NỮ SINH ĐỒNG KHÁNH Mai Văn Hoan Nữ sinh Ðồng Khánh ngày xưa Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò Nữ sinh Ðồng Khánh qua đò Xui dòng Hương cất giọng hò xa xôi Nữ sinh Ðồng Khánh dạo chơi
Trang 1NỮ SINH ĐỒNG KHÁNH ( Mai Văn Hoan )
Nữ sinh Ðồng Khánh ngày xưa
Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò
Nữ sinh Ðồng Khánh qua đò
Xui dòng Hương cất giọng hò xa xôi
Nữ sinh Ðồng Khánh dạo chơi
Phấn thông vàng rải ngát trời Thiên An
Trống trường Ðồng Khánh vừa tan
Nữ sinh Ðồng Khánh thơ ngây mỉm cười
Bóng ai khuất nẻo phố rồi
Vô tư đâu biết có người nhìn theo
Âm thầm một cánh phượng gieo
Nữ sinh Ðồng Khánh trong chiều nhặt hoa
Bâng khuâng ngắm áng mây qua
Cảm thương một cánh chim xa lẻ đàn
Trang 2Mùa thu thả chiếc lá vàng
Nữ sinh Ðồng Khánh mơ màng lắng nghe
Một mình với mảnh trăng khoe
Nhạc buồn chạm mái tóc thề chấm vai
Nữ sinh Ðồng Khánh nhớ ai
Mi cong khẽ chớp mắt nai thẫn thờ
Ðâu còn là chuyện ngày xưa
Nữ sinh Ðồng Khánh bây chừ là em
ĐỒNG KHÁNH NGÀY XƯA ( Lưu Trần Nguyễn )
Răng mà cứ theo tui hoài rứa
Cái ông ni mới dị chưa tề
Sớm trưa chiều ba bữa đi về
Đưa và đón mần chi không biết!
Ôi đôi mắt chi mà tha thiết
Đừng có nhìn làm loạn bước tui đi!
Lá thư tình ông gởi mần chi?
Cha mẹ biết rầy la tui chết!
Trang 3
Ông tán tỉnh mần chi không biết
Tui như ma như qủy dưới âm ty
Nói hoài lời hoa mỹ mần chi
Tui còn nhỏ, chuyện tình răng biết được?
Tội tui lắm! Cách cho vài bước
Đừng đi gần hai đứa song đôi
Xa xa cho kẻo bạn tui cười
Mai vô lớp cả trường dị nghị!
Theo chi rứa răng mà không biết dị Thôi được rồi! Đưa lá thư đây!
Mai tan trường đơị ở gốc cây
Tui sẽ tới trả lời cho biết