1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Góc của phố phan triều hải

5 4 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Góc của phố phan triều hải
Tác giả Phan Triều Hải
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Bài luận
Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 236,24 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Góc của phố Phan Triều Hải ph Phan Triều Hải Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Phan Triều Hải ph Chào mừng á bạn đ n đọ đầu sá h từ dự án sá h ho thiết bị di động Nguồn http //vnth[.]

Trang 1

Phan Triều Hải

ph Chào mừng á bạn đ n đọ đầu sá h từ dự án sá h ho thiết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

ph

Phan Triều Hải

ph

Chú ngồi đ , giọng đều đều, miên m n không dứt Tôi ngồi bưng lấy t i nhìn r ngoài, thỉnh thoảng lại phải ậm ừ, gà gật ho đúng nhịp ngắt hú "Đúng không?", "Theo háu thì s o?" Chú ngắt

và n i tiếp, không ần i đáp Bây giờ hình như hú đ ng n i về đám on gái trường ngân hàng, mù

hè vẫn kéo đến hật nhà để ăn sữ hu , n y thì biến sạ h Mù đông Chú th n vẵn, mù đông không bán đượ ũng hẳng s o, nhưng buồn mới là ê hề Hôm qu tôi phải nghe hú kể su t buổi,

ả khi lên giường vào lú nử đêm, về huyện tình duyên Mỗi uộ tình sâu sắ hú đều bị ắt đột ngột do hú hán nản người t , h y do người t hán nản hú, vào đúng thời điểm h i người to n tính nắm t y nh u Những thiếu nữ hư kịp trở thành người tình ấy hiện lên với vẻ đằm thắm, dịu dành Cá ô nhận những g i quà vụn vặt không quá đỗi niềm nở nhưng ũng vừ đ gieo ho hú một hút hi vọng để tiếp tụ yêu thêm vài mươi ngày nữ Chú kết luận: "T o không ặp với i đượ lâu" Chú h i mươi bẩy tuổi

Tôi h i mươi sáu tuổi Tôi thuộ một thế hệ khá , không h y ho hơn, nhưng khá Chú và háu Tôi o hơn hú một ái đầu, ít n i và bế tắ Tôi không dễ thoát r khỏi uộ tình này bằng á h lăn

ng y vào một uộ tình mới, mà hỉ luẩn quẩn, hui rú trong ái đám mờ mịt uộ tình đã thành tro bụi ấy Lú này tôi đ ng ở trong một tình trạng như vậy Tôi thề sẽ không nhắ lại một lời nào về việ tôi đã nghĩ gì, đã hy vọng như thế nào, và đã nhận đượ gì trong uộ tình này Tôi không mu n

ai khuyên bảo h y hỏi h n gì ả Tôi mu n ngồi một mình Lú này, đ là điều tôi ý thứ đượ mộ

Trang 2

á h rõ ràng nhất Tôi thấy âm th nh người h y xe ộ đi qu nghe ũng gi ng như tiếng ôn trùng, nghe mùi mư ướt ũng đùng đụ như mùi đất Tất ả đều như hìm xu ng, lắng

xu ng Tôi nghĩ, lẽ s i lầm lớn nhất mình là quá tin vào tình yêu, ứ ngĩ rằng yêu rồi không

ần i nữ ả, không ần bạn bè, không ần người thân Để rồi r t uộ nhận r rằng, người tình thưở thăm dò hỉ là một thứ gì đ mong m nh nhất, phù du và dễ bội bạ nhất Tôi không đượ như hú, rõ ràng thế Tôi không kềm đượ ái th i luôn khuế h đại những huyện nhỏ thành những huyện to mình

Đây là ái g nhỏ ph Cây không nhiều nhưng lớn, nghiêng ngiêng r phí lề đường trơ trọi đ i diện, thình thoảng lại r xu ng vài hiế lá tọ Tôi nhớ lần đầu tiên r đây, không phải một vài là mà

