26 Tiet muc bat ngo TIẾT MỤC BẤT NGỜ Chương 1 Tr ốngđổi tiết vừa vang lên, thầy Hiếu ôm cặpbướcrachưakhỏi cửa, lớptrưởng Xuyến Chi đãlậtđật đứng dậy quay mặt ra sau Đề nghị các bạn ở lại! Xuyến Chi vừ[.]
Trang 1TIẾT MỤC BẤT NGỜ Chương 1
Tr ốngđổi tiết vừa vang lên, thầy Hiếu ôm cặpbướcrachưakhỏi cửa, lớptrưởng XuyếnChi đãlậtđật đứng dậy quay mặt ra sau:
- Đề nghị các bạn ở lại!
Xuyến Chi vừa phát lệnh, hàng chục cái miệngđã nhaonhaophảnđối:
- Tiết thứnăm trống, ở lại làm gì?
- Thi học kỳ 2 xong rồi, phải về sớmđi chơi chứ!
Ti ếng khóa cặp vang lên lách cách, vẻnhưlũbạn muốn về nhà ngay
M ấy hôm nay, nhữngcành phượngtrướcsântrường bắtđầu lốmđốmhoađỏ Những chú
ve đi đâubiệttămtừnămngoái đãrủ nhau trở về nấp trong các kẽlá, kéođàn nỉnon Nhưvậy làmùa hè sắp về
B ọn học trò thi xong, chỉ còn chờ bế giảng Trong tâm trạngnôn naođó, chẳngđứa nào
tỏ ra hănghái với việc phải ngồi nán lại trong lớp tới giờ cuối cùng
Nhưngđó lànóilúctụ inó chưabiết Xuyến Chi gọi ở lạiđể làm gì kia Khi nghe Xuyến Chinói tiếp:
- Hôm nay chúng ta bàn về việc tổ chức buổiliênhoan văn nghệ cuốinăm Cácbạn phảiđónggóp ýkiến mới được!
Lũ bạ n mới thôi sốt ruột đòivề nữa Chúng lục tục ngồi xuống Đầu cổ ngoảnh tớingoảnh lui nhặng xị và xì xào bàn tán với vẻ háo hức
Đỗ Lễ vỗ tay, pha trò:
- Liên hoan văn nghệ, hay lắm! Tôi sẽ xin trình bày bản vọng cổ Tình anh bán chiếu!
Tần ngứa miệng, quay qua:
- Tướng mày bán chiếu chắc chẳng ai thèm mua!
- Kệ tao!–Đỗ Lễ“xì” một tiếng– Tao bán chiếucòn hơnmàybán…ghẻ!
Chuy ện ghẻ chốc của Tần đãtrôi vào quákhứ từlâu.Nhưngmỗi khi “đụngđộ”với Tần, tụibạn ác miệng cứlôi“quákhứ ghẻ”củanórađể phản pháo Mỗi lần nhưvậy, Tần tức anh ách
mà chẳnglàm gì được
Lần nàycũngvậy,nghe Đỗ Lễ cà khịa, nó chỉ biết đỏ bừng mặt, lắp bắp:
- Tao…tao…
- Thôi, thôi! – Lớp trưởng Xuyến Chi kịp thời can thiệp – Các bạnđừng lạc đề nữa!
Rồinhìnlướt qua cả lớp, nó hắng giọng nghiêm nghị:
- Lần này, buổiliên hoanvăn nghệ cuối nămcủa lớp ta sẽ có sự tham dự của các thầy cô bộmôn Cô Trinh muốnchươngtrìnhhômđó phải thật hấp dẫn và vui nhộn Vậy theo các bạn,chúng ta nên làm gì?
- Tưởng gì chứ muốn vui nhộn thì dễ thôi!– Quốc Ân gật gù –Tôi đề nghị cứlàmnhư nămngoái
Xuyến Chi cau mày:
- Làm như năm ngoái làsao?
QuốcÂn cười hề hề:
- Tức là lớp phó trật tự lớp ta sẽđứng ra trình bày bài Khúc ca mùa hè nửa chừng bỗng chuyển sangbài…“thường chỉ sau một liều hai viên Imodium”đó!
Sự nhắc nhỏ của Quốc Ân khiến cả lớp cười ngặt nghẽo.CònMinhVươngthì tái xạm mặt
Ch ả là trong buổiliênhoanvăn nghệnăm ngoái, casĩMinhVươngđanghát bài Khúc ca
mùa hè một cáchtrơntru, nửa chừng bỗngnhăn màynhíu mặt leo xuống khỏi sân khấu bỏđi
Trang 2đâu mất, không buồn hát tiếp lời hai, khiến khán giả ngẩn tò te, còn nhạc công ChíMỹđangôm ghi-ta gảytưngtưngcuống lên, cứđảo mắt hoang mang ngó quanh ngó quất.Lát sau, th ằngPhước phát hiện MinhVươngđangôm bụng từ nhà vệ sinh lếch thếchđi
ra, liền hô hoán lên, thế là vỡ lở
Thì ra h ômtrước chảrõcasĩnhàta ănxoàichuahaymítchínmà đangbiểu diễn nửa chừngbụng dạ bỗng quặn thắt Thếlà casĩđành phải bỏ micro chạy lấyngười, không một lời tạmbiệt
S ự cố củaMinh Vươngtưởng không ai còn nhớ,nayđùngmột cái, Quốc Ân lôi ra, lại lèmtheo câu quảng cáo thuốc trị tiêu chạy Imodium khiến lớp họccườinghiêng cười ngửa
Th ấy QuốcÂnchơitrò phábĩnh, nhỏ Xuyến Xhi tứcđiên nhưng cũngkhôngnhịnđượccười Phải cố lắm nó mới lấy lại được vẻ nghiêm trang:
- Thôi, đề nghị các bạn tập trung bàn vềchươngtrình văn nghệnăm nayđi!
Nhỏ Hiền Hòagiơtay:
- An Dung, Việt Hà và tôi sẽ hát bài Hổng dám đâu!
Quý ròm vỗ tay:
- Hay lắm! Lớp mình sẽ có một ban“Tam caáo trắng”!
Đangkhoáichísaukhiđemlạ i cho cả lớp mộttràngcười vỡ bụng, QuốcÂnhămhở phát huykhảnăng“thọclét” Nó bôbônhại lời bài ca:
- Trên đường Tân SơnNhất, Triển Chiêu đi với người yêu Bao đại nhân trông thấy, gọi Công
Tôm Sách ra nhìn…
Nó chưakịp hát tiếp, Minh Vươngđãsầm mặt nạt ngang:
- Bạn Quốc Ân nghiêm túc lại nghe!
Bi ết MinhVươngthù mình chuyện khi nãynhưngQuốc Ân phớt lờ Sắp nghỉ hè, nóchẳng còn ngán lớp phó trật tự Nó nheo mắt ngâm nga tiếp:
- Trên đường khuya thanh vắng, Minh Vương đi bán cà rem…
- Đủ rồi nghe, bạn Quốc Ân!– Nhỏ Hạnh cau mày– Bạncóđịnhđónggóp gìchochương trìnhvăn nghệ của lớp không vậy? Nếukhông, đề nghị bạn ngồi im cho các bạn khác phát biểu!
L ần này, thấy chẳng ai lên tiếngủng hộ,cũngchẳngai cười hưởngứngnhư khi nãy, Quốc
Ân lỏn lẻn ngó quanh một vòng rồi hậm hực hừ giọng:
- Im thì im! Hừ, chỉ giỏi làm phác!
Nhưngkhổ nỗi, băng“tứ quậy”khôngchỉ có một mình Quốc Ân Quốc Ân vừa im thì QuớiLươngđãnhanhnhẩu lên tiếng:
- Tôi đề nghị“thisĩHoàngHôn”sẽthamgia chươngtrình bằng mộtbàithơ!
Lớp phó văn thể mỹ Vành Khuyên vui vẻ:
- Ừ, đọcthơ cũnghayđấy!NhưngLâm sẽđọcthơgì thế?
Lâm hấp háy mắt:
- Tất nhiênlà bàithơđượcđộc giả bình chọn là xuất sắc nhất trongnăm của kẻ hèn này! Thấy thằng Lâm giở giọngbôngđùa, nhỏVành Khuyên hơi chột dạ Nó liếm mối:
- Đó làbài gì vậy:
Lâm nhìn sang chỗ Quý ròm ngồi:
- Còn bàinàođượcyêu thíchhơnbàiĐám giỗ nhà em nữa! Hì hì!
Đámgiỗ nhà emlà bài thơ lúctrước“thisĩHoàngHôn”làm rađểtrêu “thisĩBìnhMinh”.
