Mua đi cô, mua đi dì ...Hoàng Dung rất mê thú nhồi bông , ở nhà cô có gần nửa căn phòng dành cho chúng .Vậy mà không hiểu sao nghe tiếng rao lanh lảnh của anh chàng bán thú nhồi bông cô
Trang 1
HOA HỌC TRÒ > Văn Thơ Tuổi Tím >
Truyện ngắn - Truyện dài
Trái Tim Con Gái - Hoàng Thu Dung
Biệt danh Bi?t danh
Trái Tim Con Gái - Hoàng Thu Dung
Hoàng Dung mải mê chen vào đám đông để lựa mấy chú thú nhồi bông bày bán trước cổng siêu thị “Tuổi Thần Tiên “ Một người đẩy cô suýt té
- Ơ xin lỗi
- Mua vô ,mua vô thỏ bông, gấu trúc ,Hugo ,thỏ bạch ,mèo đỏemon đây Giá cả cực rẻ đây Mua đi cô, mua đi dì Hoàng Dung rất mê thú nhồi bông , ở nhà cô có gần nửa căn phòng dành cho chúng Vậy mà không hiểu sao nghe tiếng rao lanh lảnh của anh chàng bán thú nhồi bông cô không thể nào bỏ qua ,Hoàng Dung chen vào đám đông tìm một chỗ ngồi và lựa chọn thỏa thích Cô lựa mãi và thích thú với những con thú mềm mại xinh xắn
Ngọc Nga ngồi trên xe gắn máy gần đó sốt ruột Thỉnh thoảng cô đưa tay xem đồng hồ rồi lẩm bẩm :
- Quái ! Con nhỏ này mua cái gì mà lâu thế ! Bực mình, Ngọc Nga rời chiếc xe bước lại chỗ bán thú nhồi bông tìm Hoàng Dung Lúc đó Hoàng Dung đứng lên tay ôm lỉnh kỉnh các loại thú nhồi bông ,thỏ ,gấu ,mèo ra xeThấy cô Ngọc Nga nhăn nhó :
- Trời ơi ,mi định mở cửa hàng buôn bán thú nhồi bông hả ? Chờ lâu muốn chết hà
Hoang dung tươi cười ,má đỏ ửng :
- Tại mình thích mà
Trang 2- Mi lạ thật đó ,Mấy con thú sống thì sợ Ai đời lại mê mấy con vật vô tri vô giác này
Hoàng Dung liếc bạn một cái sắc hơn dao Cô định nói vì tại mình thích nhưng thấy khuôn mặt “bánh bèo “ của nhỏ Nga, Hoàng Dung tức cười :
- Mới chờ có một chút đã nổi cáu Mai mốt chờ người yêu rồi biết
Ngọc Nga bước lên xe đề máy :
- Thôi về muộn rồi
Hoàng Dung không vội, cô nhìn về phía chỗ bán lúc nãy như tiếc rẻ :
Còn mấy con Đỏemon đẹp cực kỳ Chú lùn Hugo cũng dễ thương ghê, tiếc quá !
Ngọc Nga quay lại cau mày,vẻ không bằng lòng:
- Sao mày không lựa thêm ?
- Mi chờ ta hả ?
Vẻ thoáng mừng rỡ của Hoàng Dung làm Ngọc Nga nổi cáu :
- Ta chờ mi,có điều sẽ nhờ tã xi đưa về ,chịu không ?
Hoàng Dung biết bạn đùa ,vỗ nhẹ vào vai bạn rồi loay hoay trèo lên xe :
- Thôi về, mi khó tính hơn bà cụ non
Ngọc Nga chưa kịp rồ ga cơn mưa bất chợt ào đến rơi lộp bộp trên đầu hai người Cả hai luýnh quýnh ,Ngọc Nga nhìn trời và kêu lên :
- Mau vào trong ấy tránh mưa đi !
- Ừ nhanh đi kẻo ướt hết
Hoàng Dung chỉ sợ mấy con thú nhồi bông bị ướt nên ôm gọn chạy vào hiên bỏ mặc chiếc chaly bị mưa ướt,Ngọc Nga kêu lên :
- Sao không đẩy xe vào đây ?
Tay đâu mà đẩy
Một anh chàng lạ mặt đứng cạnh đấy bước ra bằng cử chỉ lịch sự và nụ cười tươi rói ,anh hỏi :
- Xe cô à ?
Hoàng Dung chỉ kịp gật đầu Anh chàng nhanh nhẹn đẩy chiếc chaly của cô vào mé hiên siêu thị trước cặp mắt hơi ngạc nhiên của Ngọc Nga
Hoàng Dung đứng lên đón anh một cách vui vẻ :
- Cám ơn anh
Vừa nói cô vừa gật đầu ra vẻ biết ơn và nụ cười Hoàng dung tươi chẳng kém anh Mọi người nhìn chàng trai với ánh mắt đầy thiện cảm Né sang bên cho hỏi ướt ,chẳng may anh chàng vô tình làm rơi chú thỏ ngọc bằng bông màu trắng muốt ,mắt như viên kẹo hồng xuống vũng nước hoàng dung
và chàng trai chụp lại nhưng không kịp :
- Ôi,xin lỗi tôi không cố ý
Hoàng Dung không nói gì Cô nhặt chú thỏ ngọc lên xem ,không hé môi nhưng đôi mắt hiện lên vẻ không hài lòng
Trang 3.Chàng trai áy náy :
- Cô có buồn tôi không ?
Ngọc Nga thấy Hoàng Dung buồn hiu.Sợ mất lịch sự ,cô xen vào :
- Không sao đâu ,về giặt lại sạch ngay Ai nỡ bắt đền người làm ơn mình Chuyện nhỏ nhặt
Nhìn chú thỏ ngọc bị lấm lem ,Hoàng Dung cứ dùng khăn trắng bông của mình lau mãi Môi cô mím lại Ngọc Nga muốn phì cười vì thái độ của Hoàng Dung Cô kéo tay bạn :
- Nói gì đi ,ta thấy anh chàng áy náy lắm
Hoàng Dung liếc nhẹ Ngọc Nga :
- Lấmlem hết trơn ,buồn muốn chết Mi có biết ta thương con thỏ ngọc này lắm không ?
- Biết chứ nhưng xem cái mặt mi kìa ,kỳ lắm
Hoàng Dung không hài lòng Cô im lặng nhìn những giọt nước trên mái hiên cứ rơi đều xuống rãnh nước ,thầm mong cơn mưa mau dứt để cô về phứt cho rồi Ai lại đứng đây thật khó chịu vô cùng Người gì vô ý không đáng ghét mà cảm thấy tưng tức trong lòng vô cùng cơn mưa dễ ghét Chàng trai thấy cô buồn không nói gì liền bảo :
- Hình như cô thích con thỏ ngọc này lắm hả ?
Hoàng Dung tròn mắt nhìn anh thận trọng :
- Thì đã sao ?
- Có vẻ cô tiếc rẻ đúng không ?
Hoàng Dung hơi giận không vui :
- Tiếc chứ sao không tiếc
Chàn trai bật cười ,giọng đùa đùa một cách thản nhiên :
- Tôi lỡ làm lấm lem chú thỏ của cô hình như làm cô giận thì phải ?
Hoàng Dung nhướng mắt thản nhiên :
Có gì đâu ,anh đừng bận tâm !
Chàng trai nhìn vào vẻ mặt buồn hiu của cô gái ,cười cười :
- Nhưng tôi biết cô đang tiếc rẻ
hoàng Dung đang bực mình vì con thỏ ngọc bị mấy đốm dơ trông xấu xí quá Nếu không coa mặt Ngọc Nga ,chàng trai
và mấy người trú mưa ,cô đã ném con thỏ đi rồi
Mặt mày Hoàng Dung nhăn nhó ,cô bực bội trong lòng :
- Anh nghĩ vậy à ? Rảnh hơi quá Dĩ nhiên đồ vật mình quý
bị hư thì tiếc chứ sao !
Giọng chàng trai đùa đùa nhìn cô không chớp mắt :
- Đừng giận tôi nha cô bé !
Thấy anh chàng cứ nhìn mình chăm chăm ,Hoàng Dung phủi giọt nước rơi trên mũi ,cự nự :
- Tôi không thích giận người dưng
- Vậy hả ! Tôi hứa sẽ đền cho cô mười con thỏ ngọc khác được chứ ?
- Hừ ,anh đừng có đùa với tôi đó nha,tôi không thích ! Một con còn không đền nổi huống gì mười con hoàng Dung không kềm nổi cơn tức liềnnổi nóng ,bực bội Cô định cự nự lại hắn Đúng là xui rủi ,hôm nay gặp chuyện không đâu
Trang 4Hoàng dung quay sang anh ,nheo mắt khó chịu :
- Tôi cảm ơn anh đưa xe vào giùm nhưng cũng không vì vậy
mà quên đi chuyện này
Chàng trai vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi :
Trông cô giận càng xinh đẹp hơn Tôi hứa sẽ đền thật mà
- Không cần đâu !
- Tại sao vậy ? Vì tôi làm bẩn thì tôi đền là lẽ đương nhiên
- Tôi không muốn gặp lại anh đâu !
- Vậy hả!
Chàng trai cười cợt bằng ánh mắt Đôi mắt vừa giễu cợt vừa
đa tình làm cho Hoàng Dung bối rối Cô định la lên cho đỡ tức Ngọc Nga thấy họ sắp cãi nhau ,cô bảo :
- Trời hết mưa rồi Hoàng Dung
- Ừ
- Chúng ta về đi, chiều nay có lịch học ở giảng đường đó Vừa nói Ngọc Nga vừa bước ra ngoài dáo dác rồi giục về nhanh Mọi người tản đi dần Chàng trai lên tiếng :
- Vẫn còn mưa mà bé !
- Ai là bé của anh chứ ?
- Cảm ơn cơn mưa bất ngờ nhé
- Hừ !
Hoàng Dung nghênh mặt về phía chàng trai rồi bước nhanh
ra đường Anh chàng nhanh nhẹn đẩy xe ra giùm Ngọc Nga Cô mỉm cười bảo :
- Chào anh ! Cảm ơn anh
- Không có gì ! Cô có cô bạn dễ thương quá !
ngọc Nga cười tủm tỉm trong khi Hoàng Dung tức đỏ mặt Cô leo nhanh lên xe Dù trời mưa lất phất chưa dứt hạt nhưng Ngọc Nga vẫn quyết định đèo Hoàng Dung về Trước khi xe nổ máy ,Ngọc Nga căn dặn cô :
- Nè , ôm cho chặt nhé ,lỡ rơi xuống đất giận ta là không được đó
- Xí, ai thèm gi ận mi ! Mi định a dua với người lạ ăn hiếp mình à ?
Ngọc Nga cười mỉm :
- Ai lại thế ,người ta galăng như vậy mà mi cự nự kỳ ghê !
- Chẳng có gì kỳ đâu
- Vậy hả ?
- Thôi, chạy nhanh đi !
Truớc khi xe phóng đi ,Hoàng Dung còn liếc chàng trai vừa tốt bụng vừa cà chớn lúc nãy muốn đứt con mắt Con trai gì đâu mà có nụ cười thật dễ ghét chưa từng thấy bao giờ Hoàng Dung d ựng xe vào trong sân cty dầu gội đầu cô và Ngọc Nga lấy hàng mẫu rồi cùng nhóm bạn lên đường địa bàn tiếp thị hôm nay ở các chợ nôi ngoại thành Đôi lúc họ phải đi bộ vào từng nhà quảng cáo số hàng hoá Các mặt hàng có chất lượng ,tuy nhiên vì là hàng mới nên phải tiếp thị liên tục Hoàng Dung cảm thấy vừa mệt vừa đói ,cô ngồi xuống ghế đá ở công viên ,rên rỉ :
- Mệt quá ! Ngọc Nga nghỉ một chút nha !
Trang 5Ngọc Nga bươn bả đi ,Hoàng Dung chạy theo réo :
- Trời ơi ,mi ác hơn quỷ sa tăng ,ta mỏi nhừ đôi chân mà mi không chịu nghỉ một chút
- Thì mi cứ tự do nghỉ ,ta phải tranh thủ đây
- Tranh thủ cái gì ? Vì không có tièn học phải bươn chải kiếm tiền Ta mệt lắm rồi nhỏ ạ
- Ai lại không mệt ,nhưng cố gắng đi cô nương
Hoàng Dung đấm nhẹ vào đôi chân than thở :
- Nhưng mỏi chân không chịu được ,mai mốt mình đi theo
xe của cty khoẻ hơn
Giọng Ngọc Nga kéo dài :
- Đi theo xe cty kiếm được bao nhiêu tiền Mi đ ừng có lười biếng nha !
