Cao Huy Chương Qua Phá Tam Giang Nhớ Mẹ Đứng bên nầy bờ Tây con phá Nhìn bờ Đông cát trắng chảy dài Tôi đứng xa nhìn thời trẻ dại Bao lần nhìn, bấy nỗi ngây ngây “Phá Tam Giang ngày na
Trang 1Cao Huy Chương
Qua Phá Tam Giang Nhớ Mẹ
Đứng bên nầy bờ Tây con phá
Nhìn bờ Đông cát trắng chảy dài
Tôi đứng xa nhìn thời trẻ dại
Bao lần nhìn, bấy nỗi ngây ngây
“Phá Tam Giang ngày nay đã cạn” Nhưng riêng tôi lòng phá vẫn sâu
Cứ thương mẹ một đời lam lũ
Sớm quảy gánh đi, tối nặng gánh về
Mặt đầm phá rộng bóng hình của mẹ Một đời người theo chuyến đò ngang Hai bờ phá chợ làng xa tắp
Chia hết một thời sóng nước Tam Giang
Tôi lặng nhìn vạn nghìn con sóng bạc
Vỗ vào tuổi thơ bao nỗi ngậm ngùi Muốn thầm nhắn qua từng hơi thở
“Con vô cùng nhớ mẹ, mẹ ơi…!”
Trang 2Đào Phước Giao
Dòng Sông Và Thôn Nữ
Ai lên tắm mát sông Tuần
Nước trong xanh ngát gội nhuần màu da
Mê em thôn nữ mặn mà
Bỗng dưng em lại hóa ra thiên thần Rồi em thả bóng-triều dâng
Để anh ngơ ngẩn muôn phần ngẩn ngơ Khói lam chiều hút đôi bờ
Ơi em thôn nữ hồn mơ thuở nào
Rừng chiều nắng ngập lao xao
Võng đưa kĩu kịt chiêm bao giấc hồ