1. Trang chủ
  2. » Văn Hóa - Nghệ Thuật

Đề cương ôn tập môn văn học thiếu nhi

25 489 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Đề cương ôn tập môn văn học thiếu nhi
Tác giả Tô Hoài
Người hướng dẫn Lê Phương Liên
Trường học University of Social Sciences and Humanities - Vietnam National University Hanoi
Chuyên ngành Văn Học Thiếu Nhi
Thể loại Đề cương ôn tập
Năm xuất bản Năm 2024
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 25
Dung lượng 523,78 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

đề cương biên soạn 1 số câu hỏi cho học phần văn học thiếu nhi đại học, nếu mọi người quan tâm thì truy cập trang có nhiều tác giả như phạm hổ, tô hoài, nguyễn đình tưởng,.... có thể sẽ giúp cho các bạn hạn chế thời gian để học thêm các môn học khác, mình cũng thuộc giáo dục tiểu học nên sẽ lợi thế cho các bạn cùng học giống ngành của mình hơn nhe, giáo dục mầm non cũng có thể tham khảo được luôn vì nó tương tương với nhau nên các bạn k phải lo lắng về vấn đề này quá nhiều

Trang 1

ĐỀ CƯƠNG ÔN TẬP MÔN VĂN HỌC THIẾU NHI

1 Tô Hoài

a) Các phát biểu về văn học thiếu nhi

Tô Hoài được mệnh danh là “Nhà văn của mọi lứa tuổi” Với các tác phẩm của mình, nhà văn TôHoài đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc với phong cách sáng tác đa dạng từ truyện ngắn,tiểu thuyết, hồi kí, truyện thiếu nhi cho đến các bài báo ngắn Và trong những loại truyện mà ông

sáng tác em ấn tượng nhất là truyện thiếu nhi Bởi vì từ những tác phẩm truyện này, ông đã rút rađược một số phát biểu về văn học thiếu nhi và những phát biểu ấy luôn đề cao đến vấn đề giáo dục.Môt số phát biểu về văn học thiếu nhi của Tô Hoài:

Phát biểu 1: “Nói thì thừa nhưng cần phải nhắc lại rằng một tác phẩm hay chung cho tất cả mọingười nhưng viết cho các em trước hết phải là của các em Ví dụ như chức năng giáo dục.”

Phát biểu 2: “ Một tác phẩm thiếu nhi chân chính phải là tác phẩm tham dự mạnh mẽ vào sựnghiệp nên người.”

Khi liên kết hai phát biểu trên thì ta có thể thấy được tư tưởng và quan niệm của nhà văn Tô Hoài,

đó là ông rất chú trọng về vấn đề giáo dục, điều này được thể hiện thông qua ý:

+ Tham gia mạnh mẽ vào sự nghiệp nên người

+ Chức năng giáo dục là quan trọng bậc nhất

Theo quan niệm của mình ông cho rằng khi viết truyện cho thiếu nhi là phải làm cho thiếu nhithích bằng những câu chuyện vui, hóm hỉnh, , sinh động và quen thuộc gần gũi với các em Tuynhiên ông cũng quan niệm rằng: Viết cho thiếu nhi, người lớn cũng phải thích Theo nhà văn LêPhương Liên, những tác phẩm của nhà văn Tô Hoài lúc nhỏ đọc đã thích nhưng mới chỉ hiểu đượcmột phần, sau này lớn lên, vẫn độc giả ấy lại tự tìm ra những cái hay, cái mới Người càng lớn họđược từng trải, càng ngẫm những điều hay trong tác phẩm của Tô Hoài

Nhà văn Tô Hoài thường căn dặn lớp nhà văn viết cho thiếu nhi rằng phải làm thế nào để tínhchất giáo dục trong chuyện không được quá lộ liễu, phải khiến thiếu nhi tự nhận thức ra Như nhânvật Dế Mèn tự nhận thức mình, từ một kẻ hung hăng, thích bắt nạt người khác, chú đã biết yêuthương mọi người Trong cuộc phiêu lưu, nhân vật Dế Mèn đã tự khai sáng, tâm hồn chú đã trở nênnhân hậu với mong muốn một thế giới đại đồng "muôn loài cùng kết anh em” “Dế Mèn phiêu lưuký” đã miêu tả một xã hội loài vật mang bóng dáng con người, có những nhân vật "Ếch ngồi đáygiếng”, với những tư tưởng đấu đá chèn ép lẫn nhau thật thiển cận và hẹp hòi để chuốc lấy hư danhhão huyền…

Nhà văn Lê Phương Liên cho biết, trong suốt cuộc đời mình, Tô Hoài luôn đau đáu với dòngvăn học thiếu nhi Ông thường khuyên các nhà văn phải luôn hướng về thiếu nhi, viết cho các em.Theo ông, trẻ em cần phải được tiếp xúc với tinh hoa văn học từ bé và sớm hình thành thói quen đọcsách Nền văn học cho thiếu nhi thể hiện tương lai của cả ngành sách và xuất bản

Viết cho thiếu nhi từ năm 17 tuổi, đến năm 80 tuổi Tô Hoài vẫn trăn trở với các tác phẩm vănhọc dành cho trẻ em Ông khai thác vốn dân tộc, kể lại các câu chuyện cổ tích bằng ngôn từ mới vớicác tác phẩm như: Ông trạng chuối, Quả dưa đỏ, Nỏ thần,… Theo nhà văn Lê Phương Liên, các tácphẩm của nhà văn Tô Hoài có cách dùng từ rất tinh xảo, vừa dân dã, vừa thượng lưu, vừa tinh tườnglại vừa giản dị Trẻ em khi đọc những tác phẩm của Tô Hoài sẽ được thưởng thức những “bữa cỗ vềngôn từ”, làm dày lên rất nhiều vốn từ Tiếng Việt của các em Nhà văn Tô Hoài luôn mong muốn

Trang 2

văn học thiếu nhi Việt Nam phải phát triển Nhà văn Lê Phương Liên kể rằng ông thường hay trăntrở với anh chị em nhà văn bằng một câu hỏi: “Bao nhiêu năm không có được quyển nào hơn quyển

Dế mèn của tôi à” Rơm rớm nước mắt, nhà văn Lê Phương Liên nghẹn lại khi kể về cái tâm của

“cây đại thụ” Tô Hoài khi luôn cổ vũ, động viên các nhà văn trẻ viết cho thiếu nhi

Mặc dù đã đi xa nhưng các tác phẩm, sức truyền cảm của ngòi bút Tô Hoài sẽ còn in dấutrong nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam Các thế hệ nhà văn sẽ luôn nhớ đôi mắt cười tỏa sáng, nụcười tủm tỉm hiền từ của Tô Hoài và những lời dặn dò, cổ vũ, động viên phải dành hết tâm sức viếtcho thiếu nhi, vì một tương lai văn hóa đọc, vì những tâm hồn trong sáng, bay bổng của thiếu nhiViệt Nam

b) Tác phẩm: Dế Mèn phiêu lưu kí (Chương I)

