1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Nhật ký lớp tôi uyên uyên

40 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Nhật Ký Lớp Tôi Uyên Uyên
Tác giả Uyên Uyên
Trường học Trường Đại học Trẻ, TP. Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Văn học thiếu nhi
Thể loại Nhật ký
Thành phố TP. Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 40
Dung lượng 376,35 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhật Ký Lớp Tôi Uyên Uyên Nhật Ký Lớp Tôi Uyên Uyên Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Uyên Uyên Nhật Ký Lớp Tôi Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động N[.]

Trang 1

Uyên Uyên

Nhật Ký Lớp Tôi Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12

Trang 2

lặng lẽ nằm trước mặt anh chàng lớp trưởng, người được đặc trách giữ nó Nó cũng có một cái tên được nắn nót với nét chữ thật đẹp, cứng cáp:

- Ê! Thằng "Tuân Mập"

Ngay tức khắc, đôi mắt lớp trưởng liếc nhìn Hạ Di Cô bé chẳng để ý, bước nhẹ ra khỏi chỗ ngồi, nhẹ như một con mèo đến bên cửa lớp Tuân Mập chẳng để ý gì nên chạy vào lớp Chân chàng ta vừa đặt lên ngưỡng cửa, Hạ Di nhảy bổ ra:

Tuân Mập giật mình la lên:

- Ôi ! Cha mẹ ơi!

Tiếng la thất thanh, đáp lại là giọng thản nhiên của Hạ Di

- Cái gì vậy con?

Thấy Hạ Di, Anh Tuân sừng sộ:

- Ai con cái gì với bà?

Những tiếng cười từ dưới lớp rộ lên, giọng Bắc chua lè của Uyển Ðông cất lên làm mọi người chú ý:

- Hạ Di có đứa con hỗn hào quá Phải cho một trận Hạ Di

- Ðúng, đúng!

Hạ Di lẳng lặng bước tới góc lớp, cầm chiếc chổi lên dứ dứ:

- Tuân Mập, mày đã nghe bác Uyển Ðông nói hay chăng?

Tuân Mập đành le lưỡi lắc đầu chịu trận Ai cũng biết hai nhỏ đó dữ như bà chằn lửa trong lớp

- Hạ Di làm cha mẹ người khác không buồn sao?

Hoàng Lép cắc cớ hỏi, Hạ Di ngây ngô lắc đầu:

- Ông này ngu từ thời Bảo Ðại lận Ðược làm cha mẹ Tuân Mập là một điều diễm phúc chứ

Trang 3

quyển sổ bìa xanh những dòng chữ

"Ngày tháng năm

Ðầu giờ, nhỏ Hạ Di đã tự mình phong chức làm cha mẹ Tuân Mập Tuân lắc đầu chịu thua hai nhỏ nổi tiếng là dữ nhất lớp Không bình luận bởi chưa chính thức vào giờ học "

Từ phía sau, Uyển Ðông bấm Hạ Di nói nhỏ:

- Ê, lớp trưởng đã cho nhỏ vào sổ xanh rồi đó

Ðến lúc này Hạ Di mới nhớ tới điều đó Cô bé bứt bứt mái tóc ngắn củn của mình nhưng chẳng đổi thay được gì Cô bé tự nhủ mình sẽ không để mình bị ghi vào sổ trong ngày hôm nay nữa

Thầy giáo bước vào, mỗi đứa tự động đứng lên chào thầy Bỗng "Toạc" một tiếng khô khốc, sau đó

là tiếng Uyển Ðông tru tréo:

- Ối giời cao đất dày ơi

Thầy giáo dạy toán nhíu mày, mọi người đổ mắt nhìn về phía Uyển Ðông, cái miệng cô nàng méo xệch, còn tà áo dài sau rách một đường dài không thương tiếc Một vài người che miệng cười còn các đám ngồi phía sau cái mắt tỉnh như ruồi Dường như những việc xảy ra không ảnh hưởng gì tới chúng nó cả

Thầy toán đến bên Uyển Ðông nghiêm giọng:

- Em nào đã cột áo Uyển Ðông để đến nỗi rách áo thế này?

Bốn mươi đôi mắt hơi cúi xuống, bốn mươi cái miệng im thin thít dù có đôi cái miệng hơi mỉm cười Thầy nhìn hết lượt rồi lại nói:

- Nào, em nào có gan đùa, chẳng lẽ không có gan để nhận sao? Tôi hỏi thêm một lần nữa, em nào cột

áo của Uyển Ðông?

Vẫn im lặng, mọi người hồi hộp chờ đợi, Uyển Ðông đưa mắt lấm lét nhìn thầy rồi ngập ngừng:

- Thưa thầy, bây giờ em mới nhìn thấy tà áo em bị móc vào chiếc đinh rách thôi ạ

Không hiểu sao mọi người há hốc miệng vì ngạc nhiên Cả những người ở bàn sau cũng trố mắt Ðôi môi thầy giáo thoáng một nụ cười

- Thôi tạm thời tin như vậy, nhưng sau giờ học lớp phó lao động phải đi gõ lại tất cả mọi cái đinh để không một chiếc aó dài nào bị rách nữa Các em ngồi xuống học tiếp

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, lục tục ngồi xuống, trong lúc đó Hạ Di và Uyển Ðông liếc về phía sau một cách kênh kiệu Anh chàng lớp trưởng có cái tên là Tri Ân lại ghi vào sổ xanh

"Một tai nạn : Chiếc áo dài Uyển Ðông bị đứt rách một đường dài, dù Uyển Ðông bảo bị một cái đinh kéo rách, nhưng mọi người hiểu rằng không phải Chính Hoàng Lép đã chơi cái trò đó Không

bị thầy phạt, mọi người cảm ơn Uyển Ðông nhưng Hoàng Lép phải nhận tội trước lớp"

- Ðây là một bài tập đơn giản thôi, nhưng có một điều đặc biệt Các em thử tìm điều đặc biệt đó Còn bây giờ, nào Hoàng, em lên bảng để làm bài tập này

Trang 4

Hoàng Lép giật mình, tuy là một anh chàng học khá toán nhưng lại ngạc nhiên vì bị gọi bất ngờ Hạ

Di nháy mắt:

- Hắn đang đền nợ máu đó!

