Hong Lau Mong 41 50 Hong Lau Mong 41 50 Hoàng Laâu Moäng Hoài thöù boán möôi moát Am Luõng Thuùy, Baûo Ngoïc thöôûng traø ngon Vieän Di Hoàng, giaø Löu say röôïu nguû Giaø Löu xoa tay noùi Ñeán khi ho[.]
Trang 1Hong Lau Mong 41_50Hồng Lâu Mộng
Trang 2Hồi thứ bốn mươi mốt
Am Lũng Thúy, Bảo Ngọc thưởng trà ngon
Viện Di Hồng, già Lưu say rượu ngủ
Già Lưu xoa tay nói:
- Đến khi hoa rụng lại là quả dưa
Mọi người cuời ầm lên Già Lưu uống chén rượn rồinói đùa:
- Hôm nay xin nói thực: Tôi chân tay thô kệch, lại uốngnhiều
rượu không cẩn thận lỡ đánh vỡ chén sứ thì khôngtiện Xin cho tôi
một cái chén gỗ, có đánh rơi xuống đất cũng khôngcan gì
Mọi người lại cười Phượng Thư nói:
- Bà muốn dùng chén gỗ à? Tôi sẽ lấy cho Nhưngcó điều này
phải nói trước: chén gỗ không như chén sứ đâu, nócó từng bộ một,
phải uống hết mới được
Già Lưu trong bụng ngần ngừ: “Vừa rồi chẳng qua tanói đùa cho
vui đấy thôi, biết đâu họ lại có thực Ta thường đến ăntiệc ở các nhà
thân hào trong làng, trông thấy chén vàng chén bạc,chứ có chén gỗ
bao giờ: A! Đúng rồi! chắc là thứ bát gỗ của trẻ condùng Họ làm thế,
chẳng qua lừa ta uống thêm vài bát đó thôi Nhưngkhông sao, rượu
ngọt như nước đường, uống thêm một ít cũng chẳng hạigì.” Nghĩ vậy
già liền nói:
Trang 3- Cứ mang lại đây tôi sẽ liệu.
Phượng Thư liền bảo Phong Nhi:
- Lấy bộ chén gốc trúc mười cái để trên giá sáchtrước mặt lại
đây
Phong Nhi định đi, Uyên Ương cười nói:
- Tôi biết rồi Nhưng mười cái chén ấy hãy còn bé.Vả chăng mợ
vừa bảo lấy chén gỗ, bây giờ lại lấy chén gốc trúc,như thế thì khó
coi Chi bằng lấy bộ mười cái chạm bằng rễ câyhoàng dương, đem
đến đây, dốc hết cả cho bà ấy
Phượng Thư cười nói: “Càng tốt”
Uyên Ương sai người mang đến Già Lưu trông thấy vừasợ vừa
mừng: sợ là phải uống mười chén lớn nhỏ một lúc,cái lớn vừa bằng
cái chậu, cái nhỏ nhất cũng to gấp đôi cái chén mìnhcầm trên tay;
mừng là thấy những chén chạm trổ rất đẹp, một màunon nước, cỏ
cây và người, lại có đề chữ đóng dấu, liền nói:
- Đem cái chén nhỏ đến đây thôi
Phượng Thư cười nói:
- Ở đây sức rượu kém cả, nên không ai dám dùngbộ chén ấy Vì
bà thích, tôi phải đi tìm mãi mới thấy, nhất định là bàphải lần lượt
uống hết mười chén mới được
Già Lưu sợ hãi vội nói:
- Không dám đâu, xin mợ tha cho
Giả mẫu, Tiết phu nhân và Vương phu nhân biết giàLưu đã có
tuổi, không uống nổi, liền cười nói:
- Nói thế cho vui đấy thôi, bà không nên uống nhiều.Uống một
Trang 4chén đầu là đủ.
Già Lưu nói:
- A di đà phật! Tôi xin uống chén nhỏ, còn chén nhớnthì cất đi,
để tôi mang về nhà uống dần
Mọi người lại cười ầm lên
Uyên Ương không làm thế nào được, đành phải saingười rót một
chén lớn Già Lưu bưng lấy định uống Giả mẫu vàTiết phu nhân đều
nói:
- Uống thong thả chứ, không thì sặc đấy
604
-Tiết phu nhân lại sai Phượng Thư đưa đồ ăn đến
Phượng Thư cười nói:
- Bà muốn ăn món gì, cứ nói, tôi sẽ gắp cho
Già Lưu nói:
- Tôi biết tên món gì mà gọi? Cái gì cũng ngon cả.Giả mẫu cười nói:
- Gắp cà xào cho bà ấy ăn
Phượng Thư vâng lời, gắp miếng cà xào đưa vào mồmgià Lưu,
cười nói:
- Ngày nào bà cũng ăn cà, giờ thử nếm xem móncà ở đây chúng
tôi làm có ngon hay không?
Già Lưu cười nói:
- Đừng đánh lừa tôi, nếu cà mà ngon thế này, thìchúng tôi chỉ
giồng cà thôi, không cần giồng các thứ ăn khác
Mọi người cười nói:
- Cà thật đấy, chúng tôi không nói dối bà đâu
Trang 5Già Lưu lấy làm lạ nói:
- Cà thật đấy à? Tôi ăn từ nãy đến giờ, vẫn khôngbiết mùi gì cả!
Mợ gắp ít nữa cho tôi, đến miếng này tôi nhai kỹ xem.Phượng Thư lại gắp một miếng đưa vào mồm già Lưu.Nhai một
lúc lâu, già Lưu cười nói:
- Cũng hơi có mùi cà, nhưng không phải là cà Mợbảo cách cho
tôi, khi về tôi cũng học nấu món ăn này
Phượng Thư cười nói:
- Có khó gì đâu cứ đến tháng tư tháng năm, bà háicà về gọt vỏ
bỏ núm, chỉ lấy ruột thôi, đem thái nhỏ như sợi tóc,phơi thật khô
Sau đó bắt một con gà mẹ, ninh ra nước và hấp càlên, xong đem ra
phơi, chín lần phơi, chín lần hấp, lại đem phơi thật khô,rồi bỏ vào
trong lọ sứ bịt thật kín Khi ăn sẽ lấy một thìa trộn vớithịt gà xào
một bát Chẳng trách ngon là phải!
Già Lưu vừa cười vừa thong thả uống hết một chénrượu, rồi cứ
ngắm nghía mãi cái chén Phượng Thư cười nói:
- Nếu chưa đủ hứng, thì bà uống thêm một chén nữa.Già Lưu nói:
Trang 6- Không uống được nữa, say chết mất! Tôi thích cáichén này quá,
không biết họ làm bằng gỗ gì!
Uyên Ương cười nói:
- Bà uống hết rượu rồi, cũng không biết cái chénnày người ta
làm bằng gỗ gì à?
