Microsoft Word VA�N BA� 1 Văn Bằng Dược Sĩ ở Melbourne Kiều Ánh Trần Thế là đã trên 40 năm kể từ ngày chúng tôi sang định cư ở Úc theo dạng tỵ nạn Chính trị Ngày nay, chúng tôi đã bước vào lứa tuổi hư[.]
Trang 1
Văn Bằng Dược Sĩ ở Melbourne
Kiều Ánh Trần
Thế là đã trên 40 năm kể từ ngày chúng tôi sang định cư ở
Úc theo dạng tỵ nạn Chính trị Ngày nay, chúng tôi đã bước vào lứa tuổi hưu trí nên cuộc sống giờ đây rất an binh và nhàn hạ Hàng ngày chúng tôi vui hưởng“thú điền viên”bằng cách sáng, chiều ra chăm sóc cây cối trong vườn hoặc thực tập dưỡng sinh bằng cách dạo bộ quanh khu vực mình ở khoảng 1 giờ vào mỗi ngày
Nhìn đàn cháu ngày càng khôn lớn và thường xuyên theo cha mẹ tản bộ đến thăm ông bà vào mỗi cuối tuần hay dịp Tết,
lễ làm chúng tôi cảm thấy ấm cúng và hạnh phúc cho kiếp tha hương viễn xứ nầy Cuộc sống quá yên bình nầy hoàn toàn trái ngược với quảng thời gian khó khăn khi chúng tôi mới chân ướt chân ráo đến định cư ở quê hương thứ hai nầy, từ đó tôi có ý tưởng nên ghi lại những giây phút khó khăn, những kỳ niệm vui buồn và phấn đấu cá nhân đó để luôn tự nhắn nhủ với mình
hy vọng rằng con cháu sau này khi có dịp đọc qua phần hồi tưởng nầy, chúng sẽ:
a/ Biết được lý do tại sao chúng có mặt và sinh sống tại đất Úc nầy
b/ Cảm nhận được những khó khăn và phấn đấu vượt qua của cha mẹ trong thời gian đầu định cư ở nơi “đất khách quê
người”nầy, từ đó rút ra được bài học về kinh nghiệm sống cho chính bản thân của chúng, đó là…
Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo!
Trang 2Với những ý tưởng như trên, bài viết này tôi xin chia làm 3 phần như sau:
*Lý do về quyết định đi học lại,
*Phần thi Viết Stage 1
*Phần thi thực tập Stage 2
A/ Lý do về quyết định đi học lại:
Gia đình chúng tôi gồm hai vợ chồng và ba đứa con đã vượt biên rời Việt Nam vào đầu năm 1978 Tàu chúng tôi xuất phát tại bến Ninh Kiều thuộc tỉnh Cần Thơ và sau thời gian 3 ngày 4 đêm lênh đênh trên biển thì cuối cùng tàu đến được Kuantan, đây là một Hải cảng nhỏ thuộc tỉnh Penang, nước Mã Lai Tại đây chúng tôi được chuyển đến trại tỵ nạn Kuantan để chờ phái đoàn Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc đến phỏng vấn và lập hồ
sơ xin tỵ nạn Chúng tôi ở trại được 1 tuần thì may thay được phái đoàn thuộc sở Di trú Úc đến xét hồ sơ và làm thủ tục
phỏng vấn Sau một cuộc phỏng vấn gay go, phái đoàn Úc quyết định chấp nhận cho gia đình chúng tôi đến định cư ở Úc theo diện tỵ nạn chính trị vào cuối tháng 6 năm 1978
Trong những năm tháng đầu tiên định cư ở Melbourne, chúng tôi cần có công việc làm nhằm ổn định đời sống gia đình với 3 con còn nhỏ nên tôi bắt đầu xin vào làm việc bán thời ở một Pharmacy gần nhà, sau đó tôi làm thêm trong cửa hàng Mỹ phẩm Myer, đây là một Thương xá lớn nhất nhì của Thành phố Melbourne lúc đó
Tuy đời sống kinh tế tạm thời ổn định nhưng tận đáy lòng, tôi và chồng tôi cả hai cứ băn khoăn tìm mọi cách để có thể quay lại hành nghề cũ ở Việt Nam tại xứ Úc này Chồng tôi
trước kia tốt nghiệp văn bằng Bác sĩ Y khoa Sài Gòn và đã
nhiều năm hành nghề chuyên môn của anh ấy trong lãnh vực Tai, Mũi, Họng viết tắt là ENT = Ear, Nose and Throat
Trang 3Anh thường tìm cách hỏi thăm kinh nghiệm từ bạn bè qua định
cư trước hoặc liên lạc thẳng với trường Y khoa Melbourne để hỏi xem Phương cách thi lấy bằng Y khoa tương đương ở Úc như thế nào?
