chùm thơ Phan Duy Nhân Thư nhà Hồi anh vượt núi về Tiên Phước Có nhận thư em ở dọc đường Giấy đã nhàu hoen nhiều nước mắt Anh nhìn nhòe nét chữ em run… Em kể: “Anh đi, nhà bị đuổi N
Trang 1chùm thơ Phan Duy Nhân
Thư nhà
Hồi anh vượt núi về Tiên Phước
Có nhận thư em ở dọc đường
Giấy đã nhàu hoen nhiều nước mắt Anh nhìn nhòe nét chữ em run…
Em kể:
“Anh đi, nhà bị đuổi
Ngày sinh em nhớ thấy chiêm bao
Ôm con em cũng theo lên núi
Đi kiếm anh hoài mới gặp nhau
Có khổ nghèo chi em chẳng sợ Cái chi anh dặn cũng vâng lời
Nhưng còn anh bảo đừng thương nhớ Đừng khóc vì anh em chịu thôi Đôi lần em cũng nguôi đi được Nhưng mỗi lần nguôi lại giận mình: Anh của em nằm trên mặt trận
Ở nhà yên ấm hóa em quên…” Rừng cũng rưng rưng màu nắng nhạt Người thương theo mỗi chữ thư em:
“Mơ màng nhớ tiếng tim anh đập
Có bữa bồng con thức suốt đêm Anh ở xa hoài đâu biết được
Bữa nay em cũng khá hơn rồi
Nghe tin mỗi trận bên mình thắng
Em thấy gần thêm những nỗi vui Anh đi đường sẽ bao nhiêu dặm
Em quyết dài theo một tấm lòng Con biết bò rồi, gần đứng được
Trang 2Mỗi ngày trông mỗi giống cha hơn” Lòng bay bay bổng theo em kể Lấp lánh trong thư những tự hào:
“Anh ạ con cười theo tiếng hát Biết vờn tay đón lá lao xao…
Cô chú vẫn thường hay ghé lại Quà mua cho cháu, nhắc tin anh Mấy bác trong tù còn nhắn dặn:
Có chồng kháng chiến, nhớ vui lên”
Em ơi, chiều đó dầm chân xuống Dòng nước sông Tranh mát rợi người Những nụ hôn thầm trong gió núi Gửi về có tới được xa xôi ?
Trong anh một bóng cờ bay đỏ Một biển yêu thương sóng dạt dào Vẫn ngọt câu Kiều trong lửa đạn Nằm hầm bí mật nhớ thương nhau Anh qua nhiều lắm làng thiêu rụi Khét khói bom trên xác mẹ già Đất uất căm hờn người nổi giận Lửa bừng trong mắt kẻ không cha!
Lũ giặc càng thua càng bạo ngược Máu còn hừng hục núi sông ta
Chúng mình trước mắt còn gian khổ Còn nén trong mơ một mái nhà…
Em hiểu nhiều rồi anh chỉ dặn: Khổ buồn càng thấm nỗi đau chung Anh tin con gái càng khôn lớn
Càng cháy trong tim ngọn lửa hồng Anh ở ngoài này trong đội ngũ Triệu người vươn tới sức đang tươi
Trang 3Quyết làm cả nước thơm hoa đỏ
Cho những nơi con vẹn tiếng cười!
Trưa này trong khám nằm nghe biển Ngoài gió mênh mông gợi nhớ nhà
Em chắc đang cùng con tập nói
Mỗi chiều thắc thỏm nhắc tên cha Con ạ, chưa làm tròn nhiệm vụ
Ở tù ba cứ thấy băn khoăn
Bên ngoài các bác cùng cô chú
Chắc phải bù thêm những máu xương Nhớ bữa về thành nằm bí mật
Gan bào ruột xót nhớ thương con Mấy lần ba nóng ran trong ngực
Đêm lạnh ngang nhà lặng bước luôn Thôi thế phải còn mươi trận nữa
Sẽ về để nắm chặt tay nhau
Để nhìn đăm đắm vào trong mắt
Xem có ngời vui những ánh sao… Anh nhớ điên cuồng yêu dữ dội
Xóm làng giữa ngực núi trong tim Sáng hoài giữa cõi thiêng liêng ấy
Có bóng con cười cạnh dáng em
Chia tay với Bet-tô-ven
Thật rồi em nhập vào tôi
Sáng trong là nhạc bồi hồi là thơ? Không gian trần lắng mái nhà
Hồn tôi là ngực em là trái tim
Em còn với nhạc đi lên
Tôi về chắc Bet-tô-ven ngậm ngùi
Trang 4Gần thôi hơn nửa chân trời
Xa thương đôi nhịp tim đời đập theo
Mười năm vượt suối băng đèo
Thiết tha về phố mang theo trăng rừng
Em như một dấu lặng tròn
Ngân trong giao hưởng trong ngần giọt mưa!
Tôi về nhưng đã về chưa
Mênh mông hồn nhạc người xưa chẳng về
***
Đáy cốc nghiêng trăng cuộn thủy triều Tôi về lưu luyến có về theo?
Bánh xe quay ngược mùa xuân đó
Em mắt như thuyền ngại nhổ neo…
***
Mang trái tim nhau dào dạt vây
Thương tay đâu nối được hai đời
Ngực căng buồm gió anh vươn tới
Thổi tự lòng em một hướng thôi?