N? Cu?i Cho Anh Thông tin ebook Tên truyện Nụ cười cho anh Tác giả Hoàng Thu Dung – Hoàng Trân Châu Nguồn www vietlove com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành ebook 08 – 04 – 2010 http //www th[.]
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Nụ cười cho anh Tác giả: Hoàng Thu Dung – Hoàng Trân Châu
“Ái Vy! Bé yêu của anh Chúc em buổi sáng tốt lành Anh nhớ emnhiều lắm, bé cưng! Email qua cho liền nha bé!
Hôn em thật nhiều!
Gia Tuấn”
Ái Vy mỉm cười một mình Cô trách nhẹ:
– Đáng ghét quá đi, mới sáng mà anh ấy đã Email cho mình “chát”với nhau cả đêm qua chưa đủ mệt sao?
Ái Vy lại cười rồi cô đến bên quần áo chọn cho mình một bộ vừamắt
Vừa xuống lầu, Ái Vy đã thấy Khả Nhi ngồi ở sa lông Cô vui vẻ:
Trang 3– Mi đến hồi nào vậy Nhi, Khả Nhi vờ làm mặt giận:
– Đến lúc mi còn đang ngủ Ái Vy tròn mắt:
– Sao mi không nói với vú Hai kêu ta, Nhi?
– Vú cũng định lên kêu mi nhưng ta ngăn lại
– Sao vậy?
– Thì ta để mi ngủ Ta là người biết chuyện mà Nếu ta đoán khônglầm thì tối qua mi và anh Tuấn tâm tình với nhau cả đêm phải khônghả?
Bị nói trúng tim Ái Vy đỏ mặt nhưng cô chối quanh:
– Làm gì mà tâm tình cả đêm, mi nói quá Khả Nhi cười tinh nghịch: – Ừ thì ta chỉ hỏi vậy thôi có hay không tự mi biết lấy nhé!
Ái Vy liếc nhẹ Khả Nhi một cái Cô biết là mình không bao giờ nói lạiKhả Nhi nên Ái Vy đánh trống lảng:
– À mà mới sáng sớm mi đến tìm ta có chuyện gì vậy Nhi?
Chợt nhớ ra mục đích của mình đến Ái Vy, Khả Nhi vỗ tay đánhchát:
– Trời ơi! Suýt chút ta quên mất Mi mau theo ta nhanh lên
– Nhưng mà đi đâu vậy Nhi?
– Lát nữa mi sẽ biết
Nói rồi, Khả Nhi kéo tay Ái Vy chạy đi làm cô chỉ kịp la lên:
Trang 4– Vú ơi! Con ra ngoài với nhỏ Vy một chút
Chỗ mà Khả Nhi Đưa Ái Vy đến là một quán cà phê khá sang trọng
– Mi định bày trò gì vậy Nhi? Ta đói lắm rồi Mình đi ăn được chưavậy Nhi?
Ta đói lắm rồi Có chuyện gì thì mi cứ nói đại ra đi
Khả Nhi nổi cáu:
– Đúng là đáng ghét dám cho người ta leo cây, đúng là chưa thấyKhả Nhi này nổi giận nên chưa sợ mà
Nói xong Khả Nhi đứng lên gọi tính tiền, rồi cô nhìn Ái Vy nói như ralệnh:
Trang 5– Bây giờ, ta và mi đi ăn, không chờ nữa Ái Vy ngơ ngác chẳnghiểu gì cả, nhưng cô cũng đứng lên bước theo Khả Nhi cô nghĩthầm:
– ''Có chuyện gì vậy không biết Thôi để nó nguội lại bớt rồi hỏi chứnếu không, chắc bị ăn tươi chấm muối tiêu quá!
Hai cô bé vào một quán ăn nhỏ Sau khi đã giải quyết được vấn đềbao tử, Ái Vy nhìn sang Khả Nhi, thấy cô bạn đã bớt giận cô tò mò:
– Nhi nè! Lúc nãy hình như mi đợi ai thì phải Người ấy là ai vậy ta
có quen không?
Đang đưa đũa hủ tiếu vào miệng tự nhiên Ái Vy nhắc tới chuyệnlúc nãy Khá Nhi đổi ngay nét mặt Cô buông đũa:
– Mi nhắc đến làm ta lại thấy tức cành hông đây này
– Mi nói rõ chút nữa đi Nhi
Chép miệng một cái, Khả Nhi kể:
– Chuyện là vậy nè, hôm nay ta đang chát với một gã tên Đông Chí
du học ở Mĩ Anh ta hẹn hôm nay sẽ đến quán cà phê lúc nãy đểgặp mặt
Ái Vy trêu bạn:
– Lãng mạn dữ nha
Khả Nhi xua tay:
– Lãng mạn đâu không thấy ta chỉ thấy cho tụi mình leo cây
Ái Vy cố gắng để khỏi phải cười thành tiếng:
– Ta không ngờ anh chàng đó tài thật, nổi tiếng là cao ngạo như mi
Trang 6mà cũng làm cho leo cây, hi hi
Thấy bạn cười Khả Nhi giận đỏ mặt
– Ta nói để mi cười ta đó hả? Anh ta và mi đáng ghét như nhau Biếtmình cũng hơi quá lời nên Ái Vy cố gắng không cười nữa
– Chưa gì mà mi đã nổi giận lên rồi Mi có biết anh ta về nước hômnào không?