Già Lưu nói:
- Không trách được các cô không biết là phải Cáccô ở trong nhà
vàng cửa gấm, biết sao được các thứ gỗ? Chúng tôiquanh năm làm
quen với rừng Khi buồn ngủ lấy gỗ mà gối, lúc mệtlấy gỗ mà nằm
dựa lưng, năm mất mùa đói kém phải ăn đến cả nó.Mắt lúc nào cũng
trông thấy gỗ, tai lúc nào cũng nghe thấy gỗ, miệnglúc nào cũng nói
đến gỗ Vì thế thứ gỗ nào tốt, xấu, thật, giả, tôiđều biết cả, để tôi
Mọi người nghe nói lại cười ầm lên
Một bà già chạy đến trình Giả mẫu:
- Các cô đã đến Ngẫu Hương tạ cả rồi, xin cụ truyềncho hát ngay
hay phải chờ lúc nữa
Giả mẫu cười nói:
- Ta quên khuấy đi mất, bảo chúng nó cứ hát đi
Bà già vâng lời đi ra
Trang 7Một lúc tiếng sênh, tiếng sáo lộn ràng, đàn địch vangdậy Lại
gặp buổi trời trong gió mát, điệu nhạc văng vẳng luồnqua khe rừng
bến nước vọng lại, làm cho mọi người tâm thần sảngkhoái Bảo Ngọc
nhân cầm lấy hồ rượu, nói: "Mời bà dì mày ngồi Ai
ở đâu về đấy.”
Vương phu nhân mới đưa cái hồ cho Phượng Thư, rồi tựmình ngồi
xuống Giả mẫu cười nói:
- Hôm nay thú quá, mọi người đều uống hai chén
Rồi cầm chén mời Tiết phu nhân, lại bảo Tương Vânvà Bảo
Thoa:
- Hai chị em mày mỗi người phải uống một chén EmLâm mày
không uống được nhiều cũng bắt phải uống
Giả mẫu tự mình uống cạn chén trước, Tương Vân, BảoThoa, Đại
Ngọc cũng đều uống cả
Trang 8Già Lưu nghe nhạc vui tai, lại có rượu mừng quá, múachân múa
tay lên Bảo Ngọc liền đến cười bảo Đại Ngọc:
- Em xem già Lưu kìa
Đại Ngọc cười nói:
- Ngày trước nhạc nhà vua vừa nổi lên, thì trăm muôngnhảy
múa Bây giờ mới chỉ có một con trâu thôi
Chị em đều cười
Một lúc nhạc im Tiết phu nhân cười nói:
- Mọi người uống rượu cả rồi, xin ra ngoài chơi một lúc.Giả mẫu cũng thích ra chơi Thế là cả nhà đều theo rangoài
ngắm cảnh Giả mẫu muốn đưa già Lưu đi dạo chơi, liềnkéo già đến
trước núi, dưới cây, quanh quẩn một lúc, bảo cho giàbiết cây này tên
là gì, đá này tên là gì, hoa này tên là gì Già Lưuđều ghi nhớ cẩn
sinh khôn ra, và cũng biết nói
Mọi người không hiểu, hỏi:
607
Chim sẻ nào sinh khôn và biết nói?
Con chim có lông xanh, mỏ đỏ đậu ở cái cầu vàngngoài hiên kia
là con vẹt tôi đã biết rồi Còn con quạ đen đầu cómào đang ở trong
Trang 9lồng kia cũng biết nói đấy.
Mọi người lại cười ầm lên
Bọn a hoàn đem món điểm tâm đến Giả mẫu nói:
- Mới uống vài chén rượu, chưa đói Thôi cứ mang đếnđây, ai
muốn ăn gì thì ăn
A hoàn khiêng đến hai kỷ, bày hai cái hộp nhỏ Mở ra,mỗi hộp
đựng hai thứ Một hộp đựng hai món hấp: bánh hấpngọt bột ngó sen
có mùi hoa quế, và bánh cuốn mỡ ngỗng Còn hộpnữa đựng hai thứ
bánh rán: một thứ là bánh miến hấp, lớn độ mộttấc Giả mẫu hỏi:
- Bánh nhân gì đấy?
Bà già thưa:
- Nhân cua đấy ạ
Giả mẫu cau mày nói:
- Bây giờ ngấy mỡ lắm rỗi, ai ăn được món ấy nữa.Lại trông thấy món mì xào với mỡ, Giả mẫu cũngkhông thích,
liền mời Tiết phu nhân ăn Tiết phu nhân cầm mộtmiếng bánh hấp
ngọt Giả mẫu cầm một cái bánh cuốn, nếm mộtmiếng, còn thừa một
nửa gọi cho a hoàn
Già Lưu thấy bánh mỳ hấp trong suốt, lóng lánh, đủmàu đủ vẻ,
lại cầm một cái bánh kiểu hoa mẫu đơn, cười nói:
- Các cô gái khéo nhất ở làng tôi cũng không cắtđược cái hoa
đẹp như thế này! Tôi muốn ăn nhưng lại tiếc, gói đưavề nhà để cho
họ bắt chước cắt hoa thì tốt hơn
Mọi người đều cười, Giả mẫu cười nói:
- Khi về tôi sẽ cho bà một vò mang về Bây giờ bánhcòn nóng,
Trang 10bà hãy ăn đi.
Mọi người chỉ lấy một vài cái nào mình thích ăn thôi.Già Lưu xưa nay chưa từng được ăn những thứ này baogiờ, vả
bánh làm lại khéo léo, xinh xắn, nên cùng thằng Bảnăn mỗi thứ
608
-mấy cái, đã vơi mất nửa mâm Còn thừa, Phượng Thưsai dồn lại hai
mâm và một hộp cho bọn Văn Quan ăn
Bỗng vú em ẵm cháu Đại Thư đến Mọi người đùa vớinó một lúc,
Đại Thư đương ôm quả bưởi chơi, thấy thằng Bản ômquả phật thủ,
nó đòi ngay A hoàn dỗ đi lấy quả khác, nó chờkhông được, khóc ầm
lên Mọi người lấy quả bưởi đưa cho thằng Bản rồi lấyquả phật thủ
của thằng Bản đưa cho nó Thằng Bản chơi quả phậtthủ đã lâu rồi,
lúc ấy hai tay lại đương cầm bánh ăn, trông thấy quảbưởi vừa thơm,
vừa tròn, lại càng thích, định làm quả cầu để đá,nên không lấy quả
phật thủ nữa
Giả mẫu uống nước xong, dẫn già Lưu đến am LũngThúy Diệu
Ngọc đón chào Mọi người vào đến sân, thấy hoa tươicây tốt, Giả
mẫu cười nói:
- Bọn họ tu hành rỗi việc, hay sửa sang, trông đẹp hơncác nơi
Trang 11Vừa nói vừa đi lên thiền đường bên đông Diệu Ngọccười mời
vào trong nhà, Giả mẫu nói:
- Chúng tôi vừa uống rượn, ăn thịt xong, trong nhà thờPhật vào
sợ mắc tội; ngồi ở đây thôi Người cứ mang trà ngon
ra, chúng tôi
uống một chén rồi đi
Bảo Ngọc để ý xem cách tiếp đãi của Diệu Ngọc nhưthế nào,
thấy Diệu Ngọc mang cái khay nhỏ kiểu hoa hải đường,sơn bốn chữ
vàng "vân long hiến thọ”, trong đặt một cái chén sứ Châu Thành
năm màu dâng lên Giả mẫu nói:
- Tôi không uống trà Lục An đâu
- Tôi đã biết rồi Đây là trà “Lão quân my”(1) đây
- Pha bằng nước gì?