ả một đêm lá vàng ươm Và khi về, điều trướ tiên tôi nhứ, không phải là em, mà là những khoảng đường đầy lá ấy S o đ em luôn đến với tôi qu những on đường, qu hình ảnh lá rơi h o qu

h o lại, và đáp nhẹ xu ng đằm thắm lạ lùng Nhưng giờ thì khá hẳn, loe ngoe nhưng lá nằm bấp bênh trên hè, trôi trên rãnh, mà lại là lá x nh C lẽ, khi người t đã quá yêu mến một nơi nào ng y

từ lú đầu gặp gỡ, thì không b o giờ tìm á h gặp lại một lần thứ h i nữ Không nên

Hương hạy xe vù vù đến n i "Tớ đến thăm ậu đây" Theo s u, Th nh và Quân ũng vừ kịp đến

"Về trường em hơi đi" Lú ấy là hiều nhưng trời không màu sắ gì Tôi n i với ả bọn hãy vào ngồi hơi đã Chú lăng xăng kéo bàn kéo ghế "Sữ hu nhé" Hương ười, xinh xắn "Cho lớn

hú nhé", giọng ô nhẹ như giọng trẻ on Tôi bảo: "Chú kém Hương h i tuổi đấy" "Vậy thì t t quá", Hương n i, tinh nghị h, nhưng hú không hiểu gì Cả bọn ngồi ăn từng thì một, kho n th i Quân ng ng t i lên: "Dường như tiếng gì là lạ " Mọi người ùng ng ng t i lên , hú n i: "À, nhớ rồi Con bé ở đầu đường N hết "Tiếng hú rơi xu ng sàn gạ h bông bần bật, lạnh lẽo Hương ngồi lặng đi một lát: "Trẻ à?" Chú th o th o bất tuyệt: "Ừ trẻ, trẻ hứ Mà này " Chú kể l i lịnh ngọn ngành, nhưng không i nghe Chúng tôi r ử Từ g ph này thể nhìn r đượ b on đường khá Con đường thứ tư ần phải ngoái lại Trên on đường đ , một vài hiế xe hậm rãi đi

Th nh nép vào tôi, hỏi: "Đứng đây làm gì, nh?" Chú ũng r , giọng loảng xoảng: "Đám m mà lại

đi vào buổi hiều Lạ thật." Tôi qu y lại, n i: "Chú vào xem hàng đi kẻo mất" Chú giật mình "Ừ

T o vào đây Chết thật " Chiế xe t ng đã đến gần lắm rồi , phí s u xe đám th nh niên trẻ măng đi, lặng lẽ i bắt đầu thổi t họ b y lên Tôi hư thấy đám t ng nào lặng lẽ như thế này Nơi tôi

ở, mỗi đám t ng hi làm h i phần rõ rệt, đi đầu là nhưng người kh th n, dần dần về đuôi là nhưng không mặt lành lạnh tỉnh táo, điểm xuyết những nụ ười Cònh đây đơn giản hỉ là một đoàn người, không một i n i, không một tiềng gào, hỉ đi, hậm rãi, như không òn thiết th với gì

nữ Hương thì thầm: "Trẻ thật." Tôi ngẩng lên, ái ảnh người hết đã đi qu , vừ kịp đi qu

Cả bọn qu y về, thấy hú đ ng dắt n t hiế xe u i ùng vào trong "Vừ trông hừng xe, vừ bán hàng, r t uộ không bán đượ gì ả." Quân mặt trắng bét, vẫn òn lắp bắp: "S o lại hết dễ dàng

