Tôi đã học được… Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói những lời thương yêu nhất, bởi có thể đó là lần cuối cùng ta gặp họ.. Tôi đã học được… Đã là bạn thân, dù không làm gì cả, ta
Trang 1TÔI ĐÃ HỌC…
Tôi đã học được…
Có những điều dù ta chỉ làm trong khoảnh khắc nhưng lại làm ta đau lòng cả cuộc đời
Tôi đã học được…
Mỗi khi xa rời người thân yêu, hãy luôn nói những lời thương yêu nhất, bởi có thể
đó là lần cuối cùng ta gặp họ
Tôi đã học được…
Đã là bạn thân, dù không làm gì cả, ta vẫn có những giây phút tuyệt vời khi bên nhau
Tôi đã học được…
Tình bạn chân thành sẽ mãi lớn lên cho dù có cách xa ngàn dặm Và tình yêu đích thực cũng như vậy
Tôi đã học được…
Đối với người bạn tốt sẽ chẳng có vấn đề gì nếu chẳng may họ làm tổn thương ta Và hãy biết tha thứ cho họ vì điều đó
Chỉ vì ai đó không yêu ta theo cách mà ta mong muốn, điều đó không có nghĩa là họ không yêu ta hết lòng
Tôi đã học được…
Sẽ không đủ nếu ta chỉ biết tha thứ cho người khác
Đôi khi cũng phải học cách tha thứ cho chính mình nữa
Tôi đã học được…
Bất kể con tim ta có tan vỡ, cuộc sống cũng sẽ chẳng dừng lại và vẫn vô tình như không biết đến tổn thương của ta
Tôi đã học được…
Trang 2Cuộc đời ta có thể đổi thay tại một khoảnh khắc nào đó, bởi một người thậm chí ta không quen biết
Tôi đã học được…
Ngay cả khi trắng tay, ta vẫn có thể thấy được mình giàu có để giúp đở mỗi khi bạn
bè cần đến
Tôi đã học được…
Người mà ta rất quan tâm thậm chí cả cuộc đời thì lại có thể rời xa ta rất sớm Người
mà ta nghĩ sẽ vùi ta xuống đất đen khi hoạn nạn, nhưng chính họ lại là Người nâng
ta dậy khi ta vấp ngã
Tôi đã học được…
Khi ta không vui, ta được quyền giận dỗi Nhưng lại chẳng được phép tàn bạo và hung ác
Tôi đã học được…
Hãy chịu trách nhiệm về những gì ta đã làm cho dù điều đó có làm cho lòng ta tan nát
Tôi đã học được…
Nếu ta không làm chủ được hành vi của mình, thì nó sẽ điều khiển lại ta
Tôi đã học được…
Hoàn cảnh sống sẽ có ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách của chúng ta Hãy ý thức về điều này
Tôi đã học được…
Người trưởng thành có nhiều điều phải suy nghĩ với những kinh nghiệm đã qua và
có được những bài học rút ra từ đó Và không quan tâm nhiều mình đã tổ chức bao nhiêu lần sinh nhật
Tôi đã học được…
Trang 3Dù hai người cùng nhìn chung một vật, nhưng họ lại có thể thấy những điểm khác biệt rất lớn …
Và cuối cùng, tôi đã học được …Cám ơn bạn !
Bạn có biết ngay lúc này
Bạn có biết
Có ai đó rất tự hào về bạn
Có ai đó đang nghĩ đến bạn
Có ai đó quan tâm đến bạn
Có ai đó rất nhớ bạn
Có ai đó muốn nói chuyện với bạn
Có ai đó muốn ở bên bạn
Có ai đó luôn mong sự bình yên cho bạn
Có ai đó luôn biết ơn mọi sự cổ vũ của bạn
Có ai đó muốn nắm tay bạn
Có ai đó luôn muốn bạn hạnh phúc
Có ai đó thán phục sự mạnh mẽ của bạn
Có ai đó muốn bảo vệ bạn
Có ai đó yêu thương bạn vì chính bạn là bạn
Có ai đó rất vui khi bạn là bạn của họ
Có ai đó đang nghĩ về bạn, mỉm cười và thầm mong bạn ở bên họ
Có ai đó muốn khóc trên bờ vai của bạn
Có ai đó luôn cần sự động viên của bạn
Có ai đó đang muốn cười với bạn
Có ai đó cảm thấy hạnh phúc vì bạn là bạn của họ
Trang 4Có ai đó luôn tin tưởng ở bạn
Có ai đó sẽ khóc khi đọc những dòng này và nghĩ tới bạn
Và có ai đó muốn bạn gửi những lời này cho họ
Hãy nhớ rằng, bạn quan trọng như thế nào đối với một ai đó Hãy gửi những dòng này tới những người bạn của bạn để họ biết rằng, trên thế giới này có một người luôn thầm cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với họ
Tế Hanh
Bằng Lăng soi bóng ven hồ
Xuân đi thu đến bao giờ nở hoa
Hoa ơi có phải vì ta
Mà hoa tím cả trời xa trời gần
Hoa Bằng Lăng
Bằng lăng, bằng lăng
Tím một góc phố
Tím một khoảng trời
Nghe mùa hạ đến
Hay còn xa xôi?
