HOA TRINH NỮ - Ngô Kim Quyên Nhẹ nhàng xếp lá mơ yêu, Vì chưa nói được bao điều cùng anh Gió ru tựa tiếng đàn tranh, Mùi hương khe khẽ để dành ban trưa.... Ơi cô thiếu nữ khi vừa biết yê
Trang 1HOA TRINH NỮ - Ngô Kim Quyên
Nhẹ nhàng xếp lá mơ yêu,
Vì chưa nói được bao điều cùng anh Gió ru tựa tiếng đàn tranh, Mùi hương khe khẽ để dành ban trưa Nồng nàn thơm tóc em xưa!
Ơi cô thiếu nữ khi vừa biết yêu Hoa kia muốn nói đôi điều,
Mơ hạnh phúc lá ban chiều mở ra
NƠI NÀY
Nơi này nắng vẫn thủy tinh
Gió hây hẩy gió long lanh má tròn
Mặt trời thì vẫn còn son
Đỏng đa đỏng đảnh mây còn rong chơi
Nhớ người đem áo ra phơi
Đong thơm chút nắng cho vời vợi thương
Nơi xa hun hút con đường
Nhớ chăng vạt nắng còn vương cuối trời
Bờ vai cho mượn người ơi
Quá rằm trăng vẫn sáng ngời đêm thanh
Xa vời tiếng gọi Em- Anh
Hai đầu nỗi nhớ giăng thành đêm đông!
VÀO HẠ
Thơ anh rạo rực tình xuân
Mơn man trên bụng hoàng hôn thuở nào
Câu thơ nhỏ giọt xôn xao
Bình minh trỗi dậy lay vào hạ nay
Trang 2Cho em dắt nắng trên tay
Thong dong cùng gió những ngày chờ mưa Ngang vườn thiếu nữ đong đưa
Tìm vần thơ cũ như vừa đánh rơi
Nắng giăng những sợi tơ trời
Nụ hôn mắc nợ cả đời vương mang
Mầm xanh đang đợi mùa vàng
Dòng sông mặc áo thêu ngàn sắc hoa
Hàng Bằng Lăng tím lụa là
Học trò mắt ướt nhặt hoa giữa trường
Ép vào nhật ký yêu thương
Hành trang cánh phượng trên đường mai sau…