Sông Và Đường - Phạm Minh Giang Khen ai khéo đến lạ thường Ðặt con sông với con đường cạnh nhau Trăm năm nắng dãi mưa dầu Ðường giăng bụi đỏ, sông màu nước xanh Ðường đi xây lũy, dựng th
Trang 1Sông Và Đường - Phạm Minh Giang
Khen ai khéo đến lạ thường
Ðặt con sông với con đường cạnh nhau
Trăm năm nắng dãi mưa dầu
Ðường giăng bụi đỏ, sông màu nước xanh Ðường đi xây lũy, dựng thành
Con sông sóng vỗ năm canh lên đường Ðường về trăm nẻo quê hương
Con sông êm ả khiêm nhường chảy theo Ðường cây reo, sông nước reo
Bao nhiêu nước mắt, bọt bèo chảy trôi
Một lòng sông về biển khơi
Một lòng đường hướng chân trời hừng đông
Em làm đường, anh làm sông
Một lòng đi tới mênh mông đất này
Sinh Nhật - Nguyễn Nhật Ánh
Sinh nhật em chẳng biết tặng gì
Tặng đôi dép nhỏ để em đi
Tặng cây viết nhỏ cho em viết
Hay tặng vầng trăng đã dậy thì
Hay tặng em một buổi dạo chơi
Cỏ xanh dưới đất, mây trên trời
Anh mười lăm tuổi, em mười bốn
Quên mất rằng ta đã lớn rồi
Hay tặng em một sớm mai hồng
Cụm mây vàng chở nắng đi rong
Trang 2Mênh mông trời đất không bờ bến
Kiếm chỗ nào cho mưa xuống thăm
Hay tặng em một chuyện tình dài
Đọc hoài mà chưa tới chương hai
Yêu hoài mà vẫn chưa tan vỡ
Xa cách hoài mà chẳng nhạt phai
Rốt lại thì anh biết tặng gì
Thôi, tặng một ngày không nói chi
Ngồi im chỉ để nghe sau áo
Hai trái tim cười rất đáng nghi
Sau Lưng Mùa Hạ Cũ - Trương Nam Hương
Và lại đến cái mùa hoa phượng đỏ
Kỷ niệm ơi chìm khuất ở nơi nào
Tiếng ve vỡ ra trăm nghìn mảnh nhớ
Em không về nhận một tháng năm sao !
Dành cả đấy cho em - dành cả đấy
Anh gom mây ngũ sắc bọc thơ tình
Em nhón gót cho thời gian tụ lại
Tay học trò giọt mực rớt lem xanh
Dành cả đấy cho em - dành cả đấy
Nguyên cơn mưa không thiếu hạt nào
Mắt mùa hạ trong veo nhìn thấu đáy
Nở phập phồng bóng nước tán me chao
Trang 3Dành cả đấy cho em - dành cả đấy
Mượn thời gian hăm mốt tuổi, anh đền
Để mùa hạ nắng mưa là trai gái
Phượng cũng từng hồi hộp lúc kêu tên !
Và lại nhớ vòm trời hoa phượng cũ
Khép rưng rưng mùa ha giữa tay cầm Cửa lớp mở với một người trong đó
Vẽ lên bàn và hát những lời câm
Ai bảo nhớ, bảo dành cho em hết
Anh tìm em mắt cứ nhóng lên trời
Câu thơ viết tan vào mây ngũ sắc
Cuối sân trường vô vọng xác xe rơi !
Sông Quê - Lê Thành Văn
Thoát mà đã là mười năm xa vắng
Bến quê xưa lũ lụt bứt đi rồi
Ngày trở lại một vùng sông nước trắng Con đò chiều cắm lái đợi chờ ai?
Tôi đứng lặng nghe lòng mình mưa gió Thương dòng sông xanh biếc tuổi thơ: Thuở tập bơi, bắt chuồn chuồn cắn rốn Ðời bể dâu, ai biết được bao giờ!
Bè bạn một thời, nay xa xứ hết
Bỏ dòng sông trắng tóc với thời gian
Cô gái bên sông đã thành thiếu phụ
Nên đôi bờ chừng rộng đến mênh mang !
Trang 4Sợ - Hoàng Việt
Ngập ngừng ta sợ hè sang
Nhặt hoa phượng rụng vội vàng dấu ngay Trách mùa hè làm chia tay
Để ta nhớ dáng hao gầy của ai
Để ta nhớ suối tóc dài
Và thêm nữa, nhớ bờ vai dịu dàng
Rặng chữ thu trút lá vàng
Cho ta được bớt mơ màng về em ?
Sư Tử Hà Đông - Khuyết Danh
Gặp một bữa anh đã sừng một bữa, Gặp hai hôm thành rầu rĩ cả tâm hồn, Bao ngày rồi ăn uống chẳng còn ngon,
Và đôi mắt ngất ngây toàn thẹo tím!
Em chưa hét đã nghe lừng khắp xóm,
Em chưa gầm mà đã động rừng xanh Tuy đã dăm lần toan tính làm hòa,
Lòng run sợ, anh làm sao dám nói!
Em chợt đánh, chợt thôi anh vẫn biết, Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu! Nhưng đôi khi còn hăm dọa vặt râu,
Để anh lạy, tay chân còn bủn rủn
Để anh quạu! Mặt anh nhìn lấm lét, Giận điên lên, muốn nói chẳng nên lời
Em đi rồi, khoái trá chạy trên môi,
Trang 5Những ngày tháng trên vai buồn hết nặng
Em ở đâu, bên này hay bên đó,
Hỡi người em sinh quán ở Hà Đông, Anh vẫn run vì khiếp hãi vô cùng,
Gởi tặng em bài thơ tình sẹo chém