Từng ngày khô khát
Mong đợi mùa trăng
Vô tình mưa đổ
Vô tình ai gọi
Bằng lăng, bằng lăng
Hoa bằng lăng
Nguyễn Trần Đức Anh
Có một mùa hạ nồng nàn trên cánh bằng lăng
Cô bé ơi sao em vờ không thấy
Trang 5Khi phượng vĩ bùng lên rực cháy
Hoa bằng lăng lặng lẽ tím trong chiều
Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêu
Sợ tuổi thơ vì sao xanh bay đi mất
Cái màu tím dâng lên từ lòng đất
Sao em cứ vô tình không biết đến chia tay Chỉ tại bông hoa đầu tiên ấy tím say
Mà nỗi nhớ đầu tiên cứ tìm về cô bé
Mây hạ lang thang như bâng khuâng rất nhẹ Muốn nói cùng em - đã tím - mắt chiều
***
Anh ơi ! Hãy ngủ cho ngon
Xuân về chim hót véo von giữa đời
Xuân về lộc biếc , hoa tươi
Xuân về , gió nói ngàn lời yêu thương Đêm nay em thức canh trường
Gửi lời ru tới người phương xa vời
Ngủ đi anh ! Chuyện ở đời
Lo toan , vất vả bỏ ngoài giấc mơ
Chiêm bao , anh hãy làm thơ
Thơ tình anh viết đến giờ chưa xong
Bài thơ em vẫn hằng mong
Là anh say trọn giấc nồng đêm đêm
Là anh mãi sống êm đềm
Bên người tri kỷ dịu hiền , nết na
Sớm chiều nhàn tản ngắm hoa
Để nghe mây gió cùng hòa ý thơ
Để anh dệt mộng , dệt mơ
Dệt vàng giọt nắng lửng lơ trong vườn
Trang 6Để anh chẳng biết chữ Buồn
Để anh ngay lúc giận hờn cũng vui
o nhiêu cay đắng ngậm ngùi
Hãy trao em giữ đầy vơi một mình
Dẫu chưa đi trọn cuộc tình
Thì xin là bóng với hình trong mơ
Anh ơi ! Nếu có bao giờ
Bằng Lăng hết tím , vần thơ hết nồng
Nếu mai đời hóa hư không
Thì lời ru vẫn sang sông với người
Ngủ ngon đi nhé , anh ơi !
Đêm nay em thức ru người em yêu …
****
Bằng Lăng hết tím
Bằng Lăng Tím Anh yêu em khi chưa biết bằng lăng
Chỉ nghe kể một loài hoa màu tím
Cánh bằng lăng mỏng manh mà sâu đậm Tím một màu bình lặng phút anh qua
Xưa yêu em chỉ biết cánh bằng lăng
Đem kết tóc để một thời rực cháy
Giờ một mình thoảng nghe lời gió gọi
Đưa em về nép dưới cánh bằng lăng
Ôi loài hoa bé nhỏ cánh mỏng manh
Mà anh sợ viết tên em không đủ
Nên bao lần anh đi về lỗi cũ
Ghép tên em từ nhũng cánh bằng lăng
Chiều nay về giữa màu tím không gian
Nghe ai khẽ gọi tên loài hoa ấy
Sao anh bỗng nhớ ngày xưa đến vậy
Dù phút nào chưa biết cánh bằng lăng
Vẫn loài hoa bên lối cũ trong trăng
Nhuộm đêm nay cho lòng ai đến tím
Trang 7Mái tóc buồn ngày nao em chẳng bím
Để mãi còn nhành hoa tím bằng lăng
Trịnh Xuân Quỳnh
***
Nắng gửi gì cho hoa bằng lăng
mà đượm màu tím biếc
Em đi qua bâng khuâng chợt tiếc
Ôi màu tím năm nào
Nắng gửi gì cánh hoa mỏng manh
khe khẽ nắng và xin trời ngừng gió
Em ngập ngừng ngập ngừng tình phai
Tóc ngang vai tóc ngang vai
ai biết ai đợi chờ
Ép cánh hoa ép cánh hoa
trang sách ngẩn ngơ
Bằng lăng tím
chéo khăn vấn vương thầm lặng
Nắng long lanh
hoa tím bằng lăng
ôi nhớ màu mực tím ngày thơ
nhạc sĩ Thế Hoàng
Bằng lăng tím
Ngày ban đầu quen nhau
Áo em trong màu hoa tím
Màu hoa mà em yêu
Có tên hoa Bằng Lăng tím
Là màu tím của nhớ
Là giọt nắng chiều tím
Hoa và tim của gió hát vi vu
Rồi anh gọi tên em
Dấu yêu hoa Bằng Lăng tím
Tình yêu của đôi ta
Ngất ngây trong màu hoa tím
Và từ đó màu tím
Trang 8Là màu hoa và thơ
Anh yêu em và hoa tím Bằng Lăng
Nay ta xa cách muôn trùng
Chỉ còn kỷ niệm hoa tím xưa
Màu áo em bay trong chiều tím
Màu tím bâng khuâng hương tình yêu Khi nắng tím ngát chiều hoàng hôn
Em em có nhớ đến anh
Nhờ nắng cho anh màu hoa một
Màu hoa tím là màu tình xa
Hoa tím bằng lăng
Hoàng Trang
Khi xa cách Em, anh mới hiểu được mình Xin Em hãy quên đừng nhắc nhớ
Góc phố nhỏ hoa Bằng Lăng đã nở
Tím ngắt một trời nắng hạ vấn vương Anh và Em đã đi riêng đoạn đường
Lo lắng và hân hoan đổi khác
Sắc Bằng Lăng cuối mùa bàng bạc
Tóc chúng mình cũng phai theo thời gian Xin Em đừng trách anh vội vàng
Buổi chiều ấy lỡ lần gặp gỡ
Mỗi mùa hạ lại đẩy mình cách xa hơn nữa
E mđã rẽ đường sang ngang
Hoa Bằng Lăng sao tím lỡ làng
Nở hết cả góc trời nhức nhối
Cái buổi ban đầu bối rối
Dại dột vin màu hoa thuỷ chung
Đoàn đường ngắn đi chẳng đến cùng Tình bé bỏng hoa Bằng Lăng mỏng mảnh Dại dột làm chi lúc về hè…”
Bùi Kim Anh
Bằng Lăng
Bằng Lăng
Hạ đã về bằng rả rích cơn mưa
Trang 9Sau những trưa rực vàng sắc nắng
Khung cửa sổ bằng lăng tím ngắt
Em vẫn đi về con phố ấy mát xanh? Lớp học mùa hè mải miết trong tiếng ve Những áo trắng nôn nao gọi mùa cũ
Em vẫn ngoan hiền bên khung cửa Trang vở dầy thêm nét chữ tháng năm
Ta thương em cái nắng chói chang Đêm giá rét chong đèn suy tưởng
Những con số, những mô hình lặng lẽ Sao mùa thi lại cứ âm vang
Giờ nơi ấy ta muốn gửi cho em
Một chút mây che con đường em đi học Một chút hồn nhiên cái thời cắp sách
Và một niềm tin rạo rực phải không em? Lâm Thị Kiều Minh
Gửi Người Em Gái
Trời sinh hoa tím Bằng Lăng
Rồi đem thả giữa cung Hằng bơ vơ Cho người dệt mộng vào thơ
Sớm chiều ong bướm ngẩn ngơ tự tình Sông Ngân ai có đợi mình
Để ta như bóng với hình trong mơ …