Uyển Ðông gật đầu đồng ý Trong lúc đó, Hoàng Lép đang bước lên bảng Vài tiếng cười khúc khích vang lên, những tiếng cười khúc khích thôi nhưng cũng như một sợi dây chuyền từ nơi này đến nơi khác Hạ Di nhìn quanh, trong lúc đó, Hoàng Lép đã cầm viên phấn đến bảng, thầy nhắc nhở:

- Các em chú ý

Những đôi mắt nhìn về phía Hoàng Lép, và những tiếng cười vỡ ra Thầy toán rất ngạc nhiên Nhưng mắt thầy đã chạm phải dòng chữ trên mảnh giấy dán vào lưng áo của Hoàng Lép:

- Ðây là thủ phạm!

Những tiếng cười không thể nào kìm được làm Hoàng Lép ngơ ngác Trong lúc đó thầy toán đi chậm

về phía Uyển Ðông nói chậm:

- Em giỏi đó Uyển Ðông Nhưng nếu lập lại một lần nữa tôi sẽ phạt em cái tội bao che cho bạn Uyển Ðông cúi đầu Tri Ân lúi húi ghi vào quyển sổ xanh

- Tuân Mập ơi, sao hôm nay nhỏ Hạ Di đi học muộn vậy?

Anh Tuân cười:

- Mày đừng nhắc Hoàng Lép ạ Tụi nó tới bây giờ

Có lẽ phần tâm linh của Hạ Di nhạy bén thì phải Cô bé gần như có mặt ngay tức khắc:

- Ðó mày thấy chưa Hoàng Lép?

Hoàng gật đầu đi đến bên Hạ Di hỏi:

- Sao hôm nay nhị vị cô nương đi học muộn vậy?

Uyển Ðông nguýt dài rồi đỏng đảnh lên giọng:

Trang 5

- Ðồ vô duyên!

Hoàng Lép ngẩn ngơ dang tay bất lực nhìn hai cô gái đang kéo tay về chỗ ngồi

Anh Tuân nói lớn:

- Tao đã nói với mày rồi Hoàng Lép đừng đụng tới hai cái núi lửa đang ngủ yên đó

Ngay tức khắc cái miệng Uyển Ðông quay sang Tuân:

- Nè cái ông mập kia, tụi này chưa nhắc tới ông à nha!

Anh Tuân nháy mắt:

- Có điều gì mà phải dè chừng dữ thế nhỉ?

Ðôi mắt Uyển Ðông sáng lên lấp lánh Cô bé gật gật đầu:

- Rồi sẽ biết điều gì xảy ra Ðúng là ngốc nghếch

Anh Tuân vẫn thản nhiên:

- Tôi nghe bảo rằng sự thông minh không đi cùng với sắc đẹp Mà Uyển Ðông thì đẹp đấy!

Ðôi mắt Uyển Ðông tối sầm lại Cô bé nghiến răng Anh Tuân cùng Hoàng lép cười phá lên thích thú Hạ Di nháy bảo Uyển Ðông đừng nóng nảy Hạ Di đi nhanh lên bục giảng:

- Hôm nay, Hạ Di cùng Uyển Ðông sẽ kể hầu các bồ một câu chuyện có thật một trăm phần trăm

Cả lớp lại chuẩn bị để nghe cuộc khẩu chiến của hai phe luôn luôn cãi cọ nhau

Dường như họ chẳng hề thích nhau mà do sự ngẫu nhiên sắp xếp họ ở chung với nhau một lớp Vài tiếng nói nhao nhao:

- Kể đi Hạ Di, chuyện gì vậy?

Hạ Di nhay nháy mắt rồi lên giọng hấp dẫn:

- Chiều hôm qua đi học về, Hạ Di đi sau lưng một anh chàng con trai, đang đi bỗng dưng anh ta dừng

xe đạp lại, Hạ Di rất ngạc nhiên liền núp vào một gốc cây rồi nhìn ra Anh ta đưa mắt nhìn bốn phía rồi cúi xuống nhặt một cái gì đó giữa đường, giấu vội vào túi quần Anh ta đạp xe một cách vội vã

Hạ Di liền chạy theo cho tới nhà Anh ta chạy vào buồng riêng, Hạ Di đến bên cửa sổ nhà anh ta nhìn vào Các bạn biết Hạ Di nhìn thấy gì không?

Cái đầu tóc ngổ ngáo gật gật thấy ghét Lại khuôn mặt đắc ý không thể thương được cả lớp nhốn nháo:

- Thấy gì hả Hạ Di? Nói đi

Trang 6

Dường như những điều Hạ Di đang nói là của Anh Tuân vậy Hoàng Lép gọi nhỏ:

- Ê, mày sao vậy?

Tuân giật mình lắc đầu:

- Ðâu, đâu có sao

Trong lúc đó Hạ Di đang nói tiếp:

- Các bạn có tưởng tược được khuôn mặt của anh chàng lúc đó hay không? Trông hay đáo để Anh Tuân ước gì mình đừng có mặt ở cái lớp quỉ quái này và Anh Tuân lo đến thắt ruột, không biết

Hạ Di có vui miệng nói ra tên của mình hay chăng Tuân đang tưởng tượng lại khuôn mặt đần độn của mình Rồi chàng phá ra cười một mình Ðâu có ngờ tất cả những điều đó không lọt khỏi mắt của

Hạ Di Anh Tuân muốn đừng bao giờ gặp Hạ Di nữa

- Hạ Di nói tên tác giả đi chứ!

Giọng chua lè của Uyển Ðông làm Anh Tuân giật nẩy mình Hạ Di lại hay chiều theo Uyển Ðông mới chết chứ Anh Tuân lạy mấy chục vị thần thánh có trong đất trời, cầu nguyện cả thần tài thổ địa

có mặt ở đây xui khiến sao cho Hạ Di đừng nói tên của Anh Tuân ra Hạ Di im lặng, một sự im lặng kinh khiếp Giống như sự lặng lẽ trước một cơn giông tố Trái tim Anh Tuân thót lại, thót lại mỗi lúc Nhưng rồi Hạ Di lắc nhẹ đầu:

- Ðừng nói tên, Uyển Ðông Ðó là một đặc ân, hắn ta phải biết ơn tao đấy nhỏ ạ! Sự trả ơn là một điều đương nhiên đấy nhỏ nhé

Ðôi mắt loáng một cái về phía Anh Tuân Thật nhanh nhưng cũng đủ cho Anh Tuân hiểu điều Hạ Di muốn nói Anh chàng kín đáo gật đầu

Tiếng cười tiếng nói bàn tán về anh chàng ngây ngô lượm phải tờ bạc âm phủ vang dậy trong lớp Ðến nỗi anh chàng Tri Ân lớp trưởng phải mỉm cười Quyển sổ bìa xanh được lấy ra

- Coi chừng thầy giáo thấy!