Trongđó cónhững câu chếtcườinhư“Baem nuôi một con mèo Kế là con vịu, tiếp theo con
cầy…” Nay nghe nó nhắc lại, nhiều đưachemiệngcười khúc khích Quýròm cũngnherằn
cười tỉnh Hồi mớiđầu, bị thằng Lâm cà khịa, nó giận muốn nổđom đóm mắt Bây giờ thì nóquá quen với nhữngtrò như thế này rồi.Hơnnữa, từ ngày cùng Lâm thi phổthơ, nhất là sauthờigiancùngLâm đêmđêm kéorachợ phụgiúp ĐặngĐạo, Quýròm đã nhìn
“thisĩHoàngHôn”bằng cặp mắt khác
Nhưngđó lànóivề cặp mắt của Quý ròm Còn cặp mắt của lớptrưởng Xuyến Chi lúc nàyvẫn đanglonglên:
Trang 3- Các bạn đùanhưvậyđỉ rồi à nghen!
Nhỏ Lệ Hằnggiơtay:
- Tôi đề nghị bạn Lan Kiều sẽđọc thơ!
Nhiều đứa vỗ tay:
- Đúngrồi! Hôm đó, nhàthơ của lớp ta sẽ ngâm một bàithơ mới nhất!
Hải quắn nhănnhở:
- Và Quang sứt sẽ thổisáo…
Quang quay xuống, trề môi:
- Môi tao hết sứt lâu rồi mày!
Khôngthèm đểýđến những trò nhí nhố chung quanh, Xuyến Chi nhìn về phía Lam Kiều:
- Bạn đồng ý chứ?
- Đồngý! Nhưng…
- Nhưngsao?
Lan Kiều liếm môi:
- Nhưnglâu naytôikhônglàmđượcbài thơnào mới!
- Không sao!– Nhỏ Vành Khuyên vọt miệng– Bạn đọcbàicũcũngđược! Bài Trường em ấy!
Quýròm đột lên tiếng:
- Lan Kiều đọcbàicũ, còntôi sẽđọc bài mới!
- Quýđịnh đọc bài gì?– Sợ“thisĩBìnhMinh”chơitròphábĩnhnhư“thisĩHoàngHôn”, nhỏ VànhKhuyên nhìn Quý ròm, giọng cảnh giác
- Tôi chưa biết!
Nhỏ Vành Khuyên nhíu mày:
- Thơ của Quý sao Quý không biết?
- Tôi đãlàmđâu!Tôi chỉ mớinghĩ trongđầu thôi!
Hải quắn cười hê hê:
- Vậymà cũngdámxung phong!
Quốc Ân nhanh nhẩu phụ họa:
- Nếu tớihômđó “thisĩ Bình Minh”vẫn chưasángtácxongbàimới, đề nghịđọc bài“Lớp em ca
hát thật là hay ho…”đấy nhé!
Quý ròm thản nhiên:
- Được thôi! Nếu cần tôi sẽđọcbàithơ Lớp em!
Nhỏ Xuyến Chiđập hai tay vào nhau:
- Nhưvậychươngtrìnhvăn nghệđãcóđược hai tiết mụcngâm thơ, một tiết mục tam ca Đềnghị các bạn khác tiếp tụcđăngkýthêm!
Đỗ Lễlàm Dưỡng tức muốn ứa gan Nó quay xuống bàn chót, hất mặt:
- Mày chỉ giỏi cà khịangười khác chứđónggóp được cái quái gì cho lớpđâu màlàmtàng!
- Ai bảo mày vậy?–Đỗ Lễ nghiến răng, rồi nó nhìn lên chỗ Xuyến Chi, oang oang– Tôi sẽ
trình bày bài Trái tim mùa đông!
- A ha!Trái tim mùa đông! –Dưỡng ôm bụng–Đó lànhạcdànhchongười lớn chứđâu phải
dành cho họcsinh! Màyhát bài đó, cácthầy cô sẽ khóc thét!
Dưỡnglàm Đỗ Lễđỏ mặt Nó bặm môi:
- Thế thì tôi sẽ hát bài Ngọn nến trong gió!
Dưỡng lại gập người:
- Ngọn nến trong giócũngkhôngđược!Đấy là nhạcđám ma!
Trang 4Đỗ Lễ sừng sộ:
- Nói bậy!
- Chứ gì nữa!Đâylà bài Candle in the wind do EltonJohnhát trongđám tangcôngnương
Diana ai mà không biết!
Đỗ Lễkhăngkhăng:
- Nhưngđó vẫn không phải là nhạcđámma! Bàihát nàyngười ta thuđĩavàbán đầy ở các hiệusách!
Rồi nó nheo mắt nói thêm:
- Mày hát Trống cơm thì tao hát Candle in the wind, chươngtrình phongphú thìphải có ta có
Tây chứ!
Dưỡng nhún vai:
- Thế thì mày chả biết cóc khô gì cả! Hiệnnaycácđội kènđámma ở thành phốđãđưabàinàyvào “chươngtrình biểu diễn”của họ rồi! Hôm qualúc đi ngangTangNghi quán trên đườngTrần Phú, chính tai taongheđội nhạc lễ thổi bài này rõ ràng!
- Thôi, thôi, hai bạnđừng cãi nhau nữa!– Sau khi lắng tai nghe hai ca sẽ“dân tộc”và “hiện
đại” cãinhauchí chóe,lớp trưởng Xuyến Chi rối rít xua tay– Bài Ngọn nến trong gió dù có
biến thành nhạcđámma haykhông, theo tôicũngkhônghợp vớichươngtrình của lớp mình!
R ồi thấyĐỗ Lễdườngnhư vẫn muốn ngoác miệng cãi tiếp, Xuyến Chivộiđưamắtnhìnlướt qua các dãy bàn:
- Sắp hết giờ rồi!Đề nghị các bạn khácđăngkýnhanhnhanhlên!
Trang 5Chương 2
Xuyến Chi hỏi nhỏ Hạnh:
- Hạnh thấychươngtrình văn nghệnăm naycủa lớp mình thế nào?
- Theo Hạnh làkhôngđặc sắc bằngnăm ngoái! – Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sốngmũi,thong thảđáp–Năm ngoái có múa quạt, có màn ảo thuật của Quý
Nhỏ Xuyến Chi thở dài:
- Năm nayQuýchả chịu biểu diễn ảo thuật, lạiđòi đọcthơ Lo ghê!
- Lo gì?– Nhỏ Hạnh ngạc nhiên
- Chả biết Quý sẽđọcthơ gì! Khôngkhéo cácthầy côcười cho!
Nhỏ Hạnh tủm tỉm:
- Nhưthế lại càng vui nhộn chứ sao!
Tiểu Long lo lắng hệt Xuyến Chi Nó hỏi Quý ròm:
- Bộ mày tính sẽđọcthơhôm liên hoanthật hả?
- Sao tựdưngmàyquantâm đến“sự nghiệp thica” của tao quá vaayk?
Tiểu Long gãi cổ:
- Ờ, không hiểu sao dạonàytaothíchnghe thơghê!
Quý ròm nhún vai:
- Mày muốn nghe thì cốđợi đếnhômliên hoan!Tao khôngđọctrướcđâu!
Sau khi buông m ộtcâu“lạnh lẽo”, Quýròm quay lưngđi thẳng
NhưngQuýròm tínhkhôngbằng… côTrinhtính Trướ c buổi liên hoan chính thứcmườingày,côTrinhđề nghịbanvăn nghệ lớp 8A4 tổngdượt cho cô xem
Đề nghịđột ngột của cô khiến ban cán sựvàcác“nghệsĩ” của lớp trở tay không kịp
V ề phần thơ, chỉ có mỗithisĩ Lan Kiều “độc diễn”.Lại là bài Trường emcũmèm: “Anh
gạch –Đo đỏ - Nho nhỏ - Dễthương – Sắp hàng –Trên tường – Dựng nên –Trường mới…”.
“Thi sĩBìnhMinh”bất ngờtrước yêu cầu củacô Trinh, đành đứng dậy gãi tai:
- Bài thơ của em vẫn chưa làm xong Cô cho emvài hômnữa…
Ph ần ca nhạc èo uột không kém gì phầnthơ ca
Ban“Tamcaáotrắng”Hiề n Hòa, Việt Hà, An Dung bắt chướcQuýròm“hẹn ngày tái ngộ”,với lýdo chưacóthìgiờ tập chung
R ốt cuộc, trước vẻ mặt thất vọng của cô chủ nhiệm, chỉ có mỗi thằngDưỡng nhảy lên
sân khấu ôngổng hát bài Trống cơm.