– Anh ta bảo là hôm qua
– Chỉ mới về nước hôm qua mà đã hẹn mi rồi Thôi! ta biết rồi Nhiơi! chắc là anh ta bận tiếp đãi bạn bè đó mà
– Nhưng anh ấy đã hẹn với ta mà
– Thì mi cũng phải nghĩ đến những chuyện đột xuất nữa chứ
Khả Nhi chu môi:
– Chỉ mới lần đầu hò hẹn mà đã như vậy, mi bảo ta không giận saođược
Trang 7– Ta có giấu mi cái gì đâu Khoảng gần một năm trước, hôm đó tađang lang thang trên mạng thì gặp anh ấy Sau vài lần chát vớinhau, ta xem hắn như là bạn thường hay tâm sự, trò chuyện và cònhay gởi mail qua bên ấy
– Nên dần dần thương nhau luôn chứ gì?
– Cái gì mà thương Chỉ là bạn thôi, mi khéo suy diễn
Khả Nhi nhún vai:
– Mi kể tiếp đi
– Hôm qua anh ta mail cho ta bảo là đã về nước rồi hẹn ta hôm naygặp mặt
Vậy mà anh ta dám Đúng là giận không tưởng
Ái Vy vỗ nhẹ lên vai bạn:
– Mi đừng giận nữa, biết đâu anh ấy bận thật có thể là tối nay anh
ấy sẽ mail cho mi thì sao Vui lên đi mi đừng giận nữa, coi chừng nổimụn đó
Đang giận nghe bạn nói vậy, Khả Nhi cười lên một tiếng:
– Mi đúng là giỏi pha trò, ta sẽ không giận nữa nếu không bị nổi mụn
ta sẽ xấu hơn mi thì sao?
ái Vy véo vào hông bạn:
– Mi không nổi mụn thì cũng xấu hơn ta rồi
– Mi đang đu dây thế cao hả Vy Cao lắm đó
– Ta thích cao vậy đó
Trang 8Hai cô bạn vui về rời khỏi quán, lúc trời đã khá trưa Ái Vy thở dàitrong bụng:
– Thế là mất một buổi sáng tuyệt đẹp vì tên Đông chí lạ hoắc nào
đó Thật đáng tiếc, ôi ngày chủ nhật của tôi
Một tuần sau! Khi Ái Vy đang ngồi trang điểm thì có tiếng gõ cửangỡ là vú Hai nên cô lễ phép:
– Vú cứ vào đi ạ! Con lỡ tay rồi
Người bước vào không phải là vú Hai mà là Gia Tuấn Anh laonhanh tới chỗ Ái Vy đang ngồi chải tóc, ôm chặt lấy cô:
– Bé yêu anh nhớ em nhiều lắm Em có nhớ anh không?
Quá bất ngờ Ái Vy hốt hoảng cô gỡ tay Gia Tuấn ra dẫu môi:
– Anh làm em hết cả hồn Nghỉ chơi với anh luôn
Gia Tuấn điểm nhẹ ngón tay lên môi người yêu Anh thì thầm:
– Sao lại nghỉ chơi với anh vậy bé? Tại anh quá nhớ em thôi mà
– Nhớ cũng không được làm như vậy à! Mà anh về nước khi nàokhông bảo trước để em ra đón
Hôn lên mái tóc người yêu Gia Tuấn nói thật nhỏ vào tai Ái Vy:
– Anh muốn dành cho em sự bất ngờ mà
Ái Vy chu môi:
Bất ngờ đến nỗi làm em suýt đứng tim Bộ anh muốn em chết sớm
để quen người khác hả?
Gia Tuấn lắc đầu nguầy nguậy
Trang 9– Sao em nghĩ ra anh ác thế Người anh yêu chỉ có mỗi Ái Vy thôi – Có thật không đó, em có nên tin không đây
Gia Tuấn gật đầu:
– Đây là việc đáng tin nhất
– Làm sao em biết là việc đáng tin chứ?
Ái Vy rời Gia Tuấn
– Nghe điện thoại đi anh!
Gia Tuấn lại ghì chặt lấy Ái Vy giọng anh thật ấm:
– Kệ nó đi cứ để nó reo:
Bây giờ, đối với anh bên em là quan trọng nhất
Nói xong Gia Tuấn lại tìm môi Ái Vy nhưng cô đẩy anh ra giọngnghiêm nghị:
– Nghe điện thoại không được cãi
Gia Tuấn hôn lên trán cô, nói nhỏ:
– Sao giống vợ quản thúc chồng vậy bé?
Trang 10Giọng cô gái nũng nịu:
– Là Ly Ly nè! Anh Tuấn không nhận ra giọng của em sao?
– Là em đó à? Có chuyện gì không? Anh đang bận việc
– Không có gì? Em gọi điện xem anh về đến bên đó chưa để em yêntâm vậy mà
Gia Tuấn vui vẻ:
– Vậy anh cám ơn em
– Không có gì? À còn vài tháng nữa em kết thúc chương trình học.Lúc em về anh Tuấn nhớ ra đón em đó
– Chuyện đó dễ thôi mà Em còn chuyện gì nữa không Anh đangbận lắm
– Mới về mà bận vậy sao anh?