Nhưng Uyển Ðông đã nhai nhóp nhép, cái miệng nhỏ ăn thấy thèm Nhỏ bảo:

- Thầy đang ghi định lý không thấy đâu nhỏ ạ

Hạ Di nghe xuôi tai liền cho vài hột đậu vào miệng, thưởng thức vị béo bùi tuyệt vời của hạt đậu phộng đang tan ra dưới sự hoạt động tích cực bộ răng còn nguyên vẹn Bỗng nhiên Uyển Ðông kéo tay Hạ Di:

- Nè coi chừng Tri Ân!

Trang 7

Hạ Di liếc nhìn qua anh chàng lớp trưởng có khuôn mặt đạo mạo như một ông cụ non Anh ta đang nắn nót ghi tiếp vào quyển nhật ký:

"Ngày tháng

Giờ hình học, Hạ Di, Uyển Ðông ăn quà vặt trong lớp "

Hạ Di thở dài cái mặt méo xẹo Nhìn qua Uyển Ðông, bịch đậu phộng nằm yên trong tay, thế mà hàm răng nhỏ không thèm hoạt động nữa

- Uyển Ðông, đang làm gì vậy?

- Chơi năm mười chớ gì Nhỏ có chơi không?

- Tao thở xong đã chứ Ðạp xe mệt muốn lồi con mắt

Nhìn cái mặt xinh xắn của Uyển Ðông nấp sau khuôn bảng ghi thông báo của trường, Hạ Di thấy buồn cười Cô bé thủng thẳng đi vào lớp Trên bảng, nhỏ ròm Mộng Uyên đang láo liên cặp mắt tìm kiếm Tiếng nhỏ khá rõ:

- Không biết con quỉ Uyển Ðông nó trốn ở đâu kìa?

Hạ Di chợt mím một nụ cười vu vơ đi lên bảng, khều Mộng Uyên nói nhỏ:

- Uyển Ðông dưới tấm bảng kia kìa

Ngay tức khắc, nhỏ Mộng Uyên chạy tới tấm bảng thấy Uyển Ðông ngồi thu lu, nhỏ cười nắc nẻ

- Tùng Tùng nhỏ Uyển Ðông dưới tấm bảng

Uyển Ðông nhảy xổ ra hét:

- Ðứa nào chỉ tao đó mày, ròm?

Trang 8

Uyển Ðông nghênh khuôn mặt khá đẹp của mình lên đáp

- Ai biểu ông chỉ tui

- Tui chỉ bà hồi nào?

- Sao Hạ Di nói

- Hạ Di

Vừa nghe gọi tên, Hạ Di đã kéo tay Uyển Ðông:

- Không phải Hoàng Lép đâu, thằng Tuân Mập đấp Tao nói lộn

Ðôi mắt của Uyển Ðông trợn ngược lên, tròng trắng nhiều hơn tròng đen Nhỏ rít nhỏ:

- Ðồ ăn hại Tao phải cho thằng mập một đấm rớt xuống đất mới được

Nhỏ bỏ Hoàng Lép đang tức tối đến cành hông vì bị cho một đấm, vội vã đến sau lưng Tuân Mập Vừa đấm, vừa đẩy Tuân mập không đề phòng, nên bị rớt xuống đất Ðám con trai, con gái cười ầm lên Tuân mập vừa đưa tay đỡ cái mông ê ẩm vưà đỏ mặt tía tai quát:

- Bà chằn lửa kia khi không bà đi đấm tui kỳ vậy?

Uyển Ðông hai tay chống nạnh hét:

- Ai biểu ông chỉ tui

Tuân mập đi tập tễnh lên hành lang vưà đáp:

- Bà là cái gì mà cấm tui chỉ Bộ bà tưởng bà là nhân vật quan trọng chắc?

Một cuộc chiến tranh sắp bùng nổ, Hạ Di cười nhẹ bước về bàn của mình, ngoan ngoãn ôm tập ra ngồi học bài Tiếng nói chua lè của Uyển Ðông vọng tới tai Hạ Di :

- Ông là đồ mập vô duyên Tôi trốn kệ tui, ai biểu ông chỉ

Có lẽ Tuân mập hiểu ra một điều gì đó nên hỏi lại:

- Ai chỉ gì bà ?

- Ông chỉ!

- Tui chỉ hồi nào?

- Ông vừa mới nhận đó thôi

Hạ Di ngồi nhìn những hàng chữ đang nhảy múa lộn xộn trước mắt, cười một mình Với cái tính bướng bỉnh của Uyển Ðông, Tuân mập có cãi tới ngày mai cũng không làm sao cho nhỏ Uyển Ðông chấp nhận nhỏ sai được Mộng Uyên chạy xuống Hạ Di:

- Hạ Di, ra nói với Uyển Ðông đi, Tuân mập đâu có chỉ cho Mộng Uyên đâu

Nhìn khuôn mặt khổ sở của nhỏ ròm, Hạ Di chợt nghi ngờ một điều gì đó Nhỏ làm bộ mệt mỏi lắc đầu:

- Kệ nó, có sao đâu, cao lắm là nhỏ Uyển Ðông chửi khoảng ba ngày là hết chứ gì

Khuôn mặt Mộng Uyên lo lắng thấy rõ Hai tay nhỏ siết chặt lấy nhau Nhỏ quá rõ tính của Uyển Ðông mà

Trang 9

- Không được đâu Hạ Di ơi Tuân Mập đâu có đâu

Hạ Di thản nhiên hơn:

- Ừ, Tuân mập không có lỗi, nhưng Hạ Di muốn chọc hắn Thôi Mộng Uyên ơi, đừng quá lo lắng như vậy Tuân Mập không chết đâu mà sợ

Nghe cái giọng của Hạ Di, Mộng Uyên bỗng nhiên đỏ mặt Nhỏ liền cố mỉm cười như mếu:

- Ừ, chắc không sao đâu

Mộng Uyên quay sang, Hạ Di mỉm cười vu vơ một mình Cô bé nhẹ bước ra cầm lấy tay Uyển Ðông:

- Thôi đừng cãi, ra đây tao báo một tin mới đầy hấp dẫn và còn nguyên tính thời sự nóng hổi

Vừa nghe giọng của Hạ Di, Uyển Ðông liền chỉ tay vào mặt Tuân mập:

- Tui nghe lời nhỏ Hạ Di đình chiến với ông Ông đừng chọc tui nữa, có ngày cái thân mập của ông hoá ròm!