Trang 3

thế." Không i trả lời ả Lạnh t nh Chú n i: "Mà mấy đứ biết vì s o lại đư m vào buổi hiều không?" Cả bọn lặng đi Hương n i: "Chú ho Hương gửi tiền." Chú đỏ bừng mặt h i: "B mà tiền bạ gì" Tôi n i" "Thôi, hú nhận đi" Tôi vào phòng, lấy túi xá h mình, một ái túi mềm đầy ngăn Một bàn hải đánh răng, một ng kem, một ái khăn, một bộ quần áo Th nh nhắ : "Đem theo áo ấm" Phải rồi, t i qu , đài báo gi mù đông bắ khiến tôi đợi mãi Quân r dường hươ t y ướm thử n i: "Về rồi mà, gi mù đông bắ về rồi đấy." Tôi r ngoài, quả trời đã lạnh thật Vi vu vi

vụ Chú n i: "Sáng m i nhớ về" Tôi "vâng" và nhớ đám t ng vừ mới đi qu , mà thấy lời mình s o yếu ớt thế, mỏng m nh thế

Không i nhắ một lời đến em Mọi người đ ng mu n làm tôi vui Quân r đi hơi đâu đ Hương ngồi s u tôi e dè: "Khuy hẵng đi", và r lệnh ho nh hàng: "đi về" Cả bọn về trường Tôi nhớ ngày xư ũng từng họ như thế này, ũng ăn hung, ở hung như vậy Cũng những hiều r hiên,

í một tiếng, ới một tiếng và kéo nh u r hồ , đi l ng th ng qu những on đường nhỏ Ở đây ũng thế , hỉ điều lạnh hơn Càng về hiều àng lạnh hơn

T i, ả bọn ngồi ngoài quán, xem một phim truyền hình nhiều tập Nhật trên ái màn hình đen trắng ổ lỗ Ch quán, đã lớn tuổi, gầy gò, đầu đội mũ lông mềm như những thợ đường sắt Sibir thưở nào, dáng vẻ tận tụy, hậm rãi đẩy một th nh i vào lò, rồi lùi vào trong quầy Hương n i: "Cho háu xin thêm một "tuần nướ hè" Quân hen vào: "Hạt giời nữ ", mặt nom ngây thơ lạ Thành ph này không hỉ đẹp nhờ hồ h y những ph , mà òn đẹp nhờ ở ngôn từ Những ái tên giản dị Nhưng với người thì khá hẳn, ngôn từ làm người t trở nên đáng yêu hơn, nhưng ũng đôi khi làm họ biến dạng địTh nh ghé ghế gần lại bàn th n: "S o người t độ á quá vậy?" Ch quán r t r một vòng nướ hè, hơi lên nghi ngút, và đem r một đĩ hạt hướng dương Hương n i, mắt không rời màn hình: "Phim mà Nghe n i thằng hồng tự tử, phải không b ?" Ch quán qu y lại, nheo mắt lèm nhèm, đáp: "ừ, b ũng nghe đồn như thế."

Tôi ngồi như nằm trên hiế ghế mây on on, êm ái ấy , thấy mình bắt đầu dần dần về lại với mình

Êm đềm quá những lú như vậy, tôi tỉnh táo hẳn r , và nếu ần thiết, tôi thể tính toán phân tí h mọi điều rành rọt như mọi lần, như khi soạn thảo một hợp đồng Lú này, tôi phân tí h em như là một thiếu nữ đầy th m vọng và khôn l nh, nhưng ũng không thoát khỏi s i lầm b o nhiêu người, là quá tự tin và oi thường người khá Một người lạ trở thành một người thân là để yêu quý

nh u thêm hứ không phải để thất vọng vì thấy nh u h r ũng tầm thường, ũng rất người như

b o kẻ khá Ai thể s ng mà không hất người ấy Tôi ũng tiếp tụ phân tí h mọi điều một

á h rành rẽ và kết luận không nên đào sâu thêm vào âu huyện này nữ Trong huyện này, tôi và

em không i đượ gì h y mất gì Cả h i đều thể vui vẻ mà tiếp tụ những uộ phiêu lưu mới Hương kêu lên, thất vọng: "Hết phim rồi" Ch quán tỏ r hiều khá h, hỏi: "Nhạ nhẹ nhé Không lời h y lời" Quân n i: "Tụi háu thí h yên lặng một hút" Ngoài trời bắt đầu mư Mư bụi