Thấy cô mệt mỏi Ngọc Nga đứng lại bảo :
- Ráng đi một chút ra đường lớn đón xe buýt trở về cty
- ừ, mình muốn về ngay
- Nhưng hàng mẫu còn nhiều ,hết số hàng này mình kiếm kha khá
hoàng Dung lại bước lê theo bạn :
- Cho là vậy nhưng không hiểu sao mình thấy nghề này không phù hợp chút nào
Ngọc Nga luôn miệng chào mời khách giọng nói ngọt ngào của cô khiến khách mua hàng không thể từ chối Hoàng Dung cũng giống như bạn nhưng cô ghét năn nỉ nên bán chậm hơn bạn
Cô đi đủng đỉnh phía sau Ngọc Nga Ngọc Nga bảo :
- Vì học đại học mà bọn mình lại không muốn phiền cha mẹ nên phải cố gắng đừng dựa dẫm vào họ tiếp thị là nghề tay trái của sinh viên chúng ta Cố gắng nha!
Hai người lại đi dọc theo đường phố Buổi trưa vắng người, Hoàng Dung mệt phờ người,cô đi đủng đỉnh chẳng chút vội vàng
Đi ngang qua câu lạc bộ múa rối tuổi thơ ,hàng chữ cần tuyển nhân viên đặt ngay ngắn trên tấm bảng màu xanh trứoc cổng đập vào mắt cô như mời gọi Hoàng Dung đứng lại tò
mò nhìn vào bên trong :
Tuyển nhân viên múa rối hấp dẫn qu á ,Ngọc Nga l ại đây !Ngọc Nga dừng bước :
- Lại chuyện gì nữa vậy Dung ?
- Có cái này hay lắm Mi cầm giùm ta cái khay đi !
Ngọc Nga không hiểu ý bạn :
- Mi đ ịnh bày trò gì vậy ?
- Này đọc đi !
Ngọc Nga ngơ ngác trong khi Hoàng Dung kéo tay cô chỉ vào tấm bảng
Trang 6- Ừ, thì người ta tuyển nhân viên múa rối ,có gì lạ đâu
Không ngờ Hoàng Dung gỡ nhanh khay dầu gội đầu trước ngực mang vô cổ bạn ,cười đắc ý vẻ bí mật lắm :
- Mình muốn dự tuyển
Ngọc Nga giật mình phì cười :
- Mi muốn làm nhân viên múa rối ư ? Múa rối ngoài đời chưa mệt sao lại đòi múa rối nước Nghề này không sướng đâu nhỏ
Hoàng Dung tự tin :
- Không thử thì sao biết sức mình đến đâu
- được ,rất khẳng khái vào thử đi,ta chờ !
Ngọc Nga lắc đầu nhìn theo bóng bạn Ho àng Dung l úc n
ào c ũng b ị b ốc d đ ồng , đòi làm nhiều vi ệc nh ưng v ịec g
ì c ũng ch ẳng đ ếnn ơi đ ến ch ốn c ả gi ờ th ì l ại mu ốn th
ử s ức v ào l ĩnh v ực ngh ệ thu ật n ày ,kh ông bi ết c ó l àm
đ ư ợc g ì kh ông Bi ết v ậy nh ưng ai n ỡ c ản d ịp may đ ến
v ới b ạn bao gi ờ
hoàng Dung bước nhanh vào phía trong câu lạc bộ Đến nơi,
cô ngước lên tầng trên rồi mới đi vào cửa Đây là lần đầu tiên cô đi xin việc làm ,xin chỗ tự mình chọn Mấy lần trước đều do cha mẹ tìm hoặc Ngọc Nga dẫn cô theo ,cô chẳng mấy bận tâm
Khi vào trong thì thấy vẫn còn hơn chục người trong phòng chờ ,Hoàng Dung rụt rè bước vào phòng
Mọi người nhìn làm cô rụt rè hơn Hầu như ai cũng căng thẳng làm cho cô cảmth ấy hồi hộp theo
Hoàng Dung rón rén tìm chỗ ngồi Một cô gái nhích vào nhường chỗ cho cô ngồi ,vẻ mặt cũng đầy căng thẳng :
- Đăng ký dự tuyển ở đây hả bạn ?
Cô hỏi cô gái kế bên Cô gái trẻ trung gật đầu :
- Đăng ký chỗ chị thư ký ,chị ấy vào trong rồi
- Vậy hả ?
Một lát sau có người đi ra cô gái khá xinh đẹp , ăn m ặc rất sang trọng Vóc dáng cô gái hình như rất phù hợp với bộ trang phục công sở màu hột gà làm nổi bật gương mặt trắng hồng Cô nhìn khắp lượt người và hỏi :
- Còn ai đăng ký nữa không ?
Mọi người đưa mắt nhìn ,Hoàng Dung lật đật đứng lên bảo :
Trang 7- Chúng tôi sẽ tuyển ngay Hình thức tuyển thì giám đốc Sĩ Khôi sẽ gọi lần lượt từng người vào thử tay nghề.Mọi người
sẽ có kết quả ngay Ưu tiên cho người đến trước
Hoàng Dung nghe nói thế liền thở dài thất vọng :
- Có lẽ mình đến muộn rồi
Nhưng Hoàng Dung không ngờ lại tuyển nhanh đến thế Những người đến trước cô chỉ vào vài phút có người đã ra ngay Vẻ mặt hình như rất thất vọng ,họ đi thẳng ra về Cô càng tưởng tượng ông giám đốc là một ông già khó tính hay một chàng trai trẻ chưa có kinh nghiệm cô chẳng đọc thêm được gì trên gương mặt của họ
Giọng cô thư ký Quyên thật ngọt ngào :
- Mời cô Hoàng Dung vào !
Hoàng Dung đi theo Ý Quyên vào trong phòng giám đốc cô chưa dám nhìn ngài giám đốc thì Ý Quyên lên tiếng
- Cô ngồi chờ một chút
- Thưa giám đốc đây là người cuối cùng
Giám đốc Sĩ Khôi đang cắm cúi trên bàn viết ,anh ra lệnh :
- Cô cho cô ấy thử việc đi Tôi qua ngay !
Hoàng Dung giật mình thảng thốt Cô rất ngạc nhiên vì gặp
“hắn” ở đây Không ngờ trái đất lại tròn ,cô nhanh chóng gặp lại cái người đã làm cô nổi giận trong buổi trưa có cơn mưa bất ngờ ấy Thì ra hắn ta là giám đốc của câu lạc bộ “tuổi thơ”
Hoàng Dung hơi khựng lại một chút rồi cô chợt nhớ ra mình
là ai liền phớt tỉnh ,lặng lẽ vờ như chẳng hề quen biết gì với
gã giám đốc trẻ măng đang nhìn cô với vẻ ngạc nhiên ,bối rối Cô cầm các chú rối lên và điều khiển một cách thành thạo ,say sưa chẳng khác gì một nhạc công thuần thục trước đôi mắt thán phục của mọi người
Một tràng pháo tay vang lên Giám đốc Sĩ Khôi bước tới bắt tay cô Anh cũng phớt tỉnh như chẳng hề quen biết cô bao giờ :
- Xin chúc mừng cô ,Hoàng Dung ạ Cô là người đầu tiên trong buổi dự tuyển hôm nay thực hiện đúng yêu cầu của chúng tôi
Cô ngơ ngác hỏi :
- Tôi được chọn chưa giám đốc ?
Cô thư ký Ý Quyên hơi khó chịu trước cách hỏi của Hoàng Dung liền đỡ lời Sĩ Khôi :
- Cô ra ngoài chờ một chút
Sĩ Khôi mỉm cười gọi Ý Quyên :
- Cô lại đây !
- Chi ạ ?
Ý Quyên bước lại cạnh giám đốc và thông báo với Hoàng Dung :
- Ba ngày nữa cô đ ến s ẽ c ó k ết qu ả
- Chưa có bây giờ sao ?
Ý Quyên nhìn cô rồi nhìn Sĩ Khôi cười :
- Xin cô thông cảm ,tuyển chọn còn phải qua nhiều vòng
Trang 8,chúng tôi còn xét lại rồi mới thông báo kết quả chính thức Nãy giờ Ngọc Nga chờ mãi không được liền theo chân mọi người vào đây tìm Hoàng Dung cô không đi tiếp thị dầu gội đầu mà say sưa xem Hoàng Dung dự thi Không ngờ Hoàng Dung lại lành nghề như thế Bấy lâu nay ở gần mà cô không biết hết tài của cô ấy Ngọc Nga thích thú :
Hoàng Dung định quay về ,cô lủi thủi bước đi Ngọc Nga réo :
- Ý,chờ mình với!
Tiếng kêu của Ngọc Nga làm cho Hoàng Dung giật mình quay lại :
- Ủa, mi không đi tiếp thị sao lại ở đây ?
Ngọc Nga cười trêu bạn :
- Sao lại đi, vào xem mi thử tay nghề chứ
- Mi thấy thế nào ?
Ngọc Nga đá một hòn sỏi văng đi trước mặt :
- Mi đang hỏi ta về việc gì ?
Hoàng Dung vỗ vai nhỏ bạn cười không nổi :
- Vậy nãy giờ mi xem cái gì giờ lịa hỏi ta ?
Ngọc Nga cười khanh khách :
- Ta biết rồi biết vì sao mi thích vào dự tuyển trong câu lạc
bộ Tuổi Thơ này,vì vì anh giám đốc trẻ ấy
- Gặp lại người quen thế nào cũng đạt ý nguyện thôi
Hoàng Dung nhìn bạn trừng trừng Dường như Ngọc Nga đang chọc quê cô thì phải Cô ré lên :
- Này ta thề có trời mà biết ,ai biết anh ta mà
không ,”hắn” là giám đốc nếu ta biết ta không vào đâu
- Tại sao kỳ vậy ?
- Không có gì cả chỉ tại không thích
Ngọc Nga véo mũi cô bạn cười :
- Thích thì đến không thích thì đi không dễ đâu nha
Hoàng Dung cãi lại :
- Gì mà không dễ Bây giờ mình đi tiếp thị đây
Nói xong cô bỏ đi nhanh về phía trước Ngọc Nga đuổi theo lằng nhằng bên tai :
Sao không làm nghề múa rối ?Ta thấy nó hợp với mi lắm Lúc nãy ta thấy anh giam đốc ấy tròn mắt lên kinh ngạc lắm
- Vậy à !
- Còn nữa,nhìn anh ta lạ lắm Hình như anh ta rất thích mi Hoàng Dung gạt phăng ý nghĩ ấy của cô bạn :
- Này còn nói nhăng nhít ta cho mi đi một mình đó
Thấy Hoàng Dung giận lẫy vô cớ ,Ngọc Nga biết nguyên nhân từ anh chàng ấy nên bảo :
- Ta không biết đùa ,là thật đó Lúc mi điều khiển các con rối ,anh giám đốc cứ tủm tỉm cười mãi và gật đầu một mình Ta nghĩ là mi sẽ được tuyển
Hoàng Dung mừng trong bụng nhưng chỉ buông lời :
- Thế à ! Phải chi giám đốc là ngừơi khác thì hay biết mấy Ngọc Nga bật cười:
Trang 9_Ta thì nghĩ ngược lại, phải chi những nơi mình xin việc luôn gặp người quen sẽ tốt hơn
Hoàng Dung che miệng ngáp:
_Mi thích nhờ vả quá Ta chúa ghét
Không hiểu sao Ngọc Nga cười khúc khích Hoàng Dung mà ghét nhờ vả bạn bè thì cô đỡ phiền biết chừng nào
_Có phải mi còn giận anh chàng vì làm lấm lem thỏ ngọc của mi không? Bụng dạ nhỏ nhen, tép riu Người ta xin lỗi
và hứa đền kia mà
Hoàng Dung nhướng mắt:
_Mi tin lời anh chàng xa lạ hứa cho qua chuyện à Người đâu
cả tin
_Hì hì… ta không cả tin mà ta tin chắc rằng hôm ấy anh chàng đã để mắt đến mi rồi đó Và hôm nay quả là ý trời Hai người có duyên mà
Hoàng Dung bực mình:
_Mi học khoa tâm lý từ bao giờ vậy? Ðoán bậy bạ, gì mà duyên nợ Gặp lại kẻ mình ghét lại bực mình, oan gia thì có _Sao lại nặng lời vậy cô nương Người ta rất ga-lăng, anh chàng ấy lại rất đẹp trai, lại là giám đốc Ôi… hay là mi làm mai cho ta đi Có mà mơ đấy bạn ạ
Hoàng Dung nhìn đôi mắt mơ màng của Ngọc Nga, cô phì cười:
_Ðược… nếu ta vào làm nhân viên trong chỗ múa rối, ta sẽ làm mai cho mi ngay
Ngọc Nga vờ thích thú:
_Hứa chắc nha!
