1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Doc ma tran dai

27 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Dốc Ma
Trường học Trường Đại Học
Thể loại Tài liệu
Định dạng
Số trang 27
Dung lượng 217,1 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Dốc Ma Mục Lục Dốc Ma Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Thông tin ebook Dốc Ma LTG xin đừng kể lại cho trẻ em! Thiên đường nếu có chờ mong Thì tình em đấy còn nồng như xưa? Phần 1 Đạt nắm cái chéo mà[.]

Trang 4

Dốc Ma

LTG: xin đừng kể lại cho trẻ em!

Thiên đường nếu có chờ mong Thì tình em đấy còn nồng như xưa?

Trang 5

Phần 1

Đạt nắm cái chéo màn một bên cửa sổ, kéo ra rồi nghiêng mình,ngước đầu nhìn lên tìm cách tháo gỡ thanh cây treo màn, đang loayhoay thì anh chợt thấy một bóng người chạy xẹt qua cửa phòng, Đạtquát lên :

- Ai đó !

Không có tiếng trả lời

Vì mắt Đạt nhìn xuyên qua chéo màn thưa mõng nên anh khôngđịnh được cái bóng đó là đàn ông, đàn bà hay trẻ con nhưng tâm tríanh thì quả quyết rằng nhất định có ai đó, vừa đi nhanh ngang quacửa phòng nơi anh đang làm việc

Đạt tiến nhanh ra hành lang đuổi theo kẻ lạ, anh mở từng cửaphòng, tủ áo cho đến khi anh ra đứng trước cửa sổ hành lang nhìnxuống sân sau dưới lầu Tuyệt nhiên không có một bóng người haythú vật, không gian im lặng như tờ Đạt đứng thẩn thờ như kẻ vôhồn, một hồi lâu anh mới quay gót trở lại Trước khi bước vào cănphòng đang dở dang công việc, Đạt đứng vịn thành gỗ nhìn xuốngthang lầu, phòng khách im phăng phắt ngoại trừ những tấm vải trắngphủ bàn, ghế, tủ, đèn … nhẹ lay mường tượng như đám người trùmkhăn trắng đang run rẫy vì gió lạnh lùa vào từ các cửa sổ đã đượcanh mở ra cho thoáng khí Ngôi nhà này mà đã bỏ không, hoangvắng, thiếu bóng người từ lâu

Đạt chưa từng thấy ma Đạt cũng không tin có ma nhưng chuyệnvừa xảy ra khiến anh không khỏi rùng mình, lạnh gáy

Đạt tới vùng này từ sáng hôm trước sau khi lái xe qua núi đồi, samạc, lọt vào rừng cây và qua nhiều cánh đồng không mông quạnh,cuối cùng xe phải leo lên một cái đèo ngoằn nghoèo, hiểm trở Đạtđến nơi thì đã trễ giờ hẹn vì có một khúc ở lưng đèo đang được sửachửa, làm giao thông bị nghẹn khá lâu

Đó là cuộc gặp gỡ để bàn giao công việc và chìa khoá Vừa đếnnơi, Đạt đã thấy có hai người đứng chờ sẵn, họ lộ vẻ vui mừng, hớn

hở thay vì khó chịu vì anh đã đến trễ gần hơn nửa giờ "Tôi là Nick,chuyên gia đầu tư, còn đây là cô Helen, chuyên viên mua bán nhàđất," người đàn ông nói trong khi chìa tay cho Đạt bắt "Hân hạnh

Trang 6

được biết ông Trần," Helen cũng vừa đưa tay ra, vừa nói Đạt tự giớithiệu tên Mỹ của mình, "tên tôi là Dough." Rồi anh mĩm cười xả giaonói, "Rất hân hạnh được biết ông Nick và cô Helen." Nick có dángngười nhỏ thó, bụng ỏng còn cô Helen thì dáng dong dỏng cao,người thon thả, mặt xinh xắn Nick hết nhìn Đạt rồi nhìn chiếc xe củaanh, ông nói:

- Chúng tôi rất mừng gặp ông nơi đây! Lúc nãy đứng chờ mà chưathấy tới, tôi sực nhớ lại một mẫu tin nghe được sáng nay và đã kểcho cô Helen nghe về một tai nạn, xe đâm xuống vực vào lúc giữakhuya, Tin tức không nói rõ tên họ nạn nhân mà chỉ cho hay thi thểngười chết là một người đàn ông Á đông Chúa ơi! Chúng tôi cứngỡ ông đã gặp nạn nên vừa thấy ông thì chúng tôi mừng lắm Tạ

ơn Chúa !