Hôm trướ c bịĐỗ Lễ cắt ngang cảm hứng, Dưỡng tức lắm Nayđược cô giáo cho phép,
Dưỡngcười híp mắt, ngoác miệng rống hết cỡ Dưỡngtưởngmình là casĩ top-ten Nó không
biết cái giọngồề của nó khiến cô Trinh sợ xanh mặt Cỗđãmời các thầy cô dạy bộmônđến
Trang 6dự buổiliênhoanvăn nghệ của lớp Nếu bị Dưỡng“tratấn”như thế này, cô sợ các thầy cô yếutim sẽtănghuyết ápđột ngột và xỉu ngay giữa lớp.
- Chươngtrình chỉ có thế thôi hở em?–CôTrinhbăn khoăn quaynhìnXuyến Chi
- Dạthưa cô…dạthưacô… cácbạn chỉđăngkýcó thế thôiạ!
Xuy ến Chi ấp úng phân trần, bụng tức sôi Cái lớp 8A4 ồn ào của nó chẳng nghiêm túctẹo nàokhigóp ýchochươngtrình văn nghệ, cả bọn chỉ mảiđùagiỡn và cãi cọ khiến bây giờ
nó phải đứngtrơratrước ánh mắt nghiêm khắc của cô giáo, bảo nó khôngấm ứcsaođược!
Cô Trinh tặclưỡi:
- Chúng ta cần phải có những tiết mục sốngđộnghơn emạ!
Nhỏ Xuyến Chi chớp mắt:
- Em cũngmuốn vậynhưngcácbạn…
- Em đừng lo! – Cô Trinh dịu dàng trấn an – Cô sẽđề nghị các tổthiđuavới nhau Tổ nàocũngphải có tiết mục…
Cô Trinh vừa nêu ý kiến lên, thằng Quang liền oang oang:
- Tổ 1 của tụi em tham gia hai tiết mục, vượt chỉ tiêu rồiđócô!BạnDưỡng hát bài Trống
cơmđể tạo cảm giác mạnh, sauđóban“Tamcaáotrắng”sẽ trình bày bản Hổng dám đâu để
giúp khán giả hoàn hồn lại ạ!
Nghe Quang pha trò, c ả lớp cười ầm Dưỡngcũngtoétmiệngcười Quen bị tụi bạn trêunhư thế này nhiều lần nên nó chẳng mắc cỡ tí ti
ThằngCunggiơtay:
- Tổ em có bạnQuýđọc thơ rồi ạ!
Cô Trinh nhìn Quý ròm:
- Em định viết vềđề tài gì thế?
Quýròm đứng lên:
- Thưa cô, bàithơ emviết về lớp mìnhạ!
Hải quắn vọt miệng:
- Bài “Lớp em không khí thật là trong lành, lớp em đá banh thật là bá phát”đó cô!
Nghe H ải quắn “thuyết minh”quásức rùng rợn, cô Trinhnhíumàyđưamắt nhìn Quý ròm
ra ý hỏi
- Thưacô!– Quý ròm mím môi–Côđừng nghe bạn Hải nói bậy ạ! Bàithơ của em không phảinhưthế!
Cô Trinh thở phào:
- Vậy chừng nào em mới làm xong?
- Tới hôm liên hoan, thếnào em cũnglàmxongạ!
- Thôi được, em ngồi xuốngđi! – Cô Trinh vẫy tay, rồi quaysangdãybàn đầu tiên cạnh cửa ravào, cô hỏi – Còn tổ 3?
T ổ 3 là tổ của lớptrưởng Xuyến Chi và lớpphóvăn thể mỹ Vành Khuyên, hai nhân vậtchủ chốt trong việc tổ chức buổi liên hoanvăn nghệ
Khi nghe cô h ỏi, hai nhân vật quan trọng này bỗng ngớra Đến lúc này, tụi nó mới sựcnhớ tổ 3 vẫn chưađăngkýtiết mục nào
Xuyến Chi ngập ngừngđứng lên:
- Thưa cô…
Xuy ến Chinóiđược hai tiếng rồi nínthinhđưamắt liếc mấyđứa trong tổ, cầu cứu.Nhưngcác thành viên tổ3dườngnhư cũng chẳngnghĩ ra cáchgì để“cứu”tổtrưởng của mình Tổ 3chỉ giỏi về học tập TrừĐặngĐạo hơilépmột chút, nămđứa còn lại đều là học sinh giỏi.Nhưngngoài chuyện học, tụi nó chẳng có tí tài vặtnào Thơcanhạc họa, tổ 3 mù tịt À quên,
trong bọn có nhỏ Tú Anh biếtchơi đàn piano Nó họcđàn hơnhai nămnên chơikhá nhuyễn Sinh nhật vừa rồi, nó dạo các bản Au claire de la lune và Fûr Elise hay tuyệt cú mèo.
Nhưngkhổ nỗi, Tú Anh chẳng thể khiềncâyđànto đùngđóđến lớpđể trình diễnđược
Trang 7Thấy nhỏ Xuyến Chi đứng“câu giờ”lâulắc, cô Trinh sốt ruột:
- Thế nào hở em?
- Thưa cô…thưacô…
Nh ỏ Xuyến Chi lại gãi má, ấp úng
- Thưa cô!– ThằngBáđột ngột đứng dậy – Tổ 3 tụi em sẽ tham gia bằng một hoạt cảnh ạ! Trong khi mấyđứa tổ 3 mặt thuỗravì ngơ ngácthì côgiáo mắtsángtrưng:
- Hay lắm! Hoạt cảnh sẽgiúp chươngtrìnhthêmphongphú, đadạng Thếcácemđịnh dựnghoạt cảnh gì?
Bá không ng ờ cô giáo lại hỏi kỹnhư thế Thựcra, nõcũngchưabiết tổ nó sẽ dựng hoạtcảnh gì, thậm chínó cònchưa biết mấyđứa trong tổcó đồng ý với kế hoạch của nó haykhông Chả là vừa rồi thấy nhỏ Xuyến Chi mặt mày thảmnãođến tội, trongkhiđótụi thằngQuốc Ân, Hải quắn ngồi đằngsaucườihíhíđầy nhạo báng, Bá tứcđiên Nóchợt nhớ hôm thihoạt cảnh lịch sử, tổ nóđóngcảnh vua Quang Trung tiến đánh đồn Ngọc Hồicũngkhôngđếnnỗi nào, bèn đứng phắt dậyđăngký
Chính vì v ậy, bị cô Trinh hỏi vặn, Báđâmlúngtúng Nó khịt khịtmũiliên tục, ra vẻtađâyđangbị hiệntượng El Nino làm cho cảm cúm ghê lắm
- Hoạt cảnh gì thế em?– Cô Trinh nhắc lại câu hỏi
- Thưa cô…thưacô… - Cặp mắtBáđảo lia – Tụi em chưakịpđặt tênạ!
- Nhưnghoạt cảnh của các em nói vềđề tài gì em phải biết chứ?
- Thưa cô, tổ 2 chúngemđãcóbạn Lan Kiều đọcthơ rồi mà cô!
Cô Trinh mỉmcười:
- Chỉ có thếthôiư?
Hải quắn đứng vụt dậy, hùng hồn:
- Thưacô, ngoài tiết mục của bạn Lan Kiều, tổ 2 và tổ 5 sẽ hợp tác dàn dựng một hoạt cảnh
vô cùngđặc sắc và vui nhộn ạ!
Tuyên b ố bất ngờ của Hải quắnlàmMinhVươnggiật bắn Tổ2đãbànbạc gì với tổ 5 của
nó đâu, khônghiểu sao Hải quắn lại“phaotinbậy bạ”như thế!NhưngMinhVươngkhôngdámgiơtayđínhchính Tổ 5 củanóchođến lúc này vẫn chưa nghĩrađược tiết mụcnào đểđăngkývới côgiáo Hômtrước, Đỗ Lễ xung phong hát hai bài
NhưngcảTrái tim mùa đông lẫn Ngọn nến trong gióđều bị nhỏ Xuyến Chi bác thẳng thừng.
MinhVươngngọ ngoạyđầu và thấp thỏm liếc qua chỗ Lâm và QuớiLương.Thấy tổtrưởngnhìn mình ra ý hỏi, Quới Lươngtoét miệngcười Còn Lâm thì hạ giọng xì xào:
- Màyđừng lo! Khi nãy bốn đứa taođãbàn tínhkỹ rồi!
