MÙA XUÂN BÊN CỬA SỔCao cao bên cửa sổ có hai người hôn nhau Đường phố ơi hãy yên lặng để hai người hôn nhau Chim ơi đừng bay nhé hoa ơi hãy tỏa hương và cây ơi lay thật khẽ cho đôi bạn t
Trang 1MÙA XUÂN BÊN CỬA SỔ
Cao cao bên cửa sổ có hai người hôn nhau
Đường phố ơi hãy yên lặng để hai người hôn
nhau
Chim ơi đừng bay nhé hoa ơi hãy tỏa hương
và cây ơi lay thật khẽ cho đôi bạn trẻ đón xuân
về
Khi mặt trận bình yên anh lính về thăm phố cô
gái vừa tan ca
Hò hẹn nhau và chờ nhau cùng khát khao hạnh
phúc
Họ đón nhau và mùa xuân cũng theo về
Ôi hạnh phúc đâu chỉ có cơn mgon và áo đẹp
mùa xuân đâu chỉ có hoa thơm và nắng hồng
cuộc đời còn có cả những nụ hôn
Khi tạm biệt mùa xuân anh lính về thăm biên
giới cô gái vào ca ba
Họ tạm xa từng ngày qua càng thiết tha thầm
nhớ
Họ vững tin rồi mùa xuân sẽ quay về
Ôi hạnh phúc cô thợ ấy đơn sơ mà thắm nồng
tình yêu của người lính lắng sâu nhưng cháy
bóng
tạm biệt rồi vẫn đọng những nụ hôn
MONG EM LUÔN HẠNH PHÚC
Nhiều khi muốn ngồi với em, trong khung trời
mà anh ước mơ
Ngồi bên nhau,nhìn hoa bay, nhìn mây trắng
vui ca cùng gió
Mà anh biết rằng chỉ bên, em trong ngàn muôn
giấc mơ
Tình yêu anh dành cho em, luôn thật lòng
Ngày em nói rằng sẽ đi, theo một người mà
em mến yêu
Thì anh thấy tình yêu ấy,phải vùi sâu
Vì anh biết rằng trái tim, em chưa từng thương
nhớ anh
Đành chôn kín tình yêu anh, trong niềm nhớ
Đừng nhìn anh bằng đôi mắt, đầy xót xa cho
riêng tình anh
Đừng nói chi anh rồi cũng sẽ, cố quên mau
thôi người hỡi
Lòng anh mong người em yêu, sẽ mãi yêu
thương em muôn đời
Người yêu ơi, cầu mong em luôn hạnh phúc
TAN BIẾN
Khi sương tan mau chút ánh sáng màu
Con đường xa khuất nhau
từng ngày đợi chờ thêm bao nhiêu bỡ ngỡ
Chắc có lẽ thôi mộng mơ
Bao năm qua đi cố giữ lấy được gì Thôi đành cay khóe mi
Hay là cơn mưa phương xa vui hơn nơi đây gió lớn
Sớm mai em thường nhớ ai Ngày nào em gót chân lạnh giá mưa dần khuất xa
Ngày nào anh trái tim vụn vỡ trong từng giấc mơ
Yêu thương đã lỡ Từng ngày nhìn mưa vội vàng nụ cười ai ngập tràn
nghe bao nhiêu suy tư như đang khóc òa giờ bên em tuyết trắng hay ngày đang có nắng liệu rằng em có nhớ mưa này chăng
Từng ngày chờ mong điều gì nụ cười ai diệu kỳ
em ngày nào thật hiền dần dần tan biến theo mưa bao nhiêu muộn phiền
vỡ tan như chiều vàng chờ cơn mưa dịu dàng đến bên hiên nhẹ nhàng
Cứ ngỡ giữ mãi trong mơ Rồi sớm bỗng thức giấc ta còn đây bao niềm nhớ oh oh
THẰNG HỀ KHÓC
Anh nhớ em nhớ rất nhiều người con gái anh
đã yêu yêu em không gì sánh so đâu Nước mắt rơi bởi em trao tình yêu đó chỉ cho người anh em xem như là khắc ghê không, giọt nước mắt tuôn rơi rơi ước trên cuộc tình trái tim anh đơn phương yêu em vậy sao Vì sao trái đất này với cơn đau xa dời chỉ có em mới khiến tim anh hết đau, chỉ em thôi nước mắt anh không ngừng rơi Em bây giờ ra sao Trong bóng đêm anh đơn côi và anh khóc khi nhớ người ôi sao tình đời lắm chua cay, giọt nước mắt tuôn rơi rơi ước trên cuộc tình trái tim anh đơn phương yêu em vậy sao Vì sao trái đất này với cơn đau xa dời chỉ có em mới khiến tim anh hết đau, chỉ em thôi nước mắt anh không ngừng rơi Em bây giờ ra sao
NHẠT PHAI
Có nước mắt nước mắt rớt trong lòng anh
em ơi có hay, có nuối tiếc nuối tiếc quắt quay lòng ta cho năm tháng qua Dẫu vẫn biết vẫn biết cách xa từ đây cô đơn từng ngày Đêm qua đêm qua đêm giật mình nhớ
ai
Có lắm lúc lạc lối đắm trong trò chơi yêu đương với ai, anh ngu ngơ đâu hay bóng em nhạt phai tim anh đổi thay, để nước mắt
Trang 2nước mắt ướt hoen bờ mi em yêu từng
ngày, tôi lao theo trò vui riêng em đắng cay.