- Cám ơn ông và cô Helen đã lo cho tôi Có lẽ chỗ nghẹn giao thông

là nơi họ đang sửa lại bờ đường làm tôi đến trễ Mong được haingười thông cảm !

Helen cười dể dãi:

- Không có chi À kia! Chủ nhà đã đến

Helen chỉ tay xuống con đường nhựa tư gia dưới dốc Trongkhoảnh khắc xe đã dừng lại trước sân nhà

Sau khi Nick giới thiệu chủ nhân của căn nhà là ông Matheson vàngười vợ Việt tên Hương với Đạt, mọi người cùng bước lên thềmnhà nhưng không mở cửa vào mà đứng đấy giao Đạt chìa khoá vàthảo luận về những việc anh sắp phải làm

Ngôi nhà hai tầng này nằm biệt lập với thôn xóm trên non cao, cóđường trải nhựa riêng, phía sau và bên trái là bìa rừng, bên phải cómột con dốc đất vàng chạy lên đồi cao và đứt ngang giữa da trờixanh biếc Mái nhà cất theo kiểu xứ tuyết vì làng này ở cao độ trênbốn ngàn bộ nên mùa đông thường có tuyết rơi Tường nhà đựợcsơn đi, sơn lại chẳng biết bao nhiêu lớp và dường như vừa mớiđược sơn cách đây không lâu nên trông toàn diện cũng khá mỹ lệ,khang trang Với con mắt nghề nghiệp, Đạt ước chừng nó được xâyvào khoảng thập niên 1930, nghĩa là đã trên dưới 80 tuổi Nhữngchủ nhân qua các thời đại phải là những người giàu có hay quyềnthế Đạt đề nghị vào nhà cùng nhau bàn thêm chi tiết nhưng ông chủnhà lắc đầu nói :

- Tôi nghĩ như vậy là đã đủ, không cần phải bàn thêm, ông cứ việc

Trang 7

tiến hành theo ý ông miễn là các cửa nẻo đều kín gió, cầu thangkhông còn tiếng kêu khi dẫm lên mỗi bậc và phá bức tường làmthành cái kho chứa ngay dưới thang lầu Đấy! Chỉ có bấy nhiêu thôi.

Bà vợ cắt ngang lời ông chồng nói bằng tiếng Việt:

- Vài hôm nữa sẽ có công ty đến định giá gắn hệ thống máy sưởimới, nếu họ có thắc mắc gì anh nhớ cho cô Helen đây hay nhé!

Rồi bà quay sang cô Helen hỏi:

- Cô đã gọi mở lại điện, ga rồi chưa cô Helen ?

Helen gật đầu trả lời:

- Vâng, nhà đã có điện, ga rồi ạ

Nói xong, Helen quay qua Đạt nhưng không nhìn thẳng vào mặtanh, cô ta ấp úng nói:

- Tôi nghĩ … Ông nên dùng cái phòng bên trái ở trên lầu có cửalớn bước ra bao lơn phía sau vườn vì nơi đó tương đối đầy đủ tiệnnghi và gần buồng tắm hơn …

Đạt nói cám ơn rồi bắt tay từng người và tiễn họ ra về

Trang 8

Phần 2

Nền kinh tế suy sụp như đất trùi giữa cơn mưa lũ, những ngườiđầu tư không giữ nổi được bất động sản đành phải để các nhà băngkéo mất làm ảnh hưởng trầm trọng đến công ty của Đạt, bao nhiêucông trình hoàn tất anh không lấy được một xu mà còn phải mangtiền riêng ra để cầm cự Lại còn thêm cái nạn những người ở mướn

cứ lì ra tiền tháng, đuổi không đi, số khác, thường là bà con thânthiết của những người đầu tư, tự tiện tháo gỡ vật dụng trong nhàcũng như phá hoại bất động sản Rốt cuộc Đạt phải đóng cửa công

ty vì khánh kiệt Hậu quả bây giờ là anh đang đứng trước căn nhàhoang nhận việc mà anh sẽ vừa làm thầy, vừa làm thợ kiêm cả lauchùi, dọn dẹp Nghe đâu, chủ nhân mới mua căn nhà cao lớn nàyvới giá còn rẻ hơn một căn hộ chung cư trong xóm nghèo

