Thu đã vỗi vàng đi Cho đông về lạnh ngắt Tiếng chim rừng se sắt Gọi bầy trong h không * * * Chiều đông mây rẽ núi Khuất dần phía trời xa Nỗi nhớ em nhớ nhà Nào em ơi!. đi nhớ quay về Tr
Trang 1Thu đã vỗi vàng đi
Cho đông về lạnh ngắt Tiếng chim rừng se sắt Gọi bầy trong h không
*
* *
Chiều đông mây rẽ núi Khuất dần phía trời xa Nỗi nhớ em nhớ nhà
Nào em ơi! có biết !
*
* *
Đờng tuần tra anh bớc Ban trắng tựa vai anh Gió hát khúc quân hành
Đông lạnh chiều biên giới
11/2010
Trọng Hoàng
Trang 2Giấc Mơ quê
Êm đềm nh tiếng mẹ ru Làng quê đội bóng trăng thu dịu dàng Hoa xoan trắng rụng đờng làng
Nhà ai? cuối xóm rộn ràng vu quy
Bến đõ chiều mỗi lần đi
Đôi bờ sóng vỗ thầm thì tiếng quê
Ai ơi! đi nhớ quay về Trăng xa, chốn cũ bờ đê vẫn còn
Tình quê nh tấm lòng son
Ao vuông, bèo tím giếng tròn ánh trăng
Xa quê thầm ớc mơ rằng Thảo thơm ngon bát chè vàng mẹ om
Ngời quê ta sống kiên cờng Một đời năm nắng ,mời sơng tảo tần
Mùa về rơm lúa đầy sân Tròn trong hạt gạo trắng ngần má em Trăng khuya nghiêng bóng liếp rèm Thoảng hơng cau ngát đêm rằm xốn xang
Gió về gỏ cửa thu sang Giật mình cuốc gọi ngỡ ngàng tiếng quê 2012
Trang 3Cha tôi
Ráng chiều nhuộm tím đầu ao Mình cha lặng bớc dáng hao hao gầy
Cả một đời nặng chữ thầy Buồn vui bảng,phấn đắp xây cuộc đời
Bến sông có lúc vơi đầy Kiếp gian truân ấy theo mây về trời
Tóc xanh lâp lánh một thời Dọc ngang hồng thủy phận đời đa đoan
Bút nghiên cày xới lo toan Trờng chinh bừng khúc khải hoàn cha đi
Dạ tâm sáng tựa xuân thì
Chữ nhân tâm ấy cũng vì thế gian
Mộng đời ta ớc làm quan Với Cha tôi! đã không than một lời Hồn trong rộng tựa biển khơi Chốn quê nho nhã thảnh thơi với đời
Sớm chiều đối diện bạn chơi Vung tay, Đập tớng hỏi giời thấu chăng?
Càn khôn có hiểu đợc rằng?
Nhân tình thê thái buồn giăng kiếp ngời
Nhẹ thôi! Cha cứ vui cời Sớm trà,tối riệu rạng ngời ý thơ
Trang 4
Tình mẹ
Dòng sông cứ cuốn cứ trôi
Ma giăng kín lối mẹ ngồi mẹ khâu Nông sâu, biển lại nông sâu
Con thơng cho mẹ áo nâu nhuộm bùn
Mẹ từng muối mặn cay gừng
Sắn, khoai hấp độn cơm lng mẹ nhờng
Con đi trên mỗi bớc đờng Nặng sâu tình mẹ yêu thơng bến bờ
Biết bao đêm mẹ mong chờ
Võng sâu khóe mắt trăng mờ trông con
Thơng con lòng mẹ héo hon
Cả đời bạc tóc dạ còn nặng mang Mong sao con bớc vững vàng
Chữ tâm gìn giữ huy hoàng con đi
Mẹ ơi ! con nhớ những gì !
Thảo thơm lòng mẹ con ghi suốt đời
Đêm nay biên giới sơng rơi
Thèm hơi ấm mẹ đầy vơi nỗi niềm
Trang 5Với Chị !