Lâm b ảo đừngkhông,Minh Vươngcànglo tợn Tưởng“bốn đứatao”là bốnđứa nào chứbốngđứatrongbăng“tứ quậy”thìchẳng biết sẽ xảy ra những chuyện quỉ quái gì! Chuyện quantrọngnhư vậy mà tụi thằng Lâm chẳng thèm hỏi qua ý kiến của tập thể, thậm chí ngay cảhai tổ trưởngcũngkhôngđược biết mảy may về cái vụ“hợp tác dàn dựng”từ trêntrờirơixuống này thì quảlàđánghãi “Số phận”của tổ 2 và tổ 5 mà giaophóvào taybăng“tứquậy”thìđúnglà chẳng khác nào giao trứng cho ác, khổơilàkhổ!
Càngnghĩ Minh Vương cànglo ngayngáy:
- Thế tụimàyđịnh dựng hoạt cảnh gì vậy?
Lâm chưakịpđápthì cô Trinh đãhỏi Cô hỏi hệt như MinhVương:
Trang 8- Thế hoạt cảnh của các em nói vềđề tài gì?
Hải quắn Lễ phép:
- Dạ, thưa, nóivề thầy côạ!
- Qf, cuốinămmà nói vềcôngơn thầycôlàđúnglắm! – Co Trinh dặn dò với vẻ hài lòng– Các
em cố gắng làm cho tốt nhé! Cô hy vọng buổi liênhoanvăn nghệ của lớp ta sẽ vui nhộn vàcảm động! Hôm đó,côsẽ tặng một phầnthưởngđặc biệt cho tiết mục nào xuất sắc nhất! Hải quắn cúiđầu:
- Dạ, tụi em sẽ cố gắngkhôngđể phần thưởng cao quí đólọt về tay tổ khácạ!
H ải quắn nói câuđóbằng vẻ mặt hết sức nghiêm trang khiến cả lớpphì cười CôTrinhcũngkhôngnhịn đượccười Côcười, và nói:
- Cô chúcemđượcnhưý!
Trang 9Chương 3
Tùng! Tùng! Tùng!
Ti ếng trốngrachơi vừavanglên,Báđãvội nhỏm người dậy.Nhưngnó mới dợmchân, chưakịp phócrangoài, lưngquần đãbị một bàn tay níu lại
- Buôngra! Đứa nào chơi gì kỳ vậy?
- Taođâychứ ai!–ĐặngĐạo cười hì hì, vừa nói vừa thả tay ra
Bá quắc mắt:
- Bộ mày hết chuyện đùarồi hả?
- Taokhôngđùa!Đâylà lệnh của tổtrưởng
Bá ngo ảnh sang Xuyến Chi, mặt hầm hầm Nhưngnó chưakịp mở miệng cự nự, XuyếnChi đãchặn ngang:
- Ai bảo với bạn là tổ mình sẽ dựng hoạt cảnh?
Nhưvaphảitường, Bá mất ngay vẻ hùng hổ
- Đâu có aibảo!– Giọng Bá xụilơ
Nhỏ Vành Khuyên tròn mắt:
- Thế sao bạndámđăngkývới cô giáo?
Th ấy mình vì lòng tốt lên tiếng“giải vây”chocả tổ, vậy mà bây giờ lại bị hai connhỏ“chức sắc”trongtổ xúm vào hạch hỏi, tra khảo Bá nổi quạu:
- Chứ chẳng lẽđể bạn Xuyến Chiđứngtrơgiữa lớp như ôngphỗngđáà?
Cú ph ản kích của Bá làm Xuyến Chiđỏ mặt Nó gân cổđịnh cự lại tên tổviên bướng bỉnhnhưngkhônghiểu nghĩ sao, cuối cùng nó thởđánh thượt:
- Thôi được! Nhưngđãnóithìphảilàmđấy!
Bá hừmũi:
- Làm thì làm chứ!
Nhỏ Tú Anh chớp mắt:
- ThếBáđịnh dựng hoạt cảnh gì vậy?
- Tôi đãnóirồi! Hoạt cảnh về học tập!
- Thì về học tập!Nhưngnội dung củanónhưthế nào?
- Nội dung hả? – Bá gãi gáy– Nộidungthì… tôivẫn chưanghĩ ra!
- Trời ơilàtrời!–Phước kêu lên – Bộ mày tính giỡn mặt với cô Trinh hả Bá?
Bá liếm môi:
- Thì để từ từtaonghĩ!
Phước nheo mắt:
- Thế nếu cuối cùngmàynghĩ khôngra thìsao?
- Nếu nghĩ khôngrahở? – Hét gãi gáy, Bá lại gãi cằm – Nếu nghĩ khôngrathìtổ mình sẽ…dựng lại hoạt cảnh vua Quang Trung tiếnđánh đồn Ngọc Hồi!
- Kiếm giùm tao chai dầugió,ĐặngĐạo ơi!–Phước bật ngửangười ra sau, rên rỉ - Thằng Bálàm tao sắp xỉu rồi!
ĐặngĐạo gục mặt xuống bàn:
- Mày sắp xỉunhưngtaothì đãxỉu rồiđâynè!
Xuy ến Chi không xỉu, cũngkhôngsắp xỉu.Nhưngmặt nó xanh lè xanh lét Nó nhìn Bábằng ánh mắt hoang mang:
- Bộ khi hứa với cônhưvậy, bạnchưachuẩn bị gì hết hả?
- Đãchuẩn bịgìđâu! – Bá nuốtnước bọt –Tôiđãnói rồi Tôi làm vậylà để tổ mình khỏi bị mấtmặt với các tổ khác thôi
Trang 10Nhỏ Vành Khuyên nhún vai:
- Liều mạngđến thế là cùng! Bộ sáng nay bạnđiểm tâm bằng mật gấu chắc?
Nhỏ Tú Anh rụt rè lên tiếng:
- Đằngnào cũngđãlỡ rồi! Bây giờ tụi mình phải cốnghĩ ranội dung cho hoạt cảnh thôi! Trong t ổ 3, nhỏTúAnhlàđứítnói Nhưngkhinóđãmở miệng, ý kiến của nó nghe mới hợp
lý làm sao!
Sáu cái đầ u lập tức chụm lại bàn bạc sôi nổi Tụi nó vừa phát biểu vừa cãi cọvừahănghái chê bai lẫn nhau, nói chung là nhốn nháo không thể tả Nhưngso với sự náoloạn ở tổ 2 và tổ 5 lúc này, không khíở tổ3dùsaocũngêmthấmhơn nhiều Cũngnhư cácthànhviên của tổ3, mườihai đứa trong hai tổkia cũngchẳngđứa nào chịu ra chơi Trống vừa nện
“tùng,tùng”làtámcáiđầu lập tức ngoảnh phắt lại chỗ ngồi củabăng“tứ quậy”
Đỗ Lễ nóng nảy lên tiếngtrước:
- Này, tổ tao bàn chuyện hợp tác với tổ 2 hồi nào mà mày nói vung lên thế hở Hải quắn? Hải Ngọc hùa theo:
- Ừ, Hải Ngọc cũng cónghenóigì đâu!
Minh Vươnghừmũi, giận dỗi:
- Tao là tổtrưởng mà còn không biết nóigì người khác!
T ổtrưởng tổ 2 Lan Kiều cũngkhônggiấu vẻ ngạc nhiên Nó nhìm lom lom vào mặt Hảiquắn:
- Sao khi nãy Hải lại xướng lên thế?
Trướ c sự chất vấn tới tấp của mọingười, Hải quắn vẫn chẳng hề lộ vẻ bối rối Nó dangrộng haitay, điệu bộ trông rất kịch:
- Bìnhtĩnh, bìnhtĩnh!Cácbạnhãybìnhtĩnh!Cógìthì“ngồi xuống uống miếngnước, ănmiếngbánh”rồi từ từthươnglượng!
Hải Ngọc giật áoĐỗ Lễ:
- Thôi, bạn ngồi yên nghe bạn Hải giải thíchđi!
Sau câu nói c ủa Hải Ngọc, cả bọn lập tức bấm bụng ngồi im, chong mắt chờ xem Hảiquắn nói gì
- Bây giờ các bạn nghe tôi hỏi nè! – Hải quắnđảo mắt một vòng, giọng thản nhiên– Có phải
cô Trinh muốn buổi liên hoanvăn nghệ của lớp ta thật vui nhộn không?
- Phải! – Nhiều đứađáp
- Vậy theo các bạn, những tiết mục mà lớptađăngkýsángnaycóđáp ứngđược mong mỏi của
cô Trinh không?
Nhỏ Lan Kiều chớp mắt:
- Ờ… ờ…
- Chẳng có gì phải“ờ, ờ”cả! – Hải quắn hừ giọng– Nói trắng ra là những tiết mụcđó, kểcảmànđọcthơ của bạn, chẳng có chút gì gọi là vui nhộn cả!