- Nước mưa năm ngoái đấy
Giả mẫu uống nửa chén rồi đưa cho già Lưu, nói:
- Bà thử nếm trà này xem
Già Lưu uống một hơi, cười nói:
(1) Lông mày ông già, tức là ché búp trắng như tuyết.
609
Ngon có ngon, nhưng hơi nhạt Pha đặc một tí thì hơn
Giả mẫu và mọi người cười ầm lên Sau đều uốngtrà rót vào bát
trắng có nắp
Diệu Ngọc kéo áo Bảo Thoa và Đại Ngọc đi ra BảoNgọc cũng
Trang 12khe khẽ đi theo Diệu ngọc mời hai người vào buồngbên cạnh Bảo
Thoa ngồi ở trên giường, Đại Ngọc ngồi ở chiếu tụngkinh của Diệu
Ngọc Diệu Ngọc lấy bếp lò đun nước, pha một ấm tràkhác Bảo
Ngọc khẽ chạy đến, cười nói:
- Các cô uống trà riêng đấy à?
Hai người đều cười nói:
- Anh lại đến uống gạ! Đây không có trà cho anh uốngđâu
Diệu Ngọc đang định ra lấy chén, thấy bà già đã thudọn ấm
chén ở ngoài sân Diệu Ngọc vội nói:
- Đừng cất cái chén sứ Châu Thành vội, hãy để ởngoài ấy
Bảo Ngọc hiểu ý, biết là già Lưu uống chén ấy, sợbẩn nên cô ta
không dùng nữa Sau Diệu Ngọc lại mang hai cái chénkhác ra, một
cái có quai, trên khắc ba chữ lệ “cô kiều trác”(1), bêncạnh có một
hàng chữ nhỏ, viết chân phương “Vương Khải trân ngoạn”(2); lại có
một hàng chữ nhỏ nữa viết "Tống Nguyên Phong ngũ niên tứ nguyệt
My Sơn Tô Thức kiến ư bí phủ"(3) Diệu Ngọc rót mộtchén đưa cho
Bảo Thoa Còn một chén dáng như cái bát nhưng mànhỏ, cũng có ba
chữ "điểm tế kiều”(4) khắc lối triện Diệu Ngọc phatrà vào chén và
đưa mời Đại Ngọc, rồi lấy cái chén ngọc xanh của mìnhthường dùng
pha cho Bảo Ngọc Bảo Ngọc cười nói:
- Người ta thường nói “thế pháp bình đẳng”(5), sao haicô được
Trang 13dùng đồ cổ quý, mà tôi lại phải dùng đồ tục này?Diệu Ngọc nói:
(1) Chén hình quả bầu.
(2) Đồ chơi quý của Vương Khải ngày xưa.
(3) Tháng tư năm Nguyên phong thứ năm đời Tống, ông Tô Thức người ở My Sơn tìm
thấy trong bí phủ.
(4) Có tâm linh thông cảm với nhau Kiều: một thứ chén xưa hơi lớn hơn cái chén uống
đã tìm ra được cái đồ tục này!
- Tục ngữ nói “Vào làng phải theo làng”, đến đây thìnhưng đồ
vàng ngọc châu báu đều cho là tục cả
Diệu Ngọc nghe nói thích lắm, lại lấy ra một cái chénlớn làm
bằng gốc trúc chạm rồng cuộn ngoằn ngoèo nhiềukhúc, cười nói:
- Chỉ còn có một cái chén nhớn này thôi, cậu cóthể uống hết
được không?
- Uống hết được
- Dù uống hết, cũng chẳng phí trà đâu cho cậu uống.Cậu không
nghe người ta nói: "Uống chén thứ nhất là để thưởngthức mùi vị trà,
Trang 14chén thứ hai là phường ngu xuẩn uống cho khỏi khát,đến chén thứ
ba là con trâu con lừa uống rồi” Bây giờ cậu uốngcả một chén lớn
này còn ra cái gì nữa
Bảo Thoa, Đại Ngọc và Bảo Ngọc nghe xong đều cườiầm lên
Diệu Ngọc cầm bình nước chỉ rót độ một chén convào chén lớn, Bảo
Ngọc nhấm nháp từng tí, thấy hương vị mát nhẹ, khenngợi không
ngớt Diệu Ngọc nghiêm nét mặt nói:
- Cậu nhờ phúc của hai cô mới được uống trà này,chứ một mình
cậu thì tôi không mời đâu
Bảo Ngọc cười nói:
- Tôi biết lắm, vì thế tôi không cám ơn người, chỉ cám
ơn hai cô
thôi
Diệu Ngọc nói: “Đúng đấy”
Đại Ngọc hỏi:
- Đây cũng là nước mưa năm ngoái phải không?
Diệu Ngọc cười nhạt:
- Cô mà lại là người rất tục, ngay nước uống khôngbiết nếm Đó
là tuyết ở trên hoa mai mà năm năm về trước tôi lấy
ở chùa Huyền
Mộ Bàn Hương đấy, chỉ chứa được đầy một lọ hoamàu xanh thôi Tôi
chôn xuống đất để dành mãi, không uống, đến hènăm nay mới đào
lên Tôi chỉ uống một lần, nay là lần thứ hai cô nếmcũng không biết
Trang 15611
-à? Nước mưa năm ngoái làm gì có hương vị mát dịunhư thế? Uống
thế nào được?
Bảo Thoa biết Diệu Ngọc có tính dở hơi, không thích nóinhiều,
cũng không thích ngồi lâu; uống nước xong, rủ ĐạiNgọc đi ra Bảo
Ngọc nói với Diệu Ngọc:
- Cái chén bà già uống lúc nãy, tuy bẩn, nhưng vất đithật đáng
tiếc! Cứ ý tôi, nên cho bà già nghèo ấy đem báncũng có thể sống
qua ngày Người thấy có được không?
Diệu Ngọc nghĩ một lúc gật đầu nói:
- Thôi được May tôi chưa uống đến cái chén ấy baogiờ Đã uống
rồi thì tôi đập đi, không khi nào đem cho bà ấy Cậumuốn cho bà ấy,
xin mang ngay đi
- Như thế là phải Khi nào người lại thèm nói chuyệnvới bà ấy?