_Ừ! Hứa… chỉ sợ anh ta chê mi là củ khoai tròn vo thôi Lúc
đó đừng trách ta nha
Ngọc Nga liếc bạn thật sắc rồi đùa bỡn thêm:
_Ta biết mi có bụng xấu làm gì dám nhường anh chàng đẹp trai ấy cho ta nên tìm cách chối quanh Ôi!… giận thì giận
_Ta thích nói sự thật, mi sẽ thích nghe đấy
_Không nghe!
_Thích nói thì nói
_Vậy nói đi
Ngọc Nga kéo tay Hoàng Dung lại, cô phán một câu xanh dờn:
_Cho mi biết, anh chàng ấy hình như đang thầm yêu mi đó Tin hay không thì tùy
Hoàng Dung liếc xéo bạn muốn đứt con mắt Cô mím môi lại, Ngọc Nga mở tròn mắt cười, Hoàng Dung la oai oái:
Trang 10_Ta nói cho mi biết ngày mai mi đừng đi tiếp thị nữa nha Ngọc Nga không hiểu:
_Chuyện này có liên quan gì đến ta?
_Có chứ Ngày mai mi nên đổi nghề là vừa
ấy cứ nhắc mãi, hay là nó đang để ý anh ta rồi “suy bụng ta
ra bụng người”, thật không biết đâu mà lường
~vô danh tiểu tốt~
Tham gia ngày: Jul 2005
Nơi Cư Ngụ: bên cái máy
Bài gởi: n/a
Đô: 0 [Kiểm Tra]
Đang hay mà bạn post tiếp đi :lelele:
ShadowSunset
Trang 11Bé vào mẫu giáo
Tham gia ngày: Feb 2006
Nơi Cư Ngụ: San jose CA
Trang 1204-07-2006, 12:38 AM #6 hoaxuyenchi
_Ê! Dậy chưa nhỏ?
Cô kéo dài:
_Dậy rồi, ai như mi ngủ ngáy như quỷ
_Cái gì?
Ngọc Nga ngóc đầu lên cười:
_Bắt gặp tại trận nha, thao thức vì nhớ đến chàng phải không?
Hoàng Dung đẩy mặt nhỏ bạn ra, kêu lên:
_Này, mới sáng đã nói nhảm
Ngọc Nga cười khúc khích trong chăn:
_Cứ cho là ta nói nhảm đi, vậy mà trúng tùm lum Người
ta thức dậy từ khuya vì hôm nay là ngày có kết quả mà Nôn nao!
_Xí, ai thèm nôn nao!
_Thật không?
_Thật
_Ngày mai mới đi nhận việc chứ?
_Sao lại đi nhận việc?
_Vì ta tin là mi sẽ là người Sĩ Khôi chọn đầu tiên
_Lại thầy bói, đoán mò
_Không đoán mò mà ta nhìn cử chỉ của mi và “hắn” ta biết chắc như vậy
Hoàng Dung ngóc đầu lên nhìn bạn:
_Ta, ta làm gì?
_Mi thích và thạo việc múa rối Còn chàng là giám đốc đang tuyển người, không tuyển mi thì tuyển ai Họa chăng chàng bị điên
_Mi tin chắc như vậy à?
_Ừ!
Hoàng Dung cảm thấy vui vui trong lòng nhưng cô sợ Ngọc Nga phát hiện ra sẽ cười cô mất Lúc này con nhỏ nói gì trúng phóc đó, ghê thiệt Ngọc Nga rất tinh ý và thích đùa
Cô bất giác kéo chăn trùm kín đầu nói nhỏ:
_Hôm nay rảnh ngủ thêm tí nữa
Ngọc Nga không để cô yên, kéo mạnh chiếc chăn ra: _Không được giấu mặt, mau dậy biết đâu một chút nữa anh ta tìm mi cho mà xem
_Có mà mơ Anh ta đâu có rảnh như mi
_Hôm nay chủ nhật ai mà chẳng rảnh
_Giỏi đoán mò mãi, để người ta ngủ thêm một chút _Nói… đêm qua làm gì không ngủ? Có phải thức nhớ ai không?
_Làm gì có Vì mệt mỏi… đi tiếp thị ta ngán thật đó
Trang 13_Bởi vậy mi tìm việc phù hợp cho mình, cứ ngồi một chỗ dùng hai tay của mình hoạt động sẽ sướng hơn Hoàng Dung quay sang bạn, khẽ nói:
_Không phải mình thích sướng, chỉ có điều công việc nào mình yêu thích có lẽ sẽ dễ thành công hơn, đúng không?
_Thôi vậy, hôm nay đi siêu thị Big nha
Hoàng Dung lắc đầu:
_Big có gì vui đâu Mình muốn nghỉ ở nhà cho khỏe Ngọc Nga chủ động kéo tay của Hoàng Dung lên Tức Ngọc Nga thật nhưng cô có tật hay quên cơn giận mỗi khi người ta chăm sóc mình Ai nỡ hình sự mãi với khuôn mặt đang cười tươi như hoa nhỉ?
Hoàng Dung uể oải ngồi dậy Cô né sang bên cho Ngọc Nga dọn dẹp, vẫn ngồi im lặng trên giường Cô muốn nằm xuống quá:
_ Ngọc Nga ngủ chút nữa đi!
_Thôi mà, mặt trời sắp lên đỉnh đầu rồi đó
Hai người đang nói chuyện thì chuông điện thoại ở dãy cầu thang reo vang Cô Tâm quản lý ký túc xá nữ bước vào phòng Hoàng Dung, thấy bừa bộn cô bảo:
_Giờ này chưa dậy sao em? Hoàng Dung có điện thoại kìa
Hoàng Dung nhìn cô Tâm như ngầm hỏi Ngọc Nga giục:
_Ði nhanh lên!
_Tôi là Sĩ Khôi đây
Thì ra là hắn Ngọc Nga đoán không sai Hoàng Dung lắc đầu cười một mình Giọng cô tự nhiên nhẹ nhàng hơn:
_Xin lỗi anh tìm tôi có việc gì vậy?
Hình như Sĩ Khôi đang cười trong máy:
_Tôi chỉ muốn báo cho cô một việc
_Việc gì, quan trọng không?
_Với cô chắc quan trọng
_Sao anh biết?
Giọng anh trở nên nghiêm túc lạ:
Trang 14_Bởi vì cô đã đăng ký dự tuyển và tôi biết không có lý
do gì mà người xin việc lại không mừng khi nhận tin mình được trúng tuyển
Cách nói chuyện của Sĩ Khôi sao giống Ngọc Nga quá Lúc nào cũng đoán già đoán non
_Cảm ơn anh nha!
_Tôi quên chuyện ấy rồi
_Nếu vậy nhớ sáng mai cô đến nhận việc ở câu lạc bộ múa rối Tuổi Thơ nha!
Hoàng Dung thở phào nhẹ nhõm:
_Cảm ơn anh nha!
_Không cần đâu, ta còn gặp nhau nhiều nữa mà Thôi, hẹn mai gặp nhé!
Hoàng Dung buông máy Cô lẩm bẩm một mình Tự nhiên lại hẹn gặp người ta kỳ thật Cô tưởng tượng ra cái cười rất dễ ghét của anh mà cảm thấy tức tức trong lòng Nhưng giọng nói trong điện thoại lúc nãy rất dịu dàng nghiêm túc khiến cô cảm thấy như đang trông thấy anh
_Sĩ Khôi gọi bảo ngày mai mình đến nhận việc
Ngọc Nga vỗ vai bạn một cái thật mạnh:
_Chúc mừng mi Ðược giám đốc quan tâm bao giờ cũng tốt cả
_Ai nói với mi anh ta quan tâm đến ta chứ?
Ngọc Nga lắc đầu vuốt mũi bạn:
_Mi giả ngốc hay ngốc thật vậy? Gọi điện, trực tiếp báo tin cho nhân viên Ôi chao, không gọi là quan tâm thì gọi
là gì nhỉ?
Thấy Ngọc Nga có vẻ trêu đùa, cô nhướng mắt:
_Tùy mi nghĩ thế nào cũng được Ngày mai ta từ giã cái khay dầu gội đầu là mừng rồi
_Hình như mi cũng biết vui khi nghe tin trúng tuyển Hoàng Dung gật đầu tủm tỉm, nét mặt cô rạng rỡ:
Trang 15_Dĩ nhiên là vui rồi Lần đầu tiên tự ta xin việc thành công đấy
Sáng hôm sau, Hoàng Dung dậy sớm Cô ăn mặc tươm tất, trang điểm một chút Không hiểu tự nhiên sao lại cầu
kỳ như thế khi ra đường Ðây cũng là lần đầu tiên cô mất thì giờ trang điểm Hoàng Dung không muốn dưới mắt
Sĩ Khôi cô là cô bé tầm thường, hay cô muốn mình đẹp như Ý Quyên Cô thư ký xinh đẹp cận kề bên Sĩ Khôi, hình như Hoàng Dung cảm giác không yên
Cô ngắm mình trong gương, thoa lại đôi môi cho mịn màng hơn Hoàng Dung cảm thấy tự tin hơn khi lát nữa
cô sẽ đối diện với Sĩ Khôi Không biết cô có cảm giác như thế nào nhỉ?
Ngọc Nga vẫn mãi ngủ Hoàng Dung bước nhẹ nhàng ra khỏi phòng Cô rời ký túc xá thong dong trên chiếc Chaly đến câu lạc bộ múa rối Tuổi Thơ thật sớm hơn dự định Cánh cổng vừa mở bên trong còn im lặng như tờ Hoàng Dung dựng xe vào nhà xe rồi cô ngồi trên chiếc ghế đá bên ngoài dáng vẻ rất ung dung, thư thái Cô nghĩ chốc nữa Sĩ Khôi sẽ đến Người anh gặp đầu tiên sẽ là
cô, chắc chắn anh ngạc nhiên lắm
Hoàng Dung mãi ngồi suy nghĩ, đã hơn bảy giờ cô đứng lên nôn nóng nhìn ra ngoài Không ngờ Ý Quyên bước vào thật đẹp Bộ y phục của Ý Quyên thật vừa vặn khiến cho cô có sức cuốn hút lạ thường Hoàng Dung cứ ngây
ra nhìn Cô nghĩ Ý Quyên có lẽ nhiều chàng trai mê như điếu đổ vì cô có dáng rất hấp dẫn Hoàng Dung còn rất thích nhìn huống hồ mấy chàng trai
Mãi nghĩ lung tung, cô giật mình khi Ý Quyên vừa dọn bàn thư ký và giám đốc vừa nói chuyện với Hoàng Dung
Trang 16thật thân mật:
_Cô đến sớm vậy hả Hoàng Dung?
Hoàng Dung rất thích Ý Quyên, cô bắt chuyện:
_Chị làm ở đây lâu chưa?
Ý Quyên cất giọng ngọt ngào:
_Hai năm Chắc Hoàng Dung còn đi học?
Hoàng Dung cảm thấy rất phấn khởi Cô không ngờ xin việc lại đơn giản như thế Mới ba ngày đã đến nhận việc,
dễ ợt hơn người ta ăn cơm uống nước Cô cứ lo mình sẽ không được nhận không ngờ người ta tuyển người rất dễ Bây giờ cô thư ký rất duyên lại nói chuyện với cô thật cởi mở như bạn bè thân thiết:
_Em còn đi học chị ạ
Ý Quyên cười rất duyên:
_Em có thích chỗ làm mới này không?
Hoàng Dung gật đầu:
_Một đội bốn, năm người Chị thấy em điều khiển con rối rất thành thạo Em đã học khóa múa rồi nào chưa sao giỏi quá vậy?
Hoàng Dung vuốt mái tóc cột gọn phía sau kéo về một bên, trông cô gọn gàng trẻ trung lạ Cô mỉm cười đáp: _Em biết từ nhỏ, do rất đam mê thích thú nên cứ hoạt động chăm chỉ Tất cả đều tự phát chị ạ
_Thế à! Vậy mà chị cứ ngỡ là em từng ở đội múa rối nào chứ
_Ðâu có
Cả hai cùng cười vui vẻ
_Em có thể làm thử lại cho chị xem không?