Minh Vương chép miệng:
- Thôi được rồi, cứcoinhư làkhôngvui nhộn! Thế thì sao?
Hải quắn cười toe:
- Nếu đãvậy thì tổ 2 và tổ5 cónghĩa vụ cùng hợp tác dàn dựng một tiết mục thật vui nhộn để
cô giáo vui lòng chứ sao!
Nhỏ Lan Kiều nhíu mày:
- Nhưnghai tổđãbàn bạc gì với nhauđâu?
- Bạn yên chứ! – Hải quắn hươtay– Tôi và QuốcÂn đại diện cho tổ 2, còn Lâm và Quới
Trang 11Lươngđại diện cho tổ 5, bốn đứa tôiđãbànbạc với nhau rồi
Lời “khaibáo”của Hải quắn khiến Lan Kiều muốn télănrađất
Phải cố gắng lắm nó mới trấntĩnhđược Nó hỏi mà miệng méo xệch:
- Thế sao các bạn không bàn qua trong tổ? Hoặcítracũngphảitraođổi với tôi và MinhVươngchứ?
Lâm vọt miệngđáp thay:
- Chẳng qua là do bọn này vừa chợtnghĩ rahoạt cảnh này thôi! Vì vậy không thể bàn bạckịp!
Minh VươngnhìnQuới Lươngbằng ánh mắt nghi ngờ:
- Chỉ giỏi tài nói khoác!
Minh Vươngnóivới Quới LươngnhưngQuốc Ân lại nổi khùng Nó quay lại:
- Bọn nàykhôngthèmnóikhoácđâunhé! Hoạt cảnh này khi biểu diễn, bảo đảm khán giảsẽcười lăn bò càng!
Minh Vươngnhếch mép:
- Hoạt cảnh gì mà ghê thế?
Quốc Ân vung tay:
- Chúng ta sẽđónggiả thầy cô giáo!
Ti ết lộ của Quốc Ân khiến tụi bạn ngẩn tò te Nhỏ Lệ Hằng nãy giờ ngồi làm thinh, lúcnày không kềm được thắc mắc:
- Đónggiả thầy cô giáo là sao?
- Là thế này này! – Hải quắn “ehèm” một tiếng rồi chậm rãi giải thích– Dạy chúngta nămnay ngoài cô Trinh chủ nhiệm, còn có những thầy cô khác nữa phải không?
Đỗ Lễ châm chọc:
- Roc là một câu hỏi thừa!
Hải quắn phớt lờ, tiếp:
- Và mỗi thầycôđều có một điểmđặc biệt, đúngkhông?
Hải Ngọcnhănnhó:
- Hải Ngọc chả hiểu gì cả! Điểm đặc biệtlàđặc biệt như thế nào?
- Có vậymà cũngkhônghiểu!–Đỗ Lễcười hề hề - Chẳng hạn cô Kim Anh dạy hóa họcnhưngkhôngdạy toán, còn thầy Hiếu thì chỉ dạy toán mà không dạy sử, cô Nga dạy sử lạikhông dạyAnh văn…
Hải quắn sầm mặt:
- Tao không giỡn với mày ngheĐỗ Lễ!
- Taocũngđâucógiỡn!–Đỗ Lễthè lưỡi
Lần thứ hai, Hải Ngọc giật tay bạn:
- Bạn đừng trêu nữa! Để xem bạn ấy nói gì?
Nhỏ Lan Kiều chớp chớp mắt:
- Thếđiểmđặc biệt mà Hải nói là nhữngđiểm gì vậy?
Hải quắn không trả lời ngày thắc mắc của tổtrưởng Nó nhìn quanh, trịnh trọng hỏi:
- Thế theo các bạn, điểmđặc biệt nhất của thầy Hiếu là gì?
Lệ Hằng vọt miệng:
- Thầy dạy rất dễ hiểu!
QuốcÂn“xì”một tiếng:
Trang 12- Điều đóchả có gì gọi là đặc biệt! Cô Kim Anh, cô DiệuLýcũng giảng bài dễ hiểu vậy! Chí Mỹ reo lên:
- A, tao biết rồi! Thầy rất nghiêm!
- Lại sai bét! – Quôc Ân tiếp tục phản bác– Thầy Quảng, cô Hạ Huệcònnghiêm hơn cả thầyHiếu!
So sánh c ủa QuốcÂnhoàn toànđúngsự thật Vì vậy, bọn trẻ lạinhăntrán nhíumày, cố tìmxemđiểmđặc biệt của thầy Hiếu nằm ở chỗ nào
Ch ỉ có Hải Ngọc là không buồnnghĩngợi lâu lắc Vốnlàđứa không thích hành hạđầu óc,
nó bộp chộp hỏi ngay:
- Thếđiểmđặc biệt của thầy Hiếu là gì?
H ải quắn chưakịp mở miệng, QuớiLươngđãsốt sắng giải đpá À, nóchưagiải đápngay
Mà gật gù hỏi:
- Đến một ngàynào đó phải rời khỏi trường này, khi nhớ tới thầy Hiếu thì bạn sẽ hình dung
ra thầynhư thếnào?Cónghĩalà hìnhảnhđầu tiên giúp bạn nhớ rõ ràng về thầy là hình ảnhgì?
Hải Ngọc cắn môi:
- Hình ảnhđầu tiên về thầy hở?
NhưngHả i Ngọc không phải phân vân lâu Câu hỏi gợi ý quá xá cụ thể của Quới Lươngkhiến Hải Ngọc nhanh chóng sáng mắt:
- À, Hải Ngọc nhớ ra rồi! Thầy Hiếu cóđiểmđặc biệt là không bao giờdùngkhănlaubảng,toàn chùi bằng tay cho nhanh, dođókhihết giờ hai tay thầyluôndínhđầy phấn trắng,đúngkhông?
Hải quắn toét miệngcười:
be sai bét Thầy Hiếu nhìn vào bài giải của Tiểu Long, xong thầy quay qua nhìn sững nó:
- Em định giết tôi hả Long?
Ti ểu Long vốn sợmôntoán nhưsợ hùm, bị kêu lên bảng tâm thầnđãbất an, nay bỗngnhiên nghe thầy bất thần hỏiđộp một câuđầy vẻ“hình sự”, mặt nóxámnhư chàm đổ:
- Thưa thầy, emđâudám… giết người ạ!
- Còn chối nữa hả? – Thầy Hiếu giơhaitaylên trời –Emlàm toán nhưthế này là em giết tôi rồicòn gì!
C ả lớpđangnínthở bỗng nổratràngcườinhưchợ vỡ Còn Tiểu Long thì mặt mày từ xanhchuyển quađỏ, miệng mồm méo xệch, không biếtvên khóchaynên cười
T ừđó, mỗi khi nghe thầy“điều tra”xemcóphải họctrò định“ám sát” thầy không, học trònhẹ nhõm biết thầy bực mình chuyện học hành chứ không phải thắc mắc chuyện “vụán”.Đợi tụi bạn bớt huyên náo, Hải quắn quẹtnước mắt, khen:
- Đặcđiểm bạnĐỗ Lễ vừa nêu rất tuyệt Đóđúnglà câu nóiưathíchcủa thầy!
Hải quắn “ehèm”một tiếng rồi tiếp tục nêu câu hỏi:
- Bây giờ tới cô Nga Theo các bạn thìcôNgacóđặcđiểm gì nổi bật?
Trang 13Chương 4
Lần này, Hải quắn vừa nói xong, bốnnăm cái miệngđãnhaonhao:
- Cô Nga hả? Dễquá, cô Ngachuyên mônmượn dầu gió của học trò!
- Đó làcôgiả vờ thôi!
- Ai chả biết là cô giả vờ! Khi nào cả lớp làmồn, cô dẹp mãi không yên, lại nói“Ôi, cônhứcđầu quá! Em nào có mang theo chai dầugió, chocômượnxemnào!”
- Hì hì! Thế là cả lớp im phắt!
- Biết là cô chỉ làm bộ thếthôinhưngtụi mình vẫn thấy lo lo là!
Ngượ c lại với sự háo hức của tụi bạn chung quanh, nghe Hải quắn thao thao một hồi,Minh Vươngtronglòng cảm thấy thấp thỏm không yên Nó nhìn Hải quắn, chột dạ:
- Thế tụimìnhđóngvaicácthầy cô bằng cách diễn tả những cử chỉ và lặp lại những câu nóiđóhaysao?
Hải quắn gật đầu:
- Thì vậy!Đãbảo là tiết mục này cực kỳ vui nhộn mà lại!
