GÁI HUẾ Đặng Lệ Khánh Gái Huế, theo Anh, thật hay hờn Mới đùa chút xíu, giận Anh luôn Không cười, không nói, chao ơi khổ Cứ phải phân trần với thiệt hơn Gái Huế , theo Anh, thích mộng
Trang 1GÁI HUẾ ( Đặng Lệ Khánh )
Gái Huế, theo Anh, thật hay hờn
Mới đùa chút xíu, giận Anh luôn
Không cười, không nói, chao ơi khổ
Cứ phải phân trần với thiệt hơn
Gái Huế , theo Anh, thích mộng mơ
Xuân, Hạ, Thu , Đông , cứ vẩn vơ
Ngắm mây, đón gió từ muôn hướng
Nào biết ngay đây có kẻ chờ
Gái Huế, theo Anh, thật hay nhăn
Cứ bắt người ta phải dịu dàng
Cho dù đồng ý, không đồng ý
Đồng ý rằng … nhăn cũng dễ thương
Gái Huế, theo Anh, thật hay buồn
Chỉ chút mưa thôi cũng thê lương
Cũng khóc, cũng làm thơ kể lể
Như thể mưa làm … ướt giòng Hương
Trang 2Gái Huế, theo Anh, chúa phân bua
Nhất định mè nheo, Anh chịu thua
Ừ phải , lúc nào Cô cũng đúng
Già đầu mà vẫn bướng như xưa
Gái Huế, theo Anh, thật chanh chua
Mô, tê, răng, rứa, cứ như mưa
Háy, nguýt, bỉu môi, thôi đủ cả
Mà sao Anh thấy …vẫn dễ ưa
Gái Huế, theo Anh, thật rất hư
Nhõng nhẽo như còn tuổi mười ba
Vòi vĩnh như mình còn trẻ dại
Trao hết đời Anh, Cô chịu chưa ?
GỢI NHỚ ( Tôn Nữ Sương Mai )
Nì mi ơi ! có về thăm Xứ Huế !
Tau gởi lời nhắn hỏi bạn bè nghe !
XUÂN: Kim Long, THU: Đập Đá, DIỆU Hàng Me,
LAN: Gia Hội, DUNG: Tri Phương, HỒNG: Vỹ Dạ
Trang 3
Nhắc đến chúng lòng tau buồn chi lạ!
Mấy mươi năm lưu lạc ở quê người
Nhớ ngày nào mình nhí nhảnh vui chơi!
Vin cành Phương, chia nhau từng cánh đỏ
DUNG: Tri Phương, nhớ không chuyện tình nọ
Bắt tau thề , mi mới tỏ tâm can !
Bài thơ tình, Ai viết thật nhẹ nhàng!
Ôi ! lãng mạng, ngây thơ, và mộng mị
DIỆU : Hàng Me ! nhớ chưa người "tri Kỷ"
Khi tan Trường , chung lối bước bên nhau !
Mi thở than, vì mới chớm tình đầu !
Và e ngại, chao ôi, nhiều trắc trở
THU Đập Đá , nhớ mần răng mà nhớ ,
Mưa ngập đường , mi chút nữa bị trôi !
Tau bên ni bờ, khóc thét từng hồi ,
Kêu cầu cứu, may mà mi qua được !
LAN: Gia Hội, nhớ không mình mộng ước !
Mai sau nầy hai đứa học Y Khoa !
Khi ra Trường mỗi đứa sẽ xây nhà ,
Đẹp thật đẹp, chung quanh, trồng Hoa Trắng
XUÂN: Kim Long, A! ha! tau nhớ lắm,
Mi rủ tau qua bên nớ mượn bài
Tau biết rồi, mi lại muốn gặp ai ,
Bên Quốc Học, tau bỏ về không chịu ,
Trang 4
HỒNG : Vĩ Dạ, nhớ không mình ngượng ngịu ,
Có hai chàng, cứ lẻo đẻo, theo hoài ,
Dù chúng mình, che nón dấu bờ vai
Chàng rỉ rả, tui biết O Đồng Khánh !
Càng nhắc nhở, lòng tau càng hiu quạnh ,
Ở bên ni, có đứa, cách Đại Dương
Bạn bè chừ muốn gặp lái đường trường ,
Không gần gủi, như ngày mô, Đồng Khánh
Nì mi ơi ! bên ni chừ trở lạnh
Làm cho tau, nhớ Trường , Lớp hôm nào
Khăn cổ quàng, xanh , tím, đẹp, làm sao
Trong giờ học, dám chuyền khăn so sánh
Mi ơi ! mi, nhớ chi mô Đồng Khánh ,
Phượng rơi đầy sân cỏ , vướng tóc thề
Giờ ra chơi, nhặt cánh Phượng mãi mê ,
Ép vào vở, chia nhau! làm kỷ niệm
Chuyện tình đó, tau vẫn còn giữ kín !
Vì trái ngang, hai đứa rẽ đôi đường,
Lòng trong tau, còn mãi mãi vấn vương
Vần rơi lệ, khi nhìn về quá khứ
Có những lúc, nhìn mênh mông, tư nhủ
Không biết chừ, Người lưu lạc nơi mô
Cánh Phượng Xưa, trong sách cũ đã mờ
Nhưng luyến nhơ'', vẫn trong tim nguyên vẹn!