_Ðược chứ ạ
Hoàng Dung ngồi vào chỗ, cô bắt đầu điều khiển những con rối thật thuần thục Tuy không bài bản nào cả nhưng khéo léo tài tình khiến Ý Quyên phải bật cười
_Giỏi lắm, nhưng em phải học theo bài bản, lớp kịch mới được
Trang 17Cả buổi sáng giám đốc Sĩ Khôi không xuất hiện làm cho Hoàng Dung hơi ngạc nhiên không hiểu anh bận việc gì Lòng cô hơi nao nao khó tả, hình như cô đang thất vọng thì phải Mọi công việc trong câu lạc bộ múa rối Tuổi Thơ đều do Ý Quyên điều hành Cô thư ký trẻ trung, xinh đẹp lại đa tài, quán xuyến tất cả các việc lớn, nhỏ nơi này, thật trôi chảy
Gần trưa, Hoàng Dung lại gần chỗ cô thư ký xinh đẹp hỏi vài chỗ kỹ thuật múa rối Ý Quyên tận tình chỉ bảo Thấy Hoàng Dung chăm chỉ, Ý Quyên có vẻ hài lòng: _Anh Sĩ Khôi rất thích những con người siêng năng: Thì ra thế! Ý Quyên rất siêng năng để lấy cảm tình của
Sĩ Khôi chăng? Hoàng Dung lại suy nghĩ xa xôi
_Hình như chị rất hiểu về giám đốc?
Không ngờ Ý Quyên lại thích thú, cô tiết lộ:
_Không phải hiểu giám đốc mà biết rõ cả tính ý và ý thích, tình cảm của anh ấy vì ngày xưa chị và Sĩ Khôi cùng học chung một lớp
Hoàng Dung cười vô tư:
_Làm việc chung bao nhiêu năm, chị và anh ấy không có tình cảm sao?
Dường như Ý Quyên đỏ mặt nhưng chỉ một thoáng cô lấy bình tĩnh lại ngay:
_Chị không biết nữa Với phụ nữ anh ấy rất ga-lăng, với bạn bè luôn lịch sự Giám đốc Sĩ Khôi chưa có tình cảm nhất định với ai cả Chị hơi buồn và đang muốn tìm ý trung nhân đây Em thấy anh ta thế nào?
Hoàng Dung không hiểu:
_Thế nào là thế nào?
_Chị muốn hỏi em về ấn tượng ban đầu khi gặp Sĩ Khôi?
_À… nói chung… anh ấy tốt, ga-lăng
_Anh ấy đẹp trai, hình như chị thích anh ấy
Ý Quyên không từ chối:
_Chị cũng có cảm tình với người ta nhưng anh ấy như con bướm lượn lờ trên những bông hoa xinh biết đậu nơi nào
Trang 18Hoàng Dung che miệng cười khúc khích:
Ý Quyên bỗng ngắm nghía cô rồi phán một câu:
_Em rất đẹp Hoàng Dung ạ
Chị ta nói với ý gì Hoàng Dung không hiểu Khen cô đẹp thì ít người khen vì cô vốn đẹp sẵn nhưng cô ít khi
để ý sắc đẹp của mình mà kiêu hãnh Hoàng Dung cười bẽn lẽn:
_Em xấu ma chê quỷ hờn chứ đẹp gì Em đang ngưỡng
_Thôi chị đừng có khen, em sợ bị bể mũi lắm
Hoàng Dung cười vô tư trước câu đùa của mình
_Em thật vui vẻ lại biết đùa Trước đây ở phòng có mình chị và anh Sĩ Khôi buồn chết đi được
_Còn mấy nhân viên?
_Họ lầm lì làm xong việc thì về Họ không tài và vui như em đâu
_Chị mà nguyên tắc sao?
Hoàng Dung ngạc nhiên, Ý Quyên gật đầu:
_Thật ra bắt buộc mọi người làm đúng kỹ thuật, đúng giờ cũng là quy định chung Vậy mà họ bảo chị nguyên tắc khó khăn Còn anh ấy rất thoải mái
_Vậy hả! Chị làm đúng quy định thôi mà
_Nói như em là hiểu chị rồi đó Họ không nghĩ vậy Họ bảo chị khó khăn À trưa rồi em không về à?
Hoàng Dung lắc đầu:
Trang 19_Nhà xa em muốn ở lại Còn chị?
_Chị cũng vậy Hay là ta kiếm gì ăn đi Hoàng Dung? Tươi cười, Hoàng Dung đứng lên:
_Em định rủ chị đi ăn nhưng ngại
Ý Quyên định nói gì thêm, chưa kịp mở lời thì Sĩ Khôi
về tới Anh đưa mắt nhìn hai cô gái rồi tươi cười bảo: _Các cô chưa nghỉ sao?
Ý Quyên lịch sự:
_Anh mới về đến à?
Sĩ Khôi đặt nhẹ chiếc cặp táp lên bàn bảo:
_Tôi bận họp hành trên phường chuẩn bị lễ hội tới và các buổi biểu diễn trong các tụ điểm nên xong là tôi đến đây ngay
_Anh chưa ăn gì à?
_Chưa
_Bọn em đang đói đây
Hoàng Dung thấy Sĩ Khôi và Ý Quyên nói chuyện thân mật, cô ngại nên từ chối:
_Chị Ý Quyên hay là em về chiều trở lại
Sĩ Khôi vừa tháo chiếc cà vạt ra vội đưa tay ngăn Hoàng Dung:
_Tôi định đưa hai người cùng đi ăn cho vui nên vào đây Không ngờ cả hai vẫn còn ở lại chưa về Tôi đại diện mời cả Hoàng Dung cùng đi được không?
Hoàng Dung ngần ngại:
_Hai người cứ tự nhiên Chiều em trở lại làm
Tiếng “em” nghe thân thiết và ngọt ngào lạ lùng Sĩ Khôi mím môi đưa mắt nhìn cô Ðôi mắt dịu dàng thân tình khác với vẻ ngang ngang giễu cợt trong buổi chiều mưa
ấy làm cô tức cành hông Hoàng Dung ngạc nhiên không
ít về anh ta Ở đâu là con người thật của anh, cô không biết mà lần Anh ta làm cho Hoàng Dung lúng túng bị động thật sự Ðến lượt cô đứng yên suy nghĩ
Mà Sĩ Khôi cũng không để cô có thời gian suy nghĩ Anh chủ động dắt xe ra đường khiến Ý Quyên và Hoàng Dung buộc phải đi theo Cô tò mò nhìn anh:
_Không được, tôi mời cả hai mà Cô đành từ chối sao? _Em…
Ý Quyên kéo tay cô:
_Nè giám đốc của chúng ta thường hay ga-lăng và chăm sóc nhân viên như thế Cô đừng ngại, giám đốc buồn nha Hoàng Dung
_Cô có xe không Hoàng Dung?
Lật đật Hoàng Dung đáp:
_Có ạ, xe để ngoài kia
_Hai cô đi nhanh nhé!
Sĩ Khôi ra ngoài trước Ý Quyên nhìn Hoàng Dung bảo: _Em thấy chị nói có đúng không? Anh ấy bao giờ cũng lịch sự nhất là với phụ nữ
_Một con người hào hoa, phong nhã
Trang 20Ý Quyên gật đầu, cô mở tủ lấy chiếc túi xách rất đẹp mang vào vai cùng Hoàng Dung tranh thủ ra ngoài
Cô rất ngạc nhiên khi chiếc Chaly của mình đứng cạnh
xe của anh Sĩ Khôi có vẻ chờ đợi:
_Phụ nữ bao giờ cũng chậm chạp
Hoàng Dung leo lên xe rồ ga Xe không nổ máy Cô đạp mấy lần:
_Xe có sự cố à?
_Có lẽ… dựng ngoài mưa nên bugi bị ướt
Sĩ Khôi đưa xe cho cô, giọng thật ngọt:
_Mấy chiếc xe thường nhõng nhẽo với các cô gái chân yếu tay mềm gặp chúng tôi là nó sợ ngay
_Chúng ta đi đi giám đốc
Sĩ Khôi nhìn Ý Quyên nhắc:
_Ðừng gọi tôi như vậy nhất là ở chỗ lạ, tôi không thích
Cô lên xe tôi chở hay “Hoàng Dung”?
Ý Quyên cười rất duyên đưa đẩy:
_Tùy ai cho đi ké thì lên
Rất lịch sự, Sĩ Khôi chờ đợi:
_Lên xe đi tôi chở cho
Ý Quyên nhẹ nhàng khép nép ngồi sau Sĩ Khôi Hoàng Dung thấy cô ấy tươi cười hãnh diện tự dưng cô thấy buồn buồn Trông họ xứng đôi lắm, vả lại Ý Quyên rất chiều chuộng anh Sĩ Khôi đối với cô ấy rất thân mật
Họ chạy qua mấy quãng đường Hoàng Dung cứ đuổi theo anh ở phía sau Sĩ Khôi và Ý Quyên nói chuyện gì trông họ vui vẻ quá Hoàng Dung cho xe chạy từ từ Sĩ Khôi chậm lại có ý chờ cô Thỉnh thoảng anh ngoái lại trông về phía sau
Nhà hàng nhỏ ở một đường phố bày bán nhiều món ăn ngon Sĩ Khôi dừng xe lại ra hiệu cho Hoàng Dung đã đến nơi Ý Quyên xuống xe, cô nhẹ nhàng nắm tay Hoàng Dung kéo vào một cái bàn gần cửa sổ rất thoáng _Chúng ta ngồi đây nha
Hoàng Dung gật đầu Khách ăn khá đông Sĩ Khôi gọi món ăn cho hai người vào trong anh hỏi:
_Hai người ăn gì?
Ý Quyên đưa mắt nhìn anh rồi nhìn Hoàng Dung:
_Em như cũ Anh hỏi Hoàng Dung kìa Hôm nay giám đốc đãi tân nhân viên em đừng lo
Sĩ Khôi nhìn hai người bằng cặp mắt lạ lẫm:
_Hai người mới đây mà thân quá nhỉ?
Ý Quyên phì cười rồi gật đầu:
_Hoàng Dung rất vui Em và cô ấy hợp nhau lắm
Sĩ Khôi quay đi cười:
_Cô nói làm tôi tưởng cô là… nữ ái nam chẳng bằng Cô lại thích một cô gái đẹp Nếu là tôi nói câu ấy sẽ dễ nghe
Bẽn lẽn, Ý Quyên đưa mắt liếc nhẹ anh:
_Người ta thích cô ấy vui vẻ, biết nói chuyện cởi mở
Trang 21khác với các nhân viên anh trước đây, chứ ai lại… kỳ ghê!
Sĩ Khôi cười to:
_Vậy mà tôi cứ tưởng hai người hạp chuyện khác À quên Hoàng Dung ăn món gì gọi thêm nha
_Dạ, không cần đâu anh
Tự nhiên Hoàng Dung thấy mình nhu mì lạ Cô không muốn Ý Quyên chê cô là con bé lấc khấc
Sĩ Khôi đặt vào chén mỗi người một cái đùi gà Hoàng Dung che chén lại:
_Anh dùng đi!
Sĩ Khôi như đã từng thân với cô:
_Phỏng vấn thành công rồi Cô đã chuẩn bị tinh thần đi làm chưa?
Hoàng Dung nhìn anh một cách lạ lùng:
_Dĩ nhiên là chuẩn bị tốt rồi
Ý Quyên gắp thức ăn cho Sĩ Khôi:
_Anh ăn chút gì đi, sẽ bị đói nếu như nói nhiều đó _Ðược rồi Ý Quyên Cô lo cho mình kìa
_Em vẫn tươi tốt chỉ có anh cả buổi không ăn gì sẽ bị đau bao tử cho mà xem
_Ðừng lo cho tôi Tôi khỏe lắm Ý Quyên Cô giúp tôi lo cho cô bạn mới của cô kìa Sao mà ăn ít vậy Hoàng Dung?