- Ồ, khôngđượcđâu!–MinhVường kêu lên–Làm như thế có khác nào tụimìnhđem thầy cô ragiễu cợt!
Tổtrưởng tổ 2 tán thành ý kiến của tổtrưởng tổ 5:
- Tôi cũngthấy hoạt cảnh này khôngổn! Họctròmàlàmnhư vậy là vô lễ!
ThấyMinh VươngvàLan Kiều đều phảnđối, Quới Lương vọt miệng cãi:
- Tôi chẳng thấy có gì nghiêm trọngnhưhaibạn nói cả!Đâylàmột tiết mục vui nhộn chứchẳng hề có ý nhạo báng!
Quốc Ân hắng giọng:
- Quới Lươngnóiđúngđó!CôTrinhđãdặn rồi Chươngtrìnhvăn nghệ của lớp ta phải sốngđộng
và vui nhộn!
- Nhưng không thể vui nhộn theo kiểunhư thếđược! –MinhVươngkhăngkhăng
Lâm hừmũi:
- Chẳngcó gìlàkhôngđược! Và tao thấycũng chẳng có gì là vô lễ!
MinhVươngvàLan Kiề u mộtphe, băng“tứ quậy”một phe, hai bên cứ cãi qua cãi lạinhùng nhằng, chẳng ai chịu ai
Nh ữngđứa còn lạicũngchia làmhaiphe, pheủng hộ và phe phảnđối, ngoác miệng cãinhau loạn xị
- Thôi, được rồi! – CuốicùngMinh Vươngnói –Đâykhôngphải là chuyện đùa! Tao đề nghịtoàn thể ban cán sự lớp cùng tham gia ý kiến!
Tho ạt đầu, băng“tứ quậy”định bác bỏđề nghị củaMinh Vương CôTrinh bảo cô sẽ chấm
và trao giải thưởng cho tiết mục nào xuất sắc nhất, tụi nó không muốnđể lộ bí mật cho các
tổ khác biết Nhưngsuyđi nghĩ lại, tụi nó hiểu rằng nếu khôngđược sựđồng tình của ban cán
sự lớp, nhất là củahainhà“đạo diễn chươngtrình”Xuyến Chi và Vành Khuyên, hoạt cảnh
“độc đáo,xưanaychưatừngcó”của tụi nó sẽ chết ngay từ trong trứngnướcvànhư vậy sẽchẳng có dịp nào ra mắt khán giả
Vì v ậy,sau khi trao đổi với Lâm, Quốc Ân và Quới Lương,Hải quắnquaysangMinhVương, thởđánhthượt:
- Sau tiết cuối, tụi tao sẽở lại!
L ớp trưởng Xuyến Chi không ngờ cuộc tranh cãiở tổ 2 và tổ5căngthẳng đến mức phảinhờ ban cán sự lớp làm trọng tài nhưthế Theo yêu cầu củaMinhVương,trống tan học vừa
Trang 14vang lên, Xuyến Chi và Vành Khuyên thay vì tuồn ra cửa, lại ôm cặp đithẳng xuống dãy bàn
áp chót ngồi chung với nhỏ Hạnh
Vừađặt cặp lên bàn, Xuyến Chiđãhỏi ngay:
- Các bạn có chuyện gì thế?
Minh Vương chưakịpđáp, QuớiLươngđãvọt miệng:
- Chuyện như thếnàynày…
Qu ới Lươnghùnghồn diễn thuyết mộttràng Minh Vươngbấm bụng chờđại diệnbăng“tứquậy”nói xong, mới hắng giọng trình bày ý kiến của mình
Xuy ến Chi, Vành Khuyên và nhỏ Hạnh lặngthinh nghe, lôngmàynhăn tít Kế hoạch củabăng“tứ quậy”quảđộc đáo thật, nhưngsựbănkhoăn củaMinhVươngcũngkhôngphải là vô cớ.Xuyến Chiđảo mắt một vòng:
- Còn các bạn khác thấy thế nào?
Xuy ến Chi vừa hỏi xong, cả chục cái miệng nhao nhao Hai phe chốngđối vàủng hộvừa choảng nhau một trận tóe lửalúc rachơi, giờ lạiđược dịp gân cổ cãi tiếp
Đợi sựồn ào lắng xuống, Lan Kiều từ tốn nói:
- Tôi đồng ý với bạn MinhVương Khôngnên dàn dựng một tiết mụcbôibácnhư thế!
Lan Ki ều là tổtrưởng tổ 2, tất nhiên tiếng nói có trọnglượngđángkể Cả hai tổtrưởngđềusuynghĩ giống nhau, sự phản đốicàngđángkểhơn nữa
Nhỏ Vành Khuyên gật gù:
- Ừ, mìnhcũng thấy hoạt cảnh bạn QuớiLươngnêu ranósaosaoấy!
Câu nói c ủa lớpphó văn thể mỹ Vành Khuyên khiến bộ mặtbăng“tứ quậy”nhăn hínhưcắn phải ớt
Tám con mắt đều hồi hộp dán vào Xuyến Chi, chờ ý kiến của lớp trưởng
Trongkhi đó, Xuyến Chi dán mắt vào nhỏ Hạnh:
- Hạnh thấy sao?
- Bạn cứ nói ý bạn trướcđi! – Nhỏ Hạnh mỉm cười
Xuyến Chi quay lại, ngần ngừ một thoáng rồi tặc lưỡi:
- Theo tôi, hoạt cảnh này không phải là không dàn dựngđược.Đólà một hoạt cảnh độc đáovàcóýnghĩa.Nhìn thoángquathìnó cóvẻ giễu cợt nhưngthực ra lại rất nghiêm túc, bởi đóchínhlànhững hình ảnh sẽ mãi mãi khắc sâu vào kýức chúng ta
Nhận xét của nhỏ Xuyến Chi lập tức làm dậy lên những tiếng xì xào
Lan Kiều bắt bẻ:
- Nhưngkỷ niệm về thầycô đâuchỉ có thế! Sao chúng ta không dựng hoạt cảnh về tình cảm
và sự dạy dỗ tận tụy của thầy côđối với chúng ta?
- Chúng ta không thểđề cập đến mọi thứ trong một hoạt cảnh ngắn!– Nhỏ Hạnh đẩy gọngkính trên sốngmũi, chen lời – Cần một vở kịch dài, một bộ phim hoặc một cuốn tiểu thuyếtmới có thể diễn tả hết nhữngđiều bạn Lan Kiều đề nghị!
Minh Vươnggãi đầu:
- Thế chúng ta vẫn dựng hoạt cảnh về… các tật xấu của thầy cô hay sao?
Nhỏ Hạnh lắcđầu:
- Ai bảo bạnđólànhững tật xấu? Theo Hạnhthìđó lànhững hìnhảnhđẹp Từbéchođến khitrưởng thành, chúng ta học rất nhiều thầy cô, nếu không nhớđượcđặcđiểm riêng củatừngngười, chắc chắn chúng ta không thể hình dung ra sự khác nhau giữa các thầy cô,thậm chí chúng ta không thể nhớ lạiđầyđủ các thầycô đãtừng dạy dỗ mình
L ập luận của nhỏ Hạnh khiến tụi bạn không ngớt gục gà gục gặc Ngay cả Lan Kiều vàMinh Vươngcũngđưataybóp trán rachiều tưlự
Nghĩ ngợi một hồi, MinhVươnglại ngẩng lên:
- Nhưngtôivẫn cứ thấy lo lo là!
- Bạn lolà đúng! – Xuyến Chi chớp mắt – Nếu chúng ta chọn lựa chi tiết không khéo hoặccách diễn củachúng ta quáđà, hoạt cảnh này sẽ hóa thành giễu cợt
Trang 15Lan Kiều tròn mắt:
- Thế chúng ta phải làm sao?
Khi nãy th ấy ý kiến của Xuyến Chi và nhỏ Hạnh khác hẳn với mình, Vành Khuyênhơilúng túng.Nhưngbâygiờthì nó đãlấy lại bìnhtĩnh Nó nhoẻn miệngcười:
- Chúng ta phải làm việc tập thể chứ làm sao?
Hải quắn giãy nẩy:
- Làm sao làm việc tập thểđược! Đâylà tiết mục riêng của tổ 2 và tổ 5 mà!
Quốc Ân phụ họa:
- Đúngrồi đó! Nếu dàn dựng tập thể, khi cô Trinh trao phầnthưởng, ai sẽđứng ra nhận?
Đỗ Lễ khịtmũi:
- Rõ là đồthamlam!Chưabắt tay vào việcđãnghĩ đến chuyện giành giật, chia chác rồi
- Kệ tao mày! – Quốc Ân ngoảnh phắt lại, gầm gừ - Mày là tổ viên tổ 5 mà lại chơi tròphábĩnh hả?