Gia Tuấn ấp úng:
– Ừ! Thì anh đang tiếp đãi bạn bè
Trang 11– Vui quá hé! Vậy em không nói nữa Bye anh nha! Nhớ mail cho emthường xuyên đó
– Được, anh hứa Bye? Nói xong Gia Tuấn lại đến ngồi cạnh Ái Vy,miệng lẩm bẩm:
– Đúng là phá đám thật Tại sao lại gọi lúc người ta đang thân mậtnhư vậy chứ?
Trang 12Sáng hôm sau, Ái Vy rước Khả Nhi đi học Đứng trước cổng biệt thựHoa Lan, Ái Vy không thấy Khả Nhi cô lầm bầm:
– Giờ này rồi mà vẫn chưa ra, nhỏ Khả Nhi này chắc đang nướngđây
Nghĩ vậy rồi Ái Vy đến bấm chuông Người mở cửa cho cô là mộtthanh niên lạ, thấy lạ nên Ái Vy hơi chau mày cô gật đầu chào mộtcách lịch sự Anh thanh niên cũng chào lại Ái Vy, anh vui vẻ:
– Xin lỗi cô tìm ai?
Ái Vy cộc lốc:
– Khả Nhi
Anh thanh niên nhìn chằm chằm vào Ái Vy như có một sức hút kỳ lạ.Lát sau anh mới định thần:
– Cô là bạn của Khả Nhi hả?
– Đúng vậy làm phiền anh gọi nó ra đây đã trễ giờ rồi
Anh thanh niên nhướng mày:
– Nhi nó sẽ ra đến ngay thôi Nó nhờ tôi ra đây đón cô Cô cảmphiền chờ nó một chút nhé?
Trang 13Ái Vy nhăn nhó:
– Nhỏ này bày vẽ nhiều trò thật
Vừa lúc đó, Khá Nhi chạy và ra cổng Cô thở hổn hển:
– Xin lỗi mi nha
Liếc nhẹ cô bạn thân một cái, Ái Vy nói như ra lệnh:
– Mau lên xe đi!
Khả Nhi làm theo như một cái máy Trước khi đi Ái Vy khôngquên chào anh thanh niên một cách lịch sự
Đi được một lúc Ái Vy lên tiếng:
– Tối qua mi thức làm gì mà sáng nay vậy trễ vậy Nhi?
– Trời! Mới quen nhau mà mi dám đi chơi với anh ấy sao Nhi?
Khả Nhi vỗ nhẹ vào vai bạn:
– Tuy mới quen nhưng có thể nói là chúng tớ là bạn thân Bộ miquên là ta và anh ấy chát với nhau gần nửa năm rồi sao?
Ái Vy trêu đùa:
Trang 14– Mi và anh ấy thân đến mức nào vậy?
Khả Nhi đỏ mặt nhưng cô cố làm tỉnh, trêu lại bạn:
– Thân ở mức là bạn thân chứ chưa bằng mi và anh Tuấn đâu Tacòn phải học ở hai người đấy chứ
Ái Vy thụt chỏ ra sau:
– Mi giỏi lắm, dám chọc lại ta hả?
– Chỉ có như vậy mới làm mi thua ta thôi
– Hừm! Dám giở trò hen!
– Gậy ông đập lưng ông thôi
Hai cô cùng cười thật vui vẻ
Ái Vy chợt hỏi:
– Anh Đông Chí đó thế nào Nhi?
Nghe nhắc tới Đông Chí Khả Nhi căm thấy phấn khởi trong lòng: – Anh ấy rất điển trai, con nhà giàu, có học thức lại lịch sự
– Anh ấy hoàn mỹ vậy sao?
– Đúng vậy?
– Mi có nói quá không đấy?
– Y mi là sao đây Vy
Ái Vy nhún vai
Trang 15– Ta chỉ muốn biết rõ về anh ta chút thôi Nếu như anh ta đúng nhưlời mi nói thì ta xin chúc mừng mi có được một người bạn tốt thôi – Ta đâu có nghĩ gì đâu Mi đúng là có tật mới giật mình
Khả Nhi véo vào hông bạn:
– Mi dám gài ta hả?
Chiếc xe chao đảo, Ái Vy hốt hoảng:
– Mi định cho ta chết sớm đó hả? Bìết vậy sáng hôm nay ta khôngthèm cho mi quá giang
Khả Nhi lại véo vào hông bạn:
– Chỉ mới cho quá giang một lần mà đã nói vậy à!
– Còn ở đó mà để thừa, ta và mi phải đi nhanh lên mời được
Nói rồi hai cô chạy nhanh vào lớp
Buổi tối khi đã dùng cơm xong, ông Thành Minh nhìn con gái yêuthương:
– Ba nghe nói hình như thằng Tuấn nó về nước rồi phải không Vy
Ái Vy lễ phép:
Trang 16– Dạ anh Tuấn mới về hôm qua ba ạ! Hôm quá anh ấy có đến đâythăm hỏi ba, mẹ nhưng ba mẹ bận dự tiệc rồi ạ!
