Sao không thể - Phạm Ðạo Biển Nha Trang xanh màu ngọc bích Sóng chơi trò đuổi bắt không thôi Trời thẫm xanh gió thổi mây trôi Dừa trên bờ làm duyên chải tóc Tụi trẻ con nô đùa trên cát M
Trang 1Sao không thể - Phạm Ðạo
Biển Nha Trang xanh màu ngọc bích Sóng chơi trò đuổi bắt không thôi Trời thẫm xanh gió thổi mây trôi
Dừa trên bờ làm duyên chải tóc
Tụi trẻ con nô đùa trên cát
Mép nước kia đông nghịt những người Bãi biển lao xao đầy ắp tiến cười Anh vẫn thấy sao mình đơn lẻ
Ðêm về biển ru như lời mẹ
Câu ca dao ấm giấc ngủ con
Bầu trời sao lấp lánh chập chờn
Anh càng thấy nhớ em da diết?
Biển và trời Nha trang thật đẹp
Sao chúng mình không thể bên nhau?
Sáu - tám ngày xa - Đỗ Thanh Vân
Vắng em sỏi đá lên trời
Con diều thuở ấy hết thời, xuống sân Nói lời nói chẳng quen thân
"Em về nhớ nhé đôi lần ghé thăm "
Lá dâu giận dỗi nong tằm
Giận cho đủ một trăm năm mới lành
Em đâu thèm giận dỗi anh
Chỉ là lỡ bước chòng chành thuyền hoa Mảnh trăng rớt, ướt câu ca
Cây sào vắt áo la đà bên sông
Em đi anh cất rượu lòng
Sỏi đá dưới đáy cũng mong về trời
Trang 2Sau cơn bão - Ngân Vịnh
sau cơn bão
bước chân em về
con phố khô
ngày gió lặng
anh gập lưng vào thu dọn
mãnh vườn đổ gãy cỏ cây
có em
đêm bớt dài
sáng bớt xa
chiều bớt thẳm
chia bát canh rau ngổ đắng
niềm vui xì xụp bữa cơm
biển xanh trong mắt em
cho anh bắt gặp
trời nắng vàng hổ phách
con chuồn chuồn nghệ bay ngang
Sầu khúc - Nguyên Trường
Anh ngồi đây đếm thời gian dài lắm Ngỡ như là lá rụng suốt mùa thu Paris đã một lần anh tìm đến
Cũng là lần anh muốn quay mặt đi
Em cứ mộng cho đời anh quần quật Bao tháng ngày cứ lãng đãng như mây
Trang 3Không có mặt trời nhín chút vào tay Anh bỗng thấy đời sao rất lạ !
Anh nhận lấy một chút tình xa lạ
Thổi vào từ một dạo bước ngang qua Lục-Xâm đã chôn vùi bao chiếc lá
Vương trên tay những rét mướt nhẹ vào
Thôi thì đã vào đời làm kẻ lạ
không như ngày mắt mẹ để bờ vai
Anh không gầy cho nắng rớt bờ vai
Anh không nhẹ để hồn trôi lãng đãng
Cũng là lần mà chân mãi du hoang !
Sẻ nâu - Mạc Vi
Những con sẻ nâu rồi cũng bay đi
Bỏ lại mái ngói buồn cũ kĩ
Rêu phong phủ đầy lên tiếng hót hôm qua
Và những cơn mưa bất chợt nhạt nhòa
Ta cố dang tay mà không thể níu giữ Những con sẻ nâu đã bay rồi, rất xa
Đôi khi về giữa mưa
Thoáng ẩn hiện hanh hao ngày nắng cũ
Sẻ nâu chấp chới đôi cánh màu hiền hậu Mắt tròn đen lấp lánh mắt em cười… Giọt mưa ngập ngừng lăn trên khung kính
Trang 4Xóa từng vệt dài kí ức chơi vơi
Vẫn còn lại gì sau những cơn mưa
Còn một ta đang giấu mình khắc khoải Anh nhìn em giữ biếc khoảng trời
Đôi khi thấy mình ẩm ướt rong rêu Như mái ngói nằm chơ vơ im lặng Đợi bầy chim một sớm trở về…
Em có về theo cánh sẻ nâu?