Hoàng Dung thấy họ chăm sóc cho nhau, hồn cô lơ lửng trên cành cây Trước mặt cô Ý Quyên chăm sóc cho Sĩ Khôi rất chu đáo khiến cô ganh tỵ Nhưng dường như Sĩ Khôi không để ý cử chỉ nhỏ nhặt ấy Anh đang muốn chăm sóc cho cô Có thật lòng không, cô không biết Tự nhiên cô thấy mình đi chung với họ là một sai lầm Cô thấy kỳ kỳ, dù bữa ăn trưa diễn ra thật vui vẻ Sĩ Khôi cố pha trò cho mọi người vui Nhưng Hoàng Dung vẫn thấy
lạ lẫm Cô không thể hòa vào không khí mới này một cách tự nhiên được
Sĩ Khôi thỉnh thoảng lại nhìn về phía cô với ánh mắt dịu dàng Cái nhìn của anh thật ấn tượng Ðôi mắt như có sao, sắc nét đầy thu hút Cái nhìn thật đa tình, mộng mơ Mỗi lần nhìn lên bắt gặp anh nhìn mình Hoàng Dung đành nhìn sang hướng khác Khuôn mặt anh quyến rũ một cách kỳ lạ Vẻ đẹp nam tính ấy Ý Quyên say mê là đúng rồi
Thốt nhiên một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm lấy hồn cô Hoàng Dung mơ màng trong cảm giác ấy Lần đầu tiên
cô cảm nhận được sự yêu thương trìu mến từ đôi mắt lãng mạn của một người con trai đem tới nó làm cho cô trở nên yếu đuối hẳn đi
Không biết Sĩ Khôi có cảm nhận được tâm trạng của cô lúc này không chỉ thấy anh vẫn săn sóc chu đáo cho cả hai, phần cô anh lo lắng hơn một tí Chỉ tiếc bữa tiệc hôm nay lại có thêm người Ý Quyên ở giữa hai người
Trang 22Hoàng Dung không thể nói chuyện vô tư như trước Hình như có một cái gì đó xảy ra trong lòng cô, xôn xao, say sưa, làm thay đổi cả cách xử thế lẩn cử chỉ của cô
Sĩ Khôi đứng lên san cơm thêm cho cô và anh gắp mấy miếng thịt ram cho cô Thật tự nhiên anh bảo:
_Dành ưu tiên cho người mới
Hoàng Dung đỡ tay anh:
_Em không dùng nữa Chị Ý Quyên ăn giùm đi
_Phần cô, cô cứ ăn nhường cái gì
Ý Quyên vẫn mỉm cười nhẹ nhàng không chút thay đổi trên nét mặt kiêu kỳ:
_Em cứ làm theo lời giám đốc đi Hoàng Dung kẻo anh
ấy buồn
Cô ăn nhỏ nhẹ như mèo:
_Nhưng em ăn ít lắm No rồi, anh thông cảm
_Anh thấy mấy nhân viên mới tuyển thế nào?
Sĩ Khôi nhìn về phía Hoàng Dung giọng anh trầm tĩnh: _Ngoài Hoàng Dung có tay nghề khá, các cô cậu khác phải rèn luyện kỹ
Ý Quyên nói như khoe:
_Sáng nay họ đến đông đủ, luyện tập khá tốt
_Vậy hả? Cám ơn cô
_Có gì đâu, giúp anh cũng là điều em mong muốn mà Anh đừng ngại
Sĩ Khôi thấy Hoàng Dung lén nhìn mình, anh vội lảng đi:
_Tôi bận việc nên cô phải điều hành mọi việc Ðây là chầu tôi đãi cô trả công cô nhé!
Ý Quyên cười, Sĩ Khôi thấy Hoàng Dung chỉ khẽ nhếch môi Câu chuyện ba người thật ra chỉ có anh và Ý Quyên trao đổi rôm rả, còn Hoàng Dung hôm nay rất lạ Không
lẽ cô nàng còn giận anh Người đâu mà giận dai thế Anh không tin
Sĩ Khôi ngầm quan sát cô Suốt bữa ăn không hiểu sao
cô không vui, không nói chuyện nhiều dù cho anh và Ý Quyên cố tạo cho bữa tiệc vui vẻ Hôm nay trông cô
“ngoan như thỏ, hiền như nai” Sĩ Khôi ăn xong, anh tự tay mời cô uống nước, Hoàng Dung hơi áy náy, cảm ơn anh Hành động của anh làm Ý Quyên hơi bất ngờ Cô nhìn hai người nhưng chỉ một giây thôi, cô trở lại tươi cười Ý Quyên thật không đơn giản chút nào Hoàng Dung cảm thấy xúc động trong tâm hồn Hình như cả ba người đang đuổi bắt nhau Chẳng ai hiểu ai cả
Hoàng Dung thấy mình đang sống trong tâm trạng không
Trang 23phải là mình Tự nhiên cô trở nên hiền lành nhu mì quá Chính Hoàng Dung cũng không hiểu sao trước mặt hắn,
cô lại tỏ ra nhu mì đến như vậy Chuyện lạ trên đời! Chủ nhật, Hoàng Dung nằm lăn trên giường lười biếng dậy sớm Cô hát khe khẽ một mình, vẻ mặt tươi roi rói làm Ngọc Nga chú ý:
_Chà, lúc này người ta yêu đời ghê Mới bảnh mắt ra đã nghe tiếng hát giòn giã
Hoàng Dung dường như không để ý lời của Ngọc Nga nói Cô tiếp tục hát to hơn
_Thôi, tắt đài giùm đi cô hai Mới sáng đã phát thanh nghe mệt quá
Hoàng Dung bật dậy như lò xo:
_Mệt thì nghỉ bạn ạ
_Ta chỉ muốn mi tắt đài kìa
_Ơ… sao lúc này khó tính vậy Ngọc Nga? Hay là… _Cái gì? Ta đang bực mình đó
Ðến lượt Hoàng Dung chọc bạn:
_Hình như mi bị bồ đá sao mặt mày khó coi quá
_Nói bậy Ta đang kỵ tiếng ấy
_Tiếng gì? Bỏ hay đá?
Ngọc Nga thở dài:
_Bồ chưa đá nhưng giận nhau mấy ngày nay, tức muốn chết
Hoàng Dung che miệng ngáp:
_Có bồ chi cho mệt! Tớ khỏe re, khỏi cần công sức hò hẹn và hiểu nhau mệt cả tâm hồn lẫn thể xác
Ngọc Nga nhìn bạn, bĩu môi:
_Nè, đừng có nói liều Mai mốt có người yêu rồi biết em
ạ
_Hổng dám đâu, ta không thèm!
Ngọc Nga liếc xéo cô:
_Nói thật chứ? Ta thấy mới có mấy hôm mà anh chàng giám đốc cứ gọi điện đến mãi Không quen ai gọi làm gì?
Hoàng Dung bĩu môi:
_Tại anh giám đốc của ta ga-lăng mọi chỗ nên vậy thôi, không có gì hơn
_Nhưng ta thấy mi rất yêu đời
_Hát là yêu đời sao? Ta thích hát lâu rồi
_Giọng hát, cách nói chuyện của mi rất khác, đừng chối quanh co
Hoàng Dung nói liều:
_Giọng hát thay đổi thì đã sao?
_Không sao… yêu đời hơn, nhu mì hơn… đủ để người
ta yêu là được
_Nói nhảm quá, mi nên lo chuyện mình trước đi
Ngọc Nga chợt ngồi xuống cạnh cô Hoàng Dung tập hít thở trên giuờng:
_Nè, ta hỏi thật, mi đến có thấy anh giám đốc có người
Trang 24yêu chưa?
Hoàng Dung ngưng tập thể dục, lắc đầu:
_Ai thèm để ý hắn làm gì mà hỏi
Ngọc Nga không buông tha:
_Nè không để ý người quan tâm đến mình mới lạ đó Mi quả kỳ cục!
Bị bản quở trách, Hoàng Dung cười to:
_Xem ra mi quan tâm hơn ta rồi Hay là muốn kết model với Sĩ Khôi ta làm mai cho Nhưng ta sợ Tuấn Dũng bắt
ta thế vào chỗ mi thì chết
Ngọc Nga đẩy đưa:
_Sao mà chết? Tuan Dũng ga-lăng lắm không thua Sĩ Khôi đâu
_Hoàng Dung búng vào mũi bạn cười to:
_Nếu ga-lăng sao lúc nãy có người tan phiền nhỉ?
_Ơ… tại vì cãi nhau là do bất đồng quan điểm, cãi nhau đâu phải là không yêu nhau nữa!
_Vậy mi nhắc đến Sĩ Khôi làm gì?
Ngọc Nga hích cùi chỏ vào hông bạn:
_Sĩ Khôi để ý mi chứ đâu phải ta Ta nhắc cho mi nhớ không được sao?
Hoàng Dung tập động tác cuối cùng:
_Cám ơn lòng tốt bao lao vì bạn của mi nha
_Xời ơi! Giờ này còn tập thể dục, mặt trời gần đứng bóng rồi bạn ơi
Vừa nói xong Ngọc Nga nghe tiếng gõ cửa gấp gáp sau
đó đều đều Hoàng Dung giật mình tròn mắt:
_Ai vậy?
Ngọc Nga lắc đầu:
_Không phải Tuấn Dũng
_Vậy ai chớ?
_Ai biết, dọn dẹp mau lên Con gái gì tệ!
Có tiếng gọi nhỏ phía trước:
_Hoàng Dung ơi có ở nhà không?
Trời đất! Giọng quen quen, không thể nào là anh ta Cô rất ngạc nhiên khi Sĩ Khôi đến tìm mình Hôm qua anh bảo nay rất bận cơ mà Vả lại, Ý Quyên được cử đi học lớp biên kịch kiêm đạo diễn múa ở Hà Nội tới ba tháng Công việc đè nặng trên vai anh Rảnh đâu mà chơi, hay
là cô nghe lầm?
_Hoàng Dung có ở nhà không?
Ðúng là anh ta rồi Hoàng Dung phóng ngay vào nhà vệ sinh Cô bảo Ngọc Nga:
_Chúng ta đã gặp nhau vài lần rồi Mời anh ngồi
Ngọc Nga lấy cho anh ly nước mát Sĩ Khôi bình thản
Trang 25ngồi xuống ghế như đã quen nơi này lắm Lát sau, anh hỏi:
_Hoàng Dung đi chợ sớm vậy cô?
Ngọc Nga suýt phì cười, cô định nói:
_Cô ta không có siêng vậy đâu
Nhưng sợ bạn mất mặt liền bảo:
_Không, Hoàng Dung đang giặt đồ phía sau
_Vậy hả?
_Anh gặp Hoàng Dung có chuyện gì không?
Sĩ Khôi cười lịch sự:
_Cũng có chút việc nhờ cô ấy
_Em nhắn lại được không?
May quá, cô đã rửa mặt mày, vệ sinh cá nhân xong, còn kịp trang điểm sơ Ngọc Nga ác ghê, biết mình đang thế này lại gọi thật là mất lịch sự Cô đành lò mặt ra khỏi nhà vệ sinh với nụ cười tươi tắn trên môi:
_Chào anh Sĩ Khôi!
Ngọc Nga không ngờ Hoàng Dung lại vứt bỏ bộ mặt
“bánh bèo” nhanh đến thế Trước mặt cô là một Hoàng Dung xinh xắn, lịch sự Sĩ Khôi đưa mắt nhìn Ánh mắt anh có vẻ vui vui:
_Hôm nay cô rảnh không?
Hoàng Dung ngồi xuống giường còn bề bộn, mặt cô đỏ lên vì xấu hổ Cô cố ý che lại bớt nhưng hình như Sĩ Khôi không để ý
_Không, ngay hôm nay… cô rảnh chứ?
Hoàng Dung đưa mắt nhìn Ngọc Nga, sợ nhỏ bạn chọc quê, giọng cô lấp lửng:
_Không biết có chuyện gì không? Em định dọn dẹp Ngọc Nga cất giọng vui vẻ tỏ ra mình rất lịch sự với bạn:
_Dọn dẹp gì nhiều, cứ để mình làm cho Mấy khi giám đốc nhờ mi cứ đi!
Sĩ Khôi mỉm cười ngại ngùng:
_Hay là cô cùng đi với chúng tôi
Thấy anh ngập ngừng, Hoàng Dung giới thiệu:
Trang 26_Ðây là Ngọc Nga, bạn thân của em Bây giờ em rảnh, anh nói xem chuyện gì?
Sĩ Khôi vào câu chuyện ngay:
_Hôm nay câu lạc bộ múa rối Thần tiên có mời tôi đi dự buổi sinh hoạt do hội tổ chức Tôi đề nghị cô đến đó học tập Chỉ vì họ mời gấp quá nên hôm qua tôi không kịp thông báo cho cô Ði chứ?
Hoàng Dung gật đầu ngay:
_Ði ngay Ngọc Nga đi theo được không?
_Ðược, tôi mời cô ấy thật mà
Hoàng Dung reo lên:
_Ôi, vậy thì vui quá, đi nha Ngọc Nga?
Cô lắc tay bạn, nhưng xem ra Ngọc Nga chẳng có hứng thú chút nào:
_Tưởng xem phim, đi Ðầm Sen, Suối Tiên, xem ca nhạc hoặc đi nhà hàng mình theo ngay Ối giời, múa rối, mình không thích mấy con vật giả ấy đâu Hai người cứ đi đi Hoàng Dung cụt hứng:
_Gì mà vật giả Mi dốt mảng chuyên môn qua, có đi cũng chẳng hiểu gì
Ngọc Nga gật đầu:
_Ðúng đó, không thích làm gì có hứng thú Người ta không thích thì đừng ép
Hoàng Dung cười như làm hòa:
_Vậy mi muốn ở nhà thì đừng than cực nha
_Không than đâu Hai người cứ đi chơi vui vẻ, có mình vướng víu mất tự nhiên
Sĩ Khôi đưa mắt nhìn Ngọc Nga tinh nghịch, còn Hoàng Dung tức ấm ách Cô nói giọng vừa đùa vừa thật:
_Này, hôm nay hẹn với người yêu rồi làm bộ từ chối hả? Lúc ta về không có ở nhà thì đừng trách ta đó
_Thôi, lo sửa soạn rồi đi kẻo anh Sĩ Khôi chờ kìa Ở đó lảm nhảm mãi
_Anh chờ em chút nha Sĩ Khôi!
_Nhanh nhanh nha Hoàng Dung!
Chưa chi đã hối thúc, cô bước đi còn để lại cái nhìn sắc lẹm Sĩ Khôi mỉm cười bảo Ngọc Nga:
_Hai cô ở đây chắc vui lắm?
Ngọc Nga nhanh miệng:
_Vui thì ít, bực nhiều anh ạ
_Tại sao?
_Vì hai đứa thích cãi cho vui
_Ôi, cô nói lòng vòng quá, cãi nhau sao mà vui?
_Vui chứ anh, cãi là tranh luận chứ không phải cãi cọ đâu
Trang 27mà ăn hiếp bạn em nha
Sĩ Khôi cười to:
_Cô giúp tôi khống chế sự bướng bỉnh ấy được không? Tôi trả ơn ngay, bướng nhưng dễ thương
_Anh thấy thế à? Bạn em chưa có bạn trai đó
Hình như Sĩ Khôi thích thú điều này:
_Thật không? Cô gái xinh xắn như Hoàng Dung lẽ nào chưa có bạn trai?
Ngọc Nga tươi cười:
_Không hiểu sao nó ghét người ta nữa, em khuyên mãi
_Chưa có mảnh tình nào vắt vai cả
_Tình yêu bỏ vào tim, vào óc chứ anh vắt vai thì rơi mất đấy
_Bởi vậy tôi mới nói…
_Vậy tôi yên tâm rồi
Sĩ Khôi định đùa cho vui:
_Cô thương bạn mình quá nhỉ? Còn cô có bạn chưa? Ngọc Nga đỏ mặt:
_Có nhưng chia tay rồi
_Anh khéo nói chuyện quá Bọn em đang cãi cọ với nhau nên chia tay cho xong
_Tôi nghĩ anh chàng người yêu của cô sẽ quay lại thôi, ai
nỡ bỏ một cô gái xinh đẹp, thông minh thế này
Ngọc Nga nhìn anh như không tin lắm
_Anh nói theo tâm lý hay đang an ủi tôi?
_Cả hai
Hai người lại hé nụ cười gượng Hoàng Dung bước ra, chiếc áo hồng điểm xanh khiến cô trở nên xinh đẹp lạ lùng Ngọc Nga đá mắt về phía cô:
_Trông mi giống diễn viên Hàn Quốc quá!
Hoàng Dung nguýt bạn:
_Khéo nịnh, không sợ anh Sĩ Khôi cười cho Cô thư ký của anh xinh đẹp không thể tả
_Vậy à! Nhớ tranh thủ nghe nhỏ
Trang 28Ngọc Nga nói nhỏ vào tai cô Hoàng Dung véo vào tay bạn thật đau:
_Người đâu nói chuyện bậy bạ mãi, khó ưa
Ngọc Nga cười nắc nẻ, Hoàng Dung kêu to rồi bước theo
Sĩ Khôi
_Chúng tôi đi nha Ngọc Nga
Cô gật đầu rồi nhìn theo Bỗng sực nhớ ra điều gì, Ngọc Nga chạy theo:
_Hoàng Dung đợi đã
Hai người đang nói chuyện vui vẻ nghe Ngọc Nga gọi,
họ dừng chân lại
_Chuyện gì nữa vậy Ngọc Nga?
_Dĩ nhiên là có, chi vậy nhỏ?
Ngọc Nga nhìn Hoàng Dung thở dốc:
_Hai người đi nhanh thật, mới thoắt cái chạy theo bở hơi tai
Hoàng Dung nhíu mày:
_Mất thì giờ quá, nói mau!
_Gì mà nôn nóng quá cô Hai Mi đi xe với anh Sĩ Khôi
để chiếc Chaly đến trưa ta đi siêu thị mua đồ ăn
Sĩ Khôi gật đầu ngay:
_Có gì đâu Ðể tôi đưa cô đi, lẫn về cho
_Nhưng… không tiện
Hoàng Dung e ngại Sĩ Khôi nói thêm:
_Chúng ta là bạn bè, có gì mà ngại Ðể xe lại cho cô ấy
đi Hoàng Dung
Hoàng Dung bước đi:
_Nhớ đừng đi chơi lâu à nghen
Ngọc Nga nhìn theo bạn:
_Làm như người ta là con nít, dặn hoài, lo mình kìa _Lo gì? Chuyện đùa à? Ta đi công tác chứ bộ
_Chúc hai người vui vẻ
Sĩ Khôi và Hoàng Dung đi xuống cầu thang Cô nhường anh đi trước Chợt Hoàng Dung vấp nhẹ Cô bước hụt chân ngã nhào tới trước May mà Sĩ Khôi chụp lấy cô lại Cô gần như ôm lấy người anh:
_Ối… !
_Có sao không Hoàng Dung?
Anh nắm chặt tay cô Lúc hoàn hồn, cô bẽn lẽn đứng sang bên:
_Không sao cả, đi đi anh
Sĩ Khôi buông tay cô ra Cái nhìn của anh lúc ấy lạ làm sao Hình như thu lấy cả hồn cô Lần đầu tiên cô bắt gặp
sự thân ái tràn đầy trong mắt người con trai Hơi thở nồng nàn của anh, cô còn nghe thấy thoảng bay trong gió
ấm áp Cô thẹn thùng vì sự cố lúc nãy
Hoàng Dung bước nhanh như chạy trốn nhưng vài bước
tự dưng cô thấy chân đau buốt Có lẽ trật gân rồi Cô sợ
Sĩ Khôi trông thấy sẽ lo lắng Nhưng còn hai dãy cầu thang nữa, cô gắng gượng đau muốn khóc lên Sĩ Khôi
Trang 29vẫn còn tần ngần vì sự việc vừa rồi Anh tức cười cho Hoàng Dung quá, sợ cô thẹn tội nghiệp, anh lên tiếng: _Trên đường người ta luôn gặp những vấp váp như thế Nếu có người đỡ lấy kịp thời sẽ tốt hơn nhiều
Giờ này mà triết lý, Hoàng Dung cảm thấy đau buốt ở ngón chân Cô cố không rên nhưng không thể không nhăn nhó
Thấy cô im lặng lại đi từng bước Sĩ Khôi sinh nghi chạy theo:
_Hình như cô bị đau
Lúc này không thể im lặng, Hoàng Dung bật kêu lên: _Tôi bị đau chân quá
_Ðưa tôi xem
Hoàng Dung dừng lại, cô đành để anh quan tâm hơn là làm kiêu chịu đau đớn:
_Ái da! Ðau quá!
_Có lẽ bị bong gân Cô đi được không?
_Hơi đau, phải đi được chứ
_Ðể tôi dìu cô đi
Sĩ Khôi rất lo lắng khi thấy trán cô vã mồ hôi ra:
_Thôi đừng gắng nữa, hãy vịn vào tôi, tôi đưa cô đi bệnh viện
Hoàng Dung lắc đầu:
_Em không đi bệnh viện đâu
Sĩ Khôi lấy chiếc khăn tay lau nhẹ trán cô, giọng thân thiết:
_Bộ đau lắm hả? Mồ hôi đổ ra ướt cả mặt kìa
Cử chỉ săn sóc thân thiện của anh làm Hoàng Dung ngại ngùng Cô né đầu sang bên:
_Cứ để mặc em, coi chừng người ta cười
Cử chỉ của cô làm cho Sĩ Khôi cười mỉm:
_Cô lúc nào cũng kiêu hãnh cả ngay những lúc cần người khác giúp đỡ mình
_Không phải kiêu hãnh, em chỉ ngại nhờ vả người khác _Nhưng anh muốn giúp đỡ, em đừng ngại
Trang 30Hoàng Dung ngước nhìn anh Sĩ Khôi nói rất nghiêm túc, anh không có vẻ đùa cợt Mới đó đã thay đổi cách xưng hô ngọt lịm Người ta bảo mật ngọt chết ruồi mà Hoàng Dung luôn cảnh giác với những chàng đẹp trai, ngọt ngào Cô thấy cái nhìn của anh trở nên đa tình Gương mặt anh hiền lành lo lắng cho cô không có vẻ gì dối trá Một gương mặt quyến rũ kỳ lạ Tự nhiên một cảm giác dễ chịu xâm chiếm lấy cô và cô muốn mình trôi tuột vào chốn ếm ái ấy Sự săn sóc nhẹ nhàng của anh làm cô cảm động Lần đầu tiên cô cảm nhận được sự lãng mạn từ người con trai lạ đem tới Anh rất gần bên
cô
Không biết cảm giác của Sĩ Khôi thế nào Cô thấy anh
im lặng khác thường như đang để tâm suy nghĩ điều gì
xa xôi lắm
Hoàng Dung bối rối, cô phá vỡ không gian nặng nề ấy bắng câu hỏi:
_Hay là ta không đi anh nhỉ?
Sĩ Khôi biết cô né tránh ý nghĩ của anh, anh xoay người
cô lại:
_Hoàng Dung em có biết là anh có cảm giác khó xa em khi anh làm rơi chú thỏ ngọc của em không?
Hoàng Dung tròn mắt nhìn anh:
_Chuyện ấy em quên mất tiêu rồi
_Anh muốn em trả lời cho anh một câu thôi
Cô nhẹ nhàng nhưng cảnh giác:
_Câu gì?
_Em có nghĩ gì về anh không?
Hoàng Dung bối rối Nghĩ gì khi cô và anh biết nhau chẳng có bao nhiêu Ý Quyên cận kề anh hai năm còn chưa xác định rõ tình cảm, huống hồ gì cô mới gặp anh vài ba lần Cô không dám chối là có nghĩ về anh nhưng
nó chưa đủ làm nên một tình yêu đâu
Hoàng Dung chưa dám nhận tình cảm của anh và chưa nhận rõ lòng mình nên bảo:
_Em không biết nữa Anh hãy dành thời gian cho em đi Biết đâu sau này…
_Chỉ cần em bảo là có chút cảm tình với anh, anh sẽ chờ
_Không thể hứa vì em sợ…
_Em sợ gì?
_Ý Quyên rất yêu anh, cô ấy từng kể cho em nghe
Sĩ Khôi nhíu mày, giọng anh lạnh nhạt hẳn:
_Sao lại có Ý Quyên vào đây Cô ấy đi học ở Hà Nội ba tháng, không gian mới giúp cô ấy làm việc và tìm được người ý hợp tâm đầu hơn
Hoàng Dung cãi lại:
_Nếu anh quan niệm về tình yêu dễ đổi thay thế thì đúng
là sai lầm lớn Ðâu phải ai cũng dễ quên
_Anh không có ý định đó nhưng với Ý Quyên thì tình
Trang 31yêu thay đổi như thay trang phục Em không tin sao? _Chẳng lẽ Ý Quyên lại như vậy? Em không tin! Không,
Ý Quyên rất có cảm tình với anh
_Em đừng nghĩ đến chuyện của người khác Ðó là chuyện của Ý Quyên, anh không hề yêu cô ấy
_Vì sao? Cô ấy như một bông hồng thắm tươi
_Ðôi khi hoa hồng chỉ để ngắm nhìn Tình yêu có lý lẽ của con tim làm sao anh giải thích được
_Nhưng chúng ta chưa biết gì về nhau
Sĩ Khôi nói giọng nhiệt thành:
_Nếu em hỏi anh vì sao lại yêu em, anh cũng không thể giải thích mà chỉ biết tình yêu là chuyện của con tim Không cần phải bên nhau lâu ngày, chỉ biết khi gặp nhau thì ta đã hiểu mình khó xa nhau
_Anh nghĩ thế ư? Với em quá mới lạ Em… em… Thấy cô bối rối anh cười:
_Anh chỉ nói cho em biết lòng anh, còn việc yêu anh hay không là do con tim em có nhịp đập đồng điệu với anh không? Anh tin từ khi gặp em trong cơn mưa bất chợt ấy
là hữu duyên, có lẽ trời định sẵn
_Anh đừng suy nghĩ lung tung nữa Hãy chờ em hỏi lại tình cảm của mình đã Trả lời anh lúc này sớm chăng? _Thôi được, hôm nay anh muốn đưa em đi chơi Em muốn đi đâu?
Hoàng Dung tròn mắt nhìn anh:
_Vậy ra anh lừa em ư? Không có đi xem múa rối ở câu lạc bộ Thần Tiên sao? Em ghét anh!
_Cho anh xin lỗi Vì quá nhớ em nên anh phải tìm đến gặp em Anh muốn em hiểu anh hơn Hoàng Dung ạ _Sao anh không hẹn trước?
_Anh sợ em từ chối Mọi điều từ chối đều không có lợi _Rất may là em còn ở đây Anh đi một mình đi
Sĩ Khôi nắm chặt tay cô:
_Chân em đau đó, lên xe đi anh chở đi mua thuốc Hoàng Dung vừa lo vừa sợ, vừa giận anh dối mình: _Em không đau nữa Ði với anh còn nguy hiểm hơn cả cái chân bị đau
_Anh ghê sợ vậy sao?
_Ai biểu anh không thành thật?
_Ai nói với em là anh không thành thật Chỉ vì nôn nóng
mà anh thố lộ tình cảm của mình, còn việc đi câu lạc bộ
có thật đó Chân em đau còn muốn đến đó sao? Em mê múa rối hơn cả hẹn hò đi với anh à?
_Không phải nhưng em cảm thấy bất an vì anh không nói thật
Sĩ Khôi kéo tay cô lên xe:
_Cho anh xin lỗi đi, lên xe anh đưa em đến bất cứ nơi nào em thích
Hoàng Dung không hiểu sao thấy tội nghiệp anh Khi thấy Sĩ Khôi năn nỉ, cô khó kiềm nổi lòng mình Dù gì
Trang 32anh cũng là giám đốc của cô Cô đành bước lên ngồi phía sau xe:
_Em không thích đi đâu cả
Sĩ Khôi cho xe vọt chạy trên đường Buổi sáng, mặt trời
đã lên cao, người đi thưa thớt Sĩ Khôi cứ rong ruổi nhanh, không hỏi thêm Hoàng Dung điều gì nữa
Thấy mãi im lặng, Hoàng Dung không hiểu anh đang làm gì, nghĩ gì Cô đâm lo nên mấy lần định hỏi anh mà không tiện Vả lại, ngồi phía sau cô đâu thấy mặt anh thế nào?
Hơn nửa giờ lòng vòng thành phố may mà anh ghé lại trạm xăng Lúc bấy giờ Sĩ Khôi nói mấy tiếng:
_Chờ anh chút nha!
_Anh đưa em đi đâu vậy?
Sĩ Khôi không nói, anh cười tủm tỉm Hoàng Dung thấy vậy tức thêm, cô bảo:
_Anh đi một mình đi, em về
_Em về bằng gì? Vì anh hứa đưa em đi và về an toàn, nếu không cô bạn em cười anh còn gì
_Mặc nó muốn cười thì cười Anh định giở trò gì em không hiểu
Sĩ Khôi nghiêng đầu nhìn cô âu yếm:
_Anh muốn em thử cảm giác gần một người không biết nói thế nào?
_Tức điên lên chứ sao
_Em có nhớ lần trước anh hỏi em có giận anh không, em chỉ nhìn mà không nói Anh cũng có cảm giác như em bây giờ hiểu chưa cô bé
Hoàng Dung bật cười:
Sĩ Khôi tự nhiên nắm tay cô lại:
_Chờ anh đổ xăng Anh sẽ đưa em đi chơi vui lắm _Sao anh không hỏi em có thích không? Em ghét kẻ áp đặt lắm
_Anh biết là em sẽ thích Thử một lần đi sẽ biết là anh không gạt em
_Em không dám thử Vì ngồi gần anh, em sợ như ngồi gần lửa
_Anh không đáng sợ vậy đâu
Hoàng Dung đành để anh chở đi đâu cũng được Sĩ Khôi đưa cô đến câu lạc bộ Thần Tiên xem múa rối Cô rất vui khi bước vào thế giới trẻ thơ và cổ tích Lúc này Sĩ Khôi thấy Hoàng Dung xinh như một nàng tiên trong vườn cổ tích Cả hai vui tươi trong vùng âm thanh tuổi thơ, dễ thương và vui chưa từng có
Trang 33Ðến trưa, Hoàng Dung cảm thấy mệt phờ, đành khoát tay chịu thua
_Về anh ạ, em đói lắm rồi
Cô định ra ngoài nhưng Sĩ Khôi giữ cô lại:
_Sao lúc nãy em cứ đòi đến đây muốn học hỏi kinh nghiệm của đội bạn cả ngày mà Thế này mới nửa chừng thôi
_Nhưng em mệt quá, anh thích thì ở lại một mình đi Em về!
Sĩ Khôi chắn trước cô Nhìn khuôn mặt trắng hồng, đôi mắt to đen nhìn anh tinh nghịch, Hoàng Dung không còn
e ngại khi nhìn anh nữa
Sĩ Khôi nhìn lại đăm đăm:
_Nếu em bớt bướng bỉnh nóng nảy, em sẽ rất dễ mến, xinh như nàng tiên
Hoàng Dung lắc đầu:
_Em không dám mớ làm nàng tiên đâu, em chỉ muốn mình là mình, rất riêng
_Ðúng… em muốn thành một phong cách ấn tượng như nghệ sĩ à?
_Không hẳn thế nhưng rất riêng
Vừa nói, cô vừa đẩy anh sang bên bước đi Sĩ Khôi trêu cô:
_Trông cô giận càng đáng yêu cô bé ạ, chân hết đau rồi à?
_Không hết cũng phải hết chẳng muốn phiền anh làm gì?
Sĩ Khôi thấy cô tức giận liền nghiêm túc:
_Nói đùa cho vui, anh cũng đói rồi, chúng ta đi ăn nha _Ðồng ý
Và họ đi chơi suốt buổi chiều ấy Sĩ Khôi đã đưa Hoàng Dung đến Ðầm Sen, họ cùng đi dạo bên bờ hồ sắc nước trong xanh mát mẻ, ăn bữa ăn dã chiến rất vui Hoàng Dung cảm thấy bình yên ở cạnh Sĩ Khôi khi họ vào quán
ăn Cái cảm giác dễ chịu khi không có Ý Quyên xen vào giữa hai người Hôm nay rất khác, Sĩ Khôi đã cho cô những giờ phút thảnh thơi như thế Xem ra có bạn trai cũng vui đấy nhỉ!
Suốt ba tháng Ý Quyên đi học tập xa, Sĩ Khôi đã nhờ Hoàng Dung giúp anh nhiều việc Anh muốn cô thay chỗ
Ý Quyên để anh được gặp cô thường xuyên hơn
Hôm sau, vừa vào đến chỗ học việc Hoàng Dung đã thấy
Sĩ Khôi đến trước rồi Thấy cô, anh hỏi ngay:
_Thế nào, đêm qua ngủ ngon chứ?
Hoàng Dung hơi đỏ mặt:
_Dĩ nhiên! Còn anh?
_Anh mơ thấy em đó
_Anh đừng có xạo nha
_Anh nói thật mà Em không mơ gặp anh sao?
Cô phụng phịu:
Trang 34_Ai dám mơ gặp anh, phiền phức lắm
_Vậy mà có người thích phiền phức đấy cô bé
Hoàng Dung nhìn quanh, mấy cô bạn cùng học lục tục kéo vào:
_Anh đừng đùa, bọn họ để ý cười chê
_Gì mà cười, chẳng lẽ giám đốc không thể có tình cảm sao?
_Không phải vậy, nhưng giám đốc trẻ với nhân viên mới tuyển trò chuyện họ đồn ầm lên, em sợ lắm nhất là sợ Ý Quyên
Sĩ Khôi lắc đầu:
_Anh và Ý Quyên chỉ là bạn và mãi mãi cũng vậy thôi
Em đừng đưa cô ấy vào chuyện của chúng ta, sẽ mất vui
Sĩ Khôi thở dài, giọng anh trở nên điềm đạm lạ Anh không chờ Hoàng Dung có ý kiến liền bảo:
_Lát nữa em lên phòng giám đốc gặp tôi
Bọn con Lan, Mai Hồng vào nghe thấy, họ nhìn Hoàng Dung cười cười:
_Hoàng Dung, hình như giám đốc để ý đến cô đó
Hoàng Dung chờ Sĩ Khôi đi xa liền nói to:
_Bậy bạ quá! Các người lo học hành nghiêm túc đi Con Lan tủm tỉm:
_Lúc đầu tuyển nhân viên, mình thấy ổng nhìn cô muốn đứt con mắt Lạ lắm!
Mai Hồng đập đập mấy con rối xen vào:
_Phen này chị Ý Quyên về tới mất toi ông giám đốc Hoàng Dung tức muốn nghẹt thở Tự nhiên Sĩ Khôi ra lệnh cho cô trước mặt họ làm gì, lời ra tiếng vào Cô thật
sự khó chịu:
_Nếu muốn biết các bạn lên phòng giám đốc mà hỏi Ðừng nói chuyện nhảm nhí gây mất lòng bạn bè nha Nói xong Hoàng Dung ngồi ì ra bàn Cô bắt tay vào tập những động tác thật khó không thèm để ý đến họ
Thấy Hoàng Dung giận la làng, Mai Hồng và Lan lo sợ Nếu cô ấy được lòng giám đốc thì coi chừng Họ cũng bắt tay vào công việc
Buổi tập ấy tâm hồn Hoàng Dung lửng lơ Cô quên khuấy cả việc lên gặp Sĩ Khôi, khiến anh chờ cô cả buổi mỏi mòn
Lúc này cả hai không còn nhìn nhau bình thường nữa Sĩ Khôi nghĩ là cô không thích anh nên anh trở nên trầm ngâm ít nói Hoàng Dung không nói chuyện vô tư nữa, hình như có cái gì đó đã xảy ra trong lòng khiến cô xôn xao khó tả và cô thường ngượng nghịu trước mọi người khi họ nhắc đến anh
Tuy nhiên suốt thời gian này giám đốc Sĩ Khôi hết lòng quan tâm ân cần, lo lắng cho cô Ðiều đó làm cho Hoàng Dung rất cảm động
Có những đêm Hoàng Dung bị khó ngủ Cô lo nghĩ vẩn
Trang 35vơ Ngọc Nga thở đều đều trôi vào giấc điệp cạnh cô Cô không tài nào nhắm mắt Chai rượu thuốc của anh mang đến cho cô giống như liều thuốc thần Bàn chân đỡ đau, hết sưng nhưng tâm hồn lại xáo động, vẩn vơ Có phải Sĩ Khôi đang nghĩ về cô chăng? Nằm ngửa nhìn ra cửa sổ, ánh trăng sáng vằng vặc chạy lan trên cành cây ngọn cỏ
Cô bâng khuâng nhớ ánh mắt, nụ cười duyên của anh, nhớ lại cảm giác nhẹ nhàng khi anh dìu cô đi Cô còn nhận ra cả sự gần gũi của hơi thở và khuôn mặt anh Khuôn mặt điển trai, nụ cười khả ái Kỳ lạ thay chỉ trong khoảnh khắc, nỗi lòng cô đã thay đổi ngả nghiêng biết dường nào
Trang 36Đô: 534 Hoàng Dung không cho Sĩ Khôi biết để đến chúc mừng
cô Cô hơi buồn buồn
Ngọc Nga đang tiếp chuyện Nhật Khương và Tuấn Dũng vừa mới đến, buổi tiệc chỉ có hai người anh kết nghĩa
Hoàng Dung múc chè ra chén Lúc này cô lại nghĩ đến
Sĩ Khôi Cả mấy ngày nay hầu như cái tên và hình ảnh anh luôn tồn tại trong cô Cả lúc bận rộn nhất cô cũng thoáng nghĩ đến anh Cô không biết điều ấy có phải là tình yêu không chỉ biết lúc xa anh cô lại nhớ về anh Cô thấy mình lãng mạn và yêu đời hơn nhiều
Mải suy nghĩ, Hoàng Dung không hay ông anh kết nghĩa Nhật Khương cầm đôi đũa gõ nhịp vào cái chén
_Anh nào tuyên bố cho em gái đi rồi dự tiệc
Tuấn Dũng đang rủ rỉ với Ngọc Nga bị Nhật Khương kéo bất ngờ nổi quạu:
_Ai tuyên bố chẳng được, ông bạn không có mồm à?
Bị mắng, Nhật Khương phì cười:
_Dĩ nhiên là có mồm, nhưng để ăn chứ không phải để nói
_Cậu khôn thiệt, ai nói sẵn cho cậu ăn chứ?
Nhật Khương nhịp nhịp chân cười cuối cùng:
_Hai người bớt nói chuyện đi Hôm nay là sinh nhật của Hoàng Dung Ngọc Nga mang hoa, quà lại đây
Ngọc Nga tươi cười vội vàng rinh bình hoa có hai mươi bông hồng nhung vừa hé nụ đặt lên bàn nói trịnh trọng: _Xin chúc mừng Hoàng Dung của tôi xinh tươi như hai mươi hoa hồng này Ðây là quà của mình mừng sinh nhật bạn
Nhật Khương trịnh trọng gọi Hoàng Dung đến bên cạnh tuyên bố:
_Sinh nhật em gái dù lớn hay nhỏ bọn anh cũng có quà cho em
Tuấn Dũng xen vào:
_Nhớ có phần của tui nữa nha cậu
Nhật Khương đẩy vai bạn:
_Sao lúc nãy không chịu nói lại sợ mất phần
Tuấn Dũng nheo mắt nhìn bạn:
_Cậu không thật thà nên tớ phải sợ chứ
_Cậu lúc nào cũng nói xấu bạn bè cả, thật tức chết đi được
Trang 37Hoàng Dung tức cười cô đẩy hai người ra:
_Thôi xin can, hai anh đều tốt cả, để em xấu cho Nhật Khương không hài lòng:
_Ai lại để em xấu chứ Cậu ta không có tốt, em coi chừng đó
Tuấn Dũng gõ nhẹ vào tay Nhật Khương bảo:
_Lo làm thủ tục cho xong, ở đó lảm nhảm mãi
Anh ta trừng mắt:
_Cậu hay tớ nói?
_Cậu chuẩn bị, tớ xong nhiệm vụ rồi
_Nhưng người ta nhờ cậu mà
Ngọc Nga ngạc nhiên nhìn hai người:
_Ai nhờ anh vậy Tuấn Dũng?
Tuấn Dũng nháy mắt ra hiệu cho Ngọc Nga im lặng Hoàng Dung mỉm cười:
_Các anh bí mật làm em nôn nao quá
Tuấn Dũng phẩy tay:
_Em tuyên bố đi cho bọn anh làm thủ tục còn nhập tiệc nữa
Hoàng Dung tươi cười:
_Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi mốt của em, các anh đến dự làm em xúc động quá
Ðôi mắt cô chớp nhanh, cả bọn hát bài Happy birthday thật vui vẻ Họ nắm tay nhau nhảy vòng quanh chiếc bàn nhỏ Hết bài hát, cả bọn cười rộn rã Nhật Khương cầm tay Hoàng Dung đến hộp quà, anh bảo:
_Em mở ra đi Hoàng Dung!
_Cái gì vậy anh?
Tuấn Dũng kéo tay cô ra ngoài:
_Ai mà chơi ác vậy em, nếu em thích mai mốt sinh nhật
em anh tặng cho con chuột nhắt
Ngọc Nga véo anh một cái thật đau:
_Ác với em
Nhật Khương mỉm cười hài lòng:
_Bị như vậy là đáng đời lắm cậu ạ, khỏi bẻm mép Hai người lại cãi nhau rôm rã
_Có bạn bè không biết bênh vực mình, thật đáng ghét _Cảm ơn cậu, không hiểu sao Ngọc Nga lại thương cậu nổi, người gì vừa kém lịch sự lại vô duyên lạ
_Vậy mà người ta có người yêu còn hơn cậu vẫn sô lô một mình
_Kệ tui, tại duyên nợ chưa đến Tui chờ duyên số cậu ạ _Chờ rụng răng cũng chưa có
Nhật Khương mỉm cười đáp lại:
Trang 38_Cảm ơn cậu nhắc, có người yêu như cậu tớ ngán ngẩm đến tận cổ, thà sô lô sung sướng hơn
_Hứ! Không có nói liều hả?
Nhật Khương nghênh mặt:
_Nè, cậu xem tớ có đẹp trai, lịch sự không? Lo mà con gái xếp hàng dài tha hồ chọn
_Ðừng nổ nữa ông bạn Mau làm thủ tục tiếp đi
Lo cãi nhau họ không thấy Hoàng Dung đang ngạc nhiên vì ổ bánh sinh nhật rất xinh xắn trước mặt:
_Cảm ơn hai anh nha
Ngọc Nga nhắc Tuấn Dũng:
_Còn quà anh đâu?
_Của anh và Nhật Khương đấy
_Vậy hả! Còn cái thùng giấy to đùng đằng kia?
Nhật Khương mỉm cười bí mật:
_Anh không quên đâu, đây là quà của người bạn của anh gởi tặng em đó
Hoàng Dung quá ngạc nhiên:
_Ai vậy anh? Em đâu có quen bạn anh hồi nào?
Nhật Khương khệ nệ mang thùng các-tông, quà sinh nhật đến trước bàn tiệc bảo:
_Chuyện em có quen người ấy không anh đâu có biết
Có điều người ta rất thành tâm khi gửi cho em món quà này Em nhận đi, anh không có nhiệm vụ mang trả đâu nha
Hoàng Dung rất bối rối Cô không biết xử lý thế nào bây giờ Không ngờ Ngọc Nga xúi giục:
_Người ta có công mua tặng, bạn nỡ nào từ chối
Hoàng Dung lắc đầu:
_Nếu nhận tức là mình đồng ý Với lại, chuyện này thật khó xử quá
Nhật Khương cười to:
_Em cứ nhận và mở ra, người ấy không lạ với em đâu _Ai vậy, anh nói đi Liệu Hoàng Dung có chấp nhận thì
cô ấy nhận nếu không thì cứ như thế mà hoàn trả Tuấn Dũng không đồng ý với lời nhận xét của Ngọc Nga:
_Em không biết, nói vào lại nói ra Chè này không dành phần cho Ngọc Nga đâu
Ngọc Nga vênh mặt lên:
_Các anh định làm mai à? Coi chừng ăn đầu mèo đó Anh chàng đó mặt mũi ra sao, không biết thì làm sao
mà nhận quà cho được Cho vàng cũng không thèm Nhật Khương được đắc ý:
_Em đừng lo, xem ra Ngọc Nga thương Hoàng Dung lắm Còn anh, anh cũng là anh kết nghĩa, đâu nỡ đưa Hoàng Dung vào chỗ khổ Chớ lo xa!
Hoàng Dung lo lắng trong lòng Ai tặng mình nhỉ? Tặng cái gì mà to thế? Nhật Khương, Tuấn Dũng cứ dông dài, bí mật Cô bảo:
Trang 39_Thôi, chúng ta ăn chè đi Chuyện ấy giải quyết sau Ngọc Nga không chịu:
_Mình muốn xem cái gì trong ấy Mi để vậy không nôn nóng à?
Tuấn Dũng ra hiệu cho Nhật Khương:
_Cứ giới thiệu bạn thân của cậu cho họ biết đi Ngọc Nga không yên nếu chưa biết rõ ràng Chè này cậu đừng hòng thưởng thức
Nhật Khương nhìn hai người rồi bảo:
_Hoàng Dung không nói gì, chỉ có hai người đều nôn nóng Thật là xứng đôi! Nghe đây, người tặng cho Hoàng Dung món quà này rất đẹp trai, lịch sự hơn Tuấn Dũng nhiều Cậu ta rất ga-lăng bảo đảm em thấy sẽ mê liền
_Nhưng bạn anh, em không hề quen Anh nói thử xem _Cậu ta là Sĩ Khôi, có nghe tên này chưa?
Hoàng Dung cùng Ngọc Nga nhìn nhau há hốc mồm,
mở to mắt kinh ngạc:
_Sĩ Khôi nào? Anh nói lại xem!
Nhật Khương cũng ngạc nhiên không kém hai cô gái: _Thì Sĩ Khôi lớp trưởng lớp anh đó Bọn anh học chung
mà
Hoàng Dung lẩm bẩm:
_Chúng em chỉ biết Sĩ Khôi là giám đốc của câu lạc bộ Tuổi Thơ Còn Sĩ Khôi lớp trường của anh, tụi em không quen
Nhật Khương kêu lên:
_Ðúng là anh ta rồi Anh ta là giám đốc nhưng đang học Ðại học kinh tế chung với bọn anh đó
Hoàng Dung vô cùng kinh ngạc Cô không ngờ Sĩ Khôi lại chịu khó và có óc cầu tiến như vậy Bấy giờ Ngọc Nga cười khúc khích:
_Tưởng ai, Sĩ Khôi đang trồng cây si cô ấy đấy các anh
ạ Mau mở ra xem đi Hoàng Dung Lần ấy anh ta hứa
mi nhớ không?
_Từ từ, sao nôn nóng quá vậy Ngọc Nga?
_Em phục Hoàng Dung ở chỗ trầm tĩnh Gặp em nãy giờ thùng các-tông này mở toang rồi
Tuấn Dũng cũng đùa:
_Bởi vậy tặng em món gì anh cứ để trần không dám gói lại đâu Cô xé tan nát
_Hừ! Tại người ta nôn mà Xem kìa!
Hoàng Dung từ từ nhẹ nhàng mở ra Cô thận trọng như món bảo vật Cả bọn cùng chờ đợi xem Hoàng Dung ngạc nhiên mở ra là một con thỏ mẹ và bốn chú thỏ con trắng muốt bằng bông thật xinh xắn Cô reo lên, sà vào nhẹ nhàng nâng niu:
_Ôi, đẹp quá Ngọc Nga ơi!
Ngọc Nga không thích con vật bằng bông nhưng lần này cô cũng công nhận là món quà của Sĩ Khôi rất có ý
Trang 40nghĩa:
_Vẫn là Sĩ Khôi hiểu ý mi nhất Anh ấy đã đền cho mi rồi đó, hài lòng chưa? Ðám thỏ này có lẽ anh ấy khổ công tìm cũng vì ý thích của mi mà cực nhọc
_Sao anh ấy không đến dự sinh nhật của em?
Hoàng Dung bất giác hỏi, Nhật Khương nhanh miệng: _Em không mời làm sao anh ấy đến Trách gì kỳ vậy? _Các anh không rủ anh ấy đến cho vui?
_Bọn anh không dám và anh ấy cũng không rảnh _Vậy hả!
Hoàng Dung rất cảm động trước món quà sinh nhật của giám đốc Sĩ Khôi Nhìn đàn thỏ trắng muốt, mắt như hai viên kẹo màu hồng thật dễ thương làm sao Cô đặt
mẹ con thỏ con lên bàn rồi dịch chuyển nó thật vui Ai nấy đều vui cười và nhập tiệc:
_Giờ nhập tiệc được chưa cô chủ? Bọn này đói lắm rồi Hoàng Dung chợt nhớ chưa mời các bạn dùng món chè thưng do tự tay cô nấu rất ngon Cô rời mẹ con thỏ cùng họ ăn vui vẻ
Tiệc tàn, Ngọc Nga buồn ngủ bảo với Hoàng Dung: _Mi thích món quà này chứ?
Không giấu cảm xúc của mình, Hoàng Dung nhẹ gật đầu:
_Rất thích vì mình vốn rất mê thú nhồi bông mà Ngọc Nga cho mấy quả sơ ri vào miệng nhai rao ráo: _Như vậy là anh chàng trồng cây si ngay cửa này rồi
đó
_Quỷ nè, thích nói bậy quá!
Ngọc Nga chộp lấy vai bạn xoay lại Trong ánh đèn néon sáng rực, đôi mắt Hoàng Dung ánh lên như sao trời, long lanh xúc động Cô cúi xuống giấu bạn: _Và hình như mi cũng đang chao đảo vì tình cảm nhẹ nhàng mà người ta dành cho mình đúng không?
_Ôi! Sao mi nói mãi, kỳ ghê!
_Ðừng có giấu tình cảm của mình nữa Bạn bè sẽ giúp cho, anh chàng ấy mê nhà ngươi từ lúc lịch sự dẫn xe vào giùm
Hoàng Dung ngớ ngẩn:
_Vậy à? Sao mi giỏi thế?
Ngọc Nga ôm cái mền quấn quanh người:
_Lạnh quá, ta đi ngủ đây Ta biết mi chưa muốn ngủ đâu Ðêm nay sẽ thức trắng
Bị chọc quê, Hoàng Dung ném chiếc gối vào bạn: _Lúc này mi giỏi tài bói toán, đoán tâm lý còn việc nhà lười nhác lắm nha Ngủ sớm để mơ gặp Tuấn Dũng chắc Người ta mới về mà cũng nhớ
Ngọc Nga nằm ngay ngắn, cười khì Cô khẽ hát, giọng kéo dài:
_”Thức trọn đêm nay… để nhớ… thương… anh Em nghe tình yêu thức dậy trong lòng”