Nếu nói chuyện với bà ta thì người cũng bị bẩn lây.Cứ đưa cho tôi là
được
Diệu Ngọc sai người mang cái chén đưa cho Bảo Ngọc,Bảo ngọc
cầm lấy rồi nói:
- Khi chúng tôi ra về, sẽ bảo mấy đứa hầu nhỏ rasông gánh mấy
thùng nước rửa nhà, có được không?
- Thế thì tốt Nhưng cậu dặn họ, gánh nước về cứ để
ở chân
tường ngoài cửa thôi, đừng mang vào đây
- Đúng thế
Trang 16Rồi Bảo Ngọc cầm lấy cái chén đưa cho người nhàGiả mẫu và
bảo:
- Ngày mai già Lưu về, mày đưa cái này cho già ấy.Ngay lúc đó, Giả mẫu đã ra, muốn về Diệu Ngọccũng không giữ
lại, đưa Giả mẫu ra đến cửa ngoài, rồi quay lại đóngcửa
Giả mẫu thấy người mệt, liền bảo Vương phu nhân vàchị em
Nghênh Xuân mời Tiết phu nhân uống rượu, còn mìnhvào nằm nghỉ
ở Đạo Hương thôn Phượng Thư sai người mang cái ghếtrúc nhỏ đến,
Giả mẫu ngồi vào đó, bảo hai bà già kiệu đi PhượngThư, Lý Hoàn
và bọn a hoàn theo sau
- Cụ có gọi gì thì bảo ta ngay
Nói xong lăn ra ngủ
Bảo Ngọc, Tương Vân trông thấy bọn a hoàn để nhữnghộp bánh
ở trên hòn đá, có đứa ngồi trên hòn đá, có đứangồi dưới đất, có đứa
Trang 17dựa vào cây, có đứa ngồi trên bờ hồ, rất là thỏathích Một lúc, Uyên
Ương đến dắt già Lưu, mọi người lại đều theo đi dạochơi Đi đến dưới
bức hoành có bốn chữ “Tỉnh thân biệt thự "(1), giàLưu nói:
- Úi chà! Có ngôi đền lớn thế này kia à!
Già liền cúi đầu lạy Mọi người cười ngặt nghẹo GiàLưu hỏi:
- Cười cái gì thế? Những chữ ở trên bức hoành nàytôi đọc được
cả Ở nhà quê chúng tôi có nhiều đền miếu, cũngcó bức hoành như
thế này Chữ này là tên cái đền đây
Mọi người cười hỏi:
- Bà biết đây là đền gì?
Già Lưu ngẩng đầu lên trỏ vào chữ nói:
- Đây không phải là “Ngọc Hoàng bảo điện” à!
Mọi người vỗ tay cười ầm lên Họ đương định làm tròcười nữa
Nhưng già Lưu thấy bụng sôi sùng sục, vội kéo một ahoàn nhỏ, bảo
lấy vài tờ giấy rồi cởi quần ra Mọi người vừa cườivừa quát:
- Chỗ này không đi được đâu!
Liền sai một bà già đưa già Lưu đi về phía đông bắc.Bà già trỏ
chỗ cho già Lưu, rồi lẩn đi một nơi
Già Lưu uống nhiều rượu, không hợp với tỳ vị, lại ănnhiều đồ
mỡ, đâm khát, uống nhiều nước trà nên đi lỏng, phảingồi mất lúc
lâu Khi ở nhà xí ra, lại bị gió Hơn nữa, tuổi già, nênvừa đứng dậy,
bà đã mắt hoa đầu váng, không nhận được lối đi Nhìnchung quanh
Trang 18chỗ nào cũng cây cối um tùm, nhà cửa san sát, bàkhông tìm ra lối về,
(1) Xem chú thích hồi 17.
Lưu vội cười nói:
- Các cô bỏ tôi để tôi lần mò mãi mới đến đây
Em bé chẳng trả lời gì cả Già Lưu chạy lại nắm lấytay nó,
“chát" một tiếng, bà vấp phải bức ván, bươu cả đầu.Nhìn kỹ hóa ra
một bức vẽ Già Lưu nghĩ bụng: “Bức vẽ sao lại nổilên thế này?”
Liền sờ tay thấy phẳng lì Già Lưu gật đầu thở dàimột tiếng rồi quay
người đi đến một cái cửa nhỏ, trên treo rèm lụa màuxanh cải hoa
Già Lưu vén rèm đi vào, ngẩng đầu nhìn, bốn bêntường vách lộng
Trang 19lẫy, đàn, gươm, lư hương, bình hương, đều đặt vào lòngtường; lồng
gấm, chao lụa, vàng ngọc sáng choang, cả gạch látcũng đều chạm
hoa xanh làm hoa cả mắt Già Lưu lần cửa đi ra, nhưngnào có thấy?
Bên trái đặt giá sách, bên phải đặt bình phong Lầnsau bình phong
mới thấy một cái cửa, có một bà già ở trước mặt đitới Già Lưu lấy
làm lạ, trong bụng hoảng lên đoán chừng: “Có lẽ làbà thông gia
chăng?” Liền hỏi: "Bà cũng đến đấy à? Chắc thấytôi đi mấy hôm nay
không về, nên phiền bà phải đi tìm! Cô nào dẫn bàđến đây thế?"
Thấy bà già ấy chỉ cười mỉm, già Lưu cười nói: “Bàthật chả ra
ngoài bao giờ, thấy vườn đây có hoa đẹp, là cố sốngcố chết cắm đầy
lên rồi nói: “Thế này thì đi ra thế nào được?”
Cái gương này có nút bấm, có thể đóng mở được,không ngờ già
Lưu sờ đúng vào chỗ bấm, cái gương gạt sang mộtbên, hé ra một cái
cửa
Trang 20thiếp ngay trên giường.
Mọi người chờ mãi không thấy già Lưu về, thằng Bảncứ khóc
ầm lên Ai nấy đều cười nói:
- Hay bà ấy rơi vào trong chuồng xí rồi? Phải sai người
đi tìm
xem
Hai bà già đi tìm về nói: “Không thấy đâu cả” Mọingười đều
chia các ngả đi tìm Tập Nhân nói:
- Chắc là bà ấy say rượu, đi lạc đường Nếu theo conđường này
bà ấy sẽ lạc vào nhà sau đến giàn hoa, lần theo cửasau, thế nào đám
hầu nhỏ cũng biết, không đi theo lối giàn hoa, lại đi vềphía tây nam,
bà ấy quanh ra thì chớ, bằng không sẽ vẫn lẩn quẩn
ở đấy! Tôi phải
đi tìm xem sao?