Bình luận câu nói của Dế Choắt với Dế Mèn: “Ở trên đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc màkhông biết nghĩ thì sớm muộn cũng mang vạ vào mình” – Dế Mèn phiêu lưu kí “Tô Hoài”

Tô Hoài (1920 – 2014) tên khai sinh là Nguyễn Sen Ông sinh ra ở huyện Thanh Oai, tỉnh HàĐông cũ trong một gia đình thợ thủ công Ông là một nghệ sĩ rất đa tài, trong suốt sự nghiệp vănchương của mình ông đã miệt mài sáng tác hàng trăm tác phẩm thuộc đủ thể loại như: tiểu thuyết,

ký sự, truyện ngắn, hồi ký, tiểu luận phê bình, truyện thiếu nhi, cho đến cả các bài báo ngắn Trướccách mạng tháng Tám, văn học của ông chủ yếu viết về các loài vật và những câu chuyện về ngườidân nông thôn sống trong cảnh nghèo khổ Một số tác phẩm tiêu biểu trong giai đoạn này là: “DếMèn phiêu lưu kí”, “Quê người”, “Nhà nghèo”, “Xóm giếng ngày xưa”,… Trong đó, nổi bật nhất làtruyện Dế Mèn phiêu lưu kí – một tác phẩm văn xuôi viết về loài vật miêu tả bức tranh thiên nhiên

vô cùng sinh động và thú vị cùng rất nhiều bài học nhân sinh ý nghĩa được tác giả gửi gắm Khi đọc

và tìm hiểu ở chương đầu tiên của tác phẩm, Tô Hoài đã cho ta thấy được nhân vật chính là Dế Mènvới những nét tính cách, phẩm chất kiêu căng, tự mãn bởi vẻ bề ngoài của mình Nhưng nhân vật mà

em ấn tượng nhất là Dễ Choắt Dù chỉ xuất hiện ở những phần đầu câu chuyện nhưng câu nói cuốicùng của Dế Choắt trước khi mất đã làm cho mỗi độc giả mãi không thể nào quên được, đó là câunói “Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạvào mình” Vậy để biết được câu nói này từ đâu mà có và nó có ý nghĩa như thế nào thì chúng ta cóthể cùng nhau tìm hiểu

Dế Mèn – nhân vật chính trong truyện “ Dế Mèn phiêu lưu kí”,l à con út trong một gia đình có

ba anh em, cậu vốn được sống tự lập từ thuở bé Mới đầu ra ngoài sống có vẻ Dế Mèn khá an nhàn.Nhờ ăn uống có điều độ và làm việc có chừng mực nên chẳng bao lâu Dế Mèn trở thành một chàngthanh niên cường tráng, bảnh trai và cũng từ đó tính tình của Mèn cũng thay đổi hẳn Hắn kiêu căng,hống hách, hung hăng, dám cà khịa với bà con lối xóm, rồi quát mắng chị Cào Cào, đá ghẹo anhGọng Vó… Vì nể mặt nên bà con xóm giềng không ai nói đến Nhưng, Dế Mèn lầm tưởng mọingười sợ mình nên ngày càng kiêu ngạo và tự cho mình là đứng đầu thiên hạ Chính cái tính kiêungạo ngang bướng ấy mà Dế Mèn phải trả một cái giá rất đắt và cũng là bài học đường đời đầu tiêncủa hắn Hàng xóm của Dế Mèn là một chú dế bị tật bẩm sinh, ốm yếu gầy gò nên luôn bị Dế Mènchế giễu – đó là Dế Choắt Một hôm, Mèn sang chơi nhà Choắt Thấy đồ đạc bề bộn, nó lên giọnghỏi:

- Sao chú mày sinh sống cẩu thả quá như thế!Có cái hang mà đào không nổi sao, nhỡ thằngChim cắt nó nhòm thấy, nó tưởng mồi, nó mổ một phát, nhất định trúng giữa lưng chú, thì chú có

mà đi đời! Ôi thôi, chú mày ơi! Chú mày có lớn mà chẳng có khôn Nghe Mèn nói thế, Choắt ngỏ ýnhờ Mèn đến giúp cái ngách thông giữa nhà Choắt và nhà Mèn để khi “tắt lửa tối đèn" hoặc có kẻbắt nạt thì Choắt có đường thoát thân Vừa mới nghe xong Mèn không một chút bận tâm

Trang 3

Một buổi chiều kia, Mèn ra đứng trước cửa xem Cò, Vạc… bắt tôm, cá ở cái hồ trước nhà Mặt

hồ mênh mông Cò ,Vạc kéo về rất đông cãi cọ nhau om sòm Bỗng chị Cốc béo núp ở dưới đám cỏbay lên đứng rỉa lông, rỉa cánh trước cửa hang của Dế Mèn Dế Mèn muốn trêu chị Cốc bèn lêntiếng gọi Choắt phụ Lúc này Choắt đang lên cơn hen nên từ chối và có lời khuyên can Mèn.Nhưng Mèn không nghe rồi cất giọng khiêu khích:

Cái Cò, cái Vạc, cái Nông

Ba con cùng béo vặt lông con nào

Vặt lông con Cốc cho tao

Tao nấu, tao nướng, tao xào tao ăn

Vừa nghe hát, Cốc hoảng sợ định bay lên cao Nhưng khi định thần lại, chị đi chậm rãi đến cửa hangMèn Thấy vậy, Mèn vội chạy và chui vào giường nằm Nhìn vào bên trong không thấy Dế Mènnhưng lại thấy Choắt đang loay hoay ở cửa hang, Cốc tiến tới lớn tiếng hỏi:

- Đứa nào cạnh khóe gì tao thế?

- Lạy chị em có gì đâu?

Choắt vừa nói vừa tụt lùi vào trong hang, nhưng Cốc nhanh hơn đã mổ xuống lưng Choắt hai cáilàm Choắt gãy xương sống nằm mẹp Một lúc sau biết Cốc đi rồi, Mèn bò lên chạy sang Choắt thấyChoắt nằm thoi thóp Mèn nâng Choắt lên với cõi lòng tan nát Trước khi tắt thở, Choắt nhắn lại vớiMèn“Ở trên đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ thì sớm muộn cũng mang

vạ vào mình”.Dế Mèn chôn cất Choắt tử tế đắp thành một nấm mộ cao bên vùng cỏ non xanh mượt.Sau khi chôn cất Dế Choắt xong, cảm giác của nó thật hụt hẫng và bất lực bởi Dế Choắt đã chết rồi,đâu thể cứu vãn được nữa Dế Mèn đứng lặng bởi nó muốn suy nghĩ một cách nghiêm túc về cáchsống của mình trong suốt thời gian qua Bài học đường đời đầu tiên nhưng Dế Mèn đã phải trải mộtcái giá quá đắt