Ông Thành Minh trêu con gái:
– Có thật là Gia Tuấn đến thăm cha, mẹ không? Hay là nó có ýkhác
Ái Vy e thẹn:
– Ba này Cứ trêu con hoài!
Ông Thành Minh cười lớn trước vẻ e thẹn của Ái Vy ông nhìn qua
bà Ái Lan bông đùa:
– Con e thẹn thật giống với mẹ con lúc xưa, trông đáng yêu lắm
Bà Ái Lan giãy nãy:
– Anh này trước mặt con mà anh nói vậy sao? Không sợ con nócười à?
– Có gì mà cười chứ, mẹ nó dễ thương thật mà
– Anh lại nữa
Ái Vy cười khúc khích:
– Con ngưỡng mộ ba, mẹ thật, con thật hạnh phúc khi là con ba mẹ
Bà Ái Lan xoa đầu con gái:
– Khéo nịnh lắm cô hai Rồi con sẽ được hạnh phúc như ba mẹ thôi Ông Thành Minh chợt đổi giọng:
– Vy này, con và Gia Tuấn quen nhau cũng đã lâu, hai đứa lại có
Trang 17hứa hôn
Hai đứa định chừng nào mới kết hôn để ba mẹ vui đây?
Ái Vy đỏ mặt, cô giận dỗi:
– Ba này, lại trêu con nữa Bộ ba muốn con ra khỏi nhà này lắmsao? Con giận ba luôn
Ông Thành Minh bật cười:
– Tôi hiểu cô cậu mà, bây giờ ngoài miệng thì giận hờn nhưng tronglòng thì lại đang trách phải không?
– Ba
Bà Ái Lan giải vây cho con gái:
– Thôi, anh đừng chọc con nữa, mặt nó đỏ như quả gấc chín rồi kìa
Ai Vy ôm tay mẹ Cô chu môi:
– Chỉ có mẹ là mẹ thương con, ba suốt ngày cứ chọc con
Bà Ái Lan nghiên nghị:
– Vy! Sao con nói với ba vậy con?
Ai Vy bụm miệng:
– Ý! Con xin lỗi ba, con không cố ý đâu
Ông Thành Minh nhìn cô con gái yêu thương:
– Vy nè hôm nào con nói với Gia Tuấn là ba bão nó qua nhà mình
có chút chuyện con nhé!
Trang 18Ái Vy tò mò:
– Có chuỵện gì vậy ba?
– Chuyện đàn ông con hỏi làm gì?
Ái Vy tiu nghỉu:
– Dạ!
Lát sau, cô xin phép lên phòng để học bài nhưng thực chất là Ái
Vy lên phòng để chát cho Gia Tuấn
Buổi chiều, Ái Vy và Gia Tuấn ngồi hóng gió ở bờ sông Nắm thậtchặt tay người yêu, anh nói thật nhỏ vào tai Ái Vy:
– I love you
Ái Vy tựa đầu vào anh, cô khép hờ hai mắt Gia Tuấn lại thì thầm: – Hai đưa mình kết hôn nhe Vy
Ái Vy giật mình cô hỏi nhanh:
– Sao gấp vậy anh, em vẫn còn đi học mà
– Kết hôn xong, em học tiếp vẫn được mà!
Ái Vy lắc đầu:
– Không em phải học xong mời được Anh chờ em không được saoGia Tuấn?
Nâng cằm người yêu, Gia Tuấn nhìn Ái Vy thật nồng nàn:
– Bao lâu anh cũng đợi em cũng được cả
Nhưng anh muốn được ở bên em hằng ngày sớm hơn một chút thôi
Trang 19mà
Ái Vy nhìn anh đầy xúc động:
– Chỉ hai năm thôi mà anh, thời gian trôi qua nhanh lắm anh ạ Hơnnữa em muốn mình có với nhau thật nhiều kỵ niệm trước ngày cưới Siết thật chặt người yêu vào lòng, Gia Tuấn thì thầm:
– Anh hứa sẽ không nhắc đến chuyện này nữa Anh sẽ tôn trọngmọi quyết định của em
– Em cám ơn anh?
Gia Tuấn tinh quái:
– Em định cám ơn anh bằng lời nói thôi sao?
Ái Vy tròn mắt:
– Chứ anh bảo em phải làm sao?
Gia Tuấn nói thật nhỏ:
– Phải hôn anh để tỏ lòng biết ơn
Ái Vy dẫu môi:
– Anh ăn gian em hả?
– Anh thấy như vậy còn chưa đủ nữa đó
– Xí, em hỏng thèm nói chuyện với anh nữa đó
Hỏng thèm nói chuyện thì em hôn anh đi
Ái Vy đấm nhẹ vào vai Gia Tuấn:
Trang 20– Anh đáng ghét lắm!
– Anh đáng ghé hay đáng thương vậy bé?
Ái Vy nhăn mũi:
Nói xong Ái Vy đứng lên, cô định bước đi nhưng Gia Tuấn kéo tay
cô kéo vào lòng mình
Ái Vy bất ngờ nằm gọn vào lòng Gia Tuấn nhanh như chớp, GiaTuấn đáp bờ môi của mình khoá chặt đôi môi của Ái Vy Ái Vy nhẹnhàng khép mắt cô hoàn toàn thụ động trong giây phúc này
Lát sau họ rời môi nhau Gia Tuấn quyến luyến:
– Anh muốn giây phúc này ngừng lại để anh có thể bên em nhiềuhơn, yêu em nhiều hơn
Ái Vy dẫu môi:
Anh tham lam vừa thôi:
– Khi yêu, người ta hay tham lam vậy đó Đó là một quy luật, emkhông biết sao?
