anh hứa!
Sẽ, sẽ một ngày Đông
Tình say ánh lửa hồng
Mình bên nhau mãi mãi."
Thời gian ơi, dừng lại,
Cho em dặn câu này
Đừng mang những đổi thay
Theo dòng trôi mải miết
Em biết, và anh biết,
Yêu - đã yêu rất nhiều
Bao lâu nữa, Dấu Yêu?
Kề bên nhau sớm tối?
Em đang chờ, anh hỡi!
Yêu, và Tin, và Thương.
Trao anh - một Vô Thường,
Là Trái Tim em đấy
Mong mỗi ngày thức dậy
Nghe Yêu Thương bên em.
Phải rồi, hoa dáng như tim vỡ
Níu kéo làm chi nữa tôi ơi
Phũ phàng, ừ nhỉ, ai đã nỡ
Thà một lần sầu chất đắng môi
Phũ phàng là tôi, đã quyết lời
Bao nhiêu buồn tủi sẽ xa khơi
Bao nhiêu nước mắt mình tôi biết
Mãi vẫn chỉ là hồn đơn côi
Phải rồi, mãi chỉ hồn đơn côi
Dầu bao thương nhớ, cũng thế rồi
Làm sao chịu nổi khi đơn chiếc
Khi tim vẫn mong, mong có đôi?
2 trái tim yêu, cạnh bên nhau
Mà lòng nhỏ lệ giọt mưa ngâu
Vỡ rồi, tim đã không chịu nổi
Cứ mãi quặn sầu trong canh thâu
Ô hay, tự dưng này! Tóc rối thả bay bay
Trang 5Váy tung tăng ngõ nhỏ Đường đá sỏi như say
Ô hay thế! Sáng nay, Thấy mình như nhẹ bỗng Cười như là hư không Dẫu mắt chẳng ngóng trông?!
Có lúc ta nhận ra, Mình nhẹ tựa như là, Làn khói mong manh ấy Muốn bay lên vỡ oà!
Có lúc hình như biết Chẳng nghĩ gì nữa đâu, Buồn như sông chảy miết Vui như gió qua cầu
Có lúc cười một mình, Thấy mình, thật là xinh!
Lạ chưa kìa! Dáng ấy,
Xa tựa như điêu linh!
Có lúc ngồi bó gối Nghĩ mình đang lên cao Thấy ngũ sắc hư hao Chỉ một màu trắng muốt!
Ôi, ta mơ và ước Biết là xa cõi trần, Chỉ sợ đau người thân Nên lại về dương thế
Nhưng ta đâu có thể Thoát ra ngoài mộng mơ Trong mộng chẳng bơ vơ Bởi mây mềm bao bọc
Trong đó không mệt nhọc Chẳng có những sầu bi Tan vào cõi vân vi
Ừ, Vân Vi, thật lạ!
Không nghĩ suy chi cả,
Không trăn trở, lo âu
Không ham muốn, nguyện cầu
Bởi quanh ta trắng muốt
Sáng nay, ta tìm được
Một phút thả hồn đi
Thoát hẳn khỏi lầm lì
Của xác thân u tối
Trang 6Màu trắng kia, dẫn lối
Tắm đẫm hồn, thanh tao
Dẫn ta đi lên cao
Những bước chân nhẹ bỗng
Xin đừng dừng cơn mộng
Bỏ ta lại sáng nay Biết là ta đương say
Nỡ thả rơi ơi hỡi!
Quay lại đi!
Mộng ơi!
Quay lại đi!
Mộng ơi!
Ta đang chờ, ngàn năm
Ta đang đợi, vạn năm Suốt kiếp, kêu Vân Vi!
Đừng bỏ ta mà đi!
Ta thuộc về nơi ấy, Xin đừng đi, đừng đi!!!
Ngày thương, mưa về trời
Giọt buồn thôi thôi rơi.
Gió thương, đem hơi lạnh,
Và
niềm vui, niềm vui.
Bên nhau, nhẹ nhẹ nhàng,
Nhìn nhau, dịu dịu dàng.
Trong hơi thu se sắt
Êm êm êm miên man
Tôi biết người luôn dõi bước tôi
Dẫu ngàn xưa đã vắng bóng rồi
Hay là trót lỡ mang vương vấn
Cũng là thương mến chẳng nỡ lơi
Con thuyền tôi mải miết xa khơi Mộng màu mây khói lạc giữa trời Vẫn những ánh nhìn thầm chia sẻ Tôi biết người mong tôi thảnh thơi
Có những buổi chiều đẫm màu sương Mưa giăng kín lối chẳng thấy đường Thuyền tôi ủ dột - người buồn lắm Những lo gió bão phủ tang thương
Tôi rất yêu người - một tình yêu:
Trang 7Như màu lam mỏng mỗi cuối chiều.