- Thôi, thôi, các bạnđừng cãi nhau nữa!– Nhỏ Vành Khuyên lật đật lên tiếng–Vìđâylà tiếtmụcđặc biệt nên trong quá trình dàn dựng cần phải có sự góp ý của tập thể Còn khi nhậnphần thưởng, vinh dựđóvẫn chỉ của riêng tổ 2 và tổ 5 thôi
Câu nói c ủa Vành Khuyên khiến Lan Kiều vàMinh Vươngnhột nhạtquáxá MinhVươnglườm Quốc Ân:
- Mày nói toàn chuyện gì đâu không!
Trang 16- Quý bảo cái gì hay?
- Tôi bảo Hạnh và Xuyến Chi hay!
- Hay chuyện gì?
- Làm bộ hoài! – Quý ròm nheo nheo mắt – Thì về chuyện hai bạn mạnh dạn bênh vực chohoạt cảnh của tụi thằng Lâm chứ chuyện gì!
Nhỏ Hạnh khịtmũi:
- Quýcũngchorằng hoạt cảnh nàykhôngcógì“phạm thượng”hả?
- Tôi chả thấy có gì gọi là“phạm thượng”! – Quý ròm nhún vai – Tôi tin rằng khi xem hoạtcảnh này, các thầy cô sẽ rất thích thú
- Quý nói vậy thì Hạnh yên tâm rồi!– Nhỏ Hạnh thở dài– Thực ra, Hạnh vẫn cảm thấychưathực sự tự tin lắm Thậm chí, có lúc Hạnh còn định xin ý kiến cô Trinh
- Nếu muốn khỏibăn khoăn thìHạnh cứđigặp cô Trinh
- Bây giờ thì Hạnh không muốn gặp nữa.Nhưngnhư vậy, ban cán sự lớp phải bám sát tổ 2
và tổ 5 trong khi dàn dựng Thế còn Quý?
Câu hỏiđột ngột của cô bạn khiến Quý ròm ngẩn tò te
- Tôi đâucóđịnhđigặp cô Trinh!
- Vô duyên! Ai hỏi chuyện đóhồi nào!– Nhỏ Hạnh cười khúc khích– Hạnh hỏi là hỏi bài thơcủa“thisĩBìnhMinh”kia!“Thisĩ”đã làm xongbài thơđểđọc trước lớp chưa?
- Chưa! –Quýròm vò đầu – Mớiđược có hai câu à!
- Quý nói gì! – Tới phiên nhỏ Hạnh sửng sốt – Quý mới làmđược có hai câu thôi sao?
- Ừ
Nhỏ Hạnh há hốc miệng:
- Bây giờ mà mới có hai câu thếđến chừng nào mới làm xong?
- Hạnh yên tâm đi!–Quýròm huơtay– Tuy chỉ mới cóhaicâu nhưngđãlàphân nửa bàithơrồiđấy!
- Nghĩalà sao?
Trang 17Quýròm cười hì hì:
- Nghĩalà bàithơcủa kẻ hèn này chỉ có bốn câu thôi chứ sao!
- Trời đất! – Nhỏ Hạnh kêu lên–Thơgì màngắn ngủn vậy?
- Hạnh chả biếtgì màcũngnói! – Quý ròm hừmũi –Thơhayđâu kể ngắn dài! Bốn câu của tôi
là bốn câuđầyýnghĩa, bốn câu chất lượngnhư vàng… bốn số9 cơ đấy!
Nghe Quý ròm qu ảngcáo thơyhệt người ta quảng cáo bia Tiger trên ti-vi, nhỏ Hạnh đâm
tò mò:
- Thế Quý có thểđọc cho Hạnh nghehaicâuQuýđãsángtácđược không?
- Khôngđược! – Quý ròm nghiêm nghị - Khi nào làm xong cả bốn câu, tôi mớiđọc cho Hạnhngheđược!
Rồi làm ra vẻ bí mật, Quý ròm thấp giọng nói thêm:
- Tôi chỉ có thể tiết lộ một điều thôi
- Xì! Aimà thèmđưatên Quývào thơ! Cáitên gì nghe xấu hoắc!
Ti ểu Long lo lắng không thua gì nhỏ Hạnh Tổ 4 của nó chỉ có mỗi tiết mục của Quýròm Vì vậy, sắp tới buổiliênhoan văn nghệ, nó cứđitheogạ Quý ròm:
- Màyđọctaonghebàithơ của mày thử xem!
- Taolàmchưaxong!
Tiểu Long liếm môi:
- Chưaxongcũngđược! Tao chỉnghekhúcđầu thôi!
- Màyđưatêntaovào thơ chivậy?
- Rồi mày sẽ biết!– Quý ròm lặp lại câu trả lời bữatrước với nhỏ Hạnh
Tiểu Long ngẫm nghĩ một hồi rồi reo lên:
- A, tao biết rồi! Màyđưa tên taovào để khen tao phải không?
Quý ròm chìa cùi chỏ:
Trang 18Tiểu Long liếm môi:
- Thếngoài taora, màycòn đưa tên ai vào nữa?
- Nhiều lắm! Đứanào taothích, taođều đưavào tất!
- À, phải rồi! – Tiểu Long gật gù –Bàithơ của mày làbàithơviết về lớp mình mà lại!
- Đúngvậy!
Thấy Quý ròm xác nhận sự phỏngđoán của mình, TiểuLongcànghănghái:
- Thếrađâylà bài Lớp em 2đấy?
Quý ròm giật thót:
- Lớp em 2 là sao?
Tiểu Long tỏ vẻ hiểu biết:
- Thì bàithơ“Lớp em ca hát thật là hayho… là bài Lớp em 1, cònbàithơnàylà Lớp em 2! Mày
làm tớihaibàithơvề“lớpem”lận mà!
- „Một, hai”cáiđầu mày! – Quý ròm gầm gừ Bàithơnàychẳngliênquangì đếnbàithơ hồi trước
cả, màyđừng co xâu vào!
Th ấy mình nhắc nhỏ chuyện quá khứđể ca ngợi “sự nghiệp văn chương”của bạn màkhông hiểu sao mặt bạn lại xụ xuống một đống, Tiểu Long hết dám chứng tỏmình là ngườithông minh Nó nói, giọngỉu xìu:
- Không xâu thì không xâu!
Không ch ỉ có nhỏ Hạnh và Tiểu Long“quan tâm”đến bàithơcủa Quý ròm Từ khi côTrinh tuyên bố sẽ trao phầnthưởng cho tiết mục nào xuất sắc nhất, nhữngđứaxưanayvốnthờơvới chuyện văn chươngnhư thằng Cung và hai con nhỏ Kim Em, Hiển Hoacũngxúm lạigặng hỏi “thisĩ BìnhMinh”chằm chặp:
- Thế Quý có chắcbàithơ của Quý sẽđemgiảithưởng về cho tổmìnhkhôngđấy?
- Tôi không biết
Không thỏa mãn với câu trả lời củathisĩ, nhỏ Hiển Hoanhănnhó:
- Sao lại không biết? Quý phải tự tin lên chứ!
Quý ròm bực mình:
- Không tự tin tự tỉn tự tìn gì hết! Tôilàmthơ không phải đểđoạt giải!
S ự gắt gỏngđột ngột của Quý ròm khiến nhỏ Hiển Hoathè lưỡi Còn thằngCungthìcười
do Nào là Quý phải vì lợi ích chung Nào là Quý phải biết thươngbạn bè Nếu Quý từ chốicuộcthi, “thi sĩHoàngHôn”sẽ rảnh rỗi, sẽ lạiđemtàilàmthơrađặtvèchâmchíchngườikhác…Ngheriết, “thisĩBìnhMinh”bùitai, bènchấp nhận sự thách thức, quyết đemtàihèn sức mọn rathi thố với “thisĩHoàngHôn” Quý ròm tham gia cuộc thi với “tìnhthươngbao la”nhưvậy, vànhữngbài thơphổ công thức của nó và thằngLâm sau đócòngiúp chokhốiđứa thuộc làu cácquy tắc hóc búa của các môn học, vậy mà bây giờ thằngCung“ăn cháođábát” kianỡđemchuyện đó rađể giễu cợt, bảo Quý ròm khôngsôigansaođược!
Nó nhìn thằng Cung bằng cặp mắtnhưmuốnăntươi nuốt sống:
- Ai bảo mày là tao giành giật “giải thưởng lớn”với thằng Lâm? Cóc biết gìmà cũngnói!Cungbĩu môi:
- Xì! Chuyện đóai chẳng biết!