– Em chưa nghe nói đến bao giờ
Trang 21Nhìn sâu vào đôi mắt người yêu, Gia Tuấn nói thật nhỏ:
– Em chỉ đủ nghe mình anh nói thôi
Ai Vy chu môi:
– Em hỏng thèm nói với anh nữa Bây giờ anh đưa em về đi trễ lắmrồi:
Gia Tuấn giết chặt lấy Ái Vy:
– Em ngồi cạnh với anh một lát nữa đi Ái Vy đã hay ngày anh khônggặp em, em có biết anh nhớ em nhiều lắm không bé cưng?
Ái Vy khẽ cười không nói gì
Ngồi bên nhau một lúc nữa Gia Tuấn đưa Vy về nhà Trước khi để Ái
Vy nhấn chuông, Gia Tuấn lại siết chặt cô vào lòng trao cho cô nụhôn nồng cháy
Lúc sau Ái Vy đẩy Gia Tuấn ra, cô nhăn mặt:
– Anh gan vừa thôi, lỡ ba mẹ em thấy thì sao?
Gia Tuấn tỉnh bơ:
– Có gì đâu anh chỉ yêu em thôi mà Hơn nữa an nghỉ chắc ba mẹ
em cũng biết chuyện hai đứa mà
Ái Vy đỏ mặt:
– Anh nói chuyện trơ trẽn thật Em vào đây
Gia Tuấn lại nắm lấy tay Ái Vy, anh hôn phớt lên môi cô rồi mờibuông ra
Gia Tuấn nhàn chuông:
Trang 22Khi đã yên vị Ái ái Vy nhìn bạn tò mò:
– Đây là nơi mi và anh Đông Chí hay hẹn gặp đó há Nhi?
Khả Nhi gật đầu thành thật:
– Đúng vậy!
Ái Vy trêu bạn:
Mi lãng mạn lắm đó Nhi, biết cả một nơi đẹp như vậy
Khả Nhi xua tay:
– Gì mà lãng mạn chứ Chỗ này là do anh Đông Chí dẫn ta đến thôi.À! mà mi chẳng có thua gì ta đâu Ta nghĩ chắc anh Gia Tuấn đưa
mi đến những nơi còn đẹp hơn thế này nữa là khác
– Mi chỉ khéo suy diễn
Khả Nhi ranh mãnh:
– Có thể tự ta suy diễn nhưng có hay không tự mi biết lấy
Ái Vy trề môi
Trang 23– Không thèm nói chuyện với mi nữa, ta đi vệ sinh đây
Đông Chí tươi cười:
– Em không phải cám ơn anh đâu miễn em thích là được rồi
Vừa lúc đó Ái Vy bước ra thấy bó hoa hồng trên tay bạn, cô reo lên: – Wa! Bó hoa đẹp quá! Ở đâu ra vậy Nhi?
Vì Đông Chí ngồi sát hàng cây ở chiếc ghế đối diện nên Ái Vy khôngthấy
Khả Nhi nhướng mắt:
– Của anh Đông Chí tặng ta chứ ở đâu ra
Giờ Ái Vy mới thấy Đông Chí, cô gật đầu chào anh, cô cảm thấy hốihận vì cử chỉ của mình lúc nãy, Đông Chí vui vẻ:
Trang 24– Đây là bạn thân của em hả Khả Nhi?
– Dạ! Đây là Ái Vy bạn cùng lớp với em và cũng là cô bạn tri âm tri
kỷ
Ái Vy véo vào hông Khả Nhi một cái:
– Mi làm gì mà giới thiệu dài vậy Nhi?
Đông Chí mỉm cười trước thái độ của hai cô gái Anh nhẹ nhàngchìa tay ra trước mặt Ái Vy:
– Hân hạnh được làm quen với Ái Vy
Ái Vy lịch sự bắt lấy tay Đông Chí Cô mỉm cười duyên dáng:
– Vy cũng hân hạnh được làm quen với anh Chí
Khả Nhi chen vào:
– Hai người làm gì mà cứ hân hạnh qua rồi hân hạnh lại, hai người
có còn nhớ tôi ngồi ở đây không vậy
Ái Vy liếc bạn:
– Mi thật là ích kỷ, ta cho mượn anh Chí có một lát thôi mà mi đãkhó chịu rồi
Khả Nhi đỏ mặt e thẹn:
– Mi nói cái gì vậy Ái Vy? Ta ta ghét mi lắm
– Trời ơi mi đang e thẹn đó hả Khả Nhi Chuyện này hiếm có à nha! – Mi
Khả Nhi thấy giận Ái Vy không thể tưởng Vừa lúc đó, Đông Chí đã
Trang 25lên tiếng:
– Vy đừng trêu Khả Nhi nữa, mặt cô ấy đỏ như quả gấc chín rồi kìa
Ái Vy nhìn cử chỉ của cô bạn mà bụm miệng cười Thú thật Ái Vycũng thấy mình hơi quá đáng
Nên cô nhìn Khả Nhi mà nói:
– Trông mi giận đáng yêu lắm đó Nhi
Khả Nhi bực bội:
– Mi ta còn trêu ta nữa hả? Sao ta lại có một đứa bạn như mi chứ?