Còn một mình, Đạt chưa vội vào nhà, anh đi một vòng chungquanh vườn, nơi đâu anh cũng thấy cây cỏ được cắt tỉa gọn gàngchỉ riêng một góc sát bìa rừng thì cỏ dại, và gai góc mọc um tùm.Đạt tra chìa vào ổ khoá, khó khăn một hồi lâu anh mới mở đượccửa vào Hai cánh Cửa trông bên ngoài bóng loáng như mới mà khiđẩy vào lại nghe bản lề rít lên những tiếng nhói tai, rùng rợn Đạtbước vào nhà Tóc gáy anh bất ngờ dựng đứng, anh sửng sờ, nổi

da gà khắp mình mẩy và ruột gan thì đong đưa như không còn điểmtựa … Quang cảnh trong nhà trông thật khiếp vía, tất cả bàn ghế, tủ

kệ, đèn tường đều được phủ bằng vải trắng để che bụi, tất cả đều

đã ngã màu vàng vọt Những chiếc ghế nệm phình ra nột vài chổtưởng như có người đang ngồi trùm khăn phủ kín từ đầu tới chân.Thẳng hướng Đạt đứng là một hành lang dài dẫn tới cửa sân sau,nắng bên ngoài chiếu bóng cành lá chờn vờn in trên cửa giống nhưnhững cánh tay quơ quào đòi bên trong mở cửa cho vào… Đạt nhìnlên thang lầu, một hành lang dài nằm ngang, trên đó có ba bốn cửaphòng, cái đóng kín, cái khép hờ Đạt hít một hơi dài tự trấn tỉnh tâmthần nhưng càng làm cho khứu giác anh thêm khó chịu, một thứ mùi

ẩm mốc hoà cùng mùi gỗ mục, rơm ủ làm cho ngôi nhà đã lâu khôngngười ở càng thêm hoang liêu, rùng rợn, đầy âm khí

Trang 9

Đạt bắt đầu cảm thấy rét lạnh sau gáy, một nổi kinh hãi dấy lêntrong lòng Những chuyện ma thời thơ ấu ùa về tâm trí, những cuốnphim kinh dị với những căn nhà bị ma ám trên màn ảnh như TheAmityville Horror, The Other, The Pshycho, The Haunting inConnecticut … cùng nhau hiện rõ nét trong trí nhớ hơn lúc nào hết.Đạt nín thở thật lâu như người muốn dằn cơn nấc cục, anh thở ra rồihít một hơi dài, Đạt nhủ thầm "nếu như các con mình đang kẹt trongđám cháy nhà… liệu mình có can đảm xông vô cứu con mà bất chấplửa thiêu chết cháy không ?" Anh gật gù nghĩ tiếp, "nếu như ma cónhát mình, hay qủy có hành hạ mình thì cũng còn ít sợ, ít đau đớnhơn là chết cháy." Đạt cho là mình đã quyết định đúng đắn khi nhậnviệc sửa chửa và ở luôn trong ngôi nhà xưa cũ này nên anh gác cơn

lo sợ hão huyền sang một bên rồi hùng dũng vừa chu miệng huýtgió bài "Cầu Sông Kwai", vừa bước chân lên lầu để sắp đặt chỗngủ

Đi dọc theo hành lang trên lầu ngang qua từng cửa phòng tìm cáibóng người vừa lướt qua cửa phòng làm việc vừa rồi đến cuốihành lang Đạt dừng lại, tì tay trên bệ cửa sổ nhìn ra ngoài Trời xanhbiên biếc, mây lơ thơ bay từng chòm, lúc này đang là mùa hoa nởnên dưới những gốc cây và rải rác trên đồi có những cụm vàng,xanh, tím đỏ trông đến rộn lòng họa sĩ Một con dốc chạy thẳnglên đỉnh đồi bị nền trời cắt phăng mất đầu trông như một dãi lụa úavàng đang phơi trước gió Trong một thoáng Đạt chợt nhớ về thuở