Tập Nhân trở về viện Di Hồng, gọi bọn hầu nhỏ,chúng đều lẻn
đi chơi cả
Tập Nhân đi vào cửa buồng, vòng qua bức ngăn bằnggấm, nghe
Trang 21tiếng gáy khò khò, vội chạy lại, ngửi thấy hơi rượusặc sụa Nhìn vào
nhà, thấy già Lưu đương dang tay, ruỗi chân nằm ngủtrên giường
Tập Nhân sợ quá, chạy vào lay lấy lay để Già Lưugiật mình tỉnh
dậy, trố mắt nhìn, thấy Tập Nhân, liền loạng choạngbò dậy nói:
- Cô ơi! Tôi đáng chết! May chưa làm bẩn giường
Rồi lấy tay phẩy giường
Tập Nhân sợ Bảo Ngọc biết, xua tay bảo già Lưu khôngđược nói,
vội lấy ba bốn nắm hương bách hợp bỏ vào cái đỉnhgần đấy rồi đậy
nắp lại May mà già Lưu không nôn ra đấy Tập Nhânkhẽ cười bảo:
- Không việc gì đâu, có tôi đây Già theo tôi ra ngoàinày
Ra đến buồng bọn hầu trẻ Tập Nhân bảo già Lưungồi đấy rồi
Lưu mới tỉnh rượu, liền hỏi:
- Chỗ ấy là buồng thêu của cô nào mà lịch sự thế?Khác nào được
lên trời vậy!
Tập Nhân mỉm cười nói:
- Buồng ấy à? Là buồng ngủ của cậu Bảo đấy
Trang 22Già Lưu sợ quá không dám nói nữa Tập Nhân đưagià Lưu đi ra
đằng trước, gặp mọi người chỉ nói: “Bà ấy ngủ ởtrên bãi cỏ, tôi đưa
về đây”
Mọi người đều không để ý đến
o0o
Hồi thứ bốn mươi hai
Giải mối ngờ, Bảo Thoa ngỏ lời thân thiết
Thêm vui chuyện , Đại Ngọc nói ý xa xôi
Lưu dắt thằng Bản đến nói với Phượng Thư:
- Sáng sớm mai tôi phải về Tôi ở chơi đây mới vài bahôm,
nhưng những cái xưa nay chưa từng nghe, chưa từng thấy,chưa từng
ăn, giờ đã đều được qua cả Từ cụ đến các mợ, cáccô, ngay cả các chị
a hoàn cũng thương tôi là người già nghèo khổ Tôivề, không biết
lấy gì tạ ơn, chỉ định ngày ngày thắp hương niệm phật,khấn người
phù hộ cho cụ cùng các mợ, các cô sống lâu trămtuổi, để tỏ lòng
Trang 23thành kính của tôi.
Phượng Thư cười nói:
- Bà đừng mừng vội, vì bà mà cụ tôi bị cảm, khó ở;cả cháu Đại
Thư nhà tôi cũng bị cảm siết đấy
Già Lưu thở dài:
- Cụ già rồi, không quen khó nhọc!
Già Lưu nói:
- Chị bé nhà không quen ra vườn, chứ các cháu nhàtôi khi mới
biết đi, bệ mả nào mà nó chẳng trèo lên? Có lẽcảm gió đấy Tôi sợ
chị ấy người xinh xắn, con mắt sáng sủa, hoặc đi gặpphải ma chăng
Cứ ý tôi, nên giở quyển sách bói ra xem có phảigặp ma không
Phượng Thư chợt nhớ ngay ra, sai ngay Bình Nhi mang quyểnNgọc Hạp và bảo Thái Minh đọc Thái Minh giở mộtlúc rồi đọc:
“Ngày 25 tháng 8, bệnh nhân mắc bệnh ở phía đôngnam, gặp phải
thần hoa Lấy bốn mươi tờ giấy tiền ngũ sắc, tốngtiễn ra khỏi nhà
độ mươi bước về phía đông nam, bệnh sẽ khỏi."
Phượng Thư cười nói :
Trang 24- Đúng lắm, trong vườn này làm gì mà chẳng có thầnhoa? Chỉ sợ
cụ cũng lại gặp ma thôi
Rồi sai người đi lấy hai tập giấy tiền, gọi hai người đếntiễn ma
cho Giả mẫu và cháu Đại Thư Quả nhiên cháu ngủyên
Phượng Thư cười nói:
- Các bà đã có tuổi nên kinh nghiệm nhiều, con bécháu nhà tôi
bị bệnh luôn, không biết vì duyên cớ gì?
Già Lưu nói:
- Cái ấy cũng có lẽ Trẻ con nhà giàu sang, khi mớiđẻ ra đều yếu
ớt cả, nên hay đau ốm luôn Vả lại trẻ con mà nânggiấc quá không
nên Từ giờ trở đi, mợ cũng nên ít chiều chuộng chịấy thì hơn
nó thì mới đáng đầu đáng số
Già Lưu nghĩ một lúc cười nói:
- Chị ấy đẻ bao giờ?
- Ngày sinh nó chả lấy gì làm tốt, nó đẻ “đúng vào"(1) ngày mồng
7 tháng 7
Trang 25- Như thế tốt lắm, cứ đặt tên cho chị ấy là Xảo Thưlà được Thế
gọi là “lấy độc trị độc, lấy lửa trị lửa” đấy Mợ cứtheo cái tên của tôi
đặt cho, thì thế nào chị ấy cũng sống lâu trăm tuổi.Sau này lớn lên,
sinh cơ lập nghiệp, hoặc có lúc gặp việc không maycũng tai qua nạn
khỏi, gặp dữ hóa lành, đó đều nhờ chữ “Xảo” cả.Phượng Thư mừng lắm, cảm tạ và nói:
- Chỉ cần cho nó được như lời bà nói là tốt rồi
Liền gọi Bình Nhi đến dặn:
- Ngày mai chúng ta có việc bận Bây giờ nhân lúcrỗi, chị sửa
soạn sẵn những thứ biếu già Lưu để sáng mai bà ấyvề lúc nào thì về
Già Lưu nói:
- Tôi không dám nhận nhiều đâu Đã đến quấy quảmấy hôm nay
lại mang nhiều thứ về, trong bụng tôi không đành tínào!
- Không có gì đâu, chẳng qua những đồ thường thôi.Xấu hay tốt
bà cứ mang về để cho làng xóm nhìn vào, càng thêmvui vẻ thế mới
bõ công ra tỉnh chứ!
Một lát, Bình Nhi lại nói:
- Bà lại đây mà xem
Già Lưu theo Bình Nhi vào trong nhà, thấy các món chấtđầy
nửa giường Bình Nhi trỏ từng thứ cho già Lưu xem, rồinói:
- Đây là tấm lụa xanh mà bà thích hôm trước, mợ tôicòn cho
riêng bà tấm lụa nguyệt bạch dày để may kép Đâylà hai tấm trừu
Trang 26bằng tơ, may quần áo đều đẹp cả Co/span gói này cóhai tấm trừu để
(1) Nguyên văn là “Khả xảo”, già Lưu nghe vậy mới đặt tên là “Xảo Thư”.
