Chùm thơ Hải Trung Bờ kè hạnh phúc Có nhiều khi như dòng thơ, tôi sạt lở bên bờ kè hạnh phúc.. Thơ sống chung cùng chợ, cùng sông, cùng những ánh mắt nhá nhem suy nghĩ.. Tôi men ánh mắt
Trang 1Chùm thơ Hải Trung
Bờ kè hạnh phúc
Có nhiều khi như dòng thơ, tôi sạt lở bên bờ kè hạnh phúc
Buổi chợ quê thúng mủng ngổn ngang người
Thơ sống chung cùng chợ, cùng sông, cùng những ánh mắt nhá nhem suy nghĩ
Có mai nào bạn vô tình nhặt cánh thơ lên
Chốn phố phường ồn ã không nương nổi nhịp buồn vui
Tôi men ánh mắt theo chiếc cầu và hàng tay vịn
Con đường hun hút mang từng câu rời rạc, có câu nào rơi vãi phía sân phơi
Tôi đi cùng những lạc lõng đời tôi, bạn cứ sống theo cách người khác
Và mùa xuân cứ hạnh phúc xanh màu, gương mặt ai có thu vàng lác đác
Vị mặn hồi sinh
Chạm tay lên lớp rêu xanh chợt nghe hồi ức xám Những giọt mồ hôi không rõ màu của tiền nhân đã kết tủa nên hồn thiêng, lung linh trong vũ điệu thời gian
Ta đưa em đi trên con đường lát gạch Bát Tràng dát nắng tháng năm trải dài theo mùa hạ Em hãy xem từng gốc đại thụ tuổi gấp mấy chúng mình đang thầm thì kể chuyện cùng tiếng ve râm ran
Không phải là muối sao cứ mặn lòng nhau, không phải là cổ tích ánh mắt đẫm màu truyền thuyết Giữa muôn nghìn con người ta vẫn tỏ dáng em lấp lóa ảnh hình với mái tóc mê hoặc cả trời chiều Em đã cố ý thích lên khuôn mặt ngây ngô của ta sự dại ngộ đến hóa cuồng về niềm đam mê chân thật Gốc đại thụ già cứ trẻ mãi với tình yêu, nuôi lòng đam si giữa nền phế tích
Có thể một mai ta chẳng để lại gì ngoài sự vô duyên ám muội trong tưởng
Trang 2tượng Nhưng em ơi, những giọt mồ hôi không rõ màu của tiền nhân sẽ chảy mãi trong ta, chan hòa trong em và hồi sinh kiếp kiếp