Em ra đi vì anh vô tâm hững hờ, cho bao
nhiêu bao nhiêu yêu dấu nhạt phat Em ra
đi vì anh dối gian đã nhiều, em ra đi vì anh
vì anh đổi thay
Rồi một ngày một ngày bình minh sẽ xua
đêm dài, xua đi bao nhỏ nhen dối gian
quanh đời, mang con tim yêu thương nồng
say, xua đi bao điêu ngoa đổi thay Rồi một
ngày một ngày người ơi chốn xưa quay về,
mang theo bao niềm tin thứ tha lỡ lầm, yêu
nhau trong môi hôn nồng say, cho bao
nhiêu ưu tư vụt bay
TÌNH NHỚ
Tình ngỡ đã quên đi, như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xăm bỗng về quá thênh
thang
Ơi áo xưa lồng lộng, đã xô dạt trời chiều,
Như từng cơn nước rộng xóa một ngày đìu
hiu
Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh
đây
Những bước chân mềm mại, đã đi vào đời
người,
Như từng viên đá cuội rớt vào lòng biển khơi
Khi cơn đau chưa dài thì tình như chút nắng,
Khi cơn đau lên đầy thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau, như bóng chim cuối
đèo
Tình ngỡ chết trong nhau, nhưng tình vẫn rộn
ràng
Người ngỡ đã quên lâu, nhưng người vẫn bâng
khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh
đênh
Người ngỡ đã xa xưa, nhưng người bỗng lại
về
Tình ngỡ sóng xa đưa, nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ,
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa
TÌNH YÊU CÒN ĐÂU
Tình yêu đó vẫn mãi, còn in dấu trong lòng
anh
Ngày em đến bên anh là khi xuân cũng vửa
đến
Mình cũng sưởi ấm trong tâm hồn nhau
Hạnh phúc quên đi mùa đông Bình minh nắng âm áp, hoà với tiếng chim ca Rồi em đã ra đi, lặng lẽ khi đêm hè sang Tình yêu vừa thắm trong tim mà nay bỗng đã vụt tắt
Giờ em cất bước ra đi về đâu Còn nhớ đến những lời yêu
Mà ta đã trao nhau, sưởi ấm con tim hôm nào Này em yêu hỡi, gió cuốn em đi xa rồi Hoàng hôn buôn xuống, cô đơn vây quanh hồn tôi
Từng đêm thương nhớ, Thao thức suốt những canh dài Mùa xuân lại đến để lòng ta thấy cô đơn
BÀI CA TÌNH YÊU
Một chiều thênh thang,về nơi con sóng tràn Nơi đây bình yên một màu xanh gió trong lành
Rì rào biển hát, gởi mây ngàn khúc ca Theo cơn gió trôi miên man
Chút mơ hồ
Ngồi kề bên em, bờ cát trắng sóng sô Ngồi nghe biển hát lời tình yêu rất dịu dàng Nhìn con thuyền trôi, xa xôi ngàn khơi
Em nhé
Trọn đời yêu không thôi Hát cho mùa đông thôi giá băng Gọi nắng tô xuân hồng
Về bên lứa đôi mùa hạnh phúc, có lũ chim ca vui
Mình cùng chung say ước mơ,nhẹ nắm đôi bàn tay
Kề vai lãng du, dìu nhau đến nơi bất tận Yêu thương
Gần em bên con sóng xô bờ cát Anh viết khúc ca gởi gió Gọi con thuyền tình yêu
Gần em bên con sóng xô bờ cát Anh viết khúc ca gởi gió
Kể câu chuyện tình yêu
TÌNH YÊU DIỆU KỲ
Đêm nay em nhớ anh
Em ngước lên hỏi sao trên trời Sao lung linh sáng tươi
Hình bóng anh trong tim em đó
Ta trao nhau tiếng yêu Nguyện mãi yêu mỗi anh trong đời
Xa xăm trong giấc mơ Người dấu yêu có mơ về em Yêu là sẽ bên nhau trọn đời Chẳng bao giờ lìa xa nhau dù cho bao đổi
Trang 3Cho ngày sẽ trôi qua êm đềm
Và tiếng cười sẽ theo ta từng ngày
Mai đây khi nắng lên
Ta nắm tay bước trên đường dài
Đưa nhau qua khó khăn
Đời sẽ như đôi ta mơ ước
Nhân gian luôn đổi thay
Tình chúng ta biết bao diệu kỳ
Bay đi trong ánh dương
Dìu dắt nhau đến nơi hằng mơ
QUẢNG TRỊ YÊU THƯƠNG
Quảng Trị ơi quê mẹ của tôi ơi
Chẳng thể nào quên tiếng mẹ ru hời
Quảng Trị ơi quê mẹ của tôi ơi
Ròng rã nhiều năm sống trong chia cắt
Trong lao tù trong bom đạn
vẫn kiên cường một dạ anh hùng
Hò lơ ơi hò hò lơ ơi hò hò lơ ơi hò
Từ Khe Sanh ta đi về cửa Việt
Từ Ô Lô ta ra bến Nhị Hồ
Quan Quảng Trị đến Đông Ha
Đẹp biết mấy mảnh đất quê nhà
Truyền thống ấy góp sức ta cùng vun đắp
Cho nảy mầm vùng đất đỏ quê hương
Vùng đất màu và vùng lúa vàng
Quảng Trị mình cất cánh vút bay
Vọng đâu đây tiếng gọi của Khe Sanh
Và không quên những ngày thành cổ
Thép vàng cũng chảy với lửa hồn của lòng ta
Quảng Trị ơi chẳng thể nào quên
Ngọn sóng Hiền Lương thắm bao nước mắt
Mỗi luống cày, mỗi khóm cây
Máu xương nhộm đỏ đất này
Hò lơ ơi hò hò lơ ơi hò hò lơ ơi hò
Cùng đất nước nối bước chân tự hào
Đường thênh thang đưa ta đến
Bằng nghị lực với tâm hồn
Nhà máy mới mọc trên chiến hào
càng gắn bó với Quảng Bình Thưa Thiên Huế
Nhớ những ngày hạt muối cũng chia đôi
Càng nghĩa đậm và càng thắm tình
Bình Trị Thiên chắp cánh vút bay
TUỲ HỨNG LÝ QUA CẦU
Bằng lòng đi em về với quê anh
Một cù lao xanh một dòng sông xanh
Một vườn cây xanh hoa trái đưa hương
Thuyền ai qua sông giọng hò mênh mông
Bằng lòng đi em anh đón qua cầu
Mùa mưa cầu tre dẫu khó đưa dâu
Bằng lòng bên anh dưới mái tranh nghèo