Ái Vy lại cười:
– Mi hối hận khi làm bạn với ta à? Nhưng tiếc thật đã quá muộn rồi Khả Nhi liếc bạn thật sắc:
– Mi đúng là mồm mép, ta nói không lại mi
Đông Chí nhìn cô mỉm cười Anh nghĩ thầm:
– Hai cô bé vui vẻ quá, trông hai cô thật ngây thơ và đặc biệt là hai
cô đều xinh đẹp, rất dễ thương
Thấy Đông Chí bỗng ngồi im Ái Vy lanh lẹ:
– Sao anh Chí lại nhìn hai em vậy?
Đông Chí mỉm cười:
– Anh đang nghe hai em nói chuyện mà Nhìn hai người làm anhnhớ tới thời đi học quá
Trang 26Ái Vy thích thú:
– Chuyện đi học của anh Chí có vui không? Anh Chí kể cho tụi emnghe với
– Cũng vui vui, nhưng đó cũng là kỷ niệm hôm nào anh rảnh, anh sẽ
kể cho hai tiểu thư
Ái Vy reo lên:
– Vậy bây giờ mình đi ăn cái gì nha anh Đông Chí, Vy đói lắm rồi Đông Chí sốt sắng:
– Được thôi!
Vậy là cả ba bước ra khỏi quán sau khi đã ăn uống xong, hai cô chiatay với Đông Chí, Ái Vy đưa Khả Nhi về nhà, ngồi ở sa lon Ái Vy tươitắn:
– Anh Đông Chí thật là dễ mến, mi chọn khéo lắm Khả Nhi
Một chút ấm ức dâng lên trong lòng, Khả Nhi phụng phịu:
– Mi còn nói nữa hả, mi có biết là ta giận mi đến không tưởng tượngđược
Trang 27– Mi đang giận ta chuyện đó hả? Ta chỉ đùa thôi mà
Nói xong cô đứng lên:
– Chào mi, ta về đây
Ái Vy vừa bước ra ngoài thì gặp anh chàng thanh niên hôm nọ Anh
ta tiến đến bên Ái Vy niềm nở:
– Cô bé lại đến tìm Khã Nhi đó hả? Sao không ở lại chơi thêm chútnữa còn sớm mà
Đang bực bội lại nghe thêm hai từ cô bé mà Ái Vy rất dị ứng Cô nổicáu:
– Anh kia, lớn hơn người ta bao nhiêu mà gọi là cô bé hả?
Người thanh niên, cười nhẹ:
Trang 28– Tôi tên là Vĩ An, ba mươi tuổi vậy có thể gọi cô là cô bé chưa?
Ái Vy lầm bầm:
– Có ai hỏi đâu mà khai tên cả họ chi Đúng là ở không thật
Ái Vy cười nửa miệng:
– Mới ba mươi mà đã gọi tôi là cô bé sao?Anh có tự cho mình là lớntuổi không đấy?
Vĩ An tinh quái:
– Thì ra đây là một hoa hồng có gai, thật trùng hợp tôi là người rấtthích những loài hoa có gai
Ái Vy bực bội:
– Hôm nay là ngày gì vậy không biết Gặp toàn người lạ lùng
Nói xong Ái Vy vội bước đi Vĩ An cố gọi nhưng Ái Vy đã cho xe chạy
Rồi Vĩ An lại thốt lên:
''Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào người”
Đã hai ngày mà Khà Nhi vẫn còn giận, Ái Vy cũng giận Khả Nhi âm ỉ,
cô quyết định sẽ không thèm nói chuyện với nhỏ Nhi nữa
Trang 29– Người gì mà lạ lùng, chuyện chẳng có gì lại đi giận, thật không thểnào hiểu nổi
Thấy hai cô bạn ngồi bên nhau mà chẳng nói chuyện như thườngkhi, Kiều Oanh thấy lạ nên khều vai Ái Vy
– Mi và nhỏ Nhi đang chiến tranh lạnh hả? Ta thấy mặt con nhỏ cứhầm hầm
Ái Vy xua tay:
– Mi nhiều chuyện quá đi!
– Nếu không nhiều chuyện thì đâu phải là Kiều Oanh nữa
– Thôi! Ta sợ mi rồi đấy
– Vậy thì nói đi!
– Nói gì?
Trang 30Kiều Oanh định lên tiếng thì Khả Nhi đứng lên Cô giận dỗi:
– Hai mi có im đi không, thật bực bội
Nói xong cô bỏ ra ngoài ngồi ở băng ghế đá dưới gốc cây Ái Vycũng đi theo và ngồi xuống cạnh Khả Nhi
Vẫn nhìn về phía trước, giọng Khả Nhi cau có:
– Mi biết mi vừa nói gì không Nhi?