Kính tặng chị, cô giáo , Nguyễn Thị Hơng, chủ nhiệm khóa
(1990/1991)
Nghĩa Đồng hai tiếng thân thơng
Tình yêu thầm gọi Thanh Chơng chị về
Nghĩa Đồng với Chị là qêu Thảo hiền chữ hiếu ngàn bề Chị lo
Sớm muối vừng,chiều mắm kho
Năm sơng, mời nắng chăm lo Con, Chồng Hỡi Thanh Chơng với Nghĩa Đồng
Đôi vai Chị gánh ,Chị gồng yêu thơng
Đảm việc nớc, giỏi việc trờng Hai mơi năm ấy đoạn đờng chị qua
Xa quê Ngoại ,Nội vắng cha Cùng Anh chị sống chan hòa yêu thơng
Chị vun vén,Anh sẻ nhờng Trọn đời nguyện ớc bạc sơng mái đầu
Tơ giăng ngọn lúa bắc cầu Tình yêu hạnh phúc cau trầu kết duyên
Chị ơi! sóng vỗ mạn thuyền Trăm năm Chị vẫn còn nguyên lời thề
19/2/2011
Trang 6Hạ cuối
Hạ về trĩu nạng lối xa Chiều nay hối hả cơn ma cuối ngày
Em buồn giơ khẽ bàn tay Hứng điều dại dột chuỗi ngày mong manh
Thế là thôi! những ngày xanh
Chiều qêu lối cũ vắng anh buồn
Anh nh chớp bể ma nguồn
Em nh bóng thỏ đầu truông đợi chờ
Trăng tà, hạ cuối ngẩn ngơ
3/1997
Trang 7Viết Cho Em
(viếng vợ một ngời bạn lính)
Thế là em đã ra đi Phía sau để lại những gì tiếc thơng
Anh về đây một nén hơng
Vọng nơi chín suối xót thơng em nằm
Em ơi! Trăng sáng đêm rằm
Sao em lại bỏ trăm năm hẹn thề
Cỏ hoa nh bỗng tái tê Mây trời u ám trôi về xót xa
Em ơi! vừa mới hôm qua
Vì đâu nên nỗi cho hoa lìa cành
Em ra đi tóc còn xanh Thoảng hơng bồ kết để dành cho ai?
Lợc, gơng hờn với trâm cài
Vờn sau nay hết hoa nhài tỏa hơng
Em ra đi dạ còn vơng
Từ nay thôi hết yêu thơng cõi trần
Anh về đây nặng bớc chân
Chiều rơi vàng vọt ngỡ gần mà xa
Trang 8Quê Em
Mời anh về quê em
Lặng nge dòng Sen hát
Đồng Cơi xanh bát ngát Trong nắng chiều chơi vơi
Đồng Sen ngát biển trời Lúa rực vàng đợi gặt
Sông đôi bờ xanh ngắt Soi bóng chiều thớt tha Bãi Soi chiều em qua
Ngô mớt xanh nõn lá
Nỗi lòng em rỗn rã
Đợi anh về thiết tha
Đông 2oo9
Trang 9Tiễn em
(Tặng !)
Em về bên ấy chiều nay Màn loan phủ bóng nồn say với chồng
Anh về đứng lặng bên sông
Giang tay ôm lấy cơn giông cuối trời
Sông chiều đò đứng chơi vơi
Bờ kia sóng vỗ những lời xót xa
Em về gót nhuộm tím hoa
Phía sau để lại nhạt nhòa lệ cay Thế là thôi những đắm say
Còn đâu hơi ấm vòng tay thủa nào
Trang 10Thu Cho Em
Thế là vắng tiếng ve ru
Em giang tay hứng mùa thu dịu dàng
Nắng vơng dạ phút mơ màng Cầm tay bạn ngắm khăn quàng thắm vai
Em nh giọt nắng ban mai Trắng thơm tựa đóa hoa nhài ngát hơng
Nắng vàng xe sợi tơ vơng Dệt mùa thu mới thân thơng diệu kỳ
Thầy cô dìu bớc em đi Vững vàng tiếp bớc mùa thi đợi chờ
Mua thu xanh những ớc mơ
Tím dòng lu bút trang thơ khép hờ
4/2010…
Trang 11Đừng nói lờ từ biệt
Khi còn yêu tha thiết
Anh ơi! Anh có biết?
