1. Trang chủ
  2. » Tất cả

ÔN các bài đọc THÀNH TIẾNG CUỐI năm

12 4 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 12
Dung lượng 84,68 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

1 ÑEÀ CÖÔNG OÂN CUOÁI NAÊM CAÙC BAØI ÑOÏC THAØNH TIEÁNG LÔÙP 1 BAØI 1 Con choù nhaø haøng xoùm 1 Beù raát thích choù nhöng nhaø beù khoâng nuoâi con naøo Beù ñaønh chôi vôùi Cuùn Boâng, con choù cuûa[.]

Trang 1

ĐỀ CƯƠNG ÔN CUỐI NĂM CÁC BÀI ĐỌC THÀNH TIẾNG LỚP 1

BÀI 1: Con chó nhà hàng xóm

1 Bé rất thích chó nhưng nhà bé không nuôi con nào Bé đành chơi với Cún Bông, con chó của bác hàng xóm Bé và Cún Bông thường nhảy nhót tung tăng khắp vườn

2 Một hôm, mải chạy theo Cún, Bé vấp phải một khúc gỗ và ngã đau, không đứng dậy được Bé khóc, Cún nhìn Bé rồi chạy đi tìm người giúp Mắt cá chân của Bé sưng to, vết thương khá nặng nên Bé phải bó bột, nằm bất động trên giường

3 Bè bạn thay nhau đến thăm, kể chuyện, mang quà cho Bé Nhưng các bạn về Bé lại buồn Thấy vậy, mẹ lo lắng hỏi:

- Con muốn mẹ giúp gì nào?

- Con nhớ Cún, mẹ ạ!

4 Ngày hôm sau, bác hàng xóm dẫn Cún sang với Bé Bé và Cún càng thân thiết Cún mang cho Bé khi thì tờ báo hay cái bút chì, khi thì con búp bê… Bé cười, Cún sung sướng vẫy đuôi rối rít Thỉnh thoảng, Cún muốn chạy nhảy và nô đùa Nhưng con vật thông minh hiểu rằng chưa đến lúc chạy đi chơi được

5 Ngày tháo bột đã đến Bác sĩ rất hài lòng với vết thương của Bé đã lành hẳn Nhìn Bé vuốt ve Cún, bác sĩ hiểu chính Cún đã giúp Bé mau lành

………

BÀI 2: Thầy giáo

Ngay từ buổi học đầu tiên, chúng tôi đã rất thích thầy giáo của mình

Trang 2

Giờ chính tả, thầy vừa đọc vừa đi giữa các dãy bàn Thấy một bạn mặt đỏ ửng, thầy ngừng đọc, sờ trán xem bạn có sốt không

Giữa lúc đó, một bạn ở sau lưng thầy đứng lên ghế, múa may Thầy quay lại, bạn ấy vội ngồi xuống, cúi gằm mặt Thầy nhẹ

nhàng: “ Đừng làm thế nữa nhé!”

Chuông báo hết giờ Chúng tôi ra về Bạn lúc nãy bước lại gần thầy, rụt rè: “ Em xin lỗi thầy” Thầy giáo mỉm cười: “Em biết lỗi là tốt rồi Em về đi”

BÀI 3: Ngọn đèn vĩnh cửu

1 Hồi nhỏ, Ngô Thì Sĩ rất thích được đến trường học cùng các bạn Nhà nghèo, không có tiền đi học, những lúc rỗi việc, Sĩ thường đứng ngoài cửa lớp xem các bạn học bài

2 Khao khát học tập, ngày ngày, Sĩ mượn sách của các bạn, đến đêm ngồi chép lại Không có dầu thắp đèn, Sĩ phải đốt lửa để lấy ánh sáng mà học Những đêm trăng sáng, Sĩ viết bài, đọc sách dưới ánh trăng

3 Biết Sĩ nhà nghèo, lại mượn sách để chép bài vào ban đêm, các bạn hỏi Sĩ lấy đèn đâu mà học Sĩ chỉ tay lên mặt trăng, tươi rói nói :

- Mình có ngọn đèn lớn, ngọn đèn vĩnh cửu ở trên bầu trời kia kìa !

Theo Cuộc sống và sự nghiệp

BÀI 4: Chú sóc ngoan

Trong khu rừng nọ có gia đình sóc Cả nhà sóc đều có bộ lông nâu, óng mượt, đẹp ơi là đẹp! Còn sóc con thì vô cùng xinh xắn, đáng yêu

Trang 3

Một hôm, sóc bố đi kiếm thức ăn, tha về một chùm hạt dẻ Sóc con thích mê Nó nhặt một hạt, định ăn Chợt nó nhìn thấy trán bố đẫm mồ hôi, cái đuôi dài lấm bẩn

- Ôi! Chắc bố phải vất vả lắm mới kiếm được chùm hạt dẻ này Nghĩ vậy, sóc con bèn đưa hạt to nhất cho bố: “Con mời bố ạ!” Sóc bố nhìn sóc mẹ gật gù:

- Sóc con ngoan quá! Nào cả nhà mình cùng ăn nhé!

Diệu Anh

BÀI 5: Món quà đặc biệt

Cô bé Linh 5 tuổi bê hộp quà bọc giấy màu rất đẹp đến bên bà và nói:

- Bà ơi, cháu tặng bà món quà này ạ

Bà mở ra, thấy cái hộp trống không Bà dịu dàng hỏi:

- Hộp quà này không có gì ở bên trong hởû cháu?

Cô bé đáp:

- Đây không phải là cái hộp rỗng Cháu đã gửi những nụ hôn vào đó đến khi đầy ắp mới thôi

- Món quà tật tuyệt vời ! – Bà cảm động, ôm cháu

BÀI 6: Đánh thức dòng sông

Sáng hôm ấy, Mây dậy sớm hơn mọi ngày, không chải đầu, rửa mặt, em chạy vội ra phía bờ sông Dòng sông đây rồi, nó còn đang im lìm trong giấc ngủ Màn sương trắng buông nhẹ trên mặt sông làm cho cảnh vật trở nên mờ ảo

Phải đánh thức dòng sông dậy thôi Mây đến sát bờ sông Em khẽ khàng giẫm chân lên đám cỏ bên sông còn ướt sương đêm và cất tiếng gọi:

- Sông ơi, dậy đi !

Trang 4

Dòng sông cựa mình Mặt nước gợn sóng lăn tăn Màn sương biến mất Khuôn mặtdòng sông hiện ra ửng hồng, tươi rói Mây cúi xuống lấy tay vốc nước sông rửa mặt Nước mát lạnh, những giọt nước lọt qua kẽ tay Mây rơi lách tách trên mặt sông

BÀI 7: Mái nhà màu xanh

Giờ học tô màu bức tranh ngôi nhà Hoàng mở hộp bút: bút màu xanh em sẽ tô vườn cây, màu nâu tô mặt đất, màu vàng tô mặt trời… Chỉ thiếu màu đỏ, Hoàng hỏi cô giáo:

- Thưa cô, em thiếu màu đỏ Em tô mái nhà màu xanh được không ạ?

Cả lớp cười ồ Thu quay xuống, đưa cho Hoàng bút màu đỏ Thu chỉ có bút màu đỏ và tím Hoàng cảm ơn Thu và bảo:

- Cậu cần màu gì cứ lấy ở chỗ tớ Tớ chỉ thiếu màu đỏ thôi Cô giáo bảo:

- Các em nên trao đổi bút màu để bức tranh đẹp hơn

Hết giờ, tranh của Hoàng và Thu đều được cô giáo khen

BÀI 8: Chú gà trống ưa dậy sớm

Càng về sáng, tiết trời càng lạnh giá

Trong bếp, bác mèo mướp vẫn nằm lì bên đống tro ấm Bác lim dim đôi mắt, luôn miệng gừ gừ kêu: "Rét! Rét!"

Thế nhưng, mới sớm tinh mơ, chú gà trống đã chạy tót ra giữa sân Chú vươn mình, dang đôi cánh to, khỏe như hai chiếc quạt, vỗ cánh phành phạch, rồi gáy vang: ''Ò ó o o ''

BÀI 9: Hai người bạn

Hai người bạn đang đi trong rừng, bỗng đâu, một con gấu

chạy xộc tới

Trang 5

Một người bỏ chạy, vội trèo lên cây Người kia ở lại một mình, chẳng biết làm thế nào, đành nằm yên, giả vờ chết Gấu đến ghé sát mặt ngửi ngửi, cho là người chết, bỏ đi Khi gấu đã đi xa, người bạn tụt xuống, cười hỏi:

- Ban nãy, gấu thì thầm với cậu gì thế?

- À, nó bảo rằng kẻ bỏ bạn trong lúc hoạn nạn là người tồi

BÀI 10: Chiếc vòng bạc

Hồi Bác Hồ ở Pác Bó (Cao Bằng), một hôm Bác đi công tác

xa, có một cô bé trong số các em nhỏ thường ngày quấn quýt bên Bác, vòi Bác mua cho một chiếc vòng bạc

Hơn hai năm sau , Bác trở về Mọi người mừng rỡ ra đón

Bác,hỏi thăm sức khỏe của Bác Không ai còn nhớ câu chuyện năm xưa Riêng Bác vẫn nhớ Bác từ từ mở túi,lấy ra một cái vòng bạc mới tinh, trao cho cô bé Cô bé và mọi người vừa ngạc nhiên vừa vô cùng cảm động

BÀI 11: Quả táo của Bác Hồ

Năm 1946, Bác Hồ sang thăm nước Pháp Nhân dân và thiếu nhi Pháp rất vui mừng phấn khởi Họ tụ tập, vẫy tay và hoan hô Bác tại các nơi Bác đi qua hay đến thăm

Hôm ấy, tòa Thị chính Pa-ri (thủ đô nước Pháp) mở tiệc lớn đón mừng Bác Khi tiệc tan, mọi người mời Bác ra phòng lớn uống nước và nói chuyện Bác vui vẻ đứng dậy, cầm trên tay một quả táo đỏ Nhiều người ngạc nhiên Nhiều con mắt tò mò chú ý

Bác ra đến ngoài thì có một đám thiếu nhi ríu rít chạy tới chào Bác tươi cười bế một em gái nhỏ nhất lên và cho em quả táo Mọi

Trang 6

người bấy giờ mới vỡ lẽ và rất cảm động trước cử chỉ thương yêu của Người

BÀI 12: Người học trò cũ

Trước giờ vào lớp, chúng em đang chơi thì có một chú bộ đội đến Chú đội chiếc mũ có ông sao trên nền xanh da trời Chú hỏi thăm cô giáo Một bạn vào thưa với cô Cô vội vàng bước ra Chú bộ đội cũng bước nhanh tới, vội ngả mũ xuống :

- Em chào cô ạ !

Cô giáo bỗng đứng sững lại Chúng em cũng nín lặng vây quanh

- Thưa cô, em về thăm sức khỏe của cô !

Cô giáo như chợt nhớ ra :

- À ! Em Thanh ! Em lái máy bay à ? Em còn nhớ cô ư ?

- Thưa cô, dù bao nhiêu năm nữa, dù đi đâu rất xa, em vẫn là học sinh cũ của cô, đã từng được cô dìu dắt, dạy bảo

(Theo Phong Thu)

BÀI 13: Làm chị

Nhà Thục Anh có thêm một người Đó là em trai của Thục Anh Mẹ đã sinh em được hơn một tuần nay

Thục Anh được làm chị rồi Thục Anh thấy rất hãnh diện Đi học về, Thục Anh chạy ngay vào phòng mẹ, lăng xăng, tíu tít để xem mẹ có nhờ gì không và để ngắm em Mặt em hồng hồng, tròn tròn, xinh quá đi Giá mà được nựng vào má em một cái thì thật thích Thục Anh líu lo: “Ăn nhiều, chóng lớn để đi chơi với chị nha!”

(Theo Đỗ Bích Thùy)

BÀI 14: Sự tích ngày Tết

Trang 7

Một ông vua muốn thưởng cho cụ già cao tuổi nhất Nhưng cả nước chẳng ai biết mình bao nhiêu tuổi Vua sai sứ giả gặp các vị thần để hỏi cách tính tuổi

Sứ giả tìm đến Thần Sông Thần Sông khuyên họ gặp Thần Biển Thần Biển khuyên gặp Thần Núi vì Núi có trước Biển Thần Núi lại khuyên hỏi Thần Mặt Trời vì Mặt Trời có trước Núi

Không thể đến chỗ Thần Mặt Trời, họ quay về Tới khu rừng, họ gặp bà lão đang hái hoa đào Bà kể: “Ngày trước, khi con bà đi xa, hoa đào đang nở nên khi đào nở, bà lại hái hoa để nhớ ngày con đi” Sứ giả về tâu vua việc bà lão hái hoa chờ con Vua liền nghĩ : mỗi lần hoa đào nở tính là một tuổi Từ đó có phong tục đón Tết

Theo Truyện cổ Việt Nam

BÀI 15: Sư Tử và Kiến Càng

Sư Tử chỉ kết bạn với những loài vật to, khỏe vì nó cho rằng những con vật bé nhỏ chẳng mang lại lợi lộc gì Một lần, Kiến Càng đến xin kết bạn, Sư Tử khinh thường, đuổi Kiến đi

Một hôm, tai Sư Tử như có trăm ngàn mũi kim châm chích Nó nằm bẹp một chỗ, không thể ra khỏi hang kiếm ăn Voi, Hổ, Báo, Gấu, đến thăm nhưng đành bỏ về vì không thể làm được gì để giúp Sư Tử khỏi đau đớn Nghe tin, Kiến Càng lặn lội vào tận hang Sư Tử Sau khi nghe Sư Tử kể bệnh tình, Kiến Càng bèn bò vào tai Sư Tử và lôi ra một con rệp Lập tức, Sư Tử hết đau

Sư Tử hối hận và rối rít xin lỗi Kiến Càng Từ đó, Sư Tử coi Kiến Càng là người bạn thân thiết nhất

(Theo TRUYỆN CỔ DÂN TỘC LÀO)

BÀI 16: Hoa giấy

Trang 8

Trước nhà, mấy cây bông giấy nở hoa tưng bừng Trời càng nắng gắt, hoa giấy càng bồng lên rực rỡ Màu đỏ thắm, màu tím nhạt, màu da cam, màu trắng muốt tinh khiết… Cả vòm cây lá chen hoa bao trùm lấy ngôi nhà lẫn mảnh sân nhỏ phía trước Tất cả như nhẹ bỗng, tưởng chừng chỉ cần một trận gió ào qua, cây bông giấy trĩu trịt hoa sẽ bốc bay lên, mang theo cả ngôi nhà lang thang giữa bầu trời…

Hoa giấy đẹp một cách giản dị Mỗi cánh hoa giống hệt một chiếc lá, chỉ có điều mỏng mảnh hơn và có màu sắc rực rỡ Lớp lớp hoa giấy rải kín mặt sân, nhưng chỉ cần một làn gió thoảng, chúng liền tản mát bay đi mất

BÀI 17: Con búp bê vải

Ngày sinh nhật Thủy, mẹ đưa Thủy ra phố đồ chơi Mẹ bảo

Thủy chọn một thứ đồ chơi em thích nhất Đi dọc gần hết phố bán đồ chơi, cô bé nhìn hoa cả mắt, vẫn không biết nên mua gì vì thứ nào em cũng thích

Đến cuối phố, thấy một bà cụ tóc bạc ngồi bán những con búp bê bằng vải giữa trời giá lạnh, Thủy kéo tay mẹ dừng lại Bà cụ nhìn hai mẹ con Thủy cười hiền hậu:

- Cháu mua búp bê cho bà đi!

Thủy nhìn bà, rồi chỉ vào con búp bê được khâu bằng mụn vải xanh, mặt độn bông, hai mắt được chấm mực không đều nhau:

- Mẹ mua con búp bê này đi!

Trên đường về, mẹ hỏi Thủy:

- Sao con lại mua con búp bê này?

Thủy cười:

-Vì con thương bà Bà già bằng bà nội, mẹ nhỉ? Trời lạnh thế mà bà không đượcở nhà Con mua búp bê cho bà vui

Trang 9

BÀI 18: Con ngựa kiêu căng

* Ngày xưa có bác nông dân mua được một chú ngựa choai,

đặt tên là Ngựa Non Thương chú ngựa còn non, bác nông dân

chưa bắt chú làm việc.Ngựa Non thấy những con vật khác phải làm còn mình được chơi, sinh ra kiêu căng, chẳng coi ai r a gì.G ặp anh Chó Vàng ,cô Mèo Mướp, Ngựa Non đều co giò đá họ để ra oai*

** Thấy Ngựa Non nhàn rỗi sinh hư , bác nông dân bèn cho nó thồ hàng lên chợ.Nó vừa thồ , vừa thở phì phò.Tới đỉnh dốc, nó được bác cho nghỉ để lấy lại sức Nhìn thấy thím Bò đang nằm nghỉ dưới bóng mát , nó quen thói cũ , đuổi thím đi Nó còn dọa đá thím nếu thím không chịu đi.Thấy Ngựa Non hung hăng Bò liền đứng dậy,co chân đá “ bịch” một cái vào ức Ngựa Non Ngựa đau điếng Nó đã được một bài học nhớ đời