Về đây người quê chỉ có tấm lòng
Có chiếc xuồng ba lá để yêu em
Ôi! đóa hoa tím trôi liu riu, Dòng sông nước chảy liu riu Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi, những đêm ngắm trăng Nhớ em buồn muốn khóc Mình anh ca điệu lý qua cầu
Ôi đóa hoa tím trôi líu riu, Dòng sông nước chảy liu riu Anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương
Ôi những đêm ngắm trăng Nhớ em buồn muốn khóc Mình anh ca điệu lý qua cầu
Bằng lòng đi em, bằng lòng, Bằng lòng theo anh, bằng lòng, Bằng lòng đi em, bằng lòng, Bằng lòng đi em
Bằng lòng đi em về với quê anh Một cù lao xanh một dòng sông xanh, Bằng lòng anh xin thưa má thưa ba, Mình ngồi bên nhau chuyện trò thâu đêm, Mình ngồi bên nhau nghe tiếng chuông chùa, Bình yên chùa nghiêng câu hát xa đưa
Mình ngồi bên nhau dưới ánh sao mờ Lặng nghe dòng sông tiếng sóng xô bờ Tiếng đàn kiềm man mác buồn trên sông Bằng lòng đi người yêu nhỏ bé
Khúc dân ca bắc cầu em tới Bằng lòng đi người yêu nhỏ bé Nhớ thương anh bắc cầu em tới Ngàn trùng xa dù nắng dù gió Vẫn không phai điệu lý qua cầu
KHÁT VỌNG
Hãy sống như đời sông để biết yêu nguồn cội Hãy sống như đồi núi vươn tới những tầm cao Hãy sống như biển trào, như biển trào để thấy
bờ bến rộng Hãy sống như ước vọng để thấy đời mênh mông
Và sao không là gió, là mây để thấy trời bao la
Và sao không là phù sa rót mỡ màu cho hoa Sao không là bài ca của tình yêu đôi lứa Sao không là mặt trời gieo hạt nắng vô tư
Và sao không là bão, là giông, là ánh lửa đêm đông
Và sao không là hạt giống xanh đất mẹ bao dung
Sao không là đàn chim gọi bình minh thức giấc
Sao không là mặt trời gieo hạt nắng vô tư
Trang 4NẾU EM KHÔNG PHẢI LÀ GIẤC MƠ
Nếu em có trăm niềm vui với trăm nổi buồn
Thì em mang cho anh đổi lấy 1000 tiếng cười
Nếu em có thêm thời gian ở bên 1 người
Thì em mang cho anh đổi lấy muôn vàng nhớ
thương
Nếu anh có 1 điều mơ ước cho riêng mình
Thì anh mang cho em chỉ lấy một vài kỷ niệm
Những giây phút (ôi đắm say) anh và em đã
từng bên nhau (ôi ngất ngây)
Từng yêu nhau đam mê như chẳng bao giờ
cách xa
Nếu em không là 1 giấc mơ thì anh sẽ luôn ở
mãi bên cạnh
Để mỗi ngày được ôm lấy em, được nghe
tiếng em, được cười với em
Nếu em không là 1 giấc mơ thì anh sẽ không
sợ mãi thức dậy
Sẽ không còn được nhìn thấy em, tìm quanh
chính em mùi hương tóc thơm
Nếu anh có 1 điều mơ ước cho riêng mình
Thì anh mang cho em chỉ lấy một vài kỷ niệm
Những giây phút (ôi đắm say) anh và em đã
từng bên nhau (ôi ngất ngây)
Từng yêu nhau đam mê như chẳng bao giờ
cách xa
Nếu em không là 1 giấc mơ thì anh sẽ luôn ở
mãi bên cạnh
Để mỗi ngày được ôm lấy em, được nghe
tiếng em, được cười với em
Nếu em không là 1 giấc mơ thì anh sẽ không
sợ mãi thức dậy
Sẽ không còn được nhìn thấy em, tìm quanh
chính em mùi hương tóc thơm
Dẫu biết em chỉ là giấc mơ mà anh vẫn yêu và
vẫn hy vọng
Đến 1 ngày cơn mưa sẽ tan lại trông thấy em
chờ trên lối xưa
Thế nhưng em chỉ là giấc mơ đẹp nhưng mỏng
manh 1 giấc mơ buồn
TÌNH YÊU KHÔNG TRANH GIÀNH
Người đó và anh em chọn ai Hãy nói ra thật
lòng đi Tội tình chi mà em lại che giấu Bởi vì
khi yêu em anh muốn yêu cho hết lòng Thế
nên anh muốn em nói ra Một là anh ra đi anh
nhường hạnh phúc cho người ta Hai là em
phải chia ly người ấy Chuyện tình yêu tay ba
đâu có vui gì Với anh tình yêu không tranh
giành Biết nói sao giờ đây em đang có lỗi với
cả hai Khi xẻ đôi con tim ra để yêu Thế trong
thật tâm em đây đâu muốn Thật ra em có nỗi
khổ riêng Nỗi khổ của em là sao hãy nói ra
thật đi Để xem anh có tha thứ không nào Trước đi em gặp anh là tình yêu duy nhất Trái tim em vẫn muốn anh kề bên Vậy thế còn anh thì sao? Em đến bên anh thì sao? Cũng nói yêu thương nghe sao quá ngọt ngào Lúc sa cơ em gặp anh và anh đã cố giúp em Để trả ơn kia
em đến bên anh Tàn ước con tim mà thôi Giờ
đã hiểu ra xin anh đừng trách em làm chi Thế nhưng em chỉ là giấc mơ dịu dàng thoáng qua đời anh thế thôi
PHA LÊ TÍM
Một ngày nào tình cờ em thấy cô đơn, một ngày nào tình cờ em nhớ đến anh Tìm nụ cười nhẹ nhàng lau khô mắt buồn Rồi chầm chậm nhìn vào không gian nhìn vào bầu trời người
sẽ thấy
Nắng chứa những nụ hôn nồng nàn ấm thêm đôi môi mềm, gió giấu những cánh tay êm đềm dịu dàng anh ôm lấy
Hãy hỏi những vì sao trên trời ánh mắt anh đâu rồi.nụ cười anh gửi nơi khuyết vầng trăng
Những khúc hát ngày ta hẹn hò có trong cơn mưa chiều.Những nỗi nhớ đến hẹn đong đầy bình hoa pha lê tím
Những tiếng sóng ngày đêm xô bờ giống như anh thì thầm lời yêu thương thường hay nói cùng em