Về phần tôi thì vẫn luôn ấp ủ trong lòng giấc mơ được quay trở lại hành nghề Dược Sĩ tại quê hương thứ hai nầy nhưng do hoàn cảnh kinh tế và gia đình lúc ấy chưa cho phép Tôi cứ nhớ mãi lời Ba tôi căn dặn lúc tôi còn nhỏ đó là…
“Con phải cố gắng học để có một nghề nghiệp vững chắc trong
xã hội để từ đó người ta biết đến mình là vì mình chứ không
phải vì chồng mình”
Sau những đắn đo suy nghĩ thì cơ duyên đầu tiên đã đến với tôi đó là có việc làm trong ngành thông phiên dịch Việt Nam trong lãnh vực Y tế Đó cũng là công việc toàn thời (full time) đầu tiên của tôi ở Melbourne Tôi làm việc ở đó một thời gian khá dài cho đến khi con trai lớn của chúng tôi vào Đại học
Melbourne thì lúc ấy tôi mới nghĩ đến tương lai của mình và quyết định học lại để có Văn bằng Dược Sĩ tương đương với Úc Hai lý do đơn giản chính yếu cho quyết định học lại của tôi đó
là tôi quá yêu quý nghề Dược cao quý này và lý do thứ hai đó là
có đôi chút về lòng… tự ái dân tộc, là người Việt Nam, mình phải đóng góp hết khả năng nhỏ bé của mình để tỏ lòng biết ơn đất nước Úc Đại Lợi, nơi đã mở rộng vòng tay để cưu mang những người dân Việt Nam qua tỵ nạn…trong đó có gia đình mình…
Còn về lý do vì sao tôi phải đợi con trai mình vào đại học
là vì bậc đại học lúc ấy được chính phủ hoàn toàn hổ trợ nên không tốn kém nhiều, đại loại xem như miễn phí nhưng ngược lại số tiền học phí cho 7 năm học ở trường tư thục thì rất tốn kém Lúc ấy tôi còn hai người con gái đang học Trung học ở trường Caulfield Grammar School, Wheelers Hill Campus
nhưng cũng may là chồng tôi lúc ấy đã thi đậu văn bằng Bác Sĩ
Y Khoa Melbourne và đang hành nghề ở phòng mạch tư của
Trang 4anh ấy nên xét về mặt tài chính thì tôi không còn lo lắng gì
nhiều như trước kia nữa
Tôi nhớ lại, trước khi được nhận qua định cư tại Úc Châu, chúng tôi phải qua một cuộc phỏng vấn với nhân viên di trú người Úc tại trại tị nạn Mã Lai Trong cuộc phỏng vấn đó nhân viên di trú có hỏi rất kỹ về nghề nghiệp chính của tôi ở Việt Nam trước khi bỏ nước ra đi là gì? Sau khi biết tôi là Dược Sĩ tốt nghiệp từ Trường Đại học Dược Khoa Saigon vào năm 1968 thì anh phỏng vấn viên cho tôi biết là Văn bằng Dược Sĩ của Việt Nam cũng như hầu hết các quốc gia khác trên thế giới đều không được công nhận để hành nghề ở nước Úc
Anh ta còn nói thêm là nếu muốn văn bằng được công nhận
để hành nghề trở lại thì chúng tôi phải qua các kỳ thi để thẩm định lại kiến thức chuyên môn của minh để xem kiến thức đó có cập nhật với những đòi hỏi của ngành Dược Úc Châu hay
không? mục đích của họ là duy trì mức độ an toàn chung về sức khoẻ cho người dân bản xứ cũng như các sắc dân khác đang sinh sống tại đây Tôi hiểu rõ và chấp nhận điều hợp lý đó ngay
từ đầu
Qua tìm hiểu, tôi được biết cộng đồng người Việt Nam định
cư ở đây không có các khoá huấn luyện thi cho các Dược Sĩ gốc Việt Nam mới sang định cư, có lẽ cộng đồng Việt Nam còn mới quá Cách hay nhất là minh tự tìm đến trường Pharmacy
College, trực thuộc Melbourne University để tìm hiểu và xin ý kiến Sau đó tôi có dịp gặp ông Dược Sĩ Louis Roller, lúc đó là Giáo Sư đang giảng dạy trong trường Dược Melbourne
Qua tiếp xúc trò chuyện với ông tôi được biết như sau :
