TẢ BÀ KHÓ GHÊNgày xưa ai cũng tả bà Lưng còng tóc bạc nước da đồi mồi Răng đen trầu đọng bờ môi Bà thường ẳm cháu hay ngồi vá khâu Mỗi lần bà muốn đị đâu Con cháu phải dắt, phải hầu đón
Trang 1TẢ BÀ KHÓ GHÊ
Ngày xưa ai cũng tả bà
Lưng còng tóc bạc nước da đồi mồi Răng đen trầu đọng bờ môi
Bà thường ẳm cháu hay ngồi vá khâu
Mỗi lần bà muốn đị đâu
Con cháu phải dắt, phải hầu đón đưa
Bà thời nay rất khác xưa
Môi son, răng ngọc, tóc chưa bạc nhiều
Da mặt kem đánh phẳng phiu Móng tay sơn kĩ với nhiều lớp son
Cổ đeo vàng sáng hai cồn
Tay ga, xe máy bon bon trên đường Lúc bà buồn bã thì thường : Lên mạng ngồi chát ai tường việc chi Thỉnh thoảng thêm mấy bà dì Phóng xe đến gặp thầm thì Rao kê Nửa đêm bà mới trở về
Bà tôi sức khỏe tràn trề đáng vui Nhưng bà thời mới lên ngôi Khác sách văn mẫu làm tôi ngại ngùng
Bà xưa tóc bạc lưng còng
Bà nay tóc dập lưng ong yêu đời
Tả bà khó quá thầy ( cô ) ơi ! Thái Vũ