Nguyễn Tân Dân Người Câu Cá Dưới Móng Cầu Người câu cá chẳng để ý chiếc phao Trời mùa đông trễ nải trôi dưới móng cầu Người câu cá ngồi lặng yên như pho tượng đất xám ngắt Người câu cá
Trang 1Nguyễn Tân Dân
Người Câu Cá Dưới Móng Cầu Người câu cá chẳng để ý chiếc phao Trời mùa đông trễ nải trôi dưới móng cầu Người câu cá ngồi lặng yên
như pho tượng đất xám ngắt
Người câu cá chẳng để ý phao rung Không nhớ đến mình quên luôn thiên hạ Người câu cá bỗng ứa nước mắt
Nhìn đăm đăm móng cầu vụn vỡ
Người câu cá chìm giữa chiều đông Trôi vật vờ trong tiềm thức
Thời gian
Trầm mặc qua cầu!
NGUYỄN CHÍ HIỀN
NHỚ HUẾ
Huế, Huế ơi răng nhớ lắm thôi!
Nón lá che nghiêng em mỉm cười
Hương Giang chiều tím như vào mộng
Ai chở trăng về ngả Kim Đôi
Đau đáu nỗi lòng xa đất Huế
Ngậm ngùi cách biệt cảnh tha Hương Thổ âm ngọt lịm răng ri rứa
Xao xuyến bùi ngùi nhớ cố hương
Trang 2
HUỲNH NGỌC ẤN
MỘT THOÁNG TÌNH NỒNG
Như giọt nắng muộn màng
Thắp trong chiều hoang tưởng
Mắt môi mềm độ lượng
Ru người từng cơn say
Ta như tên lãng tử
Suốt ngày tháng ngao du
Em như người góa phụ
Mang trái tim ngục tù
Ta như người nghệ sĩ
Cháy bỏng những đam mê
Em như cơn sóng vỗ
Dựng âm vang bốn bề
Ta nửa đời hoang phí
Em mãi hoài phân vân
Tình đừng quên đừng nhớ
Để còn có trăm năm