Qua câu chuyện trên, tác giả muốn gửi tới các bạn đọc nhỏ tuổi lời khuyên không nên kiêu căng,

tự mãn Ngay từ nhỏ, chúng ta phải rèn luyện nhân cách để sau này trở thành người tử tế và hữu ích.Bởi người có lối sống kiêu căng, tự mãn sẽ cho rằng bản thân mình hơn người, là nhất Có ý địnhhoặc coi thường người khác vì họ không bằng mình Khi làm được một việc gì đó luôn muốn đượcngười khác tuyên dương, khen ngợi và coi thường, khinh bỉ những người không làm được việcmình làm, không có được thứ mình có Người có tính kiêu căng tự mãn là những người nhỏ nhen,hẹp hòi, chỉ luôn biết đến bản thân mình, thậm chí là huênh hoang, cao ngạo Và những người có lốisống kiêu căng và tự mãn sớm muộn cũng bị người khác xa lánh, không được tin tưởng, tín nhiệm,lâu dần trở nên cô lập, sẽ không nhận được sự giúp đỡ, tương trợ của mỗi người Tính kiêu căng, tựmãn sẽ kéo theo nhiều tính xấu khác như: ích kỉ, nhỏ mọn, luôn muốn trở thành tâm điểm của lờikhen,… Cuộc sống không nên kiêu căng và tự mãn bởi chính nó là thuốc độc giết chết tâm hồn ta.Càng tự mãn ta càng chủ quan, càng không đề phòng Cho đến khi bất trắc, tai ương xảy đến takhông đỡ nổi và dễ đưa ta vào tình thế nguy nan Chẳng ai yêu mến và tôn trọng một kẻ kiêu căng,

tự mãn Tri thức giúp ta trở nên khiêm tốn còn ngu si làm ta trở nên kiêu ngạo, tự phụ Thực tế,

Trang 4

trong cuộc sống vẫn còn có những con người sống với lòng khiêm tốn cùng nhiều đức tính tốt đẹpkhác được mọi người yêu quý, tin tưởng và tín nhiệm,… những người này xứng đáng là tấm gương

để học tập theo Cuộc sống của chúng ta do chính mình làm chủ, hãy sống, rèn luyện và trở thànhmột công dân có ích cho xã hội Tóm lại, sự kiêu ngạo mà độc tôn bản thân là đức tính không nên có,còn kiêu ngạo theo xu hướng tự tin chính mình thì lại là đức tính tốt cần có ở mỗi người chúng ta.Bên cạnh đóTô Hoài cònmượn hình ảnh nhân vật Dế Mèn để đưa ra lời khuyên cho mỗi chúngta: Trong cuộc sống này không ai trong đời không mắc phải sai lầm, vấn đề là chúng ta biết nhận ralỗi sai và sửa chúng Bài học đầu tiên trong đời của chú dế cũng là bài học của nhiều bạn trẻ hiệnnay, chúng ta phải biết yêu thương giúp đỡ người khác, mỗi hành động của chúng ta phải suy nghĩthật kĩ, phải tính đến hậu quả của nó rồi hãy làm

Chương 2: Dế mèn phiêu lưu kí

Dế Mèn phiêu lưu kí là tác phẩm đặc sắc và nổi tiếng nhất của nhà văn Tô Hoài viết về các loài vật,dành cho lứa tuổi thiếu nhi Trong chuyện, dế mèn là nhân vật chính đã trải qua những cuộc phiêulưu và đúc kết ra được nhiều bài học quý giá cho bản thân Đó cũng là hành trang để Dế mèn thayđổi ngoạn mục trở thành một chàng Dế cao thượng Trong chương 2 này, sự thay đổi của Dế mèncũng rất đáng để chúng ta học hỏi với câu nói: “Đường đời nhiều bài học, mỗi bài học một kiểu,chịu nghĩ thì học được, học giỏi, bằng không thì khốn khổ như thế này đây.”

NHÂN VẬT:

Dế mèn: Dế mèn là kẻ hung hăng, không biết suy nghĩ nhưng sau cái chết của Dế Choắt đã khiên

cho Dế Mèn phải hối hận với những giọt nước mắt lăn dài và đó cũng là sự thức tỉnh lương tâm trênchẳng đường vào đời của Mèn Rồi sự sôi nổi, bông bột của Mèn tưởng chừng có thể làm lu mờhình ảnh “xấu” trước kia Nhưng cuộc phiêu lưu bắt đắc dĩ của Mèn khi bị bọn trẻ bắt làm món đồchơi đem đi đấu đá với những con Dế khác Dế mèn lúc này rất tự hào và kiêu hãnh ở vị trí của mộtcon Dế cụ bách chiến bách thắng, nông cạn và không biết suy nghĩ Dế mèn đã trở nên xấu tính, ích

kỉ và tàn nhẫn khi thẳng tay đánh cả những con Dế nhỏ bé , yếu đuối để giành phần thắng, đổi lấynhững lời khen ngọi, cho ta đây là giỏi hơn ai hết Dế Mèn đã biến mình thành một thứ trò chơi tiêukhiển của bọn trẻ mà không hề hay biết Cứ thế lúng sâu vào và bản tính hung hăng, hốc hách lại trở

về như trước Thế rồi, theo quy luật của cuộc đời, những kẻ hay cậy sức áp bức kẻ khác thì sẽ có kẻmạnh hơn trị lại Lúc này có sự xuất hiện của anh Xiến Tóc đã làm cho Mèn thêm một bài học nữa

Dế mèn đã được anh Xiến Tó làm cho thức tỉnh Hai cái râu cụt là bài học đích đáng cho Mèn Dếmèn đã hiểu ra, nhận thức được lỗi lầm của mình và quyết tâm sửa sai Cuộc đời này tuy khôngthuận lợi phẳng lặng, dễ dàng nhưng cũng đem đến cho Dế mèn bao nhiêu là bài học…

Xiến Tóc: anh Xiến Tóc lực lương, uy nghi bọc bộ giáp đồng hun rất cứng, bộ mặt hung tợn nhưng

khi thấy Dế Mèn cậy thế ăn hiếp kẻ yếu, anh Xiến Tóc chính là người dạy cho Mèn một bài họcđích đáng Xiến tóc nói: “Á bây giờ thì co vòi lại rồi có phải không Còn gì xấu bằng cậy sức

mà đi bắt nạt Khôn ngoan đá đáp người ngoài Ta tha cho lần này Nhưng ta hãy tạm mượn đicủa mày hai cái râu Ðể từ đây mỗi khi mày làm việc gì bậy bạ, hãy sờ lên chiếc râu cụt, lúc ấy nhớlại lời ông Xiến Tóc nhé.”

Nói rồi Xiến Tóc đưa răng lên cắt cụt luôn hai sợi râu mượt óng trên đầu tôi Ðau điếng, mà tôi đànhngậm tăm, không dám hé răng Nhờ vậy mà Mèn có được bài học tiếp theo trên chặng đường phiêulưu của mình

Trang 5

TÌNH HUỐNG TRUYỆN:

Ðương ung dung thế, lắng nghe tiếng cái máy gì xè xè đâu dần tới bên cạnh Rôi anh Xiến Tóc oailinh ban chiều vụt hạ cánh xuống ngay bên nách tôi Tôi rú lên một tiếng kinh khủng Tôi cứng cảkhoeo, không nhích chạy được Tôi không ngờ Phen này chết thật chứ không chơi

Phen này chết thật chứ không chơi! Răng nó như sắt thế kia, cái vuốt chân như dao thế kia Mộtmình tôi ở nơi vắng vẻ thế này Tất chết!