Như em gái ngốc và khờ khạo
Dẫu biết người mong hơn thế nhiều.
Những gì tôi ước chẳng bao nhiêu:
Mong người vui vẻ, trí phiêu diêu
Đi trọn con đường người đã chọn
Hạnh phúc - thương yêu - sẽ thật nhiều!
Ta trách,
ta thiển cận
Không biết trông ra,
chỉ hoài luẩn quẩn,
bên mảnh sân con mờ tối, nhạt nhòa
Ta quên những tình xưa, nghĩa cũ, tự ta,
liệu còn thắm như những mùa đông trước?
Nước lẩn chân cầu, bao nhiêu nước?
Nước ngược hay xuôi, ai biết trước?
Dòng chảy thời gian, đâu ai hiểu,
Mỗi lần gặp Là mỗi lần thấy thiếu
Thực ra ta chẳng muốn nghĩ nhiều
Thực tâm hồ dễ được bao nhiêu?
Đến mắt chẳng buồn nhìn nửa cái
Đường đi bởi thế mãi thành dài
Thực ra ta chẳng muốn đau đầu
Vết nứt đã rạn từ rất lâu
Đã thâm xám lại vì năm tháng
Chẳng có keo nào dính nổi đâu
Ta nghĩ làm gì, ngẫm làm chi! Đáng gì một chút xíu phân ly
Là bởi đã quen, không nỡ rũ
Mà không đọng lại một chút gì!
Ta muốn hết, ờ, tự ta
Bởi ta không thể tự thoát ra Cái vòng luẩn quẩn bao nhiêu sợ! Cái vòng khép kín bao lầm lỡ!
Ta còn lại ta với thảnh thơi,
Ta sẽ đắm mình ra muôn nơi
Tình xưa quay lại, còn không nhỉ
Ta vẫn muôn đời với người thôi!
Gặp gỡ rồi đi là chuyện thường
Ta đã quá già để vấn vương
Quá già để mỉm cười, hờn, giận
Quá già để phí hoài luẩn quẩn
Trang 8Tạm biệt, ta sẽ không nghĩ nhiều Bởi thực tâm có được bao nhiêu Tạm biệt, từ nay ta quên hết Như bao người khác, thế là hết
Có nụ Bách Nhật Hồng
E ấp từ kiếp trước
Tự thưở cầu Ô Thước
Chưa nối liền sông Ngân
Có cơn gió dừng chân
Ngỡ vừa quen vừa lạ
Có điều gì như đã
Gọi thầm trong thâm tâm
Cứ e lệ âm thầm
Cứ vô tình không biết
Rồi thời gian mải miết
Ta đã nhận ra nhau
Hoa ấy chẳng phai mau
Gió hẹn thề suốt kiếp
Đôi Uyên Ương Hồ Điệp
Chung mộng ước tương phùng
Nhịp thời gian đi chung
Nhịp trái tim đi chung
Chỉ muốn yêu một người
Cùng đi tới chân trời
Vô tâm và vô tư
Chỉ cách nhau một bước Nhỡ chân ai biết được? Hỏi vì sao ta buồn
Nắng cứ tuôn, cứ tuôn
Hồn nhiên và gay gắt
Hồng Xanh chừng héo hắt Mặt trời bỗng tròn mắt Hỏi, vì sao? Vì sao?
Người nhớ những ước ao Thưở ngày xưa chưa nhạt
Kề tai ru tiếng hát
Ta lắng im, lắng im
Nghe chùng xuống con tim Khi vòng tay ôm chặt
Và bên tai réo rắt
Trang 9Kiều Mai ơi! Kiều Mai!
Ta chỉ muốn chạy dài
Ra khoảng không bát ngát
Chợt nghe Hồng Xanh hát
Nao ai buon hon ai
Chui mình vào ánh trăng tròn Mỉm cười mẹ bảo “ bờm yêu” nhất nhà! Xúng xính mũ, áo, váy, quà Trông trăng, phá cỗ, cả nhà cười vui
Mẹ bảo nhìn kìa, con tôi,
Nó xinh như thể người trời lạc chân
Có mẹ, con thành trung tâm Của yêu, của nhớ, của đằm đằm, của thương Đêm của con, đầy đủ mọi đường
Mẹ chiều hết thảy những bướng ương dỗi hờn
Đêm của con, mẹ còn vui hơn Rơm rớm cười, mẹ ngắm “con trời” mẹ yêu
Con vui, đâu biết một điều
Để 1 ngày trọn vẹn, là cả 364 chiều mẹ lo
Hỡi bạn tri âm, đã đến đây?