Nói xong, không để cho Tuân Mập trở tay, Hạ Di đã kéo Uyển Ðông đi mất Ðể Tuân mập tức tối lẩm bẩm một mình:

- Ðồ quỉ sứ, đồ yêu tinh, đồ bà chằn lửa

Tri Ân từ đâu bước tới nói trống không:

- Vậy đó mà có kẻ thương thầm mới chết chứ

- Có điên mới yêu cái con nhỏ trời gầm đó

Hoàng Lép le lưỡi:

- Nó mà nghe được, nó cắt lưỡi mày đó Tuân mập ơi!

Những tiếng cười rộ lên Mặc, ở cuối dãy hành lang, Uyển Ðông đang tập trung mọi giác quan để nghe ngóng xem Hạ Di đang nói điều gì:

- Mày nói sao? Thật thế à?

Vầng trán Uyển Ðông cau lại, rồi bỗng dưng nhỏ vỗ hai tay vào nhau:

- Ðúng rồi, có hiện tượng lạ Tao sẽ lên kế hoạch để phá tụi này chơi Ðừng nói gì hít nghe

Hạ Di biết thế là xong Nho? Uyển Ðông có cả triệu mánh khóe để chọc cho nhỏ Mộng Uyên và Tuân mập ra trò Cả hai liền thủng thỉnh dắt tay nhau vào lớp Ðến cửa đã thấy Tuân mập đứng chờ Vừa thấy Uyển Ðông, liền hùng hổ:

Trang 10

- Uyển Ðông, phải xin lỗi tui về chuyện hồi nãy chứ?

Hạ Di tưởng Uyển Ðông sẽ hét toáng lên, ai ngờ nhỏ bình thản đáp:

- Tạm thời đình lại Cuộc chiến tranh sẽ còn tiếp diễn nhưng dưới một hình thức khác

Tuân mập khoát tay:

- Chuyện gì phải giải quyết cho xong mới được

Nhỏ Uyển Ðông lắc đầu:

- Tui không muốn giải quyết Ông cứ chờ đó, mọi chuyện rồi sẽ sắp xếp ổn thỏa thôi

Trước đôi mắt long lên vì cú đấm Uyển Ðông của Tuấn mập, Uyển Ðông phớt tỉnh Ăng-lê cùng Hạ

Di về chỗ ngồi, cô bé ghé vào tai của Hạ Di:

- Nè nhỏ, sắp đến giờ vô lớp Tao không muốn bị ghi tên vô sổ đen vì nó đã dày đặc ở trong đó rồi Tao sẽ làm cho Tuấn mập với Mộng Uyên điên lên vì sung sướng, hiền dịu vì e thẹn Rồi mi sẽ thấy nhiều trò hay đáo để đấy Hạ Di ạ

Hạ Di chỉ biết gật đầu mỉm cười Tin tưởng rằng hồi sau sẽ gay cấn hơn hồi trước

Uyên Uyên

Nhật Ký Lớp Tôi

Chương 4

Cô giáo đưa mắt nhìn cả lớp rồi nói:

- Hôm nay lớp chúng ta sẽ có những thay đổi Uyển Ðông xuống ngồi bàn Minh Hoàng Còn Anh Tuân lên ngồi chỗ của Uyển Ðông

Uyển Ðông và Hạ Di ngơ ngác nhìn nhau, không biết tại sao bỗng nhiên bị chia bầy như vậy Chỉ một người biết rõ nhất là Tri Ân Anh chàng lớp trưởng giữ quyển sổ bìa xanh Chính những chi tiết trong đó đã khiến cô giáo đi đến quyết định quan trọng như vậy

- Sao vậy Hạ Di?

Hạ Di chỉ biết lắc đầu Tuân mập cất tiếng:

- Xin mời quỉ sứ!

Uyển Ðông liếc một cái muốn đứt mặt, cái mặt những thịt là thịt của Anh Tuân:

- Xin vâng, quan phụ mẫu!

Vài tiếng cười bật lên, những tiếng cười khác cố nén Cô giáo nghiêm mặt:

- Nào Uyển Ðông, nhanh lên để cả lớp còn tiếp tục học

Uyển Ðông bước xuống chỗ của Hoàng Lép mà khuôn mặt bí xị Còn Tuân mập mmỉm cười khoái

Trang 11

chí Sự chia cách của Hạ Di và Uyển Ðông sẽ không còn một cuộc phá phách nào đạt trình độ quốc

tế Và thế là Anh Tuân yên bình

Vừa ngồi xuống chỗ của mình, Uyển Ðông đã lấy viên phấn rạch một đường trên mặt bàn:

- Ðây là ranh giới, ai vượt qua, khẽ tay ráng chịu

Minh Hoàng le lưỡi, Uyển Ðông nhìn chăm chú lên bảng Ðôi mắt cô bé tính toán Vậy là kế hoạch

cũ bị bể hết trơn rồi Thay đổi kế hoạch thôi, Uyển Ðông không biết làm sao để thực hiện được điều mình tính toán

- Nào, Uyển Ðông rồi sau đó thế nào?

Uyển Ðông đứng bật dậy, đáp nhanh:

- Thưa cô cuộc chiến tranh vẫn còn tiếp diễn ạ

Cả lớp phá lên cười:

- Em có nghe tôi giảng không hả Uyển Ðông?