ấu thơ, một thuở đầy ma cỏ, mộng mị vu vơ …

Đã bao năm qua kể từ khi khôn lớn, lúc một mình dong ruổi núirừng, khi kề cận bên xác chết… Đạt không còn tin là trên đời này có

ma Những phim ảnh, sách truyện về ma qủy, Đạt từng xem qua, chỉtạo cho anh những cảm giác mạnh đầy thú vị mà thôi nhưng bâygiờ, anh đang đứng một mình trong căn nhà lâu ngày không bóngngười lai vãng, anh rờn rợn hồi tưởng lại những ngày còn thơ, đêmđêm rúc mình vào lòng mẹ nằm nghe tiếng thông reo trên đồi CuRú,cái tên đã làm kinh hãi một thủa ấu thơ của Đạt và trẻ nhỏ tronglàng Trên đồi có ngôi biệt thự của tây xây bằng đá bê tông mà Đạtthường nghe nói rằng có rất nhiều trẻ em lên hai, lên ba thường bịbệnh chết , cũng như những chủ nhân hầu hết đều bị xẩy thai Dướichân đồi CuRú và sát bên hông nhà Đạt là một gò đất chôn các thainhi "không biết trên đời này ma có thật không ?" Đạt hỏi thầm

Trang 10

Đạt lại nhớ năm xưa… một buổi trưa mùng một tết, khi ấy chừngbảy, tám tuổi, Đạt đứng mãi bên hè không chịu vào nhà, đòi mẹ phải

có cho Đạt cái áo mới như lũ trẻ trong xóm Mẹ dỗ dành, hứa hẹnqua tết sẽ ra chợ mua cho nhưng Đạt muốn có ngay, năn nỉ, hứahẹn không được, mẹ giận bỏ vào nhà còn Đạt đứng lì bên ngoàisuốt cả buổi chiều… Lúc Đạt tỉnh dậy thì người ta đang móc bùn đấttrong miệng Đạt ra còn mẹ thì đang ngồi lau tấm thân dính đầy đầysình thối , Đạt nhìn ra thấy đông đảo dân làng tay còn cầm đuốc lửachiếu sáng khắp sân nhà Người ta nói là tìm thấy Đạt bị ma giấudưới con mương ngay chân dốc của đồi Cu-Rú

Một lần khác, năm mười sáu tuổi, cũng nơi con dốc bị mưa soiđất làm trồi những rễ cây thành những bậc thang thiên nhiên, Đạtham chơi với bạn nên khi cuốc bộ về đến đồi Cu-Rú thì trời đã tối,ánh trăng trung tuần chiếu xuống con dốc tỏ mờ những làn sươngmõng đang bay Đạt quen lắm những bậc thang bằng rễ cây nênphóng mình xuống dốc gió hú, ma kêu này… chợt Đạt phải dừngngay lại, suýt té vì một bóng người đang leo dốc vừa bất ngờ hiện ragiữa làn sương đêm, Đạt đứng sang một bên tránh đường, cái bóngkia cũng làm y như Đạt, hai người cứ nhường nhau, đến lúc tưởngnhư người kia lách sang trái , Đạt đưa chân tiếp tục xuống dốc, dèđâu Đạt đâm sầm vào và xuyên qua thân hình người ấy, Đạt hãi hồnquay lại thì người kia đã tan biến thành làn hơi thoảng bay theonhững cụm sương đêm lướt xuống đồi Là ma hay là ảo giác, Đạtkhông thể nào khẳng định được

Bây giờ nhớ lại những chuyện ma thời thơ ấu… Đạt nghe timmình đập loạn xạ, không biết là vì chuyện ma cỏ thuở xưa hay cáibóng người vừa băng qua cửa phòng, mất hút ngoài hành langkhiến anh cảm thấy bất an đến nỗi muốn rời khỏi căn nhà ghê rợnnày ngay lập tức

Trang 11

Phần 3

Đạt rời cửa sổ bước vào giữa hành lang, anh chống tay lên lancan nhìn xuống lầu quét mắt một vòng, mọi vật đều im lìm trongnhững tấm khăn phủ bụi, nhưng anh bỗng giật thót người khi ánhmắt vừa lướt nhanh qua hai người mặc đồ trắng đứng ở một gócphòng khách Đạt dụi mắt nhìn kỹ lại thì ra đó là cái giá mắc áo đứngsát cái đèn có chân cao được phủ khăn che bụi trông thật giống haingười mặt áo trắng đang cùng nhau trò chuyện Đạt nhìn lên trầnnhà, những vết ố vì nước hình thành bộ mặt có ranh nanh, cái sừngmột con qủy nhìn nghiêng, đứa bé thò đầu lên miệng giếng, ngườicon gái tóc dài đứng giữa rừng xương cây … Đạt chẳng ngờ nhữngtrò chơi đầy thú vị là nhìn mây đoán thú vật với hai đứa con nhỏ củamình bây giờ lại gây tác động khủng khiếp, đầy những hình ảnh kinh

dị trong trí Đạt tìm cách vẽ lại nụ cười con chị, cái mếu khóc củathằng em và ánh mắt hiền lành của vợ … để xoá dần những hìnhảnh ghê rợn kia như cứ chực tràn vào lấp đầy não bộ