Trà sen thay nỗi muốn tỏ bày
Cổ xưa vốn đã tình tri kỉ Sen ướp đậm hương, dạ cũng say Thử chút cu đơ, vị ngọt ngào Mía thơm, bùi lạc, vẫn thanh tao Nhấp thêm trà nóng, ngàn năm nữa Quên được tri âm, dẫu lao đao?
Trang 10Bạn đã thấy chưa? Cánh đồng quê? Quyện trong hương bánh, lúa chín về Mục đồng tiễn hoàng hôn về núi Bằng điệu khúc tiêu mấy chân quê
Vẳng nghe tiếng hát của rừng thông Ngàn ngàn lá đổ, mấy bão dông Trà xanh thơm thảo, hương ngàn nội Thắm tình ngàn núi, với trăm sông Đối ẩm nữa nào, bạn tri âm Ngoài song thu nhỏ nỗi lặng thầm Thì đây, ca khúc đàn quyến luyến Ngàn xa vẫn tỏ, ngẫu chung tâm
Trang 11Sông trong ngăn ngắt, sáng như gương
Rõ tình nhân thế, nỗi đoạn trường Mấy ai gặp được tình tri kỉ Lưu mãi tình thân, thương mến thương
Hôm nay đối ẩm với tri nhân,
Cu đơ, trà ướp, tỏ tình thân Đậm đà như thể người xứ Nghệ Tạc dạ, ghi tâm, mãi vẹn phần
Mưa!
Lạnh như chớm đông
Ủ quên giấc nồng
Mùa yêu dấu phải nhớ nên thoảng về chốc lát?
Trang 12Đi trong co ro
Mong manh trong gió
Buốt giá, run run, trong đơn côi tự thắp lửa hồng.
Vì sao em thích mùa đông?
Anh từng hỏi thế,
em không biết anh nghĩ thế nào, có thể
Đúng, hay sai, em cũng không biết tại vì sao
Ngày xưa, bạn bè gọi em là "Bà chúa tuyết"
Rồi "Nữ chúa mùa đông" Bao nhiêu "mỹ từ" chúng nó có thể nghĩ ra!
Để gán cho vẻ lạnh lẽo, kiêu sa
Ờ, có thể!
Mùa đông năm nay sao lâu thế!
Đừng bớt lạnh đi, không thể được đâu!
Trang 13Người ta chờ, đã mấy trăm đêm thâu,
Đừng nhạt quá như mùa đông năm ngoái!
Thèm được lạnh, rồi măm kem, mới khoái!
Úp hai tay vào mềm mại khăn choàng
Để thấy ấm, ấm áp vô vàn
Từng chút một, len dần, từng chút một
Sắp đến chưa Đông ơi?
Năm nay ta chờ Đông, ngóng nhiều hơn năm ngoái Bởi nỗi niềm đã cùng người, ghi lại
Chia sẻ cùng, mùa yêu dấu đầu tiên
Kỉ niệm sắp có, ta sẽ giữ gìn
Từng khoảnh khắc, ta chờ Đông, YÊU DẤU!
Vườn nhà mình xinh xinh!
Bốn mùa rau củ, cảnh phong tình
Xa nhà về gặp phong lan nở
Phớt hồng xen nhẹ với trắng tinh!
Lại còn giàn nho lúc luỷu chưa!
Chùm chen quả mọng rộ sau mưa
Che bóng hiên nhà khi trời nắng
Ánh trăng đêm vắng lọt lưa thưa
Yêu quá đôi vườn nhỏ xanh xanh
Mùa nào thức ấy mướt đầy cành
Mồng tơi ớt ngọt, rau bầu lủi
Hồng xiêm, na, đã quả thanh thanh
Thương quá công lao mẹ những ngày
chăm cho quả ngọt, rau thật đầy
Tết, hè con về ăn quả ngọt
Rau xanh, quả chín, tay mẹ gầy
Trang 14Mặt trời gom hết sợi vàng,
Buông cho trôi xuống thế gian đây mà!"