Khuôn mặt đẹp của Uyển Ðông chảy dài tội nghiệp, Hạ Di không biết làm sao nhắc bạn Uyển Ðông vốn đãng trí như thế mà Minh Hoàng nhắc nhỏ:

"Với lòng tham lam, lão Giăngđê đã "

- Minh Hoàng, không được nhắc bài Uyển Ðông, đây là lần đầu tiên, lần sau tôi sẽ phạt em vì tội không chú ý nghe giảng

Cô giáo ngẩng mặt lên:

- Cái gì vậy Minh Hoàng ?

Minh Hoàng ấp úng:

- Thưa cô bạn Uyển Ðông đánh tay em ạ

Cô giáo nghiêm giọng:

- Tại sao vậy Uyển Ðông?

Giọng Bắc của Uyển Ðông làm mọi người phì cười:

- Thưa cô, Hoàng lép vi phạm ranh giới ạ!

- Ranh giới nào?

- Thưa cô, em đã gạch một đường và bảo ai vượt qua sẽ bị khẽ tay ráng chịu Vậy mà Hoàng lép còn

Trang 12

nói với cô nữa

Cô giáo liền thở "dài":

- Các em lớn rồi mà như em bé Bạn có lấn qua một tí đâu có sao Bây giờ chỉ cần lộn xộn một chút nữa cô sẽ đuổi cả hai ra khỏi lớp học

Uyển Ðông lễ phép:

- Thưa cô vâng ạ

Sự lễ phép của Uyển Ðông thể hiện trên khuôn mặt nhăn nhó không hiểu sao lại khiến mọi người cười Quyển sổ bìa xanh lại thêm những dòng mới:

"Ngày tháng

Cuộc chạm trán giữa Uyển Ðông-Anh Tuân và Hoàng lép vẫn không giảm bớt mà có thể sẽ căng thẳng hơn Có ngày cả lớp sẽ bị phạt về mấy bạn đó mất Uyển Ðông, không chú ý trong giờ học Còn Hạ Di ngoan ngoãn một cách nghi ngờ "

Hạ Di vẫn không rời mắt khỏi Mộng Uyên Cô bé đang nhấp nha nhấp nhổm như đang nóng vội lắm

Hạ Di cũng thấy giờ học dài làm sao Có lẽ ông già canh trống đã ngủ quên hay sao ấy Hay đồng hồ bỗng dưng quay chậm lại một cách khó hiểu Mộng Uyên cho tay xuống bàn, lá thư được lấy ra nhẹ nhàng Hạ Di mỉm cười, nụ cười khó hiểu, Anh Tuân thì thào:

- Cái gì mà cười hoài vậy Hạ Di?

Hạ Di đưa một ngón tay lên môi ra dấu im lặng Bỗng nhiên Anh Tuân thấy ghét cái đầu ngổ ngáo của con nhỏ tên Hạ Di Ghét nụ cười bí ẩn của nhỏ nữa Ngay tức khắc tên của Tuân mập đã bị ghi vào sổ Tri Ân đưa mắt báo cho Tuân mập, anh ta gật đầu thở dài:

- "Không biết quyển nhật ký đó khi đọc ra nó giống cái thứ gì nhỉ Như một bảng ghi các trang chăng? Không hẳn thế, giống một tờ sớ của Táo quân trình Ngọc Hoàng vào ngày hai mươi ba Tết!

- Nhỏ thấy chưa, ngay tức khắc là cá sẽ cắn câu Nhỏ nói đúng thật, con nhỏ Mộng Uyên yêu thằng Tuân mập mất rồi

Thế nhưng Hạ Di vẫn thắc mắc:

- Mình đâu ghi tên của Tuân mập đâu?

Uyển Ðông phẩy tay:

- Ðồ ngốc, khi họ cảm nhau, họ sẽ biết tất về nhau Tao là sư phụ, về giả chữ mà Nhỏ Uyên ròm sẽ

Trang 13

tưởng rằng nét chữ đó là của quan phụ mẫu

Hạ Di ra vẻ quan trọng:

- Nhưng còn quan phụ mẫu sẽ khó lừa lắm đấy nhé Không biết hắn có "Cảm" nhỏ Mộng Uyên hay không nhỉ?

Lần này thì Uyển Ðông cũng chỉ biết lắc đầu:

- Tao không biết Nhìn kìa!

Ðằng kia, Mộng Uyên đang ấp lá thư lên ngực mình mỉm cười, không hiểu sao Hạ Di cảm thấy mình

có lỗi Cô bé ấp úng:

- Ê nhỏ, đùa như vậy có ác quá hay không?

Uyển Ðông hơi chững lại một tí nhưng cô bé lại khoát tay:

- Tụi mình đang nối kết hai đứa đó lại với nhau chứ đâu phá gì tụi nó đâu mà ác

- Lỡ thằng quan phụ mẫu không yêu Mộng Uyên thì sao?

Ðôi mắt Uyển Ðông suy tư, nhưng sự suy tư rồi cũng qua nhanh như cái tuổi thần tiên của cô bé Cô

bé vỗ ngực:

- Với tài văn chương có một không hai này Nếu Alếch-xăngđumas có sống dậy cũng tôn cho hai kẻ

đó yêu nhau Ơ, gì mà mày cười dữ vậy ?

Hạ Di đang ôm bụng cười nghiêng cười ngửa, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt cô bé Cô gắng lắm Hạ Di mới nói:

- Cha mẹ ơi, nổ quá coi chừng mấy cái hoa điệp cũng rụng tơi tả bây giờ Văn chương chưa bao giờ vượt lên con số sáu vậy mà đòi làm sư phụ Dumas cũng ngộ

Uyển Ðông cũng cười theo rồi nói:

- Ý là tao nói mày viết ra, tao sẽ là người nhại lại nội dung của mày Ðược chưa quỉ sứ?