Em khổ nhờng nào không?
*
**
Mùa trở dạ sang đông
Em thềm chút ấm nồng Với anh là sức sống
Giữa mùa đông mong manh
*
**
Có lẽ quá yêu anh
đã trao hết ngọt lành
Để giờ em thầm trách Những tháng ngày bên anh
12/2010
Trang 12Nỗi nhớ
(Tặng !)
Đã bao mùa thu qua
Rừng bao mùa thay lá
Với anh là tất cả
Một mối tình đã xa
*
* *
Nhng em biết chắc là
Nỗi niềm anh vẫn nhớ
Nghĩ về nhau một thuở
Trong những chiều bơ vơ
*
* *
Lá chiều rơi vô cớ
Nỗi nhớ sao hững hờ
Em dệt chuỗi đơn sơ
Gửi về anh thơng nhớ
Thu 2009
Trang 13Tiếng thu
Giọt buồn rơi khẽ vào đêm Mình em tựa cựa bên thềm đợi anh
Đâu rồi náo nức ngày xanh
Em bâng khuâng ngày anh trở về
Yêu anh em nặng câu thề
Đờng xa hoa tím lối về ngát hơng
Anh ơi! nồng cháy yêu thơng Tim em trĩu nặng lời thơng thủa nào !
Sơng rơi rát lạnh má đào Tiếng thu khẽ gỏi nơi nào anh ơi?
Em giờ đứng giữa ngàn khơi Chơi vơi em khóc biển đời không anh
Thu 2010
Trang 14Thu Và Em
Thu về cho Hạ qua nhanh Chim vành khuyên hót mỏi cành me xanh
Lối về ngập nắng vàng hanh
Chiều rơi nhẹ bớc không anh ngại ngùng
Nỗi niềm xa phút nhớ nhung
Với thu! Em đã hết cùng với anh
Gió cứ thổi phía mong manh
Khẽ ru một tiếng chim vành khuyên ơi
Nắng chơi vơi ! lá thu rơi !
Tình yêu tựa cánh chim trời vụt bay
Em chìm đắm giữa cơn say Mơ về chốn ấy tay trong tay mỗi chiều
Trang 15Cỏ Lau Xa
Gió heo may lại về
Ngời biền biệt ra đi
Để dòng sông lặng lẽ
Đong đầy vơi nỗi nhớ
Rì rầm chảy ngày đêm Trong tim anh, tim em Chỉ còn chung nỗi nhớ
ở hai đầu cách trở
ở hai đầu hai đầu xa xôi Tình trôi dạt em ơi!
Dới ngàn lau cỏ biếc
Thủa nào ta yêu nhau ?
Để bây giờ luyến tiếc
Cho tháng ngày bâng khuâng
Cỏ lau xa có biết ?
Ôi nỗi niềm nhớ thơng
6/1997
Trang 16Gửi về Mẹ
Tạm biệt mẹ con lên đờng nhập ngũ
Biên giới đang chờ khi Tổ quốc cần con
Dù nơi ấy bình yên hay chiến trận
Không một chút nao lòng vì có mẹ bên con
Đờng hành quân không dấu nỗi đêm dài Mảnh trăng vắt ngang trời lòng chợt dạ
Chắc quê nhà trăng cùng mẹ thức thâu đêm
Ôi! Tổ quốc đẹp muôn phần mẹ ạ!
Biêng biếc rừng, tim tím những đồi sim
Đẹp tựa trong thơ ấm lời ru của mẹ
Những đêm hè cha đã kể con nghe
Chuyện Thánh Gióng ngày xa đi đánh giặc Giữ non sông gấm vóc đến bao đời
Con lại bớc theo chiều dài biên giới
Có nỗi nhớ nào hơn nỗi nhớ quê hơng
Có tình thơng nào hơn tình thơng của mẹ
Ôi! Hạnh phúc vô bờ Tổ quốc mến yêu ơi!
Trang 17…