Bực thật, mình đã vất vả đi chợ, nấu cơm mà nó còn trách là sao mình không chịu rán cá trước khi kho.. Mình sẽ làm cho chúng nó thấy người mẹ này quan trọng như thế nào… Ngồi chung mâm n
Trang 1Lấy chi cho khổ
Thay vì nói ra lý do mình bực bội, khó chịu, phụ nữ trung niên lại có thói quen giữ trong lòng rồi “phản chiến” bằng những kế hoạch “tự làm khổ mình”
Bực thật, mình đã vất vả đi chợ, nấu cơm mà nó còn trách là sao mình không chịu rán cá trước khi kho Ừ, cá kho hơi tanh thật,
nhưng mình thích kiểu kho đấy Ai mà biết vợ chồng nhà nó thích ăn kiểu gì chứ
Mặc dù nó tế nhị bảo: “Mẹ đừng nấu nữa, cực thân lắm Để con đi chợ rồi hướng dẫn chị giúp việc làm được rồi”
nhưng mình thừa hiểu nó chê mình nấu dở
Ảnh: images
Trang 2Được rồi, che thì mình không nấu cho chúng ăn nữa Để xem con nhỏ giúp việc đó có làm vừa ý chúng không Mình
sẽ làm cho chúng nó thấy người mẹ này quan trọng như thế nào…
Ngồi chung mâm nhưng không ăn cùng
Tối, mình lẳng lặng đi nấu món ăn khác cho mình Vậy mà đến bữa cơm, mình ngồi ăn một mình, bọn nó không thèm
để ý, ăn uống rôm rả Thiệt chả coi mình ra gì cả
Đĩa rau muống trên bàn trơ trọi, lạnh tanh, mình nhai như nhai dây thun Vậy mà con gái mình còn ngang nhiên hỏi:
“Sao mẹ ăn uống lạ vậy? Mẹ ăn với tụi con nè”
Mình qua ăn chẳng khác nào thừa nhận với chúng nó là mình nấu dở à Không, mình nhất quyết không ăn Mình dấm dẳng: “Mẹ đang kiêng đạm” Thế nhưng, sao mà đĩa rau muống và bát canh cà khó nuốt đến thế
Mình ăn được nửa bát đành bỏ đũa Đến tối, cái bụng cứ sôi ầm ầm vì đói Nghĩ tới món cá điêu hồng nấu riêu của bọn trẻ hồi chiều mà thèm Mình bèn xuống bếp, mở tủ lạnh xem đồ ăn còn thừa chút nào không
Trang 3Khổ thân, tủ lạnh trống trơn Hình như con gái mình lúc chiều có bảo con bé giúp việc đem thức ăn thừa cho người
ăn xin đầu ngõ mất rồi
Mình đành xới bát cơm trắng, xịt chút nước tương rồi đem lên phòng thờ tổ tiên ngồi ăn Chồng mình mà biết chắc sẽ nói ra nói vào
Ngồi nhai những hạt cơm lạnh ngắt, mặn chát, mình rơi nước mắt Khổ thân thật nhưng mình kiên trì với kế hoạch phản chiến âm thầm
Nếu con gái không mở lời mình còn tự làm khổ
Hôm sau, mình vẫn tái diễn màn chỉ ăn món mình nấu
Mình vẫn ngồi chung bàn nhưng chỉ ăn món cái do mình xào, còn những món ngon khác đều không hề động đũa Nhìn món giả cầy mà nuốt nước miếng Món này con gái mình nấu là khéo nhất, nhưng làm sao mà ăn bây giờ Thôi, đành im lặng luôn
Con gái gắp miếng thịt ngon nhất bỏ vào bát cho mẹ, mình nhường sang cho con rể và nói: “Mẹ ngán thịt con ạ” Con gái ngẩn người nhìn rồi ngồi xuống, tiếp tục câu chuyện với
Trang 4chồng con Cả chồng mình cũng hùa vào, ăn uống vui vẻ với nó Ông ấy chả thèm để ý đến sự tủi thân của người vợ già này
Tối hôm đó, con gái gõ cửa phòng và bảo: “Mẹ ơi, con có chuyện cần nói” Nó nhẹ nhàng: “Con biết mẹ giận con nên không ăn uống cùng mấy ngày qua…”
Mình chối ngay, nhưng nó vẫn tiếp lời: “Mẹ không cần bảo đúng sai, nhưng nếu con có lỡ lời, con xin lỗi Mẹ bỏ qua, con nói không có ý gì, chỉ sợ mẹ cực thân thôi Nhà có
người giúp việc mà Mai mẹ ăn lại với bọn con, mẹ nhá!” Con gái nói thế, người mẹ này nào nỡ từ chối Tối đó mình
ăn uống lại bình thường Công nhận thức ăn ngon thật, nghĩ lại thấy mình dại Tự làm khổ mình, nếu con gái không tinh
ý, chả biết mình còn ôm cục tự ái ấy giận đến bao giờ
Lời khuyên: Một lời khuyên chung cho cả người lẫy và
người bị lẫy là nên thẳng thắn nói chuyện cùng nhau Quan trọng là cách bạn cho người ấy biết cảm nhận trong lòng mình bằng thái độ nhẹ nhàng, cảm thông Đừng bắt đầu vấn
đề bằng sự giận dữ của mình mà nên đứng về phía của đối phương để chia sẻ