Tất cả các DS tốt nghiệp ở nước ngoài, gọi nôm na là
Oversea pharmacists, tất cả đều phải qua 2 kỳ thi để lấy lại bằng Dược sĩ tương đương Hai kỳ thi đó bao gồm 2 phần, phần thi Viết được gọi là Stage 1 và phần thi Thực tập gọi là Stage 2
Trang 5B/ Phần thi Viết Stage 1:
Phần thi viết ( dành riêng cho Oversea Pharmacists,) thường thì gồm các câu hỏi theo dạng multiple choice questions, nội dung của các câu hỏi ấy bao gồm tất cả các môn mà sinh viên
đã học từ năm thứ nhất đến năm cuối của ngành Dược
Nếu đậu Stage1 xong thì các học viên phải tham dự một
chương trình thực tập bắt buộc thường kéo dài khoảng một
năm, tương đương với 1920 giờ thực tập Học viên phải vào thực tập trong Dược phòng của bệnh viện hoặc ở Dược phòng bán lẻ hay còn gọi là (Community pharmacy) do tư nhân làm chủ Đây cũng giống như chương trình thực tập trước khi ra trường của các sinh viên năm cuối trường Dược Melbourne Nếu học viên hoàn tất xong phần Thực tập này thì sẽ được ghi danh để dự thi vào Stage 2
Đa số các học viên di dân nào muốn qua được các kỳ thi kể trên thì phải bỏ tiền túi ra đóng học phí để được học các môn quan trọng chung với các sinh viên của Trường Dược Khi thi cũng vậy, phải tự đóng tiền để được dự thi và điều quan trọng nhất đó là học viên chỉ được dự thi hai lần trong đời mà thôi do
đó nếu xui không đậu lần thứ 2 thì xem như giấc mơ trở thành Dược sĩ ở Úc sẽ ngậm ngùi tan theo mây khói
Ông L.Roller khuyên tôi như sau “ Cách hay nhất hiện nay là
bà nên ghi danh học chung với các sinh viên năm cuối của
Trường Dược về các môn sau đây:
Trang 6lệ…để sau này khi vào phần bào chế thuốc sẽ biết cách tính toán
Lúc đó tôi đang làm việc toàn thời ( full time) cho dịch vụ Thông, Phiên dịch thuộc ngành Y tế tiểu bang Sau khi đắn đo suy nghĩ kèm theo lời động viên của ông xã, tôi quyết định xin làm bán thời (Part Time) Thời gian làm việc của tôi sẽ đổi lại như sau… nếu tuần này làm việc hai ngày trong tuần thì tuần sau sẽ làm ba ngày… cứ thế luân phiên thay đổi, cốt sao tôi có
đủ thời giờ để đến giảng đường học và không lở mất một buổi học nào
Thời gian đầu khi bước vào giảng đường tôi rất bỡ ngỡ vì từ nay mình phải ngồi học chung với các sinh viên bản xứ, trẻ tuổi hơn mình rất nhiều… nhưng quy luật ở đời cũng vậy, sự việc gì cũng …‘trước lạ, sau quen’ mà thôi…từ từ, tôi cảm thấy quen dần với các bạn trẻ thông qua cách nói chuyện hồn nhiên và vô
tư của họ Chúng tôi trao đổi với nhau về bài vở,thực tập, ôn bài vv… từ đó cái mặc cảm xa cách về tuổi tác trong tôi cũng phai nhạt dần theo thời gian, thay vào đó là tình đồng môn,
đồng khóa Các giáo sư dạy năm cuối cũng vậy, họ rất tận tâm trong việc giảng dạy, cách truyền đạt bài của họ rất sống động
và dễ hiểu nên tôi tiếp thu bài vở khá nhanh Mỗi khi các sinh viên trong lớp đặt câu hỏi, thầy chậm rãi trả lời và nhấn mạnh lại các điểm chính của bài, điều này khiến chúng tôi am hiểu bài
vở rõ hơn… từ đó cảm thấy tự tin và hứng thú hơn trong việc học tập mặc dầu tuổi đời đã vượt qua lứa tuổi cắp sách đến trường
Trước đó khi quyết định đi học lại, tôi cứ lo sợ vì không biết bài vở cũ mình còn nhớ hay không vì đã tốt nghiệp quá lâu
(1968) nhưng qua cách giảng bài dễ hiểu của các thầy, dần dần tôi nhớ lại các bài học xưa, ví dụ như những lẫn lộn trước kia giữa tác dụng của Adrenaline và Acetylcholin , Thầy giảng kỹ
về Hệ Thần kinh Central Nervous system, Hệ trực giao cảm
Sympathetic system, hệ đối giao cảm Para-Sympathetic
Trang 7system…hay các công thức về Cholesterol, về nhân Thơm
(Aromatic) như Benzene mà đã học rất lâu ở trường Dược Sài gòn Thầy còn giảng thêm về cơ cấu hoạt động và cách hấp thụ của các thuốc sau khi vào cơ thể thông qua đường tiêu hoá, đường hô hấp , thẩm thấu qua da, qua màng nhầy…được gọi là Administration, Absorption,Distribution Thuốc được hấp thụ như thế nào trong cơ thể để phân tán đến cơ quan cần được trị liệu Chúng tôi được học thêm các bài về cơ nguyên nào làm nhanh hay làm chậm lại sự tiêu hoá, (Gastric Emptying)làm ảnh hưởng đến sự hấp thụ thuốc ( delay absorption…) dạng thuốc nào cần hoà tan trong bao tử, dạng thuốc nào chỉ cần hoà tan trong ruột non để được ruột non hấp thụ sự khác biệt giữa
thuốc viên, thuốc capsules…
Cách viết các công thức hoá học hình như đã chìm sâu tận đáy tiềm thức của tôi nhưng nay nhờ cách giảng dạy đầy nhiệt huyết và tận tâm của thầy đã đánh thức chúng trở dậy sau giấc ngủ miên trường khá dài kể từ năm 1968 Sự kiện đó làm cho tôi phấn khởi hơn, hứng thú hơn trong mỗi ngày đến giảng đường học tập Dù sao thì đến trường, đến lớp để nghe thầy giảng và ghi bài thì dễ nhớ, dễ thuộc hơn là cặm cụi làm con mọt sách ở nhà
Tuy vậy, điều mà tôi cảm thấy hơi buồn là lúc đó không có học viên gốc Việt nào từng là dược sĩ Việt Nam học chung để chúng tôi dễ dàng tâm sự hay trao đổi kinh nghiệm với
nhau.Trong giảng đường lúc đó, ngoài những sinh viên năm cuối ra tôi thấy còn có một anh Dược sĩ người Hongkong cũng đến học như tôi, anh ta thường ngồi ở hàng ghế đầu, nơi dành riêng cho các học viên…‘chăm chỉ’ Thật vậy, anh ta rất siêng hỏi bài thầy và tay thì ghi ghi chép chép liên tục
Với những bài học đòi hỏi nhiều kiến thức mới lạ, tôi phải vào thư viện để mượn thêm nhiều sách để về nhà tham khảo, nếu đọc xong vẫn không hiểu thì ngày hôm sau vào trường rồi tìm đến các thầy để hỏi sau giờ học Ở Úc, thầy cô trong trường
Trang 8luôn sốt sắng để giúp đở các sinh viên nhất là những sinh viên
di dân đứng tuổi như chúng tôi
Khi gần đến ngày thi viết dành cho DS tốt nghiệp ở ngoại quốc, tôi vào sở làm của tôi để lấy Annual leave (phép nghỉ thường niên) khoảng hai tuần để dễ dàng chú tâm trong việc ôn tập bài thi Kỳ thi này tôi cảm thấy rất tự tin, chỉ muốn thi ngay, không muốn trì hoãn hay lãng phí thêm thời gian
Sau kỳ thi Viết, vài tuần sau (14 April 1989) tôi nhận được thư của Australian Pharmacy Examining Council ( APEC ) từ
Trang 9Canberra báo tin cho biết là tôi đã thi đậu phần 1 (Stage 1) và kèm thêm trong thư là lời dặn dò rất rõ ràng:
“The Council requires you to complete a period of at least 12 months ( 2000 hours ) of practice experience in an approved retail pharmacy or hospital in Australia
Candidates are expected to complete all or most of the period
of this practice experience before sitting for the Stage 2
Examination
Failure to do so may delay your eligibility to sit the stage 2 Examination.”
Trang 10Nhận được thư báo thi đậu xong, không hiểu sao trong lòng của tôi cứ ngổn ngang một nỗi…vui buồn lẫn lộn
Vui là thấy lòng quyết tâm và sự cố gắng của mình giờ đây được đền bù thật xứng đáng Câu tục ngữ “ Có chí thì nên” quả thật không sai trong lúc này Bước thành công đầu tiên này đã tăng thêm lòng tự tin trong tôi, qua đó tôi cảm thấy rất hãnh diện về giá trị của chương trình giảng dạy ở Trường Dược khoa Saigon trước kia vì nó cũng không thua kém gì ngành Dược ở đây
Cảm giác thứ hai của tôi đó là hơi buồn và lo lắng…vì bây giờ phải làm sao tìm cho được chỗ để thực tập trong suốt một năm dài, sau đó mới được dự thi Thực tập ở Stage 2
Câu nói bất hủ của nhà văn Nguyễn Bá Học bỗng đâu nghe
văng vẳng bên tai…
“ Đường đi không khó vì ngăn sông cách núi mà chỉ khó vì lòng người ngại núi e sông”
Mong rằng những ngày sắp tới của tôi sẽ tốt đẹp hơn, sáng lạn hơn… ít bị những trở ngại như…ngăn sông cách núi…nữa
C/ Phần 2 (Thi Thực Tập) Stage 2
Sau khi nhận được lá thư đề ngày 14/4/1989 của APEC ( Australian Pharmacy Examining Council) báo tin tôi đã thi đậu Stage 1 của kỳ thi Dược Sĩ Tương Đương.Theo như những gì
mà tôi đã tìm hiểu thì điều cần thiết tiếp theo mà tôi cần làm đó
là phải tìm cho đuợc một nơi để đi thực tập trước khi tham dự đợt thi của Stage 2
Quả đúng như vậy, ít hôm sau tôi nhận thêm một lá thư chúc mừng từ Pharmacy Board of Victoria đề ngày 17/4/2089, trong thư có ghi rõ chi tiết cho các thí sinh về thời gian tối thiểu đòi hỏi phải thực tập là 1920 giờ, (lá thư này có một sự khác biệt nhỏ đó là không phải 2000 giờ như lá thư ban đầu do
APEC gởi) Trong đó họ đòi hỏi học viên phải có ít nhất là 960 giờ thực tập trong Dược phòng bán lẻ để có thêm kinh nghiệm
Trang 11sau này khi ra làm việc Bên cạnh đó, tôi phải tham gia các buổi
CE hay còn gọi là Continuing Education do Trường Dược tổ chức đồng thời học thêm khóa cứu thương do Ambulance
Service tổ chức để có bằng First Aid Certificate
Nhận thư xong, tôi vội lo tìm những nơi cần đến để
thực tập Nơi thực tập này có thể là một Dược phòng trong bệnh viện hoặc Dược phòng bán lẻ bên ngoài do tư nhân làm chủ Có điều hơi khó đó là các Dược phòng (Pharmacy) trong bệnh viện nhà nước thì ngân sách ưu tiên của họ là dành chỗ thực tập cho các Sinh Viên của Trường Dược Melbourne mà thôi, do đó họ luôn tìm cách từ chối khéo để không nhận thêm người nào khác đến thực tập Còn nói về các Dược phòng bán
lẻ thì cũng chẳng khác gì? họ cũng vậy, ít khi muốn nhận thêm thực tập viên (Trainee) có lẽ vì hai điều sau đây: thứ nhất là họ
sợ phải tốn kém thêm cho cửa hàng của mình vì cũng phải trả lương cho thực tập viên theo quy chế của chính phủ, thứ hai là
họ phải chịu trách nhiệm thêm về phần huấn luyện, dạy nghề cho các thực tập viên của mình …
Cổ nhân ta đã có câu “ Ngọc kia chuốt mãi cũng tròn” … sau một thời gian kiên trì tìm việc cuối cùng tôi được nhận vào làm Full time ở một bệnh viện tư đó là St Andrew Pharmacy Hospital Bệnh viện này tọa lạc ở vùng East Melbourne và nằm
kế bên Fitzroy Garden
Cần mở ngoặc để nói thêm đôi chút về cái Garden khá nổi tiếng này, Đây là một trong những công viên to, rộng và đẹp nhất nhì của thành phố Melbourne, nơi được xem là điểm du lịch viếng thăm của các du khách nước ngoài hay du khách đến
từ các tiểu bang khác Ngoài ra nó còn là nơi mà các cặp vợ chồng son trẻ thường hay chọn để làm địa điểm quay phim cưới hay chụp hình cưới của mình Trong thời gian làm việc ở bệnh viện này, trong giờ nghỉ trưa hay sau giờ làm việc, tôi thường tản bộ đến đây để vừa đi vừa ngắm những bông hoa xinh đẹp