Tuy tôi cố mím môi, mà cánh, mà chân, mà càng tôi cứ run lên bần bật Xiến Tóc nghé nghiêng haicái sừng cười nhạt chế nhạo:

- Rõ đồ hèn! Sao lúc chiều hống hách thế!

Rồi Xiến Tóc lục tội:

- Này ta hỏi, mày đáng khép tội gì?

ai ra gì cũng được, muốn ăn hiếp ai cũng được Đó là tùy thuộc vào nhận thức của mỗi người Quachương 2 của Dế mèn phiêu lưu kí tuy nói về loài vật nhưng cũng nhằm hướng đến con ngườichúng ta Một bài học rất đáng quý cho mỗi người phải biết ta là ai và sống trên đời phải làm gì đểcuộc sống ý nghĩa hơn mỗi ngày Đừng vì muốn hơn người khác mà chẳng xem ai ra gì Sống làphải cho đi, cho đi để hạnh phúc, cho đi để nhận lại yêu thương, đừng mong cầu đòi hỏi ai phải làm

gì cho mình mà phải tự thân vận động vững bước trên đường đời để rồi chúng ta rồi sẽ có bài họcđắt giá cho riêng bản thân mình và trở thành phiên bản ngày một tốt hơn

Phần 3: Dế Mèn phiêu lưu kí.

“Dế Mèn phiêu lưu kí” là một tác phẩm độc đáo của Tô hoài, một truyện phiêu lưu viết chotuổi thơ vô cũng hấp dẫn Những hành trình xuôi ngược, những nếm trải cay đắng đó đây, nhữnghành động nghĩa hiệp, những chiến công và vinh hoa gặt hái được của chú Dế Mèn đã để lại nhiều

Trang 6

ấn tượng đẹp trong lòng bạn nhỏ yêu quý gần xa Cảnh “Dế Mèn giải cứu chị Nhà Trò” chỉ là 1trang đời nhỏ bécủa chú mà thôi; tuy nhỏ bé nhưng rất đẹp, rất đáng yêu.

NHÂN VẬT:

Dế Mèn: Rất giàu tình thương người Đối với kẻ vô tâm thì họ sẽ lặng lẽ dửng dưng khi gặphoàn cảnh đáng thương của chị Nhà Trò, nhưng trái lại chú Dế Mèn rất quân tâm và thương cảmđến gần “gạn hỏi mãi” Cử chỉ “xòe cả hai cẳng ra” và câu nói của chú Dế Mèn không phải ai cũng

có Biết bao thương cảm, biết bao nâng đỡ chở che, đầy nghĩa hiệp: “Em đừng sợ hãy trở về cùngvới tôi đây Đứa độc ác khôg thể cậy khỏe ăn hiếp kẻ yếu Tiếng nói của Dế Mèn vang lên như 1 lờituyên chiến với lũ nhện quen thói cậy thế, áp bức đè nén ngươiì khác Một chữ "ta" của Dế Mèn cấtlên rất đàng hoàng, đĩnh đạc và hào hùng: "Ai đứng chóp bu bọn này? Ra đây ta nói chuyện" Vừathoáng thấy mụ nhện từ trong hang đá "cong chân nhảy ra" với hai nhện vách đi kèm, Dế Mèn bèn

ra oai thị uy: "quay phắt lưng, phóng càng đạp phanh phách" Đó là miếng võ gia truyền của họhàng nhà dế! Thật là bất ngờ và ngạc nhiên: "Mụ nhện co rúm lại rồi rập đầu xuống đất như cái chàygiã gạo" Mụ nhện và lũ tiểu yêu đã bạt vía kinh hồn! Dế Mèn đã đanh thép hạch tội lũ nhện là bọnngười "béo múp núp" mà lại tham lam ti tiện "cứ cố tình đòi một tí tẹo nợ đã mấy đời rồi?" Chú ta

"cấm" bọn nhện "từ giờ không được đòi nợ chị Nhà Trò nữa" Như một lời phán truyền nghiêmkhắc, Dế Mèn bắt bọn nhện: "Hãy phá các vòng vây đi! Đốt hết văn nợ đi!" Tức thì quân tướng lũnhện "sợ hãi cùng dạ ran", chúng vội vàng "phá hết các dây tơ chăng lối" Và con đường về tổ NhàTrò "quang hẳn" Chị Nhà Trò đã thoát nạn tai ương

Dế Mèn, một chàng trai có phẩm chất tốt đẹp: có võ nghệ tài giỏi, rất dũng cảm, thươngngười, hào hiệp, căm ghét mọi bất công trên cõi đời Dế Mèn đã hết lòng bênh vực chị Nhà Tròtrong cơn nguy khốn Dế Mèn đúng là một hiệp sĩ: "Giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha!"

Bọn nhện: Trận địa mai phục của lũ nhện thật đáng sợ Như thiên la địa võng "chăng từbên nọ sang bên kia đường biết bao tơ nhện" Chúa trùm nhà nhện là một mụ nhện "đanh đá, nặcnô" Có 2 vệ sĩ nhện vách đi kèm Trên trận địa mai phục có vô số lũ nhện nanh ác do nhện Gộc chỉhuy "Chúng đứng im như đá mà coi vẻ hung dữ" Liệu chú Dế Mèn đơn phương độc mã có làm gìnổi lũ nhện ghê gớm này? Nhưng sau khi nghe Dế Mèn thét Bọn nhện sợ hãi, cùng dạ ran Cả bọncuống cuồng chạy dọc chạy ngang, phá hết các dây tơ chăng lối

Chị Nhà Trò: Chị Nhà Trò "đã bé nhỏ lại gầy yếu quá" Vì cái tạng người vốn thế hay vì thiếu ăn mà

bị suy dinh dưỡng? Thân hình mềm nhũn "bự những phẩn như mới lột" Nước da ấy gợi lên sự xanhxao của những kẻ thiếu máu vì ốm đau nhiều Chị Nhà Trò cũng có cánh, nhưng "hai cánh mỏngnhư cánh bướm non, lại ngắn chùn chùn" Đôi cánh ấy "yếu quá, chưa quen mở " khó mà "bay đượcxa" Hình dáng ấy, thể trạng ấy của chị Nhà Trò thật đáng thương

Thân phận chị Nhà Trò còn đau thương hơn Mẹ mới mất, chị sống đơn độc "thui thủi" mộtmình trong cõi đời Chỉ quanh quẩn nơi vùng cỏ xước xanh dài Chị đang trải qua những tháng ngàynặng nề: kiếm ăn chẳng đủ, "nghèo túng vẫn nghèo túng" Món nợ năm trước mà mẹ chị "vay lương

