Ngày cuối tuần - Nguyễn Quỳnh Trang Ngày cuối tuần Nếu có thể Gửi về em chút gió lập thu Phố núi phía sương mù Dã quỳ biếng nở Hồ Than Thở trời chiều ngút gió Đồi Cù cỏ hát lãng quên Lãn
Trang 1Ngày cuối tuần - Nguyễn Quỳnh Trang
Ngày cuối tuần
Nếu có thể
Gửi về em chút gió lập thu
Phố núi phía sương mù
Dã quỳ biếng nở
Hồ Than Thở trời chiều ngút gió
Đồi Cù cỏ hát lãng quên
Lãng quên thì lãng quên
Em lang thang vòng quay thời gian buồn tẻ Nắng chảy buốt ngực
Phố nồng khói xe
Một mình em đi, cứ đi đường cũ
Những gương mặt lo toan mùa vụ
Không cảm thông
Không nụ cười
Lạnh câm là nỗi bất lực của nắng
Không thể ấm lại lòng người
Em đâu là thác Cam-ly
Xoáy động không gian khóc cười năm tháng
Em chỉ là em
Tự gặm nhấm tim mình trong bóng tối Hết cảm ứng lòng đau
Và viết vần thơ vô vị vô màu
Nếu có thể
Gửi về em cánh hồng
Cài lên áo tưởng niệm
Ngày cuối tuần rỗng không
Trang 2Ngày gió mang em đi - Nguyễn Thị Anh Đào
Chiều Sài Gòn nhớ biển
Hoang miền gió không còn bước chân quen
Không ai lay ngược sóng
Những gốc cây trơ khốc nhìn lên trời xa thẳm
Mơ ngày gió mang em đi
Cỏ dại kết chùm nỗi buồn phố thị
Vết chân chim vẽ trên mặt người
Mẹ vá bao nhiêu mùa xuân bằng nỗi nhớ?
Thanh thản một vòng tay gió
Có ai hắt bóng mình lên vách
Nỗi cô đơn trống ngực dội về
Tê tái cánh hoa hồng rã buồn thẫm đỏ
Em bước qua tuổi ba mươi
Nước mắt cạn ngày thốc nắng
Đám mây không ngừng bay
Mang em tìm chân sóng
Nơi có mạn thuyền bao dung?
Lý giải ngày hôm nay đã khác ngày hôm qua khác cả tình yêu anh chờ đợi Dốc cạn trái tim buổi chiều tựa vào vai, hôn vào mắt gió
Biển đan tơ nhện lên trời
Nụ hôn nhòa mây khói
Mơ ngày gió mang em về
Nơi bực cửa trái tim anh…
Trang 3Ngày mới - Hương Yên
Gặp nhau ven bụi cỏ Sương biếc trên dấu giày
Có những ngày bỗng gió
Nở nụ cười tan mây
Hơi thở đi chân sáo
Mùa thu chơi trốn tìm Nắng hừng trong cổ áo Vừa rộn một đường kim
Nhón chân chào hoa trắng Gặp tia mắt rất xanh Con - sâu - em say nắng Trốn vào sợi tóc anh
Một mảng trời thanh thanh Thầm thì thảm cỏ tóc
Có hai người riêng nghe