Mộng Uyên đang đi từng bước vào trong lớp, khuôn mặt hân hoan thấy rõ Ðến cửa lớp, Mộng Uyen đụng đầu ngay anh chàng Tuân mập còn có tên là quan phụ mẫu Mộng Uyên nở một nụ cười tươi rói, Tuân mập bình thản đi qua, Hoàng lép thắc mắc một mình: "Ủa, sao bỗng dưng có một nụ cười

Trang 14

Sân trường đã vắng tanh, ở bãi giữ xe vẫn còn hai cô bé đứng thơ thẩn Hạ Di nói nhỏ:

- Ðược rồi, lẹ làng trở lại

Thầy giám thị đang đi về phía Uyển Ðông Cô bé lễ phép chào thầy Thầy hỏi:

- Hết giờ học sao em không về?

- Thưa thầy em quên quyển tập ạ!

- À vậy thì đi lấy đi

Uyển Ðông bước vào lớp mình, đến chỗ ngồi của mình nhìn vào hộc bàn, đã thấy có một lá thư gấp ở

đó, Uyển Ðông cho vào túi rồi đến bàn của Mộng Uyên, cô bé cũng lấy nhanh lá thư rồi quày quả trở

ra

- Có gì đặc biệt không?

Hạ Di nhíu mày:

- Tao chỉ thấy một điều khả nghi

Uyển Ðông hỏi dồn:

- Ðiều gì?

- Dường như tao thấy dáng Tri Ân

Uyển Ðông cười giòn:

- Tưởng chuyện gì Tri Ân thì dính dáng gì vào đây?

Hạ Di gật đầu nhưng rồi cô bé thủ thẳng nói:

- Sẽ tìm một phương pháp mới để gởi thư và lấy thư cho an toàn mới được Với Tuân mập thì để tao Còn Mộng Uyên chắc phải hẹn một nơi nào đó

Uyển Ðông gật đầu:

- Sẽ tính toán kỹ chuyện này Còn bây giờ, mau về nhà để coi kết quả

Cả hai chạy như ma đuổi trên một con đường đầy ổ gà Vừa như loi choi trên lưng con ngựa sắt, Hạ

- Nhưng chưa ai nói tao ốm cả

- Họ lịch sự đấy thôi, Hạ Di ngây ngô ạ Thực ra nhỏ thanh mảnh chứ không ốm o như những người khác

Cả hai dắt xe vào nhà Uyển Ðông Mở tủ lạnh Uyển Ðông chọn cho mình một thanh chocolate và một lon nước trái cây Hạ Di lắc đầu:

Trang 15

- Tao đang muốn đọc đây

Uyển Ðông đành gật đầu rồi đưa lá thư của Tuân gởi Mộng Uyên cho Hạ Di Cô bé im lặng đọc:

- "Mộng Uyên, đừng viết thư cho tôi nữa Tôi không hề mong một lần nữa viết thư cho Mộng Uyên Tôi đang đi học, bạn thấy chăng?"

Hạ Di hỏi Uyển Ðông:

- Bộ thằng này nghiêm túc thế sao Uyển Ðông? Nó không để ý đến Mộng Uyên chút nào à?

Uyển Ðông ghé mắt đọc rồi cô bé thở dài nói:

- Tao không tin như thế! Dường như có một chuyện khác về Tuân mập mà mình chưa nắm đấy thôi Tao là bà mai bất đắc dĩ Dù vậy, tao cũng cố gắng hết sức mình để hoàn thành sứ mệnh đã định

Hạ Di phá ra cười trước cái vẻ quan trọng hóa vấn đề của Uyển Ðông Cô vé đưa một ngón tay lên:

- Bây giờ bà mai tính sao khi qua giọng lưỡi của Hạ Di mỗi ngày Mộng Uyên mỗi yêu Tuân mập hơn Trong khi đó, thằng quan phụ mẫu chả yêu lấy một tỉ ti nào Có chết người không chứ!

Uyển Ðông vẫn lớn giọng như ngày nào Cô bé nháy mắt:

- Ðừng lo Hạ Di, con người chớ phải sắt thép đâu Rồi nước chảy đá mòn Nó phải yêu Mộng Uyên

vì Mộng Uyên yêu nó, yêu mình mà mình không yêu là mình mang tội đấy con khỉ gió ạ! Cho nên Tuấn mập phải yêu Mộng Uyên

Hạ Di đứng lên đi đi lại lại trong phòng Uyển Ðong vừa ngưng lời đã nghe Hạ Di đáp:

- Một tư tưởng rất mới nhưng hơi bậy bạ

- Tại sao bậy bạ?

- Giả sử thằng Hoàng lép yêu mày, mày cũng phải yêu nó sao?

Khuôn mặt nhỏ Uyển Ðông ngờ nghệch Có lẻ đó cũng là điều mà Uyển Ðông không bao giờ nghĩ đến, cô bé chợt tỉnh:

- Mày toàn nói chuyện tào lao Tại Mộng Uyên yêu Tuấn Mập nên Tuấn mập phải yêu lại, còn tao ngoài chuyện học hành phá phách ra tao đâu có yêu ai mà người ta phải yêu tao

- Nhưng tao nói lỡ

- Cái này phải xem lại nữa kìa Mày đừng làm rối trí tao Bây giờ mày phải nói sao để thằng Tuấn yêu Mộng Uyên ròm

Hạ Di ngồi vắt tay lên trán, đầu óc suy nghĩ mông lung Thử đặt mình vô vị trí của Mộng Uyên xem Mộng Uyên sẽ nói gì Lúc lâu, Hạ Di phẩy tay:

- Tao nghĩ nếu là Mộng Uyên, tình yêu của nó cũng bay vút lên trời Không hơi đâu mà đi năn nỉ cái thằng quan phụ mẩu đó

Nhưng Uyển Ðông đã ra vẻ nghiêm nghị:

- Ðừng nản chí, cái gì cũng có cái giá của nó cả Cứ viết đi

Nghe lệnh Uyển Ðông, Hạ Di nhăn nhó ngồi viết Nét chữ cô bé mềm mại, Uyển Ðông pha một ly

Trang 16

sữa cho Hạ Di sợ rằng cô bé sẽ đói Chiếc đồng hồ tích tắc đều đặn, mồ hôi nhỏ giọt trên trán của Hạ

Di Không hiểu sao Uyển Ðông nghĩ tới điều Hạ Di nói: "Ừ nhỉ Nếu Hoàng lép yêu tao thì sao? Ta

sẽ cười, vỗ vai nó và bảo: Về bú mẹ đi cậu bé, để chị Hai còn lo chuyện học hành"

Nghĩ tới đó, Uyển Ðông tủm tỉm Hạ Di buông bút đưa tờ giấy cho Uyển Ðông:

Uyển Ðông ngưng rồi gật đầu cười:

- Cha thế là bây giờ mày đang kêu gọi sự tương thân tương ái đây phải không? Tao nghĩ với món này, Tuấn mập phải mắc bẫy đây chớ chẳng phải giẫy nãy từ chối như lúc đầu

Hạ Di nhắm nháp thanh chocolate lên đáp:

- Hết cách rồi, thằng này cũng cứng cựa thiệt Tao đang lo Mộng Uyên nói chuyện trực tiếp với Anh Tuấn là bể bột bể đường hết

Uyển Ðông cũng đã từng lo điều đó Nhưng có lẽ điều đó sẽ được phát hiện sớm trong thư và tìm cách đối phó

- Thôi ta về đây Uyển Ðông Tao cầu mong cho hai đứa đó trở nên thân thiết với nhau để tao khỏi phải đi học sớm về muộn nữa

Uyển Ðông phá ra cười Hạ Di dắt xe đạp ra khỏi nhà Uyển Ðông rồi đạp đi

- Sao Hạ Di về muộn vậy?

Nghe tiếng hỏi, Hạ Di giật mình đến nỗi loạng choạng xém té Khi lấy lại được thăng bằng, Hạ Di liền nhìn sang, thấy Tuấn mập đang nhìn mình chăm chú:

- Ông làm tôi giật mình

- Sao ngày nào Hạ Di cũng đi học về muộn vậy?

Ðôi mắt Hạ Di liền ngỡ ngàng, cô bé liền nói dối:

- Tôi cùng Uyển Ðông làm bài xong mới về Ông đi đâu đây?

- Tuấn định ghé nhà Hạ Di hỏi bài tập anh văn

Hạ Di tưởng mình vừa thoát khỏi một cục đá treo trên vai, Hạ Di hỏi:

- Sao không hỏi người khác mà lại hỏi Hạ Di?

- Tại Hạ Di giỏi Anh văn mà

Trang 17

Hạ Di chỉ tủm tỉm cười rồi hạ giọng:

- Mộng Uyên cũng khá Anh Văn lắm đấy nhé

Nói xong dấn bàn đạp để Tuấn mập chạy đàng sau Cô bé chạy tuốt vô cổng nhà để Anh Tuấn một mình ngơ ngác

Uyên Uyên

Nhật Ký Lớp Tôi

Chương 6

Uyển Ðông đưa một ngón tay tỏ vẻ chiến thắng:

- Hắn vừa vào tới cửa là tao bước ra Hắn chẳng thấy gì đâu

Hạ Di thở một cái rõ mạnh Dường như cả mấy tiếng đồng hồ rồi Hạ Di không dám thở cho hết hơi

- Tao thấy thằng Hoàng lép bổng dưng chạy như ma đuổi lên đó làm tao hết hồn Ðồ khỉ!

Uyển Ðông dắt xe song song với Hạ Di ra về Cả hai chẳng để ý tới bóng hai đứa con trai đang đứng

lơ ngơ bên cầu thang vắng:

- Mày là thằng hậu đậu Nhỏ Hạ Di hớp hồn mày hay sao vậy?

Hoàng lép lắc đầu:

- Ðâu có Tao chỉ không ngờ nhỏ lại ma lanh như vậy

Anh Tuấn tức tối đá tung những viên sỏi trên đường

- Bây giờ mày mới biết nó khôn lanh hả? Từ khuya rồi con ạ! Tao đã bảo mày chạy nhanh lên mà, vậy là tụi nó thoát Không biết nó đang làm gì, tính gì nữa

Hoàng lép biết mình có lổi, chỉ vì vội tin Hạ Di nên Hoàng Lép ngưng lại không ngờ

- Nhưng mày có thấy là Hạ Di rất dể thương hay không? Cái vẻ bụi bậm ba trợn kỳ cục với nét duyên dáng của chiếc áo dài Mày thấy còn không bước được chứ đừng nói tới tao

Nhìn cái mặt yểu xìu của Hoàng lép, Anh Tuấn bật cười:

- Thôi được, thua keo này ta bày keo khác Ngày mai, mày phải bám theo Uyển Ðông cho chắc Con khỉ gió đó nó lanh phải biết Bằng mọi cách phải tóm được xem nó đang làm gì Tao nghĩ mọi

chuyện đều bắt đầu từ nó

Hoàng lép nháy mắt:

- Nhưng chuyện gì mới được chứ Có phải chuyện Mộng Uyên yêu mày hay không?

Anh Tuấn nhìn quanh như sợ ai nghe thấy, ghé vào tai Hoàng lép nói nhỏ:

- Chuyện những lá thư đó, tao nghĩ Hạ Di viết

Trang 18

Hoàng lép trợn tròn mắt rồi xua tay lia lịa:

- Không có đâu, đời nào Hạ Di làm chuyện đó Sao thư của Mộng Uyên tao đọc thấy đúng là của nó

Ðôi mắt Anh Tuấn nhìn thẳng phía trước rồi lắc đầu:

- Tao cũng mong đúng là như vậy, nhưng tao nghi quá, nếu đúng là do tay Uyển Ðông và Hạ Di thì mệt đời đó

Hoàng lép vẫn không tin vì không biết tại sao Uyển Ðông nhúng tay vào chuyện này Ðâu có lợi lộc

gì ngoài chuyện phiền toái Duy một điều Hoàng lép quên nghĩ đến là làm vui mà chẳng nghĩ thêm một điều gì cả

- Kìa, Hạ Di

Anh Tuấn giật mình, nhưng đúng là Hạ Di và Uyển Ðông cả hai đang đi mua giấy viết thư thì phải

Có phải vì chính Anh Tuấn nhìn thấy tờ giấy viết thư nên cô bé phải thay đổi mẩu mã hay chăng? Ở đằng kia chẳng hiểu chuyện gì mà Hạ Di đang cười ngặt nghẻo

- Ðể tao tới gần nghe?