ăn của Nhện" khi trời làm đói kém cứ như cái gông cái xiềng đang xiết chặt lấy thân phận chị NhàTrò Hình ảnh chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội "khóc tỉ tê" là nỗi đau của một kiếp ngườiđói khổ, ốm đau, yếu đuối, đang bị bắt nạt, áp bức thảm thương Cuộc đời đen tối quá, "biCảnh ngộchị Nhà Trò lại còn uất ức, đau khổ hơn Vì "món nợ cũ" mà chị đã bị bọn nhện riết róng đòi, mấybận bị nhện đánh Lần này, tính mạng của chị ta đang bị đe dọa nghiêm trọng Mụ Nhện đã sai nhệnGộc, nhện Vách và bọn tay chân hung dữ chăng đầy tơ nhện quyết bắt sống "vặt chân, vặt cánh, ănthịt" Chị Nhà Trò có ai thương, có ai ra tay cứu độ con người đau khổ này vượt qua tai ương, hoạn

Trang 7

nạn? Hình ảnh chị Nhà Trò trong trang văn của Tô Hoài lả hình ảnh tượng trưng cho những conngười "nhỏ bé", đói khổ, bị áp bức bóc lột đau thương trong xã hội cũ, đã để lại trong lòng em baoxúc động cám thương Hình ảnh chị Nhà Trò gục đầu khóc với tâm trạng lo âu, sợ hãi đã để lại cho

ta nhiều ám ảnh về một xã hội đen tối bất công "kẻ ăn không hết người lần không ra!"

BÀI HỌC GIÁO DỤC

Nếu chỉ dừng lại ở cuộc phiêu lưu kì thú của chú Dế Mèn, hẳn là cái tên Tô Hoài sẽ không đi xađược tới vậy Ẩn khuất đằng sau câu chuyện về những loài vật đó là những bài học đắt giá cho cảloài người Văn học bao giờ cũng thế, dù nhà văn có viết về cái gì thì tựu trung lại vẫn hướng cáinhìn về con người Dế Mèn, Dế Choắt và Dễ Trũi đều là hiện thân của con người trong cuộc đời vàqua đó để nhà văn gửi gắm những tư tưởng và triết lý nhân sinh của mình.Đằng sau câu chuyện củaloài vật là câu chuyện của cả loài người Đó là lí do tại sao Dế Mèn phiêu lưu ký vốn là một câuchuyện viết cho lứa tuổi thiếu nhi nhưng lại khiến người lớn cũng phải giật mình suy ngẫm, phảisực tỉnh và nhìn nhận lại chính bản thân mình Dế Mèn đã cho chúng ta một bài học về thái độ sống,sống phải biết người biết ta và không đánh giá kẻ khác chỉ dựa vào ngoại hình của họ Cuộc hội ngộgiữa Dế Mèn và Dế Choắt đã giúp ta nhận ra điều đó

Nội dung đoạn trích thật đơn giản là Dế Mèn đã bênh vực chị Nhà Trò (loài côn trùng nhỏ họ bướm,thường sống ở bụi rậm) khi bị bọn nhện ức hiếp Cái hay của nội dung đoạn trích là đã chuyển tảiđến học sinh cách bênh vực cho Nhà Trò của Dế Mèn không phải là trả đũa lại bằng bạo lực nhưbọn nhện đã làm với Nhà Trò “Mấy bận bọn nhện đã đánh” Nhà Trò, “Hôm nay bọn chúng chăng

tơ ngang đường đe bắt, vặt chân, vặt cánh ăn thịt” Nhà Trò Dế Mèn mặc dù hùng dũng “xòe cả haicàng ra, bảo Nhà Trò: Em đừng sợ Hãy trở về cùng với tôi đây Đứa độc ác không thể cậy khỏe ănhiếp kẻ yếu” Và khi gặp bọn nhện thì “quay phắt lưng, phóng càng đập phanh phách ra oai”, nhưngchỉ dùng lời lẽ để bọn nhện hiểu ra lẽ phải: “Các ngươi có của ăn của để, béo múp béo míp… kéo bèkéo cánh đánh đập một cô gái yếu ớt thế này Thật đáng xấu hổ!” Trước thái độ kiên cường, dũngcảm và lời lẽ sắc bén, “bọn nhện sợ hãi, cùng dạ ran Cả bọn cuống cuồng chạy dọc chạy ngang…”.Bài học bênh vực kẻ yếu của Dế Mèn bằng lý lẽ thuyết phục thật đắt giá, nhất là với lứa tuổi họcsinh hiện nay thường dùng biện pháp bạo lực để giải quyết mâu thuẫn Về mặt dùng từ, cả hai đoạntrích nhà văn Tô Hoài đã dùng hoàn toàn từ thuần Việt Lại một bài học hay chuyển tải đến học sinh

về việc giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt Về nghệ thuật nhân hóa, thì nhà văn Tô Hoài quả là bậcthầy khi những con vật Dế Mèn, Nhà Trò, bọn nhện… đã thật sự như con người sống động Ngườiđọc đã quên mất đây là những con vật mà như những con người trong xã hội Cách ứng xử, hànhđộng, lời nói… của các nhân vật đều tạo cho học sinh một sự gần gũi, rất thực Chính vì vậy, nhữngbài học rút ra từ nội dung đoạn trích đã thật sự gây ấn tượng sâu sắc trong tâm trí học sinh

Trang 8

2 NGUYỄN HUY TƯỞNG:

*Tiểu sử Nguyễn Huy Tưởng:

Nguyễn Huy Tưởng (1912 – 1960) là một nhà văn, nhà viết kịch Việt Nam nổi tiếng Ông làtác giả của những tiểu thuyết lịch sử, vở kịch lớn như: Vũ Như Tô, Đêm hội Long Trì, Bắc Sơn,Sống mãi với thủ đô

Nguyễn Huy Tưởng sinh ngày 6 tháng 5 năm 1912 trong một gia đình nho giáo ở làng Dục Tú,

Từ Sơn, Bắc Ninh, nay thuộc xã Dục Tú, huyện Đông Anh, Hà Nội

Năm 1930, ông tham gia các hoạt động yêu nước của thanh niên học sinh ở Hải Phòng Năm

1935 ông làm thư ký nhà Đoan (Thuế quan) ở Hải Phòng, sau đó quay về Hà Nội Năm 1938 ôngtham gia Hội Truyền bá Quốc ngữ và phong trào hướng đạo sinh ở Hải Phòng Năm 1943 ông gianhập nhóm Văn hóa cứu quốc bí mật và được bầu làm Tổng thư ký Hội Truyền bá Quốc ngữ HảiPhòng Sau đó ông tiếp tục hoạt động ở Hà Nội, Nam Định và Phúc Yên

Tháng 6 1945, Nguyễn Huy Tưởng tham gia ban biên tập tạp chí Tiên Phong của Văn hóa cứuquốc Tháng 8 năm đó, Nguyễn Huy Tưởng đi dự Đại hội quốc dân ở Tân Trào Ông còn là đại biểuvăn hóa cứu quốc, giúp biên tập các tờ báo Cờ giải phóng, Tiên Phong Tiếp đó ông giữ chức vụTổng thư ký Ban Trung ương Vận động đời sống mới Cách mạng Tháng Tám thành công, NguyễnHuy Tưởng trở thành người lãnh đạo chủ chốt của Hội văn hóa cứu quốc

Nguyễn Huy Tưởng là đại biểu Quốc hội khóa I năm 1946 Tháng 4 năm đó, vở kịch Bắc Sơncủa ông được công diễn ở Nhà hát lớn Hà Nội đem lại thành công lớn Tháng 7, ông được bầu làPhó thư ký Hội Văn hóa cứu quốc Việt Nam Tháng 12 năm 1946, toàn quốc kháng chiến, ông tổchức và đưa Đoàn văn hóa kháng chiến lên Việt Bắc Tiếp tục hoạt động văn hóa, ông là ủy viênThường vụ Hội Văn nghệ Việt Nam, thư ký toà soạn Tạp chí Văn nghệ và tham gia tiểu ban Vănnghệ Trung ương Đảng

Năm 1951, ông tham gia chiến dịch biên giới Trong hai năm 1953, 1954 ông công tác giảm tôtrong cải cách ruộng đất Sau hòa bình 1954, ông làm Uỷ viên ban chấp hành Hội Nhà văn ViệtNam khóa I Ông là người sáng lập và là giám đốc đầu tiên của Nhà xuất bản Kim Đồng

Nguyễn Huy Tưởng mất ngày 25 tháng 7 năm 1960 tại Hà Nội

2 Phong cách sáng tác

Với sự nỗ lực và tìm tòi không ngừng nghĩ về các tác phẩm nước ngoài cùng với nhiều thể loạinhư kịch, tiểu thuyết,… sự nghiệp cầm bút của ông đa dạng thể loại và đề tài Ông có thiên hướngkhai thác đề tài lịch sử và có đóng góp nổi bật ở thể loại kịch và tiểu thuyết

Nổi bật trong sáng tác của ông là tác phẩm Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài được trích trong Vở kịch

Vũ Như Tô Nguyễn Huy Tưởng đã xây dựng Vũ Như Tô với một tấn bi kịch và vấn đề được đặt rachính là mối quan hệ giữa con người và nghệ thuật cần phải có sự hài hòa Sinh thời Nam Cao từng

có câu: “Nghệ thuật không cần phải là ánh trắng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối,nghệ thuật chỉ có thể là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than” Thành công của tácphẩm chính là những chi tiết nhỏ kể về cuộc sống của Vũ Như Tô – một tài năng hiếm có, NguyễnHuy Tưởng nhấn mạnh vai trò của người nghệ sĩ, xã hội cần phải tôn trọng họ để họ có thể đónggóp cho đất nước

Trang 9

Phong văn giản dị, trong sáng, sâu sắc luôn đầy chất thơ, những bài ca hy vọng và bài học vềcuộc sống.

Quan điểm về văn chương: “Phận sự một người tầm thường như tôi muốn tỏ lòng yêu nước thìchỉ có việc viết văn quốc ngữ thôi”

3 Tác phẩm tiêu biểu

Đêm hội Long Trì, Vũ Như Tô, An Tư công chúa, Cột đồng Mã Viện, Bắc Sơn, Những người

ở lại, Anh Sơ đầu quân, Tìm mẹ, Ký sự Cao Lạng, Truyện Anh Lục, Gặp Bác, Kể chuyện QuangTrung, Bốn năm sau, Sống mãi với Thủ Đô, Lũy hoa, An Dương Vương xây thành ốc

4 Vinh danh

Năm 1995, Hội đồng nhân dân thành phố Hà Nội đã đặt tên cho một phố của thủ đô là phốNguyễn Huy Tưởng, nối từ phố Vũ Trọng Phụng cắt ngang qua phố Nguyễn Tuân đến đường KhuấtDuy Tiến Ông được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học nghệ thuật năm 1996

5 Nhận định

Nguyễn Huy Tưởng đã gánh việc mở đầu một cách đích đáng cho dòng văn chương viết vềtruyền thống, về lịch sử trung đại Việt Nam trong nền văn chương hiện đại Việt Nam – Nhà nghiêncứu Văn học Nguyễn An

Ngay từ khi hiện diện trên văn đàn, nhà văn Nguyễn Huy Tưởng đã lựa chọn một thế đứngvững chắc với tư thế của một nhà tiểu thuyết và viết kịch trước những vấn đề của hôm qua và hômnay, của lịch sử và dân tộc – Nhà nghiên cứu Văn học Bích Thu

Cái hay của những tác phẩm lịch sử của Nguyễn Huy Tưởng là nhà văn không gây hoài nghi,không gây tranh cãi, cũng không dựng lịch sử và các nhận vật lịch sử “khác lạ” với những sử liệuchính thức mà mọi người đã biết Nhà văn đã viết truyện lịch sử và truyền cho bạn đọc cái cảm giáccủa chính ông – Nhà nghiên cứu Vũ Nho

TÁC PHẨM: AN DƯƠNG VƯƠNG XÂY DỰNG THÀNH ỐC

Bài làm:

Ý nghĩa: An Dương Vương được thần linh giúp đỡ bởi nhà vua đã có ý thức đề cao cảnh giác, sớm lo việc xây thành đắp lũy và chuẩn bị vũ khí để chống ngoại xâm Tưởng tượng ra sự giúp đỡ thần kì này, nhân dân ta đã tỏ lòng ca ngợi công lao của nhà vua và tự hào về việc xây thành, chế nỏ cũng như những chiến công trong sự nghiệp đánh giặc giữ nước của dân tộc ta Đồng thời, việc được thần linh giúp đỡ đã thể hiện khao khát, ý chí của nhân dân trong việc gìn giữ độc lập tổ quốc và tinh thần yêu nước nồng nàn của nhân dân ta

Kho tàng truyện dân gian Việt Nam là nơi đúc kết kinh nghiệm cũng như lưu giữ những giá trị lịch

sử, đặc biệt là thể loại truyền thuyết Ở thể loại này, chúng ta không thể không nhắc tới truyềnthuyết "An Dương Vương xây dựng thành Ốc" của Nguyễn Huy Tưởng Bởi đây là một câu chuyệnnhắc nhở chúng ta bài học về dựng nước và giữ nước Không chỉ vậy, nó còn giúp chúng ta tìm hiểu

về một vị vua anh minh, tài đức, có tầm nhìn xa trông rộng - An Dương Vương

-Nhân vật truyện: An Dương Vương

Tướng nhà Hán là Triệu ĐàThần núi Thất Diệu

Trang 10

Các nàng tiênTrên gò Ông Cô có con Kê Tinh

Thần Kim Quy

Mở bài: Kho tàng truyện dân gian Việt Nam là nơi đúc kết kinh nghiệm cũng như lưu giữ những giátrị lịch sử, đặc biệt là thể loại truyền thuyết Ở thể loại này, chúng ta không thể không nhắc tớitruyền thuyết "An Dương Vương xây dựng thành Ốc" của Nguyễn Huy Tưởng Bởi đây là một câuchuyện nhắc nhở chúng ta bài học về dựng nước và giữ nước Không chỉ vậy, nó còn giúp chúng tatìm hiểu về một vị vua anh minh, tài đức, có tầm nhìn xa trông rộng - An Dương Vương