THỜI GIAN
Thời gian trôi qua kẽ tay
Còn đâu hơi ấm ngày nào
Hình bóng ai trong giấc mơ
Cũng còn đâu như ngày xưa
Chợt nghe trong gió thở than
Chiếc lá đang úa vàng
Ai đang vô tình đi qua
Góc phố vắng kỉ niệm xưa
Em mang đi,mang đi qua tôi làn hơi ấm ngày nào
Còn lại đây những tháng ngày chờ mong
Em đã quên,em đang cố quên từng câu hát cuồng say
Giờ trong cô đơn, đàn ai bên song cửa hắt hiu trong hoàng hôn
Xin cho tôi thời gian Để tìm lại em trong kí
ức xưa
Xin cho tôi tình yêu Để trái tim không cạn khô
Xin cho em ngày tháng kỉ niệm Để đừng lãng quên
Trang 5Để nhứng năm tháng còn lại trong đời Ta
vẫn tìm thấy nhau
HOA TÍM NGOÀI SÂN
Một ngày tình cờ, trên đường phố tôi có bàn
chân em
Mặt trời thì hồng, còn trên cây khế có nhiều
tiếng chim
Và rồi một ngày, một ngày đã qua, không
ngày nào hơn
Con đường vẫn đợi, mà đâu thấy, đâu thấy
bước chân em
Từ lâu lắm đã vắng em trên con đường này
Cây bây giờ lá rụng gió heo may
Và cơn gió còn muốn theo chân ai mỗi ngày
Để lại mùa thu theo lá bay bay
Em đừng đi xin em đừng đi
Vì ai đó còn chưa nói với ai điều gì
Ngày ngày mặt trời hôn lên bước chân
Và hoa tím vẫn rơi đầy sân
Con đường chưa quen tên bàn chân
Bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ
Ai vội đi để ai còn đứng đó
Tìm bàn chân ai trong tiếng lá rơi
CON ĐƯỜNG ĐẾN TRƯỜNG
Một chiều đi trên con đường này hoa điệp
vàng trải dưới chân tôi ngập ngừng trong tôi
như thầm hỏi đường về trường ôi sao lạ quá
Một lần đi qua con đường này bao kỷ niệm
chợt sống trong tôi về lại trong sân ngôi
trường này còn đâu đây nỗi nhớ vô bờ Nhớ
nhớ những ngày nơi đây cùng bạn bè sống
dưới mái trường này nhớ tiếng nói thầy cô
chắp cánh ta bay bay vào cuộc sống Nhớ nhớ
mỗi mùa thi qua là một lần ghi dấu trong cuộc
đời nhớ ghế đá hàng cây làm bạn cùng tôi mỗi
lần đến trường
THÁNG SÁU MÙA THI
Cơn mưa đưa mình vào tháng Sáu
Thời gian trôi theo tiếng ve kêu
Nghe mùa hạ bồn chồn gõ cửa
Nhớ không em kỷ niệm rất nhiều (2x)
Tháng Sáu mùa thi
Con đường học trò, anh đưa em đi
Trong nếp nghĩ, chứng dẫn bao dự định,
Ngọn đèn đêm, thao thức suốt canh thâu
Tháng Sáu mùa thi
Anh hiểu lắm, cái nhíu mầy chân thật
Những nghĩ suy, khiến con người chợt lớn,
Em bắt đầu, nơi anh đi quạ
Mùa thi ơi, mùa thi ơi, mùa thi oi
Và tháng Sáu, bao la Nơi gặp gỡ của những vì nối tiếc
Để nhận ra giữa màu xanh trùng điệp Một mảnh lòng mình xanh, rất xanh
MIỀN TRUNG YÊU DẤU
Lâu lắm chưa về miền Trung miền yêu dấu xưa
Tìm lại nụ hôn năm nao đánh mất trong một chiều mưa
Ko biết bây chừ ai có còn nhớ đến tên nhau Nhớ câu thề xưa hẹn hò trong mưa
Ai đã quên rồi câu chuyện thần tiên ngây thơ rất xa
Bỏ lại hàng dương xanh xao rũ bóng bên bờ phù sa
Mây thấp mưa về dâng nỗi sầu nơi chốn xa xôi cuối chân trời đó dấu yêu thưở nào
Nhớ ai, ai đứng bên cầu những khi tan trừơng bóng ngả hoàng hôn ngẩn ngơ chờ nhau Nhớ ai, hoa phượng rơi đầy lối xưa bây chừ chỉ riêng mình anh phượng ơi có hay Tiếng ve xao xuyến đêm hè
Lẫn trong sương mờ trăng về ngả nghiêng khắp nẻo đường quê
Chốn xưa sương lạnh vai mềm bởi em xa rồi chỉ riêng mình anh lặng im bóng đêm
Hò ơi Đêm nay gió về se lòng có ai còn chút duyên nồng cho nhau
Hò ơi Đêm nay anh về qua cầu bóng dương còn đó nhưng người xưa đâu
ĐƯỜNG VỀ MIỀN TRUNG
Ai mà không nhớ, vấn vương miền quê ấu thơ thôi buồn làm chi, nhớ thương càng vương nỗi sấu đường về miền trung nắng non cháy da ruộng khô có người em gái, đêm ngày trông ngóng mong chờ người xa, mỏi mòn mà dòng sông vẫn trông Ta buồn ta hát, nhớ thương ầu
ơ chốn xa nghe lòng thương quá, tháng mưa ngập qua xóm nghèo tháng mười mưa bão, tháng năm nắng gieo hạn khô tão từng mẹ hái, dang dậu chị Sáu ta thèm câu hát, nấu ơi, ầu ơi sớm trưa Đường về miền Trung, đã núi treo leo biết gió sóng bên eo, gió qua đèo, buồn câu hát theo đường về miền Trung, xa lắc xa
lơ xa lắc xa lơ, gió phai mờ lời dòng sông thuở thơ Ai về ai ơi, ôi miền quê nhớ hỡi người em gái em gái nắng non còn thêm bão dông
GỬI EM Ở CUỐI SÔNG HỒNG
Trang 6Anh ở biên cương nơi con sông Hồng chảy
vào đất Việt
Ở nơi anh mùa này con nước lắng phù sa in
bóng đôi bờ
Anh ở biên cương biết rằng em năm ngóng
tháng chờ,
cứ chiều chiều ra sông mà gánh nước,
nên ngày ngày cùng bạn bè trên chốt
anh lại xuống sông Hồng cho thỏa lòng em
mong
Em ở phương xa, nghe đài báo gió mùa đông
bắc,
em thương anh nơi chiến hào gặp rét
Mà em thương anh chiều nay đang
đứng gác, lo canh giữ đất trời, áo ấm có lành
không,
hỡi anh yêu người chiến sĩ biên thùy?