Gián Nâu vuốt râu kêu ca
Kiến đen lẩm bẩm, "Thế à, trách chi!"
Chuột nheo cặp mắt tí hi
Dường như sắp có điều gì muốn đưa,
Lời rằng, "Sợi nắng, giọt mưa,
Tràn lan hay có lưa thưa, kệ Giời!"
Nói rồi cong đít thảnh thơi
Leo lên chum gạo, sự đời-quên luôn!
Gián muốn biết rõ ngọn nguồn
Cớ sao trời mãi nắng tuôn thế này??
Thằn lằn góp chuyện rằng, "May,
Chuồn Kim hôm trước vẫn bay đó mà!
Hẹn dăm hôm nữa sẽ ra,
Gọi cho cả họ la đà mới thôi
Rợp trời, kín đất, mưa rơi
Tha hồ mà ngủ thảnh thơi, Gián à!"
Gián rung râu, nhìn xa xa
Chừng hơn nửa tiếng, quay ra mỉm cười,
"À, ra vậy, ta hiểu rồi!
Trời buông nắng, gọi mưa rơi đó mà!
Nắng nhiều sẽ giục mây qua
Ủ vàng thành xám, màu pha thẫm dần
Thu hết sợi nắng dưới trần
Chuồn chuồn mở tiệc, rần rần múa vui."
Mưa cho bõ nhớ-ngậm ngùi
Mưa cho Gió đến-ngát mùi Hương thanh.
Nhưng biết viết gì đây nhỉ? Chẳng thành hình, những bức bí, hãm tù Ngồi yên trong xó tối, thu lu
Ru hồn quên ngủ, giấc thu chớm rồi Chẳng ai lại ngóng đơn côi Khi cây rụng lá, trên trời xác xao Như mơ ảo, đẹp biết bao!
Còn chờ Đông tới, lạnh sao, ấm vầy Thôi thì để hồn mơ bay Lạc về quá khứ thưở đầy ước ao Thưở hoa Lài trắng ngọt ngào
Ấp e trước ngõ, hàng rào tươi xanh Căn nhà nhỏ, tím màu gianh Bếp rơm ấm đượm, nồi canh ngọt bùi Nhớ sao là nhớ, trời ơi!
Đớn đau sao, đã hết rồi? Ngày xưa? Nội ơi! Thương mấy cho vừa! Nơi nao? Nội nhỉ, tiễn đưa năm nào
Nội giờ ở rất rất cao!
Vén mây có thấy hàng rào ngày xưa? Bụi Lài qua mấy nắng mưa?
Trang 15Nội ơi! Cho cháu tuổi thơ giấc nồng Quay về, thưở trước, ước mong Dắt tay đi học, cháu không chịu lời Nội hiền, yêu quá nội ơi!
Một đời đã khổ, ông trời không hay! Giờ lão chuộc lỗi, còn may Kịp mời nội ngự ghế mây sập rồng Chỉ cần biết nội vui không Dứt day bớt chút, ngóng trông đỡ rồi Thương thương nội nhất nhất đời Hôm nay buồn tủi, nhớ lời dạy răn Hứa với nội, dẫu khó khăn
Cháu luôn cố gắng, nhọc nhằn kể chi Gương nội, mãi mãi khắc ghi Một trời thương nhớ, dẫu gì không phai
Một ngày mới đã bắt đầu
Một ngày để phủ tím màu nhớ nhung Cầm cọ vẽ giữa không trung Hình ai được họa lên cùng phút mơ
Có những lúc em ngồi ngây bỡ ngỡ Trái tim như đã hé mở dịu dàng
Có những khi buồn bã hoang mang
Sợ mai kia chỉ còn là quá khứ Lại có lúc em tin là bất tử
Gió và Hương từ 2 xứ gặp nhau Rồi có khi nhớ, ngập tràn trong đêm thâu Không dám nói, tại vì đâu thế nhỉ Câu "nhớ " thốt ra lí nhí
Dại khờ ôi! Xấu hổ quá đi thôi! Ghét quá chừng vì đã biết rồi
Cứ gạn hỏi khiến người ta bối rối Hai câu đó, em viết ra rất vội Làm hỏng nhịp thơ, phải nối lại từ đây
Ôi, trái tim đã khẽ nỗi riêng tây Mới lần đầu biết đong đầy nỗi nhớ Nghĩ đến anh chợt lạc đâu hơi thở Bởi trót thương thơ ấy với người rồi