Biết mình đã quá lời nhưng đã nói ra rồi nên Khả Nhi nói mà mắtvẫn nhìn về phía trước
– Điều ta nói đương nhiên là ta biết và ta mong rằng những điều mi
đã nói mi cũng phải giữ lấy
Ái Vy tròn mắt:
– Ta đã nói gì chứ?
Trang 31– Nói gì thì tự hiểu lấy
Đến lượt Ái Vy nổi cáu:
– Mi làm ta phát điên lên đây này Có chuyện gì thì cứ nói đại ra đi,thật ra mi đang giận câu nói nào của ta vậy hả?
Khả Nhi liếc mắt:
– Ta ghét mi từ lời nói đến hành động
Ái Vy lớn tiếng:
– Mi đừng vòng vo nữa cứ nói thẳng ra đi, ta đã bực lắm lồi
Khả Nhi cũng không vừa:
– Nếu mi đã nói vậy, ta sẵn sàng nói cho mi biết Ta thật chướng mắtkhi thấy mi có những cử chỉ và lời nói thân mật với Đông Chí
Ái Vy nhìn Khả Nhi như một vật thể lạ:
– Mi thật vớ vẩn, ta không ngờ mi giận ta một chuyện không đầunhư vậy
– Chuyện không đâu à? Mi nói hay thật đấy
Trang 32– Ta không muốn nói với mi nữa Từ đây về sau ta với mi không còn
– Khả Nhi! Mi làm ta buồn lắm Bạn bè chơi thân với nhau đã lâu mà
mi không hề tin tưởng ta, mi xem ta quá tầm thường
Khả Nhi cướp lời:
– Ta nghĩ đó không phải là lời giải thích
– Mi phải nghe ta nói hết đã, ta cảm thấy hụt hẫng vô cùng Phải, tacông nhận là anh Đông Chí rất dễ mến nhưng ta chỉ xem anh ấy làbạn thôi
Khả Nhi cười khẩy:
– Mi xem anh ấy là mà nói chuyện thân mật với nhau Hôm qua, anh
ấy còn đến đây tìm mi nữa
– Trời ơi! Mi đã hiểu lầm nữa rồi Hôm qua anh Đông Chí đến là đểtìm mi
– Tìm ta à? Mi còn định dối ta nữa hả?
Ái Vy chép miệng:
– Ta không hề dối mi chuyện này, nhỏ Oanh làm chứng được mà.Anh ấy tìm mi lúc mi vừa về thôi
Trang 33Một chút hối hận thoáng qua trong lòng Khả Nhi Cô cứng rắn:
– Nhưng sau đó là anh ấy đi với mi
Ái Vy xua tay:
– Không hề có, hôm qua ta và nhỏ Oanh đi shopping
Khả Nhi vẫn bướng:
– Nhưng còn hôm đó, trước mặt ta, mi đã nói chuyện thật vui vẻ vớiĐông Chí thì sao đây?
Ái Vy mỉm cười Cô nghĩ bụng:
– Con nhỏ này thật là, ngoài miệng thì nói là không hề yêu người tanhưng lại ghen đến phát khiếp:
Nghĩ vậy nên Ái Vy nói:
– Hôm đó, ta chỉ nghĩ đơn giản anh ấy là bạn thường thôi nếu mi đãkhông thích thì sau này ta sẽ không nói nhiều với anh Đông Chí nữađược chưa?
Khả Nhi nhẹ giọng:
– Mi nói thật chứ?
Nắm lấy tay bạn siết chặt Ái Vy nói thật lòng:
– Đương nhiên là thật rồi Hơn nữa mi quên là ta còn có anh Tuấnsao, mi thật ngốc
Khả Nhi cảm thấy hơi quê trước mặt cô bạn thân của mình Khả Nhihối hận:
– Ta xin lỗi mi nha Ái Vy, mi nói đúng ta thật ngốc, sao ta lại quên
Trang 34mất anh Gia Tuấn chứ
– Ta điên quá phải không?
– Mi không chịu nói thì thôi
Hai cô cùng vào lớp học Ái Vy cứ cảm thấy buồn cười cô bạn củamình
''Nó trẻ con vậy sao”?
– Kẻ cướp trái tim em!
Biết là Gia Tuấn nên ái Vy ngồi im không nói Tuàn phì cười rồi nắmlấy tay Ái Vy:
– Em làm gì mà thẩn thờ vậy anh đến mà em cũng chẳng hay
Trang 35Ái Vy chu môi:
– Anh đến em biết làm gì?
Gia Tuấn cười thật tươi:
– Có thật là em không hề quan tâm anh không?
– Đương nhiên là thật
– Vậy anh phải phạt em mới được?
– Em có lỗi gì mà phạt em
Giọng Gia Tuấn thật ấm:
– Lỗi của em là lớn lắm đấy, lỗi của em là đã thờ ơ với anh
Ái Vy dẫu môi:
– Em thờ ơ với anh hồi nào?
Gia Tuấn anh quái:
– Nếu không thờ ơ thì em hôn anh để chứng minh đi!
Ái Vy bĩu môi:
– Đừng hòng!
– Em không muốn cũng không được đâu!