Nhỏ Kim Em can:
- Thôi, chuyện cũbỏquađi! Haibạn đừng cãi nhau nữa!
Nhỏ Hiển Hoa gật đầu hùa theo:
- KimEm nóiđúngđó! Bâygiờ tụi mình chỉ bàn vềbàithơsắp tới của Quý thôi!
Trang 19Đangbực mình, Quý ròm gạt phắt:
- Không có bàn tới bàn lui gì sất! Đợi tới hôm liên hoan, tôi sẽđọc cho các bạn nghe! Nói xong, nóquaylưng đi thẳng một mạch, mặc chobađứa kia thộn mặt đén trôngtheo
Trang 20Chỉ riêng việc phân công các vai diễn thôi, cả bọn đãlàmỏm tỏi
Lan Kiều nhất định không chịuđóngvaicôTrinh, Nótừ chối mà mặt nhăn màynhó:
- Eo ôi, mình không dám giả làm cô chủ nhiệmđâu!Mìnhsợ lắm!Để bạn BộiLinh đóng đi! Nhỏ Bội Linh lập tứcgiãyđùngđùng:
- Thôi, mìnhcũngkhôngđóngvai cô chủ nhiệmđâu!Mìnhđóngvaikhác cơ!
Hải quắn đổ quạu:
- Mấy bạn khôngđóngthì aiđóng?
Nhỏ Bội Linh chỉ lên bàn trên:
- Lệ Hằng nè! Mình thấy bạn Lệ HằngđóngcôTrinh làhợp nhất!
Lệ hằng chỉ lên bàn trên nữa:
- Theo mình, chỉ có Quỳnh Nhưlàthích hợp với vai này! Quỳnh Nhưtrangnghiêm,ítnói nhấttrong lớp, rất hợp với vai giáo viên chủ nhiệm!
Th ấy tụicongáiđùnquađẩy lại nãy giờ, QuớiLươngđãgaimắt Nay nghe nhỏ Lệ Hằngnhận xét về cô Trinh sai bét, nó liềncong môi“xì”một tiếng rõ to:
- Ai bảo bạn cô Trinh ít nói? Giáo viên chủ nhiệm mà ít nói, lớp học có mà loạn!
L ệ Hằnglà đứaxưanayhiền lành Ở tổ 2, nó ngồi cạnhhaiđắtrongbăng“tứ quậy”là Hảiquắn và QuốcÂn nhưngchưalần nào xảy ra tiếng nặng tiếng nhẹ.Nhưngbữa nay, ngheQuới Lươngcài khịa, bỗngdưngnó nổi dóa Nó hừmũi:
- Nhưnggiáo viên chủ nhiệm mà nói nhiềunhư bạn, lớp học còn loạn hơn!
B ị con nhỏ lù khù này phản kích, QuớiLươngmặt mũiđỏ gay Nó ngoác miệng tínhtrảđũa thì tổtrưởngMinhVươngđãcắt ngang
- Thôi, thôi, các bạnđừng cãi nhau nữa!
Rồi nhìn Quỳnh Như, Minh Vươngthấp thỏm hỏi:
- Quỳnh Nhưthấy thế nào? Bạncóđồngýđóngvai côTrinh không?
Trong khi nh ỏ Quỳnh Như đangngần ngừ thì một tiếng nói thình lình phát ra ngay bêncạnh Minh Vương:
- Nếu các bạn ngại thìđể Hải Ngọcđóng cho!
H ải Ngọc không phải là con nhỏ nhanh nhẹn, lại chẳngcónăngkhiếu diễn xuất Hôm thihoạt cảnh lịch sử, nó chỉđượcgiao đóngvai“baquândạ dạ”, từđầu đến cuốikhôngnóiđượcmột câu, chỉlóttótđiđằngsau“LêLợi” Minh Vươngvà“LêLai” Đỗ Lễ Vậy mà bây giờ nó xungphongđóngvai cô Trinh, mộtvaikhôngđứa nào dám nhận, thì quả là chuyện bất ngờ
Minh Vươngquayphắt lại, mắt trố lên:
Trang 21Thấy mọi người nhìn xoáy vào mình, Hải Ngọcđỏ mặt ấp úng:
- Hải Ngọcđịnh…định…
Th ấy Hải Ngọc“định, định”cả buổinhưngrốt cuộc chẳng biết nó“định”gì, Hải quắn sốtruột:
- Bạn định“câugiờ”chođến tối chứ gì?
- Không phải! – Hải Ngọc liếm môi– Hải Ngọcđịnh sẽ…hohúnghắng…
Đỗ Lễcười hê hê:
- Tưởng sao! Nếu lên sân khấu đứng ho khanthì ai đóngvai côTrinh chảđược!
Chí Mỹ nhún vai:
- Bạn đóngnhưthế, cô Trinh sẽ khóc thét! Cô sẽnghĩ bạnđembệnh tật của cô ra chế giễu!
- Cô sẽkhôngnghĩ vậyđâu!– Nhỏ Hạnh bênh Hải Ngọc – Cô sức khỏe yếu, lại hết lòng dạy
dỗ chúng ta, còn phụđạo thêmở nhà nên bệnh ho của cô vẫn chưadứt! Diễn tảđiều đónhằm nói lên sự tận tụy của côđối với học trò chứ không phải là giễu cợt!
Được lớp phó học tập lên tiếngủng hộ, Hải Ngọc thêm tự tin Nó nói, mắt long lanh:
- NhưngHải Ngọc không chỉ…đứng ho khanthôi đâu!
Đỗ Lễ lại phábĩnh:
- Bạn định hắtxìhơinữa chứ gì!
Minh Vươngquaysangtên tổ viên lắm mồm, trừng mắt:
- Màycó thôiđikhông! Đâykhôngphải chuyện đùađâu đấy!
Hải quắn nhìn Hải Ngọc:
- Bạn cứ nói tiếpđi, đừngthèm đểýđến thằng“để lỗ”
Đỗ Lễ là thủ môn dự bị cho thằng Tần trongđội bóng lớp 8A4 Nó bắtbóngcũngtạmđược nhưngthỉnh thoảnghayđể thua những quả lãng xẹt, vì thế tụi bạn hay trêu nó làthằng“để lỗ” Hồi đầunăm, độibóng8A4 đụng vớiđội hạngxoàngtrongtrườnglà đội 8A3, gặplúc thằng Tần vềquêăngiỗ, Đỗ Lễ bắt thay, bịđốiphươngđáthủnglưới tớinămquả khiến đội
nhà bị thua 4-5 Sau lần đó,“thi sĩHoàng Hôn”làm tặngĐỗ Lễ hai câu: “Bởi Đỗ Lễchuyên
môn “để lỗ”.Mình tốn tiền mua rổđựng banh” khiến cả lớpđược một phen nôn ruột Bây giờ
Hải quắn lôi cái “biệt danh”đóra, Đỗ Lễ tứcsôi nhưngbiếtcàngđôi co càngbất lợi, nó đànhngậm bồ hòn làm ngọt và dỏng tai chờ nghe con nhỏ Hải Ngọc uống mật gấu này nói tiếp
- Thưa cô, conngười trang sức bằng học vấn ạ!
Th ấy tụi bạnđồng loạthưởngứng, lạicòn“thưacô” với Hải Ngọc, Đỗ Lễ ngứa tai khôngthể tả Nó nhếch mép cà khịa:
- Giỏi ghê nhỉ! Thế sao lầnđầu cô hỏi, các bạnkhôngđối đápthôngminhnhư thếđi!
Câu “bắt giò” củaĐỗ Lễ khiến cả bọnđanghàohứng bỗng khựng lại Chả là những tuầnđầu mới nhập học, lớp 8A4ồn nhưmột cái chợ, cô Trinh phân công các tổchấmđiểmthiđualẫn nhau nhưngchẳngăn thuagì, mỗi lần vô lớp cô giảngbài đến rát cảcổmà dườngnhư lũhọc trò nhí nhố kia chẳngđểvàotaiđược mấytí Lahoài khôngđược, mộthôm cô hỏi:
- Các em có biết con công trang sức bằng cái gì không?
Câu hỏi quá dễ, cả lớpđồng thanh:
- Thưa cô, concôngtrang sức bằng bộ lôngạ!
- Giỏi lắm!– Cô Trinh gật đầu – Thếcònconngười? Conngười trang sức bằng cái gì?
Lần này thì câu trả lời rất phân tán Nhỏ Tú Anh nhanh nhẩu nói trước:
- Thưa cô, conngười trang sức bằng dây chuyền và vòng vàngạ!
Kim Em bổ sung: