1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Chuyện Vườn - Phan Triều Hải.pdf

7 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Chuyện Vườn
Tác giả Phan Triều Hải
Trường học Trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Báo cáo tốt nghiệp
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 7
Dung lượng 240,34 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Chuyện vườn Phan Triều Hải C u n v n Phan Triều Hải Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Phan Triều Hải C u n v n C ào mừng các bạn đón đọc đầu sác từ dự án sác c o t iết bị di động Ng[.]

Trang 1

Phan Triều Hải

C u n v n

C ào mừng các bạn đón đọc đầu sác từ dự án sác c o t iết bị di động

Nguồn: http://vnthuquan.net/

Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ

MỤC LỤC

C u n v n

Phan Triều Hải

C u n v n

Suốt một tuần liền tr i nắng n ạn, n ựa đ ng bóng loáng lên, c ực c ả tràn xuống n ững mép

è Câ cối mềm oặt, lá rũ r ợi n n ững bàn ta ng i xan rớt Vậ mà, gi đang là mùa m a

Tr a nào cũng vậ , đám xíc lô tề tựu quan gốc gòn, càng xe ng ếc lên, đan c éo vào n au t àn mạng n tổ ong Và c ỉ cần kéo sụp c iếc nón xuống là giấc ngủ đến N ững giấc ngủ n ễ n ại mồ

ôi, m t n oài, sâu t ẳm

K an mở cửa sổ n ìn xuống đ ng, nói:

- Đi về v n với tao Ma ra kiếm đ ợc c út gió

T ứ bả , mọi ng i về sớm, vắng vẻ P òng àn c ín c o ng i gọi, "Xuống lãn tiền" Có tiền,

và một c u ến c ơi xa vào ngà mai, còn gì a bằng Tôi gật, n ng vẫn ngồi nán lại trong căn

p òng rộng t ên t ang, n t ói quen x a N à t bên kia đ ng đổ từng ồi c uông dài và nắng

n ạt dần Bâ gi đất mới tỏa n i t, làm t àn một lớp đ m ơi nóng ầm ập trên bề mặt Ng i đi

về n bơi trong đó, n ễ n ại mồ ôi K an k óa tủ, dặn:

- Ngà mai n ớ dậ sớm

Tôi tắt đèn, quạt, về Tối d ng n có tiếng sấm ầm ì p ía xa xa, n ng k ông có m a Nằm ên có

t ể ng e đ ợc tiếng của câ lá, đất đai, của n ững b xi-măng đang nứt rạn âm t an ấ rất n ỏ

n ng rõ ràng, tiếng cựa mìn k e k ẽ, n tiếng quả k ô bị tác đôi Tiếng sấm ầm ì cứ kéo dài mãi, k ông dứt c o đến tận lúc tôi ngủ sa

Trang 2

Mới năm gi sáng, K an tới, cao lớn bản bao trong bộ quần áo mầu xan biển, k ác ẳn với mọi

ng i K an ất àm về p ía đôi trai gái ngồi trên xe c ở đầu ẻm

- U ên, em tao Kia là Tú, bạn nó

Cô gái gật đầu c ào Tóc đ ợc dịp n ả bổ ra tr ớc một đám t ơi tắn K an giàu sụ, t ừa kế một

k u v n rộng các t àn p ố độ tám c ục câ số Mỗi năm đến mùa trái, K an mới lên t ăm v n một lần Ngà t ng đã có ng i làm c ăm sóc Tôi ngồi sau K an , ngắm ng ía n à cửa ai bên

đ ng vùn vụt l ớt qua, n ững ruộng đồng v n t ợc, n ững lò gạc oang vắng, n ững cọc tiêu

om em rũ r ợi T ỉn t oảng lại có n ững ngôi n à t lừng lững tiến đến, ìn t ù đồ sộ và kỳ quặc Tôi cố tìm kiếm n ững năm xâ dựng đ ợc c ạm k ắc đâu đó trên n ững t ng đá lát xám bạc, và địn lại tuổi tác già nua của c úng

Đ ợc nửa đ ng, K an tấp xe vào ng ỉ ở một cán rừng cao-su bạt ngàn Đôi nam nữ dắt n au quan quẩn bên n ững c iếc gáo dừa đựng một t ứ mủ sền s t, trắng đục n sữa Tôi ngắm ọ,

k ông ìn dung ra đ ợc ìn ản của một đôi tìn n ân D ng n có c út gì đó k ập k iễng Tú

t ấp ng i và lực l ỡng, k uôn mặt gân guốc nét nào ra nét ấ , c ỉ trừ đôi mắt quá n ỏ, lúc nào cũng díp lại n đang mơ ngủ Tú giữ ta U ên quan mìn , đi k ông ngoái lại, với dáng vẻ tự tin của một kẻ sở ữu Tôi n ìn K an , lo ngại:

- Em gái an dễ t ơng quá

K an nói:

- Điều đó có quan trọng gì?

Tú ôm lấ U ên, ai cán ta gân guốc n ai gọng kềm U ên cúi gập mìn , đám tóc xan m ợt lại n ả bổ về p ía tr ớc Tôi n ặt một c iếc lá k ộ C iếc lá, từ lúc rụng xuống n c ỉ đợi mãi dịp

đó, rã ra n bụi Lá làm t àn đ m dầ , tôi muốn ngã mìn xuống để ng e tiếng vỡ vụn của c úng,

n ng K an k oát ta : "Đi" Tôi gọi U ên Cô đi ngang qua tôi, mắt tròn xoe:

- Sao an biết tên em?

Giọng cô ng e trong trẻo, vô lo, Tú p ủi vội lá k ô bám đầ vai, c ạ t eo Lúc nà nắng đã p ủ đầ các lối N ững oa nắng trên mặt đ ng c ạ loang loáng về sau k iến tôi mỏi mắt U ên ngồi c úi

về tr ớc, g ì c ặt ng i êu Cả ai p óng xe n baỵ Tôi c ặc l ỡi K an nói

- Yêu là điên

Rồi c o xe vọt lên quát

- Muốn c ết ả?

U ên c i:

- An Hai lão quá rồi

U ên có àm răng đẹp, và đôi mắt lá răm lúc nào cũng n đang reo c i Dáng U ên cao cao, ơi

gầ , t Trân Tự n iên tôi n ớ Trân, n ớ da diết, và c ợt giật mìn , rằng, tôi c a bao gi đ ợc

Trang 3

c ở Trân đi n vậ C a bao gi Trân tỏ ra tìn tứ n U ên Vậ mà c úng tôi đã từng êu n au Tôi c ợt p át i n ra một cái k oảng các rất n ỏ, mơ ồ mà c úng tôi t ởng đã quên đ ợc rồi Tôi

t èm đ ợc n đôi lứa nà C úng tôi êu n au n ng đi lại lén lút, với một cuộc tìn bị trói buộc

c ằng c ịt bởi dâ n ợ của dằn vặt và vô vọng Mối tìn ta ba ngu muội đó c ỉ k iến ai đứa ngà càng mỏi mòn và t êm ng vực về tìn cảm của mìn N ng dù sao cũng n Trân mà tôi k ông còn là một đứa ng ng c nữa C ỉ tội c o cô, ra đi trắng taỵ P ụ nữ ẩn giấu trong mìn một sức mạn tiềm tàng, đó là nữ tín , và mọi lụ cũng từ đó mà ra Họ buộc đàn ông p ải t eo đuổi, t ở

t an, n ng rốt cuộc c ín ọ c ẳng giữ lại đ ợc gì cả

V n nối tiếp v n, xan um Hai c iếc xe c ạ c ồm c ồm n ngựa qua n ững gò, n ững ụ mấp

mộ P ải c ú tâm lắm mới tìm t ấ n ững rào ngăn các mỏng mản Đến v n của mình, Khanh dựng xe d ới một câ t âm t ấp rậm rịt lá, và gọi:

- Bác Bả

Từ trên c iếc t ang cao ngất dựng trong v n một ông già lực l ỡng, tóc đin bạc trắng, leo xuống Hai an em K an c i c i, c ào Ông già n éo tai U ên

- Con n ỏ nà gi xin g - Rồi qua qua c úng tôi, ông cản giác - Tụi bâ coi c ừng tiêu vì nó Tôi n ìn U ên Cô c i t ơi n oa, nói:

- An cứ vi c ăn trái t a ồ, n ng coi c ừng bị lạc

Tôi nói:

- An đã lạc rồi

U ên đỏ mặt, t ần ng i ra một lát, rồi c ạ đến bên Tú Bác Bả nói:

- Để tao đi kiếm bia

K an ngồi xuống, p ạc áo, lôi từ trong túi xác ra cặp vịt qua béo tròn Tôi t ấ đói n ng

K an nói:

- Đi t ăm v n đi Tr a qua lại, n ậu

Tôi kiếm một càn tre đi vào v n, e ngại k ông biết ở đâ li u có rắn k ông C ôm c ôm từng

c ùm đỏ au kéo trĩu càn xuống N ững t an tre đỡ cũng oằn lại n cán cung Trên đầu mâ c ợt kéo đến, nặng nề Tôi ng ĩ: "Hôm na xui rồi" Bao n iêu ngà nắng c ói c ang c ỉ để c ực m a vào đúng ngà nà Rồi tôi tự c i mìn , n ớ ngà x a đi ọc đã từng p ải t i lại n óm ọc p ần về

k í ậu, đã từng suốt è ngập trong đống sác để tìm iểu xem " ạn bà c ằn" là cái gì Có lẽ ạn vừa mới dứt Tôi t íc miền nam với cái tín các t ẳng t ừng, rạc ròi, đâu ra đó của nó Hết nắng là

m a, k ông úp mở gì cả Và ng i cũng vậ , êu g ét rõ ràng Tôi t ấ tội ng i p c o mìn

Tôi nói với U ên:

- Em c An c ở bác Bả đi mua bia

U ên "dạ", dáng dấp bẽn lẽn, trông dễ t ơng k ông t ởng t ợng nổi Tôi bóc c ôm c ôm đ a c o

Trang 4

cộ U ên nói:

- Ng i ta gọi đâ là c ôm nếp

- Vì sao?

- Em k ông biết, - U ên c i, và c ỉ - Còn kia là c ôm n ãn, xan mà giòn, ngọt

Tôi n ìn cô, lạ lẫm T ng các t iếu nữ có n ững nét du ên dáng t ầm kín mà nga c ín ọ cũng

k ông a biết, và c ín điều đó dễ làm xiêu lòng ng i N Trân, c ợ Tết ai năm tr ớc, t uở mới gặp n au, đã dẫn tôi đi vòng vèo qua n ững lối oa, c ỉ c o tôi xem và gọi tên c úng bằng cái giọng trong trẻo, nũng nịu của mìn Và trong lúc lang t ang đó, tôi n đã tìm đ ợc một c ốn riêng t

U ên dẫn tôi đi sâu vào trong rừng, nơi có n ững c ùm c ôm c ôm ra oa đỏ rực, c ói c ang n lửa D ới c ân lá mục ẩm ớt Tôi t ấ tim mìn đập mạn quá U ên ngừng lại, ngơ ngác Tôi nói:

- Có kiến kìa

Tôi đặt ta lên vai cô, ng i c ùng xuống Trong ta tôi là một con kiến đen bóng l ng, dài n ạt

t óc N ững ngón ta tôi run rẩ U ên nói:

- Cho em

Tôi n ìn xung quan Gió k ông vào tới đ ợc nơi đâ D ới n ững vòm lá, sự im lặng cũng có âm

t an của riêng nó, k ông t àn tiếng n ng dầ đặc, b ng bít lấ tai Nắng n ngạt t ở, n ỏ từng giọt, từng giọt dài xuống, ớt át

- Đó là con bò n ọt, - U ên nói

Tôi giữ ta cô đang trong ta mìn Con bò n ọt tr n n è n ẹ qua c iếc n ẫn n ựa mầu u ết dụ

U ên lạn và mềm n ũn Tôi quàng ta sau l ng cộ Kéo lại gần

Bác Bả rũ rũ c iếc c iếu rác b ơm rồi tung ra trên liếp tre mỏng K an ỏi:

- Ăn no c a?

Tôi đáp: "Rồi" và uống một ngụm bia, ng i nóng bừng K an ngồi lặng lẽ rồi uống ết l nà đến

l k ác, tôi ỏi:

- Sao anh k ông vào v n c ơi?

- Ở đó có gì?

Tôi ngập ngừng:

- Cũng c ẳng có gì Trái, vậ t ôi

U ên nói:

- An Hai lạ quá

K an lấ vợ sớm P ợng, vợ K an bằng tuổi tôi, là một p ụ nữ rất đẹp P ợng là ng i có ọc

n ng p ù p iếm, là ỗn ợp của n ững t ứ nửa v i, trái ng ịc Cô êu c ồng n ng vẫn t íc tự

do, và đã gâ n iều tai tiếng K an biết n ng k ông nói gì, c ỉ tỏ ra n ạt n ẽo P ợng k ông c ịu nổi t ái độ đó và cô đã bỏ đi Ng i ta k i đã có một cái gì đó c o riêng mìn , bất cứ gì, t ì p ải biết

Trang 5

các giữ gìn lấ Vì một k i đã đán mất rồi t ì k ông còn gì để nói nữa Vô ng ĩa oàn toàn K an

từ đó óa bê t ạ K i uống, K an t ng k óc, rồi át Tiếng át cứ n tiếng rên, ? trong cổ ọng, k ông t oát đ ợc, và cứ kể lể mãi một câu c u n k ông đầu k ông đuôi, cùng quẫn

Lúc nà , trông K an có vẻ mỏi m t lắm rồi K an ngồi, đầu gục xuống, tiếng rên ng e lào p ào

n ơi gió U ên buồn bã bỏ ra ngoài Tú loa oa một lúc rồi cũng đi t eo Gió t ổi mơn man trên n ững càn lá K an nằm dài trên n ững tấm liếp, ngủ t iếp đi Tôi đi tìm U ên, muốn tìm lại cảm giác ban nã , n ng k ông t ấ cô đâu cả

Bác Bả n ét c ôm c ôm vào cần xe, làm t àn từng đống cao ắp, c ắc nịc , ỏi:

- Đứa nào mua sầu riêng, để tao lựa

ông dẫn tôi đi qua v n bên Một c iếc xe con sang trọng đậu ở rìa v n, lốm đốm n ững sìn đất

đỏ quạc Giữa v n là c iếc bàn gỗ dài, cũ kỹ, v ơng vãi n ững múi vỏ dầ lởm c ởm gai Mọi

ng i ngồi quan bàn, c ậm rãi ăn, n ấm n áp từng c út một mùi vị của trái Bác Bả gõ cán dao vào đống trái đang nằm lăn lóc n một lũ n ím con, đầu ng iêng ng iêng ng e ngóng

- Trái nà ngon đâ - Ông nói, và lăn một quả sầu riêng vào c iếc giỏ đang á mi ng - Mùa nà có

cả đoàn xe lên đâ Ăn xong về Năm sau qua trở lại

- Ha quá! - Tôi nói

- Ừ, mà bất kỳ ai, ễ đã ng iền, đã biết t ởng t ức một cái gì, cũng đáng đ ợc kể n có tìn vậ Tôi giật mìn X a na c ẳng có gì có t ể k iến tôi t íc lâu cả N ững dự địn của tôi cũng n bọt bèo, tan nát, trôi dạt bất t ng N ững cuộc gặp gỡ đều n qua đ ng, t ơ, n ạt n ẽo Tôi sống

k ông có tìn c ăng? Tôi c ợt t ấ mìn dẫn dắt đ i sống quá dễ dàng, c ẳng ề bận tâm, u t gì

ơn n ững cuộc vui lẻ tẻ qua ngà , n n ững mản vá đủ mầu sặc sỡ K an g ợng dậ ra giếng, vục đầu vào t au n ớc, ng i n c ả s ra vì bia Tôi nói với U ên:

- An tìm em mãi

U ên nói

- Để làm gì? Em sợ lắm

U ên cúi gằm, xác giỏ trái ra xe Tú buộc c ằng dâ n ợ xung quan , với vẻ cần mẫn t ật t à của

kẻ đang cần lấ điểm Tôi cũng loa oa với giỏ xác của mìn C iều, lúc cả bọn vừa mới lên xe

t ì tr i m a M a n trút n ớc M a n t ác C ẳng mấ c ốc n ững lối dẫn vào v n óa t àn dòng sông con đỏ quạc K an nói:

- P ải về t ôi Trễ rồi

Cả bọn lội bì bõm ra đ ng cái Tôi và U ên đi sau U ên n ìn tôi, mắt ơn ớt Tôi k ông nói gì, len lén tìm ta cô, lòng dậ lên một nỗi ăn năn

Tôi k ông biết mìn đã óa t àn kẻ k ác từ lúc nào N ững c u ến làm ăn, n ững lần gặp gỡ, tụ tập cùng các bậc đàn an và dần dần gặm ết sự e dè nào đó trong tôi Và n các bậc đàn an của

Trang 6

mìn , gi tôi cũng óa lạn lẽo C ẳng còn gì tồn tại trong ng ĩ su ngoài vi c kiếm tiền, càng n iều càng tốt, và sự k át k ao đ ợc t ấ mìn mạn n ất, t àn đạt n ất M a rơi k ông ngớt, ta U ên run rẩ trong ta tôi T ật ma mắn k i ng i ta còn biết sợ Ng i ta luôn cần p ải đ ợc kiềm c ế bởi một điều gì đó Tôi giữ U ên đi sát bên mìn Môi U ên n ợt n ạt P ía tr ớc, ai gã đàn ông đang lầm lũi đẩ xe đi, trông t ảm não Và m a t ì cứ dầ đặc

Tr i sập tối, n ng đ ng trơn, k ông ai dám c ạ n an K an c ai đứa em v ợt lên tr ớc mới qua lại nói:

- Vui k ông?

- Cũng đ ợc Còn an ?

K an k ông đáp Tôi c ợt n ận ra cô độc cũng k ủng k iếp lắm Ng i ta cũng có t ể c ết dần

c ết mòn vì nó Tôi ng ĩ đến K an , cảm t ấ mìn có lẽ k ông bao gi có t ể c ịu đ ợc sự đơn độc Nếu k ông có c u ến đi v n nà , ẳn ngà sẽ buồn lắm, rất buồn Ng i ta k ông c ỉ cần sống mà còn cần p ải sống vui nữa Tôi an ủi K an

- An p ải biết quên

Ngang rừng cao-sụ K an dừng xe lại

- Mà nói p ải Biết quên để dễ sống - K an nói - N ng có n ững điều tao k ông t ể quên đ ợc Tôi ngạc n iên K an n ìn tôi, mắt lóe lên án kỳ dị Tôi l m iểu ra một điều gì đó ng iêm trọng

- Điều gì? Sự p ản bội ?

- K ông - K an lắc đầu, và nói, giọng nặng nề - Với tao sao cũng đ ợc, c ỉ trừ t ái độ coi t ng con ng i

- N ng tôi nào có lỗi gì?

- Mà t ởng tao k ông biết c u n gì trong v n sao?

Tôi t ấ ngột ngạt Già ớt sũng n ớc, lạn buốt Tôi nói:

- Tôi quý U ên

K an lặng lẽo

- Mà c ỉ muốn có một mà vui

- An ẹp òi quá - Tôi nói

K an c ép mi ng:

- Tao biết N ng tao c ịu, k ông t ể n ìn mặt mà đ ợc nữa Mà tự tìm các về lấ đi

Tôi tức giận, gào lên:

- Sá gì một quãng đ ng

N ng K an k ông kịp ng e, p óng xe đi Tôi đứng d ới m a, ta buông giỏ trái lăn lóc Tôi đứng

n vậ ồi lâu, c ết lặng ng i N ớc m a c ả vào mi ng c át Có lẽ, c a bao gi tôi ng ĩ ngợi

Trang 7

n iều n vậ C a bao gi tôi n ận t ức đến tận cùng bản c ất của mìn n vậ Tôi kéo lê túi xác trên đ ng, lội ng ợc dòng n ớc đang c ả n t ác từ trên dốc cao xuống Tr i đã tối ẳn Đèn xe loang loáng vút qua, tôi vẫ n ng k ông một c iếc xe nào dừng lại K ông ai muốn c o tôi

đi n Và rồi, n tự bao lâu na , tôi sẽ p ải đi tiếp một mìn N ng lần nà , quãng đ ng về quả

t ật xa, rất xa

L i cuối: Cám ơn bạn đã t eo dõi ết cuốn tru n

Nguồn: http://vnthuquan.net

P át àn : Ngu ễn Kim Vỹ

S u tầm: Ngu ễn Đìn

Nguồn: Mâ Bốn P ơng

Đ ợc bạn: Ct.L đ a lên

vào ngà : 6 t áng 1 năm 2006

Ngày đăng: 25/02/2023, 22:09

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w