Vừa dứt câu, Gia Tuấn đã siết chặt lấy Ái Vy, hôn cô mãnh liệt, Ái Vycũng thụ động đón nhận nụ hôn Gia Tuấn hôn lên khắp mặt Ái Vy,hôn lên tóc, lên mũi, và dừng lại ở đôi môi mọng đỏ của cô Họ bênnhau như quên đi đất trời
Trang 36Lúc sau Gia Tuấn buông Ái Vy ra cô giãy nảy:
– Anh đáng ghét lắm đó!
Gia Tuấn mỉm cười trước vẻ e thẹn của Ái Vy, anh thì thầm:
– Còn anh thì thấy em rất đáng yêu bé ạ!
Ái Vy cười khì:
– Chị khéo nịnh
Gia Tuấn tỉnh bơ:
– Người yêu của anh thì anh nịnh có sao đâu
Ái Vy véo nhẹ vào mũi Gia Tuấn:
– Tại sao em lại yêu anh nhỉ?
Gia Tuấn tự tin:
– Vì anh rất điển trai
– Xí, anh mà điểm tra chỉ giỏi tự khen mình
– Anh đùa thôi mà!
Gia Tuấn kề sát tai Ái Vy giọng anh nhẹ tênh:
– Thế vì sao em lại yêu anh?
– Em đã nói là không biết mà Còn bây giờ em khẳng định là hết yêuanh rồi
Gia Tuấn nhíu mày:
Trang 37– Em dám hết yêu anh sao?
Ái Vy dẫu môi:
– Có gì mà không dám chứ!
Gia Tuấn hôn nhanh lên đôi môi của Ái Vy Cô đấm nhẹ vào ngựcanh
– Anh ăn gian
– Vậy thế nào mới là không ăn gian, để em tự nguyện hả?
Ái Vy đỏ mặt:
– Anh chỉ giỏi trêu em Em giận anh luôn
– Em có giận anh được không đó?
Ái Vy nhăn nhó:
– Anh thật là đáng ghét mà Em giận anh luôn, thật đó!
Gia Tuấn xoay người Ái Vy qua đối diện với mình Hơi ấm củaanh phả vào mặt Ái Vy làm cho lòng Ái Vy dâng lên cảm xúc GiọngGia Tuấn thật nhẹ thật ấm:
– Ái Vy ơi! Em đáng yêu lắm, anh sẽ sống sao đây nếu em giận anhthật!
Ái Vy khép mặt cô xúc động trước những lời nói của người yêu Ái
Vy choàng tay qưa cổ Gia Tuấn:
– Vậy em yêu anh mãi để anh khỏi sống luôn
– Có thật không?
– Thật!
Trang 38– Anh yêu em lắm Ái Vy!
– Em cũng vậy!
Gia Tuấn tinh nghịch:
– Cũng vậy là sao?
– Anh biết rồi mà còn hỏi
Gia Tuấn lắc đầu:
– Anh không biết em nói rõ đi!
Bé cưng của anh thật đáng yêu
Ái Vy bông đùa:
– Điều này em biết rồi!
Gia Tuấn nhìn Ái Vy tươi cười:
Trang 39– Em tự tin vậy sao?
– Em học ở anh thôi
Cắn nhẹ lên mũi Ái Vy, Gia Tuấn nồng nàn:
– Anh muốn kết hôn với em ngay bây giờ quá!
– Anh lại nữa rồi Anh chờ em không được sao?
Gia Tuấn nghiêm nghị:
– Em đừng nghĩ như vậy, anh luôn tôn trọng quyết định của em mà
– Những sao anh lại Vì anh rất yêu em
Ái Vy ngã đầu lên vai Gia Tuấn Anh cũng siết chặt lấy cô Cả haiđều im lặng suy nghĩ về tương lai hạnh phúc của họ Tiếng conMimosa vang lên làm gián đoạn dòng suy nghĩ Bồng con chó lên Ái
Vy mỉm cười:
– Mi làm ta hết hỗn đó nhóc!
Gia Tuấn thì thầm:
– Anh thấy nó đang ganh tị với anh thôi, phải không Mimosa?
Chú chó sủa lên hai tiếng làm cho cả hai cùng cười Gia Tuấn tinhnghịch:
– Mai mốt mi phải theo cô chủ của mi về nhà ta ở đấy nhé!
– Xí! Ai thèm ở chung nhà với anh chớ
Gia Tuấn bông đùa:
– Em nôi vậy lỡ sau này không ai cười thì đừng năn nỉ anh đó
Trang 40Ái Vy bĩu môi:
– Anh yêu em quá!
Ái Vy giãy giụa:
– Đây là thứ mấy ngàn anh nói với em câu đó rồi!
– Ít vậy sao? Vậy anh phải nói thêm mới được!
– Trời! vậy mà anh nói là ít sao?
– Phải, vẫn còn ít
– Nhưng em thấy
Ái Vy định nói thêm nhưng Gia Tuấn đã khoá đôi môi cửa Ái Vy băngđôi mai đam mê, cuồng nhiệt của mình Lúc sau Ái Vy đẩy anh ra: – Hôm nay anh tham lam lăm nhé!
– Nhưng anh thấy vẫn còn chưa đủ Anh phải tham lam hơn nữa
– Vậy anh cứ ngồi đây mà tham lam một mình đi nhé! Em phải vàonhà đây
Ái Vy định bước đi thì Gia Tuấn đã níu lấy tay cô, Ái Vy ngồi gọn lên