Ngô Đình Điềm Xuân Về Nhớ Bạn Cố hữu mình ơi!. nhớ Huế không Hương Giang mến khách vẫn mong chờ Nhớ nhung vời vợi tình tri kỷ Thao thức canh trường dạ ngóng trông Xao xuyến tâm tư mối c
Trang 1Ngô Đình Điềm
Xuân Về Nhớ Bạn
Cố hữu mình ơi! nhớ Huế không
Hương Giang mến khách vẫn mong chờ Nhớ nhung vời vợi tình tri kỷ
Thao thức canh trường dạ ngóng trông
Xao xuyến tâm tư mối cảm hoài
Nhớ bao kỷ niệm chốn trang đài
Nhớ khi đối ẩm vui tâm sự
Nhớ tiếng thơ ngân giữa vườn đời
Mong ước hôm nào hội ngộ thơ
Trên dòng bích thủydưới trăng mơ
Hành vân điệp khúc ru hồn mộng
Thi hữu theo trăng đứng lặng chờ…
Trần Hữu Luc
Xuân Hồng
Chảy một sông Hương trong giọng nói
Vờ vĩnh chi cánh diều bay cuối mắt chiều Thơm thảo trái thanh trà chín muộn
Tà áo em bay níu cả chiều về
Trang 2
Cứ lúng liếng hoa đồng tiền trên má
Em sẽ giữ lại tôi chút xuân hồng?
Cứ nền nã mong manh áo lụa
Như thể làm ngơ chưa ngỏ nên lời
Em ẩn mình hay chìm khuất đâu đó Sao mỗi đêm về cù rúc nhớ thương? Tôi tìm thấy tôi từ lúc em đến
Em có hồn nhiên trong suốt đời tôi ?
Em mặc áo vàng mơ hay tim tím Chỉ một thoáng thôi đã là Cố đô