Có gì đâu tấm lòng người chiến sĩ,
có tình yêu bốn mùa sưởi ấm
Dù gió mưa, dù mùa đông
Vì rằng em luôn ở bên anh
Em ở phương xa nơi con sông Hồng chảy về
với biển,
ở trên anh đầu nguồn biên giới,
cuối dòng sông nơi ấy quê nhà
Em ở phương xa, cách mười sông ba núi bốn
đèo,
đem lòng mình gửi về miền biên giới
Sao chẳng nói nên lời nhưng nặng tình yêu
thương
Anh ở biên cương sương lạnh giá buốt mùa
đông tới
Nơi quê hương em bước vào vụ mới
Rằng anh thương em đồng quê chưa cấy hết,
tay em ngập dưới bùn, lúa cấy thẳng hàng
không,
hỡi em yêu ở cuối sông Hồng?
Thầy dòng sông sóng ngầu lên sắc đỏ
biết là anh nhớ về em đó
nhớ về anh đó
Là chiến công, là niềm tin,
là tình yêu anh gửi cho em
là tình yêu em gửi cho anh
Anh gửi cho em
Em gửi cho anh
Là tình yêu ta gửi cho nhau
NGƯỜI ĐI XÂY HỒ KẺ GỖ
Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất
cằn
Mà đời không ngại đào mấy con kênh
Ðắp hồ xây đập, ta đưa dòng nước ngọt
để dòng mương nhỏ tắm mát quanh năm
Ruộng đồng ta thoả mơ uớc bao ngàn năm
Kẻ gỗ là đây bao năm đợi tháng chờ Này vùng đá bạc đồi núi lô nhô Như dòng suối nhỏ theo sông về với biển
Bỏ đồi hoang lại trong nắng trong mưa
để người nên khổ như đất kia cằn khô Tay anh phá đá, tay em đào sỏi Ngồi trong xe ủi em nhớ những ngày hè Chân lội qua khe em nhớ mùa đông giá
Ta nghe trong đó bao nhiêu là chuyện lạ Ngày ta đi học em nói thích nghề gì Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ Thấy mùa phượng vĩ ta ngỡ gặp mùa thi Cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn
Mà đời không ngại đào mấy con kênh đắp hồ xây đập ta nuôi dòng nước ngọt
để dòng mương nhỏ tắm nắng quanh năm Ruộng đồng ta thoả mơ uớc bao ngàn năm Nghệ Tĩnh mình ơi, Sông Lam gọi Núi Hồng Bạn về theo bạn đào núi lấp sông
đất trời như vẫn vang vang lời trống giục Mặt hồ lay động nên sang mênh mông Từng đàn cá lượn cây lúa thêm nặng bông
Ta đi những bước thênh thang đồng rộng Làng ta di động thêm có đất mình cày Cho điện giăng dây, cho máy về thôn xóm
Ta đi trong nắng trong mưa đời bận rộn Bài thơ ta đọc em thấy có điều gì Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ Thấy mùa phượng vĩ xao xuyến mộng ngày thi Thấy mùa phượng nở hai đứa mình cùng đi
MÃI MÃI MỘT TÌNH YÊU
Đêm từng đêm khi màn sương buông xuống trên thênh thang bao nhiêu nẻo đường Anh ngồi đây nhớ em nhiều, và thầm mong một ngày rực rỡ tình yêu Anh chờ em như lúc xưa, như bây giờ và chờ đợi mai sau … Cho dù mưa giông, cho dù nắng cháy, anh vẫn chờ Những tiếng cười rộn vang khung trời, rồi lúc dỗi hờn em lặng im không nói Những tháng ngày hồn nhiên nô đùa Tuổi thơ tuyệt vời người ơi! Chiếc lá vàng nhẹ rơi cung đàn Những nốt nhạc cho bài ca anh hát Hát với đời, ngày vui bên người, để con tim nghe thiết
tha
Lòng em trót yêu em lâu rồi Mà chưa dám nói câu yêu người, sợ tình mong manh xóa nhòa ngày xanh Đành câm nín em đâu hay tình anh Mùa xuân đến bên em tươi cười Hạn
Trang 7vàng tung nắng mai yêu đời Mùa thu đi qua
nói gì cùng em? Mùa đông đến anh lơ ngơ
từng đêm
Ngày xưa đã cho anh hi vọng Một mai em
hiểu anh nỗi lòng Cuộc đời cho ta qua nhiều
ngày vui Cần chi nói những lời đầu môi…
phải không em?