Trang 4

Sương giăng lờ mờ qu nh những l i vào trường Quân n i: "Mư này đi dạo ư lắm đây" Hương

n i: "Để hị lên lấy thêm khăn," và đứng dậy Mười một giờ khuy ũng như bảy giờ t i không một

i đi quạ Chỉ khá là lạnh đã huyển s ng rét rồi, và đất bắt đầu mềm r vì bụi nướ

Hương xu ng, khăn quấn đầy qu nh t i, qu nh ổ, giọng lùng bùng : "Ấm rồi " Và khoát t y tôi Một vòng hồ rồi mon men về ph Đi mà không i n i với i một lời nào, đi như thể đã hẹn hò trướ Ng ng nhà thờ lớn, đèn điện tắt phụt t i om khiến ái tháp o vút giờ trông như một ngọn giáo dài Cổng nhà thờ o ngát đ n bằng những th nh sắt uồn uộn như bắp t ỵ Nơi đây, b n ngày thể đi r một đám ưới, và hiều ê vì một đám t ng Còn đêm, như lú này đây, không đèn không đu , trông như một pháo đài, một tĩnh vật Tường lạnh lẽo và không ảm xú gì Dường như mỗi vật đều đời s ng riêng ho mỗi giờ Ng y tôi ũng thế, sáng n y là một tên buồn rũ, hiều là một kẻ bế tắ , ân hận về những gì mình đã làm, nghĩ rằng tất ả những gì mình làm đều s i lầm Còn lú này thì ho ng m ng, không biết những gì mình làm, nghĩ rằng tất ả những gì đ ng diễn

r là hư h y thự với những on đường tho i thoải đi lên, thấp thoáng những quán, mập mờ đèn ấm

áp

Hương n i: "Chân gà nhé?" Cả bọn hui vào một gánh bên đường, mỗi lời n i đượ bọ bằng một nhúm hơi mờ mịt như kh i Th nh n i: "Em xin tim gà" Và rượu trắng, mỗi đứ một , n ng r n ngự Th nh n i: "Anh u ng nữ đi Anh là khá h quý đấy" Tôi hỏi thế nào là khá h quý "Chỉ ần

s ng b o dung là quý rồi", ả bọn n i Tôi ười, thấy y y mắt Tôi mu n n i rằng tôi yêu tất ả,

mà không n i đượ Quân ôm v i tôi: "Chẳng ần n i gì đâu" i hạy l n m n trên đường, thổi

mư rồi tung lên Mư không thành sợi đượ , dưới ánh đèn ứ như một đám bụi mờ Quân n i: "Em

ho nh hữ này Mư lem tem" Tôi n i: "H y quá" Hương n i: "C fe đi"

Bây giờ là một giờ Tôi thấy mình bắt đầu s ng theo bản năng, một bản năng lành mạnh từ thưở

ấu thơ, lú hư bị áp đặt bởi một lề l i giáo dụ nào, lú hư hề biết trên đời những loại người xung qu nh ũng vậy C đi giữ mư và rét này, như những kẻ điên, mới thấy thù hằn và to n tính

vô vị làm s o Biết đâu s u đêm n y, ảm, và s u một giấ ng ngắn mệt nhoài, một kẻ nào đ r

đi, vĩnh viễn Th nh thì thầm như vậy Hương n i: "Thế thì húng t buộ phải hơi thôi Vì họ ũng không kịp nữ , làm ũng không kịp nữ Chỉ hưởng thụ là dễ dàng hơn ả Lú nào ũng đượ , lú nào ũng kịp Và h y nhất là không òn thời gi n để s ng mà ăn năn"