- Khi nước ta còn là nuóc Âu Lạc, có ông vua là An Dương Vương Tướng nhà Hán là Triệu Đàmuốn cướp lấy nước Âu LẠc Quân của Triệu Đà đông như kiến, khỏe như voi An Dương Vương

đã 3 lần đánh với Triệu Đà, nhưng lần nào cũng thua Quân Triệu Đà tiến đến đâu thì quân AnDương Vương tan đến đó Vua chưa có cách gì đuổi giặc Quân của Triệu Đà còn cách Đông kHêchưa đầy 60 dặm Nhân dân nhốn nháo, vua đứng ngồi không yên, đêm không chợp mắt ngủ được

* TÌNH HUỐNG 1: (Vua nằm mơ): Vua tới một đỉnh núi cao, đỏ chói như son Trên núi có 1 ông

già ( tóc bạc phơ, trên tay cầm một cái phất trần) Ông già chắp tay vái vua và nói:

-Ta là thần núi Thất Diệu Ta biết nhà vua đang lo nghĩ việc nước nên muốn giúp nhà vua

An Dương Vương nghiêng mình chào ông và nói:

-Ta xin đa tạ Ta nghĩ đã nhiều mà chưa có mà chưa có 1 kế gì giữ nước Người thần có gì giúp ta?Ông già nói:

- Muốn đánh Triệu Đà phải xây thành Ốc

VUA xin thần chỉ bảo Thần cầm cái phất trần chỉ xuống chân núi và nói: “ Thành này không có 4cửa Đông, Nam , Tây , BẮc Quân Triệu Đà không biết đánh vào chổ nào.Thành có nhiều lần tường.Quân Triệu ĐÀ có trèo thig sức nào mà trèo cho hết được Tahfnh này chỉ có một con đường đi vào,càng đi vào càng heo hút, thẳm cùng Vào khoong dễ mà ra Vào ít thì không có sức mà đánh, vàonhiều thì tắt nghẽn Nhà vua đắp được thành này thì đánh được Triệu Đà, đấy gọi là thành Ốc

Vua quỳ xuống lạy ông già và nói: Người thần đã mở mắt cho ta Ta sẽ đắp thành Ốc Nhưng ta ởđồng bằng lấy đất đâu mà đắp?

Ông già giơ phất trần chỉ núi chung quanh: - Đất đây

Vua tần ngần một lúc, mặt không được vui Vua nói: Tải làm sao được về tới chỗ ta? Bao nhiêungười cho đủ, bao nhiêu năm cho xong? Triệu Đà chỉ còn cách ta ngót sáu mươi dặm!

Thần vuốt râu bạc, tủm tỉm cười, thong thả nói:

Sẽ có người tải đất cho nhà vua Chỉ phiền nỗi họ là những nàng tiên Nàng tiên chỉ quen làm việcban đêm, ban ngày các nàng lại phải biến đi để cho người trần không nhìn thấy được Nghe tiếng gàgáy là các nàng phải về núi rồi

VUA nói: Không xong đêm nay để đến đêm mai

Thần khẽ xua tay: Không được Không được Thành phải đắp cho thật nhanh, một đêm phải xonghẵn Quân Triệu Đà đã gần rồi Nếu đắp dỡ dang thì đất lại trở về với núi, thành lại biến đi, như thếmới che được mắt Triệu Đà Lần sau đắp lại là phải đắp lại từ đầu NHà vua nghĩ xem có thể đắpthành một đêm xong không?

Trang 11

Vua nói: Ta làm được đêm mai ta khởi công Việc đất xin thành giúp.

Thần gật đầu phẩy cái phách trần một đám mây trắng từ từ bây lại THần bước lên đám mây AnDương vương còn muốn hỏi nữa, chạy đuổi theo ông già Bỗng vua ngã từ trên núi xuống đất MẶtmũi tối sầm, vua chẳng còn thấy thành quách đâu nữa Vua kêu một tiếng, tỉnh dậy thì ra là một giấcchiêm bao

*TÌNH HUỐNG 2: ( CÁc NÀNG TIÊN GIÚP ADV XÂY THÀNH.

Đêm hôm sau, vua đắp thành Ốc để đánh nhau với Triệu ĐÀ BỐn bề yên tĩnh, sao Ngân Hà vằngvặc Trên không các nàng tiên bay đi, bay về có hàng vạn nàng tiu tít như đàn én mùa xuân MẶtcác nàng đẹp như hoa MẮt cácc nàng sáng như guơng, người các nàng nhẹ nhàng như liễu…Người nào cũng gánh những sọt mây đầy đất đỏ lấy từ núi Thất Diệu về, nhẹ nhàng đổ xuống nhữngđường vòng trên cánh đồng bao la, bằng phẳng Đổ xong các nàng lại thoăn thoắt bay về núi ThấtDiệu Họ vừa bay lên thì một tốp khác đã là là hạ xuống Họ giục nhau hối hả, riu rít, để đắp xongthành cho An Dương Vương trước khi gà gáy Trên không phấp phới như bướm, như hoa, nhữnglàn tóc, những tà áo, những dải thắt lưng tung bay trong gió Trên cao nữa, ngồi trên những đámmây năm sắc, có những nàng tiên đánh đàn, thổi sáo, cất tiếng hát du dương, thanh thót làm vangđộng cả vòm trời Nhưng ADV và cácc sĩ tướng không trông thấy các nàng tiên Chỉ thấy nhữngđám mây bay nhẹ nhàng, khi che lấp, khi để lộ những ngôi sao óng ánh như kim cương Và thấykhí đêm có mùi hương ngào ngạt, say sưa, và trong khoảng vắng lặng có tiếng gió vi vu khi gần khi

xa, khi không khi có

Thành Ốc cao dần, Vua trông thấy trước tiên và reo lên Càng về khuya thành càng cao NÓ đã gầngiống với cáci mà Vua thấy trong giấc chiêm bao VUA nhìn về phía Triệu Đà đóng quân, vua cườisung sướng Thành Ốc sắp xong rồi, một màu đỏ ối

………

*TÌNH HUỐNG 3: 4 LẦN XÂY THÀNH BẤT THÀNH VÌ TIẾNG GÁY CỦA TINH, VÀ QUÁ TRÌNH DIỆT TINH ( thần Kim Quy xuất hiện giúp vua diệt Tinh)

Trên gò Ông Cô, có con Kê Tinh ( Nguyên nó là một con gà sống trốn nhà đi rồi chếtt trên gò

này Nó hóa thành Tinh)