để sau này khỏi phải vay mượn bà con bạn hữu
Bình Nhi khẽ cười nói:
- Hai cáo áo và hai cái quần, cùng bốn cái khăn chítđầu, một bọc
nhung, là của tôi biếu riêng bà Những quần áo nàyđã cũ, nhưng tôi
cũng không mặc mấy Nếu bà chê xấu thì tôi khôngdám biếu nữa
Bình Nhi nói một câu, già Lưu lại niệm Phật một câu,kể ra đã
Trang 27niệm đến mấy nghìn câu Lại thấy Bình Nhi biếu riêngmấy thứ và
tỏ ra khiêm tốn, già Lưu cười nói:
- Sao cô lại nói thế? Những thứ này cũng rất đẹp, tôidám chê
vào đâu? Tôi có tiền cũng chưa chắc đã mua được.Thật khó nghĩ quá:
nhận thì ra người tham, không nhận thì phụ lòng cô
- Bà đừng nói khách sáo nữa, chỗ người nhà vớinhau, nên tôi
mới dám xử thế Bà cứ yên tâm nhận lấy, tôi còncó cái muốn xin bà
nữa đấy Đến cuối năm, bà mang ra cho chúng tôi ítrau, đậu, cá, bầu,
vừa khô vừa tươi, ở đây chúng tôi ai cũng thích ănnhững thứ ấy Thế
là đủ rồi Các thứ khác không cần, bà đừng bậnlòng nghĩ ngợi
Già Lưu cám ơn luôn miệng và nhận lời, Bình Nhi nói:
- Thôi, bà đi ngủ đi, tôi sẽ thu xếp hộ, để sẵn cảđây Sáng mai
tôi bảo đứa hầu bé thuê xe chở đi, bà không phảibận lòng
Già Lưu cảm động lắm, cám ơn không ngớt lời, rồimới cáo từ
Phượng Thư, sang nhà Giả mẫu Sáng hôm sau dậy rửamặt, chải đầu
Trang 28thày thuốc vào.
Một lúc, Giả Trân, Giả Liễn, Giả Dung đưa thày thuốchọ Vương
vào Thày thuốc không dám đi đường giữa, chỉ đi bêncạnh, theo Giả
Trân bước lên thềm, có hai bà già đứng hai bên vénrèm, hai bà già
nữa dẫn vào Bảo Ngọc ra đón Giả mẫu mặc chiếcáo khoác bằng da
dê trắng, trong lót nhiễu xanh, ngồi trên sập Hai bêncó bốn a hoàn
bé chưa để tóc, cầm phất trần, ống nhổ đứng hầu;lại có năm, sáu bà
già đứng xếp hàng hai bên; đằng sau cái tủ bích sa,thấp thoáng có
nhiều người mặc đồ xanh đỏ và đeo vàng ngọc Thàythuốc không
dám ngẩng đầu lên, chạy lại cúi chào
Giả mẫu thấy ông ta mặc áo lục phẩm, biết ngay làthày thuốc
trong cung, mỉm cười hỏi:
- Quan cung phụng khỏe chứ?
Rồi hỏi Giả Trân:
- Quan cung phụng họ gì?
Trang 29- Đó là ông chú của vãn sinh.
Giả mẫu cười nói:
- Nếu thế cũng là người quen từ lâu
Giả mẫu từ từ để tay lên trên gối Bà già cầm mộtghế nhỏ để
chếch trước cái bàn Vương thái y ngồi ghé xuống mộtbên, nghiêng
đầu xem mạch tay này một lúc, rồi đến tay kia Xemxong đứng dậy
cúi đầu đi ra Giả mẫu cười nói:
- Phiền người quá Anh Trân mời thái y ra ngồi chơi xơinước
Giả Trân, Giả Liễn vâng lời, mời Vương thái y ra ngoàithư
phòng Vương thái y nói:
thang, không thích thì thôi
Ông ta uống nước, rồi kê đơn, đương định cáo từ ravề, chợt vú
em bế cháu Đại Thư đến, cười nói:
- Nhờ người xem cho cô bé nhà tôi
Vương thái y đứng dậy đến gần vú em, tay trái cầm taycháu Đại
Thư, tay phải bắt mạch, lại sờ đầu, bảo cháu thè lưỡi
ra xem, cười nói:
Trang 30- Tôi nói thì cô bé sẽ mắng tôi: cứ cho nhịn ăn haibữa là khỏi,
không cần phái thuốc thang gì Tôi đưa cho viên thuốc,trước khi ngủ
mài với nước gừng cho cô bé uống là khỏi
Nói xong cáo từ ra về Bọn Giả Trân mang đơn thuốcvào trình
Giả mẫu, để ở trên án rồi đi ra
Vương phu nhân và chị em Lý Hoàn, Phượng Thư, BảoThoa thấy
thầy thuốc đã về, mới ở sau tủ đi ra Vương phu nhânngồi một lúc
rồi về buồng
Già Lưu thấy rỗi, mới đứng dậy cáo từ Giả mẫu, xinvề Giả mẫu
nói:
- Khi nào rỗi, bà lại ra chơi
Lại bảo Uyên Ương đi tiễn chân già Lưu: “Ta không đượckhỏe
không đi tiễn được”
Già Lưu tạ ơn cáo từ, cùng Uyên Ương đi ra Đếnbuồng dưới,
Uyên ương trỏ một bọc để ở trên giường nói:
- Đây là mấy bộ quần áo của cụ, ngày sinh nhậtnăm ngoái,
người ta dâng người đấy Người xưa nay không mặcquần áo may ở
ngoài bao giờ, bỏ đấy phí của Người chưa mặc lầnnào Hôm qua bảo
tôi mang hai bộ ra đưa cho bà đem về, bà mặc hay cho aitùy ý
Trong hộp này đựng những bánh mà bà thích ăn Hộptrong bao này
là những thứ thuốc bà xin hôm nọ đây: mai hoa điểm thiệt đan, tứ
kim đĩnh, hoạt lạc đan, thôi sinh bảo mệnh đan, thứ gìcũng có Mỗi
Trang 31thứ có một cái đơn bọc ngoài, tôi gói chung vào mộtgói Còn đây là
hai túi đựng đồ chơi
622
-Uyên Ương lại cởi nút lấy hai thoi bút đĩnh như ý đưa chogià
Lưu xem, rồi cười nói:
- Bà mang cái túi về, còn cái này để lại cho tôi nhé.Già Lưu mừng quá không ngờ lại được như thế, cứniệm Phật
luôn mồm, vội nói: “Cô cứ để lại mà dùng"
Uyên Ương vừa cười vừa gói vào cho già Lưu và nói:
- Nói đùa bà thế thôi, chứ tôi có cái đẹp hơn kia.Thôi, bà mang
về để đến cuối năm cho đám trẻ con
Lúc đó lại thấy a hoàn nhỏ đem cái chén sứ ChâuThành đến đưa
cho già Lưu và nói: “Cậu Bảo cho bà đây”
Già Lưu cầm lấy, nói:
- Sao lại có chuyện như thế Tôi tu từ kiếp nào màđược như thế
này!