Chúng tôi rời quán mà tiế rẻ Chỉ òn mỗi vài đôi tình nhân ngồi im lìm Cô h quán ũng thế, má hồng, và lặng lẽ ng y mỗi bướ đi Th nh bắt đầu lo lắng: "Không khéo t y bảo vệ không ho vào" Quân n i: "Em sẽ giúp hị leo rào" Hương không n i gì, hân đi như thể đẩy đư Ng ng hồ, Hương

n i: "Nếu đượ tình i dám nhảy xu ng bơi không?" Tôi nghĩ đến em ng y lập tứ , nghĩ đến đôi môi mọng nướ em và nghĩ, với đôi môi ấy, một yêu ầu điên rồ như thế ũng thể th t ra đượ lắm hứ Hương lại hỏi: "C i dám không?" Tôi n i: "Điên à", và nhìn làn nướ x nh đen

Trang 5

phẳng lặng, hơi ph nghi ngút, hợt thấy em quả ũng vô nghĩ thật

Rào qu nh trường làm bằng lưới sắt, o ngất nhưng hắ hắn Những giọt nướ đọng trên lưới trong vắt lên như ngọ , lúng liếng Trên o, một hùm dây điện đường ướt át đen trui trũi bò qu , ọ mình qu lại trên rào Mư vẫn rả rí h Th nh n i: "Em ướt ả rồi." Tôi n i: "Dây điện ki trông kinh quá" i lại thổi mạnh hơn khiến dây ự vào rào sắt kêu lên rin rít Hương n i : "Ừ, kinh thật " Quân hăm hở: "Không s o Em leo lên trướ đây", rồi bám lấy rào leo lên như mèo Quân hì t y

ho Hương, "Lên đi" Lần lượt đứ trướ đứ s u leo lên, ngồi vắt vẻo trên rào như b n on ế h ướt Hương n i, giọng vui vẻ: "Chúng mình o nhất đấy." Th nh nhìn xu ng, lo lắng: "Sâu thật", và bám lấy tôi: "N mà hạm điện một ái thì s o nhỉ?" Quân n i: "Lo xạ Bây giờ nh hị biết em mu n gì không? Em mu n n i to" Tôi đù : "S o không hét lên?" Quân n i: "Không, em hỉ mu n n i to thôi" Cái rào lung l y qu lại, như mu n oằn Th nh thì thầm: "Xu ng thôi, lão bảo vệ mò r thì

kh n."

Cả bọn r n rén lên ầu th ng và hui vào phòng Chăn mền tung r một núi Hương hâm trà n ng,

đặ quánh Cả b n ho hân vào hăn Hương hỏi: "Còn buồn nữ không?" Tôi thành thật: "Không"

và thấy một đêm l ng th ng dưới mư lạnh này ứ như một giấ mơ, đằm thắm quá, êm đềm quá nhưng lại qu mất rồi, không thự nữ Tôi n i: "Đã lắm." Quân n i: "Rất ư hứ Nhưng không phải

i ũng thí h" Th nh n i, giọng dài r : "Trừ đám trẻ thôi Điên thật!"

Chẳng biết i điên Chẳng i hỏi Tôi duỗi hân r và nằm xu ng Mắt tôi nặng trĩu và đầu mơ màng Dường như tôi đ ng đi dần vào một giấ mơ mới Trong giấ mơ đ , hiện hình một g ph

mù đông mư rơi lướt thướt, một người buồn bã vì thất tình, vì thu lỗ, vì rét mướt và một g ph khá , đằm thắm, ngây ngô với b n on ế h trẻ tươi roi r i, ngồi hồm hỗm trên rào sắt ướt, trĩu nặng một hùm dây điện trơ trọi vắt ng ng

11-1995

Lời u i: Cám ơn bạn đã theo dõi hết u n truyện

Nguồn: http://vnthuquan.net

Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ

Sưu tầm: Nguyễn Đình

Nguồn: Mây B n Phương

Đượ bạn: Ct.Ly đư lên

vào ngày: 6 tháng 1 năm 2006

Ngày đăng: 25/02/2023, 22:15

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w