Anh Tuấn xua tay:

- Ðừng đánh động Cứ để cả hai tự nhiên rồi tao sẽ biết được điều cần biết mà

Hoàng lép cũng thấy mình hồi hợp không kém Anh Tuấn Anh chàng đang tưởng tượng đến một phi

vụ nào đó và anh chàng đang đóng một vai trò quan trọng

- Ði theo không Anh Tuấn?

Không hiểu sao Anh Tuấn cũng gật đầu Cả hai đạp xe đi mà cái bụng của Hoàng lép sôi lục bục Phía trước hai cô gái như không hề biết đến trời đất, chỉ mải mê đi chơi Bỗng cả hai ngừng lại, Hoàng lép nhìn lên, quán chè "Mây Hồng" Anh chàng nhìn Tuấn mập nhăn nhó:

- Tao đói mà cứ đứng nhìn hai đứa ăn, uống kiểu này, không làm sao chịu nổi Làm sao đây?

- Chờ một lát xem sao?

Hoàng lép chỏ mắt nhìn vào, hai cô gái đang hồn nhiên bên ly chè mát lạnh của mình Bỗng nhiên Hoàng lép thấy ruột mình quặn đau

- Chắc phải có một ly chè mới được Mặc, tao chui vào đây

Anh Tuấn chẳng biết sao cũng đành bước vào, kéo ghế ngồi phía sau bụi cây kiểng gần nơi hai cô gái ngồi, Hạ Di và Uyển Ðông không để ý nhìn

Hai ly chè được mang ra, Anh Tuấn đưa muổng chè lên miệng Tiếng nói vọng tới làm Anh Tuấn lắng tai nghe

- Tao đã nói rồi, người yêu mình mà mình không yêu coi chừng mang tội với thượng đế đó Vậy mà hắn vẫn không yêu làm sao bây giờ

Trang 19

Uyên Uyên

Nhật Ký Lớp Tôi

Chương 7

- Hứ! Chỉ thấy một mình Hạ Di thôi à? Bà đây sao không thấy chào? Ðồ hổn láo! Ta sẽ trừng trị!

Cả Hạ Di và Hoàng chưa hiểu kịp những lời Uyển Ðông nói, đã thấy Uyên Ðông đưa vật gì đó trên cái que đè lên chân của Hoàng lép Hoàng lép rít lên:

- Ôi cha mẹ ơi!

Hạ Di hoảng hồn nhìn vào chân Hoàng lép, cái hất chân đã làm vật gì đó bắn đi xa Còn lại một khoảng thịt đỏ hỏn, lớp da cũng đã biến đi Uyên Ðông lấy tay che miệng, khuôn mặt tái mét Nghe tiếng hét, Anh Tuấn cùng đám con trai chạy tới Hạ Di rối rít:

- Sao vậy? Có đau lắm không Hoàng lép? Chân ông bị phỏng rồi

Nhìn vết bỏng Hoàng cũng không ngờ chuyện xảy ra như thế, và tiếng nói nhao nhao lên Một tiếng nói trầm cùng một người xuất hiện:

- Chuyện gì vậy Minh Hoàng?

Hoàng lép méo miệng cố cười Hạ Di cũng im lặng Thầy toán cúi nhìn chân của Minh Hoàng rồi ngạc nhiên:

- Sao mà phỏng kỳ vậy Minh Hoàng?

Minh Hoàng chỉ còn biết lắc đầu không đáp Uyển Ðông run run cất tiếng:

-Tại em đó!

Thầy nhíu mày

- Nhưng làm sao mà phỏng đến nổi bóc da như vậy?

Tưởng Uyển Ðông sẽ chạy tội, ai dè cô bé thật thà:

- Em lấy đá ở trong đống lửa để lên chân Hoàng lép ạ Em không nghĩ

Thấy cắt ngang lời:

- Trời đất sao em chơi ngu ngốc như vậy? Em nhìn chân Hoàng kìa Ði về văn phòng hết

Uyển Ðông ngơ ngác Cả Hạ Di cũng không ngờ thầy nổi giận Hoàng lép lắp bắp:

- Thưa thầy tại em chọc Uyển Ðông giận đó thầy

Nhưng thầy đã lắc đầu:

- Dù gì đi nữa Uyển Ðông cũng không có quyền làm như vậy

Hạ Di liếc nhìn Uyển Ðông, khuôn mặt cô bé tái mét, không còn là cô bé chua ngoa mà mọi người thường gặp Hạ Di cất tiếng:

-Thưa thầy, Uyển Ðông không nghĩ

Trang 20

Nhưng thầy toán đã xua tay:

- Em không nói với tôi là Uyển Ðông không nghĩ đến hậu quả chứ? Tụi em lớn hết cả rồi mà

Chuyện này nếu học sinh cấp một thì tôi bỏ qua, còn các em Ði về văn phòng, nhanh lên!

Ðến bây giờ mọi người mới sực nhớ tới chuyện thầy dạy toán còn là hiệu phó kỹ luật của trường Cả bọn líu ríu theo chân thầy về văn phòng

Vào đến nơi thầy chỉ tủ thuốc:

- Hạ Di, coi có thứ gì dùng được hay không?

Hạ Di tới mở tủ thuốc rồi lắc đầu hỏi Uyển Ðông:

- Uyển Ðông, phỏng làm cái gì bây giờ?

Uyển Ðông cúi gằm mặt đáp:

- Mua một miếng gạc tẩm vaseline ở tiệm thuốc tây

Không chờ thầy nhắc, Hạ Di đã chạy bay ra ngoài Có tiếng gọi:

- Chờ với Hạ Di, Tuấn đi với

Nhìn cái dáng dấp mập mập chạy theo mình giống như một con vịt, Hạ Di buồn cười, vừa đi nhanh,

Hạ Di ngừng lại trước hiệu thuốc, nhìn Anh Tuấn, nói:

- Nhỏ Uyển Ðông mà nghe ông nói như vậy nó bẻ cổ ông để thí nghiệm tác dụng của lực trên một đối tượng bây giờ Thực ra con người hay con vật đều là sinh vật cả Ðứng về phương diện dã man Uyển Ðông cũng không hơn gì mấy nhà bác học thí nghiệm trên chuột

Anh Tuấn chỉ vào mặt Hạ Di:

Ngày đăng: 25/02/2023, 22:39

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w