Con KÊ Tinh đang nằm trên gò bỗng nghe có tiếng động trên không Nó nhìn lên trông thấy hàngvạn nàng tiên đang tải đất đắp thành Ốc Lông lá vàng khè của nó dựng đứng cả lên, mắt tròn xoenhư hai cục than, mỏ sắt của nó khoằm xuống Nó từ từ đúng lên, hai bàn chân nghều ngào quặpmấy những cành cây khô, cái mào của nó nổi lên, to như một nắm tay, đỏ như cục tiết Thành sẽ đắptới đây, sẽ trùm lên gò ông Cô Gò này sẽ mất thiêng, nó sẽ không còn chổ ở Kê Tinh giận lắm Nóđang suy tính không biết làm thế nào để phá THÀnh Ốc thì chợt nghe các nàng tiên thì thầm nóichuyện CÁc nàng giục nhau làm mau kẻo gà gáy không đắp xong thành thì ngày mai lại phải làmlại Kê Tinh bỗng cất lên một tiếng rùng rợn.Nó vỗ hai cánh hôi mò đầy bụi bặm, nghểnh cổ lên, rẩu

mỏ ra, gáy hết gân sức một tiếng dài vang động đêm khuya Cứ thế Kê Tinh gáy mãi, tiếng gà gáythúc dục rộn rã nhưu sắp sáng đến nơi rồi lúc bấy giờ mới quá nữa đêm Nghe tiếng gà gáy cácnàng tiên hoảng hốt CÁc nàng giục nhau: “Chị em ơi!gà đã gáy, sáng đến nơi rồi TA phải về núingay thôi” Chỉ trong nháy mắt, trên bầu trời không còn bóng một nàng tiên

Thành mỗi lúc được xây càng cao, vua và các tướng sĩ lòng mừng khấp khởi Bỗng nghe tiếng gàgáy , vua tái mătk, tay chân bủn rủn Vua kêu: Trời hại ta rồi Tiếng gà gáy càng như thúc giục Rồi

có các tiếng ầm ầm như long trời lỡ đất CÁc tường thành đổ xuống, đất đỏ biến đi, Cánh đồng lạitrở lại êm ả Bao nhiêu công sức đã đổ sông đổ biển tất cả đã quay về số 0 Vua lo lắng, đầu vua

Trang 12

nặng trĩu, suốt đêm vua không ngủ được.Vua oán hận con gà quái ác nào chưa sáng mà đã gáy đểhại baio nhiêu công sức đắp thành.

Vua đang trằn trọc thì có tin về báo: Quân Triệu đà chỉ còn cách 45 dặm Vua lo lắng không biếtlàm sao để trị tiếng gà gáy sớm

Được tin vua không đắp xong thành vì có tiếng gà gáy sớm, nhân dân khắp cõi Phong Khê đã giếthết gà sống đi rồi, không còn sót một con VUA ứa nước mắt nói: “ TA phải đắp xong thành để khỏiphụ lòng dân”

Chặp tối vua lại khởi công đắp thành CÁc nàng tiên lại hối hả giục làm nhanh hơn hôm trước.CÀng về khuya, mây bay càng nhanh, gió thổi càng lộng, hương tỏa càng nồng nàn Vua lại thấythành cao dần dần, Đã quá nữa đêm, Thành đã được đắo quá nửa, cao hơn đem trước LÒng vuakhấp khởi Vua nói với các tướng sĩ: “ Đêm nay đắp xong thành” Vừa nói xong thì tiếng gà gáy lạivang lên VUA giậm chân kêu: LẠi hỏng rồi! Thành đổ ầm ầm như long trời đất lỡ., đất đỏ lại biến

đi Vua buồn bã CỨ như thế, 3 đêm đắp thành, ba đêm sắp tàn canh một, thì thành đổ vì tiếng gà

→ Quá trình xây thành gian nan, khó nhọc nhưng cho thấy sự kiên trì, tài năng và tầm nhìn

xa trông rộng của nhà vua, biết trọng hiền tài, xây dựng loa thành vừa hợp ý trời vừa hợp lòng dân

Sau đó, các tướng sĩ bàn với vua là phải cầu cứu Kim Quy, người bạn tốt đã từng giúp vua đánhđông dẹp bắc Vua tắm rửa sạch sẽ và khẩn thần Kim Quy về giúp Kim Quy nguyên là một con rùa

có đức yêu người ngay, ghét kẻ gian Kim Quy đang nằm ở tận đáy biển Đông, bỗng nghe lời ADVthiết tha gọi mình THẦn ngoi lên khỏi mặt nước, hóa thành một ông tướng mũ vàng, giáp vàng bay

về Đông Khê Vua kể hết sự tình cho Kim Quy nghe Kim Quy nói: Tiếng gà ấy là tiếng giống tinh,giống quái Không phải tiếng gà thường, phải triệt được giống tiunh này mới xây được thành, Cònkhông thì chỉ tốn công vô ích Và Kim Quy nhận lời sẽ giúp nhà vua diệt loài tinh quái này

Đêm hôm ấy, nhà vua cùng Kim Quy và các tướng sĩ lại ra cánh đồng cỏ bao la, bằng phẳng vua lạithấy thành Ốc cao lên dần dần Công việc nhanh hơn mọi khi CÁc nàng tiên giục nhau rối rít Vuanghĩ cõ lẽ đêm nay sẽ thành công chăng Vừa lúc ấy thì tiếng gà gáy lại cất lên vang lừng, giục giã.NHững tiếng ầm ầm lại dậy lên như long trời đất lỡ CÁc tường thành đổ xuống, đất đỏ biến đi Vualạnh giá người, mghe thấy một tiếg cười khanh khách Vua nắm lấy tay Kim Quy và kêu:

- Kim Quy bạn hỡi, đêm nào cũng thế đấy, làm sao mà triệt được giống tinh

Kim Quy nói:

- NHÀ vua yên tâm Tiếng cười là ở phía gò Ông Cô Nhà vua theo ta ra đấy

Kim Quy cầm 1 thanh kiếm vàng, trao cho ADV cũng 1 thanh kiếm vàng Kim Quy trỏ thẳng kiếmlên trước ADV cũng trỏ thẳng kiếm, tiến sau Lưỡi kiếm sáng như ánh giăng Hai lưỡi kiếm lấploáng trong đêm tối Vua và Kim Quy chạy như bay về phia Gò Cô

Trên gò Ông Cô, con Kê Tinh đang nằm trong cái ổ hôi hám Nó tự đắt đã 4 lần lừa đc các nàng tiên,

đã 4 lần làm cho thành ốc của AdV đổ nhào Chợt nó thấy da sởn gai, người bàng hoàng Nó biếtKim Quy về giúp ADV nên hốt hoảng chạy ra khỏi gò NÓ trông thấy hai hai lưỡi kiếm vẫy sángquắc trong đêm sương mù mịt Nó chạy xuống gò và biến mất Kim Quy đã đốt cháy gò ông cô vàquăng 1 cái lưới xa mười dặm, bủa vây 4 phía đông tây năm bắc Bị lưới giăng khắp, không thểthoát được, con tinh lộn lại 3 lầm Kim Quy vung kiếm chém nó, nó đều tránh được Nó lại chạyKim Quy và ADV lại đuổi Kê Tinh đã mệt lắm rồi Nó hốt hoảng nhìn trước nhìn sau, ko có chổ ản.Chọte nó trông thấy một cái miếu nhỏ Nhanh như cắt con Tinh liền chạy vào trong miếu rồi đóngcửa lại Kim Quy và ADV biết là nó sẽ trốn trong miếu này Kim Quy thét:

Ngày đăng: 10/06/2023, 06:38

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w