Theo Hồ Phương

BÀI 19: Chuyện của Thanh Bạn Thanh bị tật ở chân trái Có bạn vô tình gọi là Thanh “ thọt”

Thỉnh thoảng, Hạ còn trêu Thanh bằng cách treo cặp sách của Thanh lên cao, khiến cho Thanh không sao leo lên lấy được Không có cặp nên không có vở, Thanh đành mượn giấy bút của Hùng ngồi bên cạnh để chép bài Thanh không thưa mách với cô giáo chủ nhiệm lớp về tội của Hạ khi cô hỏi vì sao không có vở viết Thanh học giỏi lắm, luôn đứng đầu lớp, được cô giáo phân công kèm Hạ học Mặc dù Hạ luôn mồm chê bai nhưng Thanh chỉ thoáng buồn

Một hôm, Thanh bảo với Hùng: “Bạn rủ Hạ cùng học đi, rồi chúng mình cùng học chung với nhau” Thế là, bộ ba ấy hình thành và từ đó Hạ học khá hơn hẳn Cả lớp bây giờ không ai còn gọi là Thanh “ thọt” nữa

Trang 10

BÀI 20: Người nông dân và con gấu

Ngày xưa, có một người nông dân vào rừng để vỡ hoang,

trồng cải củ Một hôm, anh gieo hạt cải củ thì một con gấu to đến quát lớn :

- Ai cho phép anh vào rừng của ta ?

Người nông dân bình tĩnh đáp :

- Ông để cho tôi gieo ít cải Khi cải lớn, tôi chỉ lấy gốc thôi Còn tất cả thuộc về ông

Gấu nghe bùi tai, nói :

- Thế cũng được Nhưng anh phải giữ lời hứa Nếu không ta sẽ xé xác

Cải củ lớn Người nông dân đào củ về ăn, ngọn để lại cho

gấu Gấu ăn thấy đắng, tức lắm, nhưng không làm gì được

(Truyện cổ tích)

BÀI 21: Cuộc phiêu lưu của Giọt Nước tí hon

Giọt Nước tí hon là con của mẹ Biển Xanh bao la Nó được mẹ cưng chiều lắm

Một hôm, Giọt Nước gặp Thuyền Nó hỏi Thuyền đi đâu Thuyền nói đi vào đất liền Giọt Nước thích quá, đi theo Thuyền

Bám vào sợi dây tết bằng tia nắng óng ánh của Mặt Trời, người nó tự nhiên nhẹ tênh Nó vụt bay lên không trung cao tít, ngồi trên mây theo Thuyền đi vào đất liền

Đất liền rất đẹp, có bánh ngọt, hoa thơm Nó đi mãi, đến tận cánh rừng líu lo chim hót Bỗng nó nhớ mẹ Nó khóc hu hu Ông Sấm thấy vậy, bảo:

- Ông sẽ giúp cháu về với mẹ Lúc nào ông lên tiếng thì cháu nhảy ngay xuống đất nhé !

Trang 11

Ông Sấm rền vang, Giọt Nước nhắm mắt nhảy xuống Người nó đau điếng nhưng vẫn không thấy mẹ Nó lại khóc Chị Suối thương tình đưa nó ra Sông, rồi gửi bà Sông dắt nó qua bao nhiêu làng mạc, núi đồi, đưa nó về với mẹ Biển Xanh

Giọt Nước vui sướng ào vào lòng mẹ Mẹ âu yếm ôm nó vào lòng dịu dàng cất tiếng hát ru trầm bổng muôn đời

BÀI 22: Nhà Chích và Bồ Nâu

Trên cây ngái sau vườn nhà tôi, vợ chồng Chích nuôi bốn chú Chích con và hai “thằng” Bồ Nâu Ngày ngày, vợ chồng Chích như con thoi tha mồi về mớm cho lũ con

Lũ chim non lớn dần Bốn chú Chích tập bay chuyền trên cây ngái, quấn quýt theo sau cha mẹ Hai con Bồ Nâu đứng bên mép tổ, đập cánh rỉa lông, nhìn ra phía chân trời xa tít Rồi đột nhiên chúng vọt lên, phóng đi giữa nắng Vợ chồng Chích hoảng hốt bay theo hai con Bồ Nâu một quãng, rồi thảng thốt bay về

Dưới bóng lá cây ngái xanh mát, cả nhà Chích ríu ran

Theo Vũ Tú Nam

Ngày đăng: 21/11/2022, 18:46

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w