Một lát sau Đạt vơi bớt hoang mang và những mụn da gà trêntay lành lặn, Đạt mới quyết định bỏ ngang công việc đang làm để đikhắp nhà mở hết các cửa phòng, tủ áo, kho chứa … mà đánh tannỗi nghi ngờ đầy lo sợ vu vơ

Đêm nay sẽ không là một đêm an bình cuộn mình ngủ giấc mệt mỏivới đường xa như đêm qua nếu chưa biết hết tường tận các ngõngách, trên gác, dưới hầm trong căn nhà mà ngay chính chính chủnhân cùng ông Nick và cô Helen phải biến sắc từ chối đặt chân vàobên trong bàn việc

Phòng ngủ trên lầu mà cô Helen đề nghị đúng là có đầy đủ tiệnnghi như mọi thứ trông thật cổ kính Chiếc giường có chân cao vớibốn trụ cây cao hơn đầu người, đặt giữa một tường dán giấy hoa,được phủ bằng vải bông giống nơi đàn bà, con gái ngủ hơn là dànhcho nam giới Bàn ghế, tủ kệ đều bằng gỗ chạm khắc khéo léo Trênbàn ngủ có vài khung hình chạm bạc nhưng không lộng hình Ngoài

ra còn một sợi dây có tua màu ngũ sắc ở một bên đầu giường khinắm giật sẽ nghe tiếng chuông vang dưới nhà

Trang 12

Rời phòng ngủ đó, Đạt xem xét các phòng khác, tất cả đều trốngrỗng không chứa một vật gì Cuối hành lang là một thang gác hẹp,tối tăm vừa đủ một người đi Đạt leo lên thang quan sát Đây là cáigác trống dùng làm chỗ chứa đồ đạt hoặc cho con nít chơi, trần lànóc nhà, tường dán giấy hoa mấy đời chưa được lột ra thay mới.Nơi một góc có giường tủ, bàn ghế nhưng đó chỉ là đồ chơi nhỏnhắn của bé gái Ánh sáng lọt vào từ cửa sổ làm trên mái nhà, ngồilên bệ cửa sẽ nhìn thấy cả khung trời mây lơ và cánh rừng thưa câygià rợp bóng mát cây con Hai bên cửa sổ là hai cái bàn hẹp mà dàidùng để các chưng những khung ảnh người sống hoặc người đãchết, khung ảnh đủ loại, đủ hình dáng, lớn, bé nhưng phần nhiều làchạm bạc Đạt trông qua đã rợn người vì nó giống như những bứchình gắn trên bia mộ ngoài mã thánh dọc theo con đường tắt từtrường về nhà thủa xưa Đi xuống gác rồi xuống lầu, lúc ngang quanhà bếp, Đạt kịp thời dừng lại, sau khi mở cửa xuống hầm nhà, vìhình ảnh Roméo và Juliet tự tử chết thảm thiết dưới hầm mồ củadòng họ Capulets vừa ám ảnh tâm trí anh Sau khi khám xét hếtmọi nơi trừ cái basement-hầm nhà, Đạt hơi yên tâm vì không thấymột "bộ xương" hay "xác chết" nào "Chù mẹ ! Mi to xác, lớn đầu màcũng lo sợ chuyện hão huyền !" Đạt chữi thầm Nhưng chẳng baolâu thì tiếng chim ríu ríu bên ngoài, hơi lạnh bắt đầu xông vàotừ cáccửa sổ báo hiệu ngày đã tàn, hoàng hôn chỉ còn một chút đỏ hồngtrên đầu dốc Màn đêm buông xuống thật nhanh với những đoànquân đen đúa tay cầm giáo mác đứng ngoài bìa rừng chờ bủa vàonhà đánh cướp đi cái cứng cõi cuối cùng của Đạt.