Uyên Ương nói:
- Hôm nọ tôi bảo bà đi tắm rửa, quần áo đưa cho bàthay là của
tôi đấy Nếu bà không chê xấu, tôi còn mấy cáinữa, cũng xin biếu bà
Già Lưu cám ơn Uyên Ương vào lấy ngay mấy cáiquần áo ra,
bọc cẩn thận Già Lưu lại muốn vào trong vườn từ tạVương phu nhân,
Bảo Ngọc và các cô, Uyên Ương nói:
Trang 32- Không cần phải vào nữa Hôm nay họ không tiếp aiđâu, để sau
tôi nói hộ bà cũng được Khi nào rỗi, bà lại chơi nhé.Uyên Ương gọi một bà già dặn:
- Ra cửa ngoài gọi hai đứa hầu bé đến đây mangnhững cái này
ra hộ bà ấy
Bà già vâng lời Uyên Ương lại cùng già Lưu đến nhàPhượng
Thư lấy các đồ để ở góc cửa, sai bọn hầu nhỏ khuân
ra, rồi đưa già
Lưu lên xe
Bọn Bảo Thoa ăn cơm sáng xong, đến hỏi thăm Giảmẫu Khi về
vườn đến chỗ rẽ, Bảo Thoa gọi Đại Ngọc: “Cô Tần,theo ta vào đây,
có câu chuyện muốn hỏi”
Đại Ngọc cười, theo Bảo Thoa đến Hành Vu Uyển Vàophòng,
Bảo Thoa ngồi xuống cười bảo: “Sao mày không quỳxuống? Ta định
tra xét một việc!”
623
-Đại Ngọc không hiểu tại sao, cười nói:
- Xem kìa, con Bảo này điên rồi! Ta có việc gì mà màytra xét?
- Gớm thật, cô tiểu thư nghìn vàng ơi! Cô gái cấm cungơi! Miệng
cô đã nói những câu gì? Thôi hãy nói thực ra đi
Đại Ngọc không hiểu, chỉ cười, nhưng trong bụng cũngcó ý ngờ
ngợ và nói:
Trang 33- Nào tôi có nói gì đâu? Chẳng qua chị bắt nọn tôiđấy thôi Có
điều gì sai chị hãy nói cho tôi nghe nào
- Cô lại còn giả vờ à! Trong cuộc tửu lệnh hôm nọ,cô nói gì thế?
Tôi không biết những câu ấy ở đâu ra à?
Đại Ngọc nghĩ mãi mới nhớ hôm nọ mình không giữgìn, có đọc
hai câu trong chuyện “Mẫu đơn đình" và "Tây sương ký" (1), tự nhiên
mặt đỏ lên, liền chạy lại ôm lấy Bảo Thoa cười nói:
- Chị ơi! Vì em quên đi, buột miệng đọc ra, chị bảo mớirõ Từ giờ
trở đi em không dám đọc những câu ấy nữa!
- Tôi cũng không hiểu, nghe thấy cô đọc hay quá, nênbây giờ hỏi
lại cô
- Chị ơi! Xin chị đừng nói với người khác, từ nay emkhông đọc
những câu ấy nữa!
Bảo Thoa thấy Đại Ngọc thẹn đỏ mặt lên, cứ van xinmãi, nên
cũng không hỏi vặn nữa, liền kéo Đại Ngọc ngồixuống uống nước trà,
và ân cần khuyên bảo:
- Cô cho tôi là người thế nào? Xưa nay tôi vốn bướngbỉnh Từ
khi bảy, tám tuổi, tôi đã làm rầy rà người ta Nhà tôivốn là nhà nho,
ông cha cũng rất thích chứa sách Khi trước nhà đôngngười, anh chị
em tôi cùng ở một nơi, không ai thích xem sách đứngđắn cả Có
người thích thơ, có người thích từ, như "Tây sương", "Tỳbà", "Nguyên
nhân bách chủng", bộ gì cũng có Họ cứ xem giấuchúng tôi, chúng tôi
Trang 34cũng xem giấu họ Sau thầy tôi biết, đứa bị đánh, đứa
bị mắng, sách
lại bị đốt bị xé mất hết Vì thế bọn con gái chúng takhông biết chữ
(1) Khi Uyên Ương đọc “tửu lệnh”, Đại Ngọc theo lệnh hai
câu thơ lấy trong “Mẫu đơn
đình” và “Tây Sương ký”: “Ngày vui cảnh đẹp tự giời biết sao” và “song the nào
thầy ả Hồng báo tin” (xem hồi 40).
Trang 35Đại Ngọc cứ ngồi im cúi đầu uống nước, trong bụngthầm phục
Bảo Thoa, chỉ trả lời một câu “phải” mà thôi Chợtthấy Tố Vân đến
nói:
- Mợ tôi mời hai cô đến bàn việc cần Cô Hai, cô Ba,cô Tư, cô Sử,
cậu Bảo cũng đương chờ đấy
Bảo Thoa hỏi:
- Lại có việc gì?
Đại Ngọc nói:
- Chúng ta đến đấy sẽ biết
Đại Ngọc, Bảo Thoa sang Đạo Hương thôn Mọi người đã
ở cả
đấy
Lý Hoàn trông thấy hai người đến, cười bảo:
- Thi xã chưa mở đã có người chực trốn việc rồi Cô
Tư xin nghỉ
một năm đấy!
Đại Ngọc cười nói:
- Chỉ vì hôm nọ cụ nói một câu, bảo cô ta phải vẽmột bức tranh
trong vườn, thành ra cô ta vịn cớ xin nghỉ
Thám Xuân cười nói:
- Đừng trách cụ, cũng chỉ vì một câu nói của già Lưuđấy thôi
Đại Ngọc cười nói:
Trang 36Mọi người cười ầm lên Bảo Thoa cười nói:
- Tất cả chuyện trên đời này, hễ đến miệng chịPhượng là xong
hết Nhưng may chị ấy không thông chữ lắm, nênnhững câu nói của
chị ấy đều là tục, chỉ để cười đùa thôi Con Tầnnày miệng lưỡi mới
là quỷ quái Nó dùng lối bút pháp kinh xuân thu, nhặtnhưng tiếng
tục ở nơi đầu đường xó chợ rút ra những lời chủ chốt,bớt chỗ rườm
rà, rồi tô điểm thêm lên, nên nói câu nào ra câuấy Ba chữ “cào cào
mẹ” đủ vẽ ra được cái hình ảnh hôm nọ Kể ra nó nghĩcũng nhanh
đấy!
Mọi người đều cười nói:
- Lời giảng giải của cô cũng chằng kém gì hai cô kia.Lý Hoàn nói:
- Tôi mời chị em đến đây để bàn xem nên cho cô ấynghỉ bao
nhiêu ngày? Tôi cho cô ấy nghỉ một tháng, nhưng côấy kêu ít, thế
thì các cô định thế nào?