NGỒI BÊN EM
Ngồi bên em nghe gió ru êm đềm Ngồi bên
em mưa rơi không ướt vai Những kỉ niệm
những nụ cười anh vẫn mong đừng vội tan
biến Ngồi bên em hạnh phúc sao ngọt ngào
Ngồi bên em thời gian trôi quá mau Những
yêu thương phút giây này anh vẫn mong đừng
là giấc mơ Ngồi bên anh ấm áp không rời xa
nhé em để vòng tay anh ôm lấy em bình yên
Để anh mơ trong tình yêu của riêng đôi mình
đánh thức vội chi hỡi em Ngồi bên anh mãi
mãi không rời xa nhé em để vòng tay anh che
trở em ngày đêm Chẳng mong thêm điều chi,
chẳng mong thêm điều gì chỉ mong có em kề
bên, mãi tươi cười
CHIẾC ÁO BÀ BA
Chiếc áo bà ba trên giòng sông thăm thẳm
Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ mong manh
Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ
Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời
Nhớ chiếc xuồng xưa năm nào trên bến cũ
Thương lắm câu hò réo gọi khách sang sông
Áo trắng xuồng đưa mắt cười em khẽ gọi
Người thương ơi em vẫn đợi chờ
Đẹp quá quê hương hôm nay đẹp vô ngần
Về Sóc Trăng hôm nay khai điệu Lâm Thôn
Đàn én chao nghiêng xôn xao mùa lúa nhiều
Về bến Ninh Kiều thấy chàng đợi người yêu
Em xinh tươi trong chiếc áo bà ba
Em đi mau kẻo trễ chuyến phà đêm
Qua bến Bắc Cần Thơ
Hậu Giang ơi nước xuôi xuôi một dòng
Dẫu qua đây một lần
Nói sao cho vừa lòng
Nói sao cho vừa thương
GỢI NHỚ QUÊ HƯƠNG
Quê em hai mùa mưa nắng,
Hai thôn nghèo nối liền bờ đê,
Từng lũy tre xanh nghiêng nghiêng chiều hè,
Như bức tranh gợi tình quê đậm đà
Lời ru con tiếng võng đong đưa
Ai chờ ai thương dòng nước u buồn
Trăm năm nuôi tình khôn lớn Quê hương là sữa mẹ đợi con
Ruộng lúa nương dâu chân quen đường mòn,
Ôi khói lam chiều tình quê dạt dào,
À à ơi câu hò ca dao, như lời mẹ ru từ lúc ban đầu
Ơi ầu ơi ví dầu thương những con đò bên hàng dừa xanh,
Thương nhiều chiếc áo bà ba, Kêu kình gánh lúa lúc tan chợ chiều, Bên mái tranh nghèo nghe bìm bịp kêu nước lớn nước ròng
Thương đêm trăng rằm soi lúa
Âm thanh vọng giã gạo chày trôi, Đẹp lắm quê hương trăng thôn tuyệt vời Câu hát thay lời tình yêu ngọt bùi
Dù xa xôi nhớ ngày trong nôi, nghe tình quê hương gọi mãi trong đời
QUÊ HƯƠNG
Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay Quê hương là con diều biếc Tuổi thơ con thả trên đồng Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che Quê hương là đêm trăng tỏ Hoa cau rụng trắng ngoài thềm Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người
CUỘC TÌNH PHÔI PHAI
chuyện tình buồn đâu ai muốn, giữa người đang yêu và người đến sau, làm người đâu ai muốn khổ đau đến với mình và tình yêu đâu ai muốn sớt chia cho người thà cô đơn thà lẽ loi Ngày xưa yêu em anh nào biết có hôm nay để giờ đây anh bơ vơ anh lạc lõng giữa biển khơi
và hôm nay anh đơn côi anh tiếc nuối những ngày qua đã ko giữ được em ĐK: Nắng mưa
đã xoá mờ cuộc tình phôi phai, tiếng sét đánh
Trang 8ân tình xé tan làm đôi, tiếc chi nữa hỡi người
mình hai con đường riêng, người thứ ba đã
chia cắt đôi dòng lệ rơ
CHIM TRẮNG MỒ CÔI
Tình Anh như con nước sông dài
Con nước về cho cây trái trổ bông
Tình Em như lúa xanh trên đồng
Cây lúa chờ ngày mùa đơm bông
Chiều quê hai đưa hay vui đùa
Em cánh cò Anh chim sáo mồ côi
Phù sa vun đắp chia đôi bờ
Anh bên bồi Em bên lở mong chờ
Thương nghe câu mái đẩy
Nhớ điệu lý tình tang
Ngân nga khúc chờ nhau
Khi mùa lúa chín sẽ đón đưa nhau
Trăng sắp tàn trôi xa nơi bến đậu
Chim sáo bay xa mãi không về
Em vẫn chờ Anh nơi đây bến lở
Rồi nhớ thương Anh câu hát mong chờ
Thương chim quyên nức nở
Thương con cá rô trên đồng
Nghe chim trắng mồ côi
Đâu còn ai đón ai nhớ mà mong
Ơi… ơi lý nàng ơi (Ơi lý chàng ơi)
Ơi… ơi lý nàng ơi em thương mà em đợi
Con nước buồn tênh câu hát lý mong chờ
Mùa lúa thơm đã chín chín lâu rồi
Mà bấy lâu Anh chưa ghé về thăm
Ơi… Chim sáo mồ côi (Chim trắng mình ên)
Chim sáo mồ côi thương Anh mà Em đợi
Đêm trắng cò than nghe tái tái tê lòng
Ngồi nhớ Anh Em ngó ngó lên trời
Chim sáo không về cánh cò mô côi
Em nhớ Anh nhiều sao phụ tình Em
MIỀN TRUNG ƠI
Tôi bước chân đi xa miền Trung thật rồi
Xa người em gái tuổi mới chớm xuân thì
Lòng còn nặng tình vương tình vẫn chưa thành
lời
Nay tôi xa người sao nghẹn đắng bờ môi
Chia tay bên trời lệ buồn đưa tiễn tôi
Xin gửi nơi đây bao lời yêu nồng nàn
Bao lời thầm kín còn vương chút dịu dàng
Một miền quê hương đồng lúa xanh ngời ngợi
Yêu thương con người lam lũ vì tình quê
Biết mai sau này tôi còn nhớ trở về
Chiều buồn vương chút nắng tiễn chân tôi xa
người
Bồi hồi trong khoé mắt biết nói sao nên lời
Kỷ niệm tôi ghi nhớ mãi dẫu xa cách người Nghẹn ngào rưng rưng nước mắt mãi nhớ về
cố hương
Chiều dần buông khắp lối cách xa nhau thật rồi
Bầu trời đêm dẫn lối bước chân tôi xa rời Một miền quê bao nắng gió thương nhớ vời vợi
Dù rằng ta ngăn cách lối vẫn nhớ người mãi thôi miền Trung
HUẾ XƯA
Tôi có người em sông Hương, núi Ngự Của lũy tre Thôn Vỹ hiền từ
Của kinh thành cổ xưa thật xưa Buổi trưa em che nón lá
Cá Sông Hương liếc nhìn ngẩn ngơ
Lũ chim quyên ngất ngây từ xa Tôi sống độc thân trong căn phố nghèo Bởi trót thương nên nhớ thật nhiều Bởi em là hạnh phúc tình yêu
Ở bên ni qua bên nớ Cách con sông chuyến đò chẳng xa Nhỏ sang thăm có tôi đợi chờ
Huế ơi có biết bây chừ Tiếng ca nào vương bên mạn thuyền
Có ai chờ ai qua Tràng Tiền Không biết bây chừ nữ sinh mang nón bài thơ
Để trai xứ Huế mộng mơ Huế ơi ta nhớ muôn đời Bóng trăng hồ sen trong Hoàng Thành Tiếng chuông từng đêm Thiên Mụ buồn
Ta nhớ muôn đời người con gái Huế quá xinh Tóc mây ngang lưng trữ tình
Non nước Thần Kinh quê hương đất lạnh
Là trái tim sông núi của mình
Cả linh hồn của dân hùng anh Bởi đâu gây nên nông nỗi Cánh chim bay giữa trời lẻ loi Nhỏ tôi yêu khóc bao giờ nguôi Tôi đã lạc em trong cơn biển động
Để tháng năm hai đứa lạnh lùng
Để đêm ngày kẻ nhớ người mong Khổ đau cao như mây tím
Cố năm xưa đã buồn buồn thêm Nhỏ yêu ơi biết đâu mà tìm
RẤT HUẾ
Giữ chút gì rất Huế đi em Nét duyên là trời đất giao hòa Dẫu xa, một mai anh gặp lại Vẫn được nhìn em say lá hoa Giữ chút gì rất Huế hiền ngoan Xin em chớ cắt mái tóc thề Để cho
Trang 9gió thổi bay suối tóc Và mùa đông ấm đôi vai
gầy Giữ chút gì rất Huế trang đài Nón
nghiêng, bóng nắng dáng thơ ngây Gặp anh
nón hỡi đừng nghiêng xuống Cho anh trông
mắt ngọc mày ngài Giữ chút gì rất Huế mặn
mà Dạ thưa, ngọt lịm ai mê say Em đi gót nhẹ
xanh hôn cỏ Và hơi thở mềm sương khói bay
Giữ chút gì rất Huế đi em Cánh thơ, áo trắng
chấp hai tà Để vạt lụa bay trên đường chiều
Ngỡ mình lạc chân trong cõi mơ Dẫu em rất
Huế tự bao giờ Đừng kể lòng em như cung
điện Đừng cho anh suốt đời đứng đợi Trước
cấm thành, gọi mãi chẳng ai thưa
MÙA ĐÔNG KHÔNG LẠNH
Anh gặp em giữa trời đông buốt giá,
Mắt ta nhìn tựa đã quen từ lâu.
Em cười tươi như mặt trời cuối đông,
Nụ cười đó, làm sao anh quên.
Ta cách xa muôn trùng mây,
Từng dòng thư gởi kèm nỗi nhớ thương.
Anh nhớ em đêm từng đêm,
Lòng thầm mong thấy em trong phút giây
Đợi gặp em Đi bên em không nói được câu
gì.
Ngồi kề em sao mùa đông thấy không giá
lạnh!
Ngày gặp em sương đêm rơi gió rét từng
cơn lạnh lùng,
Sao lòng anh thấy ấm nồng cuộc tình đầu
tiên.
Giờ chia ly em quay đi che giấu bờ mi lệ
rơi,
Ta xa nhau mong đến một ngày gặp lại,
Giờ chia ly anh xa em nhưng sẽ nhớ em
người ơi!!!
Trái tim anh, trái tim em không rời xa ^
Anh gặp em giữa trời đông buốt giá,
Mắt ta nhìn tựa đã quen từ lâu.
Em cười tươi như mặt trời cuối đông,
Nụ cười đó, làm sao anh quên.
Ta cách xa muôn trùng mây,
Từng dòng thư gởi kèm nỗi nhớ thương.
Anh nhớ em đêm từng đêm,
Lòng thầm mong thấy em trong phút
giây!!!
Đợi gặp em Đi bên em không nói được câu
gì.
Ngồi kề em sao mùa đông thấy không giá
lạnh!
Ngày gặp em sương đêm rơi gió rét từng
cơn lạnh lùng,
Sao lòng anh thấy ấm nồng cuộc tình đầu
tiên.
Giờ chia ly em quay đi che giấu bờ mi lệ rơi,
Ta xa nhau mong đến một ngày gặp lại, Giờ chia ly anh xa em nhưng sẽ nhớ em người ơi!!!
Trái tim anh, trái tim em không rời xa Trái tim anh, trái tim em không rời xa
CUNG ĐÀN MÙA XUÂN
Em ơi vút lên một tiếng đàn kìa đàn đã so dây, cung đàn đã lựa phím ớ ơ Đất nước mình xôn xao mùa vui đang nở rộ bình minh chiến thắng reo ca, xuân về non nước bao la Mầm sống ta ươm giữa đời Tay anh bưng ngọn đèn em che ngọn gió Anh nâng mầm trổ em trút nắng vàng Đường vui nay bước thênh thang Tâm hồn lộng gió em ơi xây đẹp mộng ước tương lai
Em ơi vút lên một tiếng đàn Đường vui nay bước thênh thang Tâm hồn lộng gió em ơi xây đẹp mộng ước bao la Em ơi vút lên một tiếng đàn
MƯA
Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa bay Giọt mưa vội vã nhẹ rơi mắt người Mưa có vui như em và anh
Và mưa vẫn thế nhẹ lắm khi bên anh
Vì mưa cũng biết, từ trong tim này Mưa với anh tới sao ngọt ngào Lắng nghe mưa thầm hát Từng giọt thấm ướt vai em
Mà lòng thấy ấm bên anh Mỗi lúc bên nhau dưới mưa nồng nàn
Có chăng là một thoáng Một lần hát khẽ bên em Rằng trọn cuộc đời này sẽ mãi Chẳng một lần cách xa nhau Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau Mưa vẫn hát trên tóc em dịu dàng Mưa khóc lạnh lùng
Khi buồn và nhớ thương anh rất nhiều Mưa có biết đợi chờ nhớ mong
Mưa có thấy vòng tay đón em mỗi lần Mưa có trên làn môi em run có nhau trong chiều mưa
Mình tay trong tay
MƯA BUỒN
Mưa trên phố ngày xưa lời yêu thương thì thầm trong mưa
Sao mưa phố chiều nay đôi tình nhân ấy không còn qua đây
Trang 10Nghe mưa về nhớ thêm, nhớ tháng ngày ấm
êm
Nghe em về bước chân khi trời mưa
Đôi khi muốn ngủ quên vì quanh ta tình trầm
bao la
Cây trút lá chiều mưa như buồn như khóc, như
sầu như thương
Em nhớ gì hỡi em? Ta trong lòng khó quên
Xua tan mọi nỗi đaun như mây ngàn gió qua
Mong êm đềm sớm mai
Lời tình yêu sâu lắng, ngày thôi mưa trong
nắng
Ngày tình yêu sẽ không bao giờ rời xa
Ngày đẹp tươi em đến, nụ cười trong khóe mắt
Là bàn tay êm ái vuốt ve ngày xưa
Lời tình yêu sâu lắng ngày thôi mưa trong
nắng
Từng nụ hôn xóa đi bao ngày chờ mong
Để đêm về tình thôi cô đơn, để mưa buồn
ngàn năm thôi rơi
Để ai về tình như sóng khơi mãi còn
HƯƠNG TÓC MẠ NON
Nghe em hát câu dân ca sao mượt mà lòng
anh thương quá
Tiếng ngọt ngào nào đong đưa nhớ xa xưa
trời trưa bóng dừa
Hẹn hò nhau tình quê hai đứa
Mùi mạ non hương tóc em biết bao kỷ niệm
Nhắc lại thấy thương nghe thật buồn
Lâu nay muốn qua thăm anh nhưng ngại vì
cầu tre lắc lẻo
Tháng ngày tuổi đời trôi theo níu chân
nhau, bạc thêm mái đầu
Còn tìm đâu ngày xưa yêu dấu
Ðường về hai thôn cách xa, thoáng cơn gió
chiều
Nhớ muì tóc em hương đậm đà
Lòng chợt buồn mênh mông
Dáng xưa tan theo giấc mộng
Chắc người đã bước sang sông
Ðang mùa lúa trổ đòng đòng
Làm sao em quên, những ngày khi mới
quen tên
Bên gốc đa ven đường hai đứa ngồi tỏ tình
yêu thương
Anh thương tóc em bay bay trong chiều
chiều gợi bao nỗi nhớ
Nhớ từng nụ cười ngây thơ thắm duyên mơ
chiều nghiêng nắng đổ
Về quê em phù sa bát ngát
Tình mình dù ngăn cách sông chứ đâu cách
lòng Mỗi lần nhớ anh sao nghẹn lòng
HÃY HÁT LÊN
Gió vẫn còn gọi mùa thu đến khắp trời,nắng vẫn còn gọi mùa xuân đến với đời, thì em ơi xin người chớ lo âu ,vì cuộc đời còn bao nắng ấm.Sóng vẫn còn gọi bờ cát trắng biển
chiều ,nước vẫn còn một màu xanh biếc thuở nào , dòng sông xưa vẫn ngàn năm trôi mãi trôi hoài về biển lớn Và mình cùng hát lên nào lời tình tha thiết,mình hát lên nào lời mình muốn nói cùng hát lên đi cho đêm vui ngất trời và ngày thêm ước mơ.Dù rằng đời lắm thăng trầm đường dài phía trước và lối đi về ghập nghềnh ai biết,cùng hát vang lên xua tan
đi bao nổi buồn và cùng thắp lên niềm vui Và mình cùng hát lên nào lời tình tha thiết,mình hát lên nào lời mình muốn nói cùng hát lên đi cho đêm vui ngất trời và ngày thêm ước mơ.Dù rằng đời lắm thăng trầm đường dài phía trước và lối đi về ghập nghềnh ai biết,cùng hát vang lên xua tan đi bao nổi buồn
và cùng thắp lên niềm vui
HOA SỮA
Em vẫn từng đợi anh Như hoa từng đợi nắng Như gió tìm rặng phi lao Như trời cao mong mây trắng
Em vẫn từng đợi anh Trên những chặng đường quen Tiếng hát ai xao động
Thoáng mùi hoa êm đềm
Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó Những bạn bè chung
Những con đường nhỏ Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm
Có lẽ nào anh lại quên em
Có lẽ nào anh lại quên em
NỖI NHỚ
Nỗi nhớ dâng đầy trong anh Gương mặt em nụ cười em, vòng ngực ấm Tưởng như máu trong tim đông đặc Nồi nhớ dâng đầy, dâng đầy
Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách
Mà sao? Mà sao? Em không thể tới bên anh?
Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng Đến bên bờ, chỉ là giấc mơ
Căn phòng đêm nay câm lặng Sao như lửa cháy bốn bề