Đạt lấy khăn và quần áo đi nhanh vào buồng tắm vì bản tính anh

e ngại tắm đêm Đạt mở nước nóng hơn thường lệ cho xoa nướclàm ấm lại thân thể Gội đầu xong, Đạt nhắm nghiền mắt cho nướctrôi hết xà phòng nhưng bỗng nhiên anh nghe tiếng sột soạt như có

ai vừa vén màn bồn tắm nhìn vào, Đạt hết hồn, mở mắt ra ngay …chiếc màn nhựa vẫn khép kín và nước đang dội vào nó vang lênthành tiếng như ai vén màn Mắt Đạt cay xót nên anh nhắm lại tiếptục xả nước lên tóc cho sạch xà phòng Mắt nhắm chặt nhưng lầnnày Đạt cảm nhận rõ chất nhờn sền sệt đang xối lên thân mình …Đúng là máu, máu đỏ thẩm tuôn ra từ cái bông xoa nước … Đạt kinhhoàng mở mắt, anh vuốt mặt rồi để yên bàn tay tự bóp cổ mình đểdằn cơn khủng hoảng … nước trong ấm vẫn đang phun ra làm trôi

Trang 13

bọt xà phòng trên thân thể … Đạt không dám nhắm mắt nữa anh vớlấy khăn, nghiêng đầu lau hai mắt rồi cứ thế mà tắm thật lẹ để maurời khỏi cái buồng tắm đèn vàng, mờ ảo, ma mị này Trước khi tắtđèn, Đạt cũng vừa trông thấy trong gương một cái mặt không phảicủa mình…vừa biến mất thật nhanh "Chù mẹ ! Lại yếu bóng vía,khéo tưởng tượng…" Đạt lại chữi thầm sự nhút nhát của mình

Bữa ăn tối chỉ có bánh mì và một hộp cá mòi Đạt loay hoay mở cáchộc tủ tìm đồ khui lon bỗng anh nghe một tiếng thét tuy rất nhỏ vànhanh nhưng cũng đủ để biết là anh vừa đóng cửa tủ làm kẹt ngóntay ai đó, nên mới nghe la thất thanh như vậy Đạt mở lại cửa tủ vừarồi chẳng có gì, anh khép nhẹ từ từ, lòng bắt đầu xôn xao, chân taynhẹ hẫng Đạt lâm râm những lời chính anh cũng không tin là chúngthốt cửa miệng của mình, "Tôi cũng là người đến tá túc nơi đây …xin đừng quấy nhiễu làm tôi sợ … Tôi hứa sẽ không làm kinh độngnhà này … dùng xong thứ gì sẽ cất lại chỗ cũ … sẽ không mangThánh Giá vào nhà … sẽ không cầu nguyện đọc kinh trong nhà …xin cho tôi yên để làm xong công việc … Tôi túng lắm Và…vàthương con mới vào đây làm!" Đạt "khấn" xong anh thấy an tâmphần nào, anh dặn lòng là từ giờ sẽ thành khẩn tôn trọng người "bênkia" và hứa sẽ không văng tục, chữi thề bừa bải nữa

Đạt gieo mình lên giường đo độ êm nệm gối rồi nằm vắt tay lên

ót thả hồn về thăm nhà, nơi đó Quyên đang đọc sách cùng thằng cuLiêm bên cạnh là con bé Khanh ngồi học bài hay có thể cả ba đangriêng tư nằm nhớ chồng, nhớ bố Đạt không tài nào hình dung đượccảnh vợ con thêm nữa vì hai cái trụ cao nơi chân giường cứ vẽtrong trí anh khi thì là hai vị thần to lớn đứng chống gươm bảo vệ,lúc thì dường như hai con qủy đứng cầm chùy chờ anh nhắm mắt làđập xuống đầu nát sọ Hình cái sân ga trong bức tranh treo tườngvừa gợn sóng lùa ký ức ngày xưa còn bé tràn về, vỗ vào trong anhtừng mảnh rời kinh dị mà ông chú "nhẫn tâm" đã gieo vào đầu ócnon nớt của thằng cháu ngày nào

Chú Đạt kể về một thằng bé cứ mãi nằm mơ thấy bị một bóngđen rược chạy trên sân ga cho đến khi chui vào trong hang đá của

xe lửa chi qua núi thì giật mình tỉnh dậy Thằng bé thao thức hằngđêm không dám ngủ suốt cả thời niên thiếu… Sau này, hắn lấy vợ,sinh con thì lâu lâu mới mơ lại bị rược đuổi trên sân ga một lần…Một đêm kia, thằng bé bây giờ là người đàn ông cỡ tuổi chú, nó lại

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:39

w