Đại Ngọc nói:
- Cứ lẽ ra thì một năm cũng chẳng lấy gì làm nhiều,cái vườn này
một năm mới xây dựng xong Bây giờ muốn vẽ cũngphải mất hai
năm, vì còn phải mài mực dầm bút, trải giấy, tômàu, lại còn phải
Nói đến đây, Đại Ngọc không nhịn được, lại cười nói:
- Lại còn phải theo đúng kiểu, thong thả vẽ, thế màkhông đến
hai năm à
Mọi người nghe nói đều vỗ tay cười ầm lên Bảo Thoacười nói:
Trang 37- Câu cuối cùng “lại còn phải theo đúng kiểu, thongthả vẽ” hay
lắm Vì thế, những câu nói đùa hôm nọ tuy buồn cườithật, nhưng
nghĩ lại chẳng có gì là thú Chúng ta nghĩ kỹ xem, mấycâu nói của
cô Tần tuy chẳng có gì cả, nhưng lại có nhiều ý vịlàm cho tôi cười
làm trò cười
Đại Ngọc kéo Tích Xuân, cười nói:
- Tôi hãy hỏi cô, giờ chỉ vẽ cái vườn thôi, hay là vẽcả mọi người
chúng tôi ở trong vườn ấy?
- Trước chỉ định vẽ cái vườn không thôi, nhưng hômnọ cụ lại bảo,
vẽ cái vườn không, thành ra vẽ kiểu nhà mất Ngườibảo tôi phải vẽ
cả người nữa, như là bức tranh hành lạc mới đẹp Tôicũng không
biết vẽ tỉ mỉ những lâu đài và nhân vật, nhưngkhông dám trái lời, vì
thế khó nghĩ quá
Đại Ngọc nói:
- Vẽ nhân vật thì còn dễ, chứ sâu bọ thì không vẽnổi đâu
Lý Hoàn nói:
Trang 38- Cô nói câu ấy lại không thông rồi Trong ấy làm gìphải vẽ đến
sâu bọ? Hoặc chỉ tô điểm một vài con chim thôi
Đại Ngọc cười nói:
- Sâu khác chẳng vẽ thì thôi, chứ con “cào cào mẹ”hôm nọ,
không vẽ thì thiếu mất điển tích đấy
Mọi người nghe nói đều cười ầm lên Đại Ngọc vừaôm bụng cười
vừa nói:
- Thôi cô cứ vẽ đi, tôi đã có sẵn cả chữ đề rồi Tôisẽ đặt tên bức
tranh là “Huề hoàng đại tước đồ”(1)
Mọi người nghe nói càng cười ngặt nghẹo “Thình” mộttiếng,
không biết là cái gì đổ, mọi người vội nhìn thì ra TươngVân ngồi
ngả người về đằng sau cười sặc sụa, không dèchừng, ghế chệch chân
nghiêng về một bên, cả người lẫn ghế đều lăn ra.May có ván vách
giữ lại, nên không ngã xuống đất Mọi người trôngthấy càng cười rộ
lên Bảo Ngọc vội đến đỡ dậy, mới dần dần bớtcười
Bảo Ngọc đưa mắt cho Đại Ngọc, Đại Ngọc hiểu ý, chạyvào nhà
trong bỏ cái khăn che gương ra soi, thấy hai bên mái tóchơi xõa, liền
(1) Bức tranh vẽ mang con cào cào đi cắn.
627
Trang 39-mở hộp trang sức của Lý Hoàn lấy cái lược ra, soigương chải lại đầu,
xong chạy ra chỉ vào Lý Hoàn nói:
- Tưởng chị bảo chúng tôi học thêu thùa, học điều haylẽ phải, ai
ngờ chị lại gọi chúng tôi đến để cười đùa ầm ĩ thếnày à?
Lý Hoàn cười nói:
- Các cô xem cô ta nói điêu thế kia Chính cô ta làmđầu têu cho
người ta cười, lại đổ lỗi cho tôi! Giận quá! Tôi chỉmong sau này cô vớ
một bà mẹ chồng cay nghiệt và mấy cô chị em chồngđanh ác, xem cô
còn điêu được như thế nữa hay không?
Đại Ngọc đỏ mặt lên, kéo Bảo Thoa nói:
- Thôi chúng ta cho cô ấy nghỉ một năm
Bảo Thoa nói:
- Tôi cứ công bằng mà nói, các chị nghe xem sao: conbé Ngẫu Tạ
tuy biết vẽ, nhưng cũng chỉ vẽ được mấy nết tả ýthôi Bây giờ vẽ cái
vườn, nếu trong bụng không có một hiểu biết rộng thìvẽ sao nổi Cái
vườn này cũng giống như bức tranh, nào là đá núi,cây cối, nào là lâu
đài nhà cửa, gần xa, thưa nhặt, đừng ít quá cũngđừng nhiều quá mà
phải đúng mức Nếu cứ theo thế vẽ lên trên giấy thìđẹp làm sao
được Phải xem khuôn khổ tờ giấy, nên để xa gần,nhiều ít thế nào,
nên chia phần chính phần phụ ra sao, chỗ nào đángthêm thì thêm,
chỗ nào đáng bỏ, đáng bớt thì bỏ đi, bớt đi, cái gìđáng để lộ mới để
Trang 40lộ Bắt đầu phải vẽ phác rồi ngắm nghía tính toáncẩn thận, mới
thành công được bức vẽ Điều thứ hai là, lâu đàinhà cửa phải chia
giới hạn, sơ ý một tí là bao lan cũng lệch, cột cũngnghiêng, cửa sổ sẽ
dựng ngược lên, thềm cũng không đúng chỗ, thậm chíbàn ghế cũng
chen lên tường, chậu hoa bày ở trên màn Như thếchẳng phải là vẽ
ra một bức tranh để cười ư? Điều thứ ba là, phải xếpđặt nhân vật
thưa hay nhặt, cao hay thấp, đều cho đúng chỗ Nếpquần, dây lưng,
ngón tay, bước chân cũng rất quan trọng; nếu sai mộtnét, không
sưng tay cũng hóa kiễng chân, đến như bộ mặt máitóc chỉ là việc
nhỏ Cứ như ý tôi, vẽ bức tranh này khó lắm đấy.Cho phép một năm
thì nhiều quá, một tháng thì ít quá, cứ cho nghỉ nửanăm, lại giao cậu
Bảo phải đến giúp đỡ cô ấy Không phải vì cậu Bảobiết vẽ mà đến
dạy cô ấy đâu Như vậy lại càng hỏng việc Chỉ cầnchỗ nào cô ấy
628
-không biết hay xếp đặt lúng túng, cậu Bảo sẽ mang rahỏi các vị họa
sư bên ngoài, cho dễ làm việc
Bảo Ngọc mừng lắm nói: