HẠNH PHÚC BÊN EM – Bùi Xuân Phượng Gánh nặng rau đi được mấy nghìn?. Chỉ biết: Bên Em tràn hạnh phúc!. Lớp trẻ tôn vinh cần xứng CỤ Bạn già thơ phú thích hồn CU Vô thường dòng thác luôn
Trang 1HẠNH PHÚC BÊN EM – Bùi Xuân Phượng Gánh nặng rau đi được mấy nghìn?
Thân cò lặn lội sáng hay đêm?
Đầu tằm từng chịu trăm dâu đổ
Quần quật quanh năm vẫn nhịn thèm
Ôi! Mấy chục năm cái kiếp trâu!
Quẩn quanh rơm cỏ với bùn sâu!
Nửa đêm, gà gáy chưa ngơi nghỉ
Dòng sữa chắt chiu vẫn nặng bầu!
Tấm lòng TỪ MẪU với nàng dâu
Người được như Em dễ mấy đâu!
Gia trung êm ấm nhờ Em đó
Làng xóm chia vui ngắm Nhịp cầu
Thơ nào đủ chữ viết về Em?
Muối mặn, gừng cay vẫn dịu hiền!
Chỉ biết: Bên Em tràn hạnh phúc!
Dịu dàng, âu yếm đến vô biên!
CỤ và CU
Thuở bé quẩn quanh bám váy U
Mọi người yêu mến gọi thằng CU!
Cổ lai thất thập CU thành CỤ
Đạo đức buông xuôi CỤ hoá CU
Chức lớn tiền nhiều lên thế CỤ
Trang 2Trọc đầu bạc ít hoá ra CU !
Trần ai ai biết CU là CỤ
Thế sự dẫy đầy CỤ đáng CU
Mẫu mực - cháu con cung kính: CỤ! Nhố nhăng - thiên hạ bụng khinh: CU!
Là hai - CU trước nay là CỤ (1)
Vẫn một - CỤ giờ cũng chính CU Đến Hội Tuổi cao quen tiếng CỤ
Về cùng bà Xã thích là CU
Tầu xe chen chúc, ừ thì CỤ
Thấy "Phở" hứng lòng, tớ vẫn CU Lòng ta thanh thản chẳng ưu tư
CU CỤ chi chi cũng chỉ ừ!
Lớp trẻ tôn vinh cần xứng CỤ
Bạn già thơ phú thích hồn CU
Vô thường dòng thác luôn sinh diệt Cõi mộng đời người ai dại ngu?
Tranh phải tranh hơn ai có biết?
TỬ- SINH chốn ấy một nơi U!
NHỚ MẸ
Mẹ ơi! Mấy chục năm rồi
Mẹ đi biền biệt đất trời xa xăm
Nhớ từ thuở ấy, bâng khuâng
Lai Khê, Bàu Hệ, Thứa, Bần, Hồ, Nôm Sớm khuya đầu chợ, cuối thôn
In bàn chân Mẹ dập dồn gió sương Năm xưa xác chết đầy đường
Trang 3Canh khuya thân gái dặm trường ngại chi! Bước qua xác chết mà đi,
Không đi nào biết lấy gì nuôi con.!
Mẹ ơi! Thân Mẹ héo mòn
Trọn đời bầu sữa yêu thương vẫn đầy Chao ôi! Trời thẳm, đất dày
Sánh sao tình Mẹ ắp đầy vì con
Mẹ dù xa khuất núi non
Mà hình Mẹ vẫn mãi còn bên ta
Này xương, này thịt, này da
Đều là hình ảnh Mẹ Cha sáng ngời
Trong con, Mẹ vẫn sống đời!
NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH
Đã qua cái mốc cổ lai hi
Thuận thế vô thường có lúc đi
Mang nặng cái TA trong Tạng thức
Chín năm theo Phật vẫn SÂN SI!
Theo đuổi hơn – thua mấy chục năm
Ngoảnh đầu nhìn lại thấy kinh hoàng: Đến lúc xác vùi ba thước đất
Trắng tay! Còn lại NGHIỆP lang thang!
Vì nặng cái TA đã lắm lần
Mất lòng bè bạn với người thân,
Gây bao nghiệp xấu, tâm phiền muộn, Sám hối từ đây mọi lỡ lầm!
Trang 4Nghịch cảnh đời tôi vẫn sẩy ra
Là do duyên nghiệp tự ngàn xưa
Quả trả, tôi vui, không trốn nợ
Yên bình giấc ngủ những canh khuya!
DUYÊN TÊN
Ra đời Ông đặt tên Phương
Nhớ người Tổng Đốc tấm gương sáng ngời
Ấu thơ, quê Ngoại về chơi
Huý trùng, điểm NẶNG, lâu rồi gọi quen Thế là Xuân Phượng thành tên
Cũng là tiền kiếp nghiệp liền ứng thân Thành ra phượng nở mùa xuân
Lỗi mùa nên Phượng muôn phần hẩm hiu Vươn mình khó biết bao nhiêu
Nhờ duyên Phật pháp xế chiều đổi thay Giờ đây hạnh phúc tròn đầy
Gia đình êm ấm tháng ngày hả hê
Cầu thơ cánh nhạn đi về
Giao lưu xướng hoạ dãi dề tâm can
Cuối đời hạnh phúc nào hơn!